Một giờ sau, Elise vào phòng Lisette.
- Hắn nghi ngờ - Elise nói 1 cách căng thẳng - Hắn ra lệnh cho tôi phải đi ngay bây giờ.
- Không thể như thế được ! Nếu như thế thì hắn đã cho bắt và bắn chị như Paul và André.
- Hắn nghi ngờ tôi rồi - Elise lặp lại, bộ mặt đau khổ và giận dữ của Lisette đã tác động đến cô. Cô nhớ lại những lời đồn đại và mối quan hệ giữa Lisette với Paul Gilles, lần đầu tiên cô tự hỏi điều đó có thật hay không - Hắn không cho phép 1 người nào khác đến Valmy, vì chỉ có mục đích là gài bẫy họ. Tạm biệt Lisette. Không còn thì giờ nữa. Tôi phải đi.
Lisette bước lại phía cô :
- Máy ảnh đâu - Nàng hấp tấp hỏi
Đôi mắt Elise trông buồn thảm.
- Trong túi xách của tôi.
Cánh mũi thanh tú của Lisette phập phồng :
- Chị sẽ bị lục soát - Nàng nói gấp - Hãy đưa tôi giấu nó.
- Nhưng nguy hiểm lắm - Elise phản đối 1 cách yếu ớt.
- Cứ đưa nó cho tôi - Nàng cương quyết nài nỉ.
Elise chớp mắt ngần ngại, trước mặt cô là 1 Elise đã thay đổi, cứng rắn và cương quyết, khó lòng lay chuyển đuọc ý định của nàng.
Elise cúi xuống chiếc túi dưới chân và mở dây kéo.
- Nó ở trong này đây - cô lôi ra 1 hộp thiếc đựng sữa bột.
- Máy đã gắn phim chưa ?
Elise mở to mắt :
- Có, nhưng ...
- Tôi sẽ đưa nó cho ai ?
- Cô không thể làm điều đó, Lisette ạ - Elise hoảng hốt nói - Cô không đủ khả năng đột nhập vào căn phòng đó đâu. Đây là 1 nhiệm vụ rất nguy hiểm.
- Tôi sẽ cố gắng - Lisette sôi nổi nói - và nếu tôi không thành công, tôi muốn biết phải giao cuộn phim này cho ai ?
Họ nghe tiếng giày bốt nặng nề đi vào đại sảnh và những tiếng nói đầy chất vấn vang lên. Elise lùi lại phía cửa :
- Tôi phải đi. Họ đang tìm tôi.
- Nhưng tôi phải giao cuộn phim này cho ai ?
Elise thoáng ngập ngừng rồi vội vã nói :
- Jean Jacques, quán Candide, Bayeux. Tạm biệt Lisette. Chúc may mắn.
Cô chạy ra khỏi phòng, vội vã đi dọc hành lang và xuống cầu thang. Vài giây sau có tiếng cửa đóng sầm rồi tất cả lại chìm vào yên lặng.
Lisette ngồi xuống giường và mở chiếc hộp. Nàng đẩy những ngón tay giữa lớp bột mịn cho đến khi chúng chạm vào 1 vật gì cứng và đặc. Mắt nàng sáng lên. Nàng phải thực hiện những gì mà Elise không còn làm được nữa.
Nàng tin tưởng vào quân đồng minh sẽ biết đích xác kế hoạch mà Dieter Meyer đưa ra đối phó với họ. Và nàng sẽ vô hiệu hoá chúng. Cái chết của Paul và André không thể bỏ qua mà không trả thù, dù nàng phải trả giá bằng chính mạng sống của mình.
Năm ngày sau, André Caldron được chôn cất tại sân nhà thờ Saint - Marie - des - Ponts. Dieter Meyer đã đột ngột thông báo với ông bá tước rằng không 1 ai trong toà lâu đài Valmy được phép tham dự đám tang đó. Nhưng vẫn có người chống lại lệnh cấm của Dieter.
Không phải Lisette hay ông bà tước mà lại là bà bá tước.
- Nhưng mình có quen biết Caldron nhiều lắm đâu - Ông Henri phản đối, mặt đầy vẻ lo lắng.
- Nhưng đây là 1 tập tục - bà Héloise lặng lẽ nói, vừa đặt chiếc nón đen nhỏ nhắn lên búi tóc của mình - Ông ta chết tại Valmy. Em có bổn phận phải đi dự đám tang, và không ai được ngăn cản em hết, ngay cả thiếu tá Meyer.
- Anh hiểu tâm trạng của mình. Hãy tin anh. Nhưng mình không nên cãi lệnh hắn.
Bà bá tước sửa lại chiếc mạng che mặt. Trông bà như sắp sửa đi dự bữa tiệc ở nhà hàng Ritz chứ không phải đi dự đám tang 1 ông chủ quán cà phê tại Saint - Marie - des - Ponts. Đôi chân thon dài của bà được bọc trong váy lụa đen. Ba năm trước đây, bà đã dấu đôi vớ ấy đi, chỉ định mang nó trong ngày giải phóng, nhưng cái chết của André Caldron và Paul Gilles trên mảnh đất của gia đình Valmy khiến bà đã lôi chúng ra cùng bộ vét đen do tiệm Balmain may trong chuyến đi Paris lần cuối cùng trước khi chiến tranh bùng nổ.
- Hắn sẽ ngăn cản mình - Chồng bà báo trước - Hắn sẽ không cho phép ai coi thường mệnh lệnh của hắn.
Héloise không nói gì. Bà cầm lấy cuốn kinh, khuôn mặt đẹp và quy phái của bà không hề có dấu vết của thời gian. Ông Henri trìu mến nhìn bà, ông thấy nao nao trong dạ. Bà luôn tạo cho ông những bất ngờ.
Một người vô cùng thù ghét sự náo động, đôi co và luôn tìm cách tháo lui những tình huống đó nếu có thể, giờ đây lại chủ động khơi dậy và đối mặt với cơn thịnh nộ của Meyer theo cách sự sự của riêng mình.
- Cho dù anh chưa hề nói về tình yêu bất diệt của anh - Ông bá tước nói, tiến lại phía vợ và hôn lên thái dương bà - Nhưng em hãy tin rằng, điều ấy luôn tràn ngập trong tim anh.
Đôi má bà Héloise ửng hồng.
- Cám ơn anh, Henri - Bà nói rồi quay đi, nhưng khi ông bá tước tiễn chân bà đến cửa, bà Héloise ngăn lại - không Henri, đừng đi với em. Em muốn làm việc này 1 mình.
Bà dừng lại ở đầu cầu thang, cố nén 1 cơn run nhẹ rồi bước xuống, bên ngoài trông bà vô cùng điềm tĩnh. Dieter biết rõ bà bá tuóc định làm gì. Thái độ can đảm và thách đố của bà cũng hệt như con gái mình. Khi bà bá tước băng qua đại sảnh, hắn mở cửa phòng ăn chính, bóng của hắn chắn ngang lối đi.
- Bà đi đâu vậy ? - Hắn lặng lẽ hỏi.
- Tôi đến dự đám tang André.
Giọng nói trong như tiếng sáo của người đàn bà lạnh băng. Đã có thời gian bà chuyện trò thân mật với hắn, mời hắn cùng ăn tối, những tưởng thế nào cũng có 1 người Đức khác biệt, 1 người Đức không phải là đảng viên đảng quốc xã. Nhưng bà đã lầm. Dieter nhìn bà 1 cách ngưỡng mộ lẫn bực tức. Dáng dấp của bà chưa hề lộ vẻ gì của 1 phụ nữ ở tuổi năm mươi. Nhìn bà hắn liên tưởng đến hình ảnh mai sau của Lisette, rồi nàng cũng sẽ như thế. Nghĩ đến Lisette, ánh mắt hắn lộ rõ nét đau đớn. Hắn cộc cằn nói :
- Tôi đã ra lệnh không ai ở Valmy được đi dự đám tang cả.
Nãy giờ bà vẫn luôn nhìn thẳng về phía trước, không hề nhìn đến Dieter. Câu nói của hắn làm bà quay lại và đôi mắt xanh xám nhìn hắn đăm đăm.
- Tôi có biết lệnh của ông, thiếu tá Meyer ạ.
- Và bà muốn phản đối ?
- Nếu muốn ngăn tôi đi dự đám tang nguời mà ông đã bắn chết thì ông phải làm chuyện đó 1 cách khác kia.
Dieter thở dài. Hắn tự hỏi bà sẽ nói gì nếu hắn cho biết người đàn ông mà bà muốn đi dự đám tang đã hèn hạ nêu tên con gái của bà cũng là thành viên của quân kháng chiến.
- Được rồi - hắn nén giọng - Tôi sẽ gọi xe đến cho bà.
- Thiếu tá Meyer, tôi không thể tưởng tượng mình sẽ đến đám tang của 1 trong những nạn nhân của ông bằng xe của cơ quan Đức. Thà tôi lết đến đó còn hơn - Bà quay lưng bước nhanh, gót giầy cao gõ trên mặt sàn lát đá.
Hắn quay lại với bản báo cáo đang hoàn tất. Mọi nỗ lực đã sụp đổ. Với trạng thái thần kinh căng thẳng, hắn chỉ còn nghĩ tới Lisette. Rồi không thể chịu đựng thêm nữa, hắn giận dữ rời khỏi lâu đài, đến chỗ chuồng ngựa, nơi làm nhà xe cho chiếc Horch của hắn và ra lệnh cho tài xế đưa hắn tới Vierville.
Tuyến phòng thủ vẫn chưa được đáp ứng đầy đủ. Họ còn cần nhiều bê tông, sắt thép, những vòm xoay cho công sự và kô cốt để những cầu vồng lửa từ súng của họ không bị cản trở.
Khuôn mặt của Lisette vẫn lởn vởn trong tâm trí khiến hiến rên rỉ. Không biết đến bao giờ nàng mới lắng xuống. Hắn đang cần đàn bà, phải thật nhiều đàn bà. Và hắn đã có phép nghỉ cuối tuần trong tay.
Khi chiếc Horch phóng qua con đường nhỏ có bờ giậu cao, hắn quyết định đi Paris. Những viễn tưởng hấp dẫn này cũng không làm hắn phấn chấn nổi. Hắn không còn ham muốn những nguời đàn bà khôn ngoan, từng trải, những nguời đã đem lại cho hắn 1 cảm giác sảng khoái trong những kỳ nghĩ phép trước đây. Hắn chỉ muốn Lisette.
Khuôn mặt nàng lại bừng lên trong tâm trí hắn. Hắn nhớ cả nhịp đập tim nàng dưới bàn tay của hắn, tiếng cười nho nhỏ trong miệng, chiếc miệng gợi tình thanh thoát của nàng. Rồi hắn nhớ đến mối căm thù sôi sục của nàng và điều đó khiến cơn thịnh nộ sâu lắng đang cố nén lại trong Dieter càng thêm thiêu đốt hắn. Tên người Anh chẳng liên quan gì đối với họ. Nàng, phải, chính nàng có trách nhiệm với cái chết của Paul Gilles. Nếu nàng không điên rồ dính líu với quân kháng chiến thì Gilles không có lý do gì phải im lặng.
Tuy nhiên, hắn phải quyết định nói với nàng rằng hắn biết những hoạt động kháng chiến của nàng. Đó là cuộc chạm trán mà hắn sợ hãi. Hắn chỉ gặp nàng 1 lần từ khi xảy ra vụ bắn giết. Chính nàng đã yêu cầu gặp hắn, và trong khoảnh khắc, hắn đã hy vọng là nàng đến để hoà giải, nhưng không phải thế, nàng đến để báo cho hắn biết Paul Gilles được chôn cất tại Valmy.
- Đây có phải là 1 yêu cầu không ? - Hăncáu kỉnh hỏi khi cơn giận đã idụ xuống.
Nàng lạnh lùng im lặng, đôi mắt thâm quần, gương mặt xanh xao tái nhợt. Hắn tự hỏi phải chăng nàng cũng mất ngủ nhiều như hắn, hắn mong ứơc điều đó cũng xảy ra với nàng.
- Tai sao Gilles lại được chôn ở Valmy ?
- Anh ta không có gia đình và chết tại Valmy, nên việc chôn cất Gilles tại Valmy là lẽ dĩ nhiên - Mọi đường nét trên cơ thể nàng như căng ra vì sự căng thẳng, giọng nàng đanh lại.
Nàng mặc 1 chiếc áo hắn chưa bao giờ thấy. Nó đuợc may bằng lụa đen với tay dài và cổ cao, không hề có món nữa trang tô điểm nên nét giản dị lại càng nổi bật. Tóc nàng chải ngược ra sau, cột lại ở gáy bằng 1 giải nhung. Trông nàng càng đẹp não nùng. Hơi thở vương lại trong cổ hắn, và trong 1 giây, hắn không tin rằng mình có thể thốt ra lời. Rồi hắn hổi một cách cộc lốc :
- Tại Valmy có đất thánh à ?
- Đúng vậy, có 1 nhà nguyện nhỏ gần cổng. Họ de Valmy luôn luôn được chôn cất trên đất của Valmy.
- Và bây giờ Paul Gilles đuợc gia nhập dòng họ này à ?
Nàng cảm thấy bối rối vì sự căm thù trong giọng nói của hắn, nhưng rồi nàng thong thả đáp :
- Phải.
Hắn không thể chịu đựng sự gần gũi với nàng thêm chút nàn onữa.
- Vậy hãy chôn tên đó ở Valmy đi - hắn hùng hổ nói và rảo bước rời khỏi phòng, cơn thịnh nộ và thất vọng cùng sự ganh tỵ dằn vặt sâu xa trong hắn.
Một vị linh mục đã đến từ Sainte - Marie - des - Ponts và Paul Gilles đuợc an táng tại nghĩa trang của de Valmy.
Sau ngày tang lễ, Dieter cho tài xế dừng lại cổng toà lâu đài, và như bị thôi thúc bởi vô hình nào đó, hắn tiến về phía nấm mộ. Nơi đây, hoa chỉ mới được trồng. Có những khóm dạ lan hương màu xanh tím, cây cải âm sắc màu hoa cà và siêu vẹo của nhà nguyện phủ đầy cây đậu tía cùng cây liên não và những bụi hồng dại gai góc, khi mùa hè đến, khoảng nghĩa trang nhỏ bé này sẽ tràn ngập mùi hương. Không gian quá tĩnh mịch đến nỗi hắn có thể nghe thấy tiếng gầm xa xa của biển và tiếng chim ríu rít gọi nhau trong khu rừng sồi cạnh đó. Đây là nơi mà một ngày nào đó, Lisette sẽ nằm xuống, rồi đến những đứa con của nàng và các thế hệ tiếp theo. Hắn đột ngột quay người lại đi về phía chiếc xe. Hắn phải chấm dứt mọi suy nghĩ về nàng. Câu chuyện đã kết thúc, không còn gì để vương vấn. Hắn chịu đừng những cơn điên loạn trong phút chốc, và giờ đây, hắn đã bình tâm lại.
Chiếc Horch luớt đi 1 khoảng rồi dừng lại trên đỉnh dốc đá của Viervile. Hắn ra khỏi xe, bước trên đám cỏ ẩm uớt và phóng tầm mắt ra biển. Đây là biển Anh quốc, chiến hào đã bảo vệ nước Anh. Gió lạnh như cắt da từ hướng Tây thổi vào làm sóng lao mạnh lên bãi đá cuội. Hắn cố gắng hướng ý nghĩ về nhiệm vụ sắp tới : chiến lược phòng thủ bờ biển; bức tường Đại Tây Dương... Tuy nhiên, hắn chỉ càng thêm bực bội về sự bất lực của mình với việc gạt nàng ra khỏi tâm trí như trước đây hắn đã từng làm với nhiều người đàn bà khác. Ba mươi hai tuổi, dày dạn khôn ngoan, hắn đã quá quen với những cú sét ái tình, nó đến bất ngờ không cần đến những lý luận, biện giải, đó là sự mê đắm ngay từ giây phút đầu tiên hắn không thể thoát ra được nữa. Mắt Dieter nheo lại, hắn không thể dung thứ sự yếu đuối của kẻ khác, và thật trớ trêu nếu hắn phải chịu đựng sự yếu đuối trong chính mình. Từ nay, hắn sẽ vĩnh viễn gạt bỏ hình ảnh nàng ra khỏi ký ức.
Lisette nhét sâu lon sữa bột vào tủ đựng thức ăn, phía sau đống đồ hộp của các loại thức ăn khô khác. Như thế sẽ đỡ bị nghi ngờ hơn là giấu trong ngăn kéo bàn trang điểm. Nàng hiểu, sau khi Elise ra đi, cha nàng cho rằng việc cố gắng đột nhập phòng ăn lớn đã bỏ lửng, nhưng nàng cũng chẳng cải chính với cha. Bất cứ điều gì cần làm, nàng sẽ hành động 1 mình.
Chân của nàng sắp lành nên bác sĩ không còn đến lâu đài nữa. Nàng tự vá bánh xe đạp, gò lai cái khung xe méo mó và thay mấy cây nan hoa mới vào bánh xe. Bây giờ là tháng 3, hoa uất kim hương đã bắt đầu nở. Nàng đã tỉa hoa hồng, cắt bỏ những phần bệnh hoạn và bị sương làm hư hại. Nàng làm việc đến tận hoàng hôn. Công việc mệt nhọc giúp nàng bớt suy nghĩ vì sự suy nghĩ chỉ khiến nàng bị dằn vặt với những tình cảm đau đớn.
Nàng hiếm khi gặp Dieter, mỗi khi trông thấy hắn nàng như thấy lại cả Paul và André, tay họ bị trói quặt ra sau lưng, cả hai chỉ còn là 1 đống tả tơi vấy máu. Hắn đã lên Paris để nghỉ phép, đồng thời đến bộ tham mưu của Rommel tại La Roche - Guyon và thực hiện những chuyến thanh tra. Tuy nhiên, sự canh phòng vẫn chặt chẽ mỗi khi hắn ra đi. Bây giờ có thêm lính canh gác ngay cổng Valmy. Không có ai có thể ra vào mà thoát khỏi sự kiểm sáot của họ. Lisette giống như tù giam lỏng. Đã hai lần nàng đạp xe đến Bayeux và cả hai lần nàng đều biết mình bị theo dõi. Nàng không đến quán rượu Candide mà ngồi nán lại nơi 1 quán cà phê bên đường với 1 ly rượu hồi trước khi trở về nhà, trên con đường dài và mệt mỏi. Elise nói đúng, Dieter đã nghi ngờ và vẫn còn nghi ngờ. Hắn đang chờ nàng vô tình lộ ra những thành viên khác của tổ chức kháng chiến. Cái chết của Paul và André chưa đủ. Nàng cảm thấy khổ sở với lòng ước muốn được trả thù. Điều đó giống như 1 sự giải thoát cho linh hồn tội lỗi của nàng.
Khi đến Saint Marie, chân nàng đau đến nỗi nước mắt muốn trào ra. Thật là 1 chuyến đi vô ích. Nàng mệt nhọc leo qua khu rừng sồi, tự hỏi khi nào nàng có thể thực hiện được nhiệm vụ đó. Nàng phải thông báo dự định của mình với người liên lạc của Elise ở quán rượu Candide. Nàng tránh né những ánh mắt đầy ác ý của bọn lính nhở nhơ qua lại bằng cách đạp xe đến chuồng ngựa như thường lệ. Nàng dựa xe vào bức tường bên ngôi nhà bếp và lê bước qua những căn phòng bỏ hoang bên dưới của Valmy để vào phòng ngủ.
Đã 5 giờ chiều. Mẹ nàng đang nghỉ. Cha nàng đi dạo như thường lệ. Bà Marie báo trước sẽ đi thăm bà Chamot đang bị viêm cuống phổi. Mệt mỏi với sự thất bại nàng để nguyên quần áo lăn ra giường, mắt nhắm lại. Nàng sẽ không cố gắng thực hiện 1 chuyến đi nào nữa cho đến khi đã hoàn tất công tác tự nguyện của mình, đến lúc máy ảnh đã có đầy đủ những tấm phim quan trọng chờ đem rửa.