“Lăng, chàng nói xem, đến lúc Tần Viêm phát hiện ra Vong Linh Tháp đã bị lấy mất sẽ có biểu hiện như thế nào?”
“Lăng, nếu ta độ kiếp thất bại, liệu chàng có còn ở bên cạnh ta không?”
“Lăng, chỉ cần chàng đồng ý, ta sẽ mãi mãi bên cạnh chàng…”
Từng lời nói ngọt ngào không ngừng vang lên trong tiềm thức của hắn. Mỗi một câu, một chữ đều mang theo tình ý dạt dào. Nhưng chủ nhân của tiếng nói này, lại không phải là Minh Nguyệt mà là một bạch y nữ tử. Hình bóng của nàng hiện lên trong tâm trí của hắn hết sức mơ hồ. Dù cho hắn dùng cách nào cũng không thể thấy rõ được gương mặt nàng.
Minh Nguyệt cũng xuất hiện trong đoạn ký ức mới kia của hắn. Nàng của kiếp trước giống y hệt với kiếp này, từ dáng điệu, cử chỉ cho tới ngoại hình. Điểm khác biệt duy nhất có lẽ là thái độ của nàng với hắn. Kiếp trước, nàng đối với hắn vô cùng lạnh nhạt. Nàng không bao giờ trả lời những câu hỏi của hắn, cũng không bao giờ chủ động bắt chuyện. Câu nói rõ ràng nhất của nàng với hắn kiếp trước là:
- Ta với ngươi, vĩnh viễn không thể nào bước chung một con đường!
Kiếp trước, có lẽ hắn đã giết rất nhiều người. Khung cảnh xác người chất cao như núi, máu chảy thành sông xuất hiện qua lại không biết bao nhiêu lần. Mà tác giả tạo nên cảnh tượng kia, lại chính là hắn.
…………………
Ngọc Thiên Lăng bừng tỉnh, phát hiện người đã đẫm mồ hôi từ lúc nào. Hắn cũng đã quay trở lại hình dáng cũ, trần truồng ngồi trong trại. Nhận ra thời gian không còn sớm, hắn vội vàng mặc lại y phục chỉnh tề như cũ. Chẳng may bọn đệ tử kia về trại mà nhìn thấy cảnh hắn đang khỏa thân, cho dù hắn có nhảy xuống biển cũng không rửa sạch được nỗi nhục này.
Mặc y phục xong xuôi rồi, hắn bỗng dưng lại muốn ở một mình, cẩn thận suy nghĩ về đoạn ký ức kia.
…………….
Rừng trúc cách địa phận Ngọc gia một dặm.
Ngọc Thiên Lăng ngồi trên một phiến đá, hai tay chống ra phía sau, ngẩng mặt nhìn bầu trời đêm.
Hắn không phải người kế vị Tử Thần, mà chính là Tử Thần năm xưa. Đại lục này cũng không phải là thế giới ban đầu của hắn. Nơi mà hắn ở trước kia được gọi là Ma Thú đại lục. Ở đó, nhân loại coi trọng việc thu phục ma thú làm chiến thú hơn là tu luyện. Họ chiến đấu thông qua chiến thú, hoàn toàn không sử dụng đến thiên lực. Nhưng rồi một biến cố xảy ra. Thế giới của Ma Thú đại lục đứng trước bờ vực sụp đổ. Không gian bị vặn vẹo, linh khí giảm sút,…Đứng trước tình cảnh đó, thông đạo liên kết với một không gian khác được hình thành. Mà không gian khác kia, chính là thế giới hiện tại của hắn. Để tạo nên thông đạo cần hao phí một lượng lớn thiên lực, hơn nữa thời gian tồn tại của thông đạo lại cực kỳ ngắn. Ma Thú đại lục không coi trọng tu luyện, thiên lực của tu chân giả yếu cũng là điều dễ hiểu . Vậy nên ngàn trăm năm trước, 7 tu chân giả tu vi cao cường nhất của Ma Thú đại lục cùng hợp sức mở ra thông đạo kia. Bảy người đó, phân biệt là Tử Thần, Sinh Mệnh Thần, Long Thần, Dương Thần, Băng Đế, Phong Đế và Hắc Ám Chi Hoàng. Sau khi 7 người bọn họ đến được thế giới này, thông đạo lập tức khép lại. Đoàn người phía sau không kịp tiến vào, đành phải ở lại Ma Thú đại lục.
Còn Minh Nguyệt, kiếp trước nàng chính là Sinh Mệnh chi thần.
Đoạn ký ức này của hắn, phần lớn là liên quan đến thông đạo liên kết giữa hai thế giới, những thứ khác đều hết sức mơ hồ. Tỷ như chuyện của Minh Nguyệt. Hắn biết nàng là Sinh Mệnh chi thần bởi vì kiếp trước, hắn gọi nàng là Sinh Mệnh. Hắn cũng chỉ nhớ duy nhất một câu nói của nàng.
Bảy người bọn họ đến được thế giới này nhưng ngay sau đó lại bị thiên kiếp ép phải luân hồi. Luân hồi hay nói cách khác chính là đầu thai. Tử Thần không cam tâm, dùng thần khí của mình là Vong Linh Tháp chia linh hồn làm 3 mảnh, nhốt 2 mảnh cùng ký ức vào bảo tháp, chỉ để 1 mảnh tham gia vào vòng luân hồi. Trước khi chia cắt linh hồn, hắn còn ra lệnh cho thú sủng Huyết Long theo sát mảnh linh hồn luân hồi kia, bằng mọi cách phải để hắn đầu thai vào một gia tộc có địa vị. Còn nữa, nếu Huyết Long có thể làm cho tên kiếp sau của hắn là Ngọc Thiên Lăng, hắn hứa sau khi lấy lại toàn bộ ký ức sẽ giúp nó giải khai khế ước.
Ký ức kiếp trước làm tâm trạng Ngọc Thiên Lăng có phần nặng nề. Hắn đưa tay trái tới trước mặt, chăm chú nhìn vết ấn ký đang chầm chậm biến đổi. Dung hợp linh hồn xong, không chỉ có linh hồn hắn mạnh lên mà ngay cả tu vi cũng có chút biến hóa, trực tiếp vọt từ trung cấp Nhị Tước lên cao cấp Tam Tước.
Ấn ký trên tay đã không còn rõ ràng như lúc trước, hắn cũng không thể tùy ý khiến nó ẩn hiện theo ý mình. Ấn ký màu đen tuyền ban đầu nay mơ hồ ánh lên chút đỏ, nếu không nhìn kỹ khó lòng phát hiện được. Quan trọng hơn, từ trong đoạn ký ức kia, hắn đã được tận mắt chứng kiến uy lực thực sự của Vong Linh tháp: Lấy 1 địch 10, bách chiến bách thắng! Cách hắn sử dụng bảo tháp này hiện tại chỉ đơn thuần là lấy số lượng lớn khô lâu áp chế đối thủ, hoàn toàn không hề sử dụng đến những hiệu quả đặc biệt của từng tầng. Nói cách khác, uy lực chân chính của Vong Linh tháp còn chưa hiển lộ.
Hắn cứ như vậy ngồi đó suy nghĩ vẩn vơ, chẳng hề để ý rằng sắc trời đã sáng lên.
………………….
Ngọc Thiên Lăng vừa đặt chân vào trung tâm địa phận liền nghe thấy giọng nói uy nghiêm của phụ thân vang lên dặn dò mọi người. Đại khái phụ thân chỉ nhấn mạnh lần này Ngọc gia tiến vào mục đích chính là để trợ giúp Thiên Linh tông, không phải truy bắt thần thú, vậy nên không cần gây hiềm khích cùng các đại gia tộc, môn phái khác, tránh ảnh hưởng tới nhân lực sau này,…
Hắn đang miên man suy nghĩ chợt nghe thấy tiếng xé gió đằng sau lưng, cũng không hề ngoảnh đầu lại mà chỉ hơi nghiêng người, hoàn hảo tránh khỏi đạo linh lực kia, thậm chí còn thuận tay đẩy ra sau một đạo lôi tiễn. Đến khi hắn ý thức được hành động vô thức vừa rồi của mình mới giật mình quay người lại, muốn xem xem người vừa tấn công mình là ai.
Thiên Linh ngạc nhiên nhìn hắn, còn mẫu thân lại nhíu mày.
Thiên Kiều nhìn chằm chặp nhi tử trước mặt. Tại sao chỉ qua một đêm lại có cảm giác như nó đã trưởng thành lên rất nhiều!? Còn nữa, đạo lôi tiễn lúc nãy dường như có mang theo chút sát khí!? Đây là địa phận của Ngọc gia, tất cả đều là đệ tử Ngọc gia, Thiên Lăng ra tay sao lại mang theo cả sát khí?
Ngọc Thiên Lăng mấp máy môi định nói gì đó, mắt đột nhiên hoa lên, thân hình lảo đảo không vững. Từ ấn ký trên mu bàn tay trái, từng đạo cổ văn ấn chú lần lượt xuất hiện, xâm lấn hết lòng bàn tay, dần dần chạy ngược lên dọc theo cánh tay. Những đạo cổ văn ấn chú này thoạt nhìn giống hệt như những ký tự, chữ cái cổ xưa được sắp xếp theo một trình tự xác định chậm rãi di chuyển. Chỉ là màu sắc của ấn chú liên tục thay đổi: lúc thì đen tuyền, lúc thì đen ánh đỏ,…
Thiên Kiều đã sớm nhận ra nhi tử có điểm khác lạ, nhanh chóng tiến lên vài bước đỡ lấy thân hình lảo đảo của hắn, lo lắng cất giọng hỏi:
- Thiên Lăng, con sao thế?
Ánh mắt vừa chạm đến cổ văn chằng chịt trên tay trái hắn liền trở nên kinh hãi.
Mãi đến khi cổ văn ấn chú ngừng di chuyển, hắn mới khôi phục lại được thần trí, tỉnh táo trở lại.
- Con không sao.
Ngọc Thiên Lăng gắng gượng đứng thẳng người dậy, lấy tay day day huyệt thái dương.
- Nhị ca, huynh không sao thật chứ?
- Không sao đâu, đừng lo.
………………………
Ngọc gia và Thiên Linh tông sát cánh cùng nhau tiến vào Thần Lăng động, dựa theo vị trí bản đồ mà tìm kiếm Viên linh thảo. Các đại gia tộc, môn phái khác đều đã đi đến vị trí hồi sinh của Khổng Tước nên đường đi vô cùng thuận lợi, không xảy ra bất kỳ chuyện gì ngoài ý muốn.
Ngọc Thiên Lăng nắm tay Minh Nguyệt đi theo, suốt dọc đường đi không hề nói một câu nào.
- Mọi người mau chia nhau ra tìm.
- Mọi người mau chia nhau ra tìm.
Minh Phong và Ngọc Quân Vũ đồng thời ra lệnh cho bọn đệ tử. Cả đoàn hơn nghìn người lập tức phân tán ra khắp nơi tìm kiếm, không chừa lại bất kỳ ngóc ngách nào.
Trong không gian yên tĩnh bỗng vang lên một giọng nói khàn khàn, khó nghe:
- Đã… lâu… không… gặp…
Thanh âm đứt quãng, gượng gạo, giống như người nào đó lâu lắm rồi mới nói chuyện trở lại.
Ngọc Quân Vũ kinh hãi nhìn lão giả đầu tóc bạc phơ bước ra từ trong góc khuất của hang động. Vừa rồi rõ ràng ông không hề cảm nhận được một chút dao động linh lực nào xung quanh đây, chẳng lẽ người này là….Thất Linh tu chân giả!?
Ngọc Quân Vũ quay người hướng về phía lão giả kia, ôm quyền:
- Tiền bối có gì chỉ dạy?
Lão giả dường như không chú ý lắm đến lời nói của Ngọc Quân Vũ, đảo mắt quan sát xung quanh, cuối cùng dừng lại trên người Ngọc Thiên Lăng:
- Cố nhân gặp mặt, phải hay không nên chào hỏi một câu?
Ngọc Thiên Lăng buông tay Minh Nguyệt, bước lên phía trước, đứng hiên ngang trước mặt lão giả trong sự sững sờ của mọi người.
Lão giả trước mặt chính là 1 trong 6 người năm xưa đã cùng hắn mở ra thông đạo: Dương Thần! Kiếp trước, hắn và lão ta có mối thù cực kỳ sâu sắc, mỗi lần gặp nhau đều xảy ra đại chiến, kết quả lần nào cũng là lưỡng bại câu thương. Nếu không phải việc mở ra thông đạo ảnh hưởng đến sự tồn vong của cả nhân loại, hắn và lão mãi mãi cũng sẽ không đứng cùng một chiến tuyến.
Toàn bộ đệ tử hai bên đã ngừng tìm kiếm, chăm chú theo dõi động tĩnh của lão giả.
- Tử Thần, bổn tọa thực sự hi vọng kiếp này ngươi sẽ là một con người hoàn toàn khác, đừng phạm phải những tội nghiệt giống như ngàn năm trước…
Hắc khí quanh thân đại thịnh, sát ý không chút giấu diếm hiển lộ rõ ràng trong đồng tử. Hắn không đợi lão giả trước mặt dứt lời, lưỡi hái trên tay đã hóa thành hư ảnh, chém về phía trước.