Hồi 9
TÀ CÔNG CỬA ÂM KHÚC CHIÊU HỒN
Ðình Phương vì sợ lại gặp mai phục nên không dám đi xuôi mãi theo ngách đá vẫn chưa có dấu hiệu nào cho thấy là sắp chấm dứt.
Vì thế lúc phát hiện ở ngách đã tách ra một nhánh nhỏ, vừa hẹp vừa tối đen như mực, Ðình Phương vội nép người lách vào.
Ðây là một kẽ đã nứt tự nhiên và có địa hình ngoằn nghèo khúc khuỷu, thật khó đoán sẽ dẫn đến tận đâu hoặc là có những nguy hiểm bất chợt như thế nào. Tuy vậy, Ðình Phương vẫn cứ đi, thà chịu gian nan vất vả vì địa hình hơn là theo lối thoáng rộng nhưng lại gặp mai phục và sau đó bị mất mạng do lão Lục sư gia đã có chủ trương sát nhân diệt khẩu, quyết hạ sát cho bằng được Ðình Phương.
Ðang mon men tìm lối đi theo kẻ nứt, Ðình Phương chợt giật mình dừng lại khi phát hiện có tiếng đối thoại văng vẳng từ phía trước vang vọng vào.
"Lại gặp phải mai phục ư? Lẽ nào lão Lục sư gia, giáo chủ Cửu Âm Giáo lại có tâm cơ đạt mức thông thiên triệt địa, đoán biết sẵn mọi nẻo đường Cao Ðình Phương này có thể sử dụng đến?" Càng thêm nơm nớp lo sợ, Ðình Phương đành đứng im ngưng thần nghe ngóng.
Một lúc sau, tuy Ðình Phương chưa thể nghe rõ từng lời trong mẫu đối thoại vẫn cứ văng vẳng vang đến nhưng cũng phần nào bình tâm vì dường như những nhân vật đang mải mê đối thoại vẫn còn khá cách xa, hai là chưa có dấu hiệu nào cho thấy họ đã phát hiện tung tích Ðình Phương.
Ðường lui kể như không còn và nếu đứng yên mãi cũng không là thượng sách. Ðình Phương sau một lúc ngẫm nghĩ cân nhắc đành chọn giải pháp nhắm mắt đưa chân, cứ tiếp tục đi và tùy cơ ứng phó.
Khoảng cách giữa Ðình Phương và vị trí có nhiều nhân vật đang huyên thuyên đàm đạo vì thế cứ thu ngắn dần và đến lúc Ðình Phương có thể nghe rõ từng lời đối thoại.
Có một nhân vật đang phát thoại dang dở:
- ... là quá mạo hiểm. Nhỡ hành tung chúng ta bị phát hiện vị tất Thất Ðại phái vì cảm kích mà chịu bỏ công ra tay ứng cứu chúng ta.
Lời phát thoại này tuy chỉ có đoạn sau là vang đến tai nhưng Ðình Phương thoạt nghe xong vẫn có cảm giác nhẹ nhõm. Do phát hiện họ cũng như Ðình Phương đều có chung cảnh ngộ là sợ hành tung bị phát giác.
Ðình Phương tiến lại gần hơn, vừa kịp nghe câu nói tiếp theo được một nhân vật khác phát ra:- Có mạo hiểm đến mấy cũng phải chấp nhận. Vì trước tiên đây là nghiêm lệnh của Bang chủ, hạng bang chủ ra như chúng ta kể như bất khả tư nghị. Thứ hai là do họa Cửu Âm Giáo không hề loại trừ bất cứ ai, vậy thì cứ nghĩ đây là chúng ta hành dộng vì chính sự an nguy của chúng ta, có hay không có Thất Ðại Phái can dự vào cũng không sao cả và điều sau cùng là nếu chúng ta thành sự, nghĩa là kịp thời ngăn cản, không để bốn nhân vật Trương - Hận - Thiên - Thu bị Cửu Âm Giáo lôi kéo thuyết phục, thì kể như họa Cửu Âm Giáo đã bị triệt hạ non nửa. Chỉ cần đạt như thế là chúng ta dù chết cũng không hề ân hận.
Ðình Phương thoạt nghe xong lời này liền hoang mang dừng lại, đồng thời còn thầm nghĩ: "Họ thuộc bang phái nào? Tuy họ vừa tỏ ý cho thấy họ là nhóm người đối đầu với Cửu Âm Giáo, có thể tạm xem là chung ý định với ta nhưng liệu ta có nên đến nhập chung với bọn họ chăng? Thêm một người là thêm một phần lợi nhưng nếu nhỡ đây là kế trá nguy của lão Lục sư gia thì sao? Ta tự đến có khác nào tự dẫn thân nạp mạng?"Vì có ý nghĩa này nên Ðình Phương càng thêm phân vân, một lần nữa lâm cảnh tiến thoát lưỡng nan.
Bỗng nhiên có một chuỗi cười ngạo nghễ vang lên từ bên ngoài:
- Xem Bổn giáo là đại họa cho giang hồ, lẽ nào Cái Bang chỉ vì định kiến trước đây, quyết không thay đổi thái độ đối với Bổn giáo? Và với cái nhục thiển cận này của Cái Bang, Bổn giáo e rằng chính Cái Bang đang tạo cơ hội, vô tình giúp Thạch Tháp Bảo mặc tình thao túng võ lâm. Bản nhân vô cùng thất vọng, thất vọng thật đấy. Ha... ha...
Ðình Phương động tâm, không ngờ những lời đối thoại vừa nghe là do những nhân vật Cái Bang phát ra. Và đối phương càng bất ngờ hơn khi võ lẽ rằng Cái Bang đến đây là có ý ngăn cản chuyện liên minh giữa Cửu Âm Giáo và nhân vật mang chữ Hận, một trong bốn nhân vật Trường - Hận - Thiên - Thu. Chứng tỏ tin tức của Cái Bang thật thông linh và mọi hành động của Cửu Âm Giáo đều bị Cái Bang cho người giám sát.
Những lời đối thoại ở bên ngoài vẫn tiếp tục vang vọng lọt vào tai Ðình Phương, và một nhân vật đang phát thoại, hỏi Lục sư gia:
- Ðược tận mặt đối diện với giáo chủ Cửu Âm Giáo thế này quả là điều bất ngờ, mang đến vạn hạnh bội phần cho Ðồng mỗ. Dám hỏi, giáo chủ bảo bổn Bang vô tình tạo cơ hội cho Thạch Pháp Bảo là có ý gì? Ðoàn Nam Long, Bảo chủ Thạch Tháp Bảo từng là nhân vật được quần hung mến mộ, nay tuy đã chết nhưng không lẽ Ðoàn Khắc Lân Ðại thiếu gia hay Ðoàn Khắc Phượng nhị tiểu thư dám quên lời giáo huấn của phụ thân, đi ngược lại di ý của Ðoàn Nam Long, có mưu đồ thao túng Võ lâm.
Thanh âm của nhân vật này, cùng với họ Ðồng vừa được nhân vật này tự xưng, lập tức giúp Ðình Phương nhớ đến lão khất cái từng xưng danh là Ðồng Phương Du, một nhân vật mà cách đây chưa lâu Ðình Phương ngay lần đầu chạm mặt đã lỡ lời mắng chung lũ thất cái là hạng khiếp nhược. Nghĩ đến nhân vật này Ðình Phương có ý mừng vì lúc mới rồi đã kịp thời dừng lại, chưa đến nỗi đường đột chường mặt ra tạo thêm ngộ nhận với Cái Bang.
Trong lúc Ðình Phương có ý mừng thì ở bên ngoài chợt có tiếng phát thoại của phụ nhân vang lên:
- Nói về Thạch Tháp Bảo, quý Bang sẽ hiểu tường tận nếu ngay lúc đặt chân đến Vân Mộng Sơn này chư vị chịu khó tìm đến chỗ lão thân.
Ðáp lại là tiếng lão khất cái Ðông Phương Du kinh ngạc:
- Vân Mộng Tiên Tử cũng đến đây ư? Thế thì may quá, lão Ðồng này tuân lệnh Bang Chủ có mấy điều muốn thỉnh giáo. Nhưng vì quanh quẩn mãi, chẳng biết phải tìm Tiên Tử ở đâu, nên Tiên Tử muốn trách thì cứ trách chỗ ở của chính Tiên Tử thật khó tìm.
Ðình Phương cũng vừa nhận ra thanh âm đó là của phụ nhân từng được Ðình Phương tìm đến để giao lại Thiết Chỉ Hoàn. Và nhờ đó Ðình Phương bây giờ mới biết phụ nhân có ngoại hiệu là Vân Mộng Tiên Tử, còn vì sao Vân Mộng Tiên Tử lại được gán thêm cho chữ Hận, xếp vào bốn nhân vật Trường - Hận - Thiên - Thu thì Ðình Phương tạm thời vẫn chưa thể hiểu.
Có tiếng của Vân Mộng Tiên Tử tiếp tục vang lên:
- Nếu Bang chủ quý Bang có lời thỉnh giáo thì ngược lại lão thân cũng mong được chỉ giáo đôi điều. Vậy thì để tiện cho đôi bên, sao chư vị không cùng lão thân tìm đến hàn xá, chúng ta sẽ dễ bề đàm đạo hơn?
Ðồng Phương Du đáp ứng ngay:
- Ðồng mỗ từng nghe Ngưu Lang Kiều, nơi Tiên Tử lưu ngụ vốn là chốn non bồng nước nhược, chẳng khác nào cảnh thế ngoại đào viên. Nay Tiên Tử có lời mời, Ðồng mỗ cung kính bất như tuân mạng.
Nhưng ngay khi nói xong lời này thì cũng chính lão khất cái Ðồng Phương Du chợt gay gắt, phát thoại:
- Không lẽ Giáo chủ cũng có ý theo chân và dự bàn? Xin Giáo chủ lượng thứ cho, vì Ðồng mỗ đã được lệnh Bang Chủ, chỉ được phép gặp riêng Vân Mộng Tiên Tử, nên không thể để bất kỳ đệ tam nhân nào xen vào.
Lão Lục sư gia bật cười:
- Giữa bổn Giáo và Vân Mộng Tiên Tử lúc này có thể kể như không còn phân biệt. Nếu Cái Bang có ý này chẳng khác nào đã quá xem thường bản nhân. Ha... ha...
Ðồng Phương Du cũng đáp lại bằng một tràng cười dài không kém:
- Giáo chủ chớ quá lời. Vì so với Cửu Âm Giáo, bổn Bang tuy nhân số đông hơn nhưng kỳ thực uy danh lại chẳng bằng. Ðồng mỗ nào dám xem thường Giáo chủ. Duy có điều, lệnh của Bang Chủ, Ðồng mỗ thật sự chẳng dám bất tuân. Ha... ha...
Ngỡ song phương thế nào cũng đối đầu, nào ngờ Ðình Phương phải thất vọng khi chợt nghe Vân Mộng Tiên Tử lớn tiếng hòa giải. Vân Mộng Tiên Tử bảo:
- Những gì lão thân đã cùng Giáo chủ định đoạn quyết không thay đổi. Do vậy, Giáo chủ hà tất nghi kỵ hoặc lo sợ, hãy cứ để lão thân thay mặt Giáo chủ tiếp xúc và đàm đạo với Cái Bang. Và nếu lão thân đoán không lầm, kết quả của lần đàm đạo này ắt không để Giáo chủ thất vọng...
Lão Lục sư gia miễn cưỡng đáp lại:
- Tiên Tử đừng nghĩ bản nhân nghi kỵ. Vì thực nếu Tiên Tử có thể giúp bản nhân giải thích và thuyết phục Cái Bang để đạt được kết quả như mong muốn thì bản nhân không còn gì cảm kích bằng:
Vân Mộng Tiên Tử đáp:
- Ðâu chỉ riêng gì Cái Bang không thôi. Vì đại cục và vì sự an nguy của võ lâm, lão thân còn có ý định sẽ thay Giáo chủ thuyết phục thêm hai lão Thiên và Thu. Vạn sự xin giáo chủ yên tâm, cứ giao phó hết cho lão thân.
Lão Lục sư gia bật cười:
- Ðược nghe Tiên Tử nói câu nầy, bản thân nào dám không yên tâm. Thôi thì vạn sự đều trông cậy vào Tiên Tử. Bản nhân xin tạm lưu lại đây, chờ đợi tin tốt lành của Tiên Tử.
Nghe câu nầy Ðình Phương ngấm ngầm kêu nguy. Vì Ðình Phương vốn chờ đợi tất ả đều bỏ đi, tạo cơ hội cho Ðình Phương thoát hiểm. Và nếu vẫn còn lão ở bên ngoài thì...
Mải nghĩ nên Ðình Phương có một thoáng mất khái niệm về thời gian, khiến ở bên ngoài những nhân vật Cái Bang và Vân Mộng Tiên Tử đã bỏ đi từ lúc nào không hay. Không những thế, lại có người lẻn đến gần Ðình Phương từ lúc nào cũng không biết. Ðến nỗi Ðình Phương chỉ biết giật thót mình khi đột ngột nghe một tiếng cười lạnh bất thần vang lên ngay bên cạnh.
Ðó là tiếng cười lạnh của lão Lục sư gia:
- Ngươi vẫn toàn mạng ư? Hóa ra mạng của ngươi lớn thật, đã tam phen tứ thứ gặp nguy nhưng cuối cùng vẫn bình an. Nhưng lần này thì ngươi đừng mong gặp may. Hừ.
Ðình Phương vội bước lùi, miệng kêu:
- Sao lão biết ta ẩn ở đây mà đột ngột tìm vào? Không lẽ lão là thần nhân, thông tỏ huyền cơ, không chuyện gì có thể giấu được lão?
Lão Lục sư gia cười nhẹ:
- Tuy gần đây ngươi đột ngột có bản lãnh cao minh nhưng xem ra ngươi vẫn chưa gột bỏ hết những kiến thức nông cạn và ấu trĩ đã từng tiêm nhiễm từ lúc ngươi còn là kẻ chưa am hiểu võ công. Ta không ngại cho ngươi biết một sự thật. Ðó là nhờ pho bí kíp Cửu Âm Khúc mà lúc này ta đã đạt bản lãnh thượng thừa, tai có thể nghe từng tiếng động nhỏ nhặt trong phạm vi hai mươi trượng. Ðó là nguyên nhân khiến ta phát giác có ngươi ẩn ở đây. Nếu không phải như thế, hừ, ngươi nghĩ ta ngu xuẩn để một mình mụ Vân Mộng khờ khạo, đã vừa già vừa xấu xí nhưng cứ ngỡ bản thân là Thiên Tiên giáng thế, cùng bọn Cái Bang nhơ bản tha hồ bàn bạc những chuyện lén lút sau lưng ta ư? Không phải thế đâu. Mà là ta muốn giết ngươi để tuyệt trừ hậu họa.
Xung quanh vẫn tối đen và tuy Ðình Phương không nhìn thấy gì nhưng qua câu nói của lão, Ðình Phương không thể không cảm nhận bản thân đã đến hồi lâm nguy. Do đó, lại một phen nữa hồi bộ, cứ động thân di chuyển mà không còn chờ đến lúc lão động chiêu.
Nhưng Ðình Phương vẫn bị lão phát chiêu quật vào:
- Ngươi muốn thoát ư? Trừ phi ngay lúc này ngươi bất ngờ gặp kỳ tích, bằng không ngươi đừng hòng mong toàn mạng dưới tuyệt kỹ Cửu Âm Khúc Chiêu Hồn của ta. Ha... ha...
Toàn thân Ðình Phương chợt khựng lại, tâm can rúng động mãnh liệt. Và trên tất cả, đấy làm một chuỗi thanh âm trầm bổng réo rắt đã xuất hiện cứ xuyên xoáy vào thính nhĩ, làm Ðình Phương vụt đứng yên bất động như người vô lực.
Bị lâm vào tình huống này, Ðình Phương liền liên tưởng đến thứ vũ khí kỳ quái mà lão Lục sư gia từng sử dụng đã tạo ra chuỗi âm thanh có tác dụng hóa tán toàn bộ công phu của Ðình Phương.
"Lão đang dùng thứ khí giới đó" và lão gọi là Cửu Âm Khúc Chiêu Hồn? Ô hô ai tai, công phu quả đúng với danh xưng, không lẽ phen này Cao Ðình Phương ta mất mạng thật?" Ðình Phương đang có ý nghĩ bi quan là thế thì bỗng một lực đạo nhu hòa xuất hiện đẩy Ðình Phương qua một bên. Ðồng thời, cũng có một tiếng thét phẫn nộ chợt vang lên lồng lộng:
- Cửu Âm Khúc Chiêu Hồn? Công phu tà môn và bá đạo này sao bảo Giáo chủ rất mực khinh bỉ, dẫu cho tình cờ lọt vào tay cũng không bao giờ luyện. Nhưng thực sự thì thế nào đây? Tiếng thét này vì bất ngờ xuất hiện nên có tác động làm cho tai Ðình Phương tạm thời không còn nghe chuỗi thanh âm Chiêu Hồn kia nữa. Nhờ đó, công phu của Ðình Phương cũng tạm thời quy hoàn, giúp Ðình Phương kịp thời ổn định cước bộ, không đến nỗi bị ngã sau khi bị lực đạo nhu hòa đột ngột xuất hiện xô dịch qua một bên.
Ðúng lúc này Ðình Phương cũng nghe lão Lục sư gia kêu lên bằng thanh âm ngỡ ngàng.
- Là Ðoan Mộc Tuyết cô nương? Sau bỗng dưng cô nương lại đề cập đến thứ công phu tà môn đã từng làm quần hùng phẫn nộ, phải liên tay liên thủ diệt trừ bổn giáo ba mươi năm trước kia? Nếu có ai ở đây luyện được thứ công phu đó, một khi bí kíp Cửu Âm Khúc cho đến giờ vẫn chưa biết hạ lạc vào ai? Ðình Phương cũng nhận ra nhân vật vừa xuất hiện giải nguy cho bản thân chẳng phải ai khác mà chính là nữ lang Tuyết nhi, nữ đệ tử của Vân Mộng Tiên Tử. Ðồng thời Ðình Phương cũng thấu hiểu nguyên nhân vì sao lão Lục sư gia lại trâng tráo, thản nhiên phủ nhận chuyện lão vừa dùng Cửu Âm Khúc Chiêu Hồn định đoạt mạng Ðình Phương.
Vì thấu hiểu nên Ðình Phương chợt kêu lên:
- Cô nương đến thật kịp lúc. Có lẽ cô nương đã nghe lão vừa gọi lệnh sư là...
Nữ lang nọ do quá nôn nóng nên chợt lên tiếng hỏi ngay, làm Ðình Phương mất cơ hội vạch trần chân tướng cùng tâm địa xấu xa của lão Lục sư gia. Nàng nói:
- Lão gọi sư phụ ta thế nào?
Ðúng như Ðình Phương nghi ngờ, lão Lục sư gia chợt cười vang:
- Lẽ đương nhiên bản nhân vẫn phải tôn kính gọi lệnh sư là Vân Mộng Tiên Tử. Mà phải rồi, sao cô nương cũng kịp thời phát hiện tiểu tử ở đây. Gần như là cùng một lúc với bản nhân? xin hãy chờ bản nhân thu thập xong tiểu tử, ắt sẽ giao cho cô nương xử tội, thỏa mỗi hận cô nương đang còn mang nặng trong lòng.
Ðáp lại, nữ lang bỗng tỏ ra cao ngạo:
- Không cần đâu. Nhưng dẫu sao tiểu nữ cũng xin đa tạ Giáo chủ, vì một khi y tự ý dẫn thân vào chốn này, vốn không ai ở khắp Vân Mông Sơn, thì kể như y đã tự dẫn thân đến nạp mạng. Tiểu nữ sẽ tự tay thu nạp y. Cuồng đồ mau nạp mạng cho ta...
Một lực đạo chợt xuyên bóng đêm lao ập vào Ðình Phương. Và diễn biến này làm Ðình Phương rung mình kinh hãi. Vì nếu là lúc khác có lẽ Ðình Phương không hề ngần ngại, hoặc là ung dung cùng nữ lang giao chiêu, hoặc bất quá thì cứ thi triển Cửu Bộ Nhất Ảnh Quỷ thân pháp để tránh chiêu là ổn.
Nhưng bây giờ, vì nghe nữ lang bảo bản thân đã tình cờ đặt chân vào mê lộ, một nơi mà thoạt nghe ai cũng phải nghĩ ắt sẽ có nhiều nguy hiểm chực chờ, nên Ðình Phương phân vân lưỡng lự, không dám có bất kỳ cử động nào thất thố. Bởi giao đấu hoặc tránh chiêu, cả hai cách đều bất ổn. Nhỡ Ðình Phương vì giao đấu hoặc tránh chiêu mà có bất kỳ sự dịch chuyển nào loạn ẩu ắt sẽ tự chuốc lấy hậu quả khó lường.
Và đó là cơ hội cho ngọn chưởng kình của nữ lang quật vào Ðình Phương.
"Bùng!" Tiếng chạm kình vang lên tuy lớn nhưng vẫn khiến Ðình Phương thầm kinh ngạc: "Như Ðoan Mộc Tuyết không thật ý hại ta? Là ý gì đây?" Ðình Phương mới vừa có ý nghĩ đó thì nữ lang lại tung kình, miệng thì thét vang:
- Lần này một khi đã có Giáo Chủ Cửu Âm Giáo đứng cạnh lược trận, bản cô nương không tin không đủ bản lãnh thu thập ngươi. Ðỡ chiêu!
"Ào" Sau lần vừa rồi tuy sơ ý để trúng một kình nhưng bản thân lực đạo lại không gây chút tổn thương nào cho Ðình Phương, khiến bản thân Ðình Phương không thể không có ý nghĩ là Ðoan Mộc Tuyết có dụng ý gì khác. Và vì nghĩ như thế nên câu Ðoan Mộc Tuyết vừa mới thét, lúc lọt đến tai Ðình Phương lập tức mang một ý nghĩ khác. Ðó là Ðoan Mộc Tuyết nếu đang có bất kỳ hành động lời nói gì đều là do có Cửu Âm Giáo đứng bên cạnh lược trận.
Do hiểu như thế nên lần này ngay khi Ðoan Mộc Tuyết phát kình, Ðình Phương liền vội vàng xuất lực ngăn đỡ:
- Ðến lão Giáo chủ dù đích thân ra tay thu thập tại hạ còn khó, huống hồ cô nương? Muốn thu thập tại hạ ư? Ha... ha... thì đỡ này.
"Bùng" Tiếng chạm kình vang lên rõ to nhưng kỳ thực đều là do địa hình xung quanh toàn là vách đá, khiến một tiếng động dù nhỏ cũng bị vang dội tạo thành lớn. Và do đó là nguyên nhân khiến lần chạm kình này không những không gây bất kỳ tổn hại nào hoặc gây cho bên này hoặc bên kia mà còn tạo ra tình huống là song phương hầu như giao đấu bình thủ, không bên nào chiếm lời thế hơn bên nào.
Và Ðình Phương thật sự kinh hãi khi nghe lão Lục sư gia bất ngờ bật cười lạnh:
- Xem ra bảnh nhân đành phải muối mặt, giúp Ðoan Mộc cô nương một lần, miễn sau sớm thu thập Cao tiểu tử ngươi. Vì không khéo ngươi lại tẩu thoát mất. Ha... ha Ðình Phương kinh tâm động phách, đành quay người tìm lối thoát thân cho thật nhanh, bất chấp là chạy về phương hướng nào hay là sẽ quanh quẩn mãi trong mê lộ như Ðoan Mộc Tuyết vừa bảo.
Và ngay khi Ðình Phương động thân thực hiện ý đồ thì hầu như cùng lúc đã có thanh âm của Ðoan Mộc Tuyết thì thào bên tai, nghe thật khẩn trương:
- Mau nắm lấy vật này và chay theo ta. Nhanh! Có một vật mềm mại tựa như một mẩu vài bỗng được nhét vào tay Ðình Phương và lúc Ðình Phương vừa kịp nắm giữ thì vật nọ chợt căng ra, tạo thành một lực kéo, lôi Ðình Phương về phía tả.
Chợt hiểu đó là vật nối duy nhất giúp Ðình Phương và nhân vật đang có ý giúp, Ðình Phương lập tức đảo người chạy theo hướng lực kéo.
Tràng cười của lão Lục sư gia lại vang lên:
- Sao lại thế, Ðoan Mộc cô nương? Bảo là muốn thu thập tiểu tử nhưng sao bỗng dưng cô nương thay đổi thái độ, đột ngột giúp tiểu tử tháo chạy? A... bản nhân hiểu rồi. Hóa ra cô nương đã có tình ý với tiểu tử, định cùng tiểu tử cao chạy xa bay, tha hồ xây tổ uyên ương, bất chấp sau này sẽ mang tiếng là phản sư bội tổ. Ha... ha...
Lực đạo đang kéo Ðình Phương bỏ chạy bỗng bất ngờ tan biến. Và lập tức có một bong nhân dạng mờ mờ cũng bất ngờ lao sượt qua người Ðình Phương theo hướng ngược lại.
Vì Ðình Phương thừa hiểu đó là bóng nhân ảnh của nhân vật nào nên lập tức giang tay ngăn lại:
- Sao cô nương lại để lời khích bác của lão tác động đến cô nương? Ðừng quên đấy chỉ là kế của lão. Và khi cô nương quay lại, nhất định lão sẽ lấy mạng cô nương.
Ðình Phương đoán không sai lắm. Và khi Ðoan Mộc Tuyết vì bị Ðình Phương ngăn lối nên hậm hực quát:
- Ta dẫu chết cũng không sao. Nhưng sống mà làm gì nếu sau này bị miệng đời đàm tiếu, cho rằng ta vì có tình ý với ngươi nên cam tâm phản bội sư môn? Mau tránh lối cho ta đi.
Ðuổi theo sau và thật gần Ðình Phương cùng Ðoan Mộc Tuyết vẫn là tràng cười khích bác của lão Lục sư gia:
- Ðoan Mộc cô nương nếu biết nghĩ thì hay lắm, bản nhân xin cam đoan sẽ không bao giờ cho lệnh sư hay biết chuyện xảy ra lần này.
Ðình Phương càng nghe càng giận và cũng càng hiểu thêm thâm ý của lão Lục sư gia. Vì thế, thay vì thu tay về và tránh lối cho Ðoan Mộc Tuyết, Ðình Phương lại bất ngờ rỉ khẽ vào tai nàng:
- Tại hạ đành đắc tội với cô nương vậy. Xin lượng thứ. Cùng với lời này, Ðình Phương cũng đột nhiên điểm huyệt chế ngự nàng. Sau đó, Ðình Phương còn xốc nàng lên vai và xoay người chạy loạn bất kể phương hướng.
Bản lãnh của lão Lục sư gia quả đã đạt mức thượng thừa như lúc nãy chính lão tiết lộ. Dù bóng đêm đen vây đặc khắp xung quanh nhưng nhờ có bản lãnh thượng thừa nên lão vẫn tinh tường mục lực để phát hiện rõ hành vi của Ðình Phương. Và Ðình Phương rúng động khi nghe lão vẫn quát vang sát sàn sạt phía sau:
- Nếu ta để ngươi thoát lần này thì trong mong gì về sau còn cơ hội đắc thành sở nguyện. Hãy chuẩn bị đối phó với Cửu Âm Khúc Chiêu Hồn của ta. Hừ!
Ðình Phương thất kinh, vì điều đáng sợ nhất rồi cũng xảy đến, có muốn tránh cũng không khỏi.
Nhưng chàng nghĩ càng phẫn nộ và chưa bao giờ Ðình Phương phẫn nộ như lần này."Chết thì đằng nào cũng chết, sao ta không liều một phen với lão?" Và Ðình Phương bất thần xoay người lại, quật tận lực bình sinh vào lão Lục sư gia một kình:
- Ta không thoát thì lão cũng đừng mong toàn mạng. Ðỡ chiêu! "Ào" Thật may cho Ðình Phương. Vì với hành động gần như là tiên hạ thủ vi cường này vô tình Ðình Phương đã kịp ngăn cản lão vận dụng Tà công Cửu Âm Khúc Chiêu Hồn. Không những thế Ðình Phương còn cảm nhận rõ lão đang có động tác như nhảy lùi để tránh chiêu công bất ngờ này.
Không bỏ lỡ cơ hội hãn hữu, Ðình Phương vì chưa bao giờ quên mưu kế của Ðoàn Khắc Phương trước kia khi phải đối phó với một địch nhân hầu tìm phương tự cứu, nên ngay lúc này Ðình Phương cũng giả vờ quát:
- Lão xem thường nên không muốn cùng ta đối chiếu ư? Vậy thì càng tốt. Ta sẽ cho là lão biết thế nào là ám khí đoạt hồn. Ðỡ! Và Ðình Phương vờ hất tay nhưng kỳ thực thì hai chân đã hồi bộ. Ðể khi cảm thấy đã đến lúc Ðình Phương lập tức nhoài người bỏ chạy.
Bỗng có tiếng lão Lục sư gia cười gằn:
- So về tâm cỡ hay võ công ngươi đối với ta nào khác gì đom đóm so với vầng dương. Tiểu kế của ngươi đâu lừa được ta.
Ðình Phương kêu thầm:
"Nguy tai. Ta quên mất lão có thể nhìn trong bong đêm rõ như ban ngày, phải chi ta có một vật gì đó để ném ra thật thì đâu đến nỗi chưa gì đã lạy ông tôi ở bụi này?" Nghĩ đến đây Ðình Phương sực nhớ bấy lâu nay vẫn mang một vật bên người.
Ðình Phương cho tay vào bọc áo và nhẹ thở phào vì vật nọ vẫn còn nguyên vị, chưa bị rơi ra khỏi ngươi cho dù hầu như toàn bộ y phục phía trước đều đã bị thanh loan kiếm của Lao Duy Khả rạch tơi tả.
Thủ chắc vật nọ trong tay, một lần nữa Ðình Phương quay ngoắt lại:
- Lần này mới là ám khí Ðoạt Hồn thật đây. Lão đừng tưởng ta chỉ biết dung tiểu kế.
Vừa nói đến đây, tuy Ðình Phương chưa thật sự ném vật trong tay ra nhưng thật là kỳ lạ từ tay Ðình Phương vật nọ chợt bật ré lên một tia chớp sáng chói ngời.
Hiện tình này quả thật có làm Ðình Phương kinh hãi, không hiểu sao lại thế. Và nếu đến bản thân Ðình Phương còn lâm vào tình trạng như thế thì nói gì đến lão Lục sư gia là nhân vạt đang bị tia chớp sáng nọ bất thần chiếu xạ vào.
Tia chớp sáng tuy chỉ lóe lên rồi tắt ngấm nhưng vẫn đủ làm Ðình Phương chuyển qua trạng thái mãn nguyện khi bất ngờ nghe tiếng lão Lục sư gia kêu:
- Ôi chao...Lần này thì cơ hội đã đến thật. Ðình Phương xoay người tháo chạy và hầu như không còn nghe tiếng lão chạy đuổi theo nữa.
Ðược một lúc Ðình Phương trấn tĩnh dần, chân vẫn tiếp tục chạy, vừa cẩn trọng để đừng chạy va vào vách đá vừa miên man nghĩ ngợi về hiện trạng kỳ lạ vừa xảy ra.
Vật trong tay Ðình Phương chính là miếng kim thiết vuông vức vừa bằng dùng nửa long bàn tay đã được Ðình Phương phát hiện giữa hay làn da của mảnh bìa bí kíp Cửu Âm Khúc. Và vật này tuy bây giờ vẫn nằm trong tay Ðình Phương nhưng dù bằng cách nào cũng vậy, Ðình Phương vẫn không thể làm cho vật đó tự phát sang như đã xảy ra.
Nhưng vì lúc này là lúc thật sự cần ánh sang, chí ít để biết bản thân dù chạy loạn nhưng đã chạy đến vị trí nào, nên Ðình Phương vẫn vừa chạy vừa mâm mê mãi vật nọ trong tay, cố nhớ lại lúc nãy bản thân đã vô tình có cử chỉ thế nào khiến vật nọ đột ngột phát sáng.
Rồi cũng đến lúc Ðình Phương tự tìm ra lời giải đáp.
Thích thú với phát hiện mới này, Ðình Phương chợt dừng chân, một lần nữa lại đưa vật nọ ra phía trước.
Và chỉ cần khẽ vận lực vào lòng bàn tay, phổ chân lực vào mảnh kim thiết, là trước mặt Ðình Phương liền xuất hiện tia chớp sang kỳ lạ.
Không những chỉ có sự xuất hiện của tia chớp sáng là làm cho Ðình Phương vui mừng kinh ngạc. Còn thêm một phát hiện kỳ thú nữa tự dưng đưa đến khiến Ðình Phương vì quá đỗi kinh ngạc nên chỉ biết đứng yên và há hốc mồm mà nhìn.
Ðó là trên một vách đá sần sùi, nơi đang được tia chớp sang chiếu rọi vào, Ðình Phương chợt phát hiện hàng chuỗi dài toàn những tự dạng có thể hiểu đó là khẩu quyết công phu.
Sự phát hiện này làm Ðình Phương nửa vui mừng, nửa lo lắng. Mừng vì bản thân vừa tình cơ phát hiện một pho công phu ở một nơi được Ðoan Mộc Tuyết gọi là mê lộ. Còn Ðình Phương lo vì không thể không nghĩ đấy là điều bí ẩn chắc chắn chỉ dành riêng cho sư đồ Ðoan Mộc Tuyết thụ hưởng. Vì chẳng phải họ nguyên là chủ nhân của cả phạm vi này bao gồm cả mê lộ và Ngưu Lang Vân Kiều Mộng Sơn, do họ đã lưu ngụ ở đây một thời gian lâu dài sao?
"Chiếm đoạt vật của người khác để biến thành sở hữu của riêng mình, đấy là hành vi của kẻ tiểu nhân đầy lòng tham mà ta không nên thực hiện?" Nghĩ như thế, Ðình Phương đành tiếc nối bỏ qua một cơ hội mà thực ra cho dù Ðình Phương có rắp tâm chiếm đoạt cũng không sợ bị ai phát hiện. Vì ở đây ngoài Ðình Phương thì chỉ còn Ðoan Mộc Tuyết là người thứ hai duy nhất hiện diện. Mà Ðoan Mộc Tuyết cho đến tận lúc này vẫn còn mê man, do huyệt đạo bị Ðình Phương chế ngự vẫn chưa đủ thời gian hóa giải.Với tâm tư đoan chính, Ðình Phương vừa thở dài vừa thu cất mảnh kim thiết vào người. Sau đó, Ðình Phương nhẹ nhàng đặt Ðoan Mộc Tuyết đứng xuống và giải khai huyệt đạo cho nàng.
Lời đầu tiên khi lai tỉnh là nàng kêu hỏi lớn tiếng:
- Lão đâu rồi? Có phải lão đã quay ra và tìm sư phụ ta để vu khống, bảo ta là phản đồ? Ðình Phương tự ý ngồi xuống, lưng tựa vào vách đá có lưu những hàng tự dạng:
- Cô nương hãy ngồi xuống và thử cùng tại hạ bình tâm suy xét lại mọi chuyện. Nào, ngồi xuống đi.
Nàng tỏ ra nôn nóng:
- Nếu là ngươi, ta tin chắc ngươi cũng không thể bình tâm một khi bị kẻ khác vu khống. Mau nói đi, lão đả bỏ đi bao lâu rồi?
Ðình Phương thở dài:
- Cô nương có lo toan đến mấy cũng quá muộn. Trừ phi nơi này thật sự là mê lộ như cô nương đã bảo, đủ đề lão cũng bị quanh quẩn và lạc lối như tại hạ lúc nãy. Chỉ có thế mới giúp cô nương hy vọng, là lời vu khống đơm đặt của lão chưa đến tai lệnh sư.
Nàng đã bớt to tiếng đôi chút:
- Ngươi muốn bảo vì lão tuy có đuổi theo ngươi nhưng không đuổi kịp nên có thể bị lạc lối?
Ðình Phương phì cười:
- Liệu cô nương có thể nghĩ khác được sao? Cô nương đừng quên lão đã luyện thành Cửu Âm Khúc Chiêu Hồn. Giả như để lão đuổi kịp tại hạ và cô nương làm gì còn cơ hội để cùng nhau đàm đạo như thế này.
Có tiếng nàng thở dài và chép miệng:
- Lão đã nói dối gia sư. Thật không ngờ bí kíp Cửu Âm Khú c đã lọt vào tay lão và lão đã ngấm ngầm luyện xong Tà công Cửu Âm Khúc Chiêu Hồn. Ta nghĩ cần phải kịp thời cấp báo cho gia sư biết chuyện này.
Ðình Phương liền đứng lên:
- Cô nương có thể tự tìm thấy lối ra? Nàng đáp một cách miễn cưỡng.
- Cũng có thể nếu lúc chạy loạn bừa ngươi đừng dấn thân chạy quá sâu.
Và Ðình Phương mơ hồi nhìn thấy nàng đang quay đầu nhìn ngang nhìn ngửa, một động thái hiển nhiên của người đang muốn nhận định phương vị và minh bạch phương hướng cần đi, Ðình Phương chột dạ bật hỏi:
- Cô nương có thể nhìn rõ trong bóng đêm đen?
Nàng vẫn đang chú tâm nhìn phương vị, vì thế lời nàng đáp rất hời hợt, như thế chỉ thuận miệng đáp qua quít cho xong:
- Người nào luyện võ mà không cần luyện nhãn quang sao cho mục lực thật tinh tường? Chí ít ta cũng đã mười năm khổ luyện nhãn quang trong mê lộ này. Ðó là lý do khiến ta tuy nội công chưa thật sự thâm hậu nhưng nhãn lực vẫn tinh tường.
Ðình Phương càng thêm chột dạ, cố ý đưa tay sờ tìm trên vách đá mà bản thân đang tựa lưng bảo:
- Vách đá ở đây sần sùi và nhám nhúa lạ, khiến tại hạ liên tưởng như có người cố ý tạo ra.
Và Ðình Phương chỉ nghe tiếng nàng bĩu môi xì dài:
- Ngươi thật khéo tưởng tưởng. Ở đây nếu bất ngờ gặp phải một vách đá nào đó phẳng lỳ thì đấy mới là điều lạ. Chứ còn vách đá nào mà chẳng nhám nhúa sần sùi? Ðình Phương tự cảm thấy nghi ngờ, chả lẽ nàng không nhìn thấy những tự dạng như Ðình Phương khi nãy có nhìn thấy?
Ðể minh bạch, Ðình Phương vờ bảo:
- Mê lộ này thật khó tin là tự nhiên mà có. Cô nương nghĩ sao nếu tại hạ cho rằng mê lộ do con người tạo ra, nhằm che dấu điều bí ẩn gì đó? Và Ðình Phương mơ hồ thấy Ðoan Mộc Tuyết đang giương mắt nhìn về phía Ðình Phương, có nghĩ là nàng sẽ đọc thấy nếu thật sự trên vách đá có tự dạng như Ðình Phương từng thấy.
Ðó là lúc nàng gằn giọng hỏi Ðình Phương:
- Theo ngươi thì ở đây liệu có điều bí ẩn gì mà nhân vật nào đó cần che giấu?
Ðình Phương nhún vai, còn cố ý dịch người bước tránh qua một bên, hầu tạo cơ hội cho Ðoan Mộc Tuyết nhìn rõ mọi tự dạng:
- Vì tại hạ hiện đang quan tâm đến võ học nên chỉ có thể nghĩ điều cần che giấu chính là bí kíp công phu.
Lập tức nàng thì thào:
- Ai đã cho ngươi biết ở quanh đây có ẩn tàng bí kíp công phu?
Ðình Phương giật mình:
- Nghĩa là điều đó có thật? Nàng chợt rít:
- Ta đang chờ nghe ngươi đáp đây.
Ðình Phương bối rối, một lần nữa lấy tay sờ tìm khắp vách đá:
- Ðó là điều tại hạ đột nhiên nghĩ ra, khi liên tưởng trên vách đá này như có điều khác lạ.
Nàng tiến đến gần Ðình Phương:
- Vách đá này nào có gì khác lạ? Hay ngươi cố ý nói nhảm để lẩn tránh một câu đáp thật lòng? Ðình Phương thêm giật mình, càng sờ tìm khắp vách đá kỹ hơn: - Lạ quá. Rõ rang lúc nãy ở đây có một chỗ mà thoạt sờ vào tại hạ có cảm nghĩ là mình vừa sờ đúng một tự dạng. Sao bây giờ tìm mãi vẫn không thấy?
Nàng cũng sờ tìm như Ðình Phương:
- Ngươi chỉ loạn tưởng mà thôi. Ðừng nói là sơ, chỉ nội mục lực của ta cũng đủ nói lên đây là một vách đá bình thường như bao vách đá khác. Làm gì có tự dạng như ngươi hồ đồ hô hoán.
Ðình Phương dần dần hiểu ra sự thật, vội lảng sang chuyện khác:
- Cô nương đã xác định được phương hướng chưa?
Nàng thở dài:
- Dường như ngươi đã chạy vào quá sâu, đến tận nơi ta chưa từng đến bao giờ. Thú thật, trước đây ta cũng từng có ý nghĩ hoang đường như ngươi, cho rằng đây là mê lộ do con người cố ý tạo thành, mặc dù gia sư từng minh định đó là do thiên tạo.
Ðình Phương đâm hoảng:
- Nghĩa là chúng ta đang thực sự lạc lối?
Nàng phì cười:
- Như thế thì vị tất. Tuy nhiên, ta cũng tạm an tâm là lão Giáo chủ cũng bị lạc lối như hai ta lúc này. Vậy thì nhân cơ hội này sao ta không thử liều một chuyến, cứ tiếp tục đi? Biết đâu sẽ minh bạch rằng việc có bí kíp ẩn giấu chỉ là điều hoang tưởng hay đúng là sự thật? Ngươi dám không?
Không ngờ gặp lúc thế này nàng vẫn có thể cười, làm Ðình Phương cũng cười theo:
- Sao lại không? Huống chi bản thân tại hạ đang có nhiều nghi vấn cần phải có ai đó điểm hóa chỉ rõ bến mê. Ðược một dịp thế này tại hạ cầu còn chẳng được, sao lại bảo là không dám cùng cô nương mạo hiểm?
Nàng xoay người đi trước:
- Ngươi có nghi vấn gì?
Ðình Phương theo chân nàng:
- Trước tiên, có thật Cửu Âm Khúc Chiêu Hồn là thứ công phu Tà môn bá đạo?
- Ngươi hỏi thật hay giả vờ? Trừ phi ngươi chưa được sư phụ ngươi là lão ma Phích Lịch Lôi Quân nói cho biết về hành vi hoành hành bá dạo của Cửu Âm Giáo độ ba mươi năm về trước.
Ðình Phương bực bội:
- Mọi công phu đều do tại hạ tự luyện. Ðừng đề cập đến nữa chuyện tại hạ là đồ đệ của lão Lôi Quân nào đó mà đến diện mạo ra sao tại hạ cũng chưa từng biết.- Ngươi nói thật khó tin. Không biết Phích Lịch Lôi Quân là ai nhưng lại am hiểu Phích Lịch Lôi Phong Chưởng? Lời của ngươi e chỉ có trẻ lên ba là tin.
Ðình Phương thở dài:
- Cô nương có nghe danh Giang Hồ Lục Quái?
- Tửu - Sắc - Ðổ - Cầm - Dục - Y? Ðương nhiên ta có nghe ác danh của lũ Quái này. Sao?
Ðình Phương nhún vai:
- Chẳng sao cả, ngoài việc tại hạ tình cờ đắc thủ quyển Võ Y Kinh Bút Lục của Trương Quái y. Nhờ đó tại hạ minh bạch, Trương Quái Y từng dùng thủ đoạn, bắt chẹt những ai tìm đến cầu y, trong đó như có cả Phích Lịch Lôi Quân.
- Ngươi ám chỉ ngươi luyện được Phích Lịch Lôi Phong Chưởng là từ quyển Võ Y Kinh Bút Lục?
Ðình Phương gượng cười:
- Chiếm sở hữ của người là sở đắc của mình, tại hạ tuy biết đó là hành vi chẳng nên làm nhưng vì giữa tại hạ và Lục Quái có mối thù không đội trời chung cho nên...
- Ta hiểu rồi. Vậy ngươi đã thật sự luyện công phục, chưa hề có sư phụ, nên câu hỏi về Cửu Âm Khúc Chiêu Hồn là câu hỏi thật lòng?
Ðình Phương hắng giọng:
- Ðược cô nương tin lời, tại hạ thật lòng đa tạ.
- Hừ! Riêng về công phu bá đạo trước kia, ta nói thật, ngươi phải may mắn lắm mới giữ toàn mạng đến lúc này. Vì theo lời gia sư chỉ dạy và cảnh tỉnh. Ta được biết, ba mươi năm trước hầu như chưa có ai thoát chết nếu bất ngờ bị lão Giáo chủ Cửu Âm Giáo trước kia dùng Cửu Âm Khúc Chiêu Hồn hạ thủ. Và đấy là nguyên do khiến ba mươi năm trước Cửu Âm Giáo đã bị Thất Ðại Phái, Cái Bang, Thạch Pháp Bảo và bọn nhân vật Trường - Hận - Thiên - Thu hợp lực diệt trừ.
Liên tưởng đến lão nhân đã gặp dưới đáy vực, Ðình Phương buột miệng hỏi:
- Bảo lão giáo chủ trước kia có nghĩa là không phải lão Giáo chủ bây giờ?
- Dĩ nhiên. Vì nếu hai nhân vật này là một, gia sư đâu thể chấp nhận cùng lão liên minh, để bảo là cùng lo đối phó họa Thạch Tháp Bảo?
Ðình Phương hoang mang:
- Lão đã nói như thế nào với lệnh sư? Nhất là về chuyện lão đang là Giáo chủ của một Bang phái từng hoành hành khắp võ lâm?
- Lão bảo, nguyên thủy lão là người vô can đến Cửu Âm Giáo. Nhưng vì tình cờ phát hiện nơi cất giấu Cửu Khúc Lệnh có hiệu lực triệu tập toàn thể giáo đồ Cửu Âm Giáo vẫn đang tản mác khắp nơi, nên lão nảy ra chủ ý là sẽ cùng gia sư sử dụng lệnh bài này. Trước là gom nhặt toàn bộ giáo đồ Cửu Âm Giáo lại. Cố thuyết phục họ hãy thật sự hồi tâm chuyển ý bỏ con đường Tà đạo để đi theo chính đạo. Sau sẽ dùng lực lượng này cùng quần hùng khắp Tam sơn ngũ nhạc đối phó với họa Thạch Tháp.
Ðình Phương động tâm:
- Thạch Tháp Bảo đã gây ra điều gì nghiêm trọng khiến lệnh sư cho rằng cần phải đối phó chứ?
- Ðược, một lần nữa ta đành hạ cố giải thích cho ngươi rõ vậy. Là thế này...
Nói đến đây nàng đột nhiên đổi giọng và bật kêu:
- Úy, sao ta đi mãi vẫn chẳng tìm thấy lối ra? Lý nào trong mê lộ lại ẩn tang mê trận, có thể khiến ta và ngươi lâm vào tuyệt lộ?
Ðình Phương kinh hãi:
- Cô nương không nói quá chứ? Mê lộ sao bỗng dưng hóa thành tuyệt lộ?
Nàng tặc lưỡi hít hà:
- Ta chỉ có cảm nghĩ như thế thôi. Và muốn minh bạch hư thực, ngươi hãy chịu khó ngậm câm miệng cho ta nhờ. Ðừng huyên thuyên mãi làm ta bấn loạn, khó minh định đâu là phương hướng để đi tiếp.
Bị nàng bảo câm miệng, Ðình Phương vừa giận vừa cảm thấy nhục, và chỉ muốn lắm lấy mảnh kim thiết ra để dựa vào ánh sáng xuất phát từ vật đó hầu tự tìm thấy lối thoát thân cho riêng mình, không cần dựa dẫm vào Ðoan Mộc Tuyết. Phận là nữ nhân nhưng lại dám lên mặt quát tháo này nọ.
Nhưng Ðình Phương chưa kịp thực hiện ý định thì bất ngờ nghe nàng lẩm nhẩm:
- Ðỗ - Hựu - Thương - Cảnh... dường như ở đây có người cố ý lập một mê trận cửu cung? Nếu thật sự có người cố ý lập một mê trận thì không còn nghi ngờ gì nữa chủ ý của người lập trận là muốn che giấu một điều bí ẩn gì đó? Vì là lần đầu tiên nghe nói đến trận đồ nên Ðình Phương không thể không lên tiếng hỏi một cách hiếu kỳ:
- Mê trận cửu cung là thế nào?
Ðáp lại, Ðoan Mộc Tuyết trịch thượng ra lệnh cho Ðình Phương:
- Ta sẽ một mình vào trận, chủ yếu là dò xét hư thực và tìm lối để hai ta cùng thoát. Ngươi tạm thời lưu lại đây chờ ta. Chớ có chạy loạn. Nếu không, ngươi gặp mệnh hệ gì cũng đừng trách ta sao không bảo trước. Rõ chưa?
Ðình Phương lại càng thêm nhục, giận dữ bảo:
- Cô nương muốn làm gì thì tùy. Ðừng tưởng tại hạ không biết ý cô nương đề phòng tại hạ phỗng tay trên bí kíp có thể ẩn giấu trong trận. Hừ.Nàng cười kinh khỉnh và xoay người đi mất, chỉ ném cho Ðình Phương một câu:
- Ngươi tự biết như thế là tốt. Hừ.
Không cam tâm bị kẻ khác xem thường mãi, Ðình Phương lập tức lôi mảnh kim thiết ra và vận lực vào làm cho mảnh kim thiết phát sáng.
Chủ ý của Ðình Phương là muốn dùng ánh sáng để tòm lối đi, nào ngờ tia chớp vừa xuất hiện thì vách đá bị tia sáng chiếu vào cũng đột ngột xuất hiện nhiều hàng tự dạng.
Và lần này Ðình Phương hoàn toàn thấu hiểu. Tự dạng đó xuất hiện là do từ mảnh kim thiết, chứ kỳ thực trên vách đá chẳng hề có bất kỳ ai lưu tự.
Phát hiện thêm một điều kỳ bí nữa của mảnh kim thiết, Ðình Phương chợt ân hận vì chí suýt nữa đã dùng mảnh kim thiết ném vào lão Lục sư gia thay cho ám khí Ðoạt Hồn không hề có.
Ðình Phương chú mục nhìn vào hàng tự dạng vần in rõ mồn một trên vách đá.
Và vì ở vách đá luôn có những chỗ lồi lõm nhấp nhô, khiến có nhiều tự dạng tuy được tia sang từ mảnh kim thiết in vào phải bị méo mó biến dạng, nên để đọc rõ Ðình Phương phải nhiều lần dịch chuyển tia sang, hầu lần lượt hết tự dạng này đến tự dạng khác đều được Ðình Phương nhận dạng rõ.
Nhân một lần dịch dời tia sáng như vậy Ðình Phương chợt phát hiện một huyệt khẩu vừa nhỏ vừa nằm thật thấp dưới chân một vách đá.
Huyệt khẩu này có một đặc điểm khiến Ðình Phương không thể không lưu tâm. Ðó là độ mòn lắng trờn lỳ xuất hiện quanh miệng huyệt khẩu.
"Một mặt đá không thể tự dưng trơn lỳ nếu không có ai đó vì mãi động chạm vào nên bong, hoặc không có một lực nào đó tác động mãi mà thành? Ta có nên thử chui vào thám thính chăng?" Tuy có sợ bị lạc lối nhưng vì nghĩ đến nỗi nhục đã do Ðoan Mộc Tuyết gây ra đôi phen nên Ðình Phương đành quyết định mạo hiểm.
Nhét mảnh kim thiết vào người, Ðình Phương sau đó nằm mọp xuống và thận trọng chui đầu vào huyệt khẩu.
Hồi 10
KỲ DUYÊN: TẨY CỐT DỊCH CÂN THẠCH
Nếu không có mảnh kim thiết kỳ lạ, luôn tự phát thành tia chớp sáng mỗi khi được Ðình Phương vận dụng và phổ chân lực vào, thì có lẽ Ðình Phương không bao giờ ngờ được rằng rồi sẽ có lúc bản thân được tận mắt mục kích một hiện trạng thật khó tin như thế này.
Nơi Ðình Phương đang đứng là lòng một thạch đôn với chiều cao phải nói là quá ư khiêm tốn, vừa đủ cho Ðình Phương đứng mà không đụng đầu. Có lẽ do thạch đôn có chiều cao như vậy nên lòng thạch đôn không được rộng rãi gì cho lắm cũng là điều hiển nhiên, chỉ rộng đủ chỗ cho hai mặt thạch đôn với mỗi mặt vừa vặn cho ba xích mỗi bề.
Trên mặt thạch đôn thứ nhất hoàn toàn trống trơn, đã được ai đó khắc một hàng chữ: "Ta sẽ táng thân tại đây, mãi mãi luôn ở bên cạnh Vạn Xà Vương lão đệ".
Và nhờ được thấy lưu tự này nên Ðình Phương mới dám tin rằng vật đã nhìn thấy ở bên kia, nằm cuộn khoanh và chễm chệ trên mặt thạch đôn thứ hai, quả đúng là bộ cốt khô của Vạn Xà Vương, một loại quái xà vừa to vừa dài ngoài sự tưởng tượng của mọi người.
Ðình Phương một lần nữa hướng tia sang xuất phát từ mảnh kim thiết kỳ lạ đang cầm trên tay qua mặt thạch đôn có bộ cốt khô.
Sau một lúc chú mục nhìn Ðình Phương mới phát hiện phần xương đầu đã được con đại quái xà trước lúc chết cố ý vùi thật sâu vào giữa thân là phần mà lúc này Ðình Phương chỉ thấy xương và xương, vừa cuộn lại thành vòng vừa nằm chất chồng lên nhau tạo nên một đống cao nghễu nghệu mà thoạt nhìn đố ai nhận ra đó là những gì còn lại của một loại quái xà cực lớn.
Khi đã quan sát xong toàn cảnh, Ðình Phương vụt hiểu.
Ðây là nơi từng lưu ngụ của hai sinh vật. Một là người, là sinh vật thượng đẳng duy nhất trong muôn vàn sinh linh khác có trên cõi nhân gian. Sinh vật thứ hai thì hoàn toàn ngược lại, là loài hạ đẳng vẫn luôn bị người người chê ghét, xem là thứ bò sát bẩn thỉu nhơ nhớp và luôn được con người dùng để ví von khi muốn ám chỉ kẻ có tâm địa độc ác, qua câu: "Ðộc như rắn rết", "Ác như quái xà". Tuy vậy, nhan vật từng lưu ngụ ở đây lại tỏ ra quá mật thiết với quái xà, còn là loại Ðại quái xà nữa mới thật là kỳ quặc. Ðến nỗi nhân vật này sau khi thu xếp xong chỗ tang thân cho quái xà còn thản nhiên thu xếp luôn cho bản thân một chỗ tang thân sao cho mãi mãi luôn ở bên cạnh Vạn Xà Vương lão đệ.
"A... sống chung với quái xà đã là một chuyện lạ, lại còn chuyện táng thân chung chỗ và thân mật gọi Quái xà là lão đệ thì quả là thứ tình thân chưa bao giờ ta nghe nói đến".
Sau khi có ý nghĩ như thế, Ðình Phương bỗng tự lấy làm lạ về một điều lẽ ra phải có nhưng kỳ thực lại không hề có. Ðến nỗi Ðình Phương phải tự hỏi: "Ðã nguyện táng thân chung chỗ với Quái xà và còn thu xếp sẵn chỗ táng thân, vậy nguyên nhân nào đã khiến nhân vật này đổi ý, không chịu lưu di thể ở đây nữa? Hay là nhân vật này hiện nay vẫn còn tại thế? Vậy thì vô lý! Bởi quái xà chết phải rất lâu, đến cả trăm năm là ít, đến nỗi quái xà lúc này chỉ còn lại bộ cốt khô, thì nếu nhân vật này còn sống há lẽ đã đạt niên kỷ ngoại trăm năm dư, chẳng khác nào bậc thần nhân sao? Nhất định không phải. Ắt đã có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, khiến nhân vật này dù có tâm nguyện là thế nhưng đến lúc mệnh chung vẫn không sao thực hiện".
Nghĩ đến đây tự dưng Ðình Phương cảm thấy xúc động chân tâm, thương cho quái xà bấy lâu nay vẫn cô quạnh và thương cho nhân vật nọ tuy có lòng nhưng lại lâm cảnh lực bất tong tâm. Và Ðình Phương vô tình hướng tia sang cho chiếu trở lại mặt thạch đôn trống trơn để đọc lại hàng di tự kia một lần nữa.
Càng đọc càng thấm và càng cảm cảnh sinh ly tử biệt, Ðình Phương vụt thở dài:
- Ta định tìm cho mình một lối thoát nhưng hóa ra lại được mục kích cảnh này. Có như vậy mới thấu hiểu thế nào là sự cô đơn, và nhất là nỗi cô quạnh của quái xà suốt thời gian dài đã trôi qua.
Nỗi buồn phiền làm Ðình Phương vô tình ghé người ngồi lên mặt thạch đôn.
Khi nhận ra bản thân đột nhiên có hành vi này, Ðình Phương tự mỉm cười và hướng mắt nhìn qua bộ cốt khô ở mặt thạch đôn bên cạnh.
- Ðể hai ta đỡ cô quanh, liệu Vạn Xà Vương ngươi có chấp thuận và tạm xem ta là bằng hữu cho ta ngồi cạnh ngươi một lúc chăng? Hỏi cho có hỏi và dĩ nhiên Ðình Phương không hề trông chờ có sự đáp lời từ phía bộ cốt khô của con quái xà. Và Ðình Phương đã chễm chệ ngồi gọn lỏn trên mặt thạch đôn.
Sau một lúc lâu mỏi mệt nếu được một chỗ ngồi như thế này thì còn gì thú bằng. Do đó, Ðình Phương chợt cao hứng nghĩ: "Nếu Ðoan Mộc Tuyết lúc này vì đã đi vào mê trận cửu cung ắt có lẽ thế nào cũng tìm thấy một loại bí kíp võ học nào đó. Vậy thì ta còn chờ gì nữa mà không nhân cơ hội này cũng tự luyện cho mình một tâm pháp Cửu Quỷ Diêm La Công theo khẩu quyết đã được phát ra từ mảnh kim thiết Ðộc Cước Quỷ? Ít nào nếu nàng ta nhờ tình cờ mà tựu thành võ học thì ta cũng phải đạt như vậy".
Tự mỉm cười với nghĩ nghĩ này. Ðình Phương liền nhẩm lại toàn bộ khẩu quyết đã chú tâm đọc thuộc trước đó.
Cửu Quỷ Diêm La Công quả nhiên là thứ tâm pháp võ học mà nếu Ðình Phương không nhờ tình cờ vận dụng chân lực làm cho mảnh kim thiết lúc phát sáng đã chiếu in vào vách đá thì có lẽ sẽ không một ai nghi ngờ rằng ở trên đời lại có một cách thức di lưu võ học lạ lùng là thế.
Và theo toàn bộ khẩu quyết Ðình Phương đã đọc thuộc thì Cửu Quỷ Diêm La Công gồm đến chín tầng, cho dù khẩu quyết cho mỗi tần đều y như nhau.
Ðình Phương nhớ lại câu căn dặn cuối cùng của tâm pháp Cửu Quỷ, như sau:
"Với mỗi lần hành công khổ luyện, kéo dài ít lắm là một năm, chỉ nên dồn toàn bộ công phu chân lực tự đả thông vỏn vẹn một Ðại kinh mạch mà thôi. Chớ quá tham lam đả thông nhiều Ðại kinh mạch cùng lúc, ắt sẽ tự chuốc thảm họa. Sau tám lần như vậy thì đạt tám tần, với Bát Ðại kinh mạch đã được đả thông, thì lần sau cùng chính là lần tối hậu, đả thông sinh tử huyền quan, hợp nhất Bát đại kinh mạch. Ðạt được điều này đã là đạt đủ chín tầng, tâm pháp Cửu Quỷ Diêm La Công nghiễm nhiên đã đạt mức đại thành công phu có thể sánh ngang bậc thần nhân, xuất quỷ nhập thần và... khứ vô hình lại vô ảnh. Nhớ lấy, nhớ lấy. Ðộc Cước Quỷ lưu tự. Cẩn".
Và Ðình Phương cũng không hề có ý tham lam. Nên với lần tọa công đầu tiên này Ðình Phương chỉ dám vận dụng tâm pháp Cửu Quỷ Diêm La để chuyên chú đả thong một Ðại kinh mạch vỏn vẹn trong Bát đại kinh mạch mà thôi.
Sự chuyên chú đó đã đưa Ðình Phương chìm vào vô thức, không còn biết thời gian tọa công đã kéo dài bao lâu.
Ðình Phương chỉ giật mình tự hồi tỉnh khi thính lực chợt bắt được một chuỗi những tiếng động khả nghi.
"Cách... Cách... Cách..." Ðó là tiếng động tương tự tiếng một mặt đá chợt rạn nứt.
Ðình Phương vội mở to hai mắt, kinh nghi nhìn lên trần thạch đôn.
Quả nhiên ở trên đó đã xuất hiện một vệt nứt khá dài, không những thế vệt nứt càng lúc càng rộng ra, khiến Ðình Phương kinh hãi vội tung mình nhảy nép người qua một bên, vì lo sợ bản thân sẽ bị đè bẹp nếu trần thạch đôn đột nhiên đổ ập xuống.
Vệt nứt rộng mãi, rộng mãi và chỉ chịu dừng lại khi khoảng cách giữa chỗ trống đã rộng đến vài ba xích.
Nhưng sự việc không dừng lại ở đó, trước mắt Ðình Phương, Ðoan Mộc Tuyết bỗng từ chỗ đá nứt tung người nhảy xuống. Và nàng kêu kinh ngạc:
- Ôi chao! Sao ngươi đến được nơi đây, mà còn xuất hiện trước ta nữa? Ðình Phương cũng kinh ngạc tương tự. Và có thể nói Ðình Phương còn kinh ngạc hơn Ðoan Mộc Tuyết, không còn nhìn lờ mờ như trước nữa.
Ðình Phương hoang mang hỏi ngược lại:
- Vì sao cô nương biết tại hạ đã chui vào đây mà tìm? Lại còn có thể làm cho trần tự động phân khai, tạo lối cho cô nương nhảy xuống?Nàng trợn mắt nhìn Ðình Phương:
- Chui vào đây? Ngươi bảo ngươi đã chui vào? Bằng cách nào?
Ðình Phương khom người chỉ vào huyệt khẩu lúc nãy đã chui cho nàng nhìn thấy:
- Vậy là cô nương đến đây không phải vì tìm tại hạ?
Nàng ngớ người nhìn vào huyệt khẩu Ðình Phương đang chỉ, sau đó nàng kinh khỉnh đáp:
- Khác với ngươi, ta đến được đây là đi theo di mệnh của tiền nhân. Nhưng ngươi đừng hỏi đấy là vị tiền nhân nào, cũng đừng tò mò muốn biết ta đã tìm thấy những gì do vị tiền nhân đó lưu lại.
Ngươi chỉ cần minh bạch thế này là đủ. Ðó là ở mê lộ quả nhiên có bí kíp võ học di lưu và ngươi đầu tiên tìm thấy chính là ta.
Ðoạn nàng tự ý tiến lại thạch đôn, nơi Ðình Phương từng ngồi tọa công.
Ðến lúc này Ðình Phương mới phát hiện nàng có mang theo một bọc vải nhỏ trên tay. Nàng vừa đặt bọc vải lên mặt thạch đôn đó vừa tự lẩm nhẩm:
- Kẻ hậu bối là Ðoan Mộc Tuyết vì tuân theo di mệnh nên kính cẩn đặt di cốt của tiền bối ở đây. Ở chốn cửu tuyền xin tiền bối chứng giám cho lòng thành khẩn và giúp hậu bối sớm tìm ra một vật gọi là Tẩy Cốt Dịch Cân Th ạch để nhờ hậu bối mau chóng luyện đến đạt thành toàn bộ công phu đã được tiền bối di bút lưu lại, ban cho hậu bối.
Nàng tỏ ra rất kính cẩn đối với vật chứa trong bọc vải. Ðến độ nàng còn nghiêng mình bái lay sau khi đã nói xong những lời tương tự như lời khấn mà Ðình Phương vừa tình cờ nghe.
Ðình Phương chợt hiểu rõ, hiểu tất cả.
- Vị tiền nhân đó chính là bằng hữu, gọi Vạn Xà Vương lão đệ?
Nàng giật mình quay phắt lại, diện đối diện với Ðình Phương:
- Thì ra ngươi đã lẻn theo chân ta đi vào Mê trận cửu cung?
Ðình Phương mỉm cười và hòa nhã:
- Cô nương khoan vội nghi ngờ. Hãy tự nhìn lại nơi cô nương vừa đặt xong di cốt của vị tiền nhân nọ ắt sẽ rõ.
Nàng hoài nghi làm theo lời Ðình Phương. Ðể rồi liền sau khi nhìn thấy hàng chữ di tự được khắc trên mặt thạch đôn, nàng vừa nhìn qua thạch đôn thứ hai nghi ngờ hỏi:
- Cảnh quang nơi này cũng tối âm u, không hề có chút ánh sang nào lọt vào, làm sao ngươi lại bỗng dưng nhìn rõ?
Ðình Phương cau mặt: - Dựa vào đâu cô nương lại có ý nghi ngờ này? Nếu là do tự dạng thì không lẽ tại hạ không thể dùng tay tự đọc?
Nàng cười lạt:
- Ngươi có gian nhưng không đủ ngoan. Ta hỏi ngươi, giả như ngươi có dùng tay sờ tìm và nhờ đó ngươi đọc được hàng chữ kia thì tại sao lúc sờ tìm ngươi lại may mắn không để lỡ tay chạm vào bộ cốt khô vốn sờ sờ ở đây? Nàng quá thong tuệ, Ðình Phương tự thất kinh khi nghĩ như thế.
Tuy vậy, Ðình Phương vẫn thầm cười, trong khi ngoài miện lại giả vờ kêu:
- Có một bộ cốt khô ở đây ư? Ở đâu? Có phải của nhân vật tự xưng là Vạn Xà Vương như lời di tự kia đề cập không?
Ðình Phương nhìn thấy nàng cười lạt:
- Ngươi đừng giả vờ nữa. Vì ta đủ thong tuệ và có đủ bằng chứng để tin chắc rằng hoặc là mục quang ngươi thật tinh thong hoặc là ngươi có mang theo vật để thắp sang. Nhưng ta thiên về điều thứ nhất hơn.
Ðình Phương lần này vi không thể đoán nên đành hỏi:
- Vì sao?
- Vì ngươi vừa vô tình cho biết ngươi có nhìn thấy ta đặt di cốt của vị tiền nhân nọ. Ðúng không? Nàng không những thông tuệ mà còn có những nhận định thật tinh tế. Ðình Phương tuy thán phục nhưng vẫn chối:
- Tại hạ cần đợi gì phải nhìn mới hiểu? Không lẽ qua câu cô nương vừa lầm thầm khấn tại hạ quá ngu muội đến không thể tự đoán ra? Ðoan Mộc Tuyết ngẩn người vì lời biện bạch của Ðình Phương nào phải không hữu lý.
Nhưng sau đó nàng vẫn cười lạt:
- Ngươi giỏi chống chế lắm, nhưng với một bằng chứng nữa, ta tin thể nào ngươi cũng phải tâm phục khẩu phục.
Ðình Phương càng lúc chàng lo ngại sự thông tuệ của nàng:
- Còn bằng chứng nào nữa?
Nàng đắc ý:
- Ngươi giải thích sao đây với lúc nãy ngươi thoạt đưa tay chỉ là chỉ đúng ngay huyệt khẩu ngươi đã chui vào? Hay ngươi bảo ngươi có trí nhớ cực kỳ mẫn tiệp, đủ năng lực ghi nhận bất kỳ vật gì ngươi chỉ cần thoạt nhìn qua?
Chính nàng đã gợi ý cho Ðình Phương đáp:
- Cần gì phải đợi đến lúc có trí nhớ mẫn tiệp, cô nương? Cứ là cô nương ắt có lẽ cũng như tại hạ thôi.
Nàng ngơ ngác:
- Sao lại cũng như ngươi? Ðình Phương mỉm cười:- Tại hạ đã chờ cô nương quá lâu, đúng chưa? Và do ngại bản thân có lẽ đã bị cô nương bỏ rơi, lý đương nhiên là tại hạ phải tự tìm lối thoát. Vì thế, ngay khi phát hiện huyệt khẩu, trước lúc quyết định chui vào, điều tất yếu là tại hạ tự dặn lòng, phải hết sức cẩn trọng. Do vậy, tại hạ vẫn ghi nhớ nơi tại hạ đã chui vào cũng đâu có gì khó hiểu hoặc khó tin.
Nàng bĩu môi:
- Ngươi thật giỏi biện bạch, ta thừa nhận điều đó. Nhưng đừng vội nghĩ vì thế mà ta không hề cho ngươi là một người thật sự rất thông tuệ.
Ðình Phương thở dài:
- Lại chuyện gì nữa đây? Nàng bảo:
- Vì nếu ngươi không thông tuệ sao lúc nãy ngươi hiểu quá nhanh ẩn ý của ta và sau đó còn hùa với ta cùng lập mưu đánh lừa lão Giáo chủ Cửu Âm Giáo?
Ðình Phương lại cau mày:
- Cô nương muốn nhắc lại chuyện tại hạ đã cùng cô nương giả vờ giao chiêu, trước sự mục kích của lão Giáo chủ?
Nàng gật đầu và từ từ tiến lại gần Ðình Phương:
- Không sai. Vì từ lúc nghe lão bỗng dưng đề cập đến Cửu Âm Khúc Chiêu Hồn, ta liền có ý ngờ lão. Và hễ ngờ lão thì có phần nào thiên lòng tin về ngươi. Do vậy, khi phát chiêu ta chỉ giả vờ. Và nhờ ngươi thông tuệ, sớm đoán ra, nên sự giả vờ của ta đã được ngươi phụ họa. Ðúng chứ? Ðình Phương vẫn vờ như không phát hiện động thái đến gần của nàng. Vì rằng nàng bước đi rất nhẹ chân, nghĩ là nàng sắp sửa có hành vi nào đó chủ ý là dò xét mục lực thật sự của Ðình Phương.
Và Ðình Phương bình thản đáp:
- Tại hạ đương nhiên phải đoán ra một khi tuy bị trúng kình nhưng thật lạ kỳ là bản thân không hề gặp bất kỳ tổn thất nào dù nhỏ. Ðủ hiểu cô nương chỉ giả vờ và sẽ nguy biết nao nếu để lão phát hiện sự giả vờ của cô nương. Vì lo cho cô nương nên tại hạ không thể không phụ họa.
Nàng đã dừng lại, chỉ cách Ðình Phương độ một tầm tay với. Nàng vừa nói tiếp vừa từ từ đưa tay ra:
- Vì lo cho ta nên lúc nãy ngươi dám điểm huyệt chế ngự ta?
Ðình Phương cố ý nhún vai, nhân đó còn giang rộng hai tay, phù hợp với lời phân minh Ðình Phương cần phải giải thích cho rõ:
- Lão chưa có ý giết cô nương, chừng nào cô nương chưa bộc lộ cho lão biết là cô nương đã tình cờ nghe lão bảo lão đã luyện qua Cửu Âm Khúc Chiêu Hồn. Nhưng rồi lão vẫn nghi ngờ khi phát hiện cô nương có ý giúp tại hạ tẩu thoát. Vì thế, để gọi là cẩn tắc vô ưu, lão tìm đủ mọi cách, để cả vu khống hoặc hăm dọa để dẫn dụ cô nương quay lại. Chỉ cần bắt được cô nương quay lại, lão sẽ có biện pháp bắt cô nương phải cung xưng. Và điều tất yếu sau đó phải xảy đến là lão sẽ giết cô nương, gọi là sát nhân diệt khẩu.
Vì sợ chạm tay vào một trong hai tay Ðình Phương vừa đột ngột giang ra, nàng nhẹ nhàng rụt tay về:
- Giết ta rồi, thì liệu lão có yên thân với sư phụ ta chăng?
Ðình Phương phì cười, trong đó cũng có đắc ý vì thấy nàng đã rụt tay về:
- Kẻ hạ sát cô nương là lão. Nhưng sau đó kẻ sẽ bị lão gán cho tôi danh này đương nhiên phải là tại hạ. Nhất tiễn xạ song điêu, lão cố thừa tâm cơ để dùng thủ đoạn này.
Ðoạn Ðình Phương đổi giọng, nói thật nghiêm:
- Và giả sự như lão tìm không được chứng cứ cho thấy cô nương đã nghe, đã biết chuyện lão ngấm ngầm luyện tả công, cô nương đừng nghĩ lão sẽ buông tha. Trái lại, vẫn luận điệu vu khống mà cô nương đã nghe, lão sẽ tự thân đưa cô nương về cho lịnh sư định tội. Khi đó, lão không những vô can về tội đã hạch hỏi hoặc khảo tra cô nương mà còn được lệnh sư hết lòng cảm tạ vì nhờ lão nên lệnh sự kịp phát hiện cô nương là phản đồ.
Nàng than phục Ðình Phương:
- Mọi chuyện chỉ xảy ra trong một thoáng thế mà vẫn đủ cho ngươi đoán biết được từng ấy tâm cơ thủ đoạn của lão ư? Ta có bảo ngươi thông tuệ cũng đâu sai sự thật là mấy.
Vì nàng hầu như không còn có ý dò xét Ðình Phương nữa, nhất là về chuyện thấy hay không nhìn thấy gì của Ðình Phương, nên lần này thay vì tìm lời phủ nhận hoặc biện bạch Ðình Phương lại nhếch môi cười lạt:
- Nếu cô nương vì một nguyên nhân nào đó buộc phải đối đầu với một nhân vật đầy tâm cơ và thủ đoạn như lão ắt cô nương cũng tự biến mình thành kẻ đa nghi, luôn luôn đề phòng và sẵn sàng đối phó với mọi tình huống có liên quan đến lão. Tại hạ đã và đang là một loại người như vậy.
Nàng quan tâm:
- Lão có ý giết ngươi. Vậy là giữa ngươi và lão từng có oán cừu?
Ðình Phương bĩu môi kinh khỉnh:
- Vô oán vô cừu. Hay nói đúng hơn, oán cũng do lão và cừu cũng do lão. Và kỳ thực lão cứ luôn muốn giết tại hạ chỉ vì một nguyên nhân. Ðó là sát nhân diệt khẩu.
- Lão có bí ẩn đã bị ngươi phát hiện ư?
Ðình Phương chợt thở dài:
- Nhưng kể từ nay đã có thêm cô nương là người thứ hai biết rõ điều bí ẩn của lão. Và tại hạ dù không có tài tiên đoán cũng có thể đoán chắc một điều, là tiền đồ của cô nương từ nay về sau sẽ mãi mãi bị bóng dáng của lão ám ảnh.
Nàng cười lạt:
- Cũng như ngươi chứ gì? Vậy thì vị tất. Rồi sẽ có lúc ta không còn sợ Cửu Âm Khúc Chiêu Hồn của lão như bây giờ nữa.
Cứ như nhắc Tào Tháo là Tào Tháo có mặt, Ðoan Mộc Tuyết vừa dứt lời thì từ bên trên liền vang xuống tràng cười lồng lộng của lão Lục sư gia:
- Chính vì nguyên nhân như nha đầu ngươi vừa nói nên ngay hôm nay bản nhân quyết định phải tiễn hai đứa ngươi về Quỷ Môn Quan. Ha... ha...
Ðình Phương giật mình, vội đẩy dúi người nàng về phía có huyệt khẩu nhỏ hẹp:
- Lão vẫn tìm ra chúng ta cho dù cũng lạc vào mê lộ. Hãy chui mau ra ngoài, nhanh.
Nhờ cái đẩy của Ðình Phương. Ðoan Mộc Tuyết chỉ cần thoắt người vài lượt là đã chui ra ngoài.
Ðến lượt Ðình Phương, tiếng gầm thịnh nộ của lão Lục sư gia đã vang lên lúc Ðình Phương chỉ vừa mới khom người nhưng chưa kịp chui:
- Tiểu tử ngươi đã gây quá nhiều phiền não cho ta, lần này ngươi có chạy đằng trời cũng không thoát. Nạp mạng!
"Ào..." Ðình Phương kinh tâm động phách. Và theo bản năng Ðình Phương toang quay người phát kình cùng lão đối chiêu. Chợt thanh âm của Ðoan Mộc Tuyết từ ngoài vang vào, khẩn trương đề tình Ðình Phương:
- Hãy nương theo chấn kình. Mau! Nương theo chấn kình để chui thoát ra ngoài.
Trong thoáng chốc tối hậu, nhờ linh trí mách bảo, Ðình Phương vì nhận ra ý của Ðoan Mộc Tuyết là tuyệt hay nên lập tức hành động theo. Và Ðình Phương càng khom ngươi xuống nhiều hơn, đồng thời còn cho tay ngoặc ngược về phía sau, tận lực hất ra một kình cực mạnh và sẵn sang chờ chấn kình xuất hiện tác động vào người.
"Bùng!" Ðiều đó đã xảy ra, chấn kình đã xuất hiện kịp lúc, đẩy Ðình Phương chui nhanh theo huyệt khẩu với một chấn lực cực mạnh như tên bắn.
Nhưng sự việc đâu chỉ xảy ra bấy nhiêu đó rồi thôi. Chấn kình phát sinh vì quá mạnh nên không những tạo đủ chấn lực để đẩy Ðình Phương chui nhanh như tên bắn ra ngoài mà còn thừa dư lực để bất ngờ làm cho một phần vách đá phía sau Ðình Phương rung chuyển, ngỡ như sắp đổ sụp xuống đến nơi.
Tiếng vách đá chuyển động làm Ðình Phương bàng hoàng, khiến tâm trí tuy rất muốn đứng lên cho thật nhanh, hầu cảnh bị loạn thạch vỡ ra rơi xuống và đè lên người đừng xảy đến, nhưng trạng thái bàng hoàng lại cứ làm tứ chi Ðình Phương rụng rời, không còn điều động đúng như ý muốn nữa.
Chợt có một bàn tay đưa ra, kịp chộp vào Ðình Phương và lôi mạnh. Ðó là bàn tay của Ðoan Mộc Tuyết, và giọng nói khẩn trương của nàng cũng vừa vặn lọt vào tai Ðình Phương đúng lúc nàng dùng lực lôi Ðình Phương thoát nhanh khỏi hiểm cảnh:
- Vách đá sắp vỡ tung rồi. Chạy mau! "Soạt!" Có một phần y phục của Ðình Phương bị rách rời, làm cho sự ứng cứu của Ðoan Mộc Tuyết hóa ra vô dụng. Và nàng chỉ còn nắm giữ một phần y phục của Ðình Phương trong tay mà thôi. Riêng Ðình Phương vẫn nằm nguyên vị.
Tuy vậy, lực đạo do nàng tác động vào cũng phần nào giúp Ðình Phương thoạt đầu thì lồm cồm, sau là đứng bật dây: "Keng..." Ðình Phương vừa đứng lên và toan bỏ chạy thì tiếng động do một vật từ trong người Ðình Phương rơi ra chạm đất đã lập tức làm cho Ðình Phương khựng người lại.
Ðoan Mộc Tuyết cũng vì nghe tiếng động này nên cũng khựng người như Ðình Phương. Nàng giương mắt nhìn vào vật từ trong người Ðình Phương rơi ra. Và dĩ nhiên nàng cũng nhìn thấy Ðình Phương đang hối hả cúi người nhặt thật nhanh vật đó và nhét trở lại vào người.
Ðến lúc này, khi Ðình Phương đã kịp nhặt lại mảnh kim thiết và cất vào người, ngước nhìn lên Ðình Phương thấy Ðoan Mộc Tuyết đang sững sờ như người vừa tình cờ mục kích phải một chuyện gì đó hết sức quái lạ. Và rồi Ðình Phương cũng hiểu vì sao Ðoan Mộc Tuyết lại lâm vào trạng thái này. Ðó là Ðình Phương trong lúc hốt hoảng lo nhặt lại mảnh kim thiết dã kể như tự cáo giác cho Ðoan Mộc Tuyết biết Ðình Phương thật sự cũng có mục lực tinh tường, như trước đó nàng đã có y ngờ nhưng thiếu bằng chứng thuyết phục để chứng minh.
Bằng chứng là do bản thân tự cung cấp cho nàng nên ngay lúc này Ðình Phương đâu còn bất kỳ lời lẽ nào để chống chết biện bạch.
Tuy vậy, do phát hiện cục diện đang diễn ra theo một chiều hướng hoàn toàn khác, Ðình Phương lập tức lên tiếng phát thoại, kể như đó cũng là cách khỏa lấp, hy vọng Ðoan Mộc Tuyết rồi sẽ quên đi chuyện vừa xảy ra. Ðình Phương phì cười và quay đầu nhìn về phía sau:
May quá! Vách đá vẫn đứng vững, chưa đến nỗi đổ sụp xuống như lúc nãy tại hạ đã phát hoảng vì quá sợ. Và lão mưu mô nham hiểm cũng không chạy đuổi theo chúng ta. Ðúng là may thật.
Ðình Phương đã toan liệu đúng. Và lời này của Ðình Phương quả nhiên có làm cho Ðoan Mộc Tuyết chú tâm. Và Ðình Phương nghe nàng chợt hỏi:
- Có khi nào chấn kình đã làm trần động đổ ụp xuống và vô tình đè phải lão ma? Nếu không phải thế sao lão ma bỏ qua cơ hội này, không chạy đuổi theo chúng ta nữa.
Ðình Phương vẫn ngoái đầu nhìn về phía sau và nhún vai đáp lời Ðoan Mộc Tuyết:
- Tại hạ cũng rất mong sự việc xảy ra đúng như cô nương vừa nói. Dù rằng tại hạ đang ngờ, người có thân thủ như lão đâu dễ gì mất mạng vì một lý do có thể nói là quá đơn giản như vậy.
Nàng tiến qua ngươi Ðình Phương, áp một tai vào vách đá để nghe ngóng:
- Vậy ngươi thử đoán xem vì nguyên nhân gì lão bỏ qua ý định truy sát chúng ta? Huống hồ chi ở bên kia hoàn toàn yên lặng, tịnh không một tiếng động khả nghi nào phát ra.
Ðình Phương chột dạ:
- Cô nương bảo có đúng không, là lão đã xuất hiện cũng bằng phương cách như cô nương đã xuất hiện?
Nàng giật mình, quay lại nhìn Ðình Phương:
- Ngươi ám chỉ lão không đuổi theo chúng ta vì lúc này đang mải tìm di vật vốn ẩn tang trong Mê trận cửu cung? Ðình Phương ầm ừ:
- Tại hạ không ám chỉ điều gì cụ thể. Chỉ muốn nhắc cô nương rằng dường như lão cũng biết cách đi qua Cửu cung mê trận. Chỉ có thế thôi.
Nàng ngẩn người:
- Di học ở trong đó ta đã tự tay phá hủy sau khi nhẩm học cho kỳ thuộc. Ðồng thời mọi di mệnh ta đọc thấy cũng đều được ta tuân thủ. Vậy còn gì nữa để lão tìm. Trừ phi đó là...
Ðình Phương cũng tiến lại, đứng ngay phía sau nàng:
- Ðó là Tẩy Cốt Dịch Cân Thạch như lúc nãy tại hạ có nghe cô nương lẩm nhẩm đề cập đến.
Nàng rùng mình:
- Theo di tự lưu lại thì đó là một loại Kỳ Thạch mà hễ người nào dùng nó làm chỗ tọa công ắt sẽ giúp công phu đang luyện mau đạt mức đại thành. Nếu lão thật sự tìm thấy Kỳ Thạch đó trước ta và dùng nó để luyện thêm công phu bàng môn tà đạo Cửu Âm Khúc Chiêu Hồn thì đại họa sau này thật khó lường.
Ðình Phương thật sự lo ngại:
- Có một loại Kỳ Thạch như thế thật sao? Theo di tự cô nương đã học thì Kỳ Thạch được ẩn giấu chỗ nào, hình dáng ra sao? Thiết nghĩ cô nương nên nói thật, và nếu cần tại hạ dành phải giúp cô nương tìm thấy Kỳ Thạch trước lão. Thế nào?
Nàng tỏ ra bấn loạn:
- Di tự lưu lại không những không tả rõ hình dáng mà còn giải thích rõ đấy là vật được ẩn giấu dành cho người hữu duyên. Ta đã phí công tìm nhưng kỳ thực lại biết bản thân cần phải tìm một vật trông như thế nào.
Ðình Phương cũng bị bấn loạn lây:
- Giả như lão lúc này đã tìm thấy và đang dùng để tọa công, phải mất thời gian bao lâu để lão hấp thụ toàn bộ những gì phát sinh từ Kỳ Thạch?
Nàng nói qua hơi thở dập dồn vì tức giận:
- Kỳ Thạch được sinh ra từ Linh khí của đất trời, phải mất vài trăm năm mới tự tích tụ đủ mọi linh khí cần thiết. Trái lại, bất kỳ ai nếu có cơ duyên thì chỉ cần ngồi trên đó tọa công độ nửa ngày là quá đủ làm cho Kỳ Thạch sau đó hóa thành phế vật. Cơ duyên đó đáng lý thuộc về ta, vậy mà bây giờ có lẽ đã rơi vào tay lão ma. Thật tức chết đi được.
Ðình Phương vụt bừng tỉnh:
- Phải cần đến nửa ngày ư? Vậy thì còn chờ gì nữa? Chúng ta cứ mạo hiểm tìm lão. Và nếu lão phải hy sinh tính mạng tại hạ cũng sẵn sàng, miễn sao không để lão hoặc tìm thấy Kỳ Thạch trước chúng ta hoặc đừng để lão đủ thời gian hấp thụ toàn bộ linh khí. Ði.
Nhưng Ðoan Mộc Tuyết bỗng ngăn lại:
- Ngươi định chui vào cũng theo huyệt khẩu đó? Không ngại lão hờm sẵn bên trong và chỉ cất tay một cái là lấy mạng ngươi ư?
Ðình Phương quả nhiên đang định khom người chui vào. Nghe nàng nhắc nhở, Ðình Phương đứng lên cười bẽn lẽn:
- Vậy cô nương có chủ ý gì? Nàng hất đầu nhìn về phía vách đá:
- Phá hủy!
Ðình Phương tỉnh ngộ:
- Phải rồi. Bây giờ đâu còn là lúc cẩn trọng giữ gìn.
Nàng gật đầu tán đồng và từ từ lùi ra xa.
Ðình Phương cũng lùi theo và vội vàng nâng cao song thủ.
Ðoan Mộc Tuyết cũng đã vận khởi thủ thức và nàng bật thét thành tiếng lanh lảnh:
- Xuất thủ. Ðánh!
Nàng và Ðình Phương cùng lúc xuất thủ, hợp lại thành một lực đạo cực kỳ uy mãnh, quật thẳng vào vách đá trước mặt họ.
"Ầm" Có lẽ nhờ vách đã trước đó đã bị rung chuyển, kết cấu cũng giảm thiểu đi, nên lúc này hợp lực của cả hai không những thừa uy lực phá vỡ vách đá mà còn làm cho toàn bộ loạn thạch rơi ra đều tung bắn vào trong.
Và chỉ trong một lát ngắn ngủi, đúng lúc vách đá bị vỡ toang, hầu như cả hai cùng nhìn thấy lão Giáo chủ Cửu Âm Giáo đang chễm chệ ngồi tọa công trên một trong hai thạch đôn vốn là là hai vật dụng duy nhất có trong lòng thạch động.
Vách đá đột ngột bị phá hủy làm cho lão ma tuy vẫn ngồi nhưng hai mắt đã bất thần mở bừng ra, phát xạ thành hai tia tinh quang chói ngời, hoặc là kinh ngạc nhìn vào vách đá bị phá hủy, hoặc là phẫn nộ nhìn hai kẻ đã phá hủy vách đá là Ðoan Mộc Tuyết và Ðình Phương.
Vừa chạm phải những tia tinh quang của lão, Ðoan Mộc Tuyết phẫn uất bật quát:
- Nơi lão đang ngồi chính là Kỳ Thạch. Ta thật ngu xuẩn vì không nhận ra đó là vật ta đang chú tâm nhìn. Mau giúp ta ngăn lão lại.
Ðình Phương thì ngớ người, đâu có dè Kỳ Thạch chính là vật từng được Ðình Phương đùng để tọa công. Thuở nào ngay khi xả công, mục lực và thính lực của Ðình Phương cùng lúc tăng tiến. Duy chỉ có một điều là đang làm Ðình Phương lo ngại, chỉ có một trong hai đôn thạch kia là Kỳ Thạch hay là cả hai? Nếu chỉ có một thì thạch đôn Ðình Phương từng ngồi là Kỳ Thạch hay thạch đôn còn lại mới chính là Kỳ Thạch? Còn nếu là cả hai thì dù Ðình Phương đã dùng hết một - cứ tạm cho là Ðình Phương đã ngồi tọa công trên thạch đông đủ nửa ngày - ắt vẫn còn một mà nãy giờ lão đang dùng để tọa công.
Ðình Phương có lý do để lo ngại như thế. Vì lúc nãy, cả hai mặt thạch đôn đều trống trơn. Nếu trước đó trên mặt một thạch đôn vốn có bộ cốt khô của Ðại quái xà thì bây giờ có lẽ bộ cốt khô đó đã bị lão Lục sư gia phá hủy, chủ ý là tìm Kỳ Thạch và dùng nó để tọa công hấp thụ Linh khí. Còn mặt thạch đôn thứ hai thì bọc di cốt đã từng được Ðoan Mộc Tuyết kính cẩn đặt lên bây giờ cũng không còn nữa. Lão đã hủy bỏ tất cả để có cơ hội minh định thạch đông nào trong cả hai mới chính là Kỳ Thạch Tẩy Cố Dịch Cân.
Lúc Ðình Phương ngẫm nghĩ, dù là nhanh đến mấy cũng vậy, thì Ðoan Mộc Tuyết đã kịp lao vào tấn công lão ma. Và hiện tình lúc này lão ma cũng đang xô một kình mãnh liệt vào nàng.
Có tiếng lão gầm quát:
- Bản nhân đành phải thu thập nha đầu ngươi, chí ít là để thu hồi huyền công thượng thặng do Ðảo chủ Hỏa Xà đảo lưu lại nhưng đã bị nha đầu ngươi nhanh tay chiếm hữu. Ðỡ! "Ầm!" Ðình Phương kinh tâm, nhìn Ðoan Mộc Tuyết chỉ sau một lần chạm kình đã bị công lực thượng thừa của lão ma đánh cho bật dội. Không những thế, lão ma còn thần tốc lao bám theo Ðoan Mộc Tuyết với ý đồ đã rõ là muốn chế ngự và buộc nàng phải cung xưng toàn bộ những gì đã tìm thấy trước lão, gọi là Huyền công thượng thừa do Ðảo chủ Hỏa Xà đảo di lưu lại.
Quyết không để lão ma có cơ hội toại ý, Ðình Phương vội động thủ phát chiêu:
- Ðừng vội đắc ý. Hãy đỡ Phích Lịch Lôi Phong Chưởng của Ðình Phương ta.
Và Ðình Phương phát kình, tọa thành hang loạt những tiếng động lốp bốp như thế tiếng sấm nổ.
Lão khựng người lại, kinh ngạc nhìn cung cách phát chiêu của Ðình Phương:
- Công phu ngươi lại tinh tiến? Ngươi lại gặp kỳ tích gì nữa sao? A, lưu ngươi lại quả là lưu đại họa về sau. Ðỡ!
"Bùng!" Ðình Phương cũng nhận chân một sự thật, quả nhiên công lực của bản thân đã tăng lên bộ phần, ắt là nhờ Kỳ Thạch Tẩy Cốt Dịch Cân mà ra.
Nghĩ đến Kỳ Thạch, Ðình Phương lập tức triển khai Cửu Bộ Nhất Ảnh Quỷ thân pháp, tiến thật nhanh đến chỗ có hai thạch đôn.
"Vút" Lão phát hiện và đoán biết dụng ý gì của Ðình Phương. Lão liền động nộ quát:
- Ngươi muốn phá hủy Kỳ Thạch ư? Ngươi sẽ được toại nguyện nếu thoát được Cửu Âm Khúc Chiêu Hồn lần này của ta. Xem đây.
Trên tay lão lập tức xuất hiện thứ khí giới kỳ lạ mà Ðình Phương đã có lần trông thấy và chuỗi thanh âm trầm bổng réo rắt cũng cùng lúc đó phát ra.
Chuỗi thanh âm này vừa phát ra liền xoay thẳng vào tính nhĩ, khiến toàn thân Ðình Phương không thể không khựng lại, tạo cơ hội cho lão ma thần tốc vỗ ập vào Ðình Phương một kình kinh hồn, bạt vía.
"Ào..." Ðình Phương tái mặt và bang hoàng nhìn cái chết đã xuất hiện cạnh thân.
Cợt có tiếng Ðoan Mộc Tuyết thét:
- Lão muốn giành Kỳ Thạch cho riêng lão ư? hì giành này, phá hủy này.
Lập tức có hai loạt thanh âm khô khốc vang lên.
"Bộp, bộp" Biết rõ cả hai thạch đôn đều bị Ðoan Mộc Tuyết phá hủy, Ðình Phương cười mãn nguyện và toan nhắm mắt lại chờ chết.
Ðột ngột lão thu kình và phẫn nộ đảo người lao qua Ðoan Mộc Tuyết:
- Nha đầu ngươi thật muốn chết. Hãy xem một đạo Cửu Âm Khúc Chiêu Hồn dành cho ngươi đây.Ðình Phương kinh tâm, vội đưa mắt nhìn qua Ðoan Mộc Tuyết.
Và lại quá, rõ rang Ðình Phương nhìn thấy ở Ðoan Mộc Tuyết chợt xuất hiện một cơn rung mình, nghĩa là nàng đang lâm cảnh bất lực vì bị chuỗi thanh âm réo rắt Cửu Âm Khúc Chiêu Hồn tác động, như tình trạng đã đôi ba lần xảy đến cho Ðình Phương. Thế nhưng sao lần này thính nhĩ của Ðình Phương lại không nghe bắt được chuỗi thanh âm kỳ quái này? "Trừ phi đó là chuỗi thanh âm chỉ dành cho một người, là người được lão ma chọn làm đối tượng để xuất phát thanh âm chế ngự? Tiếng những ai khác dù có đứng cạnh đó vẫn không bị ảnh hưởng?" Những ý nghĩ này đến với Ðình Phương thật nhanh. Và khi biết bản thân không còn sợ bị thanh âm tác động, Ðình Phương liền thử vận lực và khấp khởi mừng vì toàn bộ công phu chân lực hầu như đã khôi phục.
Ðể ứng cứu Ðoan Mộc Tuyết kịp lúc, Ðình Phương chỉ có mỗi một cách.
Mảnh kim thiết có khắc hình Ðộc Cước Quỷ liền xuất hiện trên tay Ðình Phương:
- Hãy xem ám khí Ðoạt hồn của ta.
Và Ðình Phương vận lực phổ vào mảnh kim thiết.
Từ mảnh kim thiết liền bắn xạ ra một tia chớp sáng, bật lóe lên như tia chớp giữa từng không vạch xé màn đêm. Nhưng lần này tia chớp đã lóe sáng quá mức, đến Ðình Phương dù là người đã đoán biết là sẽ có tia chớp sáng xuất hiện nhưng sang đến cỡ này thì hoàn toàn không ngờ.
Ðình Phương không ngờ thì hai nhân vật còn lại đương diện càng không thể ngờ.
Ðình Phương nghe rõ tiếng kêu thảng thối của cả hai:
- Ôi..., cái gì vậy?
- Ôi chao, mắt của ta...? Ðình Phương vụt hiểu, sự xuất hiện của tia chớp sáng đã làm hai nhân vật nọ đều bị lóa mắt.
Không bỏ lỡ cơ hội, Ðình Phương lao đến, nắm tay Ðoan Mộc Tuyết, và lôi nàng chạy đi:
- Tẩu!
Ðoan Mộc Tuyết quả nhiên đã bị lóa mắt và lúc này nàng cứ để Ðình Phương lôi bừa.
Ðược một lúc, Ðình Phương chợt nói khẽ vào tai nàng:
- Chúng ta chạy theo lối nào? Nàng thở dài, dùng hai tay dụi mắt:
- Ta vẫn chưa trông được rõ lắm. Thôi thì cứ đi về phía tả vậy.
Dần dần nàng cũng khôi phục nhãn quan. Và nàng vừa dẫn đạo, đưa Ðình Phương thoát mê lộ, vừa nghi ngại về sự thất tung lúc này của lão ma:
- Rồi thế nào lão cũng thoát. Ta chỉ mong ta đến được chỗ gia sư trước lão, hầu tránh những lời đơm đặt bỉ ổi cơ thể lão sẽ làm gia sư tin.
Cả hai từ từ thoát ra mê lộ...
Hồi 11
CỬU BỘ NHẤT ẢNH QUỶ
Từ chỗ nấp, sau nhiều lần khuyên giải và ngăn cản Ðoan Mộc Tuyết nhưng kết quả hầu như đều bất thành. Ðình Phương đành trút tiếng thở dài và bất ngờ xoạc tay điểm vào huyệt định thân của nàng.
- Miễn còn sinh mạng thì lo gì sau này không còn cơ hội, xin cô nương lượng thứ.
Bị điểm huyệt, nàng quắc mắt nhìn Ðình Phương và phẫn nộ thét:
- Sao ngươi dám...
Ðình Phương thất kinh, vội điểm luôn Á huyệt của nàng. Nhưng vạn sự đều đã muộn, tiếng thét của Ðoan Mộc Tuyết đã đủ lớn để làm kinh động một nhóm năm nhân vật đang đàm đạo với nhau ở ngoài kia, chỉ cách nơi Ðình Phương đang cùng Ðoan Mộc Tuyết ẩn thân chưa đến tám trượng.
Họ bị kinh động nên lập tức cùng đưa mắt nhìn về phía vừa phát ra tiếng thét. Và một nhân duy nhất trong nhóm năm nhân vật này cũng bất ngờ lên tiếng, gọi đích danh Ðoan Mộc Tuyết:
- Là ngươi đó ư? Tuyết nhi? Sao nghịch đồ ngươi còn chưa mau dẫn thân đến trước mặt ta chịu tội? Phụ nhân đó chính là Vân Mộng Tiên Tử, bốn nhân vật còn lại thì gồm ba nhân vật Cái Bang và một người mà Ðình Phương không hề muốn chạm mặt lúc này, là lão Lục sư gia, Giáo chủ Cửu Âm Giáo.
Ðình Phương liền nhẹ nhàng nhấc Ðoan Mộc Tuyết lên vai và len lén bò lui ra.
Thính lực của lão thật đáng sợ. Trong khi nhân vật Cái Bang và nhất là Vân Mộng Tiên Tử hoàn toàn không tỏ bất kỳ dấu hiệu nào cho biết là có phát hiện cử động nhẹ nhàng của Ðình Phương thì lão, chỉ có mỗi một mình lão là há ngoác mồm gào toáng lên:
- Như không chỉ có một mình Ðoan Mộc Tuyết lệnh đồ? Có cả tiểu tử Cao Ðình Phương khả ố đã dùng lời đường mật quyến rũ lệnh đồ nữa. Bọn chúng đang có ý định lẻn thoát đi. Ðành phải trông chờ vào thần công cái thế của Tiên Tử ngăn giữ đôi cẩu nam cẩu nữ lại thôi.
Tiếng là Ðoan Mộc Tuyết đã bị Cao Ðình Phương điểm huyệt nhưng sau những lời lẽ đầy ác ý do chính lão Lục sư gia phát ra thì dù đang bị Ðình Phương vác trên vai nhưng khắp người Ðoan Mộc Tuyết vẫn có sự rúng động lan tỏa khắp châu thân và lan truyền sang cả Ðình Phương.
Ðoán là nàng đang căm phẫn lão tặc ma đến tận xương tủy, Ðình Phương phần vì lo việc thoát thân sẽ thêm khó khăn nếu ngay lúc này để xảy ra cảnh bị nhiều người vây bắt, nên vùng đứng lên và hối hả quay đầu tháo chạy.
Chạy chưa được bao nhiêu thì Ðình Phương chợt nghe "Vút" Vân Mộng Tiên Tử không hiểu đã vận dụng thứ khinh thân pháp vô thượng nào để bây giờ chợt xuất hiện kỳ bất ý hiện thân chắn lối chạy của Ðình Phương.
Nét mặt của Vân Mộng Tiên Tử tỏ ra phẫn nộ đến tột cùng:
- Quả nhiên chính là ngươi. Kể ra Phích Lịch Lôi Quân cũng khá to gan, dám sai ngươi đến tận Vân Mộng Sơn này để gây sự. Lão thân se thu thập ngươi trước, sau sẽ đến tận Bắc Cương hỏi tội sư phụ ngươi.
Chỉ cần nhìn sắc mặt của Vân Mộng Tiên Tử thôi là Ðình Phương đủ rụng rời, huống hồ giờ lại nghe tiếng Vân Mộng Tiên Tử nói ra những lời hăm dọa như vậy. Vì thế, Ðình Phương nào dám chờ Vân Mộng Tiên Tử động thủ phát chiêu. Ngay khi Vân Mộng Tiên Tử dừng lời, Ðình Phương lập tức dịch người chuyển vị, quyết lách qua người Vân Mộng Tiên Tử để tiếp tục chạy thoát thân.
"Vút" Thân pháp Cửu Bộ Nhất Ảnh Quỷ đã được Ðình Phương thi triển và chỉ thoáng mắt đã lao lướt qua người Vân Mộng Tiên Tử.
Chợt thấy Ðình Phương biết mất, Vân Mộng Tiên Tử thịnh nộ thét vang:
- Giỏi cho tiểu tử, lại còn dám mang cả Tuyết Nhi cùng chạy. Ðôi cẩu nam cẩu nữ này nếu lão thân không thu thập được thì thanh danh Vân Mộng Tiên Tử suốt mấy mươi năm qua không lẽ chịu đổ song đổ biển. Ðỡ chiêu.
Nhưng Vân Mộng Tiên Tử chỉ phát kình hù dọa vì ngay lúc này nào có ai dám đoán chắc là phát hiện rõ phương vị thật sự của Ðình Phương.
Một tiếng kêu thất thanh của một nhân vật Cái Bang vang lên:
- Ối chao. Chính là tiểu tử độ nào đã từng làm Ðồng Phương Du này mất mặt. Không hiểu tiểu từ đào đâu ra thứ thần pháp quỷ dị vô lường ngần ấy.
Ðình Phương càng lúc chàng tận lực thi triển thân pháp Cửu Bộ Nhất Ảnh Quỷ, hy vọng không bao lâu nữa se bỏ rơi mọi người, nhất là lão Lục sư gia là nhân vật kỳ thực có bản lãnh cao minh nhất ở đây.
Họa vô đơn chí, đuổi bám theo sau Ðình Phương lúc này lài là câu nói ngạo nghễ của chính lão Lục sư gia:
- Cho dù lúc này đích thân lão Phích Lịch Lôi Quân xuất hiện giải cứu ngươi cũng không thoát. Huống chi có mỗi một mình ngươi. Hãy ngoan ngoãn lưu lại thôi. Tiểu tử. Ha... ha..
Biết đã đến lượt lão xuất lực bám đuổi, Ðình Phương liền có một thoáng phân vân. Nếu tiếp tục tháo chạy và chỉ còn lại một mình lão quyết liệt truy đuổi thì Ðình Phương tin rằng rồi sẽ đến lúc lão có cơ hội thi triển Tà Công Cửu Âm Khúc Chiêu Hồn, đó là điều Ðình Phương không hề muốn xảy ra. Nhưng nếu vì ngại Tà côn đó, Ðình Phương chỉ còn mỗi cách là cố duy trì cục diện sao cho Ðình Phương dù tiếp tục chạy thì lúc nào cũng phải có thêm sự hiện diện của một vài nhân vật khác. Có như thế lão mói không dám tùy tiện bộc lộ Tà công Cửu Âm Khúc Chiêu Hồn. Nhưng nếu là vậy thì liệu Ðình Phương có thể duy trì cục diện được bao lâu? Một khắc hay đôi ba khắc? Ðể rồi sau đó sẽ dẫn đến kết cục như thế não? Sau một thoáng phân vân như vậy, Ðình Phương phẫn nộ tự nhủ:
"Ðã một liều thì năm bảy cũng liều. Ta không tin khi chỉ còn lại một mình lão vẫn đủ đởm lược đuổi chạy mãi theo ta. Lão cũng phải phần nào kiêng dè, nhất là sợ tia chớp sang đã từng xuất hiện mà lão có lẽ vẫn chưa rõ là từ vật gì phát ra. Lão cứ thế đuổi theo thì biết, hừ!" Vậy là có bao nhiêu công phu chân lực Ðình Phương quyết dốc ra cho bằng hết, dùng tâm pháp Cửu Quỷ Diêm La Công, đưa chân lực phổ vào thân pháp Cửu Bộ Nhất Ảnh Quỷ, làm cho thân hình cứ loang loáng lao đi, lao đi.
"Vút... Vút" Và một kết quả thật kỳ diệu bỗng xảy ra, đó là khi Ðình Phương tình cơ nghe từ miệng lão Lục sư gia bỗng bật thốt ra một câu sững sờ, dù là thật khẽ:
- Ôi chao... Ðây là thứ khinh thân pháp gì thế này? Họ Thi ta từ thở nào đến giờ bình sinh vẫn chưa từng nghe ai nói về thứ kinh thân pháp gì tương tự. Quả là quỷ dị, quỷ dị...
Thanh âm của lão nhỏ dần nhỏ dàn rồi mất hẳn, khiên Ðình Phương không thể không thử ngoái đầu nhìn lại phía sau.
Và khi thoạt nhìn, chính Ðình Phương cũng phải kêu thầm:
"Chao ôi, bản thân ta có thể chạy nhanh như thế này sao? Hình ảnh của vạn vật hai bên cứ loang loáng chạy lùi, chứng tỏ ta đang thật sự chạy nhanh chứ không phải vạn vật biết chạy lùi. Lẽ nào với tâm pháp Cửu Quỷ Diêm La, thân pháp Cửu Bộ Nhất Ảnh Quỷ của ta nhờ đó đã đạt mức thượng thừa?" Hỏi có nghĩa là tự đáp lời và Ðình Phương hoàn toàn tin chắc vào điều vừa thầm nhận định. Bởi chẳng phải cả hai loại công phu này đều có chung một xuất xứ mà mảnh kim thiết mà ra sao? Do có chung xuất xứ nên tâm pháp hỗ trợ thân pháp này cũng là điều dễ hiểu.
Ðình Phương thầm đắc ý về mức tựu thành vừa đạt được, cứ vác Ðoan Mộc Tuyết trên vai và chạy thì cứ chạy.
"Ha... ha..., ai còn dám bảo Cao Ðình Phương này là một phế nhân? Cứ xem khinh thân pháp của ta lúc này thì rõ, chẳng phải tự ta đã luyện thành Thiên hạ đệ nhất khinh công rồi sao? Ðến cả lão Lục sư gia dù có thân thủ thượng thừa cũng không đuổi kịp nữa là. Ha... ha...
Mải đắc ý và mãi cười thầm, Ðình Phương không hề nhận ra đuổi bén gót theo sau Ðình Phương vẫn còn một nhân vật. Và để đuổi kịp kẻ có khinh công vào hàng đệ nhất như Ðình Phương, dĩ nhiên bóng nhân ảnh của nhân vạt đang chạy đuổi theo sau Ðình Phương kỳ thực chỉ còn là một vệt khói lam mờ nhạt.
Không những Ðình Phương không thể phát giác hiện trạng đó, mà ở trên vai Ðình Phương, Ðoan Mộc Tuyết đã đến hạn kỳ tự giải khai huyệt dạo từ lúc nào Ðình Phương cũng không hay.
Ðình Phương chỉ nhận ra khi nghe Ðoan Mộc Tuyết chợt kêu thất thanh:
- Ngươi có thể chạy nhanh đến thế này sao? Hãy đứng lại nào và hãy mau mau đặt ta xuống. Ta muốn quay lại, tự chịu tội trước mặt sư gia.
Ðình Phương thở dài và dành dừnglại. Nhưng khi đặt nàng xuống Ðình Phương nghiêm mắt bảo:
- Nếu cô nương muốn tự nạp mạng hoặc chính sự xuất hiện của cô nương sẽ làm lệnh sư uổng mạng thì xin tùy. Tại hạ đâu thể miễn cưỡng mãi với cô nương.
Ðược đứng xuống đất, nàng vừa vươn tay vươn chân vừa sa sầm nét mặt:
- Ngươi đừng nói nhảm. Cớ sao sự xuất hiện của ta sẽ làm gia sư uổng mạng?
Ðình Phương cũng mệt mỏi tìm chỗ ngồi:
- Sao cô nương không thử tự suy đoán? Cô nương tự phụ là thông tuệ lắm kia mà? Vậy thì nói đi, lúc tại hạ cùng cô nương từ chỗ nấp lén nhìn ra, lão Giáo chủ Cửu Âm Giáo trong khi bịa đặt đủ chuyện vu cáo tại hạ và cô nương thì lão giữ vị thế đứng như thế nào so với lệnh sư?
Ðoan Mộc Tuyết cau mày cố nhớ lại. Và lập tức nàng trợn mắt nhìn Ðình Phương:
- Lão không đứng chỗ nào cố định. Nhưng dù lão đi đi lại lại như thế nào đi nữa thì thủy chung lão chẳng hề rời xa gia sư nữa bước. Ngươi muốn nói..
Ðình Phương cười mũi và gục gặt đầu nói:
- Một người đang cố tình bịa chuyện nhất là đang lúc bịa lại bị bại lộ chân tướng. Lão quanh quẩn bên lệnh sư là có hai dụng ý. Một là lão sẽ phát hiện kịp thời, bất luận là tại hạ cùng cô nương từ phí nào xuất hiện. Thứ hai, khi đã phát hiện lão chỉ có một trong hai cách chọn lựa. Một là thật tình hô hoán để lệnh sư lập tức xuất thủ bắt giữ cô nương và thanh lý môn hộ. Vậy là hợp ý lão. Còn như lệnh sư không làm thế, vì có ý bênh vực hoặc muốn tạo cho cô nương cơ hội giải bày, lão sẽ lập tức ra tay chế ngự lệnh sư, buộc cô nương phải tự sát hay là thực hiện điều gì đó theo ý lão. Cô nương bây giờ đã hiểu rồi chứ? Hiểu vì sao tại hạ cứ tam phen tứ thứ ngăn cản cô nương, bảo cô nương đừng xuẩn động hiện thân? Tất cả chỉ là vì tại hạ lo lắng cho sự an nguy của lệnh sư mà thôi.
Nàng bang hoàng chấn động, đến nỗi tự buông người ngồi xuống cạnh Ðình Phương. Nhưng ngay sau đó nàng lại hậm hực bảo:- Nhưng ta nhịn không được. Nếu là ngươi có lẽ ngươi cũng không nhịn nổi. Thử hỏi, ta là hạng người như thế này, nỡ nào lão lại bảo ta để một tiểu tử thúi tha như ngươi mê hoặc? Mặt ta như vầy mà có tình ý với ngươi ư? Lại còn bảo ngươi dùng đường mật quyến dụ ta? Ngươi mà có lời nói nào tạm bảo là dễ nghe? Những gì do ngươi thốt ra đều nghe chối cả tai đường mật là đường mật chỗ nào chứ?
Ðình Phương hầm hầm nét mặt, chợt đứng lên:
- Tại hạ cũng có cảm nhận về cô nương tương tự. Thôi thì cáo biệt vậy. Nhưng lời cuối cùng tại hạ vì hảo ý nên không thể không khuyến cáo cô nương. Ðó là lão sẽ không bao giờ thôi ý định bắt giữ cô nương, nhất là vì Huyền công thượng thừa gì đó của cô nương đã đắc thủ từ di tự của Ðảo chủ Hỏa Xà Ðảo. Mong cô nương cẩn trọng cho. Kiếu.
Nhưng Ðình Phương vẫn chưa có thể đi. Vì nàng chợt xuất hiện chắn lối:
- Dừng lại. Vì ngươi nhắc Ðảo chủ Hỏa Xà Ðảo nên ta mới nhớ. Có phải ngươi tăng tiến công lực là vì ngươi đã tọa công trên Kỳ Thạch, hấp thụ đủ Linh khí từ Tẩy Cốt Dịch Cân Thạch trước lão mà?
Ðình Phương ngạo nghễ gật đầu:
- Thế thì sao? Cơ duyên là dành cho người nào phát hiện trước. Chính tại hạ là người hữu duyên, đúng như di tự của Ðảo chủ Hỏa Xà Ðảo, không phải cô nương và càng không phải lão ma.
Nàng rụng rời:
- Nhưng vì sao ngươi biết đó là Kỳ Thạch để chiếm đoạt phần cơ duyên đáng lẽ thuộc về ta.
Thấy nàng tỏ ra tuyệt vọng, Ðình Phương thật không đành lòng nên thở dài:
- Kỳ thực đó có là Kỳ Thạch hay không tại hạ hoàn toàn không hay biết. Chỉ vì tại hạ chịu không nổi thái độ dường như là muốn làm nhục tại hạ của cô nương nên đã tự ý chui vào huyệt khẩu hầu tìm lối thoát cho riêng mình. Và khi chui được vào thạch động...
Nàng bắt đầu nhìn Ðình Phương bằng ánh mắt cảm thông:
- Rõ rồi, là ngươi nhờ một vật gì đó tự phát sáng nên phát hiện trong thạch động chỉ có mỗi một chỗ đó là có thể ngồi? Và vô tình ngươi đã đắc ngộ kỳ duyên?
Ðình Phương cười gượng:
-Nếu được cô nương hiểu và cảm thông như thế, tại hạ cũng phần nào bớt áy náy.
Nàng cũng ngượng ngùng xua tay:
- Thôi, bỏ đi. Tất cả đều do thiên ý. Vì nếu không phải ngươi thì Kỳ Thạch cũng do lão ma chiếm đoạt, chắc chắn là không đến lượt ta. Vậy thà rơi vào tay ngươi còn hơn là để lão ma tha hồ luyện Cửu Khúc Chiêu Hồn đến mức đại thành. Mà này...
Chợt nghe nàng chỉ gọi như thế rồi đột ngột ngừng lời, Ðình Phương đưa mắt nhìn nàng:
- Như cô nương có chuyện cần nhờ đến tại hạ? Vậy thì nói đi, xin chớ ngại. Vì nếu giúp được, tại hạ nguyện chẳng từ nan. Cũng là phần nào bù lại những gì tại hạ đã lỡ gây phiền não cho cô nương. Là chuyện gì?
Nàng thở dài và ngẩng mặt nhìn trời cao:
- Tình thế của gia sư quả nhiên đang lâm vào hiểm cảnh, thoái không xong, mà tiến không xong. Ta thật sự chẳng biết nói thế nào cho ngươi hiểu.
Ðình Phương phì cười:
- Tại hạ thừa hiểu. Và vì thế, dể giúp cô nương thoát tình thế nan giải, ta có một đề xuất như thế này.
Nàng nhìn Ðình Phương:
- Ngươi hiểu ý ta? Là ngươi định đề xuất điều gì?
- Ðể lệnh sư không còn bị lão ma uy hiếp, đó là ý của cô nương, đúng không?
Nàng miễn cưỡng gật đầu:
- Vậy thì ngươi có đề xuất gì?
- Hoặc là tung tin khắp giang hồ, rằng lão ma đã từ lâu ngấm ngầm khổ luyện tà công...
Nàng xua tay, mặt thì nhăn nhó:
- Không ổn. Vì tin này vừa tung ra lập tức lão biết ngay là do ai. Nhất định lão sẽ lấy mạng gia sư, gọi là tiên hạ thủ vi cường. Không được đâu.
- Còn cách thứ hai, là cô nương nên ngấm ngầm tìm cao nhân hỗ trợ. Nếu được thế, một khi những cao nhân đó được cô nương giải thích rõ lão ma là hạng người như thế nào, tình thế của lệnh sư hiện ra sao, ắt họ sẽ tìm cách để xuất kỳ bất ý tấn công lão, tạo cơ hội cho lệnh sư thoát hiểm.
Nàng nhoẻn cười:
- Quả nhiên ngươi đoán đúng ý ta. Vì rằng ta định nhờ ngươi, mau mau đưa ta đến tận chỗ ẩn cư của hai nhân vật. Hy vọng ngươi không khước từ.
Ðình Phương gật đầu:
- Có lẽ không ai khác ngoài hai nhân vật Thiên và Thu?
Nàng thừa nhận:
- Chính là họ. Vậy là ngươi nguyện ý giúp ta.
-Ðình Phương bật cười:- Quân tử nhất ngon. Tại hạ đã hứa lời quyết không nuốt lời. Bao giờ đi?
Nàng ngó khắp người Ðình Phương:
- Càng sớm càng tốt, nhưng chừng nào ngươi có y phục khác chỉnh tề hơn.
Ðình Phương đỏ mặt:
- Tại hạ không còn y phục nào khác. Có muốn mua cũng không có ngân lượng.
Nàng bảo:
- Ta có, miễn là ngươi không ngại nếu để một nữ nhân mua hộ ngươi.
Ðình Phương nhún vai:
- Vẫn có câu "Ngộ biến ắt tùng quyền" và đã là người giang hồ thì phải biết cân phân nặng nhẹ, đâu thể lúc nào cũng cứ khư khư câu nệ tiểu tiết? Tại hạ vô ngại.
Nàng cười:
- Vậy thì được. Giờ thì theo ta.
Cả hai bỏ đi, không hề biết rằng từ chỗ kín đáo gần đó đang có một nhân vật thần bí cứ nhìn theo cả hai và gật gù cái đầu vài lượt.
Sau đó như vệt khói mờ, nhân vật thần bí cũng bỏ đi, nhưng không phải đuổi bám theo cả hai.
...
Rời bỏ tiểu trấn, nơi Ðình Phương vừa được Ðoan Mộc Tuyết hào phóng sắm liền một lúc cho cả một bọc toàn là y phục mới toanh và cũng là nơi mà lâu lắm rồi Ðình Phương mới được ăn một bữa ra hồn, Ðình Phương vì nuối tiếc nên cố ngoái đầu nhìn lại phía sau, miệng thì bảo:
- Nếu không mang nặng gia thù, nếu không vì một lời đã trót hứa với một vị nghĩa tỷ đã quá cố, tại hạ chỉ ước ao được sống an nhàn ở một nơi yên tĩnh, tương tự như...
Ði bên cạnh Ðình Phương, Ðoan Mộc Tuyết vì nôn nòng và gấp đi nên chỉ có thể gượng cười phụ họa:
- Tương tự như tiểu trấn chúng ta vừa rời bỏ chứ gì? Ai mà chẳng thích như vậy? Ðâu có gì ngại để ngươi thay vì nói hết nỗi lòng lại ngập ngừng buông lửng, không dám nói?
Nhưng Ðình Phương chợt chạm khẽ vào khủy tay của nàng:
- Tại hạ ngừng lời không phải vì ngại. Trái lại đã có chuyện bất ổn xảy ra.
Nàng giật mình khựng lại:
- Lại chuyện gì nữa đây?
Và nàng thấy Ðình Phương vừa cười lạt vừa tiếp tục khoa chân bước đi:- Có người ngấm ngầm bám theo, nhưng bây giờ thì biến rồi. Có lẽ cử chỉ vừa rồi của cô nương làm cho y chột dạ. Nhưng tại hạ đoan chắc nếu chúng ta cứ tiếp tục đi như thế này ắt sẽ lại gặp y.
Nàng vội khoa chân, bước theo Ðinh Phương:
- Ngươi nhận dạng y chăng? Diện mạo thế nào, y phục ra sao, hoặc y có mang theo loại khí giới gì dễ nhận biết?
Ðình Phương đã hoàn toàn bình tâm chợt phì cười:
- Y lẩn rất nhanh, chỉ vừa đủ cho tại hạ kịp nhìn thoáng qua. Tại hạ đâu thể bảo diện mạo y tròn méo thế nào hoặc y phục ra sao? Và giả như có kịp nhìn thấy thì nào có ích lợi gì? Vì không lẽ y ngu xuẩn, vẫn tiếp tục bám theo chúng ta với y phục đã mặc, hoặc tự ý chường mặt thật cho chúng ta theo đó nhận dạng.
Nàng bĩu môi:
- Kẻ ngu xuẩn mà làm ra vẻ thông tuệ chẳng phải ai khác ngoái ngươi. Thế ngươi có biết vì sao ta vừa mới hỏi ngươi những câu đó không? Vì đấy là những đặc điểm để chúng ta có thể nhận ra y là người thuộc bang môn phái nào hoặc do nhân vật nào sai sử, biết chưa?
Nàng vừa dứt lời liền thất kinh vì nhận ra diện mạo của Ðình Phương bỗng trở nên xám ngoét.
Không chờ nàng hỏi, Ðình Phương đã đột ngột hối thúc:
- Nguy thật rồi. Hành tung của chúng ta hóa ra vẫn bị lão ma cho thuộc hạ giám sát. Mau chạy.
Và Ðình Phương là người đầu tiên thi triển khinh công lao đi.
Chỉ một thoáng sau, Ðình Phương đành dừng lại khi nghe tiếng nàng hổn hển gọi phía sau:
- Ðình Phương..., chờ ta với.., ta đâu thể chạy kịp ngươi.
Hít vào một hơi thật dài, Ðình Phương nén lòng chờ nàng đến thật gần mới bảo:
- Không phải tại hạ có ý xem thường cô nương nhưng cứ nếu chạy thế này tại hạ e cả hai chúng ta khó lòng thoát khỏi tầm giám sát của chúng. Mong cô nương cho phép tại hạ giúp một tay?
Nàng bĩu môi:
- Ngươi chỉ lo sợ hão, đến cái bóng của lão cũng sợ. Dựa vào đâu mà ngươi đoan chắc kẻ bám theo chúng ta là thuộc hạ được lão ma sai sử? Vì nếu là thế, không lẽ lão thật sư thần thông quảng đại, đoán biết trước nơi chúng ta sắp đến?
Một lần nữa lời của nàng dù là vô tình vẫn làm Ðình Phương rùng mình khiếp sợ:
- Lão đoán biết trước? Ðúng là lão đã đoán biết trước tất cả!!! A..., vì nếu cô nương có ý nghĩ chạy đến cầu viện với hai nhân vật Thiên và Thu thì cớ nào lão không đoán ra?
Bây giờ mới là lúc nàng rùng mình:
- Không sai. Bình sinh vì gia sư kết giao với ba nhân vật và giữa họ đều là những bậc thế ngoại cao nhân. Lẽ dĩ nhiên lão phải đoán ra nơi nào Ðoan Mộc Tuyết này định đến.
Sau cơn chấn động, nàng bối rối đưa mắt nhìn Ðình Phương:
- Làm thế nào bây giờ? Ngươi hãy mau nghĩ cách giúp ta đi?
Ðình Phương mím chặt môi, chỉ để bật ra tiếng rít:
- Ði, vì đằng nào cũng phải đi, chúng ta chỉ cần đi càng nhanh càng tốt. Bằng không, liệu còn nhân vật nào để cô nương kỳ vọng và mong họ sẽ vì lệnh sư mà giúp cô nương?
Về quyết tâm của Ðình Phương phần nào làm nàng tin tưởng. Và nàng tự ý đặt một bàn tay lên lòng bàn tay Ðình Phương:
-Vậy thì phiền ngươi giúp ta lần này vậy.
Bỗng có một tràng cười châm chọc vang đến làm Ðoan Mộc Tuyết đỏ mặt, tự rụt tay về.
- Giáo chủ bảo hai ngươi là đôi cẩu nam cẩu nữ quả không sai. Ai đời giữa thanh thiên bạch nhật thế này hai người lại thản nhiên cùng nhau tình tự? Ha... ha...
Ðình Phương nhận ra thanh âm và giọng nói đó nên quát:
- Hãy xuất đầu lộ diên đi, Phương Quân. Xem các hạ thống lãnh bao nhiêu nhân mã và làm thế nào để thu thập bọn ta theo mệnh lệnh của lão ma?
Nơi Ðình Phương và Ðoan Mộc Tuyết đang dừng chân chỉ là chỗ đồng không mông quạnh, lẽ ra không phải nơi thuận tiện cho bất kỳ ai có ý mai phục. Tuy nhiên do trời chiều đã bắt đầu nhập nhoạng tối, vô tình biến những nơi khuất lấp xa xa thành chỗ náu người nên mai phục vẫn diễn ra thuận lợi. Ðó là nguyên nhân do khiến Ðình Phương vừa quát xong thì xung quanh liền ó nhiều bóng nhân ảnh xuất hiện.
Ðoan Mộc Tuyết thật sự rung động:
- Ôi..., chúng đông quá. Làm thế nào bây giờ Ðình Phương.
Ðình Phương vẫn trấn tĩnh. Không những thế, cảnh những bóng ảnh chập chờn xuất hiện tuy đúng là nhiều nhưng vô hình làm cho Ðình Phương thêm vững tâm. Và Ðình Phương bật cười sang sảng:
-Không đáng phải lo thế đâu. Vì nếu họ biết lợi dụng bóng chiều nhập nhoạng để giả thần giả quỷ, thị uy với chúng ta thì Cao Ðình Phương này sẽ chứng minh cho họ thấy ai là người giả thần giả quỷ giống hơn. chúng ta đi. Ha.. ha...
Chộp tay vào nàng, Ðình Phương không chờ nàng phản ứng cứ ào ào lôi nàng cùng chạy.
"Vút" Ðình Phương đang vận dụng tột độ mọi biến ảo quỷ dị vô thường của thân pháp Cửu Bộ Nhất Ảnh Quỷ. Không phải là chạy nhanh nhưng là Ðình Phương đang chờ sự biến ảo của thân pháp để tuần tự và ung dung đi qua giữa họ.
Và Ðình Phương đã toàn liệu đúng, cũng đã đúng thời cơ để tiến hành độn thái này. Chính bóng chiều nhập nhoạng đang giúp Ðình Phương, khiến thân pháp Cửu Bộ Nhất Ảnh Quỷ của Ðình Phương thêm phần lợi hại. Ðang có những loạt kêu thất thanh đan xen vào những tiếng quát hỏi vang lên:
- Tiểu tử đã lẫn trốn đâu rồi?
- Úy chỉ mới đây thôi sao bây giờ không còn thấy tiểu tử nữa?
- Thắp đuốc lên. Có ai nhìn thấy tiểu tử không? Ðừng để tiểu tử thừa dịp này chạy mất.
- Ôi...! Tiểu tử đây rồi. Mà không phải, sao lão ngươi chạy đâm sầm vào ta, làm ta ngỡ lão ngũ là tiểu tử?
Thắp đuốc nhanh lên Giáo chủ có lệnh...
Tất cả chỉ còn là những thanh âm xa dần và mất hẳn, vì Ðoan Mộc Tuyết đã được Ðình Phương đưa đi một đỗi xa, đến nỗi không còn nhe bất kỳ tiếng huyên náo nào vọng đến.
Màn đêm đã buông đầy và Ðoan Mộc Tuyết cứ bẽn lẽn đứng yên, do Ðình Phương đã dừng lại. Ðang đứng yên và cứ giữ mãi bàn tay mềm mại và thon nhỏ của nàng trong tay.
Ðược một lúc như thế, Ðoan Mộc Tuyết lẻn nhìn quanh và thầm thừa nhận Ðình Phương đã khéo chọn nơi này để dừng lại. Vì vây quanh họ lúc này quả là một nơi đêm thanh gió mát. Không chỉ có thế, thỉnh thoảng những ngọn gió mát còn man mác thổi phả vị thơm ngọt của những ngọn cỏ hoa đồng nội có lẽ đã đến kỳ nở rộ trong đêm.
Với khung cảnh hữu tình này Ðoan Mộc Tuyết không thể không nghĩ hành vi bây giờ của Ðình Phương là để cho Ðình Phương chuẩn bị nói lên những lời nồng nàn mà có lẽ tự thâm tâm nàng cũng rất muốn nghe.
Nhưng vì chờ mãi vẫn không nghe Ðình Phương nói gì, Ðoan Mộc Tuyết vì không muốn Ðình Phương ngộ nhận, cho là nàng đang thiếu cảm giác này, hoặc nghĩ là nàng đang chờ nghe những câu nói tình tứ, nên nàng cố tình hắng giọng. Và rồi buộc miệng bảo:
- Ngươi..., a. thân pháp của ngươi thật quỷ dị khôn lường. May nhờ đó mà chúng ta thoát nạn.
Ðình Phương giật mình, vội buông tay nàng ra: - Thật thất lễ. Tại hạ không cố ý. Chỉ vì tại hạ đang mãi nghĩ đến sự quỷ dị và biến ảo của loại thân pháp tại hạ vừa thi triển.
Nàng chỉ dám tiếc nuối thầm khi giả vờ quan tâm đến điều đang làm Ðình Phương quan tâm:
- Ðó là thân pháp gì? Và vì sao ngươi cứ mãi ngẫm nghĩ?
Ðình Phương xuyên trong bóng đêm nhìn nàng:
- Cô nương có bao giờ nghe lệnh sư đề cập đến thân pháp Cửu Bộ Nhất Ảnh Quỷ?
Nàng giật mình:
- Ðó là thân pháp ngươi thường vận dụng...?
Ðình Phương hoài nghi:
- Nghĩa là cô nương có biết?
Nàng cau mày:
- Vậy là di học của Ðộc Cước Quỷ đã lọt vào tay ngươi? Hẳn ngươi có biết là nhân vật đã luôn từng cùng Ðộc Cước Quỷ đối đầu.
Ðình Phương kinh tâm:
- Có chuyện như thế thật sao? Mong cô nương chỉ giáo cho, là nhân vật nào vậy?
Nàng kinh ngạc:
- Không lẽ lúc tiếp nhận di học ngươi không đọc thấy di tự mà thế nào Ðộc Cước Quỷ cũng đã lưu lại? trừ phi Ðộc Cước Quỷ đã cam lòng nhận bại nên đến việc lưu tự căn dặn hậu nhân phải tiếp nối di ý cũng không dám lưu.
Ðình Phương càng hoàng mang:
- Tiếp nối di ý và cam lòng nhận bại ư? Mong cô nương giải thích rõ hơn hoặc nếu được, phiền cô nương hạ cố nói cho tại hạ nghe tất cả những gì liên quan đến nhân vật Ðộc Cước Quỷ này.
Nàng tròn mắt nhìn sững Ðình Phương:
- Qua thái độ của ngươi, nếu ta đoán không lầm thì chỉ là ngươi tình cờ đắc thủ một phần nhỏ di học của Ðộc cước Quỷ mà thôi. Ðến Ðộc Cước Quỷ là nhân vật thế nào có lẽ ngươi cũng chưa từng biết.
Ðình Phương cười gượng:
- Nếu biết thì tại hạ còn hỏi làm gì. Nhưng tại hạ cũng có thể đoán, qua danh xưng Ðộc Cước Quỷ, đấy là một nhân vật phế nhân với hai chi dưới chỉ còn lại một.
Nàng phá lên cười:
- Ngươi ngộ nhận rồi. Vì thấy là nhân vật luôn luôn có đủ tứ chi như một người. Còn danh xưng nọ. Ha... ha..., có một nguyên nhân khác khiến đương thời ai ai cũng phải tán thành cách gọi Ðộc Cước Quỷ do nhân vật tự xưng. Cũng như sư phụ ta, nào phải người vì mãi mãi ôm ấp một nỗi hận không nguôi mà bị gọi là Hận? Nghe ngươi nói, ta thật không nhịn được cười. Ha... ha...
Tuy đang cười nhưng cuối cùng cũng phát hiện Ðình Phương đang có nét mặt không vui. Nói đúng hơn thì Ðình Phương hầu như không còn chịu được nữa, hành vi đanh cười cợt của nàng và có lẽ sẽ phát tác nếu nàng vẫn tiếp tục cười.
Nhưng thật lạ, nàng chợt nhìn thấy Ðình Phương thay vì phát tác thì chỉ há miệng thở trút ra một hơi dài. Ðể rồi liền sau đó Ðình Phương đã hoàn toàn bình tâm không còn bị tiếng cười cợt của nàng tác động đến nữa.
Công phu hàm dưỡng này của Ðình Phương dù ít nhiều cũng làm nàng thán phục. Nhất là khi nàng nghe Ðình Phương ôn tồn hỏi:
- Tại hạ quả là người ấu trĩ, kiến văn hủ lậu, có bị cô nương cười cũng không có gì sai. Từ nay về sau ắt hẳn tại hạ vẫn còn nhiều điều cần học hỏi, cần được cô nương chỉ giáo nhiều hơn, như vì sao lệnh sư bị gán cho chữ Hận chẳng hạn?
Ân hận về thái độ vừa rồi, Ðoan Mộc Tuyết thở dài:
- Ta cười ngươi như thế cũng không đúng. Và ta nhớ lại, dường như ngươi từng nói mọi công phu đều do ngươi tự luyện? Chứng tỏ ngươi không được ai truyền thụ dù là về phương diện võ học hay phương diện kiến văn. Không như ta, nhất nhất mọi điều đều được gia sư chỉ điểm. Hà... ta thật không nên, không ;phải đối với ngươi.
Ðình Phương cười xòa:
- Cô nương chớ quá lời, tại hạ nào dám phiền trách gì cô nương. Vì quả thật còn rất nhiều sự việc tại hạ hoàn toàn không am hiểu. Nếu được cô nương tận tình chỉ giáo thì tốt biết bao.
Nàng cười theo:
- Ðược rồi, được rồi, không phải tán dương ta nữa. Ngươi muốn hỏi gi cứ hỏi, ta sẽ cố hết sức để giúp ngươi toại nguyện được chưa?
Ðình Phương cảm kích:
- Trước hết hãy nói về Ðộc Cước Quỷ. Ðấy là nhân vật như thế nào?
Nàng bẽn lẽn giải thích:
- Về nhân vật này, kỳ thực nếu không có di tự do nhân vật Ðảo Chủ Hỏa Xà Ðảo lưu lại có lẽ ta vẫn không biết chút gì về Ðộc Cước Quỷ?
Ðình Phương động tâm:
- Cô nương muốn nói đấy là hai nhân vật sống cùng thời?
Nàng gật đầu, không chú tâm lắm đến sắc mặt đang biểu lộ vẻ kinh nghi của Ðình Phương. Và nàng giải thích:- Lúc di tự, Ðảo chủ Hỏa Xà Ðảo có thừa nhận, rằng bản thân lão cùng với Ðộc Cước Quỷ vốn là đôi quái nhân có tính khí kỳ quặc nhất thuở đương thời. Một người vì là Ðảo chủ của một đảo chỉ có toàn là độc xà nên từ võ công đến tính khí, thảy thảy đều lạnh lùng thâm hiểm như lũ quái xà. Người còn lại thì vì một nguyên nhân nào đó cũng có tính khí và võ học quỷ dị vừa tàn khốc như lũ quỷ vô thường chốn âm ty. Vì thế lúc đương thời, nghĩa là độ hai trăm năm về trước, giới giang hồ thời đó mới có câu truyền tụng: "Hiểm độc như Hỏa Xà, tàn khốc tợ Ðộc Quỷ".
Ðình Phương trầm ngâm:
- Ðộc Quỷ thì còn khả dĩ hiểu. Nhưng vì sao lại thêm chữ cước, biến thành Ðộc Cước Quỷ? Khiến ai thoạt nghe cũng ngỡ đấy là người chỉ có một chân?
- Lúc di tự, Ðảo chủ Hỏa Xà đảo có giải thích chuyện này. Vì bị gán cho câu "Tàn khốc tợ Ðộc Quỷ" nên Ðộc Cước Quỷ có một độ phẫn nộ. Và thật là xấu số cho những nhân vật nào chẳng may chạm mặt Ðộc Cước Quỷ trong quảng thời gian này. Và bình sinh ai ai cũng ví lúc lâm hiểm cảnh là lúc bước chân quỷ vô thường đến gần. Riêng Ðộc Cước Quỷ thì vì có thân pháp quá ư quỷ dị nên phần đông những nhân vật xấu số đều không đủ bản lãnh để nhận biết lúc nào là lúc Ðộc Quỷ đến gần. Và vì thế, họ mời bảo nhau, Ðộc Quỷ là nhân vật có một chân của người và một chân của quỷ. Ðể khi chạm mặt, ai ai cũng bảo nhau là phải đề phòng, liệu xem Ðộc Quỷ xuất hiện với một chân nào. Nếu là chân người thì kể như họ gặp may mắn, ắt thế nào cũng toàn mạng. Còn như Ðộc Quỷ đến bằng "quỷ cước" kẻ đó kể như chết chắc.
Ðình Phương thở dài:
-Qua lời kể này tại hạ có thể đoán Ðảo chủ Hỏa Xà đảo ắt cũng có một độ phẫn nộ khi bị gán cho câu "Hiểm độc như Hỏa Xà" - Không sai. Và đó là nguyên nhân để sự diễn biến đó xảy ra.
Ðình Phương nghi ngại:
- Sự biến gì? Có phải Hỏa Xà và Ðộc Quỷ chạm nhau.
- Cũng gần như thế. Nhưng là do có kẻ ném đá giấu tay, đâm bị thóc thọc bị gạo, cố tình gây ngộ nhận khiến hai nhân vật này tự tàn sát lẫn nhau.
Ðình Phương cau mặt:
- Thủ đoạn này tuy kém quang minh nhưng nếu mục đích tối hậu là chỉ vì lo cho sự an nguy của võ lâm thì khả dĩ cũng có thể chấp nhận. Vì cớ hai nhân vật này trong thời gian phẫn nộ có lẽ đã quá lạm sát, gây thương vòng cho nhiều người.
Ðoan Mộc Tuyết bĩu môi:
- Lạm sát thì không nhưng gây thương vòng thì có. Vì đa phần kẻ chết đều là những ác nhân, nhất là bọn giáo đồ Linh Âm giáo.
- Linh Âm giáo?!Nàng cười lạt:
- Cũng chính bọn Linh Âm giáo vì muốn báo thù cho những giáo đồ từng bị hai nhân vật này sát hại nên đã có thủ đoạn bất minh như vừa nói. Chúng thiếu bản lãnh để trực diện đối đầu nên cố tình xúc xiểm, đẩy hai nhân vật này vào tình thế đối đầu nhau, tự tàn sát lẫn nhau.
Ðình Phương gật đầu:
- Bạng duật tương trì, Ngư ông đắc lợi. Vậy kết quả thế nào?
Nàng phì cười:
- Ðương nhiên Linh Âm giáo lãnh đủ, nhất là từ lúc thủ đoạn đê tiện của chúng bị hai nhân vật này phát hiện.
Và nàng chợt đổi giọng, nói thật nghiêm nghị:
- Nhưng giáo chủ Linh Âm giáo thì không dễ đối phó. Vì thế, hai nhân vật này có một lần cùng nhau đánh cược. Và vật đặc cược là thủ cấp của giáo chủ Linh Âm giáo, một nhân vật chỉ có thể "Văn kỳ thanh" và "Bất kiến kỳ hình".
Ðình Phương động tâm:
-Kết quả?
Nàng nhúng vai:
- Ðó là điều mà ta theo di mệnh của Ðảo chủ Hỏa Xà Ðảo Phải tìm hiểu, và nếu cần thì phải tiếp nối di ý, lấy cho được thủ cấp của giáo chủ Linh Âm giáo chủ, trước khi Ðộc Cước Quỷ hoặc hậu nhân của Ðộc Cước Quỷ thực hiện điều này.
Ðình Phương vỡ lẽ:
- Ðó là nguyên do khiến lúc nãy cô nương có hỏi tại hạ, ai là kẻ từng đối đầu Ðộc Cước Quỷ? Và cho rằng Ðộc Cước Quỷ cam nhận bại?
Nàng gật đầu:
- Vì ta ngỡ ngươi là di mệnh truyền nhân của Ðộc Cước Quỷ nên mới nói như thế.
Ðình Phương thở dài và lắc đầu:
- Ðã hai trăm năm trôi qua và sự thật là Linh Âm giáo không còn tồn tại trên giang hồ. Chuyện đánh cược này cô nương hà tất cứ phải bận tâm.
Nàng cũng thở dài:
- Ngươi nói cũng phải. Vì ta cũng chưa từng nghe gia sư đề cập đến Linh Âm giáo bao giờ. Huống chi chúng ta còn phải lo đối phó một cách khó khăn với Cửu Âm giáo, chưa biết có đối phó nổi hay không.
Ðình Phương nghe nhắc đến Cửu Âm giáo liền giật mình nhìn quanh:
- Chao ôi, trời sắp sáng rồi?! Nếu đừng vì mãi mê chuyện trò có lẽ chúng ta đã đến được những nơi cần đến. Cũng là do tại mà ra.
Nàng gượng cười:
- Nơi chúng ta sắp đến đã bị lão ma đoán biết và cho người mai phục. Dù đi sớm hay muộn chúng ta cũng không thể tránh, ngươi không cần tự nhận lỗi về ngươi.
Ðình Phương nhăn nhó:
- Nhưng nếu lợi dụng được bong đêm, tại hạ tự tin có nhiều cơ may hơn. Ðâu phải như bây giờ. Trời hầu như đã sáng bạch mà thân pháp Cửu Bộ Nhất Ảnh Quỷ của Ðộc Cước Quỷ tại hạ vẫn chưa thấu triệt lắm, sẽ phải khó khăn rất nhiều.
Nàng hoài nghi:
- Vậy lúc nãy ngươi tư lự đăm chiêu là đang nghiền ngẫm về công phu?
Ðình Phương cười buồn:
- Ðúng vậy. Nhưng khổ nỗi, tại hạ vẫn chưa thấu triệt thêm bao nhiêu. Có lẽ do tư chất của tại hạ chăng?
Nàng diễu cợt:
- Người thông tuệ như ngươi nếu bảo là không đủ tư chất thì ta e chẳng còn ai dám tự phụ là thông tuệ. Thôi nào, có đi thì đi. Hay ngươi vì khiếp sợ nên đã đổi ý?
Ðình Phương phá lên cười:
- Cô nương tuy ác khẩu, lời nào nói ra cũng hàm ý châm chọc hoặc khích bác người, nhưng kỳ thực cô nương chỉ là hạng khẩu xà tâm phật. Từ nay trở đi cô nương đừng mong dùng những lời tương tự và trông chờ nhìn thấy tại hạ giận dữ. Sẽ không còn cơ hội như thế nữa đâu. Ha ha...
Dù không thích lắm với cung cách cười của Ðình Phương nhưng được nghe Ðình Phương nhận định như vậy, bảo nàng tuy ác khẩu nhưng lại có tâm phật, Ðoan Mộc Tuyết cũng ngấm ngầm thỏa dạ, Vì thế, lần này cùng Ðình Phương tiếp tục đi, Ðoan Mộc Tuyết càng lúc càng cân nhắc từng lời nói, để mong Ðinh Phương loại bỏ hai chữ "ác khẩu" khó nghe nọ.
|