Chương 6
Viên phi công đứng trầm ngâm một lúc bên lò sưởi. Rồi anh ta nói:
Đi đường nào nhỉ?
Cái đó thì anh biết rõ hơn chúng tôi chứ, Nigger - vị không đoàn trưởng nói - Đường nào anh chọn đây ?
Macmahon hỏi:
Đâu là điểm xuất phát ?
David quay về phía ông ta:
Trên thực tế, tôi nghĩ là đi về đông hay về tây cũng bằng nhau, từ đây đến Canberra. Không, đợi cho một chút, bảy mươi lăm tây và một trăm năm mươi hai đông. Trầm ngâm một lúc , anh ta nói:
Không, đường băng qua Thái Bình Dương ngắn hơn nhiều .Quan trọng là có đủ xăng để tiếp tế trên đảo Christmas.
Anh ta nhìn không đoàn trưởng:
Chắc đại tá không muốn đáp xuống những vùng không thuộc Liên Hiệp Anh ? Đến Honolulu là có xăng ngay
Đảo Christmas thì tốt hơn. Anh có thể bay thẳng một lèo từ đây đến Christmas không ?
Không chắc - sĩ quan hoa tiêu nói - Tôi phải xuống từ từ trên đảo theo bản đồ . Nếu không thể hạ cánh , chúng ta có thể tiếp tế xăng ở Vancouver. Đi từ đảo Christmas đến Canberra tốt thôi , miễn là có xăng ở đấy để tiếp tế.
Bốn ngàn galông xăng , một trăm năm mươi galông nhớt ? - vị sĩ quan hoa tiêu gật đầu - Tôi sẽ báo hiệu ngay .
Sĩ quan hoa tiêu lại nói:
Nếu không có nhiên liệu ở đấy , tốt hơn ta nên tìm cách khác . Trong trường hợp ấy , ta nên bay trở về WhiteWaltham và rồi tiếp tục bay đến Colombo thì nghỉ .
Không phải nước Anh -ông Macmahon hỏi.
David nhìn lên:
Ồ, Malta. Tất cả nhiên liệu chúng ta cần đều ở Malta. Vị bí thư nói:
Tôi nghĩ con đường Thái Bình Dương tốt hơn . Có thể trở lui được không nếu không có nhiên liệu ở đảo Christmas?
Sĩ quan phi công cắn môi:
Đảo Fiji, nếu bay từ Vancouver - anh ta nói - Chỉ có nơi đó là ở trong Liên Hiệp Anh thôi. Tôi không chắc là có quá xa đối với chúng ta hay không ? Oâng phải để cho tôi đi chếch lại đã.
Quay về phía ông Cox, David hỏi:
Nữ hoàng muốn khởi hành lúc mấy giờ?
Càng sớm càng tốt.
David nói:
Hướng tây . Nếu là đảo Christmas, chúng ta sẽ cố gắng đến đấy vào ban ngày. Cất cánh lúc chín giờ ba mươi, sau khi ăn sáng .
Tôi nghĩ là được thôi. Thế anh đã đến Chrismas chưa ?
David gật đầu:
Tôi đã đến đấy ba lần. Đó chỉ là một trạm tiếp liên, trên đảo có đồn điền dừa. Tôi không được rõ, từ khi chiến tranh nơi ấy đã được sử dụng nhiều. Không lực Hoàng gia Úc có một đơn vị biệt phái ở đấy - sau khi suy nghĩ , anh ta lại nói tiếp - Thực phẩm . Chúng ta tốt hơn nên dự trữ ở đây cho toàn chuyến đi Canberra. Đến Christmas, chúng ta không mua được nhiều đâu . Chúng ta chỉ có mặt ở đấy khoảng một giờ để tiếp tế xăng nhớt . Có bao nhiêu người cùng đi ?
Cả đoàn tùy tùng - Oâng Macmahon nói - Gồm tám người và đại tá không đoàn trưởng.
Từ phía sau , Rosemary trầm tĩnh nói:
Thưa thiếu tá , em có được đi không ?
Sao không . Không có cô làm gì được !
Viên phi công nói:
Tốt hơn tôi nên đi ngay để nắm tình hình.
Quay về phía ông Cox, anh ta nói:
Nhờ Đại tá gọi điện báo cho Ryder là tôi đang trên đường ra sân bay . Rồi nhờ Đại tá kiểm tra vấn đề xăng thử có ở Christmas không, tôi sẽ gọi lại cho ông vào lúc nữa đêm và lúc ấy chúng ta sẽ có quyết định dứt khoát . Oâng còn ở đây chứ?
Vâng , tôi vẫn ở đây.
David quay về phía Rosemary:
Cám ơn Cô Long về bữa tối này. Sáng mai gặp cô nhé!
Anh ta mặc áo choàng vào và đi ra ngoài. Một phóng viên chận anh ta lại trong lúc anh ta đợi taxi và bị anh ta cự tuyệt thẳng thừng. Xe chạy đến phi trường và anh ta đã làm việc với Ryder hơn nửa giờ ở bàn của chuyên viên bản đồ trongchiếc Ceres, vì bản đồ đang để ở đấy. Họ đi băng qua đường băng lạnh giá dưới vầng trăng sáng để trở về phòng ăn sĩ quan , sau đó nói chuyện qua điện thoại với Đại tá Cox ở khách sạn . Đảo Christmas có nhiên liệu, họ xác định giờ cất cánh là chín giờ ba mươi và cúp điện thoại . Oâng Cox phải gọi điện cho Quận công ở Gatineauvà David bắt đầu thương thuyết để xin đường bay qua vùng trời Hoa Kỳ . Đường bay đi qua bờ biển Thái Bình Dương trong lãnh vực của miền Los Angeles.
Sau đó David ngủ được vài tiếng và bước ra sân bay lúc bảy giờ cùng phi hành đoàn đã sẵn sàng , bên cạnh chiếc máy bay chuẩn bị cất cánh, anh ta cùng Ryder kiểm tra hướng đi và sơ đồ bay , Đến tám giờ rưỡi David ra lệnh cho phi hành đoàn đi ăn sáng và chín giờ mười lăm xe máy kéo máy bay ra đường băng .
Tin Nữ hoàng khởi hành lan nhanh và hằng ngàn nười tụ tập trên sân bay để đưa tiễn. Toán cảnh sát kỵ binh biệt phái có mặt ở đấy để không cho ai vào đường băng và kiểm soát các phóng viên chụp ảnh báo chí và truyền hình .
Đó là một buổi sáng nắng ráo với cơn gió lạnh buốt. Chiếc xe hơi đầu tiên đến đó là của vị toàn quyền mà binh sĩ và lính không quân khắp Liên Hiệp Anh đều biết đó là ngài Tom Forrest. Oâng bước ra khỏi xe và ân cần chào hỏi Frank Cox và đi bộ đến gần máy bay , đó là một người đàn ông dễ mến , nét mặt tươi tỉnh , đầy sinh lực. Oâng ta được người ta đem David đến giới thiệu và hai người bắt tay nhau .Sau đấy ông ta làm một cuộc kiểm tra chớp nhoáng chiếc máy bay trước khi nữ hoàng đến. Rồi hai người cùng ra tháp tùng với ông Delamain và các thành viên trong nội các sắp hàng trên đường băng .
Chiếc xe hơi Hoàng gia đến, các máy quay phim hoạt động, đèn máy ảnh chớp lia lịa khi Nữ hoàng bước ra, theo sau có Quận công. Trước đây David chỉ thấy Nữ hoàng có một lần khi ngài kiểm tra chiếc máy bay mới ở phi trường White Waltham. Nếu so sánh diện mạo của ngài chiều hôm vui vẻ đó, giờ đây ngài có vẻ mệt mỏi và hao gầy . Có một thời gian ngắn để bắt tay và chia tay trên đường băng và rồi ngài vội vã vào máy bay với nụ cười ngắn ngủi hướng về phía dân chúng.
Người sau cùng của đoàn tuỳ tùng cũng đã lên máy bay. Frank Cox và David đi theo sau Nữ hoàng và Quận công, khi đã vào trong, cửa đóng lại sau lưng họ. David chờ cho lối đi không có người và Nữ hoàng đã vào phòng dành riêng , anh ta mới bước tới và vào ghế bay có Ryder bên cạnh. Chiếc cửa nhỏ trên đầu họ được mở ra và ngọn cờ hoàng gia đang uể oải phơ phất trong gió sớm .
Frank Cox bước vào buồng lái, đứng sau lưng họ. David nhìn ông ta qua vai . Không đoàn trưởng nói:
Lên đường thôi. Cất cánh theo giờ riêng của anh, chỉ huy trưởng - David gật đầu quay về với công việc.
Một giờ sau , họ đang bay ở độ cao phi hành trong nắng mai, ở dưới xa là tầng mây trắng kết thành cụm như bông . David nhường tay lái cho Ryder và đi dài xuống phía dưới. Chàng dừng lại nói chuyện, với Thiếu tá Macmohon và cô Turnbull tuổi trung niên, và cuối cùng mới đến Rosemary. Chàng hỏi:
Em có khoẻ không ?