
13-04-2016, 03:17 PM
|
.gif) |
Phá Quan Hạ Sơn
|
|
Tham gia: Apr 2015
Đến từ: biển tình mênh mong sao đời em vắng vẻ
Bài gởi: 124
Thời gian online: 311877
Thanks: 2
Thanked 9 Times in 9 Posts
|
|
BỔN VƯƠNG THÍCH!
Tác giả: BÁ ĐAO VƯƠNG
Nguồn:4vn.eu
Chương 14: Gian tình tìm đến cửa!
Edit: Khuyết Nhi
Mang theo tâm tình không tốt bước ra ngoài, dọc đường đi nàng đụng phải hai sư huynh muội Nghiêm Thanh, Lục Cầm. Hướng hai người họ đi tới Thẩm Tuyết cười nhẹ nhàng như gió xuân, tâm tình không tốt vì bị đánh thức lúc nãy cũng dịu đi mấy phần.Vốn nghi ngờ về thân thế của Nghiêm Thanh, nếu Nghiêm Thanh thật là con trai của sư phụ thì tốt quá. Vài ngày nữa nàng sẽ đốt Thiên Lý hương gọi sư phụ đến, nó là loại hương thượng hạng mùi thơm có thể truyền ngàn dặm, hy vọng sư phụ có thể ngửi được sớm đến tựu hội cùng nàng. Sư phụ tuy biểu hiện bề ngoài háo sắc nhưng ông là một người tốt, tốt hơn mấy lần so với những kẻ mang lớp giáo chính nghĩa đạo đức nhưng sau lưng người ta làm không biết bao nhiêu chuyện trái với lương tâm.
“Chào buổi sáng Lục Cầm, Nghiêm Thanh.” Nàng nhỏ nhẹ hướng hai người họ cười cười.
Nghiêm Thanh thấy nụ cười nhẹ như gió xuân, mang theo ấm áp của nàng không khỏi ngẩn ngơ cả người. Lục Cầm bên cạnh thấy vậy chê miệng cười trộm, sáng sớm sư huynh đã bị người ta lấy mất hồn phách rồi. Đáng đời cho vị sư huynh lúc nào cũng tỏ ra nghiêm nghị không nghĩ tới bây giờ lại thất thố trước mắt con nhà người ta như vậy. Trong lòng một trận thư thái. (Khuyết Nhi: LC tỷ dễ thương nhỉ, sư huynh tỷ bị bắt nạt còn cười trộm được.^_^)
Lục Cầm hảo ý lắc lắc tay sư huynh nhà mình, nhẹ giọng gọi một tiếng:”Sư huynh, sư huynh,…”
Nghiêm Thanh thức tỉnh không khỏi đỏ mặt, hắn vậy mà nhìn chầm chầm con nhà người ta trắng trợn, hơn nữa còn nhìn lâu như vậy. Xấu hổ ho nhẹ một tiếng Nghiêm Thanh cất tiếng chào đáp lại Thẩm Tuyết:” Phong tiểu thư, chào buổi sáng.”
Vừa hướng đại sảnh đi tới vừa hướng Nghiêm Thanh hỏi thăm: “ Thương thế của huynh đã tốt hơn chưa.”
Nghiêm Thanh vội đáp lời:” Đa tạ thuốc trị thương của Phong tiểu thư, thương thế của ta đã tốt hơn hẳn.”
“Không cần khách khí như vậy. Ta với huynh cũng xem như bằng hữu. Đi, đi đến phía trước xem xem có chuyện gì mà ồn ào thế không biết?”
“Mau gọi Độc Cô Liệt ra cho bản công tử, hôm nay nếu hắn không ra gặp ta ta nhất quyết không đi. Ta phải phá tan cái Hắc Phiêu điện của các người.” Nam tử lục y vừa rống cao giọng vừa vung chưởng đánh về phía hai con hắc long chống đỡ trần nhà Hắc Phiêu điện làm nó rung rẩy một trận kịch liệt.
Quan sát lục y nam tử, Thẩm Tuyết ánh mắt sáng quắc quét qua quét lại trên người hắn. Gương mặt trắng noãn như trứng gà bóc, môi đỏ tươi, ánh mắt hữu thần lưu chuyển, mỗi lần nhắc đến tên Độc Cô Liệt lại nhu hòa đi mấy phần. Có gian tình. Nhất định có gian tình. Không ngờ vị phó giáo chủ này lại có khẩu vị thật mới nha. Nụ cười sung sướng lan tràn khóe môi xinh đẹp của nàng. Nếu người không quen nàng thấy nàng cười như thế còn tưởng nàng bắt được hoàng kim, nhưng đổi lại là người quen than cận với nàng nhìn thấy nụ cười đó là lạnh cả sống lưng. Nghiêm Thanh đã từng thấy qua nụ cười đó khi nàng trêu đùa bạch y nữ tử múa trên đài ngày đó tại lễ hội tuyển tài nữ, nàng cũng cười như vậy.
|