Edit: Phi Vũ
Độc Cô Liệt đau đầu sắp xếp chỗ ở cho Lục Thiển Minh, mệt mỏi quay trở về phòng nằm vật xuống giường nhắm mắt lại. Bỗng hắn nghe thấy tiếng cười trầm thấp vang lên bên tai, cả kinh hắn ngồi bật dậy, đập vào mắt hắn là vị giáo chủ phúc hắc kia đang ngồi ngạo nghễ bên trên cửa sổ phòng hắn ngó vào bên giường cười khanh khách. Độc Cô Liệt lạnh sống lưng một hồi.
“Giáo chủ. Sao người lại đến đây.”
Nàng thản nhiên đáp lời hắn: “Sao, ta không được phép vào phòng Độc Cô đại hiệp người sao.”
Hắn nhăn mày phân trần: “Không phải, giáo chủ sao người không đi cửa chính mà thích leo cửa xổ vào phòng.”
Nàng trừng hắn: “Ta muốn đi đường nào là quyền của ta ngươi quản được sao.”
Độc Cô Liệt đau khổ nhíu mày: “ Thuộc hạ không dám, giáo chủ người tìm ta có việc gì sao.”
“Không có việc gì ta không được phép tìm ngươi sao, nè vị Lục nương tử của ngươi từ đâu ra vậy.” Nàng ngoảnh đầu qua nhìn hắn cười khẽ.
Độc Cô Liệt sững sờ khi nghe nàng gọi một tiếng “Lục nương tử” làm hắn muốn hộc máu ngay tại chỗ. Trí tưởng tượng của giáo chủ cũng quá phong phú đi, cách nhìn cũng khác người thường nha. Không phải người khác rất kì thị người đoạn tụ hay sao. Nàng lại một mặt làm ngơ.
“Giáo chủ, hắn....haiz, ta không biết nói sao cho người hiểu. Tóm lại, ta và hắn không có kết quả đâu.” Giọng điệu hắn vô cùng chán nản cùng bất đắc dĩ. Thẩm Tuyết rất đồng tình hắn đi. Hắn là thuộc hạ hiện thời của nàng, nàng sao để hắn uất ức đây. Giọng nàng đầy hứa hẹn:
“Ta sẽ làm chủ cho ngươi, cưới hắn về làm nương tử ngươi. Sau này ngươi muốn sinh con có thể nạp thêm tiểu thiếp nha, còn có,...bla bla bla.”
Độc Cô Liệt dở khóc dở cười nhìn nàng, nhẹ giọng bảo: “Giáo chủ, nàng tuổi trẻ còn chưa hiểu hết thói đời. Lục gia hắn không dễ chọc vào với lại ta không muốn làm khổ hắn.”
Chưa dứt lời ngoài cửa đã phanh một tiếng mở ra, đi theo là một gương mặt trắng noãn mị hoặc hắn chính là Lục Thiển Minh đi: “Ta không sợ, cha ta có đánh chết ta ta cũng không trở về sơn trang. Huống hồ Lục gia còn có đại ca ta, hắn là người thông minh có thể gánh vác Lục gia trên vai hơn là ta. Còn có tam đệ hắn cũng là một đứa ưu tú, có thể trỡ giúp đại ca. Liệt ca ta muốn theo ngươi.”
Thẩm Tuyết ngớ người nghĩ “ hắn không muốn làm lại đổ lên đầu anh trai cùng em hắn, tên này đúng là điên rồi, gia sản nhiều như thế cư nhiên bỏ qua cho người khác, hắn cam tâm sao.”
“Ngươi không sợ người đời dị nghị sao, còn có gia sản nhà ngươi, một khi bước chân ra không còn đường quay về nữa đâu.” Thẩm Tuyết vì hắn mà phân tích nặng nhẹ.
“Cả đời ta được ở chung với Liệt ca thì không còn chuyện gì hối hận.” Lục Thiển Minh cau mày nhìn về hướng Độc Cô Liệt thì ánh lên vẻ nhu tình hiếm có.
“Còn ngươi, Độc Cô đại hiệp.” Thẩm Tuyết nhìn hắn có vẻ đồng tình. Nàng hơi suy tư tiếp lời: “ Vài ngày nữa ta muốn rời khỏi đây, ngươi ở lại lo tốt nơi này, ta đi một khoảng thời gian sẽ không trở lại, ngươi hướng hắn chiếu cố thật tốt đi.”
Độc Cô Liệt vì hắn mới gặp nhiều phiền toái mà sinh ra ỷ lại vào nàng, hiện giờ nghe nói nàng phải rời đi một thời gian rất lâu hắn không yên lòng: “ Giáo chủ, người có thể suy nghĩ lại hay không?”
Nàng cười hắc hắc làm sao nàng đoán không ra tâm tư hắn, hắn là sợ nàng bỏ trốn mất: “Ngươi sợ ta trốn mất chứ gì, yên tâm chỗ của ngươi ta còn muốn nương nhờ dài dài. Ta đi tìm cách nâng cao thực lực một chút. Rất nhanh sẽ trở lại.”
“Giáo chủ. Ta cũng muốn đi.” Độc Cô Liệt hướng nàng cầu hòa. Lục Thiển Minh cũng nhao nhao theo.
“Độc Cô, ta cũng muốn theo ngươi, ngươi đi đâu ta theo đó.” Thẩm Tuyết hướng hai người cười khẽ không đáp lời. Lại là một ngày bình lặng.