Giờ này hai người cầm hai cái đĩa, ngồi xuống cạnh chiếc bàn nhỏ, cùng ăn với nhau. Aên bánh mì quệt mật và uống mỗi người một ly cà phê. Rồi trong căn phòng nhỏ ấm cúng và thân mật dưới ngọn đèn vừa đủ sáng, hai người cùng ngồi hút thuốc
Hoàng tử có nói một điều mà anh chưa hiểu – chàng nói với nàng – Khi vào thăm chiếc máy bay, Hoàng tử nói nếu ông Cox đi xa, nếu có điều gì xảy ra ở White Waltham mà không thể giải quyết nổi, anh phải đến gặp Hoàng tử ngay. Em nghĩ sao về câu nói đó?
Nàng nhìn David cười:
Thì đúng như lời Hoàng tử nói, anh Nigger ạ!
Nhưng việc gì mới được chứ?
Nàng trố mắt nhìn chàng:
Hoàng tử có nói cho em biết đâu!
Chàng cười:
Thôi được. Anh thua. Coi như hai cộng hai là bốn vậy! Anh tự lo được rồi!
Nàng nói:
Em tin như thế. Anh không thể thực hiện đường bay xa từ Gambia qua đảo Síp rồi về lại White Waltham trừ phi anh hiểu rất rõ
Nàng ở lại đến chín giờ rưỡi và rồi xuống thuyền nhỏ bơi vào bờ. David đứng nhìn nàng bơi trong ánh trăng sáng, suy nghĩ đến việc đua thuyền của nàng và điều hành công việc thành thạo ở văn phòng. Chàng cũng lên bờ ăn sáng với nàng và giúp nàng xếp cất chiếc thuyền nhỏ qua mùa đông. Rồi hai người cùng đi trên chiếc Nicolette xuống sông Hamble, đi qua những con kênh dài xuống cảng bằng buồm, lần này do Rosemary điều khiển, qua được cửa sông và đi thẳng ra biển, xuôi theo chiều gió nhẹ về nam. Suốt ngày hai người thay nhau lái chiếc thuyền buồm, kề cận bên nhau và cảm thấy hạnh phúc
Khi vào dòng sông Hamble trở lại thì đã năm giờ. Họ hạ buồm xuống và lấy bạt đậy lại và cho thuyền chạy từ từ vào chỗ đậu. Sáu giờ kém mười lăm, họ lên bờ và đưa hành lí lên xe hơi nhỏ. Sau khi ăn qua loa ở quán Bugle trước bãi biển, David nói:
Chúng ta chưa xem phim Judy Marsh đóng trong “ San hô đỏ”. Trước khi đi Canada chúng ta có nên đi xem không em?
Nàng lưỡng lự:
Chúng ta đi lúc nào nhỉ? Đêm mai hay đêm thứ Sáu, em chịu thôi. Cuối tuần này em về nha.ø
Anh lại phải bay thử nghiệm, công tác Gambia – suy nghĩ một lúc chàng nói tiếp – Có lẽ anh phải đi ngủ sớm các ngày thứ Ba, thứ Tư và có lẽ hơi mệt vào ngày thứ Năm.
Em nghĩ có lẽ tuần tới mới đi được chăng, nhưng cũng phải đến thứ Tư – nàng nói
Thế ngày thứ Hai thì sao?
Thứ Hai có lẽ được. Anh nhớ gọi điện cho em vào Hoàng cung vào giờ ăn trưa nhé! Nếu công việc quá nhiều, em phải thanh toán cho xong, anh David ạ! Anh thông cảm cho em nhé!
Chàng nói:
Dĩ nhiên rồi! Anh lấy vé xong là điện cho em vào tối thứ Hai.
Chàng lái xe đưa nàng về Luân Đôn và đổ xe ở phố Dover cho nàng xuống, nàng còn mặc quần Jean xanh chấm trắng và áo sơ mi xanh. Nàng mời chàng vào nhưng chàng từ chối, vì ngại hôm sau nàng phải đi làm nên cần ngủ. Chàng lái xe về Maidenhead, suốt đêm không ngủ được vì mãi nghĩ về Rosemary.
Tuần ấy Đại tá Cox chỉ huy và mang theo cả phi hành đoàn Úc làm khách đặc biệt. David bay trên chiếc Tare từ Luân Đôn đến Bathurst trong năm giờ. Tất cả bọn họ như thường lệ, ở lại trong căn cứ của không lực Hoàng gia qua đêm để tiếp thêm xăng nhớt và chở khóm về dùng cho gia đình. Họ cất cánh lúc rạng đông ngày hôm sau và bay đến đảo Síp độ năm tiếng rưởi, bay vòng qua Nicosia và hạ cánh tại phi trường nhà ở Anh vào giờ uống trà và chẳng có vấn đề gì đặc biệt đối với chiếc máy bay ấy cả.
Cuối tuần ấy chàng đi một mình trên chiếc Solent và cảm thấy cô đơn và lạnh lẽo. Rồi tối thứ Hai chàng cũng đón được Rosemary và tặng nàng hai trái khóm, dầu nàng từ chối lấy cớ là không có thì giờ để ăn hết trước khi đi Canada. Chàng phải nói giọng hờn dỗi:
Em ráng mà ăn. Khóm ấy là anh mua cốt cho em thôi từ Bathurst anh mang về, không lí nào anh phải mang qua trả lại?
Hai người ăn tối trong câu lạc bộ không quân và lần này chẳng có công tác nào kín để hai người phải bàn cãi, nên bữa ăn tối rất thành công. Aên xong hai người đi xi-nê phim “San hô đỏ” do Judy Marsh thủ vai chính, lần này hai người ngồi sát bên nhau suốt hai tiếng đồng hồ. Ra khỏi rạp, David hỏi:
Em không phải trở về nhà chứ? Thế thì chúng ta đi Dorchester nhảy đi em!
Thế là hai người lần đầu nhảy với nhau ở Dorchester, thích thú và cười mãi cho tới khi ban nhạc cử quốc thiều, họ mới sực tỉnh là đã hai giờ sáng. Chàng đưa nàng về trong chiếc xe hơi nhỏ, đến con hẻm nhỏ dẫn vào căn hộ trên phố Dover, chàng cho xe dừng lại. Ngồi với nhau trong xe một lúc, nàng miễn cưỡng nói:
Tối nay em rất vui, anh David ạ! Chưa bao giờ em thấy vui như thế! Anh đã đem đến cho em sự an ủi này.
Chỉ tiếc là chúng ta đến với nhau chỉ được đến thế! – chàng nói – Thế Nữ hoàng sẽ ở lại Canada bao lâu?
Độ một tháng, anh ạ! – nàng trả lời – Em không biết chắc ngày nào thì em trở về, nhưng có lẽ trước hai mươi tháng Chạp vì Nữ hoàng sẽ có cuộc bệ kiến vào thời gian ấy. Không lâu đâu anh ạ!
Có lẽ anh sẽ đến Singapore hay Nairobi – giọng chàng buồn buồn – Hoàng tử muốn đi săn voi hay thú gì khác.
Nàng cười:
Oâng ta phải ở nhà và giữ gìn cung điện. Oâng ta không được phép đi xa.
Chàng hỏi:
Khi trở về, anh muốn mời em dùng bữa tối với anh. Đêm rãnh rỗi đầu tiên khi trở về, chắc em sẽ kể nhiều chuyện cho anh nghe.
Nàng trả lời:
Em sẽ đi ăn với anh, anh Nigger ạ! Nhưng em không dám hứa là em sẽ kể hết cho anh nghe, hỡi người biết quá nhiều!
Chàng nói:
Anh đâu bắt em phải kể những chuyện Nữ hoàng đã làm. Anh không thích tò mò như thế. Anh chỉ muốn biết em đã làm gì?
Nàng nói:
Em có thể cho anh nghe bây giờ cũng được. Em ngồi ở văn phòng, đem thư xuống cho Thiếu tá Macmahon, đánh thư xong, để lên bàn trình kí. Mỗi ngày tám tiếng, nếu không nói là mười tiếng.
Thế ông ấy đã từng cho em nghỉ chưa?
Mỗi năm, em nghỉ được ba tuần – nàng trả lời – Thỉnh thoảng Thiếu tá Macmahon bị đau mật và như thế thường không có gì để làm. Đấy là ngoại lệ. Họ không tính vào ba tuần nghỉ của em.
Có lẽ ông ta sẽ bị tái phát khi đến Canada. Thức ăn của Canada đầy dầu mỡ và calori
Em nghĩ là không đâu.
Ngồi gần nhau quá trong xe hơi nhỏ, chàng cảnh giác hỏi:
Em dùng nước hoa loại gì vậy?
Bonne Nuit – nàng nói – Đó là tiếng Pháp có nghĩa là chúc ngủ ngon
Hấp dẫn nhỉ – chàng nói. Nàng nhích ra gần cửa xe:
Em không định ngồi đây để tán gẫu về mùi hương cho đến ba giờ sáng, mà sáng mai em phải đi xa rồi! – nàng nói – Nếu anh muốn, hãy chờ em về, chúng ta lại bàn chuyện ấy nửa
Chàng bước ra, đi bao trên đầu xe, mở cửa đưa nàng ra, đứng trên lề đường. Hai người đứng với nhau trên con phố vắng dưới ánh trăng nhợt nhạt. Chàng nói:
Anh hứa không bao giờ quên những gì xảy ra hôm nay.
Nàng nói:
Em mong là anh sẽ kể cho em nghe nhiều hơn là em kể khi em trở về sau chuyến đi. Chàng nói:
Sao em nỡ trả giá với anh như thế!
Nàng cười, nụ cười hơi ngượng ngập, bàn tay lóng ngóng tìm chìa khoá trong xách tay. Khi đã mở được cửa rồi, nàng còn đứng tần ngần ở lối vào. Nàng nói:
Bảo trọng nghe anh Nigger. Và em cám ơn anh rất nhiều về buổi tối anh đã mang lại cho em.
Chàng cũng bình tĩnh nói:
Anh còn phải cám ơn em nhiều nửa.
Nàng dừng lại một chút ở ngưỡng cửa rồi mới từ tốn đi vào nhà khép cửa lại
Ngày thứ Tư Nữ hoàng đi Canada. Báo chí và phóng viên thời sự đã có mặt ở White Waltham từ sớm, chụp ảnh máy bay và phi hành đoàn Canada. Trong đám gia nhân nhỏ bé của Hoàng cung đến bằng nhiều xe hơi, có Rosemary khi đi qua máy bay nàng giơ tay vẫy David. Cuối cùng, lúc mười giờ chiếc xe hơi chở Nữ hoàng và Quận công đến, có hai xe hơi theo sau, một chở Hoàng tử và công nương xứ Oen và người con trai, chiếc khác chở công chúa đương triều với phu quân của nàng là Quận công Havant, với cháu nhỏ Anlexandra. Để vài phút cho hoàng gia chia tay, sau đấy Nữ hoàng bước lên ba bậc vào thân máy ba, theo sau có quận công được đại tá Cox hộ tống.
Dewar chờ ở cửa máy bay để chào đón phái đoàn. Trong buồng lái Johnie Clare, phi công phụ bậc nút cho xuất hiện lá cờ vương triều trên cần ăngten đúng lúc Nữ hoàng bước vào máy bay trong lúc máy quay phim và máy ảnh hoạt động bên ngoài. Cửa máy bay vừa đóng, máy bay đã di chuyển về phía trước theo đường băng chạy về cuối phi đạo. Chiếc Ceres đứng trên phi đạo, ăngten và cờ hạ xuống trong khoan máy bay, động cơ bắt đầu hoạt động và êm ái chạy nhanh, phun ra đàng sau những làn khói trắng dày đặc. Máy bay cất cánh thật nhanh, mũi của nó càng ngày càng lên cao và biến mất sau những đám mây về hướng bắc.