Lisette đứng sững 1 lúc, choáng váng trước bản tin vừa nghe. Nàng chạy ra hành lang đến trước phòng làm việc của cha.
Ông bá tước đang ngồi ở bàn giấy, đăm đăm nhìn vào bản đồ của nước Pháp theo tỷ lệ lớn, trong tay là 1 ly Salvados.
- Việc đó tới rồi ba ơi ! - Nàng nói không kịp thở khi vừalao vào phòng - Có mật lệnh kháng chiến quân, cuộc đổ bộ đã thành sự thực.
Ông bá tước nhìn nàng ngơ ngác.
- Con nói gì ? Ba không hiểu.
Nàng bước nhanh lại phía cha.
- Dieter nói cho con nghe mật lệnh quân Anh sẽ gởi đi trước khi đổ bộ. Nó được chia thành hai phần. Phần đầu sẽ được phát đi ở London cách đây vài phút.
Ông bá tước loạng choạng đứng lên.
- Con muốn nói là con đã nghe đài BBC phải không ? - GIọng ông ngờ vực - Ngay tại đây, ở Valmy này à ?
Lisette gật đầu, mái tóc sẫm màu sổ tung ra, lấp lánh trong ánh đèn.
- Vâng, con nghe mỗi ngày với Dieter.
Ông Henri đưa tay lên che mắt. Hình phạt đối với việc có radio rất nặng : bị đầy tới trại cưỡng bách lao động hoặc xử tử như 1 gián điệp và Lisette không những nghe đài cấm mà còn cùng nghe với 1 sỹ quan Đức ! Đã có lúc ông nghĩ rằng mình có thể thay đổi được quan hệ giữa Lisette và thiếu tá Meyer. Nhưng giờ thì nó đã tiến triển quá xa.
- Khi nào họ đến ? - Ông cố gắng tập trung lại - Mà cái chính là đổ bộ ở đâu kia ?
- Con không rõ. Nhưng mật lệnh này để cảnh giác quân kháng chiến bắt đầu phá hoại đường ray và đường bộ nối với bờ biển. Dieter cho rằng cuộc đổ bộ này xảy ra ở Normandy. Ba phải đi ngay bây giờ - Lisette nóng nảy - Ba phải đưa mẹ tới Balleroy.
- Chúng ta cùng đi Balleroy - Giọng ông run run vì xúc động - Cuộc đổ bộ sẽ là trận chiến vĩ đại nhất trong lịch sử nước Pháp - Ông nắm chặt tay nàng - Ba không tin nổi nữa, Lisette. Chúng ta phải chờ đợi và hy vọng suốt mấy năm qua. Cuối cùng thì họ đã tới ! Nước Pháp lại được tự do.
Nàng ôm chầm lấy cha, biết rằng ông đang xúc động đến chảy nước mắt.
- Việc đầu tiên là ba phải đi ngay sáng nay, sau khi hết giới nghiêm. Dieter đã để lại giấy tờ để được đi dễ dàng. Ba sẽ không gặp khó khăn nào tại các chốt kiểm soát đâu.
- Con phải nói là chúng ta - Chúng ta sẽ không gặp khó khăn nào - Ông bắt bẻ.
Lisette nhẹ nhàng lách ra khỏi cha và lắc đầu :
- Không, ba ơi. Con sẽ không đi với ba. Con sẽ ở lại Valmy cho đến khi Dieter trở về.
Vẻ hồ hởi trên khuôn mắt ông biến mắt. Ông tái mặt phản đối :
- Con không thể ở đây 1 mình. Thật quá sức tưởng tượng. Hoặc chúng ta cùng đi hoặc cùng ở lại tất cả.
Lisette nhìn cha không chớp mắt.
- Không ba à - Nàng lặp lại giọng dứt khoát - Con sẽ không rời Valmy mà không chào tạm biệt anh ấy. Xin ba đừng ép con điều đó. Con sẽ ở lại đây đến khi anh ấy trở lại. Con tự đến Balleroy được mà.
- Mẹ con không bằng lòng đầu - Ông vẫn khăng khăng tuy đã cảm thấy thất vọng - Cuộc đổ bộ có thể xảy ra trước khi con ra đi. Con sẽ bị kẹt mất thôi.
- Ba không cần phải cho mẹ biết mật lệnh đó. Ba chỉ ngỏ ý đến thăm Balleroy và muốn mẹ đi cùng, nói cho mẹ biết liền đi ba, cả bà Marie nữa. Ba cần phải đi ngay sáng sớm nay, trước khi các đội quân tràn tới làm nghẽn đường.
Vai ông buông thõng xuống. Ông biết có bàn cãi thêm cũng vô ích mà thôi.
- Chúng ta có cần liên lạc hay cho biết về mật lệnh này không ? - Ông hỏi với vẻ thua cuộc.
Lisette lắc đầu.
- Không ba à. Những người liên quan đến mật lệnh này sẽ nhận đuợc nó để hành động. Dietr ra lệnh cho Saint - Marie - des - Ponts đi di tản cách đây 1 tuần. CHúng ta chỉ việc chờ đợi.
Nghe giọng nói căng thẳng của Lisette, ông bá tước cảm thấy thương con gái hơn. Ông biết Lisette đang nhớ Dieter. Trận chiến hằng mong ước đã tới nhưng nó có thể cướp đi người đàn ông mà Lisette yêu thương. Ông lại thở dài. Thế thì ngay cả viễn tưởng chiến thắng của quân Đồng minh cũng chẳng được việc gì.
- Ba sẽ nói với mẹ con và bà Marie ngay bây giờ - Ông ngượng nghịu nói, không biết mình có an ủi được con gái chút nào không - Nhờ ơn Chúa, trận này sẽ là trận cuối cùng.
Lisette nhìn xuống tấm bản đồ nước Pháp trải ra trên bàn.
- Con hy vọng như vậy - Nàng nói với vẻ quyết liệ, bàn tay trong túi váy nắm chặt lại, cho đến khi những ngón tay trắng bệch ra - Con hết lòng mong muốn như vậy ba ạ.
Tối hôm đó Lisette ngủ rất ít. Lúc hai giờ, nàng nghe tiếng bom dội quen thuộc, có lẽ ở Cherbourg. Nàng tỏ ra can đảm chờ đợi 1 cuộc tấn công mở rộng, để máy bay bay nhiều hơn qua eo biển Anh quốc. Nhưng họ không tới. Những chiếc máy bay chỉ thả xuống những chuyến bom hàng đêm. Rồi quay về Anh, kèm theo tiếng súng liên thanh nổ lạch tạch đuổi theo phía sau.
Ông bà Bá tước và bà Marie ra đi lúc 7 giờ sáng nay, Lisette chỉ muốn thấy trung uý Halder và tụi lính Đức phải lo âu căng thẳng chờ đợi, nhưng những hoạt động ở sân sau cualẩu đài vẫn không có gì xao động hơn thường lệ. Có lẽ họ không để lộ ra vì cuộc tấn công đã được thông báo đêm qua.
- Henri, chắc em không cần đi với anh nữa - bà bá tước bõng do dự khi cha nàng đỡ Marie và giỏ trứng lên băng sau của chiếc Citroen của gia đình.
- Em yêu, em phải đi chứ - Henri cương quyết. Ông cảm thấy thích thú. Ít râong cũng còn thẩm quyền với 1 phụ nữ trong nhà này. - Gia đình Duboscs sẽ dành cho hcúng ta 1 chỗ trú ngụ nếu chúng ta rời Valmy. Và cách biết ơn duy nhất là đáp lại tấm thịnh tình đó.
- Nhưng Lisette phải ở nhà 1 mình suốt cả ngày.
- Chào mẹ - Lisette lên tiếng. Nàng mở cửa trước xe hơi và hôn lên má bà - Đừng bận tâm vì con. Con sẽ khoẻ thôi.
Ông bá tước đóng sập cửa sau lại nhìn Lisette, ánh mắt lo lắng.
- Lisette... Con nghĩ lại đi. Đi với ba mẹ con nhé !
- Không ba à - Lisette đáp với vẻ quả quyết mà ông đã nói với mẹ nàng khi nãy - Ở Valmy con sẽ an toàn thôi. Và con sẽ đến với ba sớm. COn xin hứa.
Bà bá tước đang quay kính cửa xe xuống, chợt nhìn nàng dò xét. Lisette biết rằng chần chừ thêm chút nữa là bà sẽ nghi ngờ. Nàng lùi lại nhìn họ và vẫy tay. Nụ cười rạng rỡ trên môi nàng.
- Tạm biệt ba mẹ... Tạm biệt Marie.
Ông bá tước lặng lẽ ngồi vào tay lái, ông chẳng thể nào làm khác được, chỉ có thời gian mới thay đổi được quyết định của Lisette. Tốt hơn là đưa Héloise đến Balleroy rồi Lisette sẽ tới sau, còn hơn là để bà ở lại và kẹt luôn giữa trận chiến đẫm máu khốc liệt này.
Chiếc Citroen từ hai năm nay chưa được sử dụng tới ì ạch nổ máy rồi lăn bánh. CHiếc xe xóc nhẹ bên trên khoảng sân trải sỏi hướng về lối đi có mái vòm bằng đá rồi tiến dần ra con đường có trồng cây đoạn hai bên.
Lisette vẫy tay mãi cho đến khi xe mất hút như lần tiễn Dietr ra đi. Giờ đây nàng hoàn toàn cô độc, không còn ai để chuyện trò, cả vú Marie cũng đi rồi. Nàng quay người bước nhanh vào nhà. Trung uý Halder sẽ biết cha mẹ nàng và bà Marie đã rời khỏi Valmy, chỉ còn mình nàng ở lại. Ý nghĩ đó làm nàng hơi khó chịu. Không biết bao lâu nữa Dieter mới về. Chắc chắn hắn đã nghe bản tin tối qua và nếu may mắn, hắn sẽ kịp về vào giờ ăn trưa, có thể sớm hơn. Nàng rót 1 tách Chicory rồi xuống bếp nhấm nháp. Điều nàng mong đợi vẫn chưa xảy ra. Không có 1 dấu hiệu báo động, không có những chiếc xe cơ quan u ám rú chạy vang. Giờ ăn trưa đã trôi qua mà Dieter vẫn chưa về. Căn phòng nhỏ trên toà tháp là chỗ tốt nhất để nhìn ra biển và mũi đất lộng gió. Nàng đứng hàng giờ ở cửa sổ, nhưng trên eo biển của Anh quốc vẫn vắng tanh, không 1 bóng tàu, chỉ có những đợt sóng dâng cao quyện mùi biển mặn. Hoàng hôn dần xuống. Lisette vào bếp làm món trứng chiên. Lòng vẫn bồn chồn, nàng bắt đài BBC từ London, lắng nghe tin tức, Qua tiếng rè rè gầm rú của khí tượng, một giọng nói quen thuộc từ bên kia eo biển cất lên với 1 thứ tiếng Pháp hoàn hảo "XIn quý vị lắng nghe những mẫu tin riêng". Lisette ngồi bó gối trên sàn theo dõi từng tin tức, cuối cùng, nó lại tới. "Tiếng nức nở ngân dài của những cây vĩ cầm mùa thu". Nàng chờ đợi, hơi thở nén chặt trong lồng ngực. Không còn phần hai của mật lệnh. Dòng đầu tiên của bài thơ Paul được lập lại rồi 1 mẩu tin hoàn toàn khác được phát tiếp theo.
Nàng tắt radio, hơi thở dồn dập. Nó không tới. Có lẽ sở tình báo Đức đã sai lầm, mật lệnh không có phần thứ hai mà, cũng có thể họ đã tự gán cho nó một ý nghĩa mà nó k có. Nàng bước xuống cầu thang xoắn ốc dẫn tới phòng riêng, đầu nhức như búa bổ. Phải chờ đợi, nàng đã nói với cha như thế và có lẽ phải chờ thêm nữa.
Nhưng việc chờ đợi sẽ kéo dài hơn nàng tưởng. Suốt ngày hôm sau, 1 ngày dài vô tận trong nỗi cô đơn. Những hoạt động của quân Đức ở Valmy vẫn không có gì thay đổi. Đêm đóm radio vẫn phát lại mẫu tin đó và thêm 1 thông báo chung cho dân Pháp sống ở vùng biển. "Đồng bào phải di chuyển vào vùng trong đến 1 nơi an toàn". Một giọng Anh nghiêm trang ngân nga " Xin lặp lại. Đồng bào phải..."
Nhưhg Dieter vẫn chưa trở về và bọn lính Đức ở Valmy vẫn chẳng có vẻ gì là nao núng.
Tối chủ nhật có 1 cơn bão dữ dội. Ngói trên nóc lâu đài rơi xuống lộpđộp. Gió quật ầm ầm những cánh cửa sổ chìm sâu trong tường và mưa từng đợt xối xả tạt vào ô cửa kính. Lisette nằm trên giường trong cơn tuyệt vọng. Một hạm đội không thể ra khơi trong thời tiết khắc nghiệt thế này. Phải mấy ngày nữa eo biển mới lặng nhưng có lẽ thuỷ triều vẫn chưa thích hợp cho cuộc đổ bộ. Dieter đã nói với nàng, trong 1 tháng chỉ có vài ngày là thuỷ triều do ảnh hưởng của mặt trăng, mới thích hợp cho quân Đồng minh. Phải chăng vì hắn biết cuộc đổ bộ chưa thể tiến hành dù đã có mật lệnh nên chưa trở về ?
Lisette bất lực đập mạnh tay vào gối. Nàng cố dỗ giấc ngủ nhưngkhông tài nào nhắm mắt được. Hắn rời Valmy với mục đích thúc đẩy kế hoạch loại trừ Hitler của "Ban nhạc đen". Vì mục đích nguy hiểm đó, trong ba ngày vắng mặt vừa qua, hăncó thể bị bắt, có khi bị giết nữa. Chuyện gì sẽ xảy ra với hắn ? Nàng chỉ còn biết trông mong và chờ đợi.
Sáng hôm sau, bâu trời trong vắt và rực rỡ, vết tích của trận bão khủng khiếp hôm qua chỉ làm nụ hồng dập nát trong vườn. Lisette tới gần chuồng ngựa và tìm chiếc xe đạp bất chấp những cặp mắt tò mò và xét nét của tụi lính. Saint - Marie - des - Ponts bị bỏ không. Chỉ còn 1 vài chủ trại bướng bỉnh được phép ở lại. Nhờ vậy mà họ vẫn cung cấp trứng và sữa tươi cho dân quân. Lisette đạp xe qua sân đá cuội, đi hết con đường có mái vòm và sắp tới lối xe chạy nàng chờ bị chặn lại bất ngờ.
Trung uý Halder quay phắt lại, mắt nheo nheo. Lisette ngẩng cao đầu, cằm hất lên. Nếu hắn muốn giữ nàng lại, buộc hắn phải dùng đến vũ lực. Tên binh nhì chợt la lên "dừng lại" và chạy về phía nàng. NhưngHalder đã quát hắng ngừng lại. Tên binh nhì chạy tới vài bước rồi đứng im, hằn học nhìn Lisette khi nàng tiếp tục đạp xe đi thẳng.
Lisette không định đi xa Valmy, sợ Dieter trở về bất ngờ và cũng vì nàng không muốn hụt 1 mẩu tin nào từ hắn. Đến cuối lối đi, nàng quẹo trái, ra khỏi ngôi làng và hướng về biển. Nàng muốn nhìn tận mắt những đội quân đuợc tăng cường tại các đồn trú, những vách đá lố nhố đầy người, nếu chuyện đó là sự thật.
Nàng đạp xe tới sát những cuộn dây thép gai khổng lồ rào trên các vách đá, có hai người lính ngồi xổm ngoài công sự chơi bài. Một tên khác đứng canh chừng sợ sĩ quan tới. Thật kỳ lạ, không có dấu hiện của xe tăng hay người được chuyển tới bờ biển, hay 1 hoạt động bất thường nào khác. Thế mà cả 3 đêm liền, mãu tin tức từ London cho các kháng chiến quân rõ ràng. Vậy thì tại sao quân Đức lại không rục rịch gì cả ? Chẳng lẽ họ lại tự tin đến độ đó sao ? Thất vọng và lo lắng, Lisette đạp xe trở về Valmy. Ngày hôm đó trời trở nên oi bức. Cơn bão chiều hôm trước không xua tan được bầu không khí nặng nề, dường như nó càng làm ngột ngạt hơn.
Bên phải nàng, biến lấp lánh với từng đợt sóng cuộn lên tung bọt trắng xoá như 1 lớp kem lên mặt biển. Những thanh thép nhọn mà Rommel cho chôn vào bãi cát chỉa thẳng lên trời 1 cách dị dạng.
Nếu Hitler không chết... và quân Đồng minh đến... thì Dieter cũng chiến đấu với họ, nhưng không phải cho Hitler mà cho nước Đức. Hắn phải chịu trách nhiệm trước cái chết của những nguời đến đây giải phóng nước Pháp. Và hắn có th6ẻ gục ngã trong trận chiến. Sự phi ;ý của tất cả những chuyện đó làm nàng ngao ngán. Nàng lại bên vệ đường và buông mình xuống thảm cỏ.
Thời gian, điều cần thiết tối ưu mà họ không thể có đuợc. Thời gian để Von Stauphphenberg mang bom vào bộ tham mưu của Hitler, và Rommel đạt vị trí tối cao, phải có 1 thời gian để ký kết 1 hoà ước và ngăn chặn trận chiến sắp tới.
Nàng khép mắt lại, thu vào hình ảnh của bầu trời với những đám mây nhẹ trôi. Nàng chợt sợ hãi khi nhận ra thời gian quá nhẫn tâm đối với họ. Nó sắp chế ngự và quay lưng lại đối với họ, từng phút từng phút nó đang đưa họ tới vực thẳm chứ không phải bờ hạnh phúc.
Chiều hôm đó, Lisette lại nghe radio. Đây là lần thứ 4 nàng nghe 1 mình, giọng xướng ngôn viên cất lên rõ ràng "Ở Suez, trời nóng... Ở Suez, trời nóng...", "Những con xúc xắc trên bàn... Những con xúc xắc trên bàn". Nàng chờ đợi, tim đập nhanh, và nó đã tới thật bất ngờ. Phần hai của mệnh lệnh cho cuộc đổ bộ châu Âu. "Xé nát tim tôi bằng nỗi buồn đơn điệu". Nàng hít sâu vào, rùng mình. Ngay lúc đó tiếng xe ầm ầm chạy về phía Valmy.
Lisette nhảy dựng lên, chạy ra khỏi phòng lao xuống cầu thang xoắn ốc. Chắc chắn là Dieter, không thể ai khác.
Nàng chạy như bay dọc theo hành lang đến đầu cầu thang. Từ xa vọng lại tiếng xe phóng mạnh và giọng Dieter đang chúc người tài xế ngủ ngon. Không có gì khẩn cấp hay căng thẳng trong giọng nói của Dieter. Khi nàng vừa tới cầu thang, hắn đã buớc vào toà đại sảnh mênh mông và lập tức nàng biết hắn chưa nghe gì cả.