Hồi 17
THIÊN THƯỢNG ÐẢNH VẠN NIÊN LINH CHI
Ðặt Ðoan Mộc Tuyết xuống một nơi thoáng sạch vừa tình cờ nhìn thấy Ðình Phương cảm khái thở trút ra một hơi dài:
- Ta cứ ngỡ khắp Thiên Thượng Ðảnh này chỗ nào ta cũng biết, đâu có ngờ lại còn một nơi đáng gọi là bồng lai tiên cảnh như thế này, muội nói xem, chúng ta sắp đến chỗ lệnh Tam Thúc lưu ngụ chưa?
Ðoan Mộc Tuyết tuy đã tỉnh nhưng còn quá yếu. Ðến nỗi giọng nói nàng chỉ còn là tiếng lào thào giống như người sắp mệnh chung:
- Thiên Tam Thúc luôn có một biệt lệ mà bất luận là ai cũng phải tuân thủ, kể cả gia sư cũng vậy. Là phàm nhân vật nào muốn được Thiên Tam Thúc cho tiếp kiến thì cần phải nhẫn nại chờ quanh đây chí ít nửa ngày. Nếu sau thời hạn đó vẫn không thấy Thiên Tam Thúc hiện thân thì kể như chuyện tiếp kiến bất thành, đừng phí công chờ đợi nữa.
Ðình Phương hoài nghi:
- Nhưng cứu nhân như cứu hỏa, không lẽ muội không có cách nào bẩm báo cho lệnh tam thúc am hiểu tình thế cấp bách của chính bản thân muội? Vì ta nghĩ, một khi đã biết ắt thế nào lệnh tam thúc cũng vì sinh mệnh muội mà phá lệ một phen.
Ðoan Mộc Tuyết thở dài:
- Tâm tình mỗi người một khác, huống chi Thiên Tam Thúc vốn được liệt vào hàng kỳ nhân như gia sư. Và tính khí của bậc kỳ nhân là điều không bao giờ thay đổi. Chúng ta đành chờ thôi, Phương ca.
Ðình Phương lo ngại nhìn nàng:
- Không bao lâu nữa là đến giờ Ngọ, ta chỉ sợ một ít máu huyết của ta là không đủ giúp muội đừng bị chất độc công phạt. Và nếu điều đó xảy ra ta lại sợ ta không đủ bình tâm để tiếp tục đợi chờ, nhất là chờ trong cảnh muội đang tuột cùng đau đớn.
Nàng gắng gượng mỉm cười:
- Cùng bị một loại chưởng thương như nhau, nếu Phương ca cho đến lúc này vẫn chưa một lần công phạt thì muội nghĩ bản thân muội rồi sẽ vượt qua, vì đã hai lần Phương ca cho muội dùng chính máu huyết của Phương ca rồi còn gì? không lẽ bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ?
Trong mắt Ðình Phương vụt hé lên tia nghi hoặc:
- Không kể lần đầu ta và nàng cùng chạm mặt Nhị Quái sắc - Y, lúc ta cho nàng dùng lần thứ hai rõ ràng là nàng còn đang tình trạng mê lịm. Nhờ vào đâu mà nàng nhận biết ta đã cho nàng dùng máu huyết ta hai lần?
Nàng cười và nháy mắt:
- Ðã một lần được dùng máu huyết của Phương ca, đối với muội đó là mùi vị không thể nào quên, vì thế, dù muội có mê hay tỉnh, chỉ cần được nếm lại mùi vị đó là muội nhận biết ngay là đã có Phương ca bên cạnh. Cảm giác này e Phương ca khó lòng thấu hiểu.
Ðình Phương vẫn băn khoăn:
- Thế lúc muội nhận biết, ngoài việc có cảm giác là ta đang ở bên cạnh và đang cho muội dùng chính máu huyết của ta, thì những gì xảy ra chung quanh lúc đó muội có chút ý niệm gì chăng?
Nàng ngập ngừng:
- Dường như cũng có, nhưng rất mơ hồ. Như là Phương ca đang cùng ai đàm đạo thì phải. Cũng có thể là Tàn Cước Cái lão tiền bối, muội cũng không nhận thức rõ cho lắm.
Ðình Phương miễn cưỡng gật đầu:
- Ðúng là ta có cùng lão Tàn Cước Cái đối thoại vài câu, cũng chỉ vì lo lắng cho muội mà thôi.
Nàng lại cười:
- Tàn Cước Cái lão tiền bối vốn là bậc hiệp cốt Nhân Tâm, Phương ca được lão xem trọng quả là điều đáng mừng. Muội muốn nói Phương ca nên cẩn trọng thái độ đó của lão.
Ðình Phương khẽ gật đầu và cố tình hỏi bâng quơ:
- Sau đó thì sao? Ý ta muốn hỏi sau khi muội nghe ta và lão Tàn Cước Cái tiền bối đàm đạo thì muội còn có cảm nhận gì khác, có thêm chút ý niệm gì khác nữa không?
Nàng lắc đầu:
- Trong mơ hồ, với nhận thức là vẫn còn có Phương ca bên cạnh, muội thật sự yên tâm. Mọi ý niệm gì khác nếu có chăng nữa thì đối với muội cũng không bằng Phương ca.
Lời nói quá đỗi chân tình của nàng khiến Ðình Phương xúc động, Ðình Phương ngồi xuống cạnh nàng và nói thật nhỏ nhẹ:
- Muội đối với ta cũng vậy. Mọi hành động sau này ta làm, gì thì gì cũng không thể nào so sánh với tấm chân tình ta dành cho muội. Ta muốn muội luôn luôn ghi nhớ và hiểu thấu cho ta.
Nàng cầm tay Ðình Phương:
- Phương ca! Muội yêu Phương ca, mãi mãi yêu Phương ca. Ðình Phương có một thoáng chấn động, có lẽ do lời tỏ tình quá đột ngột của nàng. Và không cầm lòng được nữa Ðình Phương cũng thổ lộ:
- Ta cũng vậy. Ta muốn nói ta cũng yêu muội. Dù vật đổi sao dời suốt đời ta nguyện chỉ yêu một mình muội.
Bỗng có tiếng hắng giọng vang lên:
- Bọn ngươi không còn thời điểm nào khác thích hợp hơn để tỏ bày những tình cảm yếu đuối của con người sao?
Ðình Phương giật mình quay lại, vừa vặn nghe Ðoan Mộc Tuyết kêu thành tiếng vui mừng:
- Thiên Tam Thúc?
Ðối diện với Ðình Phương lúc này là một văn nhân nho nhã, phong tư tiêu sái, chẳng hổ danh bậc thế ngoại cao nhân mà đồng đạo khắp võ lâm gắn cho bốn nhân vật Trường - Hận - Thiên - Thu.
Ðình Phương vội đứng lên thi lễ:
- Vãn bối Cao Ðình Phương thật hạnh ngộ khi được diện kiến Thiên tiền bối.
Văn nhân xua tay:
- Bất tất đa lễ. Và cũng không cần phí lời, cho ta biết điều gì đã xảy ra cho hai người. Vì ta đến đủ lâu để hiểu rõ hai người vì nguyên do nào phải lặn lội tìm đến đây, ngươi hãy mau đưa Tuyết nhi vào trong này.
Văn nhân vừa quay lưng lại thì nghe Ðình Phương gọi:
- Xin tiền bối chờ cho.
Văn nhân đành quay lại:
- Thế nào? Hay ngươi muốn thay đổi chủ ý, không muốn ta giúp hai ngươi trị thương?
Ðình Phương vẫn một mực lễ độ:
- Có một điều vãn bối muốn tiền bối minh bạch là dường như có một nhân vật rất am hiểu tiền bối, đã chỉ điểm cho lệnh điệt biết chỉ có tìm đến tiền bối thì mới mong hóa giải hết độc chất có từ Tý Ngọ Xích Huyết Ðộc Nhục Chưởng.
Văn nhân vẫn thản nhiên:
- Thế thì sao?
Ðình Phương mỉm cười:
- Vì vãn bối thiết nghĩ, phàm ai có Vạn Niên Linh Chi Thảo trong tay thường tìm mọi cách giữ kín. Nếu điều bí ẩn này của tiền bối đã bị tiết lộ, vãn bối e rằng sự chỉ điểm của nhân vật đó hoàn toàn không do hảo ý.
Văn nhân có một thoáng trầm ngâm:
- Ngươi lo ngại đây là kế của kẻ đó nhằm gây bất lợi cho ta?Ðình Phương gật đầu:
- Cũng có thể nhân vật đó cũng đang cần Vạn Niên Linh Chi Thảo. Và để biết chắc là tiền bối có hay không có loại dược thảo kỳ trân này, nhân vật đó chỉ điểm chủ yếu là dò xét.
Văn nhân cười lạt:
- Y dò xét được thì đã sao? Vì muốn chiếm đoạt vật đó từ tay ta e còn khó hơn là tìm lối leo lên trời. Nhưng dù sao ta cũng ghi nhận là ngươi có lòng quan tâm qua lời nhắc nhở này. Nói như thế đã đủ chưa? Nếu đủ, hãy mau đưa Tuyết nhi theo ta.
Ðình Phương một lần nữa ngăn lại:
- Vẫn còn một điều nữa mong tiền bối ưng thuận cho.
Văn nhân nhíu mày:
- Ngươi vẫn luôn luôn đa ngôn và đa sự như thế này sao? Còn điều gì nữa, nói đi.
Ðình Phương chầm chậm hít vào một hơi thật dài:
Vì lo ngại đây là quỷ kế của địch nhân, hơn nữa thương thế của Tuyết muội chỉ cần một mẩu nhỏ Vạn Niên Linh Chi Thảo là đủ. Nếu tiền bối không phiền trách, vãn bối chỉ xin một mẩu nhỏ là lập tức rời khỏi nơi này ngay, tránh chuyện hễ đêm dài là lắm mộng.
Văn nhân khựng người:
- Bọn ngươi muốn ly khai ngay ư? Vì sao?
Ðình Phương cúi đầu giữ lễ:
- Là nguyên do vãn bối vừa nói. Sẽ tiện cho tiền bối khỏi phí thì giờ vì bọn vãn bối.
Văn nhân cười lạt:
- Ta và Tuyết Nhi lâu ngày gặp lại thiết nghĩ bọn ngươi không nên vội đến vậy. Huống chi, hừ.
Ðình Phương ngẩng đầu nhìn lên:
- Huống chi là thế nào, tiền bối?
Văn nhân cười:
- Vạn Niên Linh Chi Thảo tuy đã lọt vào tay ta những mười năm nhưng ta vì xem trọng nên chưa dám tự ý dùng, huống hồ ban cho người khác. Có lẽ ngươi hiểu ý ta?
Ðình Phương khẽ gật:
- Ý là, muốn có dược vật phải có điều gì đổi lại?
Văn nhân cũng gật:- Không sai.
Lời đáp gọn lỏn của văn nhân lập tức gây ngỡ ngàng và sau đó là tạo phẫn nộ cho Ðình Phương kể cả Ðoan Mộc Tuyết.
Tuy nhiên mọi phản ứng đó cũng nhanh chóng tan biến đi khi cả hai cùng nghe văn nhân bất ngờ bật lên tràng cười thỏa thích lẫn châm chọc:
- Và điều kiện của ta là hai ngươi phải lưu lại đây ít lắm cũng đôi ba ngày, phần nào giúp ta khuây khỏa sau thời gian dài chỉ biết sống cô độc. Thế nào? Ha... ha...
Mãi đến lúc này Ðoan Mộc Tuyết mới có cơ hội lên tiếng và nàng bật reo, phần nào đắc ý nhìn Ðình Phương:
- Phương ca có còn gì để nghi ngờ nữa không? Muội đã bảo trước rồi, Thiên Tam Thúc là Thiên Tam Thúc, không hề giống Thu Tứ Thúc như Phương ca đã biết đâu. Muội còn tin chỉ cần Thiên Tam Thúc nhận lời, một mình Thiên Tam Thúc thôi là đủ để giúp sư phụ muội thoát khỏi nguy hiểm.
Và nàng gắng gượng đứng lên, khom người thi lễ với văn nhân:
- Giúp điệt nhi hóa giải độc chất kỳ thực không nghiêm trọng và khẩn trương so với sự an nguy của gia sư. Mong tam thúc đại lượng, nhận lời cầu khẩn của điệt nhi, giúp gia sư mau chóng thoát hiểm.
Vừa mới cười vui đó, nét mặt của Văn nhân chợt đanh lại:
- Ðiều gì đã xảy ra cho Vân Mộng nhị tỷ? Riêng phần lão Tứ, phải chăng ngươi ám chỉ ngươi cũng đã đến nhưng lại bị lão tứ chối từ khiến ngươi thất vọng?
Ðoan Mộc Tuyết buồn bã gật đầu, toan nói rõ hơn về thái độ lẫn tâm địa của lão Thu thì bất ngờ thấy văn nhân xua tay:
- Mà thôi, chuyện đó để sau hãy nói. Vì đúng như Cao tiểu tử lúc nãy từng phàn nàn, cứu nhân như cứu hỏa, cứ lo chữa trị cho hai ngươi trước đã, mau theo ta vào đây.
Và lần này vì mọi nghi ngờ đã bị xóa bỏ Ðình Phương thấy văn nhân tỏ vẻ khẩn trương thì cũng khẩn trương đưa Ðoan Mộc Tuyết theo chân văn nhân.
Cảnh sắc nơi văn nhân lưu ngụ quả là thiên đường chốn hạ giới, khiến Ðình Phương càng mục kích càng ngưỡng mộ sự lựa chọn khôn ngoan và tinh tường của văn nhân. Và nếu Ðoan Mộc Tuyết không bất ngờ lên tiếng hỏi văn nhân một câu có liên quan đến Ðình Phương có lẽ Ðình Phương sẽ cứ mãi bị cảnh mỹ quan cuốn hút hoàn toàn tâm trí.
Ðoan Mộc Tuyết hỏi:
- Tam thúc, Tý Ngọ Xích Huyết Ðộc Nhục Chưởng kỳ thực có ẩn tàng loại độc chất gì? Cớ sao Phương ca của điệt nhi dù vô tình có tấm thân vạn độc bất xâm nhưng vẫn không thể hóa giải nổi loại độc chất này? Lúc này văn nhân cũng đã sắp bước vào một gian nhà khiến thanh âm đáp lại có lẽ vì thế mà đột ngột vang lớn hơn:
- Không như bao độc chất khác chỉ ngấm vào cơ thể qua Thất khiếu, qua da thịt hoặc qua đường thổ nạp, Tý Ngọ Ðộc Quân khi luyện loại độc công này lại nảy ra phương cách khác, để đạt hiệu quả hơn, đó là làm cho chất độc ngấm thẳng vào máu huyết, khiến độc chất công tâm mau hơn. Riêng về Cao tiểu tử, ta nghĩ vị tất y đã có tấm thân vạn độc bất xâm. Bất quá chỉ đủ hóa giải một số độc chất giới hạn, đâu thể bảo toàn mọi độc chất đều vô hại đối với y.
Cách giải thích này của Văn nhân làm Ðình Phương có một thoáng kinh nghi. Vì dường như nghe không thuận tai cho lắm so với những gì Ðình Phương đã đọc thấy trong quyển Võ Y Kinh Bút Lục của Trương Quái Y. Vả lại, nếu so về y thuật lẫn y đạo, Trương Quái Y đương nhiên phải rất cao minh mới được mọi người gọi là Quái Y, không lẽ những gì được Trương Quái Y lưu lại trong Y Kinh lại kém kiến thức so với văn nhân được mệnh danh là Thiên trong bốn nhân vật Trường - Hận - Thiên - Thu tứ đại cao nhân?
Với ý nghi ngờ này Ðình Phương chợt động tâm khi nhớ lại cung cách âm thanh vang dội lúc văn nhân vừa nói vừa bước vào gian nhà. Chỉ là một gian nhà thật sự kín đáo mới làm cho âm thanh vang dội to như vậy thôi. Và điều này khiến Ðình Phương không thể không nghĩ đến gian thạch thất đã từng được lão Thu dùng để giam giữ Ðình Phương.
Nỗi bất an chợt đến, Ðình Phương toan kéo Ðoan Mộc Tuyết lùi ra thì đã nghe văn nhân vảo:
- Ta nghĩ lại rồi, không nhất thiết phải lưu hai ngươi lại một khi chuyện an nguy của Vân Mộng nhị tỷ quả đúng là nghiêm trọng và khẩn trương. Ta sẽ cho hai ngươi, mỗi người một mẩu nhỏ Vạn Niên Linh Chi Thảo. Và cũng là cơ hội cho hai ngươi nhìn thấy thế nào là Vạn Niên Linh Chi Thảo.
Nói xong, cũng là lúc văn nhân quay lại với một tráp nhỏ đã cầm sẵn trên tay.
Mở tráp ra, Văn nhân vừa nghiêng tráp vừa bẻ một mẩu nhỏ trao cho Ðoan Mộc Tuyết.
Ðến lượt Ðình Phương, văn nhân cũng làm y như vậy và trao cho Ðình Phương một mẩu nhỏ Vạn Niên Linh Chi Thảo.
Nhưng không thấy Ðình Phương đưa tay nhận như lúc nãy Ðoan Mộc Tuyết đã nhận, văn nhân kinh ngạc đưa mắt nhìn Ðình Phương.
Và văn nhân chỉ thấy Ðình Phương không hiểu sao cứ giương mắt nhìn chằm chằm vào vật đặt bên trong tráp. Ðình Phương bị vật đó thu hút hết thần nhãn đến nỗi quên hết mọi điều đang xảy ra.
Với phát hiện này văn nhân vùng biến sắc và tay đang cầm một mẩu nhỏ Linh Chi cũng buông ra để bất thần điểm loạn vào vài huyệt đạo trên người Ðình Phương.Ðoan Mộc Tuyết toan đưa mẩu nhỏ Linh Chi Thảo lên miệng, thấy sự việc xảy ra liền kêu:
- Thiên Tam Thúc?
Tiếng nàng kêu làm cả hai bừng tỉnh người thì ngượng ngùng thu tay về, quên cả việc giải khai huyệt đạo vừa điểm vào người kia. Người còn lại thì sau một thoáng ngỡ ngàng vì huyệt đạo bị điểm bỗng tỏ ra thản nhiên cười cười nói nói:
- Vãn bối nhớ không lầm thì dường như chưa đắc tội gì với tiền bối. Việc điểm huyệt này hi vọng chỉ là sự đùa vui trong một lúc nhất thời cao hứng, chủ ý là dò xét võ công. Nếu là vậy dĩ nhiên vãn bối phải thán phục công phu cao minh của tiền bối.
Ðoan Mộc Tuyết cũng nghĩ như vậy khi vừa lên tiếng vừa ném mẩu nhỏ Linh Chi vào miệng:
- Dĩ nhiên công phu của Thiên Tam Thúc cao minh hơn. Bằng không sao xứng là một trong bốn nhân vật được liệt vào hàng thế ngoại cao nhân.
Văn nhân phá lên cười hào sảng, đồng thời vươn tay chạm vài loạt vào người Ðình Phương:
- Ðúng là ta chỉ có ý thử võ công tiểu tử. Nhưng đồng thời qua việc này ta mới biết việc hóa giải chất độc cho tiểu tử sẽ không dễ như lúc đầu thoạt nghĩ.
Và văn nhân hất hàm hỏi Ðình Phương:
- Ngươi nói xem, có phải đúng vào thời điểm này ngươi cảm thấy lục phủ ngũ tạng có điều bất ổn, bắt đầu gây cản ngại cho việc vận công của ngươi?
Lời của văn nhân thật giống như sự phán quyết của Quỷ Cốc tử vào thời Xuân Thu - Là nhân vật có tài bốc dịch độc nhất vô nhị - Khiến văn nhân vừa dứt lời thì sắc diện của Ðình Phương liền đỏ hừng hừng.
Thấy vậy, Ðoan Mộc Tuyết thất kinh, vội bước đến cạnh Ðình Phương:
- Có chuyện như thế thật sao, Phương ca?
Ðình Phương không những chỉ có dấu hiệu kinh mạch bị tắt nghẽn khiến khí huyết bất thông làm cho sắc diện đỏ bừng bừng mà dường như còn bị trở ngại cả trong việc phát thoại. Và Ðình Phương phải cố gắng lắm mới có thể thốt ra vài từ lắp bắp không đủ để diễn tả tâm trạng:
- Ta..., ta... không phải... không phải...
Ðoan Mộc Tuyết hoảng sợ, quay nhìn cầu cứu văn nhân:
- Chúng ta phải làm gì bây giờ, Thiên Tam Thúc? Xin tam thúc kíp kíp nghĩ cách giải nguy cho Phương ca!!
Văn nhân cau tít sắc mặt:
- Chuyện đã thế này rồi ngươi càng lo lắng càng khiến ta khó thể bình tâm để liệu cách giúp tiểu tử. Thế này vậy...Nàng cả mừng:
- Thiên Tam Thúc đã có cách? Là thế nào, tam thúc!
Lão điểm vào Hôn huyệt của Ðình Phương:
- Hoặc là ngươi một mình lưu lại đây tự tọa công để dẫn lưu dược lực Linh Chi Thảo đi khắp kinh mạch và hóa giải chất độc, ta sẽ đưa tiểu tử đến chỗ khác yên tĩnh hơn, hầu nghĩ cách giúp tiểu tử. Hoặc ngược lại là ngươi tạm thời lui ra ngoài...
Nàng chợt hiểu, vội lên tiếng đáp ứng:
- Ðiệt nhi xin lui ra ngoài, để Tam thúc khỏi phí thời gian đưa Phương ca đi lại e chậm việc cứu chữa chăng! Vạn sự điệt nhi đành trông chờ vào Tam thúc.
Lão liền xua tay:
- Vậy thì đừng để chậm nữa. Lúc ra ngoài, phiền ngươi tiện tay đóng chặt cửa hộ ta.
Nàng vội lui ra ngoài và khép cửa lại phía sau như lão đã căn dặn.
Bởi vô tâm nên nàng không nhận ra tiếng cánh cửa lúc bị khép lại đã tạo ra thứ thanh âm trầm đục đáng ngờ.
"Cạch" Riêng văn nhân thì cười đắc ý khi nghe rõ tiếng động đó. Và lão giải hôn huyệt cho Ðình Phương, đồng thời còn điểm luôn một vài huyệt đạo khác nữa:
- Ha...ha... lúc này chỉ còn ta với ngươi trong một tình thế mà sinh mạng ngươi đang do ra định đoạt. Ta hi vọng ngươi hiểu điều đó có ý nghĩa gì để đừng bao giờ ngu xuẩn làm ra động sát cơ.
Sắc mặt Ðình Phương bỗng trở lại bình thường, kể cả ngôn từ lúc phát thoại cũng vậy. Ðình Phương nhìn quanh quát:
- Ðoan Mộc Tuyết hiện như thế nào?
Lão nhún vai:
- Ngươi yên tâm. Ả vẫn là một tiểu điệt ngoan ngoãn. Chính ả đồng ý lui ra ngoài, tạo thuận tiện cho ta chữa trị ngươi.
Ðình Phương cười lạt:
- Chữa trị hay kết liễu mạng sống ta?
Lão cười cười:
- Trước hết cần chữa trị chứng bướng bỉnh của ngươi. Sau đó ta mới quyết định xem nên lưu ngươi lại hay tiễn ngươi vào Quỷ môn quan.
Ðình Phương biến sắc:
- Lão đã có sẵn dự mưu từ trước nên cố tình vờ ra vẻ thân thiết khi bảo muốn lưu bọn ta lại hầy khuây khỏa nỗi cô độc?Lão có một thoáng nghĩ ngợi:
- Kỳ thực thì ta chỉ muốn giữ một mình tiểu nha đầu thôi. Nhưng vì ngươi tự chuốc họa nên ta đâu thể buông tha.
Ðình Phương cau mày:
- Giữ nàng lại, phải chăng là vì di học của Ðảo chủ Hỏa Xà Ðảo?
Lão cười:
- Nếu ta đột nhiên trẻ lại vài thập kỷ có lẽ việc giữ tiểu nha đầu sẽ có thêm dụng ý thứ hai. Rất tiếc, ta vẫn chưa luyện thành trường sinh bất lão.
Ðình Phương bật quát:
- Lão thật quá tham lam, đã là một trong tứ đại cao nhân cớ sao lão còn muốn chiếm hữu thêm di học thượng thừa của Ðảo chủ Hỏa Xà Ðảo?
Lão nhìn Ðình Phương bằng ánh mắt thương hại:
- Ngươi chớ phí công, vờ lớn tiếng để đánh động đến tiểu nha đầu. Vì có một sự thật này ngươi nên biết, là nếu Thu lão tứ có một gian thạch thất đủ để giam cầm vĩnh viễn bất kỳ ai thì ta cũng có một nơi tương tự. Ðó chính là nơi ngươi đang đứng. Mọi tiếng động từ trong này sẽ không bao giờ lọt ra đến bên ngoài dù là thật nhỏ.
Ðình Phương thở ra thất vọng:
- Nhưng ta vẫn muốn biết vì sao lão lại muốn chiếm hữu di học đó.
Lão bĩu môi:
- Câu đó ngươi hãy đợi đến lúc gặp lão Diêm Vương mà hỏi. Ðừng phí lời ta.
Ðình Phương lại biến sắc vì đã rõ số phận vậy là đã được định đoạt.
Lão gật gù:
- Có lẽ đó cũng là điều ta đang định hỏi ngươi. Nói đi, dường như lúc nãy nhánh Vạn Niên Linh Chi Thảo có gợi cho ngươi nhớ một điều gì đó đúng không?
Toàn thân Ðình Phương tuy không lạnh nhưng mà vẫn run:
- Vậy là lão..., đúng là lão... Mười năm trước tại chân Thiên Thượng Ðảnh này, là lão đã... đã...
Lão chợt ngẩng mặt cười vang:
- Quả là thiên số. Ðúng là trời cao đã cố ý sắp bày khiến cho họ Cao ngươi hai đời đều chịu chung số phân, cho dù giữa ta và phụ tử ngươi hoàn toàn không có thù oán. Ha... ha...
Ðình Phương căm phẫn tột độ, cố lao chồm vào lão:
- Lão ác ma. Thì ra lão đả tử phụ thân ta vì nhánh Linh Chi Thảo này. Năm đó vì ta còn bé, cả phụ thân ta vì không biết võ công nên nào biết nhánh cỏ tình cờ tìm thấy lại là báu vật khiến lão động lòng tham và nhẫn tâm sát nhân đoạt vật. Ta phải giết lão để báo thù cho gia phụ.
Nhưng Ðình Phương chưa lao đến gần thì đã bị lão quật cho một kình đẩy lui:
- Với thủ pháp điểm huyệt độc môn của ta, ngươi còn chút bản lãnh nào mà đòi báo thù. Lui mau.
"Bùng!" Bị một kình đả mạnh, Ðình Phương lảo đảo lùi và vô tình để rơi từ trong người ra một vật "Keng" Phát hiện vật đó bị rơi, Ðình Phương thất sắc khom người cố nhặt.
Chợt, "Vút" Lão đã lao đến, nhặt vật đó trước cả lúc Ðình Phương kịp chạm tay vào.
Và vừa thoạt nhìn qua vật đó, lão bật lên cười sặc sụa:
- Di vật của Ðộc Cước Quỷ?! Ha... ha, cuối cùng ta cũng không phụ lòng ủy thác của chủ nhân, đã tìm thấy di vật của Ðộc Cước Quỷ. Ha... ha...! Chủ nhân ơi, chủ nhân, với di vật này và với khẩu quyết Cửu Bộ Nhất Ảnh Quỷ này, Linh Âm Giáo ắt phải có ngày hưng môn phục phái. Chúng ta có thể toại nguyện, có thể phỉ chí bình sinh rồi. Ha... ha...
Cười thật dài, thật lâu và lão chỉ ngưng cười khi đã hoàn toàn mãn nguyện. Chợt lão lao đến, vả vào miệng Ðình Phương vài lượt thật mạnh tay, khiến môi miệng Ðình Phương bật máu. Lão quát:
- Ngươi mấp máy môi là vận dụng truyền âm nhập mật để nói với ai? Nội nguyên chân lực của ngươi đã bị thủ pháp của ta phong tỏa bảy tám phần, ngươi làm thế có khác nào xúi ta lấy mạng ngươi càng sớm càng tốt. Hử!?
Và lão co chân đạp Ðình Phương bật ngã ra phía sau:
- Chưa đâu, ngươi chưa dễ chết như ngươi đang mong muốn đâu. Ngươi chỉ được toại nguyện, chỉ được ta ban cho cái chết toàn thây khi nào ngươi chịu cung xưng tất cả những gì ta muốn ngươi cung xưng. Hừ!
Thái độ lão tỏ ra hung hăng chưa từng thấy. Lão chồm đến, chộp tay vào Ðình Phương và vừa nâng cao vừa lay lắc thật mạnh:
- Nói mau, ngươi nhặt được di vật này ở đâu? Mọi di học khác còn lại là thế nào? Là ngươi đã phá hủy hay vẫn còn ẩn giấu ở nơi ngươi đã nhặt di vật này? Nói! Ngươi đã luyện qua Cửu Quỷ Diêm La Công chưa? Bí kíp đó còn hay mất? Nói!
Ðình Phương bị bầm dập cả môi miệng, dẫu muốn thóa mạ, muốn mắng lão cũng không thể, nói chi đến việc mở miệng đáp lại hàng loạt câu tra vấn của lão.Lão như cố tình không nhận ra điều đó, đã giận dữ quăng mạnh Ðình Phương qua một bên, sau khi chờ mãi vẫn không nghe Ðình Phương đáp lời:
- Ngươi đừng mong bướng bỉnh mãi đối với ta. Ngươi định làm thế là để ta động sát cơ và lấy mạng ngươi ư? Không dễ thế đâu. Vì ta đủ nhẫn nại, đủ thủ đoạn để buộc ngươi phải cung xưng. Và nếu cần ta vẫn đủ nhẫn tâm để ra tay hành hạ tiểu nha đầu, thử xem ngươi sẽ ương bướng được bao lâu.
Dứt lời, lão bỏ mặc Ðình Phương nằm với nỗi đau vừa bị lão hành hạ, lão xoay người bỏ đi, theo một lối xuất nhập kỳ bí mà có lẽ chỉ có một mình lão là am hiểu cách khai mở.
Ðình Phương cố gọi lão nhưng không được vì không thể thốt thành lời, đành tuyệt vọng nhìn theo cho đến khi lão đi mất hút.
...
Lúc lão quay lại, nếu lão đắc ý vì thấy Ðình Phương vẫn đang đau đớn nằm nguyên vị thì Ðình Phương lại thất kinh vì phát hiện lần này lão đến với một bộ y phục vấy máu trên tay.
Lão bật cười, ném bộ y phục nọ đến gần Ðình Phương:
- Có lẽ ngươi nhận ra đây là y phục tiểu nha đầu vẫn mặc lúc được ngươi đưa đến đây? Nếu ngươi còn tỏ ra ương bướng, ha... ha..., thì vật lần sau ta mang đến sẽ là vật mà ngươi không bao giờ ngờ đến.
Ðình Phương phải cố gắng mấy lượt mới có thể tự ngồi lên và sững sờ nhìn vào bộ y phục vấy máu:
- Lão đã... đã...
Lão lại ném cho Ðình Phương một hoàn linh đan:
- Ta sẽ tạo cho ngươi một cơ hội cuối cùng. Hoàn linh đan này sẽ giúp ngươi tạm thời quên đau đớn. Ngươi sẽ phát thoại một cách dễ dàng hơn.
Ðình Phương nhăn mặt nhìn hoàn linh đan tuy chỉ cách một quãng gần nhưng lại không tài nào nhặt được:
- Ta... ta...
Lão cười đắc ý:
- Nếu lúc đầu ngươi chịu tỏ ra ngoan ngoãn như thế này thì ta đâu đến nỗi nặng tay nặng chân với ngươi? Yên tâm đi, chỉ khi ngươi dùng xong hoàn linh đan ắt sẽ thấy dễ chịu ngay.
Và lão đến gần, khom người tự nhặt hoàn linh đan và đặt tận tay Ðình Phương.
Chợt:
- Lão trúng kế ta rồi. Hừ!
Ðình Phương đảo tay và bất ngờ khóa luôn uyển mạch tay lão. Tiếp đó, Ðình Phương dùng tay còn lại, nhét hoàn linh đan vào miệng lão:
- Linh đan của lão có lẽ để lão dùng sẽ tiện hơn. Phần ta e không có phúc được hưởng.
Phát hiện lão cố cưỡng lại và không muốn nuốt hoàn linh đan xuống khỏi miệng, Ðình Phương quật cho lão một kình vào huyệt Phúc kết, gần bụng lão.
"Binh" Bị trúng kình và bị đau, lão đành há to miệng, vô tình làm cho hoàn linh đan rơi tọt xuống nhanh hơn.
Ðình Phương cười đắc ý:
- Có thế chứ!
Ðang nói, Ðình Phương vụt ngã ngửa vì bị lão vung mạnh tay hất ra. Tiếp đó là tiếng lão quát:
- Chưa khôi phục được bao nhiêu công phu chân lực, ngươi tưởng có thể dễ uy hiếp ta sao? Hừ!
Có lẽ lão nói đúng vì lần này sau khi bị ngã ngửa, Ðình Phương dù cố mãi vẫn không thể tự ngồi lên được.
Ðình Phương đành nằm nguyên vị, thở dài nhìn lão:
- Sao lão biết ta chưa khôi phục bao nhiêu công phu chân lực?
Lão đang tự nhét vào miệng lão một hoàn linh đan khác và cẩn trọng đứng một chỗ nhìn Ðình Phương:
- Ta vẫn ngẩm ngẩm dò xét, đâu thấy ngươi ngồi lên tọa công? Nằm và điều tức như ngươi thì liệu khôi phục bao nhiêu thành chân lực?
Ðình Phương bật cười, và tiếc thay chỉ là những tiếng cười khào khào vô lực:
- Ta cũng nghĩ thế, nghĩ lão sẽ ngấm ngầm theo dõi. Ắt là lão chưa có dịp hành hạ Ðoan Mộc Tuyết như lão đang mong muốn ta lo sợ?
Lão cười lạt:
- Ngươi ranh mãnh lắm. Nhưng lần sau không nhất thiết chỉ là giả vờ nữa đâu. Mà vì ngươi ả sẽ chịu đau đớn tột cùng.
Ðình Phương bĩu môi:
- Ta nghĩ lão không dám. Trừ phi lão đã lấy được di học của Ðảo chủ Hỏa Xà Ðảo như chủ nhân của lão ủy thác. Nhưng với nàng, hoặc giả lão dùng kế thì không biết thế nào, còn như dùng cực hình hoặc bức cung thì e khó đấy.
Lão phẫn nộ:
- Nếu thật sự ả có tính tình cương liệt đúng như ngươi nói, ta vẫn có cách bắt ả tự cung khai.
Ðình Phương hất hàm:- Cách gì? Nhưng nếu lão định uy hiếp nàng bằng cách đe dọa sẽ làm nhục nàng thì kết quả cũng không thay đổi.
Lão giật mình:
- Sao ngươi biết kết quả sẽ không thay đổi?
Ðình Phương từ từ ngồi dậy:
- Nam nữ dù sao cũng hữu biệt. Có nhiều điều dù có biết có nghe nhưng không phải điều gì cũng tiện để nói ra thành lời. Tóm lại, Cao Ðình Phương ta có thể đoan chắc là kết quả không đổi, hay gọi theo lão là nàng thật sự có tính tình cương liệt.
Lão cười lạt:
- Vậy kết quả sẽ ra sao nếu ta dùng sinh mạng ngươi đe dọa ả?
Ðình Phương biến sắc:
- Lão...! Lão thật đê tiện. Tâm địa lão còn ác độc hơn lão Thu bội phần.
Lão cười thành tiếng:
- Không sai. Vì ta là hạng người luôn tuân thủ theo câu "Vô độc bất trượng phu" như lúc này chẳng hạn.
Ðoạn lão bất ngờ lao ập vào Ðình Phương:
- Ta không tin ngươi thật sự đã khôi phục công phu. Và ta muốn có minh chứng về điều đó. Ðỡ.
"Bùng!" Ðình Phương bị quật ngã lông lốc, khiến lão thêm đắc ý cứ hùng hục lao vào:
- Hóa ra ta ngờ đúng. Ngươi chỉ lấy thực làm hư, lấy hư làm thực, cốt ý làm ta hoang mang mà thôi. Và tội của ngươi làm ta hao mất một hoàn Hư Tâm Thất đáng bị ta trừng trị. Ðỡ này, trúng này, tội ngang bướng và ngông cuồng này.
Và mỗi lần lão gằn giọng là mỗi lần Ðình Phương bị lão hoặc đạp ngã hoặc tung cước hất bay lông lốc, khiến khắp thân hình Ðình Phương hầu như không còn chỗ nào lành lặn.
Lão chỉ ngừng hành hạ khi hung tánh được thỏa mãn. Lão hả hê nhìn Ðình Phương đã bất thành nhân dạng:
- Ngươi sẽ chịu đựng như thế này mỗi ngày cho đến khi ta hoàn toàn khuất phục ngươi. Và ta có thừa thời gian, thừa nhẫn nại để chờ ngày đó đến. Hừ.
Và lão đã bỏ đi, lần này hầu như lão bỏ đi nhanh hơn lần trước, khiến Ðình Phương cơ hồ sắp ngất lịm vẫn ngấm ngầm đắc ý với nhận định đó.
...
Màn đêm buông đầy và Ðình Phương đang nửa mê nửa tỉnh vẫn bồn chồn lo lắng khi trong mơ hồ như chợt nghe có chuỗi thanh âm réo rắt bên tai.Lúc lâu sau, khi Ðình Phương mất dần hi vọng vì ngỡ chuỗi thanh âm nọ chỉ là do tưởng tượng hoặc do bản thân quá bị ám ảnh nên tự nghĩ ra thì giữa bóng đêm yên tĩnh bỗng vang lên một tiếng động thật khẽ.
"Cạch" Ðình Phương giật mình nhưng vẫn cố bắt mình phải nằm yên và chờ đợi trong phập phồng lo sợ.
Và...
- Cao Thiếu hiệp?
Ðình Phương vội ngồi bật dậy. Nhưng khi há miệng toan đáp, Ðình Phương chỉ có thể bật lên tiếng kêu rên:
- Ối...
Thanh âm lúc nãy nếu đã khẽ thì lúc này khi có một bóng đen nhẹ nhàng tiến lại gần Ðình Phương thì thanh âm càng khẽ hơn, chỉ là chuỗi thì thào nhẹ đường tơ:
- Cao Thiếu hiệp đã bị trúng thương? Liệu có thể tự đi được không?
Ðình Phương nhăn nhó, miệng thở dốc từng hồi:
- Phiền lão... giúp cho...! Hừ... Hừ...
Bóng đen nọ vội lùi lại. Sau đó, chỉ ném cho Ðình Phương mỗi một câu ngắn ngủn là bóng đen bỏ đi mất:
- Nếu là vậy..., chờ đã!
Bất đắc dĩ Ðình Phương không thể không chờ. Nhưng càng chờ thì niềm hi vọng càng vơi dần, sau cùng là Ðình Phương hoàn toàn mất hi vọng, đành ngã vật ra, thở dốc từng hồi và chìm vào mê lịm.
...
Ðình Phương chợt tỉnh lại khi nghe có tiếng kêu nửa kinh ngạc nửa vui mừng:
- Úy! Y tỉnh rồi!?
Ðình Phương mở vụt mắt, vui mừng phát hiện cảnh quang xung quanh đầy cây cối xanh tươi với một bầu trời xanh ngắt đầy sức sống và hiện diện bên cạnh Ðình Phương là hai nhân vật một nam nhân tuổi đã quá trung niên nhưng mặt mày thì hớn hở, thiếu hẳn vẻ nghiêm nghị đứng đắn đáng lý cần phải có của người đã cao niên. Cạnh đó là một nữ lang tuổi chỉ chừng đôi chín, đẹp thì có đẹp nhưng ngay lúc này thì vì mang vẻ mặt u buồn và sầu thảm nên độ tươi mơn mởn cần phải có lại thiếu vắng đi, khiến dung diện nữ lang kém phần mỹ miều.
Ðình Phương chồm người ngồi dậy, lên tiếng với nam nhân:
- Tại hạ ngỡ lão Cầm không bao giờ quay lại nữa?
Nam nhân cười hề hề:
- Mọi người vẫn bảo, Giang hồ Lục Quái dù có nói gì, hứa gì thì cũng đừng nên tin. Riêng Cầm Quái này thì không giống vậy, nhất là khi đã hứa với Cao Thiếu hiệp người đã có ân cứu tử đối với Cầm Quái ta.
Ðình Phương đảo mục quang qua nhìn nữ lang:
- Vậy cớ sao đêm qua Tào Cần tỷ và lão Cầm cố tình để tại hạ chờ quá lâu?
Nữ lang cười buồn:
- Là đêm trước chứ chẳng phải đêm qua. Và trước sau Cao Thiếu Hiệp đã hôn mê hết một đêm với một ngày.
Ðình Phương giật mình và chợt nhận ra khắp người đầy những cao dán hoặc đắp:
- Ai đã chăm sóc các vết thương cho tại hạ? Tình trạng tại hạ thế nào?
Lão Cầm Quái lại cười hề hề:
- Ðương nhiên ngoài Cầm Quái này thì ở đây còn ai khác trổ tài diệu thủ hồi sinh giúp Cao Thiếu hiệp. Yên tâm đi, cách chữa trị thì từ lâu ta đã lẻn học từ Quái Y, y thuật của y thì độc nhất vô nhị. Còn phương dược để đắp thì tự tay lão Thiên giao cho, nhất định chỉ trong nay mai là Cao Thiếu hiệp sẽ hoàn toàn hồi phục.
Ðình Phương cau mày:
- Lão Cầm làm thế nào để buộc lão Thiên chịu giao Phương dược?
Cầm Quái xuề xòa xoa hai tay vào nhau:
- Cũng là nhờ may mắn thôi. Vì đêm đó, lúc bảo Cao Thiếu hiệp chờ là ta có ý sẽ đi đánh cắp Vạn Niên Linh Chi Thảo của lão Thiên. Vậy là thần đưa lối quỷ đưa đường như thế nào không biết ta lại đi nhầm vào thư phòng của lão. Không ngờ lại bắt gặp lão đang khốn khổ ở đó. Lão cứ luôn miệng hết thở ra lại than dài với tâm thần cứ luôn bức bối hoang mang như thể lão sắp chết đến nơi vậy.
Và lão Cầm chợt lấy từ trong người ra một đoạn sáo, chỉ ngắn độ gang tay. Vừa huơ huơ trên tay lão Cầm vừa nói tiếp:
- Tuy chưa hiểu vì sao lão Thiên lại lâm cảnh hoảng loạn này tấu cho lão nghe một đoản khúc Thanh Tâm. Chờ đến lúc lão có phần nào hòa dịu ta liền ngưng thổi.
Ðình Phương vỡ lẽ:
- Và lão Cầm nhân đó bắt bí lão buộc lão, buộc lão phải giao phương dược?
Cầm Quái cười đắc ý:
- Kỳ thực vừa nhìn thấy ta lão đã nổi hung. Nhưng sau đó vì thấy khúc Thanh tâm tỏ ra có hiệu quả chính lão đã nguyện ý trao đổi với ta. Vậy là ta vừa có phương dược vừa có người, đổi lại lão Thiên được ta tấu thêm cho nghe một đoản khúc khác, gọi là Tâm Ma Thanh Nhàn Khúc.
Ðình Phương hoài nghi nhìn lão Cầm: - Ðang là khúc Thanh Tâm sao lại đổi qua Tâm Ma Thanh Nhàn Khúc?
Lão nháy mắt:
- Ðấy là chỗ lợi hại của Cầm Quái này. Có như thế mới ngăn ngừa cho lão Thiên đừng vờ vĩnh, giao nhầm phương dược giả.
Ðình Phương chỉ hiểu một cách mơ hồ:
- Phải chăng khi nghe Khúc Ma Tâm, nhất nhất việc gì lão Thiên cũng ngoan ngoãn nghe theo?
Cầm Quái gật đầu và đáp nửa thật nửa đùa:
- Lão không ngoan ngoãn mà được sao? Còn có thể nói sau này ta bảo gì lão phải nghe nấy, đố dám trái lời.
Chợt Ðình Phương quay qua nhìn Tào Cần tỷ:
- Sao thấy Tào Cần tỷ không được vui?
Nữ lang gắng gượng cười:
- Tào Cần vui sao được một khi thấy Cao Thiếu hiệp chưa thật sự khôi phục?
Ðình Phương động tâm:
- Chẳng phải lão Cầm vừa nói chỉ nội nay mai là tại hạ khôi phục sao? Hoặc giả thương thế của tại hạ sắp có chuyển biến bất lợi?
Tào Cần thở dài:
- Có bất lợi hay không e phải chờ đến giờ Ngọ hôm nay mới minh bạch.
Ðình Phương kinh nghi:
- Giờ ngọ? Phải chăng bản thân tại hạ thật sự không đủ năng lực tự hóa giải độc chất của Tý Ngọ Xích Huyết Ðộc Nhục Chưởng?
Lão Cầm Quái đột ngột xen vào:
- Có hay không có năng lực điều cốt yếu là Cao Thiếu hiệp phải nói thật, là đã luyện hay chưa luyện Cửu Quỷ Diêm La Công?
Ðình Phương nhìn lão?
- Hai chuyện này lẽ nào có liên quan? Lão Cầm cần biết rõ để làm gì?
Lão bảo:
- Ðương nhiên phải có liên quan. Không những thế mà còn liên quan đến sinh mệnh của Cao Thiếu Hiệp nữa.
Ðình Phương liền thở dài:
- Nếu là vậy, có, tại hạ đã luyện. Sao nào?
Tào Cần giật mình:
- Liệu Cao Thiếu hiệp đã luyện đến tầng thứ mấy? Ðiều này rất nghiêm trọng. Ðình Phương tiết lộ:
- Tại hạ luyện được sáu tầng.
Tào Cần nửa vui mừng nửa kinh ngạc, nửa lo lắng tột cùng:
- Những sáu tầng thật sao? Nhờ vào đâu Cao Thiếu Hiệp đạt thành tựu nhanh đến vậy? Nhưng càng nhanh thì càng nguy hiểm.
Ðình Phương cười lạnh:
- Nguy hiểm như thế nào? Dường như tại hạ đã chờ mãi một lời giải thích mà vẫn chưa được nghe. Lão Cầm giải thích đi, và đừng cười mãi như thế.
Lão liếc nhìn Tào Cần:
- Lúc nãy nếu ta nói Cao Thiếu hiệp sẽ sớm khôi phục thì chỉ đúng về phần ngoại thương do lão Thiên gây ra. Còn về Ðộc chưởng thì vì Cao Thiếu hiệp đã luyện Cửu Quỷ Diêm La Công, lại luyện đến tầng thứ sáu trong bát đại kinh đều khai mở nên làm cho độc chất lan tỏa thẩm nhập nhanh hơn. Và điều này cũng làm cho máu huyết có tính hóa giải Bách độc của Thiếu hiệp vô tình trở nên mất hiệu quả. Nếu chúng ta không sớm lo liệu cách hóa giải độc chất, e chỉ ba ngày nữa là nhiều, sau sáu lần bị hành hạ vào mỗi giờ Tý - Ngọ thiếu hiệp sẽ...
Ðình Phương xua tay ngắt lời:
- Lo liệu như thế nào? Tại hạ tin chắc nhị vị đã có sẵn chủ trương, xin chịu khó nói ngay cho.
Lão cầm lại liếc nhìn Tào Cần:
- Cách thì tuy có nhưng chỉ e Cao Thiếu hiệp lại khước từ như lần nào.
Ðình Phương vụt hừ mũi:
- Quả nhiên tại hạ đoán không lầm, nhị vị đâu dễ từ bỏ ý định đã có lần cẩu khẩn tại hạ nhận lời. Chính vì lẽ đó nhị vị vẫn cứ quẩn quanh Thiên Thượng Ðảnh? Và khi nghe tại hạ dùng Thiên Lý Tống Âm cầu viện thì nội nhật trong đêm nhị vị đã xuất hiện ngay đúng không?
Lần này đến lượt Tào Cần đáp:
- Ngoài điều Cao Thiếu hiệp vừa nói ra, Tào Cần này cà Cầm Quái cũng còn vì muốn báo đáp ân cứu tử của Cao Thiếu hiệp. Vả lại mọi việc sau này dù định đoạt thế nào cũng là tùy vào lệnh dụ của Cao Thiếu Hiệp. Thiết nghĩ Cao Thiếu hiệp làm như thế cũng không có gì sai so với đạo nghĩa giang hồ.
Ðình Phương chợt gật đầu:
- Nhị vị bất tất biện luận và khuyên giải nữa. Vì trước lúc có quyết định dùng Thiên Lý Tống Âm gọi nhị vị, tại hạ cũng đã có sẵn chủ trương lập trường.
Lão Cầm bồn chồn nôn nóng, vô tình bỏ quên thói luôn cười hề hề của lão:
- Cao thiếu hiệp đã có chủ trương thế nào? Ðình Phương chợt xòe tay nhìn lão:
- Trước khi nghe rõ chủ trương của tại hạ, phiền lão Cầm giao vật đó cho tại hạ.
Lão giật nãy người:
- Cao thiếu hiệp muốn ám chỉ vật gì?
Ðình Phương cười nhẹ:
- Vạn Niên Linh Chi Thảo.
Lão giãy nãy:
- Ðó là vật của lão Thiên, sao Cao thiếu hiệp nhè ta mà hỏi...?
Ðình Phương bĩu môi:
- Ðã vào chuồng ai lại không thuận tay dắt theo con dê lúc quay ra. Thiết nghĩ người như lão Cầm ắt không phải ngoại lệ?
Lão nhăn mặt:
- Nhưng vị tất Vạn Niên Linh Chi Thảo lại tỏ ra hữu ích cho Cao thiếu hiệp lúc này?
Ðình Phương gật đầu:
- Ðương nhiên với tình trạng tại hạ lúc này nếu muốn dùng Vạn Niên Linh Chi Thảo để hóa giải độc chất là quá muộn. Nhưng tại hạ lại cần cho một việc khác.
Tào Cần hoài nghi:
- Là Cao Thiếu hiệp cần cho Ðoan Mộc cô nương?
Ðình Phương lắc đầu:
- Phần nàng thì ổn rồi, vì đã được lão Thiên có dụng ý nên đã ban cho nàng một mẩu nhỏ. Tại hạ cần là cần cho tại hạ.
Lão Cầm đành giao một cái tráp nhỏ cho Ðình Phương.
- Cao thiếu hiệp vì sao lại cần?
Ðình Phương nhận cái tráp, mở ra:
- Vì không phải chỉ có một mình tại hạ định cùng nhị vị đến nơi cần đến, trái lại đã có thêm nhân vật thứ hai, được lão Thiên kính cẩn gọi là chủ nhân.
Lão Cầm giật mình:
- Lão Thiên còn có chủ nhân sao? Ðiều này chưa từng nghe bao giờ.
Ðình Phương bẻ nửa nhánh Vạn Niên Linh Chi Thảo và cho vào miệng:
- Bản lãnh của lão nếu đã thế ắt hẳn bản lãnh của chủ nhân lão phải cao minh hơn thập bội. Vậy là suy cho cùng, không những tại hạ cần sớm khôi phục công phu mà còn cần có thân thủ cao minh hơn, nếu được hai tầng nữa thì tốt, chỉ là để đối phó với nhân vật thần bí nọ.
Tào Cần lần đầu tiên tươi cười:
- Cuối cùng Cao Thiếu hiệp cũng bị lời lẽ của Tào Cần thuyết phục, chấp thuận việc...
Ðình Phương xua tay:
- Nhưng tại hạ vẫn có thể thay đổi ý định bất kỳ lúc nào nếu mọi chủ trương sau này của tại hạ không được nhị vị tuân thủ.
Lão Cầm gật đầu liền một lúc mấy lượt:
- Dĩ nhiên đều là do Cao thiếu hiệp định đoạt. Vì bản thân ta cũng đâu thích mang mãi chữ Quái cho đến tận lúc chết? Mà làm sao chủ nhân của lão Thiên có thể vào được chỗ chúng ta định vào?
Ðình Phương thở dài:
- Lão Thiên đã tình cờ chiếm mất mảnh kim thiết do Ðộc Cước Quỷ lưu lại từ tay tài hạ. Và trên đó có khắc gi khẩu quyết luyện thân Cửu Bộ Nhất Ảnh Quỷ. Ðó là điều tại hạ không thể không lo.
Tào Cần bật kêu:
- Hóa ra vì lo Linh Âm Giáo sẽ do kẻ có dã tâm khống chế và thao túng nên Cao thiếu hiệp buộc phải đổi ý, ưng thuận cho sự thuyết phục của Tào Cần tỷ và Lão Cầm?
Ðình Phương mỉm cười:
- Nói ra tất nhị vị tin. Kỳ thực tại hạ vì có chủ ý này nên mới sẵn lòng ra tay cứu tử nhị vị. Và càng về sau tại hạ càng nhận thấy là không thể không thuận theo ý này. Hi vọng nhị vị không nghĩ tại hạ là người sính thủ đoạn, đến lúc nhị vị lâm nguy đến thập tử nhất sinh vẫn có sự toan tính.
Lão Cầm thán phục:
- Chốn giang hồ đầy những kẻ tâm cơ thủ đoạn, nếu Cao Thiếu hiệp vụng tính e sau này khó lòng phục chúng. Ta và Tào Cần nào dám phiền trách.
Ðình Phương gật đầu:
- Nhị vị có trách cũng không sao. Vì sau này nhị vị còn phiền trách nhiều hơn. Nào chúng ta lên đường được rồi. Tại hạ ngại nhất là đêm dài lắm mộng, phiền nhị vị đưa đường cho.
Hồi 18
KHÚC CHIÊU HỒN PHÙNG NGỘ KHẮC TINH
- Kẻ nào?
Ðình Phương chỉ kịp quát to như thế mà thôi. Còn Cầm Quái thì vừa nghe động đã tung người lao đi, như trường tiễn đã nằm sẵn trên dây cung chỉ việc buông tay là phát xạ.
Phản ứng vừa nhanh vừa thần tốc của lão Cầm làm Ðình Phương ngấm ngầm thán phục, cũng tự thẹn với lòng là thân thủ tuy cao minh hơn nhưng mức độ phản ứng thì kém xa lão Cầm một bậc.
Và chỉ một thoán là Lão Cầm đã quay lại với một nhân vật bị lão xách trên tay.
Và chỉ một thoáng là lão Cầm đã quay lại với một nhân vật bị lão xách trên tay.
Lão ném kẻ đó xuống trước mặt Ðình Phương:
- Y bảo y chỉ là người đưa tin. nhưng đưa tin hộ cho ai thì y không chịu thổ lộ.
Ðình Phương hết nhìn kẻ đó lại ngước nhìn Lão Cầm:
- Lão ám chỉ kẻ Thiết Phiến Thủ Thư Sinh tìm đến đưa tin chính là tại hạ?
Lão Cầm ngạc nhiên:
- Cao thiếu hiệp cũng biết y là Thiết Phiến Thủ Thư Sinh? Sao bảo kiến văn của Cao Thiếu hiệp về các nhân vật giang hồ là rất kém?
Ðình Phương mỉm cười nhìn Thiết Phiến Thủ Thư Sinh:
- Chẳng qua tại hạ và vị nhân huynh đây có chạm mặt một lần. Thật không ngờ chúng ta lại sớm tái ngộ. Ắt hẳn nhân vật sai phái nhân huynh tìm tại hạ tuyệt đối không thể là mụ Quái bà Bạch Phát Tạ Kim Liên?
- Sao ngươi đoán biết kẻ sai phái ta không là mụ Quái Bà? Và thật không ngờ lần gặp này ngươi đã thay đổi, không giống như những gì ta nghe nói về ngươi?
Ðình Phương phá lên cười:
- Nhân huynh nghe nói về tại hạ như thế nào? Hai chữ thay đổi có phải muốn ám chỉ tại hạ hiện đi chung đường với một trong Giang hồ Lục Quái với ác danh vang dội võ lâm?
Y toan đáp thì nghe Cầm Quái gầm vang:
- Ta khuyên ngươi nói năng nên lựa lời. Vì đến ta còn phải gọi Cao Thiếu hiệp bằng những ngôn từ tôn trọng, ngươi có tư cách gì để loạn xưng loạn hô. Hử?Y nuốt câu toan nói lại và nhẫn nhục thở dài:
- Nếu là vậy, Thiết Phiến mỗ cũng chẳng muốn phí lời, có người nhờ mỗ giao tận tay Cao Thiếu hiệp một mật hàm.
Lão Cầm lướt đến:
- Mật hàm đâu? Sao còn chưa giao ra?
Y cười lạt:
- Ðã bảo là mật hàm thì mỗ nào dám tùy tiện giao ra, nhất là không đúng đối tượng? Lão nên thôi ngay thái độ hung hăng của lão, bằng không mật hàm ắt bị hủy cùng một lúc với sinh mạng mỗ bị lão cố ý hủy đi.
Ðình Phương cau mày:
- Ý nhân huynh muốn nói mật hàm là khẩu truyền, không hề có văn thư hay tự dạng?
Lần đầu tiên, Thiết Phiến Thủ Thư Sinh tỏ vẻ thán phục Ðình Phương:
- Người giao phó từng tán dương, à không, là Cao Thiếu hiệp thông minh hơn người. Bây giờ mỗ mới biết đó là lời nói thật.
Lão Cầm gắt:
- Người giao phó ngươi dặn ngươi nói những gì thì nói phứt ra cho xong. Cao Thiếu hiệp thông minh hay không cũng không vì lời tán hươu tán vượn của ngươi mà thay đổi khác đi. Thế nào? Nói hay không nói?
Thiết Phiến Thủ Thư Sinh vẫn nhìn mặt Ðình Phương:
- Người đó còn cẩn trọng, sợ mỗ tìm đến nhầm người nên có thêm một lời căn dăn.
Ðình Phương cố nhẫn nại:
- Nói đi.
Y bảo:
- Là thiếu hiệp phải minh chứng thân phận, cho biết Thiếu hiệp đúng là Cao Ðình Phương.
Lão Cầm bật quát:
- Hoang đường. Chính ngươi khi nãy còn thừa nhận là đã từng gặp Cao Thiếu hiệp một lần. Thiết nghĩ vậy là quá đủ, cần gì phải minh chứng thân phận? Trừ phi đây là trò đùa của ngươi, cũng chính là đùa với chính sinh mạng của ngươi.
Thái độ của Cầm Quái làm Thiết Phiến Thủ Thư Sinh sợ hãi thấy rõ. Tuy vậy, y ngoài việc nơm nớp đề phòng lão Cầm xuất kỳ bất ý hạ thủ thì y vẫn cứ nhìn Ðình Phương bằng vẻ thách thức và chờ đợi. Phát hiện thần thái của y, Ðình Phương lạnh lùng nhìn lão Cầm:
- Tại hạ có thể tự lo liệu, lão Cầm hà tất xen vào.Lão Cầm bất bình:
- Nhưng rõ ràng là y cố tình hý lộng. Cao thiếu hiệp chỉ cần giao y cho ta, đoán chắc y không thể kín miệng lâu hơn.
Thiết Phiến Thủ Thư Sinh không thể không nhìn Ðình Phương và lộ vẻ kinh ngạc tột cùng khi y được tận mắt mục kích cảnh Ðình Phương dám lớn tiếng với Lão Cầm. Y nghe Ðình Phương gắt:
- Không nhất thiết việc gì cũng dùng thủ đoạn đối phó. Huống chi đây là việc dường như chỉ liên quan đến một mình tại hạ. Mong Lão Cầm phân biệt rõ điều này.
Lão Cầm càu nhàu:
- Thế nhỡ đây là gian kế nhằm trì hoãn thời gian của cả ba chúng ta thì sao? Chúng ta sẽ bị chậm cước trình và việc không đến được nơi cần đến nếu Cao thiếu hiệp không cho là quan trọng thì việc sinh mạng của thiếu hiệp vì thế bị hệ lụy liệu có đáng gọi là quan trọng không?
Tào Cần thủy chung cho đến tận lúc này mới lần đầu lên tiếng, phụ họa theo Lão Cầm:
- Cũng không thể bảo lời của Lão Cầm là không đúng. Tào Cần ta chỉ xin Cao thiếu hiệp chớ vì khinh suất mà hỏng việc.
Ðình Phương gật đầu và quay lại với Thiết Phiến Thủ Thư Sinh:
- Ắt hẳn nhân huynh đã nghe những gì do nhị vị đây vừa đề cập. Vậy đừng phiền trách nếu tại hạ buộc phải hỏi nhân huynh một câu. Ai là người giao phó, bảo nhân huynh tìm tại hạ?
Thiết Phiến Thủ Thư Sinh lắc đầu:
- Nhân vật đó không xưng danh nên...
Ðình Phương liền ngắt lời:
- Thế còn nhân dạng? Hoặc chí ít phải có một dấu hiệu, một danh xưng nào đó đủ cho tại hạ biết đấy là nhân vật chỉ vì thiện ý hay hảo ý khi tìm tại hạ. Có hay không?
Lần này thì Thiết Phiến Thủ Thư Sinh gật đầu:
- Nhân vật đó có dặn, nói thế này là Cao thiếu hiệp hiểu, đấy là người từng có ân giải nguy cho ý trung nhân của thiếu hiệp.
Ðình Phương giật mình:
- Quả nhiên là có một nhân vật như thế này. Ðược rồi, vậy nhân vật đó muốn tại hạ tự minh chứng thân phận như thế nào?
Tào Cần vì là nữ nhân nên dĩ nhiên có tính hiếu kỳ đến tò mò:
- Ai là ý trung nhân của thiếu hiệp? Và ai là ân nhân đã giải nguy cho nàng ta?
Ðình Phương thở dài:
- Nàng là Ðoan Mộc Tuyết. Còn người đã cứu nguy ư? Tại hạ chỉ nghe Ðoan Mộc Tuyết nói thế nào biết thế ấy. Kỳ thực tại hạ vẫn nghĩ là nàng nói mê, vì lúc đó kể như nàng đã sắp hôn mê thật rồi. Tại hạ không ngờ chuyện có người cứu nguy lại là thật.
Lão Cầm hậm hực, nói như quát với Thiết Phiến Thủ Thư Sinh:
- Thân phận của Cao thiếu hiệp đã có ta và Tào Cần cô nương đây làm chứng. Liệu như thế đủ chưa?
Y lắc đầu:
- Yêu sách của nhân vật nọ là muốn Cao thiếu hiệp tự chứng minh thân phận, mỗ đành phải tuân thủ thôi.
Lão Cầm cười lạnh:
- Rõ ràng ngươi đang muốn gây khó khăn cho Cao thiếu hiệp, kể cả ta. Phải chăng ngươi có khá nhiều sinh mạng, có mất một cũng không hề hấn gì ngươi?
Dứt lời lão vừa xăm xăm tiến lại, vừa nâng cao hữu thủ chỉ muốn lấy mạng y ngay lập tức.
Chợt Ðình Phương kêu:
- Chờ đã.
Và Ðình Phương nheo mắt nhìn Thiết Phiến Thủ Thư Sinh:
- Dù biết rõ tính dang của tại hạ là Cao Ðình Phương nhưng vì muốn tuân thủ lời của người đã giao phó nên nhân huynh bảo tại hạ phải tự minh chứng thân phận?
Thiết Phiến Thủ Thư Sinh đã sợ lắm rồi trước sắc mặt và thái độ hung hãn của Lão Cầm nên dường như y chỉ mong muốn sao cho việc này mau chóng trôi qua, mau chóng kết thúc. Do vậy, y vội gật đầu:
- Thiếu hiệp chịu hiểu và cảm thông cho mỗ vậy là tốt.
Ðình Phương cười mơ hồ:
- Kẻ cả có người khác làm chứng cũng không được?
Y gật:
- Không được.
Ðình Phương dần cười rõ nét hơn:
- Nghĩa là tại hạ phải chứng minh bằng một hành động nào đó mà ngoài tại hạ thì bất luận là ai cũng không thể hoặc không đủ năng lực làm theo?
Y ngập ngừng:- Có lẽ phải như thế thôi.
Ðình Phương cười và đột ngột hỏi y:
- Nhân huynh từng bị mụ Quái Bà hạ độc và chỉ giao cho ba hoàn linh đan tạm giải? Có lẽ chất độc đó sắp đến kỳ phát tác?
Y trợn to hai mắt nhìn Ðình Phương:
- Ngươi có thể giải chất độc giúp ta?
Lão Cầm phá lên cười, vì thế lão quên bắt tội Thiết Phiến Thủ Thư Sinh vừa dám loạn xưng hô với Ðình Phương. Lão bảo:
- Vậy là có cách minh chứng thân phận rồi. Vì trên đời này còn ai ngoài Cao thiếu hiệp là có tấm thân vạn độc bất xâm. Ha... ha...
Thiết Phiến Thủ Thư Sinh bàng hoàng:
- Thật sự có chuyện này sao? Thảo nào nhân vật nọ bảo...
Ðình Phương sinh nghi:
- Bảo sao?
Y đỏ mặt:
- Bảo mỗ nếu muốn tiếp tục sống để hưởng hết tuổi thọ trời ban thì nên nghe lời y, phải thay y đi tìm Cao thiếu hiệp, mỗ đâu ngờ là y muốn ám chỉ chuyện thiếu hiệp là nhân vật độc nhất có tấm thân vạn độc bất xâm, lại có thể giúp mỗ hóa giải chất độc đã bị mụ Quái Bà độc ác hạ thủ?
Ðình Phương gật gù:
- Nhất định là y muốn ám chỉ điều này qua việc buộc tại hạ phải tự minh chứng thân phận. Nếu tại hạ thực hiện xong yêu sách này, liệu có còn thêm yêu sách nào khác không?
Y lắc đầu:
- Không!
Lão Cầm gằn giọng:
- Ta lại mong ngươi đáp là có. Thử xem ta có đập nát đầu ngươi ra không cho biết. Hừ.
Ðình Phương thở hắt ra một hơi dài nhẹ nhõm:
- Thôi được, tại hạ sẽ giúp nhân huynh giải độc. Miễn nhân huynh đứng gớm hoặc chê máu huyết tại hạ là tanh hôi.
Dứt lời, Ðình Phương lấy tay này tự rạch vào tay kia một vệt rướm máu, đoạn tiến lại gần Thiết Phiến Thủ Thư Sinh.
Y chợt hiểu, máu huyết của Ðình Phương ắt có tính khắc chế bách độc. Y há to miệng chờ sẵn.Tào Cần cũng dịch chân tiến lại gần:
- Cao thiếu hiệp cũng nên đề phòng gian kế.
Lão Cầm thì cười lạnh:
- Y dù có mười mạng cũng không dám giở trò.
Phần Ðình Phương thì chợt có tâm trạng nôn nao lạ, khiến lỡ tay làm rơi ra ngoài vài giọt máu quý báu.
Ðến khi cho nhỏ đúng vào miệng Thiết Phiến Thủ Thư Sinh, toàn thân Ðình Phương chợt run bắn lên, sau đó khựng người lại như vừa gặp điều gì bất ổn.
Tào Cần lo lắng kêu:
- Cao thiếu hiệp.
Riêng Thiết Phiến Thủ Thư Sinh thì bất ngờ tung người lao vọt đi.
"Vút" Lão Cầm vì luôn trong tư thế sẵn sàng phản ứng nên vừa gầm vừa lao theo Thiết Phiến Thủ Thư Sinh:
- Ngươi dám giở trò ư? Vậy là ngươi muốn chết. Ðứng lại!
"Vút" Tiếng lão gầm làm Ðình Phương bừng tỉnh kịp lúc. Và Ðình Phương thất thanh gọi với theo cả hai:
- Lão Cầm đừng đuổi theo y! Còn Thiết Phiến Thủ Thư Sinh nhân huynh xin hãy cho tại hạ biết rõ địa điểm. Ở đâu?
Lão Cầm dừng lại và kinh ngạc khi nghe có tiếng Thiết Phiến Thủ Thư Sinh hồiđáp câuhỏi khôngđầu không đuôi, khôngngọn khôngnguồncủaÐình Phương:
- Hãy đến nơi đã từng gặp Sắc - Y Nhị quái!
Ðình Phương lập tức quay người lao đi, đến một lời giải thích hoặc cáo biệt với Tào Cần và Lão Cầm cũng không kịp nói.
Tào Cần vừa lao theo vừa hỏi:
- Cao thiếu hiệp định đi đâu?
Ðình Phương đành đáp lời:
- Là nơi tại hạ tuy có đến nhưng không rõ phải gọi như thế nào.
Lão Cầm cũng vội lao theo:
- Vậy còn việc kia thì sao? Kể cả sinh mạng của thiếu hiệp nữa?
Ðình Phương đi xa dần, chỉ còn là những thanh âm mơ hồ vọng lại:
- Tại hạ bất cần, kể cả sinh mạng cũng bất cần. Tại hạ phải cứu nàng. Tại hạ không thể bỏ mặc nàng. Không... thể... bỏ... mặc... nàng.Tào Cần và Lão Cầm thất vọng dừng lại, vì biết đã vô phương thế đuổi theo Ðình Phương. Họ hỏi nhau và tự đáp lời nhau:
- Nàng ở đây là ai?
- Là Ðoan Mộc Tuyết ư?
- Sao lại cứu nàng?
- Không lẽ đây là kế của lão Thiên để dẫn dụ y quay lại?
- Không được. Bọn ta không thể để y đi một mình.
- Nhưng liệu còn kịp không?
- Không kịp cũng phải kịp. Ði!
- Ừ, đi!
Họ cũng lao đi.
Nhưng được một lúc họ nhận ra rằng phương hướng của Ðình Phương hoàn toàn không trùng với hướng dẫn đến chỗ của lão Thiên.
Họ dừng lại - Ðình Phương rốt cuộc định đi về đâu?
Ðang hoang mang bất chợt Lão Cầm giương mắt nhìn Tào Cần:
- Ta nghĩ ra rồi, nhất định gã Thiên Thủ đã nhân cơ hội được Cao thiếu hiệp giải độc, ngấm ngầm báo luôn tin gì đó và cố tình giấu không cho chúng ta nghe. Tào Cần cô nương lúc đó đứng khá gần, hãy cố nhớ xem, liệu có nghe gã nói gì không?
Tào Cần nhíu mày nhăn mặt, được một lúc mới nói:
- Tào Cần không dám quả quyết, dường như có loáng thoáng nghe một câu đại loại thế này "Phụng bị trúng tên".
Lão Cầm cau mặt:
- Ý nghĩa của câu này đã rõ. Nếu cộng thêm câu Cao thiếu hiệp vừa nói thì hiển nhiên đang có một nữ nhân tên là Phụng vì lâm nạn nên cần Cao thiếu hiệp đến ứng cứu gấp. Nhưng nữ nhân tên Phụng đó là ai?
Tào Cần cười gượng:
- Lão cứ tự suy đoán một mình. Vì đối với Tào Cần những gì liên quan đến Cao thiếu hiệp Tào Cần này biết rất ít. Huống chi Cao thiếu hiệp dù gì cũng là nhân vật có nghi biểu bất phàm, đâu thể thiếu những hồng nhan tri kỷ, làm sao biết ai trong số họ là người có tên Phụng?
Lão Cầm nhăn nhăn nhó nhó, cứ lẩm nhẩm mãi một câu:
- Phụng? Nữ nhân nào có tên là Phụng đây? Ai đây? Ai đây?
Ðoạn lão giẫm chân vẻ tức bực:
- Ta thật xuẩn ngốc. Cần gì suy đoán cho phí công. Cứ bắt gã Thiên Thủ là rõ. Hừ.
Vì đã có chủ ý nên lão hất hàm bảo Tào Cần:
- Chúng ta không thể để đại sự sắp thành lại bị gián đoạn, nhất là có liên quan đến sinh mạng Cao thiếu hiệp. Ta có ý này, Tào Cần cô nương nếu muốn cứ tùy tiện đuổi theo hướng của Cao thiếu hiệp, chờ sau khi gặp gã Thiên Thủ, ta sẽ tức tốc quay lại tìm. Thế nào?
Tào Cần như là người lúc nào cũng tỏ ra miễn cưỡng:
- Như vậy cũng được. Vì dù sao Tào Cần cũng là người chỉ mới bôn tẩu giang hồ, dẫu có chủ ý riêng vẫn không giám tin đó là chủ ý đúng. Mọi việc cứ do Lão Cầm sắp đặt là ổn.
Lão Cầm gật đầu:
- Tào Cần cô nương yên tâm, mọi việc cứ giao phó cho ta. Vì ta tự biết phải làm gì để lệnh sư dù ở chốn cửu tuyền cũng mãn nguyện. Thôi, ta đi trước một bước đây. Hẹn gặp lại.
Lão bỏ đi thì Tào Cần cũng đi. Họ đi thành hai hướng cách biệt. Nhưng Tào Cần thì dường như không biết Lão Cầm đã lẻn quay lại. Và lão chỉ tỏ ra yên tâm khi thấy Tào Cần vẫn thật sự đi theo hướng lão chỉ định, không một dấu hiệu nào cho thấy ở Tào Cần có thái độ phân vân lưỡng lự. Chỉ đến lúc đó lão mới chịu rời đi, theo hướng lão đã nói với Tào Cần.
o O o Ðối phương vừa thi triển khinh công vừa đảo mắt nhìn khắp nơi. Nếu không nhìn vào bầu trời đêm thì đối phương cũng nhìn quanh quất hai bên tả hữu.
Và khi cảm thấy đã đến lúc, đối phương vội phóng người lao vào một ngôi sơn miếu vừa thoạt nhìn thấy.
Bóng đêm đen không thể ngăn cản đôi mục quang lúc nào cũng toát ra những tia mục lực tinh tường của đối phương. Vì thế, lúc phát hiện ngôi sơn miếu mang nhiều dấu ấn tàn phá của thời gian, là cảnh hoang phế của một nơi đã lâu không người chăm sóc, thì đối phương thay vì lo sợ lại lấy đó làm mừng.
Nhưng để cẩn trọng hơn, Ðình Phương một lần nữa đưa mắt dò xét khắp nơi bên trong ngôi sơn miếu. Chỉ đến khi không phát hiện bất kỳ dấu hiệu nào khả nghi, Ðình Phương mới thật sự yên tâm, tiến vào một góc khuất và đặt mình ngồi xuống.
Ðình Phương tiến hành tọa công, chuẩn bị đương đầu với điều sắp xảy ra.
Thời gian dù trôi chậm nhưng chuyện phải đến vẫn cứ đến.
Những ngọn gió đêm vẫn lào xào thổi đến mang theo đủ loại tiếng động mà bất kỳ ngọn gió nào một khi đã xuất hiện và đi xuyên qua vạn vật đều phải tạo ra và mang theo.
Cánh cổng cũ kỹ đã rệu rã của ngôi sơn miếu vẫn cứ cọt cà kẹt cọt kẹt kêu rên mỗi khi bị ngọn gió thổi qua.
Những lá cây khô mục vô tình nằm phơi mình trên nóc miếu thì thi thoảng lại đổ xuống như bị ngọn gió thổi quét qua.
Bụi phủ khắp trong miếu, nhện bám tơ giăng ở mọi góc khuất của miếu cũng bị từng cơn gió tác động làm lắc lay, dịch chuyển.
Có lẽ vì thế nên khắp người Ðình Phương cũng thi thoảng chuyển rung, đôi khi còn bật lên những tiếng rên ư ử...
Gió đêm thường vẫn lạnh, có lẽ vì thế làm Ðình Phương run rẩy chăng?
Tuy vậy, mồ hôi vẫn tươm ướt đẫm y phục và luôn đọng giọt trên khắp diện mạo Ðình Phương, chứng tỏ cái lạnh của ngọn gió đêm như không đủ xua đi những oi bức đang có trong người Ðình Phương.
Thời tiết mát mẻ này mà Ðình Phương lại có cảm giác oi bức, quả là chuyện khác thường?!
Và đến một lúc, hoặc là những oi bức đã tăng đến tột độ nên Ðình Phương phát cuồng, hoặc những run rẩy vì luân phiên xuất hiện mãi nên hóa thành những cử động thật sự chăng, Ðình Phương chợt động thân, làm cho thân hình lao vọt lên không như một ngọn pháo thẳng thiên.
"Vút!".
Ðến mái rầm của nóc miếu, Ðình Phương liền vươn tay bám người vào đó, đeo đính như sam. Sau đó, như cảm thấy chưa đủ, Ðình Phương từ vị trí đeo bám bỗng chuyển người và thần tốc chui thoát qua những rường cây tuy đã ẩm mục nhưng với những nỗ lực cuối cùng vẫn cố gắng chống đỡ nóc miếu.
Và Ðình Phương vừa kịp thu người nằm dài trên một rường cây với cảm nhận đó là một rường cây vẫn còn khá chắc chắn, thì ở phía dưới từ bên ngoài chợt có một bóng người lao tọt vào miếu.
Thoạt lao vào nhân vật này cũng có những dáng điệu, những cử chỉ như Ðình Phương lúc nãy. Nghĩa là cũng đảo mắt nhìn quanh, cũng cẩn trọng dò xét và sau cùng là cũng vội vội vàng vàng tìm chỗ náu thân.
Và điều trùng hợp bỗng xảy đến, nhân vật nọ chọn chỗ nào không chọn lại chọn ngay chỗ lúc nãy Ðình Phương đã ngồi.
Nhưng vừa chui vào, ngồi chưa yên chỗ, nhân vật nọ lại nhóng mình định bước trở ra.
Ở giữa miếu bỗng có nhân vật thứ hai xuất hiện.
Nhân vật này xuất hiện lúc nào không ai biết, đến một tiếng động khẽ vẫn không nghe nhân vật này gây ra.Sự xuất hiện bất thần của nhân vật thứ hai nầy chỉ được nhân vật thứ nhất nhận biết khi nhân vật thứ hai cố tình phát thoại:
- Lão Trường chui vào đó làm gì? Hoặc giả sự xuất hiện của bản nhân không được lão Trường hoan nghênh? Ra đây nào!
Nhân vật thứ nhất lọ mọ chui ra đầu cúi gằm, miệng lí nhí:
- Hạ nhân nào dám không hoan nghênh sự xuất hiện của chủ nhân. Chẳng qua... chẳng qua...
Nhân vật thứ hai chợt phì cười:
- Ðừng tỏ ra sợ sệt đến thế. Hãy đứng thẳng người lên nào. Ô kìa, đã lâu không gặp, bản nhân thật không ngờ Lão Trường đã là người không còn nhiều nhuệ khí như thủa nào. Bản nhân nào có ý trách tội Lão Trường. Sao chưa gì Lão Trường vì quá sợ hãi đã són cả nước tiểu đầy ra đấy? Hử?
Nhân vật được gọi là Lão Trường liền quay đầu nhìn lại chỗ vừa mới ngồi, quả nhiên ở đó hãy còn nhiều dấu vết nước đọng lại chưa khô. Lão ấp úng:
- Chỗ nước đó... chỗ đó...
Chủ nhân của Lão Trường bèn xua tay:
- Không cần phải thanh minh nữa đâu, Lão Trường. Trái lại đấy là điều làm bản nhân cảm thấy yên lòng. Vì biết dù cách biệt đã lâu nhưng uy phong của bản nhân vẫn còn đọng lại trong tâm trí mọi người. Và bản nhân có lẽ chưa đến nỗi bị mọi người xem thường. Ðúng như thế chứ, Lão Trường?
Lão Trường quay người lại, cúi đầu giữ lễ với chủ nhân:
- Hùng phong tráng khí của chủ nhân, phận là kẻ dưới như hạ nhân đây nào dám quên và càng không dám xem thường. Không hiểu chủ nhân bất ngờ tìm đến là có điều gì chỉ giáo. Hạ nhân xin nhất nhất lắng nghe.
Vị chủ nhân hắng giọng, tỏ ra rất đắc ý:
- Về việc được phân phó, Lão Trường đã thực hiện đến đâu?
Lão Trường hồi bẩm:
- Hạ nhân vô dụng, tuy có phát hiện Thạch Cổ Thôi Hồn được ẩn giấu ở Thạch Tháp Bảo nhưng vẫn bị kẻ khác phỗng tay trên. Ðó là...
- Công phu đó đã lọt vào tay Tý Ngọ Ðộc Quân, đúng không? Hy vọng những thông tin do bản nhân thu thập không quá lạc hậu hoặc sai lệch với những gì Lão Trường định bẩm báo?
Lão Trường cúi thấp đầu hơn:
- Tin tức của chủ nhân không sai chút nào, khiến hạ nhân thêm thẹn vì không bằng chủ nhân tuy ngồi một chỗ nhưng vẫn thông tỏ tường tận.
- Lão Trường đừng quá tán dương. Hãy mau nói về những việc còn lại. Thế nào?
Lão Trường toan ngẩng đầu lên nhưng không hiểu nghĩ sao đành cúi gầm đầu trở lại:
- Hạ nhân đang chờ chủ nhân trách phạt. Vì phần việc thứ hai hạ nhân dù đã tận lực vẫn chưa hoàn thành.
- Sao thế? Là Lão Trường thiếu lý lẽ thuyết phục hay họ không còn xem Lão Trường như bằng hữu nữa?
Lão Trường đáp:
- Hạ nhân chỉ thuyết phục được Nhị muội. Riêng lão Tứ thì lúc đầu ưng thuận nhưng về sau thì lại để lòng tham làm mờ mắt, còn về hùa với lão Tam áp đặt cho hạ nhân nhiều yêu sách mà hạ nhân vì không có quyền tác chủ nên không thể đáp ứng.
- Bọn họ yêu sách thế nào?
Lão Trường thở dài:
- Họ đòi hỏi đúng vào vật chủ nhân đang cần.
- Hừ! Họ muốn chiếm hữu phần di vật mà theo danh chính ngôn thuận là phải thuộc về bản nhân?
Lão Trường gật đầu:
- Không sai. Vì thế mới bảo hạ nhân không thể đáp ứng.
- Ðược rồi. Hãy cứ gác chuyện đó lại, tự bản nhân sẽ có cách thu xếp. Còn việc cuối cùng thì sao? Có lời đồn đại, cho rằng Lão Trường nhờ may mắn đã đắc thủ bí kíp Cửu Âm Khúc, hư thực thế nào?
Lão Trường bật kêu, với hai tay giang rộng tỏ ý phân minh:
- Tất cả chỉ là bịa đặt. Vì nếu hạ nhân tìm được bí kíp, một là đã giao ngay lại cho chủ nhân, hai là nếu sanh tâm bội phản ắt đã tự đi vào Tuyệt Ðịa Cửu Khúc và chiếm hữu mọi di vật kỳ thực đều là sở hữu của chủ nhân. Mà điều đó, hạ nhân dù to gan đến đâu cũng nào dám nghĩ tới. Mong chủ nhân anh minh xét lại.
- Bản nhân cũng có ý nghĩ như thế và luôn tin rằng người như Lão Trường ắt không thể nào sanh tâm. Vì dù gì đi nữa nếu Lão Trường không được bản nhân điểm hóa công phu thì đâu dễ gì được mọi người ngưỡng mộ, gọi là bậc thế ngoại cao nhân?
Lão Trường vội phụ họa theo:
- Dù không được như thế thì chỉ nội công ân điểm hóa của lão phu nhân và chủ nhân cũng đủ để hạ nhân nguyện với lòng suốt đời tận tụy trung thành vì chủ nhân.
- Lão Trường biết nghĩ như thế là tốt. Ðừng bao giờ vì thấy Cửu Âm Khúc Chiêu Hồn quá lợi hại mà nảy sinh ý tham. Bởi đó chỉ là thứ công phu dị bản, khác xa so với nguyên gốc, dẫu có luyện thì chỉ là miễn cưỡng, không khéo lại còn bị tẩu hỏa nhập ma nữa là khác. Lời này của bản nhân hy vọng Lão Trường tự thấu hiểu.
Thân thể Lão Trường tự run lên:
- Hạ nhân luôn luôn ghi nhớ. Ða tạ chủ nhân có ý cảnh tỉnh.
Ðang run là thế, đột nhiên Lão Trường bật quát:
- Ai?
Vị chủ nhân giật mình:
- Có người ư? Sao bản nhân không phát hiện?
Lão Trường chỉ tay vào nền miếu cạnh đó:
- Ðã có kẻ ẩn nấp ở đây ngay từ đầu chủ nhân cứ nhìn giọt nước đọng ở chỗ này thì rõ.
Vị chủ nhân tiến lại gần chỗ có giọt nước đọng theo ngón tay chỉ của Lão Trường:
- Có giọt nước đọng thì sao? Không lẽ...
Lão Trường cũng tiến lại gần:
- Giọt nước đâu thể tự dưng mà có. Trừ phi đấy là...
- Là gì?
Lão Trường chợt chớp động hữu thủ:
- Là cái này. Ðỡ!
Lão chộp đâu không chộp lại cố ý chộp vào đại huyệt Linh Ðài của vị chủ nhân.
"Vù..." Vị chủ nhân vẫn thản nhiên quay lại:
- Sao? Là cái nào?
Và khi thấy Lão Trường có ý định hạ sát thủ, vị chủ nhân vội kêu:
- Sao lại thế này? Dừng tay mau, Lão Trường.
Nhưng tay của Lão Trường đã bập mạnh vào huyệt Linh Ðài của vị chủ nhân:
- Bảo ta dừng, kẻ có thân thủ kém như ngươi liệu có đủ tư cách ra lệnh như là chủ nhân của ta sao? Ngươi đừng trách ta độc ác. Ha... Ha...
"Bùng" Huyệt Linh Ðài bị chấn vào, vị chủ nhân thay vì ngã gục hoặc chí ít cũng phải bị chấn lùi thì lại nghiễm nhiên đứng nguyên vị. Ðã thế, vị chủ nhân còn cười nhẹ:
- Thế nào? Vì cho bản nhân kém, không xứng là chủ nhân nên Lão Trường quyết tâm bội phản? Và bây giờ thì thế nào đây hử?Lén xuất thủ một chiêu bất thành, Lão Trường chợt lấy từ trong người ra một vật trăng trắng và dùng vật đó lập tức tấn công chủ nhân.
- Di Cung Bế Huyệt?! Nhưng tuyệt kỹ đó của ngươi cũng không thể ngăn cản ta hạ sát ngươi. Xem đây!
"U... u..." Từ vật trắng liền phát ra chuỗi thanh âm réo rắt khiến vị chủ nhân bật cười:
- Quả nhiên Lão Trường đã đắc thủ Cửu Âm Khúc bí kíp. Và chính vì Cửu Âm Khúc Chiêu Hồn đã khiến lão sinh tâm phản bội. Với chứng cớ xác đáng này có lẽ Lão Trường không còn gì để biện bạch, đúng không? Vậy thì đến lượt lão hãy xem đây. Ha... ha...
Tràng cười lấn át chuỗi âm thanh réo rắt, còn song thủ của vị chủ nhân thì thản nhiên vũ lộng, xuyên qua lại giữa màn bạch vân do Lão Trường dùng vật nọ tạo ra.
Ðược một lúc có tiếng Lão Trường gầm thét:
- Ngươi đã luyện Thần Công Hộ Thể? Thảo nào ngươi dám xem thường Cửu Âm Khúc Chiêu Hồn của ta. Ðấy là ngươi tự chuốc họa vào thân. Xem đây...
"U... u..." Chuỗi thanh âm réo rắt càng phát ra mãnh liệt hơn khi vật trắng nọ được Lão Trường khoa lộng, tạo thành hàng loạt những ánh chớp trắng tợ sao sa, tấn công tới tấp vào vị chủ nhân.
Vị chủ nhân vẫn giữ nguyên tràng cười:
- Là bản nhân tự chuốc họa, hay kẻ tự chuốc họa chính là Lão Trường thì cứ chờ một lúc sẽ minh bạch. Xem đây. Ha... ha...
Vẫn vừa cười vừa dùng song thủ biến hóa vô thường để giao phong và hầu như là cầm cự với công phu Cửu Âm Khúc Chiêu Hồn của Lão Trường, thần thái của vị chủ nhân không những đã nhẹ nhàng mà còn ung dung, làm như đang tham dự một trò đùa vui không hơn không kém, khiến Lão Trường nếu thoạt đầu phẫn nộ một thì càng nhìn thấy thế càng phẫn nộ mười lần nhiều hơn. Ðến độ lão bất giác bật quát:
- Nếu không đối phó nổi ngươi thì ta mong gì sau này có ngày độc bá Võ lâm? Ngươi phải chết! Ðỡ!
"Bùng bùng..." Bóng nhân ảnh của cả hai đang xoắn tít vào nhau chợt phân khai. Và nếu vị chủ nhân vì một nguyên nhân nào đó mà lúc này tạm mất đi tư thái ung dung thì đổi lại Lão Trường cứ loạng choạng lùi dài.
Không những thế, lúc Lão Trường không còn bị lùi nữa thì thân hình lão vẫn cứ lắc lư chao đảo mãi, giống người vì đã quá chén nên không sao giữ yên được thân mình.
Và càng giống người quá chén hơn khi Lão Trường sau một hồi ụa khan bỗng hộc lên một tiếng kéo dài giống hệt tiếng thú giãy chết:
- Cửu Âm Khúc Chiêu Hồn?! Như ta đã luyện sai... luyện sai khẩu quyết Cửu Âm Khúc... Chiêu... Hồn... Hự!
Lắc lư mãi như con thuyền say sóng, Lão Trường ngã vật xuống càng giống hơn cảnh thuyền con bị phong ba vùi dập và kéo chìm xuống tận đáy biển sâu.
Kết thúc.
Lão Trường nằm ngửa mặt lên trên, hai mắt thì mở trừng trừng nhưng không nhìn vào đâu cả, còn miệng tai mắt mũi thì đồng loạt rỉ máu, khiến ai thoạt nhìn cũng đều kinh tâm vì đây là cái chết bi thảm và tột cùng khốc liệt.
Chờ đến lúc đó vị chủ nhân mới thở dài, đồng thời vừa khom người thò tay vào bọc áo của Lão Trường.
Một tập sách mỏng sau đó được vị chủ nhân thu hồi từ thi thể Lão Trường về. Ðoạn, vừa cất tập sách vào bọc áo vị chủ nhân vừa khẽ hắng giọng gọi:
- Những gì cần xem cần nghe bằng hữu cũng đã xem đã nghe đủ, còn chờ gì nữa bằng hữu chưa chịu xuống để bản nhân có cơ hội gặp gỡ và thỉnh giáo?
Ngữ điệu này là ám thị ai Ðình Phương hiểu rất rõ. Vì thế, một khi đã lâm vào cảnh ngộ này, Ðình Phương không thể không hiện thân.
Nhưng vừa mới nhỏm người chưa kịp nhảy xuống, Ðình Phương bỗng giật thót mình với cảm nhận đang có một bàn tay đặt nhẹ lên vai. Không những chỉ có thế, Ðình Phương còn nghe một tiếng rít rót thẳng vào tai Ðình Phương:
- Chạy mau! Một, hai, ba, chạy!
Bàn tay đó thu về, nhân đà kéo mạnh Ðình Phương chồm theo.
Cùng lúc này, ở phía dưới có hai thanh âm đồng loạt vang lên, một là tiếng quát giật giọng của nhân vật chủ nhân:
- Chạy đâu cho thoát!
Tiếng thứ hai là tiếng nổ bụp đanh gọn, làm cho khắp lòng miếu nhất thời bị bụi mù tung bay tán loạn, đến nỗi thị tuyến của Ðình Phương cũng bị che mờ.
Nhận thức đây là cơ hội do một nhân vật thần bí nào đó cố tình tạo ra, Ðình Phương lập tức mượn đà của lực kéo vừa rồi để bật người rời khỏi vị trí thật nhanh.
"Vút" Ðình Phương có phản ứng này thật vừa khớp. Vì lúc Ðình Phương rời vị trí thì cũng là lúc xuất hiện một lực đạo cuộn ập ngay vào vị trí Ðình Phương vừa ẩn mình.
"Bùng!"Rường cây đã mục, một lực đạo này là quá đủ để phá tung nóc miếu thổi bắn lên không, tạo thành một vùng lốc xoáy, đẩy đưa toàn bộ những gì bị vỡ vụn bay tung tứ hướng.
"Rào... rào".
Ðó là lúc tốt nhất để Ðình Phương tận lực lao đi, lao về hướng mà chính bản thân Ðình Phương còn chưa biết trước thì nói gì nếu có kẻ bám theo lại có thể biết để đuổi theo.
"Vút" Ðình Phương vì cố ý làm mất dấu nên cứ đổi hướng liên tục. Ðể đến lúc cần dừng, Ðình Phương vừa đột ngột dừng vừa bất ngờ chui tọt vào giữa một lùm cây, là nơi Ðình Phương chỉ vừa vặn phát hiện và không hề có bất kỳ chủ định nào sẵn.
Do tin chắc không bị ai phát hiện, Ðình Phương đến lúc này mới nghiêng người trút từ trên vai xuống một thi thể.
Ðang định săm soi và quan sát thi thể nọ. Ðình Phương chợt giật mình thiếu điều nhảy nhỏm khi nghe ngay ở phía sau vang lên tiếng thở dài:
- Lão đã chết, ngươi mang thi thể lão theo chỉ phí công vô ích mà thôi. Ta không ngờ ngươi lại mạo hiểm và xem thường sinh mạng đến vậy. Vì nếu không có ta chạy phía sau ngăn cản, ngươi nghĩ cách chạy bạt mạng của ngươi có thể loại bỏ sự bám theo của nhân vật được kể là Thiên Hạ Ðệ Nhất võ công hiện nay sao?
Ðình Phương đành ngồi nguyên vị, không buồn quay người lại nữa:
- Tôn giá đã ứng cứu tại hạ một lần, dĩ nhiên tại hạ không thể không nói lên lời cảm kích. Tuy nhiên việc lẵng nhẵng bám theo này của Tôn giá là có ý gì đây? Và vì sao Tôn giá đoán chắc việc tại hạ mang theo thi thể của Lão Trường là vô ích?
Giọng nói nọ lạnh lùng, vô biểu cảm:
- Lời của ngươi có hai phần, phần đầu như muốn ám thị, hoặc ta đừng tự ý xen vào việc của ngươi hoặc muốn nói ngươi có thừa bản lãnh đối đầu với nhân vật kia, là người mà ta vừa bảo là Thiên Hạ Ðệ Nhất nhân hiện nay. Ta hiểu như thế có đúng không?
Ðình Phương thở ra chầm chậm:
- Tôn giá nói tiếp phần thứ hai đi.
- Không! Chỉ khi phần đầu minh bạch chúng ta sẽ nói về phần thứ hai.
Ðình Phương cười lạt:
- Xin tùy ý Tôn giá. Không sai, tại hạ vừa không muốn Tôn giá xen vào vừa không tin bản lãnh của tại hạ lại kém đến nỗi giả như có muốn bỏ chạy cũng không chạy thoát.
- Nếu là vậy, ta đành mạo muội hỏi một câu, chất độc Tý Ngọ gì đó ngươi đã hóa giải được chưa, nhất là khi công phu Cửu Quỷ Diêm La Công của ngươi đã góp phần làm cho độc chất ngấm sâu vào Bát đại kinh mạch?
Ðình Phương giật mình lo sợ:
- Dường như Tôn giá biết rất rõ về tại hạ?
- Ngươi đáp lời ta đã.
Ðình Phương chùng giọng xuống:
- Vậy thì chưa!
- Chưa? Tốt, vậy là phải có thêm một câu hỏi khác cũng liên quan đến chuyện chúng ta đang bàn. Là ngươi liệu có lường trước rằng vì ngươi không thể không vận dụng toàn lực để giao chiến nên chất độc vì thế sẽ ngấm nhanh và kỳ hạn ngươi bị độc phát thân vong cũng đến nhanh hơn chăng?
Ðình Phương thất kinh:
- Ðiều này...
- Sao? Ðừng nói với ta là ngươi mỗi khi hành sự đều quên đi điều tối cần là luôn luôn phải lường trước hậu quả. Hay đó đúng là điều ngươi định nói?
Ðình Phương thở hắt ra:
- Tôn giá là ai? Quan tâm đến tại hạ thế này rốt cuộc là vì ý gì?
- Ðiều này rồi sẽ có dịp ta giải thích. Và hiện nay ngươi chỉ nên ghi nhận rằng ta vì một nguyên nhân cho nên tạm thời không thể không giúp ngươi. Ðừng quên đấy chỉ là tạm thời thôi. Vì rất có thể vào một lúc nào đó ta lại cao hứng đổi ý, biết đâu lại cùng ngươi biến thành hai kẻ tử đối đầu.
Ðình Phương cảm thấy bực trong lòng:
- Nghĩa là tại hạ không cần thiết phải hỏi đến nguyên do vì sao? Kể cả việc đang bị Tôn giá xem như là món đồ trong túi, muốn thao túng hoặc lung lạc tại hạ thế nào cũng được?
Giọng nói kia lần đầu tiên mang âm hưởng của sự nhân nhượng:
- Ta biết ngươi vẫn bất phục vì bị xem thường, cho rằng ngươi không đủ bản lãnh cùng nhân vật nọ đối đầu. Ta sẽ cho ngươi một bằng chứng.
Ðình Phương vội hỏi:
- Bằng chứng gì?
- Ta cam chịu ta không là đối thủ của nhân vật nọ. Vậy nếu ngươi có thể chứng tỏ một bản lãnh hơn ta thì những gì ta vừa nhận định hãy cứ kẻ là sai. Thế nào?
Ðình Phương lưỡng lự:
- Tôn giá vì hảo ý vừa mới có hành vi ứng cứu tại hạ. Bảo tại hạ cùng Tôn giá phân tài cao hạ e có chỗ bất tiện.Giọng kia cười:
- Vẫn có câu "Nhân chi sơ tánh bổn thiện". Ở ngươi vì thiên lương vẫn còn, còn rất nhiều là khác, nên ta thú thật đấy cũng là một nguyên do khiến ta nảy ý giúp ngươi.
Ðình Phương cau mặt:
- Sao bảo chỉ có một nguyên do, giờ lại nói đây là một nguyên do nữa?
Giọng nọ thở dài:
- Giang hồ là chốn hiểm ác, dễ làm lòng người sa đọa đổi thay. Tâm cơ của ngươi đã trở nên nhanh nhạy và mẫn tiệp, khiến ta không thể không lo rồi cũng có ngày ngươi đổi thay vì bị tiêm nhiễm đủ mọi thứ xấu xa của chốn giang hồ. Ta lo thật đấy.
Ðình Phương hừ lạt:
- Tôn giá nói sai rồi. Nhập giang tùy khúc nhập gia tùy tục, phàm kẻ nào dùng thủ đoạn đối với tại hạ kẻ đó phải nhận lại của tại hạ đến trăm lần những thủ đoạn tệ hại hơn. Và ngược lại, chỉ cần một lần đối xử tốt với tại hạ thôi, người gia ân đó sẽ được tại hạ trọn một đời cảm kích và ngưỡng mộ.
- Ðã có ai đối xử thật tốt với ngươi chưa? Như việc ta vừa ứng cứu ngươi có thể kể đó là một lần đối xử tốt?
Ðình Phương bật cười:
- Người đã từng đối xử tốt với tại hạ dĩ nhiên là có. Và lúc họ có hành vi này họ không hề nghĩ đó là họ muốn gia ân cho tại hạ là kẻ thọ ân. Họ hành động tự nhiên như thể đó là hơi thở của họ. Khác với Tôn giá là người cần phải có nguyên do mới chịu ra tay ứng cứu. Do vậy...
- Ta hiểu rồi. Không được ngươi kể vào số những người đối xử tốt với ngươi càng làm cho ta nhẹ lo. Riêng về chữ "họ" của ngươi có phần nào làm ta kinh ngạc. Là có nhiều người chỉ chuyên đối xử tốt với ngươi hay trên giang hồ thật sự vẫn còn nhiều hảo tâm nhân mà ta vì mang định kiến nên không nhân ra?
Ðình Phương bĩu môi:
- Có đặt chân vào chốn giang hồ tại hạ mới hiểu thấu thế nào là câu nói "Lòng người thường nham hiểm". Chẳng có nhiều hảo tâm nhân như Tôn giá ngộ nhận đâu. Còn những người từng đối xử tốt với tại hạ ư? Cũng không nhiều lắm đâu, chỉ vỏn vẹn có hai mà thôi.
- Chỉ có hai? Ta có thể hỏi, đấy là hai nhân vật nào?
Ðình Phương từ từ quay lại:
- Thật thất lễ. Tại hạ không có thói quen tỏ bày tấc lòng với người xa lạ, như Tôn giá chẳng hạn."Vút" Như không muốn Ðình Phương nhìn thấy mặt, nhân vật bí ẩn vẫn hoàn toàn bí ẩn khi đã bất ngờ động thân di hình hoán vị lúc phát hiện hành vi quay lại của Ðình Phương.
Ðình Phương cũng xoay người nhìn theo:
- Sao Tôn giá cố tình tỏ ra thần bí? Hay dung diện quá xấu xa nên không muốn cùng tại hạ đối diện đàm đạo?
"Vút" Nhân vật nọ vẫn tiếp tục di hình hoán vị và thủy chung cứ phát thoại từ phía sau Ðình Phương:
- Cứ như thế đi. Ta thừa biết ngươi đã luyện qua Cửu Bộ Nhất Ảnh Quỷ thân pháp cực kỳ lợi hại, hãy cùng ta đánh cược. Nếu ngươi hoặc bắt được hoặc có thể nhìn rõ dung diện của ta, sẽ kể là ngươi thắng. Ta sẽ rút lại mọi nhận định được kể là sai về ngươi. Trái lại, nếu ngươi bất lực...
Ðình Phương đã đứng lên, chui ra ngoài lùm cây và đang vận dụng thân pháp vừa được nhân vật nọ đề cập:
- Ðược, tại hạ nhận lời. Và nếu tại hạ bại, tại hạ đành thừa nhận mọi hành vi xen vào của Tôn giá đều xuất phát từ hảo ý, không muốn tại hạ uổng mạng dưới bàn tay một nhân vật được Tôn giá đề cao, bảo là Thiên Hạ Ðệ Nhất võ công hiện nay.
"Vút" Nhưng vừa mới bắt đầu Ðình Phương liền cảm nhận được ngay thân pháp Cửu Bộ Nhất Ảnh Quỷ đang gặp kỳ phùng địch thủ. Vì chỉ sau một vài lần dịch chuyển bộ vị theo khẩu quyết thân pháp thì Ðình Phương đến một chéo áo của đối phương vẫn không thể nào kịp nhìn thấy. Thế mới biết "Cao sơn thượng hữu cao sơn", núi này cao còn có núi khác cao hơn.
Lòng tự tôn bị kích động, Ðình Phương vội tăng nhanh cước lực và cũng không ít lần cố tình đạp sai phương vị để bất ngờ chuyển sang mọi vị thế có thể khiến đối phương nếu hoang mang ắt bị Ðình Phương đả bại.
Tuy vậy, chỉ thi thoảng một đôi lần Ðình Phương nhờ thủ đoạn nên có nhìn thấy thấp thoáng một phần y phục của đối phương, và chỉ có thế mà thôi, không tài nào nhìn thấy nhiều hơn.
Ðến một lúc Ðình Phương đành dừng lại:
- Tại hạ nhận bại.
Nhân vật bí ẩn cũng dừng. Và có lẽ vì muốn an ủi, giọng nói của nhân vật nọ liền vang lên từ phía sau Ðình Phương:
- Kỳ thực ngươi có thể thắng nếu như...Ðình Phương trầm giọng:
- Tôn giá đang nói giữa chừng sao dừng lại? Ðiều gì khiến Tôn giá ngập ngừng?
Có tiếng thở dài:
- Vì ta sợ ngươi hiểu sai ý của ta.
Ðình Phương gật gù, vẻ đã hiểu:
- Là Tôn giá muốn ám chỉ đôi chân bất tài của tại hạ? Nếu thế thì vô ngại. Vì một là tại hạ đã quen nghe mọi người bình phẩm về đôi chân khập khiễng của tại hạ. Và hai là tại hạ bại không phải vì phần hạ thân bất toàn.
Giọng kia kinh ngạc:
- Ta vẫn nghĩ nếu đôi chân kia thập toàn thập mỹ thì thân pháp của ngươi ắt linh hoạt hơn đôi phần. Vậy thì vì nguyên do gì?
Ðình Phương cười lạt:
- Cũng là do cô nương nhắc nhở, khiến tại hạ lo ngại, không dám vận dụng toàn lực, bằng không thì...
- A...! Sao ngươi đổi cách xưng hô? Và còn biết ta mang thân phận nữ nhi để gọi là...! À...
Và thanh âm nọ vụt đổi thành giọng nữ nhân rõ ràng, kèm pha một chút giận dỗi:
- Ta cũng tự đoán ra rồi. Là ngươi lúc đình bộ đã cố tình chọn vị trí sao cho ánh trăng chiếu chếch, làm cho hình bóng ta in vào nền đất ngay bên cạnh ngươi. Tóc ta dài dù đã vấn vẫn bị thủ đoạn của ngươi làm lộ thân phận. Ngươi lúc nào cũng dùng thủ đoạn thế sao?
Ðình Phương càng thêm lạnh giọng:
- Nếu có dùng thủ đoạn thì so ra tại hạ vẫn kém xa Thạch Cổ Môn. Cho hỏi, Thiếu phu nhân thật tình giúp tại hạ hay đây là một kế mưu được sắp đặt với nhiều dụng ý.
Ở phía sau không còn vang lên tiếng hồi đáp nữa, khiến Ðình Phương vì hoang mang cũng đứng yên...
|