
24-08-2008, 01:47 PM
|
 |
Tiếp Nhập Ma Đạo
|
|
Tham gia: Aug 2008
Bài gởi: 490
Thời gian online: 12516
Thanks: 379
Thanked 0 Times in 0 Posts
|
|
-Sao thế? - Nhỏ Hạnh chưng hửng – Khi nãy Hạnh thấy Quý và Lâm đứng nói chuyện với nhau lâu lắm mà!
Quý ròm nghiến răng ken két:
-Đó là một đứa khốn khiếp!
Nhỏ Hạnh nhăn mặt:
-Sao Quý lại mắng bạn?
Quý ròm vẫn hầm hầm:
-Chẳng lẽ lại khen nó!
Rồi trước vẻ mặt ngơ ngắc của Tiểu Long và nhỏ Hạnh, Quý ròm cay cú thuật lại cuộc đối đáp giữa nó và “đứa khốn khiếp” kia.
Nghe xong, nhỏ Hạnh bật cười khúc khích:
-Tại Quý cả thôi! Lý do Quý nêu ra khó tin như vậy bảo sao Lâm chẳng nghi ngờ!
Tiểu Long cũng khịt mũi chen vào:
-Làm gì có chuyện thằng Quới Lương hỏi mượn tập toán của mày! Nói thế bố ai mà tin nổi!
Chưa nguôi tức vì “cú đòn” của thằng Lâm, lại bị nhỏ Hạnh và Tiểu Long thi nhau lên tiếng chê bai, Quý ròm điên tiết:
-Mày và Hạnh giỏi sao không đi gặp thằng Lâm mà kêu tao đi!
Thấy Quý ròm nổi quạu, Tiểu Long đinhj lên tiếng phân bua nhưng vừa mở miệng nó đã vội rụt cổ hốt hoảng kêu:
-Thụp đầu xuống mau! Thằng Lâm ra kìa!
Nhỏ Hạnh và Quý ròm giật thót, vội nép sát người vào sau đống giỏ cần xé, nín thở dòm ra.
Quả nhiên, Lâm vừa bước ra khỏi nhà. Sau khi đảo mắt một vòng để xem Quý ròm có còn lẩn quất đâu đó không, nó mới yên tâm cắm cúi bước đi.
Chờ Lâm qua khỏi, Tiểu Long hạ giọng băn khoăn:
-Nó đi đây vậy kìa?
Nhỏ Hạnh nhíu mày:
-Nếu những suy đoán của mình về chuyện mất trộm của cô Trinh không sai thì chắc chắn Lâm đang trên đường đến nhà Quới Lương!
Lần này Tiểu Long tỏ ra “thông thái” hơn thường lệ. Nó gật gù:
-Vì sự xuất hiện lúc nãy của Quý ròm chứ gì!
-Đúng vậy! - Nhỏ Hạnh liếm môi - Sự dò hỏi của Quý đã khiến Lâm lo lắng. Và nó vội tìm cách báo ngay cho Quới Lương biết để Quới Lương kịp đề phòng!
Tiểu Long tiếp tục “thông thái”:
-Và bây giờ tụi mình chỉ cần lén đi theo thằng Lâm là sẽ biết được nhà Quới Lương?
-Hẳn nhiên rồi!
Quý ròm không bỏ lỡ dịp may. Nó vỗ ngực:
-Công của tao đấy! Nếu tao không cố ý làm cho thằng Lâm ngờ vực dễ gì nó chịu dẫn tụi mình đến nhà Quới Lương!
-Ôi! Hoá ra là Quý đã sắp đặt sẵn cả đấy ư? - Nhỏ Hạnh vờ kinh ngạckêu lên.
Thoáng nghe giọng điệu giễu cợt của nhỏ Hạnh, Quý ròm biết ngay là chẳng dễ gì khoác lác được với cô bạn tinh quái này. Nó đành nhe răng cười hì hì:
-Ờ thì tôi không sắp đặt! Nhưng nếu tôi không “dũng cảm” ra nặt làm gì tụi mình có dịp may này!
Tiểu Long cầm tay Quý ròm lay lay, giọng nôn nóng:
-Mày sắp đặt hay không sắp đặt thì cũng thế thôi! Đuổi theo lẹ đi kẻo thằng Lâm mất hút rồi kìa!
Lâm đi rất nhanh. Nhoáng một cái nó đã quẹo qua hai góc phố. Đã vậy, dường như nghi hoặc điều chi, cứ chốc chốc nó lại ngoái đầu nhìn lại phía sau. Có vẻ nó không tin Quý ròm rời bỏ mục tiêu một cách dễ dàng như thế.
Bước chân thoăn thoắt và sự cảnh giác cao độ của Lâm khiến bọn Quý ròm bám theo nó một cách vất vả. Đi gần quá thì sợ nó phát hiện. Nhưng đi xa xa thì sợ bị “đứt đuôi”. Vì vậy, bọn trẻ vừa dọ dẫm bước vừa thận trong giấu mình sau các cột điện và các quầy thuốc lá dọc đường trong khi vẫn không ngừng căng mắt dõi theo dáng đi lùi lũi của thằng Lâm, chẳng dám lơ là một tí ti.
Lẽo đẽo đi theo thằng lâm một hồi, bọn Quý ròm dừng lại trước một khu lao động nhà cửa xô bồ, ngóc ngách chằng chịt.
Nhỏ Hạnh đẩy gọng kính trên sống mũi:
-Chắc Quới Lương ở khu này!
-Sao Hạnh biết? - Tiểu Long hỏi câu “muôn thuở”.
-Hạnh đoán thế! - Nhỏ Hạnh đáp, mắt vẫn không rời chiếc áo trắng sọc đỏ của Lâm – Nhà cửa ở đây rất lộn xộn, khó tìm! Chỉ sống trong khu này, chỗ ở của Quới Lương mới “bí hiểm” đến thế!
Tiểu Long gãi đầu:
-Thế nếu...
Nhưng lần này nhỏ Hạnh không để Tiểu Long nói hết câu. Nó cuống quít kêu:
-Băng qua đường mau! Lâm biến vào hẻm rồi!
-Hẻm nào đâu?
-Đằng kia kìa
Nhỏ Hạnh vừa chỉ tay vừa băng mình lên trước. Quý ròm và Tiểu Long cũng không chậm trễ, lật đật co giò đuổi theo.
|