Chương 10
Hắn đứng đấy mà mồ hôi toát ra dầm dề, không phải vì run sợ mà vì hắn đã đứng trong tủ áo kín bưng, nóng bức, chật chội và lại mặc chiếc áo đi mưa quá lớn. Bàn tay hắn cũng đẫm mồ hôi. Đôi găng tay bằng da nâu viền lông xù càng nóng hơn nữa đến mớ lông xù kia cũng nhão nhoẹt đi. Nhưng khẩu súng tự động (suốt cả tối nay nằm nặng trịch trong túi quần, giờ đây nhẹ tơn như con người hắn) là không nhúc nhích; đường viên đạn đi trong không gian không sao lệch được, như một đường thẳng băng trên biểu đồ. Điểm A: họng súng cố định. Điểm B: trái tim ở ngay dưới nhãn hiệu gắn nơi túi áọ Hắn nhìn xuống khẩu súng colt 45 như thể kiểm tra lại xem nó còn đó không bởi vì khẩu súng sao nhẹ quá đỗi; rồi hắn bước ra khỏi chỗ ẩn núp, thu ngắn đường đi của viên đạn.
“Nào nói đi chú mày – hắn nghĩ thầm và khoái trá nhìn vẻ mặt ngớ ngẩn đần độn hằn trên mặt của cái- Ông-có-tên-làĐwight-Powell. Bắt đầu nói được rồi đấy chú màỵ Bắt đầu lạy lục đi chú màỵ Có thể chú mày sợ té đái không sao mở miệng được. Hay là chú mày đã tuôn ra hết khi còn đang ngồi ở phòng giải khát tại khách sạn và giờ đây không còn gì để nói nữạ Nói hay lắm, chú mày ạ”.
- Tao cuộc là mày không hiểu Logorrhea nghĩa là gì – Hắm mở miệng, đứng uy nghi với khẩu súng trên tay – Có nghĩa là mày đã bị đi chảy, đi chảy bằng lỗ miệng. Miệng mày tuôn toàn chữ là chữ. Tao tưởng lỗ tai của tao đã rớt đi đâu rồi khi ở trong phòng giải khát đó – Hắn cười, nhìn đôi mắt của Powell lồi ra như muốn rớt khỏi tròng – “Tôi có trách nhiệm đối với cái chết của Dorothy” – Hắn nhại lại câu nói của Powell – Đáng thương, thật đáng thương – Hắn bước đến gần hơn – Quyển sổ, thưa ngài lẻo mép! – Hắn chìa tay ra – Và đừng hòng giở trò gì đấy nhé!
Từ dưới lầu vọng lên tiếng hát nhè nhẹ.
Nếu đây không phải là tình yêu
Thì mùa đông chính là mùa hạ.
Hắn cầm lấy quyển sổ Powell đưa, bước lui một bước, ép quyển sổ cạnh sườn, cuộn lại, bẻ gãy bìa, nhưng mắt và khẩu súng vẫn không hề rời Powell một giây.
- Tao rất lấy làm tiếc là mày đã tìm thấy quyển sổ. Tao đứng trong đó cầu mong là mày đừng tìm ra – Hắn nhét quyển sổ bị gấp lại ấy vào trong túi áo đi mưa.
- Đúng là mày đã giết Dorothy – Powell nói.
- Mày nói nho nhỏ, nghe chưa? – Hắn rung rung khẩu súng răn đe – Tao với mày chẳng khoái gì làm phiền cô gái thám tử dưới kia, phải không nàỏ – Hắn thấy cái vẻ ngang ngang của Powell. “Có thể thằng này ngốc quá không nhận biết được…” – Có thể mày không lượng tính được tình huống, nhưng tao nói cho mày rõ. Đây là khẩu súng thật, nạp đạn hẳn hoi, nghi6m chỉnh. Mày đừng…
Powell không nói gì, mắt vẫn tiếp tục nhìn khẩu súng nhưng bây giờ không còn nhìn trừng trừng nó nữa, mà nhìn với vẻ kinh tởm, như thể đó là con bọ hung hôi thối nhất trên đời.
- Này, tao sắp giết mày đấy – Hắn đe dọa.
Powell không nói gì.
- Mày quả thật là một con người vĩ đại, hãy tự phân tích, mổ xẻ con người của màỵ Mày hãy nói tao nghe hiện giờ mày có cảm giác gì? Tao cuộc với mày là hai đầu gối mày đang run bần bật, phải không? Mồ hôi ướt đẫm cả người mày?
- Nàng tưởng đến đấy để làm lễ kết hôn… - Powell thì thào.
- Mày hãy quên con bé ấy đi. Hãy lo cho bản thân của mày kìa! (Tại sao thằng chó này không run? Nó hông còn đầu óc để…).
- Tại sao mày giết nàng? – Aùnh mắt của Powell cuối cùng rời khỏi khẩu súng – Nếu không muốn cưới nàng, mày có thể bỏ rơi nàng cũng được mà. Thà mày bỏ rơi nàng. Sao mày đang tâm giết nàng?
- Đừng đả động gì đến con bé đó nữa! Có liên quan gì đến mày đâu? Mày tưởng tao nói đùa phỏng? Phải thế không? Mày tưởng…
Powell lao về phía trước.
Trước khi anh kịp lao người đi thì một tiếng nổ chát chúa vang lên, đường thẳng AB vẫn cố định và viên đạn chỉ càng làm cho nó thêm chính xác.
Ellen đang đứng trong nhà bếp, hướng về khung cửa sổ đóng kín và lắng nghe chương trình của Gordon Gant, bỗng nàng chợt nhận ra: cửa sổ đóng kín như thế kia thì ngọn gió mát từ đâu thổi vào được?
Một hốc tường tối đen trong rìa góc phòng. Nàng đến đấy và thấy cửa sau, một ô kính gần nắm cửa đã bị vỡ và mảnh gương vung vải trên sàn nhà. Nàng thắc mắc không hiểu Powell có biết việc này hay không. Lẽ ra anh ấy phải quét dọn…
Ngay lúc đó Ellen nghe tiếng súng nổ. Tiếng nổ chát chúa vang khắp cả nhà và khi tiếng vang ngừng bặt, ngọn đèn trên trần nhà rung rung như thể có cái gì trên lầu đổ nhào xuống. Sau đấy im phăng phắc!
Từ máy radio vọng ra: “Bây giờ là 10 giờ, theo giờ trung ương”, và tiếng chuông vang lên trong máy nghe giòn giã.
- Anh Dwight? – Ellen gọi lớn.
Không có tiếng trả lờị Nàng đi vào phòng ăn. Ellen gọi to:
- Anh Dwight!
Nàng vào phòng khách và ngần ngừ bước đến cầu thang. Ở trên không có một tiếng động nào cả. Lần này nàng kêu lên, lộ vẻ hoảng sợ:
- Anh Dwight! Có chuyện gì thế?
Không một tiếng động, rồi bỗng một giọng nói vọng xuống:
- Có gì đâu. Ellen, hãy lên trên này.
Nàng hấp tấp trèo lên cầu thang, tim đập liên hồi.
- Trong này – Tiếng nói từ bên phải dội ra. Nàng vòng theo cầu thang, chạy bổ về phía cửa có ánh đèn.
Vật nàng thấy đầu tiên là Powell nằm ngửa sóng sượt giữa phòng, hai chân dang rộng. Chiếc áo véttông văng ra cạnh đó. Trên chiếc áo sơ mi trắng, ngay nơi ngực một dòng máu đang chảy ra.
Nàng đứng chết lặng trên đôi chân muốn khuỵu xuống. Sau đó nàng đưa mắt nhìn người đang đứng bên kia xác Powell, khẩu súng trên tay hắn.
Hai con ngươi của nàng như thể muốn lòi ra khỏi tròng mắt, khuôn mặt nàng co rúm lại, câu hỏi chết cứng trên môi.
Hắn quay khẩu súng vào lòng bàn tay đeo găng.
- Anh ở trong tủ áo – Hắn nói, nhìn thẳng vào mắt Ellen, trả lời những câu mà nàng định hỏi – Hắn mở vali và lôi ra khẩu súng. Hắn định giết em. Anh nhảy chồm lên người hắn. Súng nổ…
- Không… không… trời! – Nàng dụi trán, choáng váng – nhưng làm thế nào… làm thế nào anh…
Hắn đút khẩu súng vào áo đi mưa.
- Anh đã ở trong phòng giải khát – Hắn nói – Ngay sau lưng em. Anh nghe hắn mời em về đây. Anh rời phòng khi em còn ở trong phòng địên thoại.
- Hắn nói với em là…
- Anh đã nghe hết những gì hắn nóị Hắn nói láo giỏi thật.
- Lạy Chúa! Vậy mà em đã tin hắn… em đã tin hắn…
- Tự em chuốc lấy tai họa – Hắn nói với nụ cười độ lượng – Ai em lại không tin.
- Chúc ơi… - Ellen rùng mình.
Hắn tiến về phía nàng, bước qua đôi chân của Powell sóng soài trên sành nhà.
- Nhưng em vẫn chưa hiểu… Làn sao anh ở đó, trong phòng giải khát… - Ellen thắc mắc.
- Anh đợi em trong hành lang. Anh mất dấu khi em đi với hắn. Anh đến quá trễ. Anh giận mình lắm. Anh chỉ còn biết chờ. Làm gì khác hơn được nữa.
- Nhưng làm thế nào mà… làm thế nào…
Hắn đứng trước mặt Ellen, hai tay dang rộng như người lính hồi hương.
- Nào, vị nữ anh hùng lại còn bắt bẻ, gạn hỏi người đã cứu mình thoát chết trong gang tấc nữa sao? Em nên vui mừng vì đã cho anh biết địa chỉ của hắn. Anh đã nghĩ em là một người xuẩn ngốc và anh chẳng có dịp nào để giúp em sáng mắt ra.
Nàng ngã vào vòng tay hắn, khóc sướt mướt cho vơi đi nỗi buồn phiền và sợ hãị Đôi tay mang găng da vỗ vỗ vào lưng nàng, an ủi.
- Thế là xong, Ellen. Mọi việc đều tốt đẹp – Giọng hắn nhỏ nhẹ.
Nàng dụi đầu vào vai hắn.
- Ồ, anh Bud của em – Nàng thổn thức – Cám ơn anh. Lạy Chúa!
Chương 11
Chuông điện thoại dưới lầu reo inh ỏi.
- Đừng trả lời – Hắn nói, khi thấy Ellen định đi. Giọng nói của nàng thất thần.
- Em biết ai gọi rồi.
- Không. Đừng trả lờị Hãy nghe anh – Bàn tay rắn chắc của hắn nắm lấy vai nàng – Chắc chắn có người nghe tiếng súng nổ. Trong vài phút nữa cảnh sát sẽ đến đây. Cả bọn nhà báo nữa – Hắn để cho câu nói lắng lại – Có lẽ em không muốn báo chí làm rùm beng vì chuyện này, phải không? Họ sẽ bới móc lại chuyện về Dorothy, những hình ảnh của em…
- Làm sao ngăn cản báo chí được?
- Sao lại không được. Anh có xe ở dướị Anh đưa em về khách sạn, rồi sau đó trở lại đây ngay – Hắn tắt đèn – Nếu cảnh sát chưa xuất hiện, anh sẽ gọi họ. Em sẽ không có mặt ở đây để bọn nhà báo khỏi cấu xé em. Anh sẽ không trả lời cho đến khi nào chỉ còn lại anh và họ. Cảnh sát sẽ thẩm vấn em sau, nhưng báo chí sẽ không biết em có dính trong vụ này.
Hắn đưa nàng ra hành lang rồi nói tiếp:
- Khi em gọi điện thoại cho bố em hay sự việc xảy ra, ông có đủ uy tín để buộc nhà báo buông trôi mọi việc dính líu đến em và Dorothỵ Báo chí sẽ viết rằng Powell đang say và có ý định bắn anh, hay một việc như thế.
Chuông điện thoại không còn reo nữa.
- Em cảm thấy ra đi như thế này chẳng phải chút nào… - Ellen nói khi nàng và hắn đi xuống lầu.
- Tại sao không đúng? Anh là người đã làm chuyện đó, chứ đâu phải là em. Cho dù anh có che dấu việc em có mặt ở đây chăng nữa, anh vẫn cần đến em để em thuật lại câu chuyện nàỵ Tất cả điều anh mong muốn là bịt miệng bọn nhà báo trong những ngày sắp tới – Hắn quay snag nhìn nàng – Hãy tin anh, Ellen! – Hắn cầm lấy tay nàng.
Nàng thở dài như muốn trút hết bao nhiêu nỗi âu lo, trách nhiệm ám ảnh nàng.
- Vâng – Ellen nói – Anh đừng đưa em về, em đón xe cũng được.
Như đọc được ý nghĩ của nàng, hắn nói ngay:
- Lúc này không phải là lúc gọi điện thoại, anh biết xe buýt đã ngừng chạy vào lúc mười giờ.
Hắn cầm lấy áo khoác của nàng.
- Xe đâu mà anh có vậỷ – Nàng hỏi, giọng buồn rầu.
- Anh mượn – Hắn trả ví lại cho nàng – của một người bạn.
Tắt đèn, hắn mở cửa ra cổng chính.
- Đi nhanh em – Hắn hối thúc – Ta không còn nhiều thì giờ lắm đâu. Đừng để mất thời gian vô ích.
Xe đậu bên kia đường, cách cổng khoảng ba thước. Một chiếc xe màu đen cũ kỹ. Hắn mở cửa cho Ellen vào, rồi đi vòng qua phía kia, mở cửa ngồi vào tay lái, mở công tắc xe. Ellen ngồi im lặng, tay để trên đùi.
- Em khỏe chứ? – Hắn hỏi.
- Khỏe lại rồi – Giọng nói của Ellen yếu ớt, mệt mỏi – Đúng là hắn định giết em – Nàng thở dài – Ít ra, về trường hợp Dorothy, em đã xét đúng. Em biết Dorothy không bao giờ tự tử như vậy – Nàng nhếch môi cười, lộ vẻ trách móc – Anh lại ngăn không cho em đi!
Hắn cho máy nổ.
- Em đúng lắm! – Hắn nóị Nàng ngồi im lặng một chốc – Dẫu sao đi nữa, chuyện này thế mà lại hay.
- Hay cái gì, hả em? – Hắn hỏi và gài số cho xe vọt về đằng trước.
- Anh đã cứu em – Ellen nói – Anh đã thực sự cứu em. Nhờ việc này, ba em sẽ không còn phản đối chuyện của chúng ta nữạ Vậy anh hãy đến gặp ba em và trình bày chuyện của hai đứa.
Xe đã chạy trên đại lộ Washington vài phút, Ellen bắt đầu ngồi sát vào hắn hơn, ngại ngùng ôm lấy cánh tay hắn, sợ làm cản trở tay lái của hắn. Cảm thấy một vật cưng cứng khẽ đụng vào đùi, nàng biết đấy là khẩu súng nhưng vẫn không dịch lui.
- Ellen này, việc này sẽ gây nhiều tai tiếng lắm nghe em!
- Anh nói sao?
- Anh sẽ bị giam giữ vì tội giết người.
- Nhưng anh đâu có ý định giết hắn! Anh chỉ tìm cách đoạt súng của hắn – Ellen thắc mắc.
- Anh biết là như thế nhưng người ta vẫn giam giữ anh… Bằng mọi cách người ta sẽ buộc tội anh – Hắn liếc nhìn khuôn mặt chán chường bên cạnh hắn, rồi quay lại nhìn thẳng trước đầu xe. – Ellen à, khi mình đến khách sạn, em sẽ chạy nhanh vào nhặt nhanh tất cả đồ đạc và trả phòng ngaỵ Trong vài tiếng đồng hồ nữa, mình sẽ có mặt ở Caldwell.
- Anh Bud! – Giọng nàng thảng thốt đầy vẻ ngạc nhiên lẫn trách móc – Mình không thể làm như thế được.
- Sao không được? Hắn giết Dorothy của em, phải không? Hắn phải trả giá những gì hắn đã gây ra. Tại sao mình lại dây vào đó làm gì chứ?
- Không thể được. Mình không thể xử sự như thế – Ellen phản đối – Dẹp qua một bên việc làm sai trái ấy đi, giả dụ bằng cách nào đó người ta phát hiện ra là anh… anh giết hắn. Sau đó họ thấy không phải, với điều kiện anh đừng chạy trốn.
- Anh thấy là họ không có cách nào biết anh đã giết hắn được – Hắn nói giọng tự tin – Anh mang găng tay, không để lại dấu vân tay đâu. Chẳng ai thấy anh ở đấy cả, trừ em và hắn.
- Nhưng giả dụ họ tìm ra thì sao? Hoặc là họ sẽ kết tội một ai khác thì sao? Anh sẽ thấy thế nàỏ – Hắn im lặng – Một khi ba em nghe được câu chuyện, em biết ông sẽ lo luật sư và mọi việc sẽ êm đẹp. Em nghĩ đó sẽ là một việc khủng khiếp vô cùng. Nhưng chạy trốn…
- Một đề xuất ngu xuẩn – Hắn nói, vẻ bực mình – Anh thấy không có hy vọng gì thuyết phục em được.
- Đúng vậy, anh Bud. Anh không muốn xử sự như thế chứ?
- Anh chỉ cố gắng tìm một phương sách cuối cùng thôi – Hắn nói và bất chợt bẻ tay lái về bên trái một vòng, bỏ đại lộ Washington sáng rực, chạy về phía con đường ngoại ô tối đen.
- Sao anh không chạy theo đại lộ Washington nữả – Nàng hỏi.
- Lối này nhanh hơn. Dễ tránh xe.
- Có điều em vẫn chưa hiểu – Ellen nói, gõ gõ điếu thuốc trên mép cái gạt tàn – Tại sao hắn không làm gì em cả khi em và hắn ở đó, trên mái nhà?
Nàng ngồi thoải mái, nghiêng người sang dựa vào hắn, tréo hai chân vào nhau và phả hơi khói ấm áp trong xe.
- Chắc chắn là mọi người thấy em đến đó vào lúc tối – Hắn nói – Có thể hắn sợ người điều khiển thang máy hay ai đó sẽ nhớ mặt hắn.
- Đúng, cho là thế đi, nhưng không nguy hiểm bằng khi hắn đưa em về nhà… và thanh toán em tại đấy.
- Có khả năng là hắn không có ý định giết em tại nhà hắn. Có thể hắn sẽ buộc em lên một chiếc xe nào đó rồi chở em về miền quê hẻo lánh hay đến một nơi nào đó thuận tiện hơn.
- Hắn làm gì có xe!
- Thì hắn ăn cắp, khó gì chuyện ấy – Aùnh đèn đường hắt lên khuôn mặt trắng nhợt của hắn rồi khuôn mặt hắn lại chìm trong bóng tối.
- Hắn bịa ra đủ chuyện, nào là “tôi yêu Dorothy”, nào là “tôi ở New York…”, “tôi cảm thấy có trách nhiệm…”. Lạy Chúa!
Ellen ngao ngán lắc đầu, dập tắt điếu thuốc trong cái gạt tàn. Hắn ném cái nhìn sang nàng.
- Chuyện gì thế? – Hắn hỏi.
Giọng nói của Ellen giống như của một người mới ốm dậy.
- Hắn đưa cho em xem giấy chuyển trường của đại học New York. Hắn ở New York…
- Giấy giả mạo đấỵ Hẳn là hắn quen ai đó trong phòng giáo vụ. Họ làm cho hắn một tờ giấy giả, thế thôi.
- Nhưng nếu không phải… Nếu hắn nói sự thật thì sao?
- Hắn sẽ đi theo em với khẩu súng. Điều đó chưa đủ bằng cớ cho thấy là hắn nói dối à?
- Anh tin thế à, anh Bud? Anh chắc chắn hắn không… Biết đâu hắn lấy súng ra vì một chuyện gì khác? Còn quyển sổ tay của hắn?
- Hắn đang đi đến cửa khẩu súng.
- Ôi, nếu hắn không giết Dorothy… - Ellen im lặng – cảnh sát sẽ điều tra – Nàng nói một cách dứt khoát – Họ sẽ chứng minh là hắn ở Blue River? Họ sẽ thấy chính hắn là kẻ đã giết Dorothy.
- Đúng như vậy – Hắn đồng ý.
Loay hoay, nàng duỗi chân rta1i ra. Nàng nheo mắt nhìn đồng hồ tay: 10 giờ 25.
- Lẽ ra mình đã tới nơi rồi.
Hắn không trả lời.
Nàng nhìn ra cửa xe. Không một ngọn đèn đường, không một ngôi nhà ở hai vệ đường. Chỉ có một màn đêm mịt mùng dưới bầu trời cao thăm thẳm với những vì sao treo lơ lửng xa tít mù trên kia.
- Anh Bud! Đâu phải đường vào thành phố?
Hắn không trả lời.
Trước mũi xe, vệt trắng của con lộ nhỏ hẹp vun vút lướt qua ánh đèn xe.
- Anh Bud! Đâu phải đường này.
Last edited by quykiemtu; 19-11-2008 at 03:27 PM.
|