David ở lại chịu trách nhiệm trên phi trường. Anh ta hộ tống Hoàng tử và Công nương trở về xe hơi của họ và trả lời vài câu hỏi cho những quí tử. Sau đó họ lái xe về, bỏ lại chàng đối phó với các phóng viên, vì một số đã bị làm khó dễ vì nội qui đã nghiêm cấm. Mãi một giờ sau, chàng mới bỏ rơi được họ để trở về với tập quán ổn định của Phi đội Nữ hoàng, chờ đợi để nhận một công tác nào đó.
Tổng liên đoàn lao động ở quốc hội họp khoáng đại hội nghị thường niên tại Black pool vào cuối tuần tới đã làm anh suy nghĩ nhiều. Trong những năm qua, chuyện cũng bình thường, đối với những phần tử quá khích, trong tổng Liên đoàn Lao động ở Quốc hội, phản kháng quyết liệt đối với hiệu năng của Đạo luật Dân sự và Tổng chi tiêu của vương triều so với đất nước, một phương thức “xì hơi”, chẳng làm tổn thương cảm tình của ai trừ những nhân vật trong hoàng cung, vì họ chẳng có phiếu bầu để bị dồn vào thế thụ động nguy hiểm, nhưng rồi cũng chẳng tới đâu. Không nghi ngờ gì nửa về trường hợp ấy trong quá khứ. Sự gia tăng các cung điện vương triều ở Anh là một điển hình vì đó là một sự phung phí không đáng kể so với một đất nước không mấy giàu có. Nhưng do Bộ luật dân sự, từng cung điện một, từ cái ít quan trọng, đã bị loại ra, không được yểm trợ như trước nửa mà phải tự túc, như trường hợp lâu đài Sandringham, đầu não thường trực của Hội đồng điều phối liên hiệp Anh. Còn những cơ sở khác còn được lưu giữ vì được sử dụng làm văn phòng cho ngoại giao đoàn, không thể giảm thiểu được, và sự thật, những nơi này được đài thọ, không qua Bộ luật dân sự, là một vấn đề lịch sử, chứ không còn là chứng tích của sự phung phí của vương triều nửa.
Tuy nhiên, gậy nào mà chẳng để đánh chó, trong bao nhiêu năm qua có một tiểu ban của Tổng Liên đoàn Lao động ở Quốc hội đã nhai đi nhai lại vấn đề này. Năm nay một nốt nhạc mới lại được thêm vào giai điệu ấy. David Anderson mở tờ báo sáng hôm nay để đọc mục khôi hài và khám phá ra rằng một ông Andrew Duncan nào đấy thuộc lực lượng thợ thuyền đã viết một bài châm biếm về phi trường White Waltham. Phi trường này, theo lời tuyên bố của ông Duncan, gồm một ngàn hai trăm mẫu đất Anh, đó là tài sản của nhân dân Anh. Hiện tại đất này dành cho vương triều sử dụng, một năm không quá một hay hai lần, những phi trường khổng lồ như thế được duy trì ở đây một cách phí phạm với một mức chi tiêu quá lớn. Oâng ta không biết đó là chi tiêu của ai. Vương triều đang sở hữu đất này với tham vọng ích kỷ, nhưng nếu đất này được giải thoát khỏi bàn tay độc tài và trả về cho nhân dân, dân chúng sẽ trồng trọt, sản xuất thực phẩm nuôi sống bốn trăm gia đình lao động. Bốn trăm gia đình, theo lời ông Duncan, sẽ chết đói. Tám trăm trẻ thiếu ăn, xanh xao, đang khóc than tội nghiệp, xin ruột bánh mì mà cũng không có, chỉ để cho những nhà quí tộc hư đốn này, cho những tàn dư của chế độ phong kiến lỗi thời, bạc nhược, còn in dấu trên những khuôn mặt của họ. Điều đó làm cho ông ta sôi máu, ông Duncan nói.
Và điều ấy cũng làm cho David giận sôi gan khi nghĩ đến hai ngàn con cừu bôi bẩn phi đạo và người ta phải kiên nhẫn lùa chúng về một phía trước khi máy bay của hoàng gia cất cánh hay đáp xuống phi đạo. White Waltham trong thế chiến thứ hai là một phi trường huấn luyện và đã được mở rộng cho mục đích hành quân và được Bộ không lực điều hành như là một phi trường dã chiến cho Bộ chỉ huy oanh tạc. David hiểu rằng Đại tá Cox đã nhận những chỉ thị đặc biệt từ Quận công về việc cho thú vật ăn cỏ trong phi trường; đàn cừu đã có quyền ưu tiên trên phi trường ấy và máy bay đến phải chạy cách xa chúng ở đàng sau.
Thật ra, máu đã sôi sục trên phi trường White Waltham, trước ngày phi trường trở thành đề tài tranh cãi chính trị trầm trọng. Không dưới bốn người đã đưa đề tài này ra tranh luận, càng quyết liệt càng có hiệu quả, gây đau buồn như thế họ nghĩ rằng vương triều sẽ mất mặt với nhân dân. Thủ tướng và Quốc vụ Khanh đặc trách hàng không, cả hai đều có mặt nhưng im hơi lặng tiếng không nói rõ vị trí thật sự của phi trường cho Quốc hội biết, có lẽ Quốc hội cũng chẳng biết gì về phi trường đó. Cuối cùng Huân tước Coles đứng dậy bảo đảm với Quốc hội rằng vấn đề ấy sẽ được xem xét và sau đấy sẽ có hành động thích hợp. Oâng Thủ tướng thì chẳng nói gì!.
David ra khỏi nhà trọ, đi đến phi trường White Waltham, trên đường đi chàng mua tất cả những tờ báo chàng nhìn thấy. Tờ “Bưu điện” hằng ngày ở mục xã luận đầu tiên nói vòng vo rằng toàn bộ sự việc là do âm mưu của đảng Xã hội làm mất uy tín Hoàng gia, và tiết lộ sự thật rằng 744 con cừu mập ú đã được bán đi khỏi phi trường White Waltham năm vừa rồi, mỗi con cho mỗi trẻ em đói khổ của ông Duncan. Tờ “Thời báo” lấy làm tiếc về sự sử dụng của Vương triều cho những mục đích chính trị, và chẳng làm điều gì khác nửa. Tờ “Người đưa tin” hằng ngày nói rằng, bất cứ công trạng hay lỗi lầm nào của sân bay White Waltham, vẫn chưa hết thắc mắc là người dân lao động không thể trang trải những chi phí hằng năm của vương triều. Người viết nói tiếp, chỉ riêng cung St.James, là một di tích lịch sử, cũng cũng quá đủ cho việc tá túc của hoàng gia. Tất cả đền đài, miếu vũ, cung điện trong nước phải được đặt trong sự sử dụng có thù lao hay được bàn giao cho bộ công chánh để làm nhà ở vì cư xá của chính phủ đã quá tải.
Trong văn phòng David nghiền ngẫm những bài báo ấy với Dick Ryder, phi công phụ của chàng. Cuối cùng chàng nói:
Họ chẳng ưa gì chúng ta đâu!.
Người thanh niên trẻ lắc đầu:
Có vẻ họ muốn lôi chúng ta ra khỏi nơi này.
Anh ta nói tiếp:
Thế anh nghĩ chúng ta sẽ đi đâu?.
Có trời mà biết. Đến một trong những sân bay của không lực Hoàng gia cũng nên.
Thế từ nay mọi chuyến bay phải xin phép không lực Hoàng gia, phải không anh?.
David nhìn anh ta Trên nguyên tắc, chúng ta phải thôi. Tuy họ cũng không thể chen lấn vào nội bộ của ta.
Ryder nói:
Họ ghét chúng ta như hủi. Tôi tin là họ làm.
Nhưng không lực Hoàng gia không ganh tị chúng ta
Huân tước Coles và Thủ tướng thì có. Không lực phải thi hành khi họ bị ra lệnh, nếu chúng ta đang ở trên phi trường của họ.
David ngồi trầm ngâm một lúc rồi nói:
Tôi chẳng nghĩ về điều ấy. Thế sau cái ấy là gì nhỉ?.
Có thể có lắm chứ! Cho dẫu là cái gì đi nửa thì họ vẫn không thích chúng ta ở đây hoặc họ cố làm cho công việc phức tạp hơn.
David quay trở lại với những tờ báo và nói:
Lạy chúa! Ở quê nhà, nếu ai *****ng đến vương triều, đó là một việc làm thối tha!.
Dĩ nhiên là như vậy rồi!- vị sĩ quan phụ tá nói:
Nhưng họ không nghĩ như thế. Họ coi đó là vấn đề của Anh Quốc, chẳng phải là công việc của Uùc. Tôi không nghĩ rằng họ nghĩ đến chúng ta đâu khi họ quyết định những điều này.
David gật đầu:
- Chẳng hiểu sao họ lại làm như thế. Một nửa trong số họ chẳng biết nước Uùc ở đâu.
Anh ta mất cả buổi sáng để làm những công việc lặt vặt, vào khoảng trưa anh ta đi Luân Đôn, ghé lại văn phòng Đại tá Cox trong cung St.James để coi sóc công việc như của chính anh ta. Anh ta ăn trưa trong câu lạc bộ không quân, rồi đi bộ qua Pall Pall sau khi ăn trưa để đến hoàng cung và vào hai căn phòng nhỏ mở ra trên sân pháp đình Engine, anh ta bắt tay vào công việc văn thư với cô thư ký. Vào lúc ba giờ rưỡi, điện thoại reo, cô gái trả lời và trao máy cho David, đó là cô Porson từ trong cung.
Cô ta nói:
Chào chỉ huy trưởng, tôi rất mừng là ông có mặt ở Luân Đôn, Hoàng tử xứ Oen muốn gặp ông chiều hôm nay.
Thưa cô mấy giờ ạ!.
Oâng làm ơn đến văn phòng của tôi vào lúc bốn giờ năm. Tôi sẽ đưa ông vào gặp.
David đặt điện thoại xuống, ngạc nhiên sao chỉ có thế và tiếp tục công việc văn thư. Vào lúc bốn giờ năm phút, David đã có mặt ở hoàng cung, sạch sẽ tươm tất, đi theo cô Porson xuống hành lang. Cô ta đưa David vào nội sảnh và giới thiệu David với một cô gái đã ngồi đợi sẵn ở đấy.
Chắc ngài không giữ ông lâu đâu!.
David ngồi xuống trên một ghế dựa mạ vàng trong một căn phòng yên lặng, chờ đợi mười phút. Hai cánh cửa đôi trắng mở vào phòng làm việc của hoàng tử, từ đó David nghe có tiếng thì thào vẳng ra. Cuối cùng tay nắm hai cánh cửa động đậy, cửa mở hé rồi đóng lại liền. Rõ ràng cuộc nói chuyện đang còn tiếp tục, khi người khách sắp sửa trình diện.
Cuối cùng cửa mở hẳn, David nghe tiếng nói của Hoàng tử:
Thôi xong rồi! Tôi đã nói rõ cho ông rồi, ông Jones. Nếu ông còn tiếp tục câu chuyện này, tôi sẽ thưa lại với mẹ tôi xây một đường băng mới trên đất tư của chúng tôi, đại công viên Windsor. Còn gì nửa không, tôi sẽ mời một nhà thầu Canađa đến đây để xây dựng.
David ngồi bất động, đăm đăm nhìn tấm thảm ở dưới chân khi Thủ tướng đi qua cách anh ta một mét. Cửa lại đóng, sau một phút, cô gái đứng lên và đi qua lớp cửa đôi vào phòng. Cô ta bước ra Ngài đang đợi. Ngài nhắc tôi đến hai lần, mời ông vào.
Cửa mở ngay và Hoàng tử xứ Oen xuất hiện. Oâng ta nói:
Anderson mời anh vào. Xin lỗi làm anh đợi.
David bước vào phòng, Hoàng tử đóng cửa. Oâng ta mặc comlê xám, David nghĩ ông ta có vẻ mệt mỏi.
Hoàng tử quay về phía viên phi công:
Tôi đã đến Ottawa, chỉ huy trưởng. Máy bay của anh cũng đi công tác được chứ?.