Còn gì vui cho bằng được trở về trùng phùng với gia đình? Còn gì mừng hơn được gặp lại mẹ chả Để tạo sự bất ngờ, tôi không điện thoại hay báo tin trước, nên khi vừa bấm chuông, cô Tú ra mở cửa đã reo lên kinh ngạc.
- Ồ, cô Hai về rồi! Cô Hai về rồi!
Cha mẹ tôi nghe tiếng reo đã xông ra, thấy chúng tôi về, ngường đã lặng người mừng rỡ. Tôi ôm choàng lấy mẹ, vừa khóc vừa hôn.
- Phải, thưa mẹ con đã về, Tử Lăng của mẹ đã về đây!
Quay sang cha, tôi lại chui vào vòng tay ngườị
- Con về đây cha ạ.
- Trời ơi!
Mẹ vừa dụi mắt, vừa sụt sùị
- Thật hở con? Mẹ không nằm mơ chứ?
- Vâng, thật đấy mẹ.
Tôi lại quay sang mẹ:
- Nhớ mẹ quá, chúng con phải trở về.
Cha thở ra:
- Sao tụi con về mà chẳng đánh tiếng cho biết chút nào cả vậỷ
Tôi quay sang cha và bỏ lở câu nói của ngườị
- Ồ cha! Cha chẳng già tí nào cả, cha vẫn còn đẹp trai thế mà cha giấu con, cha bảo cha có tóc bạc ...
- Ối trời!
Cha tôi kêu lên, người cố làm ra vẻ bình tỉnh nhưng khóe mắt đã rướm lệ.
- Con nhỏ này vẫn trẻ con. Vân Hoàn, lấy nhau đã hai năm rồi, cậu làm sao mà nó vẫn không lớn được thế?
Hoàn đứng trong góc, nãy giờ yên lặng nhìn cảnh đoàn tụ của chúng tôi, nghe cha nói, chàng chỉ nhún vai cườị
- Sông núi dễ đổi thay chứ bản tính làm sao đổị
Mẹ lại bước tới đoạt tôi từ tay cha, người nắm tay tôi ngắm nghíạ
- Để mẹ nhìn xem con mập hay ốm.
Mẹ sụt sùị
- Trời ơi! Con lớn rồi, đẹp nữa, con thay đổi nhiều quá.
- Tại lâu quá mẹ không thấy con.
Tôi nói:
- Chứ con vẫn xấu xí như ngày nàọ
- Nói bậy! Con mẹ bao giờ chả đẹp.
- Thôi được rồị
Cha cười cảm động.
- Em cũng nên để chúng ngồi nghỉ một chút chứ. Ngồi máy bay mười mấy tiếng cũng mệt chết được.
- À.
Mẹ lại quay sang Vân Hoàn.
- Tại sao mấy đứa trở về thình lình như vậỷ Về ở luôn hay chỉ chơi ít hôm thôỉ Nhà hàng của con thế nàỏ
Một lô câu hỏi phải cần cả khoảng thời gian dài để giải đáp. Hoàn quay lại nhìn tôị
- Con nghĩ là ...Chúng con sẽ còn ở đây lâu lắm, phải không Lăng? Có lẻ một năm chỉ sang Âu Châu vài tháng thôi, thời gian còn lại sẽ ở tại Đài Loan, em hử?
Tôi vội vã gật đầụ Hoàn thật tuyệt, chàng quá hiểu ý tôị
- Ồ! Thế thì còn gì tốt hơn.
Mẹ kêu lên.
- Vậy thì hai con tạm ở đây trước. Tử Lăng, phòng con mẹ vẫn giữ riêng cho con đấỵ Bức mành cửa và cả mấy tấm hình lăng nhăng vẫn còn nguyên.
Mẹ lúc nào cũng thích gọi những bức tranh tập thể của tôi là hình lăng nhăng.
Tôi sung sướng.
- Thật sao mẹ?
Và không đợi trả lời, chạy vụt lên lầụ Niềm vui tỏa rộng khi trông thấy chiếc phòng cũ, nó vẫn còn đầm ấm, vẫn thơm. Bước tới khung cửa sổ, quơ nhẹ bức rèm sáo, vuốt ve bàn viết và ngồi xuống cạnh giường.
Mẹ bước vào ngồi cạnh tôị Sự trùng phùng mẹ con sau một lúc rối rít, bây giờ đã bình tĩnh lại, ngắm nghía tôi, mẹ hỏi:
- Saỏ Vân Hoàn đối với con thế nàỏ Nó có làm con buồn không? Nhìn cách ăn mặc của con mẹ biết, chắc nó cũng yêu con lắm, phải không?
- Vâng.
Tôi cảm động nói:
- Anh ấy là người chồng tốt, một người chồng toàn vẹn đến độ con không thể viện bất cứ lý do gì để làm anh ấy buồn. Anh Hoàn yêu con, chìu chuộng con và ...con không thấy anh ấy có một cô bạn nào khác cả.
- Ờ.
Mẹ có vẻ an ủị
- Dù sao mẹ cũng sung sướng thấy mình vẫn còn một đứa con tốt phước.
Mẹ nói thế là saỏ Tôi ngỡ ngàng nhìn mẹ, thừa lúc không có Hoàn ở đây, tôi hỏi:
- Thế còn chị Bình? Chị ấy không được hạnh phúc sao mẹ?
- Ờ.
Mẹ thở dài, người nhìn tôi với đôi mắt buồn.
- Mẹ không biết tụi nó làm sao hết. Lăng, con đi xạ..Bình với Liêm cứ xung đột nhau luôn, lúc gần đây nó còn đòi ly dị nhau nữạ Mẹ không hiểu chúng nghĩ saọ Bây giờ con về, mong rằng tất cả sẽ thay đổị Có dịp con đến nói với Bình, khuyên chúng nó, tuổi trẻ chúng con dễ thông cảm nhau hơn ...
Lời của mẹ khiến tôi bàng hoàng. Sở Liêm và chị Bình, họ không hạnh phúc, họ sắp ly dị? Có thể có chuyện đó saỏ
- Tại sao có chuyện đó vậy mẹ?
- Mẹ cũng không hiểụ
Mẹ tôi thở dàị
- Có điều, con Bình bây giờ không còn như ngày xưa nữa, nó đã thay đổi, tính tình nóng nảỵ Lúc đầu lục đục với bà Sở, ở chung không được, ra riêng, bây giờ lại có chuyện với cả chồng nó ...
Mẹ chợt quay lại nhìn tôị
- Còn con? Sao chưa có tin tức gì cả thế?
- Tin gì?
Tôi ngạc nhiên, mẹ nhìn tôi với nụ cười bí mật.
- Con ...có chưả
- Có cái gì?
- Con nít đấỷ
Mẹ cườị
- Vân Hoàn cũng lớn tuổi rồi, phải sanh đẻ với người ta chứ, đừng có bắt chước chuyện ngừa thai không được.
Tôi đỏ mặt.
- Con có bắt chước ai đâủ
- Ờ, Lục Bình nó không muốn có con. Thật ra theo mẹ thấy, nếu chúng có con với nhau, không chừng gia đình êm ấm hơn.
- À.
Tôi hiểu rạ
- Chúng con không có ngăn ngừa gì cả, chẳng qua, thôi thì đành vâng theo tạo hóa vậỵ
- Đến Đài Loan không chừng có đấỵ
Mẹ nói:
- Ở xứ nhiệt đới dể thụ thai lắm, con cứ yên tâm.
Đề tài câu chuyện của mẹ làm tôi đỏ mặt. Thực ra, tôi chưa hề nghĩ đến điều ấỵ Đầu tôi bận miên man với chuyện của Sở Liêm và chị Bình. Tại sao họ không muốn có con? Suốt ngày lục đục mãỉ Lời mẹ không còn lọt vào tai tôi nữạ Cha và Vân Hoàn bước vào, cắt ngang câu chuyện của mẹ, cũng cắt đứt luôn sự ngớ ngẩn của tôị
Cha vỗ vai mẹ nóị
- À, mẹ con mấy người chui vào đây nói lén ai thế? Vũ Quyên, em đã chuẩn bị xong chưả Điện thoại cho vợ chồng Lục Bình bảo chúng đến dùng cơm cho vuị Còn nữa, gọi cả Vân Châu đến nữa nhé. Bây giờ mình rút lui, đê? Vân Hoàn với Lăng nó nghĩ ngơi một chút, đi xa chắc mệt nhiềụ
- Đúng rồị
Mẹ đứng dậỵ
- Để em điện thoại cho Bình, nghe tin con Lăng về chắc nó phải mừng lắm.
Tôi vội can thiệp.
- Thôi để con đến đấy thăm chị Bình mẹ ạ. Chị ấy đi đứng khó khăn, con tới đó tiện hơn.
- Bình đã ráp chân giả rồị
Cha nói:
- Chống gậy đến cũng vững lắm. Hai năm rồi cũng phải thích ứng với hoàn cảnh chứ? Con đến đấy cha thấy không tiện.
- Sao vậỷ
Tôi ngạc nhiên, cha quay nhìn nơi khác.
- Nhà nó ít cơm nước, con đến đấy càng làm nó khó khăn.
- À.
Tôi hiểu rạ
- Sao chị Bình không dùng người làm.
- Có chứ, nhưng cứ đổi người luôn.
Cha nhìn thật lâu vào mắt tôị
- Lục Bình khó tính lắm, nên bây giờ không có ai ở được cả.
Nỗi băn khoăn lan rộng trong tôị Con người nhả nhặn, kín tiếng ngày nàọ..Nhưng cha định nói gì? Tim tôi đập mạnh.
- Các con nghĩ một tí đi, lát nữa cha sẽ gọi dậỵ
- Vâng, nhưng vui thế này làm sao tụi con ngủ được?
- Nhưng dù sao thì tụi con cũng phải ngủ một chút mới được.
Cha nói và bước ra khỏi phòng cài cửa lạị Trong phòng chỉ còn lại tôi và Hoàn, chàng trầm lặng nhìn tôi với đôi mắt khó hiểụ
- Vậy là xong, bây giờ em có thể gặp lại người tình cũ.
Lời Hoàn khiến tôi trừng mắt.
- Anh Hoàn.
Hoàn cúi người xuống, nắm chặt lấy tay tôi, nụ cười trên môi người chợt tắt và thay vào đó là một vẻ trang trọng lạ lùng.
- Nghe anh này, Tử Lăng!
Tôi nhìn chàng.
- Chính anh muốn cha tìm Liêm đến đâỵ
Hoàn nói:
- Anh biết vì sớm muộn gì chúng ta sẽ phải đối diện với hắn. Vợ chồng Liêm không hạnh phúc, họ đang định ly dị nhaụ Anh không hiểu chuyện đó có ảnh hưởng gì đến em không, nhưng anh đã mang em về đâỵ..
Hoàn nhìn tôi dò xét.
- Em muốn thế nào cũng được, có điều anh van em là hãy bình tĩnh, hãy để lý trí kiểm soát hành động của mình. Lúc nào anh cũng đứng về phía em.
Tôi đăm đăm nhìn Hoàn, rồi chúi đầu vào ngực chàng:
- Tại sao anh lại mang em về đâỷ
- Anh muốn tìm một đáp số.
- Em không hiểụ
- Không cần em phải hiểu vì đó là việc của anh.
Hoàn nói:
- Nhưng lý do chính có lẻ là vì thấy em nhớ nhà.
- Anh Hoàn!
- Hử?
- Anh bảo lúc nào anh cũng đứng bên em?
- Ờ.
- Em cũng muốn cho anh biết một điềụ
Tôi thành thật, Hoàn hờ hững.
- Saỏ
- Em là vợ anh.
Hoàn nhìn thẳng vào mắt tôi rồi cúi xuống với nụ hôn nồng.
- Bao nhiêu đó đủ rồị
Hoàn khẻ nói:
- Chúng ta không cần phải dài dòng với nhau, phải không em?
Chàng vuốt lấy má tôị
- Bây giờ ngủ nhé?
- Em không buồn ngủ.
Tôi nói:
- Em đoán vợ chồng chị Bình sắp đến, vả lại em chưa mệt, em muống xuống bếp hầu chuyện mẹ.
Hoàn gật đầu với nụ cườị
- Nhưng ít ra em cũng phải thay chiếc áo chứ? Anh khó tính lắm, anh muốn lúc nào cũng trông thấy vợ anh xinh xắn hết.
Tôi cười và hôn lên chóp mũi chàng.
- Vâng, anh là chồng em, anh muốn em thế nào em cũng vâng theo cả. Bây giờ mặc áo nàỏ
Nửa giờ sau, tôi đã thay chiếc áo dài tay màu mở gà, chiếc Jupe hoa màu vàng điểm bông nâụ Một chút phấn nhạt trên mặt, tóc bới caọ Hoàn ngồi cạnh ngắm tôi trong kiếng, bất chợt chàng huýt sáo rồi bế bổng tôi lên.
- Em lúc nào cũng là đối tượng cho bao nhiêu người mê mệt. Nhìn vào kiếng, tôi cũng ngơ ngẫn.
- Mẹ nói đúng, anh đã làm cho em thay đổị
- Tại em trưởng thàn đấỵ
- Sự trưởng thành trộn lẫn nét hồn nhiên của em khiến ai cũng bị cám dỗ.
Mặt tôi nóng ran.
- Anh đừng có “Ngắm người mình yêu tưởng Tây Thi” như vậỵ
- Em biết anh như vậy cũng đủ rồị
Tôi trừng mắt với chàng rồi quay lại chiếc Valise, mấy món quà của cha với mẹ. Vì gấp quá nên không chọn được nhiềụ May Hoàn rộng rãi, không tiếc tiền nên tôi cũng không gặp khó khăn. Tôi mua tặng cho cha hai xấp vải may áo cộng thêm Cravate và khăn tay cùng màu, mẹ là một khăn quàng cổ bằng lông Hãi-Báọ
Đem mấy món quà xuống lầu, tôi gọi lớn mời cha và mẹ. Mẹ từ nhà bếp chạy ra, thấy khăn quàng đã sung sướng muốn khóc lên.
- Mẹ mơ một chiếc khăn quàng thế này đã lâu lắm rồị
- Con biết.
Tôi đáp, mẹ ngạc nhiên.
- Sao con biết?
- Con là con của mẹ mà.
Mẹ ôm tôi thật chặt. Cha nhìn thấy quà, thái độ khác hẳn, người cẩn thận ngắm vải một chút, rồi quay sang tôị
- Mấy món này ai chọn đâỷ
- Anh Hoàn đấy chạ
Cha lại nhìn tôị
- Thế còn quần áo con?
- Cũng anh ấỵ
Cha quay sang Hoàn với đôi mắt khán phục.
- Chúng ta uống ly rượu nhé Hoàn?
Tôi nhìn cha và Hoàn, cả hai không còn dáng dấp của cha vợ và chàng rể nữa, họ như đôi tri kỷ.
Quà cáp của cha mẹ đã được mang lên lầụ Tôi lại chọn một chiếc trâm cài tóc cho cô Tú, cô nàng mừng rỡ khôn xiết. Riêng phần quà của chị Bình và Sở Liêm, tôi cũng đã chuẩn bị đầy đủ. Chai nước hoa cho chị Bình, cặp nút tay và kẹp Cravate cho Sở Liêm. Sắp xếp xong xuôi thì chuông cửa reo, Hoàn nhìn thật nhanh về phía tôị Tôi cố bình tĩnh nhưng không tránh khỏi xúc động mạnh. Chị Bình và Liêm vẫn mạnh chứ?
Người bước vào phòng khách đầu tiên là chị Bình, chị mặt Robe đen, tay chống nạn. Chiếc Robe đen dài khỏa lấp được chân gổ nhưng không che được vết tích tật nguyền, từng bước từng bước một khua vang. Chị Bình mập hơn xưa, nét thanh tú ngày nào đã mất, tôi chạy nhanh đến nắm tay chị, vồn vã.
- Chị Bình, chị khỏe chứ? Em nhớ anh chị quá!
- Thế à?
Chị Bình nhìn tôi cười khan, chị ngắm tôi một chút rồi hỏị
- Nhớ tôi hay là nhớ Sở Liêm đó?
Câu nói như tiếng sét, tôi bàng hoàng không ngờ. Giữa lúc mất bình tĩnh thì Sở Liêm bước vào, chàng đứng cạnh Bình, hai thái cực. Liêm ốm hơn xưa, vẻ tiều tụy với những nếp nhăn trên trán, nhưng mắt chàng vẫn sáng. Chàng đăm đăm nhìn tôị
- Lăng ở nước ngoài chắc hạnh phúc lắm, trông Lăng đẹp như con thiên nga vừa tắm dưới ao lên.
Liêm nói với giọng thật xúc động.
- Ờ.
Chị Bình chanh chuạ
- Con vịt xấu xí ngày nào đã biến thành thiên nga, trong khi thiên nga lại biến ra vịt. Cha mẹ ơi, cha mẹ tuyệt lắm nhé, có hai đứa con gái và đóng đủ được cả hai vai trò.
Vân Hoàn bước tới vòng tay ôm lấy tôi, chàng nói:
- Tử Lăng, em mời chị Bình ngồi đi chứ, để chị ấy đứng mãi thì mệt.
- Vâng.
Tôi và Hoàn vội bước sang một bên.
- Anh Hoàn nàỵ
Bình không buông thạ
- Tôi tuy tật nguyền nhưng không cần anh phải săn đón vậỵ Anh thật dại! Tại sao lại mang thiên nga về Đài Loan? Bộ không biết ở đây có nhiều cạm bẩy lắm saỏ Nếu anh thông minh thì gắng mà giữ đấy, bằng không coi chừng ngổng trời sổ lồng vổ cánh bay mất bây giờ.
- Bình!
Sở Liêm châu mày lộ vẻ khó chịụ
- Lăng nó mới về, em đừng có nói chuyện một cách gậy gộc như vậy được không?
- Saỏ
Chị Bình quay sang Sở Liêm, vẫn nụ cười tàn nhẫn.
- Tôi đang khuyên cậu em rể giữ gìn em gái tôi, không lẻ đụng chạm đến anh nữa saỏ
- Lục Bình!
Sở Liêm giận dữ hét, mặt chàng tái đị Hoàn xiết chặt người tôi hơn, trầm tĩnh.
- Chị Bình, tôi thành thật cảm ơn sự đề cao cảnh giác của em. Thật ra không phải ở Đài Loan tôi phải giữ kỹ cô ấy, ngay cả bên Ý, lúc nào tôi cũng phập phòng. Mấy anh chàng người Ý đa tình dễ sợ, tôi chịu không nổi mới đưa Lăng về đấy chứ.
Tôi miển cưởng cườị
- Anh Hoàn, sao anh lại hình dung em một cách lảng mạn thế?
- Ha ha!
Hoàn cười tọ
- Anh nói đùa mà, Lăng lúc nào chẳng chung thủy với anh, phải không em?
Không hiểu sao lời Hoàn khiến tôi nóng bừng má, không khí trong phòng đã khiến tôi nghẹt thở. Len lén nhìn về phía chị Bình, tôi thấy chị đang trừng mắt nhìn tôị Tôi chợt hiểu, chị đã biết hết tất cả rồi! Sở Liêm có lẻ đã dại dột, bốc đồng kể hết chuyện chúng tôi cho Bình nghẹ..Có thể có chuyện đó saỏ Không hẵn vậy, Bình thông minh, có lẻ đã tự hiểu ra được ...Và tôi bắt đầu thấy hối hận, sự trở về nước quả là một quyết định sai lầm.
Cha bước tới, hình như người hiểu rất rõ về mối tình tay tư của chúng tôi, đặt tay lên vai Bình, người nói:
- Bình, con ngồi xuống đi!
Chị Bình ngoan ngoãn ngồi xuống. Cô Tú mang trà ra với cây trâm mới của tôi tặng trên tóc. Tôi sực nhớ ra những món quà cho chị Bình và Sở Liêm, vội chạy lên lầu mang xuống.
- Một chút quà nhỏ, vì gấp quá, nên không kịp chọn ...
Chị Bình ngồi nơi Salon, cầm chai nước hoa ngắm nghía, đấy là một lọ “Chanel N. 2”. Chị ngẩng lên với nụ cười châm biếm.
- Tử Lăng, em biết chọn lắm đấy, Chanel N. 2 là loại nước hoa lừng danh. Thuở xưa lúc Marilyn Monroe được ký giả phỏng vấn, hỏi nàng đã mặt gì để ngủ, thì Marilyne Monroe đã trả lời là Chanel N. 2. Nước hoa này vang danh từ đấỵ Tiếc là tôi không thể chỉ mặc có loại nước hoa trên ngủ. Lăng nghĩ xem, một người cụt chân như tôi mà ngủ truồng thì còn giống aỉ
Tôi cứng lưởi, không ngờ người nho nhả như chị Bình lại có thể xử dụng những ngôn ngữ táo bạo như vậỵ Sở Liêm có vẻ không dằn được, chàng lại to tiếng.
- Bình, Lăng nó tặng quà cho em vì lòng tốt chứ không có ác ý gì hết!
- Tôi không cần anh biện hộ.
Chị Bình quay đầu sang Sở Liêm.
- Chị em chúng tôi hiểu nhau mà, anh nhảy vào để kiếm chác hả?
- Nhảy vào kiếm chác?
Những sợi gân xanh hằn lên hai bên thái dương Sở Liêm.
- Bình, em làm anh không dằn được nữa rồi nhé!
- Dằn không được.
Bình to tiếng theọ
- Có ai chịu tôi được đâủ Nếu không còn chịu nổi thì cứ tự nhiên đi nơi khác, chân anh đâu có cụt đâu mà sợ bị cấm cản, mà ai lại cấm cản anh chứ?
Mẹ không dằn được, chen vàọ
- Lục Bình, hôm nay là ngày Tử Lăng mới về, cả nhà được sum họp đầy đủ không phải dễ. Vợ chồng con có muốn cải lộn, đợi mai chiều cũng được, làm gì phải la hét ở đây, mất vui hết mọi ngườỉ
Chị Bình cắn nhẹ môị
- Mẹ không hiểu, chuyện gây nhau là chính anh Liêm muốn như vậy, nhất là trong trường hợp hôm naỵ Không gây nhau bây giờ, đợi lúc nào nữa phải không anh Liêm? Phải không?
Mặt Liêm tái ngắt, bàn tay trên thành ghế của chàng nắm chặt lại, cơ hồ như muốn đâm thủng cả vải bọc bên ngoàị
- Bình! Anh thấy là chúng mình nên về ngay bây giờ hay hơn.
- À.
Bình chua ngoạ
- Mới đến mà về, anh bỏ đi đành saỏ
- Thôi thôi!
Cha can thiệp, người trừng mắt nhìn Bình rồi Liêm.
- Không ai có quyền bỏ về hết, ăn cơm xong tính. Nếu muốn đập lộn hay làm gì nữa, về nhà hãy làm, ở đây phải giữ thể diện một chút chứ.
- Thể diện à?
Chị Bình cười tọ
- Cha cũng thấy chỉ cần thể diện nữa saỏ Sống giữa xã hội vì bề mặt này, người ta chỉ cần bên ngoài chứ đâu cần bên trong. Có nhiều chuyện rối beng nát bét hết rồi mà mở miệng ra vẫn thấy người ta đòi giữ thể diện!
Cha khó chịụ
- Bình, con ít nói một chút có được không?
Chị Bình vẫn không chịu thuạ
- Con từ ngày cụt chân đến nay, chỉ còn biết nhờ vào cái miệng, không lẻ cho con làm đứa què không đủ sao mà cha còn muốn con phải cân mữa chứ?
Mặt Liêm đỏ bừng.
- Hừ, què! ...Cô biết tôi đã vì chiếc chân què của cô mà phải đánh đổi bao nhiêu thứ không?
Chị Bình lớn tiếng không kém.
- Bây giờ anh hối hận à? Vẫn còn chạy thuốc kịp mà, Tử Lăng nó về rồi, bây giờ có muốn ...
Bình vừa nói tới đây đã bị Sở Liêm bụm miệng. Tôi kinh hoàng nhìn họ, ánh mắt đau khổ tận cùng của Sở Liêm khiến tim tôi tan nát.
- Trời ơi!
Tôi kêu lên và chạy bay lên lầu, Vân Hoàn đuổi theo, vào phòng riêng tôi khóc ngất.
Hoàn quỳ xuống trước mặt, tay chàng giữ chặt lấy tay tôị
- Tử Lăng, đúng ra anh không nên mang em về đâỵ
- Không, không!
Tôi nói:
- Em khóc cho chị Bình chứ không phải khóc vì chuyện gì cả. Em không ngờ chị Bình lại thay đổi thế!
Ngẩng đầu lên nhìn Hoàn, tôi hỏi:
- Anh Hoàn, con người sao khổ thế nàỷ Ta sống và không hiểu ta đang làm gì sao anh?
- Thế còn em?
Hoàn nhìn thẳng vào mắt tôị
- Em có hiểu em đang làm gì không chứ?
- Em biết.
Tôi nói:
- Chúng ta sẽ ở lại xứ Đài Loan này, đồng thờị..giúp cho Bình với Sở Liêm gầy lại niềm tin.
Hoàn nhìn tôi thật lâụ
- Em đang làm chuyện mạo hiểm đấỵ..
Hoàn nói thật khẻ.
- Anh sợ không những em không cứu được người mà thiêu luôn cả mình ...Có lẻ anh ngốc thật ...Thôi thì ở lại xem em chữa lửa ra sao.