Trong một tiểu viện tại Cổ Cự thành, hai nữ nhân đang thong thả ngồi uống trà với nhau trên một bộ bàn ghế bằng đá, thưởng thức khung cảnh xung quanh.
Cả hai người bọn họ không thể nghi ngờ đều là nhân trung chi phượng, dù cho đứng ở đâu cũng thu hút ánh nhìn của mọi người. Dung mạo tuy có chút khác biệt nhưng khí chất lại hoàn toàn tương đồng, đem đến cho người khác cảm giác xa vời, khó mà với tới.
- Sinh Mệnh…à không, phải gọi cô là Minh Nguyệt mới đúng. Mấy năm qua sống tốt chứ?
Nữ nhân mặc bạch y lên tiếng trước tiên, phá vỡ bầu không khí trầm lặng giữa hai người.
- Vẫn tốt, chỉ là có một số việc không như ý muốn.
- Là việc chi thần hỗn chiến sao?
Minh Nguyệt bất đắc dĩ gật đầu. Nàng mấp máy môi định nói điều gì đó nhưng lại thôi, cuối cùng tỏ vẻ lơ đãng hỏi một câu:
- Tại sao không đi tìm hắn?
Bạch y nữ tử vô thức nhìn vào chén trà trong tay, khóe miệng nhếch lên một nụ cười xót xa:
- Tìm được rồi thì sao chứ? Chàng không nhớ ta là ai, ta còn có thể làm gì?
Rồi nữ tử như nhớ đến một điều gì đó, chén trà trên tay “cạch” một tiếng đặt xuống mặt bàn, nhìn thật sâu vào mắt Minh Nguyệt:
- Cô có biết người mà ta hận nhất là ai không?
Minh Nguyệt không nói gì, khó hiểu nhìn nữ tử phía đối diện, lắc đầu.
- Là cô!
Bạch y nữ tử không hề để cho Minh Nguyệt có cơ hội lên tiếng, tiếp tục nói:
- Ta hận cô, thật sự rất hận cô! Trong lòng chàng lúc nào cũng chỉ có hình bóng của cô. Cho dù là lúc say rượu hay lúc cận kề cái chết, chàng cũng chỉ luôn miệng gọi tên cô. Với chàng, ta là một vật thế thân không hơn không kém! Ta làm nhiều việc vì chàng như vậy, cùng chàng vào sinh ra tử hơn trăm ngàn cuộc chiến, đến cuối cùng vì sao vẫn không thể đi vào trái tim của chàng? Ta rốt cuộc kém cô ở điểm nào!?....
Bạch y nữ tử dường như nhận ra mình có chút thất thố, cố gắng điều chỉnh lại tâm trạng của bản thân, dần hạ giọng xuống.
Minh Nguyệt nghe những lời Diệp Ly nói, trong lòng bỗng trỗi dậy những cảm xúc không tên.
Diệp Ly còn muốn nói gì đó nhưng đột nhiên ngừng lại, đứng dậy, ánh mắt vô định nhìn lên bầu trời xanh thẳm:
- Ta phải đi rồi. Hẹn ngày tái ngộ!
-----------------------------
Ngọc Thiên Lăng đi lướt qua tiểu viện, thấy chỉ có một mình Minh Nguyệt ngồi đó liền tiến tới, ngồi xuống ngay cạnh nàng. Hắn chăm chú nhìn nàng, ánh mắt hiện lên sự ấm áp hiếm thấy.
Minh Nguyệt thấy hắn không nói gì, mỉm cười hỏi:
- Sao hôm nay chàng lại tới đây?
Cổ Cự Thành là tòa thành nằm ở phía Tây Bạch Linh đế quốc, hiện tại là nơi cư ngụ của hơn mấy ngàn tu chân giả Thiên Linh tông.
- Đến ngắm nữ nhân của ta một chút, không được sao?
Minh Nguyệt nghe hắn nói “nữ nhân của ta” cũng không hề đỏ mặt, chỉ thong thả nhấp một ngụm trà, sau đó lại tình cờ phát hiện ra được thể trạng hắn dường như không được ổn định, lo lắng hỏi:
- Chàng sao thế?
Hắn nắm tay nàng, nắm rất chặt, như thể nếu buông tay ra nàng sẽ đi mất vậy.
- Cổ văn ấn chú thức tỉnh rồi.
Cổ văn ấn chú chính là hiệu quả tầng thứ sáu của Vong Linh tháp, có tác dụng triệu hồi ra Hắc Báo – Thần thú hắc ám hệ. Đây thực chất không phải là hiệu quả vốn có của Vong Linh tháp mà là do Tử Thần kiếp trước tự sáng tạo ra. Hắc Báo là ma thú xếp thứ 14 trên bảng xếp hạng thần thú trước kia của Ma Thú đại lục, được Tử Thần thu phục từ hơn hai ngàn năm trước, sau này trở thành chiến thú số một của hắn. Vì để đảm bảo bí mật nên hắn mới tạo ra một ma pháp trận phong ấn Hắc Báo vào trong đó, chỉ khi thực sự cần thiết mới triệu hồi nó ra. Nói cách khác, Hắc Báo chính là một lá bùa hộ mệnh.
Cổ văn ấn chú chứa Thần thú hắc ám hệ, tự nhiên sẽ có tác dụng phụ trợ cho hắc ám thiên lực, khiến cho tốc độ của công kích tăng lên không ít. Nhưng chính vì nó phong ấn Thần thú hắc ám hệ nên cần tiêu hao lượng lớn thiên lực. Với tu vi của hắn bây giờ không thể hoàn toàn khống chế được Hắc Báo, nếu để nó thoát ra ngoài chắc chắn sẽ tạo ra rắc rối lớn.
Ngọc Thiên Lăng căng thẳng quan sát nhất cử nhất động của Minh Nguyệt, lòng bàn tay bất giác toát đầy mồ hôi.
Năm xưa nàng giúp hắn phân cắt linh hồn tất nhiên sẽ biết mảnh linh hồn lớn chứa 5 phần được lưu giữ trong tầng 6 của Vong Linh tháp, đồng thời cũng biết được sự việc liên quan đến cổ văn ấn chú.
Cổ văn ấn chú thức tỉnh tức là tầng 6 của Vong Linh tháp đã được mở ra, ký ức kiếp trước của hắn đã trở lại!
Trái ngược với dự liệu của hắn, nàng không hề ngạc nhiên, dịu dàng đưa tay lên áp vào má hắn:
- Kiếp này, ta tuyệt đối không rời xa chàng!
Tuyệt đối không rời xa….
……………………….
Trong một căn phòng ở Cổ Cự Thành.
Ngọc Thiên Lăng cởi trần ngồi xếp bằng ở chính giữa, hai tay đặt lên đầu gối, lông mày nhíu chặt lại. Cổ văn ấn chú lúc trước chỉ bao phủ đến khuỷu tay nay đã lan ra hết cánh tay trái, sau đó tập trung về phía sau lưng tạo thành một hình đồ ấn phức tạp.
Minh Nguyệt ngồi sau hắn, đặt tay lên chính giữa đồ hình kia, không ngừng lẩm nhẩm khẩu quyết. Quang minh thiên lực dưới sự điều khiển của nàng tụ tập lại ở lòng bàn tay, dần bao phủ hết đồ ấn.
Mãi đến 3 tiếng sau, Minh Nguyệt mới hoàn thành khẩu quyết, khiến cho luồng thiên lực màu trắng hoàn toàn dung nhập vào đồ ấn.
Ngọc Thiên Lăng thở phào một hơi. Hắn vừa mở mắt ra đã thấy nét mặt lo lắng của Minh Nguyệt đứng trước mặt, bỗng có hứng thú trêu nàng. Bàn tay nhanh như chớp vươn tới, kéo nàng vào lòng mình.
Minh Nguyệt không hề phòng bị, mất đà ngã nhào vào lòng hắn. Nàng muốn đẩy hắn ra, nhưng khi bàn tay chạm vào lồng ngực rắn chắc của hắn lại có chút lưu luyến, không nỡ.
Vẻ đắc ý hiện rõ trên mặt Ngọc Thiên Lăng. Hắn nắm lấy bàn tay đang muốn rút về của nàng, hơi dùng sức ấn tay nàng xuống ngực trái của mình, trầm giọng nói với nàng:
- Minh Nguyệt, ta thực sự rất yêu nàng, nàng có biết không? Bất kể là quá khứ hay hiện tại, hình bóng của nàng vẫn luôn ở đây…
Minh Nguyệt nghe những lời thâm tình của hắn, gương mặt bỗng chốc ửng hồng. Bàn tay nàng có thể cảm nhận rõ ràng từng nhịp đập của tim hắn.
Ký ức trở lại, từng hành động, cử chỉ của hắn đối với nàng đều rất nhẹ nhàng, ấm áp. Hắn không muốn để nàng chịu bất kỳ một tổn thương nào, bởi vì nàng là người duy nhất hắn yêu trong 2 kiếp!
- Tại sao kiếp trước nàng không bao giờ trả lời ta?
- Trả lời một câu, chàng sẽ lại hỏi một câu. Như vậy sẽ rất phiền phức!
- Nàng không tò mò vì sao lúc đó ta lại ở thác nước đó sao?
- Nhìn thương tích của chàng ta đã biết rồi, đâu cần chàng giải thích?
- Vậy nàng nói thử xem.
- Chắc chắn là bị Đệ Tam đánh đến trọng thương.
- Không đúng!
- Không thể nào. Vết thương của chàng là do thủy hệ thiên lực tạo thành. Ngoài Đệ Tam ra đâu còn phụ thần nào khác có khả năng đả thương chàng….
Không đợi nàng nói hết câu, môi hắn đã phủ lên môi nàng, hơi thở nóng rực gần ngay trước mắt. Động tác của hắn nhìn qua có vẻ độc đoán nhưng kỳ thực lại vô cùng ôn nhu. Hắn chỉ hôn nhẹ lên môi nàng, sau đó rời ra ngay. Ngón tay lướt qua gò má mềm mại của nàng, vén đi sợi tóc lòa xòa trước mặt.
- Minh Nguyệt, chỉ cần nàng muốn, ta có thể bỏ đi tất cả, cùng nàng đi ngao du sơn thủy, vĩnh viễn không quay trở lại…
Ngón tay mảnh khảnh của nàng khẽ chặn lên môi hắn, nét mặt lộ rõ sự bất đắc dĩ:
- Lăng, nếu như kiếp trước chàng nói với ta câu này, ta nhất định đồng ý. Nhưng hiện tại, mọi thứ đều đã khác. Chàng là thiếu chủ Ngọc gia, sau này sẽ phải gánh lấy trọng trách phục hưng gia tộc. Sinh mệnh của hơn ngàn người trong gia tộc đều phụ thuộc vào chàng. Chưa kể… chàng còn là một phụ thần, bọn họ nhất định không buông tha chàng.
“Bọn họ” ở đây rõ ràng là chỉ các phụ thần, chủ thần khác.
Hắn thở dài, vòng tay ôm chặt lấy thân hình mảnh khảnh của nàng. Minh Nguyệt vô cùng phối hợp, dựa đầu lên vai hắn, nhẹ giọng hỏi:
- Lấy lại ký ức rồi mà vẫn chưa được kế thừa sức mạnh năm xưa, là chàng cố ý phải không?
Theo đúng quy luật, mỗi lần phụ thần, chủ thần chết đi, hồn chủ sẽ tách ra khỏi linh hồn, tiến vào vòng luân hồi đi tìm chủ nhân mới. Nhưng năm xưa, Tử Thần vốn chưa “chết hẳn”, bởi lẽ 2 phần linh hồn chứa đựng ký ức của hắn vẫn còn tồn tại trên nhân gian. Linh hồn hắn bị chia làm 3 phần, hồn chủ cũng vì thế mà phân thành 3 luồng sức mạnh khác nhau. Một năm trước, khi dung hợp linh hồn, hồn chủ đã tập hợp lại được hơn một nửa. Đến hiện tại, hồn chủ đã hoàn toàn khôi phục, nhưng hắn lại chần chừ không muốn thức tỉnh khối sức mạnh kia.
Ngọc Thiên Lăng không trả lời câu hỏi của nàng.
- Lần luyện đan một năm trước, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Lần đó, khi hắn quay lại chỗ luyện đan, mọi người đã rời đi, nhưng hắn lại vô tình tìm thấy được ba biểu tượng thượng cổ khác: một đỏ, một vàng, một xanh lục. Biểu tượng thượng cổ chỉ xuất hiện ở 3 thời điểm: khi dịch chuyển giữa thế giới này sang thế giới khác, khi sức mạnh thức tỉnh và khi chủ thần chết đi. Thông đạo dịch chuyển giữa hai không gian khác nhau không được mở ra ở chỗ luyện đan nên không thể là thời điểm thứ nhất. Chủ thần chết đi cũng không phải. Hắn từng hỏi mẫu thân và bà cũng khẳng định hôm đó không có bất kỳ người nào bị thương, đừng nói tới bỏ mạng.
Chỉ còn một khả năng duy nhất: 3 chủ thần lúc đó đã cùng lúc thức tỉnh!