Xem bài viết đơn
  #11  
Old hôm nay, 07:56 AM
quetoiirving quetoiirving is offline
Nhập Môn Tu Luyện
 
Tham gia: Mar 2014
Bài gởi: 18
Thời gian online: 4546218
Xu: 0
Thanks: 8
Thanked 3 Times in 3 Posts
Chương X
Sự Khởi Đầu Của Một Thời Đại Mới
Cư Sỹ Ẩn Hình Cư
Sau khi nhận được truyền thừa chân chính từ Sỹ Việt, Nguyễn Thành Khải ngồi im lặng hồi lâu trên nền đất trước sân. Áo quần lấm lem bụi bẩn, mồ hôi vẫn còn đọng trên trán, nhưng trong đôi mắt lão giờ đây đã khác. Không còn là ánh nhìn của một tộc trưởng đã quen với sự lặp lại qua hàng thế hệ, mà là sự tỉnh ngộ sâu sắc, xen lẫn kính sợ và hối hận.
Sỹ Việt, vẫn trong hình hài đứa bé sáu tháng, ngồi trên bàn đá, đôi mắt nhỏ bé nhìn lão một cách bình thản. Giọng nói non nớt nhưng mang theo uy nghiêm của hơn một ngàn năm vang lên trong đầu Nguyễn Thành Khải:
• Ngươi đã thấy rõ. Đó mới là Hùng Kê Quyền chân truyền. Không phải múa may cho đẹp mắt, cũng không phải thêm thắt để hù dọa trẻ con. Nó là dòng chảy của nước, là sự bùng nổ của sức mạnh tập trung vào một điểm yếu chí mạng. Từ nay, Nguyễn gia phải sửa lại toàn bộ cách luyện tập. Không được phép để bài quyền bị biến dạng thêm nữa.
Nguyễn Thành Khải cúi đầu thật sâu, hai tay chắp trước ngực:
• Kính thưa lão tổ tông, con cháu đã sai lầm nghiêm trọng. Hơn một ngàn năm qua, chúng con chỉ giữ được hình thức, còn tinh túy thì dần mai một. Xin lão tổ tông thứ lỗi, và xin tiếp tục chỉ điểm cho Nguyễn gia.
Sỹ Việt khẽ gật đầu, truyền âm tiếp:
• Không phải lỗi của riêng ngươi. Thời gian làm phai mờ mọi thứ. Chiến tranh, đói kém, phân tán… khiến hậu thế chỉ biết bắt chước bề ngoài. Nhưng nay ta đã trở lại, mọi thứ sẽ được chỉnh đốn. Trước tiên, triệu tập toàn bộ tộc nhân biết võ. Từ nay, mỗi ngày phải luyện theo cách ta truyền. Không thêm, không bớt.
Đúng lúc ấy, một luồng gió mạnh bất ngờ thổi qua sân nhà Nguyễn gia. Lá cây xào xạc, bụi bay mù mịt. Từ trên không trung, một thân ảnh khổng lồ đáp xuống nhẹ nhàng như không trọng lượng. Đó chính là con gấu – La Bát La Nhã vẫn còn đang ôm đầu gấu, mặt mũi bầm dập sau trận “đạp” của Sỹ Việt lúc nãy.
Con gấu đặt xuống đất một bọc vải lớn, bên trong là Sỹ Việt – đứa bé sáu tháng – được quấn kỹ trong chăn lụa. La Bát La Nhã vừa đặt xuống vừa càu nhàu:
• Lão chủ nhân, ta đã mang người về đây an toàn. Giờ thì đừng đạp ta nữa, mặt ta còn đau đây này.
Sỹ Việt nhìn con gấu, truyền âm với giọng nghiêm khắc nhưng pha chút ý cười:
• Ngươi làm tốt. Nhưng lần sau nhớ đừng ăn hết đồ ăn trước khi nói chuyện quan trọng. Giờ thì lui ra ngoài canh gác. Không cho bất kỳ ai lạ mặt vào gần.
Con gấu gật gù, lê thân hình đồ sộ ra phía cổng làng, ngồi xuống như một ngọn núi nhỏ, hai mắt lim dim nhưng thần thức quét khắp tứ phía.
Nguyễn Thành Khải kinh ngạc nhìn đứa bé trong bọc vải. Lão đã nghe con gấu kể, nhưng tận mắt chứng kiến vẫn khiến lòng lão rung động. Đây chính là vị lão tổ tông đã sáng tạo Hùng Kê Quyền, đã dẫn dắt Nguyễn gia qua bao biến cố hơn một thiên niên kỷ trước.
• Lão tổ tông… người thực sự đã trở lại.
Sỹ Việt truyền âm:
• Không phải trở lại, mà là tiếp tục. Ta chưa hoàn thành sứ mệnh năm xưa. Linh hồn ta đã bổ sung đầy đủ, nhưng thân xác này cần thời gian để trưởng thành. Trong lúc chờ đợi, Nguyễn gia phải chuẩn bị. Có những thế lực đang thức tỉnh, chúng đã ngửi thấy mùi khí tức của ta.
Nguyễn Thành Khải nghiêm mặt:
• Là ai? Con cháu sẵn sàng.
• Chưa phải lúc tiết lộ hết. Nhưng ngươi cần biết: hai Linh thú vương kia – một con hổ trắng ở núi Bắc, một con rắn ngọc ở sông Nam – đã đồng ý liên minh với ta lần nữa. Chúng sẽ bảo vệ vùng đất này trong lúc ta lớn lên. Còn ngươi, từ nay đảm nhận việc huấn luyện lại toàn bộ Hùng Kê Quyền cho tộc nhân. Ta sẽ truyền thêm ba bài quyền phụ trợ: “Thủy Lưu Quyền” để tăng tính linh hoạt, “Điểm Huyệt Thủ” để khắc chế nội công đối phương, và “Hùng Kê Song Thủ” cho luyện tập đôi.
Nguyễn Thành Khải gật đầu, lòng tràn đầy quyết tâm.
Buổi tối hôm ấy, tiếng chuông đồng vang lên khắp làng Nguyễn gia. Tộc nhân tụ họp đông đủ trước sân nhà tộc trưởng. Nguyễn Thành Khải đứng trên cao, giọng nói vang vọng:
• Từ nay, mọi người phải luyện tập lại từ đầu. Bài Hùng Kê Quyền cũ sẽ bị thay đổi hoàn toàn. Lão tổ tông đã trở lại, và ngài sẽ đích thân chỉ điểm. Ai không chịu sửa đổi, sẽ bị trục xuất khỏi dòng họ.
Dưới ánh trăng, hàng trăm tộc nhân đồng loạt quỳ xuống, hô vang:
• Tuân lệnh lão tổ tông!
Sỹ Việt, vẫn trong hình hài trẻ thơ, được đặt trên một chiếc ghế nhỏ giữa sân. Đôi mắt bé nhỏ nhìn mọi người, truyền âm chỉ riêng cho Nguyễn Thành Khải:
• Bắt đầu từ ngày mai. Ta sẽ dùng thần thức hướng dẫn ngươi từng chiêu thức. Nhớ kỹ: Hùng Kê không phải để múa, mà để giết. Và giết một cách thanh thoát, như nước chảy cuốn trôi mọi thứ.
Đêm ấy, gió lạnh thổi qua làng. Con gấu ngồi ngoài cổng, La Bát La Nhã thì thầm với chính mình:
• Lão chủ nhân đã trở lại… lần này, thiên hạ e rằng sẽ không yên nữa.
Trong khi đó, xa xa trên dãy núi phía Bắc, một tiếng gầm trầm thấp của hổ trắng vang vọng. Dưới lòng sông Nam, một bóng rắn ngọc lặng lẽ trườn mình, đôi mắt lấp lánh như đang chờ đợi một thời đại mới.
Nguyễn gia, sau hơn một ngàn năm ngủ quên, sắp thức tỉnh.
Tài sản của quetoiirving

Trả Lời Với Trích Dẫn