Tôi yêu cầu Xơ Finlay nếu có thể đưa Stevie đến được bệnh viện. Xơ nói:
Lúc này không được đâu Cha! Ông ta về thị tấn tham dự các cuộc đua rồi, chỉ có ông Liên Chi chở rau cải đến đây vào ngày thứ Sáu và thế nào ông Stevie cũng trở về với ông ta. Trông ông Stevie không được khỏe lắm.
Tôi cười:
Thì cha có ngạc nhiên đâu!
Suy nghĩ một lúc Xơ nói:
Không đâu cha. Con nghĩ là ông ta có vấn đề đấy! Đêm qua con đã trình bày cho bác sỹ Mitchison. Ông Stevie bị một loại da tái nhợt – dừng một chốc Xơ nói tiếp – Bác sỹ Curtis đến đây trong đội bay cấp cứu và con đã nhờ bác sỹ, nếu rảnh, xem qua bệnh tình cho ông Stevie, nhưng có điện thoại khẩn bảo họ phải bay đến Forest Range, vào ngày thứ Hai, để chở một nhân viên của trại Abo, đến Bệnh viện Curry, vì bị gãy xương sườn. Có lẽ, ông ta cũng khó lòng gặp được ông Stevie.
Thế còn bác sỹ nào đến đây nữa không?
Cũng không chắc – Xơ trả lời – Con không thể quên được, nhưng cũng khó khăn đấy Cha ạ, vì ông ấy ở tận trong rừng. Con không nghĩ là ông ta có thể đến cho bác sỹ thăm bệnh; có lẽ bác sỹ đã đi rồi, ông ta mới nhận được giấy thông báo. Lần này, gặp lại được ông già, chỉ là điều tưởng tượng thôi! Có lẽ đấy chỉ là dư âm của ngày trước.
Tôi cứ đinh ninh trong óc là thế nào tôi cũng đến nhà vườn ở Dorset Downs trước mùa mưa để thăm ông Liên Chi và Stevie tại nhà. Nhưng cuộc viếng thăm như thế lại nằm cuối danh sách ưu tiên. Tôi không hy vọng làm được gì nhiều cho họ về phần đạo và căn nhà của họ đã cách biệt với lối đi quen thuộc và cũng khó khăn cho tôi nếu đến được đấy nếu không có xe tải của riêng tôi. Tôi luôn luôn tự nhủ thầm là sẽ đến đấy trước mùa mưa nhưng rồi tôi chẳng bao giờ đến.
Những tuần cuối đã làm cho tôi quá mệt mỏi. Tháng Mười một ở miền Bắc Queensland thường rất nóng, đặc biệt năm ấy là một thử thách. Hơn nữa tôi vội vã thi đua với thời gian để đến thăm các nơi trong giáo xứ trong lúc việc đi lại còn dễ dàng và tôi cũng thực hiện được khá nhiều, tự cá nhân tôi. Tôi cũng biết khi mùa mưa đến vào dịp Giáng sinh, tôi có dư thời giờ nghỉ ngơi trong toà Cha sở vì lúc ấy không thể di chuyển ra khỏi Landsborough cho mãi đến tháng Ba hoặc tháng Tư. Chính tôi cũng thấy khó khăn trong việc lái xe những tuần cuối này, vì sức trẻ đã cạn kiệt và tôi cũng thú nhận là tôi thật sự quá mệt mỏi.
Vào đầu tháng Chạp cũng có vài trận mưa giông ngắn và như thường lệ, những trận mưa này làm cho tình trạng càng tồi tệ hơn, vì chúng đã không giảm được cái nóng bức mà còn làm cho sự ẩm ướt tăng cao. Bất cứ sinh hoạt nào cũng làm cho người ta đổ mồ hôi nhễ nhại, và một lần áo quần đã bị ướt thì khó mà khô trở lại. Tôi bị cái nóng làm ngứa ngáy, đó là điều tôi ít khi bị khổ sở như thế và rồi cơn ngứa cứ kéo dài làm tôi khó ngủ. Mọi người bắt đầu cảm thấy bực bội và trở nên cáu gắt, khó tính. Hằng ngày ai cũng mong mưa đến chấm dứt ngay cái mùa độc hại này.
Cuối cùng rồi mùa mưa cũng đến, chỉ vài ngày trước Giáng sinh. Mưa liên tiếp ba ngày, xối xả không ngừng. Những con đường bụi bặm, biến thành những vũng bùn lầy, các xe có động cơ lúc này, ngưng hoạt động. Landsborough rút lui về cứ điểm mùa đông, người ta bảo nhau như thế. Gần suốt ba ngày, tôi nằm trên giường thoải mái thụ hưởng sự nhu hoà cũng như sự ấm áp tuy vẫn thiếu vắng mặt trời và đọc hết cuốn thứ tư về hồi ký chiến tranh của ông Winston Churchill mà một người bạn cũ đã gửi cho tôi từ Godalming.
Dĩ nhiên mùa mưa cũng có vấn đề. Mỗi ngày tôi phải đến khách sạn hai lần để dùng bữa và trời vẫn còn quá nóng nực nên mặc áo mưa hầu như không chịu nổi. Nếu đi bộ mà mặc áo choàng, mồ hôi đổ ra ướt như không mặc áo choàng vậy. Nếu mưa nhỏ , tôi chẳng cần áo choàng, bởi vì áo quần ướt chẳng có gì khó khăn cả ở vùng nhiệt đới. Dĩ nhiên, việc khó khăn là kiếm cho ra áo quần khô mà mặc, toà Cha sở của tôi không có lò sưởi và giờ thì đâu có trời nắng mà phơi áo quần. Bà Roberts có lòng tốt đã cho tôi sấy đồ mới giặt ở lửa nhà bếp nhưng cái khó khăn là đang mùa mưa thật sự và tôi thường phải mặc áo quần ướt suốt ngày và ngủ trên giường cũng ướt.
Giáng sinh đến rồi đi. Chúng tôi đã cùng hát lễ có các bài hát Giáng sinh trong nhà thờ “Vua Wencesclaus nhân từ” và “ Hãy nhìn vào giữa tuyết mùa đông” và cô giáo Foster đã bỏ thời giờ, gắng sức giảng cho các em học sinh biết tuyết là thế nào, bài giảng càng khó hơn vì thực tế cô chưa bao giờ thấy tuyết. Có một nhóm học sinh phụ trách trang trí cây Noel ở sảnh Shire, có tuyết giả trên cây, còn tôi đóng vai ông già Noel và đi phát quà. Máy bay từ Cloncurry đã đem đến cho chúng tôi chuyên viên chiếu bóng với máy móc và ba vở kịch cùng cô Bạch Tuyết. Các em nhỏ chưa bao giờ được xem phim như thế nên tất cả chúng tôi đều vui vẻ thoải mái.
Sau những ngày rộn rã xao động, mọi việc bây giờ đã lắng xuống ở Landsborough, và mưa vẫn rơi đều. Trong những điều kiện như thế này cho dù tôi đã uống nhiều thuốc, tôi vẫn ngã bệnh với chứng sốt rét cũ. Tuy cũng không có gì trầm trọng như lần đầu tôi bị ở Salamaua và giờ đây tôi biết phải làm gì khi bị như thế. Tôi nằm trên giường, mồ hôi vã ra, khi mê khi tỉnh, trong một ngày, nhưng tôi vẫn uống thuốc đều. Bà Roberts rất tử tế, đã mang một vài thứ cần thiết đến tận nhà Cha sở. Bà và cô Coty, hai người thay nhau, cứ hai giờ lại pha cho tôi một tách trà. Ngày thứ Hai , Xơ Finlay được tin, cũng đến xem thử tôi bệnh ra sao, thay áo quần tươm tất cho tôi, đắp chăn ấm và chở tôi đến Bệnh viện bằng xe ngựa của nhà sách Duncan nhưng xe bị sa lầy cách bệnh viện một trăm mét, do đó tôi phải ra khỏi xe và đi bộ đoạn đường còn lại. Xơ Finlay và cô y tá Templeton đưa tôi lên giường liền và tôi nhìn quanh, cái gì tôi cũng có đủ, hơn cả ngày thường ở toà Cha sở. Tôi đã ở bệnh viện một tuần sau đấy. Cơn sốt làm tiêu hao sinh lực trong những ngày đầu. Tôi cũng đã biết như thế. Cho nên họ chỉ cho phép tôi ngồi dậy để ăn trưa, ăn tối, ngồi dậy với áo choàng ngoài để viết bài cho họ đạo và rồi uống trà trước khi đi ngủ. Vào lúc ấy thân nhiệt của tôi cũng bình thường, mặc dầu buổi chiều có tăng lên chút ít, nhưng như thế cũng không sao. Vào buổi chiều ngày tám tháng Giêng, lúc tôi đang ngồi trong phòng khách viết bài. Tôi nhớ rất rõ ngày này vì mới qua lễ Ba Vua được hai ngày. Ngày trước đó, tôi không thể rao giảng cho nhà thờ, ngày Chủ nhật đầu tiên sau lễ Ba Vua, nên tôi muốn viết những gì tôi nói với các tín hữu trong tờ báo họ đạo. Đúng là ngày tám tháng Giêng, lúc tôi đang ngồi viết khoảng ba giờ chiều, thì nghe thấy tiếng ngựa và bánh xe. Tôi đứng dậy và thấy ông Liên Chi đang tiến gần đến phía trước bệnh viện với xe rau cải.
Tôi rất ngạc nhiên gặp lại ông ta, vì từ sau lễ Giáng sinh chúng tôi đã không được cung cấp rau quả tươi và chúng tôi cứ nghĩ là qua mùa mưa khi các con đường đã đỡ lầy lội, họa chăng mới có được. Xơ Finlay và cô Templeton đang nằm nghỉ, tôi vào đánh thức họ dậy và trở ra bao lơn. Trời còn mưa nhỏ, ông Liên Chi bước xuống xe hai bánh và buộc dây cương vào hàng rào. Ông ta mặc một tấm áo mưa quân đội cũ có buộc dây qua vai làm áo khoác ngoài, ở trong là áo sơ mi và quần dài lao động, có hơi bẩn và ướt sũng, đầu đội một cái nón nỉ để tránh mưa.
Tôi nói:
Vào đây **t mưa đã, ông Liên Chi. Mừng được gặp ông.
Ông ta bước vào hàng hiên nói:
Chào Xơ, Xơ cũng có mặt ở đây?
Tôi trả lời:
Xơ vừa mới đến, chúng tôi khó gặp lại ông quá! Ông mang đến cho chúng tôi thứ gì nào?
Không có rau cải gì đâu?, - ông ta trả lời – Vườn bị ngập nước tất cả. tôi đến gặp Xơ, ông Stevie bị bệnh bao tử.
Đau dạ dày à? – tôi hỏi – Đau thế nào ông Liên Chi?
Ông ta đưa tay sờ vào bụng dưới:
Ông ta đau ở đây, đau ghê gớm, đã ba ngày rồi?
Giờ còn đau lắm không?
Ông ta gật đầu:
Còn đau lắm, nhờ Xơ đến thăm một chút, không thì, ông ta chết mất!