1
Äó là má»™t ngà y mùa hè nắng chói chang cách đây vừa đúng hai mươi năm. Chiếc xe commăngca dã chiến bạt sá»n, sÆ¡n lở mà bố tôi mượn cá»§a cÆ¡ quan chở ba bố con tôi ra sân bay Ná»™i Bà i. Tôi lên đưá»ng Ä‘i há»c đại há»c ở Nga, bố và em trai Ä‘i tiá»…n. Äây là lần đầu tiên tôi rá»i Việt Nam. Mưá»i tám tuổi, bốn mươi ba cân, hà nh lý là má»™t chiếc vali lèn đầy quần áo và các mặt hà ng tạp hóa. Son phấn Thái (xịn), kimono Nháºt (rởm), áo phông nữ "cà nh mai", áo phông nam "cá sấu"..., má»—i loại xếp thà nh má»™t xấp. Má»™t đống quần lót "hoa hồng" xanh đỠtÃm và ng vá»›i số lượng thừa thãi cho cả năm năm đại há»c. Hai bức tranh sÆ¡n mà i mà u sắc na ná như nhau, đỠđá», xỉn xỉn, má»™t bức "chăn trâu thổi sáo" và má»™t bức "vịnh Hạ Long". Và i tấm tranh lụa, cái nà o cÅ©ng tre, chim vá»›i thiếu nữ áo dà i (khi tre chim nhiá»u thì áo dà i Ãt, khi tre, chim Ãt thì áo dà i nhiá»u). Dăm gói bá»™t nghệ, má»™t lô dầu cao "Sao Và ng", mấy há»™p "sâm quy bổ tháºn" (thà nh phần ghi ngoà i vá» há»™p gồm nhiá»u loại cây thuốc nghe tên rất đáng nể, nhưng không thấy có sâm.)
Số hà ng hóa nà y không phải là dà nh cho tôi, tức là không phải để tôi dùng. Phần tôi, chỉ có và i bá»™ quần áo và hai táºp từ Ä‘iển Nga-Việt dà y cá»™p. Còn lại, quần áo, son phấn, thuốc thang là để xuất khẩu sang thị trưá»ng Nga vá»›i mục Ä‘Ãch đổi vá» bà n là , nồi hầm, ấm Ä‘iện, tá»§ lạnh... Các tác phẩm nghệ thuáºt thì dà nh để khi có dịp dùng là m quà tặng thầy giáo, bạn bè (ngưá»i Nga, tất nhiên, chứ ngưá»i mình có ai treo những thứ nà y trong nhà .) Suốt cả tuần lá»… trước ngà y tôi lên đưá»ng, chiá»u nà o sau giá» là m việc cô tôi cÅ©ng phải lăn lóc lượn Ä‘i lượn lại Hà ng Ngang, Hà ng Äà o để kiếm cho đủ chá»§ng loại, số lượng hà ng hóa cần thiết. Cô nhất quyết dà nh cái công việc khổ sai nà y vá» phần mình vì không tÃn nhiệm bố con tôi. "Lù đù như bố con mà y, không mua nhầm hà ng rởm thì cÅ©ng bị chúng nó chém cho, thôi cứ để đấy cô lo, cô có kinh nghiệm mua đồ cho thằng V. Ä‘i Hung năm ngoái rồi". Những túi to, bá»c nhá» mà cô hì hụi vác đến là m bố tôi phát hoảng: "Con L. C. Ä‘i há»c chứ có Ä‘i buôn đâu mà cô bắt nó tha Ä‘i nhiá»u thứ thế!" " Ai cÅ©ng mang Ä‘i như váºy cả, tá»™i gì không mang", cô tôi gạt phắt.
Äúng, ai cÅ©ng mang Ä‘i như váºy cả. Lúc kiểm tra ở hải quan, hÆ¡n ba chục cái vali cá»§a cả Ä‘oà n mở ra, cái nà o cÅ©ng có ngần ấy thứ: "cà nh mai", "cá sấu", phấn "con bướm", xi lÃp "hoa hồng"... Mấy cáºu bạn tôi, trong lúc xếp lại đồ đạc, vụng vá» là m tung ra ngoà i xấp quần lót nữ mà u sặc sỡ, mặt đỠlá»±ng lên ngang mà u đỠcá»§a bông hồng thêu trên quần lót (thá»i ấy khái niệm "đỠmặt" còn tương đối thông dụng.)
Trong vali cá»§a tôi có má»™t thứ mà chắc chẳng ai trong Ä‘oà n cùng Ä‘i hôm ấy có. Không, không phải là má»™t mặt hà ng "độc" mang láºu qua hải quan. Äó chỉ là má»™t tá» giấy đơn sÆ¡ vá»›i và i hà ng chữ viết to, đưá»ng nét rắn rá»i, tá»± tay bố tôi viết và dán và o mặt trong cá»§a nắp vali cho tôi trước hôm tôi lên đưá»ng. "TÃnh con hay quên nên bố dán và o đây cho khá»i thất lạc, và để má»—i lần con mở vali ra thì lại thấy ngay", bố tôi bảo. Ná»™i dung tá» giấy là những Ä‘iá»u bố tôi căn dặn cô con gái lần đầu tiên Ä‘i há»c xa nhà . Ông đánh số cẩn tháºn, có bảy Ä‘iá»u cả thảy.
Hai mươi năm đã qua, chiếc vali cÅ© mòn và quê kệch cá»§a chuyến xuất ngoại đầu tiên đã bị quẳng từ lâu ra bãi rác, nhưng tá» giấy ấy thì đến giá» tôi vẫn giữ. á» và ng, mép giấy chá»— sá»n má»ng tang, chá»— cá»™m vệt hồ dán, nó nằm sâu trong má»™t ngăn tá»§ cá»§a tôi, kẹp giữa cuốn sổ thÆ¡ thá»i sinh viên. Bây giá» Ä‘á»c lại, thấy thương bố đến nao lòng.
Nhưng ngà y đầu tiên ở MatxcÆ¡va, lúc mở vali ra, Ä‘áºp và o mắt những lá»i dặn dò cá»§a bố, tôi chỉ thấy buồn cưá»i. Từ khi mẹ tôi mất, má»i ná»—i lo toan cho hai đứa con dồn cả lên vai bố tôi, ông đâm ra thà nh ngưá»i kỹ tÃnh. Con gái đã mưá»i tám tuổi mà bố phải dặn chi li từ chuyện ăn, chuyện mặc. Mặc đủ ấm khi trá»i lạnh... (Ông già không yên tâm vá»›i cô con gái chá»§ trương ăn mặc vị nghệ thuáºt, bất chấp thá»i tiết. "Mặc gì" luôn luôn là đỠtà i tranh luáºn nảy lá»a giữa hai bố con, những sáng mùa đông trước giá» Ä‘i há»c, kể từ khi tôi bắt đầu trở thà nh má»™t cô bé thÃch là m Ä‘iệu, lá»›n lên giữa Hà Ná»™i đói nghèo cá»§a thá»i bao cấp mà khái niệm "ấm" và khái niệm "đẹp" chẳng mấy khi may mắn Ä‘i đôi được cùng nhau.) Ä‚n uống Ä‘iá»u độ... (chứ đừng thỉnh thoảng lại bá» bữa ban ngà y, lục cÆ¡m nguá»™i ăn đêm, như hồi ôn thi đại há»c!) Chịu khó táºp thể thao... (đây là điá»u mà cụ vẫn phà n nà n rằng con chẳng giống cha: bố thì hăng hái hết chạy lại bÆ¡i, con thì rảnh rá»—i chỉ thÃch nằm dà i ra Ä‘á»c truyện.) Há»c táºp là nhiệm vụ chÃnh, không được để các hoạt động khác là m ảnh hưởng đến việc há»c... (Các hoạt động khác? Hẳn cụ muốn nói đến "hoạt động thương mại"? Nghe nói sinh viên Việt Nam ở Liên Xô và Äông Âu bây giá» buôn bán rầm rầm, bố tôi chỉ sợ con gái theo Ä‘uôi bạn bè mà xao lãng chuyện há»c. Nếu không có cô tôi vừa thuyết phục vừa trách móc thì bố tôi đã quyết không cho tôi mang Ä‘i những mặt hà ng "chiến lược" kể trên. ("DÃnh và o chuyện buôn bán phức tạp lắm, nhà mình không có khiếu Ä‘i buôn!"). Tôi Ä‘ang háo hức vá»›i chuyến Ä‘i, thấy bố bảo sao cÅ©ng sẵn sà ng nghe váºy, nhưng cô tôi đã đưa ra má»™t lý lẽ đơn giản: "Anh có lo được cho con L.C. không, mà không để nó tá»± lo cho nó? Mấy năm nữa nó há»c xong vá» nước, lấy chồng đẻ con, anh muốn nó cÅ©ng sống cá»±c như anh bây giá» Ã ?". Bố tôi láºp tức đầu hà ng, những rõ rà ng trong lòng vẫn không yên.) Tuyệt đối tránh quan hệ yêu đương vá»›i ngưá»i nước ngoà i... A, đây má»›i là vấn đỠmấu chốt!
"Tình không biên giá»›i" là ná»—i lo sợ ám ảnh hầu hết các ông bố bà mẹ có con Ä‘i du há»c thá»i bấy giá». ÄÆ°Æ¡ng nhiên, ở má»™t cái xứ, má»™t cái thá»i, mà việc cô con gái Hà Ná»™i lấy chồng Nghệ TÄ©nh đôi khi cÅ©ng đủ là m nên má»™t bi kịch gia đình, thì chuyện dâu tây rể tây phải bị coi là đại há»a. Vả lại, ai cÅ©ng biết rằng Ä‘i du há»c mà "lấy tây" thì chẳng còn đưá»ng vá» nước: đương sá»± bị coi như kẻ đà o ngÅ©, bố mẹ mất con, gia đình mất danh dá»±. Äây má»›i là điá»u đáng sợ nhất đối vá»›i các báºc phụ huynh. Hai tiếng "lưu vong" thá»i ấy nghe giống như má»™t án tù. Những trưá»ng hợp "lưu vong ái tình" trong giá»›i lưu há»c sinh má»›i chỉ xảy ra hiếm hoi lẻ tẻ, nhưng cÅ©ng đủ để treo gương tà y liếp.
Cuá»™c Ä‘á»i luôn luôn có những biến động bất ngá». Thế hệ cá»§a chúng tôi, lá»›p du há»c sinh ra Ä‘i và o những năm tám mươi, sẽ mở đầu cho má»™t là n sóng lưu vong má»›i mà "ái tình" không phải là nguyên nhân và con đưá»ng duy nhất như các năm vá» trước. Nhưng và o thá»i Ä‘iểm đó, đứng chen chúc trên sân bay Ná»™i Bà i, nhá»… nhại mồ hôi trong cái oi ả cá»§a má»™t ngà y cuối tháng tám, không ai trong chúng tôi có thể ngá» trước được Ä‘iá»u nà y. Vali đầy ắp hà ng và đầu đầy ắp ước mÆ¡, chúng tôi ra Ä‘i, để lại sau lưng mình quê hương mà sau nà y đối vá»›i nhiá»u ngưá»i mãi mãi sẽ chỉ còn là má»™t chốn để thương để nhá»›.
Äêm đầu tiên ở MatxcÆ¡va, trá»i cuối hè bắt đầu se lạnh. Mệt phá» ngưá»i sau má»™t chuyến bay dà i và má»™t lô thá»§ tục hà nh chÃnh rắc rối, nhưng không sao ngá»§ được, tôi và T.H. ra đứng bên cá»a sổ, nhìn xuống thà nh phố lấp lánh dưới ánh đèn. Choáng ngợp trước vẻ đẹp lá»™ng lẫy cá»§a đêm MatxcÆ¡va, choáng ngợp vì nhiá»u cảm xúc mÆ¡ hồ, lẫn lá»™n, choáng ngợp vá»›i những dá»± cảm vá» má»™t tương lai còn chưa rõ nét nhưng chÃnh vì váºy mà lại có vẻ đẹp huyá»n bà đến nao lòng. Còn gì rạo rá»±c hÆ¡n khi ngưá»i ta mưá»i tám tuổi, thả hồn bay bổng đến má»™t vùng trá»i mà má»i mÆ¡ ước Ä‘á»u được phép, má»™t vùng trá»i bà ẩn có cái tên gá»i rất quyến rÅ© là Tương Lai.