Ban đêm, Lisette cứ nằm thao thức, nhận thức được sự hiện diện của Greg bên cạnh, quá gần gũi mà lại quá xa xăm đối với nàng.
Chàng đã làm đúng như lời hứa. Từ cái hôm chàn đùng đùng bỏ ra khỏi phòng đến nay, chàng không hề tỏ vẻ muốn ân ái với nàng. Nàng cảm thấy nhớ sự êm dịu được gần gũi với chồng, với vòng aty rắn chắc quàng ngang vai, bàn tay đặt ngang hông. Đôi lúc, trong cơn khao khát, nàng tỉnh ngủ và quay về phía chồng, đặt đầu lên ngực chàng. Tay chàng vẫn vòng qua ôm nàng, nhưng môi chàng không còn tìm đến mái tóc nàng nữa, tay chàng không còn mơn trớn ngực nàng và nàng hiểu rằng những chử chỉ của chàng không còn tỏ ra 1 chút ham muốn nào. Chàng không còn cần phải giả vờ nữa, và mọi việc không làm Lisette nhẹ nhõm chút nào, chỉ có 1 nỗi đau không dứt.
- Con không muốn về nhà mẹ ơi ! - Melanie cứ rên rỉ lúc mọi người mang hành lý của nhà Brandon ra chiếc xe taxi đang chờ - Con muốn ở đây với Dominic:
- Yên nào, con yêu - Annabel nhẹ nhàng nói - Dominic không có ở đây đâu cưng. Ảnh cũng phải về nhà nữa:
- Thì con đi về nhà với Dominic - Melanie nài nỉ, nước mắt vòng quanh - Con đi nhé mẹ, con sẽ ngoan, thật ngoan, con hứa mà:
- Không được, cưng ạ - Annabel đáp, không còn bình tĩnh được - Dominic ở Mỹ, ở xa lắm.
Melanie nhìn mẹ đăm đăm, sợ hãi :
- Mẹ nói là con không bao giờ gặp lại ảnh sao ? Không gặp lại hả mẹ ?
- Ô, tất nhiên là 1 ngày nào đó con sẽ gặp lại. Nào, con hôn tạm biệt bà Héloise đi rồi lên xe.
Melanie chẳng màng đến bà Héloise thanh lịch chờ đợi mà chạy bổ đến Dominic:
- Em không muốn đi, Dominic. Anh hãy nói là em có thể ở lại với anh đi.
Dominic nhún vai buồn bã :
- Không được đâu Melanie - Dominic nói, tay thọc sâu trong túi, đôi mắt xám rưng rưng - Em phải về London. Nhưng anh sẽ gặp lại em mà. Anh hứa như vậy.
Melanie quay lại với mẹ, gương mặt nhỏ nhắn tái mét. Nếu Dominic bảo nó phải đi, thì nói phải đi. Nó lo lắng không dám chắc nó có chịu nổi sự cô đơn không. Melanie ngoan ngoãn chào bà Héloise và ông Henri, hai bác Lisette và Greg, chào Lucy rồi leo lên sau xe taxi. Nó không dám khóc, sợ Dominic cười nó trẻ con.
Cha cô bé đang hôn tạm biệt bác Lisette và nó thấy 1 thớ thịt rắn lại nơi quai hàm bác Greg . Nó thích bác Greg lắm. Cô bé thích nước Pháp. Nếu Dominic sống ở Mỹ, chắc chắn Melanie cũng thích nước Mỹ. Nó không muốn về nhà ở London, không muốn chút nào. Cha cô bé vừa bước vào xe và đóng sập cửa lại. Ai cũng vẫy tay tạm biệt ngoại trừ Dominic. Cậu đứng tách ra khỏi bố mẹ và ông bà, tay cho vào túi quần, mắt long lanh sáng:
- Chào anh Dominic - Cô bé thì thầm, đưa tay lên khung kính vẫy mãi cho đến khi bóng Dominic mất hút, cho đến khi chiếc xe rẽ trái ở cuối con đường viền cây đoạn và lao xuống đường dốc hướng về Sainte - Marie - des - Ponts.
Lisette tỏ ra vui thích trong suốt cuộc hành trình năm ngày từ Le Harve đến New York. Dường như nàng vẫn còn ở trên nước Pháp cho đến khi rời khỏi con tàu. Toàn là thực đơn với những món ăn Pháp. Nhân viên trên tàu nói tiếng Pháp và phần đông những hành khách cùng đi với họ đều là người Pháp cả. Chỉ khi bước lên bờ, nàng mới trở lại cảm giác xa lạ như mấy năm về trước. Tại đây, nàng không còn là madame Dering nữa mà là Mrs Dering, nàng không còn là 1 phụ nữ Pháp trên đất Pháp mà chỉ còn là 1 kẻ xa lạ không thể nào coi xứ sở này là quê hương thứ hai của mình. Tiếng thở dài. Trước đây, chuyện đó không thành vấn đề gì vì Greg yêu nàng và nàng cũng tha thiết muốn Greg được hạnh phúc. Nhưng giờ đây chàng không còn yêu nàng nữa. Mặc dù chàng đã tế nhị không nói ra điều đó nhưng nàng hiểu, từ ngày chàng mất đi vẻ thơ mộng ban đầu.
Greg bỏ những vé tàu đăng ký ở Paris. Chàng định ghé New York chơi 1 tuần trước khi về nhà nhưng không còn tâm trí nào kéo dài kỳ nghỉ lễ nữa. Chàng chỉ mong sự đổ vỡ này kết thúc cho nhanh. Đứng tựa vào bức tường của lâu đài Falaise, chàng đã thấy Lisette khi nàng ngước mắt nhìn anh ta, chắc chắn đó là vì sự hiện diện của chàng đã cản trở những cuộc gặp gỡ giữa họ. Đáng lẽ chàng nên yêu cầu ly dị mới phải. Chàng cố gắng đem lại hạnh phúc cho nàng nhưng đã thất bại. Quan hệ giữa họ đã thay đổi. Nàng chỉ vui tươi rạng rỡ khi ở bên Luke Brandon. Sự hiện diện của anh ta như cất bỏ được gánh nặng trong lòng nàng.
Chàng không thể buộc nàng phải ly dị, không thể nào chàng để mất nàng như mất 1 người tình nhưng vẫn khoa khát được hàn gắn lại những mảnh đã vỡ, mặc dù nàng vẫn ở cạnh chàng, và chàng vẫn cảm thấy sự hiện diện của nàng, vẫn nghe thấy giọng nói của nàng. Dưới mắt mọi người, họ vẫn là 1 gia đình lý tưởng. Và nếu như chàng không có những đòi hỏi thể xác ở nàng thì cái vỏ bên ngoài đó vẫn mãi mãi nguyên vẹn. Mắt chàng tối sầm lại. Nhưng chàng không phải là kẻ bất lực. Nếu không có Lisette thì phải có 1 đàn bà khác. Greg chưa bao giờ nghĩ rằng nàng bận tâm đến đi phải hỏi cho ra nhẽ.
Chỉ còn hai người trong toa tàu. Chicago đã lùi lại phía sau và trước mặt là thảo nguyên bát ngát. Greg đột ngột nói :
- Cuộc hôn nhân của chúng ta đã có nhiều thay đổi từ khi ở Pháp. Lisette, anh muốn biết em có được hạnh phúc không ?
Nàng buông cuốn sách đang cố gắng đọc, và Greg lại thấy vẻ mong manh huyền ảo nơi nàng - cái vẻ mong manh nhưng bất chấp bom đạn để cứu sống Luke Brandon - đã hiện hữu quanh nàng suốt những đêm dài làm việc không mệt mỏi trong căn phòng giải phẫu. Một vẻ mong manh mời mọc, gợi tình đã từng làm chàng rạo rực và giờ đây vẫn thế. Greg đột ngột bỏ đến bên cửa sổ, biết rằng nếu không tự chủ được, nếu chàng đến với nàng thì sẽ lặp lại tình huống khủng khiếp giữa họ tại Valmy:
- Anh muốn nói rằng em vui mừng vì anh không còn ân ái với em nữa phải không ? - Nàng hỏi băn khoăn. Trong chiếc áo len cao cổ màu huyết dụ và mái tóc hờ hững trên vai, trông nàng trẻ lạ lùng, quá trẻ để có thể làm mẹ của hai đứa con, vậy mà thằng bé đã tám tuổi rồi:
- Không, điều đó đã tự nó khẳng định rồi - Giọng chàng cáu kỉnh khiến nàng cảm thấy nao núng. Greg không nhìn nàng. Chàng chăm chú vào vẻ rực rỡ của cánh đồng lúa mì ngút ngàn, mắt nheo lại, đôi môi mím chặt thành 1 đường kẻm mỏng.
Nàng nhớ lại người lính trận vui vẻ đã nhấc bổng nàng lên trong lần trở lại Vlamy. Rồi tiếng cười bất tận trong chuỗi ngày họ ở Paris, những nụ cười đã nâng đỡ họ khi cuộc hôn nhân bắt đầu rạn nức về mặt thể xác, nhưng giờ đây nó không còn ích lợi gì nữa:
- Vậy thì em xin lỗi, em không hiểu gì cả.
Greg xoay lại đối diện với nàng:
- Chúng ta đã thoả thuận là không ly dị. Nhưng vấn đề quá phức tạp. Em muốn trở về Pháp mà không thể để em đem con đi được. Chàng thấy Lisette choáng váng và cảm thấy ân hận vì những lới nói đầy ngụ ý của mình. Nàng sẽ không bao giờ xa cháng nếu điều đó có nghĩa là xa Dominic và Lucy. Nhưng chàng tàn nhẫn nói tiếp :
- Nhưng nếu tôi không ngủ ở giường cô thì tôi phải ngủ trong 1 cái giường khác.
Phải mất 1 lúc nàng mới hiểu ý Greg, hơi thở nàng nghẹn lại như vừa bị ai đánh mạnh vào ngực:
- Cô không nghĩ được giải pháp nào khác à ? - Đôi mắt Greg như thiêu đốt nàng.
Nàng có thể nghĩ ra chứ, nhưng nàng không ở trong vị thế để đề nghị. Nàng đã làm chàng khổ sở thất vọng trên giường ngủ, và giờ đây chàng không còn muốn nàng nữa. Liệu chàng có buộc nàng bỏ con trở về Pháp không ? Nàng có cảm giác như người sắp chết đuối đang chơi vơi tìm chút không khí:
- Không, em không nghĩ được giải pháp nào khác, Greg à - Giọng nàng thờ ơ như kẻ xa lạ.
Nàng kịp thấy tia thất vọng lẫn cay đắng trong mắt Greg trước khi chàng quay đi. Nàng hiểu Greg muốn đề nghị xin ly dị và chàng sẽ săn sóc con. Nàng nghẹn ngào xin lỗi rồi bước ra ngoài toa, lảo đảo men theo hành lang, mắt mờ đi vì những giọt lệ nóng bỏng.
Một tuần sau nàng thấy Greg đi với Jacqueline Pleydall. Dominic và Lucy đã trở lại trường. Cuộc sống của họ trôi đi khi Greg tuyên bố không còn có ý định chung thuỷ với nàng nữa. Nàng tiếp tục dùng điểm tâm với Greg mỗi sáng trước khi chàng đến sở. Họ nói chuyện về việc học tiếng Pháp của Dominic, về mức độ nhảy vọt trong khoản chi dược phẩm của hãng, về buổi khánh thành phòng triển lãm hội họa địa phương. Câu chuyện xã giao cứ tiếp tục như giữa 2 người xa lạ.
Chrissie đã điện thoại cho nàng, cô háo hức đòi đãi nàng 1 chầu để có dịp chuyện trò sau hai tháng vắng mặt. Họ sắp xếp gặp nhau vào bữa trưa rồi sau đó cùng đi xem các cửa hiệu.
Lisette đậu xe ngoài nhà hàng, nàng vừa dợm bước lên lề thì thấy Greg. Chàng cao hơn hẳn đám khách bộ hành 1 cái đầu, bộ vét sậm màu mặc đi làm cắt thật khéo. Mái tóc xoăn bù xù sáng lên màu đồng dưới ánh nắng. Nàng thấy Greg cười và tim nàng chợt đập rộn rã. Sau chuyến đi du lịch sang Pháp, nàng chưa bao giờ thấy những nếp nhăn đó trên đôi mắt Greg, hàm răng trắng loá trong nụ cười. Nàng cười đáp lại, tay vội vã tìm cái chốt trên cửa xe Lincoln. Nhưng nàng chợt nhận ra Greg không cười với nàng và chẳng hề thấy nàng. Chàng đang dõi mắt theo 1 cô gái tóc vàng cao mảnh khảnh đang băng qua đường tiến về phía chàng.
Lisette buông mình xuống chiếc ghế nệm bọc da màu xanh nhạt, nhìn cô gái tóc vàng chạy đến và Greg choàng tay qua cô ta rồi họ cùng bước vào nhà hàng, tay trong tay.
Nàng cứ tưởng rằng mình đã chai đá từ lâu, không gì có thể tàn phá nàng hơn cái chết của Dieter nữa. Nhưng nàng đã lầm, nàng đang run rẩy không kềm chế nổi. Mặc dù Greg đã báo trước chuyện này, mặc dù tận nơi sâu thẳm của tâm hồn, nàng biết nàng không hề tin chàng.
Nàng đạp mạnh cần số, rú ga lao ra dòng xe cộ bất chấp nguy hiểm. Nàng đã quên hẳn Chrissie. Nàng chỉ còn biết đến 1 điều : phải trốn thoát càng xa càng tốt, xa khỏi thực tại đau đờn giữa nàng và Greg, người đàn ông đang choàng tay qua eo Jacqueline Pleydall.
Nàng rẽ vào đại lộ Marina, phóng nhanh qua căn cứ quân sự Presid, không còn chú ý gì đến dòng xe cộ xung quanh. Greg không muốn ly dị, chàng đã bảo nàng như thế. Nàng cố bấu víu vào ý nghĩ đó như người chết đuối bám vào mảnh gỗ trôi dạt. Hoà giải chăng ? Nhưng có thể hoà giải được nữa không khi sự lãnh cảm của nàng khiến chiếc giường không còn là thiên đàng mà là địa ngục, là chiến trường. Nàng quẹo vô lề và dừng lại. Không phải Greg, chính nàng mới là kẻ phản bội. Gác tay lên vô lăng, nàng gục khóc nức nở.
Thật lạ lùng, sau khi nàng biết Jacqueline Pleydall, quan hệ giữa họ lại rở nên khá hơn. Sự kiện này đã giúp nàng dễ dàng hoà mình vào đời sống của chồng. Nhưng không bao giờ nàng nói với Greg về việc nàng thấy họ đi với nhau. Vì nàng lo sợ không biết câu chuyện sẽ dẫn dắt tới đâu. Bây giờ, nàng càng phải suy nghĩ nhiều hơn và day dứt mãi về tội lỗi của mình. Greg vẫn tintưởng rằng Dominic là con chàng. Nàng đã yêu Greg trong thời gian dài nhưng từ khi biết Jacuqeline, tình yêu của nàng còn mãnh liệt hơn, như 1 cô gái mới biết yêu lần đầu.
Nàng không còn coi Greg như 1 người chồng tử tế ân cần, mà cũng như những nguời đàn bà khác, như Jacqueline Pleydall, chắc chắn thế, giờ đây dưới mắt nàng, Greg là 1 người đàn ông mạnh mẽ, quyến rũ trong vẻ buông thả, với sự xán lạn về tiền tài và danh vọng, ông chủ của 1 hãng quảng cáo thành công nhất thế giới. Thế nhưng chàng vẫn mang vẻ thoải mái hờ hững với những gì mình đạt được.
Phòng ngủ của họ vẫn ngăn ra, nhưng 1 vài biểu hiện trong tình bạn khi xưa đã trở lại. Họ đã quây quần ở sân trong vào bữa điểm tâm. Rồi những buổi dạo chơi của gia đình ngoài bãi biển hay leo núi. Nàng cảm thấy dễ chịu với những va chạm nho nhỏ giữa họ - khi những ngón tay của chàng chạm nhẹ vào tay nàng lúc họ cùng nắm chiếc giỏ picnic hay những lần chàng đỡ nàng đi vào khu rừng quanh hồ Tahoe.
Cuối cùng thân thể nàng đã thoát ra khỏi chếc cùm giam hãm quá lâu. Và nàng cay đắng nhận ra rằng Greg không còn cần đến thể xác nàng nữa. Giờ đây, nếu Greg trở lại, nàng sẵn sàng đáp ứng với tất cả nhiệt tình mà nàng luôn cảm thấy đối với chàng. Nhưng chàng không quay lại với nàng mà chỉ thân ái và ân cần - sẽ không bao giờ còn đề nghị ân ái với nàng nữa.
Nàng khám phá ra 1 điều đau đớn, điều mà Luke và Greg đã cảm thấy nơi nàng ngay lần đầu tiên - Nàng là người phụ nự có bản năng sinh dục sâu đậm.
Sự lãnh cảm cuanảng đã đè nén nhu cầu đó, nàng che giấu nó nhưng bây giờ không thể phủ nhận được nữa. Nàng đang bĩ xáo động vì lòng khao khát 1 người đàn ông không còn muốn chăn gối với nàng - người đàn ông mà nàng chỉ có thể bày tỏ tình yêu bằng sự chăm sóc đứa con của chàng và đứa con mà chàng đã tin là của chàng.
Luke gọi điện thoại từ Los Angeles yêu cầu được gặp nàng, anh đang tham dự buổi họp mặt toàn thể hàng năm của Johson Mathie nhưng nàng từ chối:
- Em muốn nói gì ? Em không thể gặp anhà ? - Luke có vẻ không tin - Dĩ nhiên là em vẫn có thể gặp anh chứ ?
- Không - Giọng nàng sợ hãi.
Đôi mắt Luke quắc lên, tay anh nắm chặt điện thoại:
- Em không đến được. Em bận đưa mấy cháu đến Carmel:
- Em nói dối - Anh lặng lẽ nói - Mấy đứa nhỏ đang ở trường, anh biết. Vì anh vừa gọi điện thoại cho Greg cách đây năm phút:
- Ôi.. - Nàng nhắm mắt lại. Luke là bạn nàng mà, người bạn tốt nhất mà nàng mong muốn được gặp hơn bất cứ cái gì khác trên đời. Nàng mờ bửng mắt. Mình có yêu Luke đâu, chẳng bao giờ có chuyện đó, mình chỉ lo sợ vớ vẩn:
- Anh sẽ mất khoản 5 giờ lái xe đến đây. Em chơ anh ở ngoài Presidio, rồi chúng ta sẽ đi ăn trưa:
- Tốt lắm - Giọng anh khàn đi - Anh nhớ em:
- Em cũng nhớ anh - Nàng nói và khi đặt ống nghe xuống cần máy, tay nàng run run.