Xơ lại nói:
Ngày Chủ nhật, con còn phải cắt chỉ cho ông ấy nữa. Chẳng bao lâu nữa cuộc đua này rồi sẽ chấm dứt và ông ta cũng phải tự lo mà sống.
Sáng hôm sau, cảnh sát đã thả Ted ra khỏi chỗ giam sau khi đã bị mạt sát thậm tệ vì tội đánh người già cả. Ted trở lại cuộc sống bình thường cũng cảm thấy mình hơi quá đáng. Thật ra Ted chỉ là kẻ hậu bối, nên muốn chuộc lỗi với ông già Stevie, anh ta quyết tìm cho ra và mời ông ta ly rượu giải hoà, chuyện qua rồi cho qua luôn. Cũng nhờ việc đã qua cho qua luôn mà hai người từ hôm đó trong trại chăn nuôi gia súc đã trở thành đôi bạn keo sơn và trong lúc thù tạc vãng lai cái tên xỉn Stevie vẫn được trao đổi giữa hai người một cách thân tình mà chẳng mảy may phật lòng.
Cũng nhằm vào ngày cuối cuộc đua, nên người ta có tổ chức một buổi dạ vũ hoá trang trong sảnh Shire và tôi phải giúp vào việc chấm trang phục và trao giải thưởng. Một số ít đàn ông thì cố thực hiện cho được một dạ hội hóa trang thật sự, còn các cô gái mới thử lần đầu nên chỉ lấy đó làm vui thôi, có hai vai nữ tu trong dòng Carmen và bốn vai hề kịch câm nữ. Cuộc trao giải thưởng cũng bắt đầu vào nửa đêm và khi buổi lễ xong, tôi bị Jim Maclaren lùa vào khách sạn giải khát như là để tưởng thưởng công lao của tôi.
Ted và Stevie vẫn còn ở đấy, cũng đang cụng ly, đang biểu dương tình bạn thắm thiết nhất và Stevie đang cất cao giọng bài hát“ Căn nhà bé nhỏ của tôi ở miền Tây” để giúp vui thêm cho việc kết nghĩa. Tiếng hát đôi lúc bị ngắt quãng vì quên đi một số từ, tuy tay kia vẫn đánh nhịp đều. Tôi đứng ở cuối quầy rượu, vừa uống vừa nói chuyện phiếm với mấy người đàn ông, trong lòng cầu mong hết ly bia là tìm đường rút lui. Ngay khi ấy Stevie thấy tôi và loạng choạng tiến đến, tay vịn chặt quầy rượu để giữ bước đi cho khỏi ngã.
Ông ta dừng lại trước mặt tôi và nói:
Cha Roger?
Đúng, - tôi trả lời – Còn anh là Stevie?
Ông ta chìa tay ra:
Bắt tay đi cha!
Tôi và ông ta bắt tay nhưng ông ta giữ tay tôi lại và nói với những người chung quanh
Đây là Mục sư Roger.
Tôi rút tay lại:
Đúng đấy, anh Stevie – giọng của Jim phát ra hơi trầm – cha Roger ở đây ai cũng biết, anh đã nhớ ra chưa?
Ông già tuy người hơi chao đảo, nhưng tay vẫn nắm chắc quầy rượu, cái đầu to ra vì có cuộn băng trắng. Tự nhiên tôi sực nhớ là ông già đang ngủ gật bị đánh thức thình lình. Ông ta nói:
Dầu là mục sư, Cha vẫn là người bạn chí cốt, phải không Cha?
Chỉ có Jim kiên nhẫn trả lời:
Đúng rồi, Cha là người bạn tâm đắc và Cha là mục sư. Xin anh biến đi cho và để cho Cha yên. Chúng tôi đang bận công chuyện.
Nghĩ một lúc lâu Stevie lại nói tiếp:
Cha là người bạn chí cốt, nhưng bị đặt sai việc rồi!
Im cái mồm anh lại Stevie.
Cha tưởng rằng ai cũng lên thiên đàng sau khi chết – Stevie lại nói tiếp, quay về phía tôi – Phải không cha?
Đúng vậy, - tôi trả lời – Jack Picton đứng bên cạnh tôi nói – Anh sẽ không lên thiên đàng sau khi anh chết, Stevie ạ; nếu như anh còn quấy rầy cha Hargreaves tôi sẽ đập cho anh gãy một lỗ tai nữa.
Tôi để một bàn tay lên cánh tay anh chàng tên Jack.
Ông ta nói đúng, ông ta chẳng hại ai bao giờ! – quay về phía Stevie, tôi nói – Cha chẳng biết anh có lên được thiên đàng hay không nhưng Cha biết rõ giờ này là giờ anh đi ngủ rồi và với lỗ tai đau như thế lại càng phải ngủ sớm hơn. Anh ngủ ở đâu thế anh Stevie?
Không có tiếng trả lời. Một trong mấy người đàn ông nói:
Ông ta chẳng có chỗ ngủ nhất định đâu Cha ạ! Ông ta bậy đâu ngủ đó thôi. Tôi quay về phía ông Roberts, chủ khách sạn, đang đứng sau quầy rượu.
Anh Bill, còn giường trống nào không? Bị thương như thế, đêm nay anh nên giúp cho ông ta một chỗ ngủ đi nhé!
Vâng ạ, - người chủ khách sạn nói – Còn một giường trống ở bao lơn phía sau. Ông ta có thể ngủ ở đấy.
Quay về phía những người đàn ông tôi nói:
Nhờ các anh đưa ông ta tới đó cho tôi nhé!
Jim và Jack Picton mỗi người một bên xách nách dìu ông ta đi ra phía sau. Tôi đi theo bọn họ. Họ dừng lại một lúc để làm việc gì đấy dưới ánh trăng lặng lẽ và rồi đưa ông ấy lên cầu thang ngoài ra đến bao lơn phía sau và đặt ông ta nằm trên chiếc giường trống. Jim Maclaren nói:
Này ông già, Cha đã xin cho anh được chiếc giường này,ưu tiên rồi đấy, ráng mà ngủ đi. Đêm nay tôi mà thấy anh lạng quạng dưới nhà, tôi đập cho gãy cổ.
Tôi nói:
Làm ơn cởi giày ông ấy ra!
Chúng tôi cởi giày ông ấy ra để cạnh giường, đặt ông nằm xuống đâu vào đấy. Jim nói:
Anh Stevie cần mền không? À, mà nên có, này cầm lấy.
Anh ta ném cho ông già một cái
Này, giờ thì nằm yên đấy. Chẳng ai gọi bia cho anh đêm nay nữa đâu. Nếu gặp anh dưới nhà, tôi đập cho gãy cổ. Nói thật chứ không phải dọa đâu.
Ông già miệng lẩm bẩm:
Lên thiên đàng rồi! Nói gì được nữa mà nói!
Jim cười:
Đi xuống, cha ơi! Thế là thằng chả yên rồi!
Từ chổ tranh tối tranh sáng của chiếc giường, Stevie nói vọng ra:
Con có thể kể cho cha nghe nhiều chuyện ly kỳ hơn thế nữa nhưng chỉ sợ Cha không tin – ngừng một lúc rồi ông tiếp – Thằng xỉn truyền kiếp, ai mà tin lời mày nói, thằng xỉn Stevie ơi!
Tôi nói vào tai Jim Maclaren:
Tôi ngồi đây đợi ông ấy ngủ say đã. Chắc không lâu đâu. Chốc nữa tôi sẽ gặp anh ở dưới nhà.
Dĩ nhiên, đây chỉ là mẹo lừa vì tôi không muốn gặp lại Jim trong quán rượu.
Được thôi, thưa Cha.
Anh ta bỏ đi xuống dưới lầu với mấy người bạn, vừa đi vừa cười nói, tiếng của họ xa dần và mất hút sau quầy rượu. Trên bao lơn bây giờ đã yên lặng trở lại sau khi bọn họ bỏ đi. Một nửa bao lơn sáng lên dưới ánh trăng bạc, một nửa chìm trong bóng tối đen, che khuất cả mấy chiếc giường. Dưới bầu trời trong xanh, lâu lâu có vài con dơi bay lặng lẽ quanh khách sạn trong ánh trăng.
Trong bóng tối tiếng khàn khàn phát ra từ cửa miệng của ông già Stevie:
Con có thể kể cho cha nghe nhiều sự việc, Cha cứ nghĩ là con chỉ nói về con Ô Lạc mà thôi,nhưng cái ấy có nghĩa lý gì! Con muốn nói về chuyện khác cơ!
Thế anh muốn nói với tôi những gì nào – tôi hỏi vặn lại.
Kiếp sau – giọng ông khàn khàn ngái ngủ – tất cả những gì Cha nghĩ là thiên đàng, nhưng Liên Chi là một Phật tử, anh ta là người hiểu biết. Anh ta đã giải thích cho con rõ tất cả. Ông ta có tìm hiểu.
Có điều gì đó hơi nguy hại, nhưng đêm thinh lặng và tôi muốn khám phá chiều sâu của ông già này. Tôi hỏi:
Thế ông Liên Chi biết những gì nào?
Ông ta thì thào:
Về kiếp sau, về việc tái sinh. Con người đầu thai vào kiếp khác để hoán cải mình mỗi kiếp cho được chân thiện mỹ. Tôi đã có được những cơn mơ tuyệt đẹp và càng ngày tôi càng chín chắn hơn. Như vậy tôi phải sống kiếp sau khá hơn kiếp này. Đấy là điều bí mật.
Tiếng nói đã ngưng thật lâu, tôi cứ tưởng ông ta đã ngủ, nhưng rồi ông ta lại nói tiếp:
Một sự bí mật. Ông Liên Chi nói thế mà đúng. Con người không bao giờ chết, chỉ chuyển qua kiếp khác, như đi vào một cơn mơ.
Chuyện ấy không phải dễ hiểu và người ta mong muốn xãy ra như thế. Nhưng Stevie đang say khướt. Tôi hỏi vì tò mò.
Thế anh mơ thấy gì nào?
Cha cần phải có xe điếu mới được – một giọng ngái ngủ phát ra – Cha hãy nằm xuống với xe điếu, cơn mơ sẽ đến. Nào là Hoàng hậu, nào là Hoàng tử, và cứ thế, Cha cảm thấy bay bổng và dạt dào tình thương. Đi suốt cuộc đời, từ quá khứ đến tương lai, tư tương lai đến quá khứ, theo suốt cuộc đời và chở theo cả Nữ hoàng.
Tôi đứng dựa vào hàng rào sắt ở bao lơn trong yên lặng, thắc mắc về sự lộn xộn của các từ ngữ được phát ra từ một đầu óc bị rượu đầu độc và rối rắm. Bay bổng là vì cách đây lâu lắm, người đàn ông này là phi công mặc dầu chuyện ấy giờ đây không thể tin được. Dạt dào tình thương - vâng, ở một vài người đàn ông chuyện ấy kéo dài cho đến ngày tàn. Nữ hoàng và Hoàng tử – có lẽ hình ảnh trên bộ bài tây. Xe điếu và tư thế nằm – có phải chăng là hút thuốc phiện? Ít ra cũng có thể đúng, đối với một người ở chung nhà với một người Hoa. Một câu nói của xơ Finlay lại hiện ra trong trí tôi, phải chăng Xơ muốn ám chỉ đến điều này?