Nói đến Lăng Hạo Thiên, khi rời khỏi sơn động chàng trở về khách sạn, hoàng hôn rơi xuống, Lăng Hạo Thiên tiến vào gian phòng, kiểm tra bao y phục, lập tức thu nhặt mọi đồ dùng, hướng đến quầy thanh toán.
Chỉ thấy chưởng quầy cùng tiểu nhị đang thu dọn những mảnh vỡ đã để lại, Lăng Hạo Thiên cười nói: “Chưởng quầy! Ta đi đây!” Nói rồi lấy ra 120 lượng đặt lên bàn.
Chưởng quầy không biết chàng đã trở về, đầu tiên ngẩn lên giật mình, thấy Lăng Hạo Thiên đưa tiền, vội vàng đưa trả lại cho chàng, cung kính nói: “Thiếu gia, đa tạ ngân lượng ngài đã cho tôi hôm nay, xin ngài thu hồi ngân lượng!”
Lăng Hạo Thiên nói: “Thật mang nợ mà! Đã mang đến nhiều phiền phức cho người!”
Chưởng quầy nói: “Không! Không! Thiếu gia, ngài quả thật là cứu tinh của tôi mà, tôi thật sư ngồi không hưởng phước, 320 lượng này đủ cho tôi phát mãi khách sạn!”
Lăng Hạo Thiên nói: “Người quyết định phát mãi khách sạn? Đây là một cơ hội hiếm có, nói thật, sanh ý khách sạn chẳng khá tí nào!”
Chưởng quầy nói: “Phải! Phải! Thiếu gia, ngài nói thật chí lý. Trước tiên phải dọn dẹp đống vỡ nát này, sau đó còn phải tìm người để phát mãi nữa.”
Lăng Hạo Thiên đắc ý nói: “Tốt rồi, chưởng quầy, chúc cho sanh ý người hưng long, sau này có cơ hội, ta sẽ viếng thăm tân khách sạn của người, ta đi đây!”
Chưởng quầy cung kính tiễn: “Thiếu gia, tôi tiễn ngài.”
Lăng Hạo Thiên nói: “Đa tạ!”
Li khai khách sạn, Lăng Hạo Thiên vào một tiệm bán y phục, hạ giọng nói: “Điếm gia, ở đây có bán y phục nữ nhân không?” Hỏi xong, trên mặt anh tuấn của chàng đỏ hồng.
Điếm gia nghe thấy những lời như vậy, minh bạch gật đầu nói: “Ồ, ồ, ta hiểu. ta hiểu! Nhưng ở đây ta không có. Khố y dành cho những người phụ nữ đã kết hôn, tiểu điếm hiện không thể cung ứng.”
Lăng Hạo Thiên nói: “Nguyên lai như thế, đa tạ, lấy cho ta hai cái ngoại y màu trắng, tam điều ti trung, bao nhiêu tiền?”
Điếm chủ lập tức lấy y phục đưa cho chàng. Lăng Hạo Thiên tiếp lấy, cho vào trong bao y phục, tiến vào nhất gia tửu lâu.
Lăng Hạo Thiên không biết được thức ăn gì hợp khẩu vị Bạch Tuyết Nhu, nên mỗi thứ chọn một ít, cuối cùng mang một bao lớn, khoác trên vai, nhằm rừng phóng đến.
Nhập lâm chi tiền, Lăng Hạo Thiên nhìn xung quanh, sau khi đã xác định không có ai theo dõi, tiến thẳng vào trong rừng.
Lăng Hạo Thiên vừa đặt chân đến đầu sơn động, đã nghe thấy một âm thanh hoan hỷ từ trong sơn động vọng ra: “Ngươi đã trở về!” Chàng nghe thấy âm thanh không có gì khác thường, tự hỏi có phải của Bạch Tuyết Nhu?
“Là ta” Lăng Hạo Thiên đáp lời, phóng đến trước nàng, chàng nói: “Ta đi mua cho nàng 2 bộ ngoại y, nàng có thể thay đổi. Ta mua phạn thái cao điểm cho nàng, tuỳ nàng sử dụng.” Nói rồi, đặt y phục xuống, cầm lấy nửa con gà tiến ra cửa động.
Lăng Hạo Thiên ngoài động khẩu ăn hết nửa con gà, suy nghĩ đến vết thương của Bạch Tuyết Nhu rất nghiêm trọng, làm như thế là tốt. Nẹn chăm sóc đến vết thương của nàng cho khỏe rồi chàng sẽ đi, vạn nhất bị phụ thân phái người hộ tống về Hoa Sơn thành thân. Bỏ rơi nàng ta lúc này, thật không phải hành vi của quân tử.
Song nhãn Lăng Hạo Thiên nhất thời lay động, nghĩ thầm: “Công năng của Tử Hà Thần Công kỳ diệu, dùng nó để đả thông kinh mạch đang rối loạn cho nàng. Phải, chỉ còn cách đó, trước tiên bố trận đại sơn động, tránh có biệt nhân xâm nhập quấy rầy.”
Lăng Hạo Thiên đã có chủ kiến, quan sát sơn động nửa ngày, cuối cùng trước động bố trí “Thất Tinh Bắc Đầu Trận”.
Khoảng một thời thần, chỉ thấy Lăng Hạo Thiên đi vóng lại, phương thuỷ mãn ý li khai, tiến vào sâu trong sơn động.
Lăng Hạo Thiên đang phóng vào sơn động, đột nhiên thấy một tuyệt sắc thiếu nữ, nhất thân xiêm y trắng, bao thực phẩm cũng không còn chỗ cũ. Vẻ mỹ lệ của nàng ở thâm sơn u cốc như bạch liên hà hoa, mỹ lệ mê hoặc người, thuân xuân sung mãn tiên khí. Nàng xuất hiện trước Lăng Hạo Thiên, đẹp thanh khiết. Lăng Hạo Thiên không phải chưa từng gặp mỹ nữ, mẫu thân là thiên hạ đệ nhị mỹ nhân, sư thúc Thái Tư Nhã thiên hạ đệ tứ mỹ nhân, sư tỷ yêu thương của chàng Nhạc Lâm Lam đương kim đệ ngũ mỹ nhân. Nhưng mỹ nhân này vẻ đẹp khác với các mỹ nhân ở Hoa Sơn, nàng hiển đắc vẻ thân thiết và ôn nhu.
Lăng Hạo Thiên đứng như trời trồng nửa ngày, lúng túng hỏi: “Nàng…Nàng là ai?”
Tuyệt sắc thiếu nữ đã khôi phục lại diện mạo ban đầu đích Bạch Tuyết Nhu, nàng thấy bộ dạng Lăng Hạo Thiên như thế, vui sướng, e thẹn cúi đầu xuống.
Lăng Hạo Thiên nhìn thấy thế, vội định thần, lập tức minh bạch Bạch Tuyết Nhu lúc trước đã dịch dung, chàng nói: “Cô nương, nàng thật hấp dẫn, qua mặt cả ta, có chết cũng không biết nàng dịch dung.”
Bạch Tuyết Nhu trong lòng cảm thấy ngọt ngào, đưa bao thức ăn cho chàng, hạ giọng nói: “Thiếu hiệp, người ăn đi! Trời chắc cũng đã tối rồi.”
Lăng Hạo Thiên đưa tay tiếp lấy bao thức ăn nàng đưa, chạm vào ngọc thủ mềm mại diụ dàng của nàng, tim đập mạng hơn, nhất thời tay không thể cử động! Cảm giác hưng phấn khác thường, không thể hình dung.
Bạch Tuyết Nhu thấy Lăng Hạo Thiên bố trận trước mặt, không kìm được sự tò mò hỏi: “Thiếu hiệp, trận này tên gì?”
Lăng Hạo Thiên nói: “Thất Tinh Bắc Đẩu Trận.” Nói rồi, lấy một quả trứng, đặt ở lối vào.
Bạch Tuyết Nhu đưa phượng nhãn quan sát, nhìn Lăng Hạo Thiên một lúc lâu, ngượng ngùng hỏi: “Thiếu hiệp, quý tính đại danh của người là gì?”
Lăng Hạo Thiên du dương nói: “Ồ, Ta họ Lăng, danh Hạo Thiên.”
Bạch Tuyết Nhu lẩm nhẩm nhiều lần rồi nói: “Tên này dường như ta đã nghe qua.”
Lăng Hạo Thiên nói: “Ta cũng nói thật với nàng, ta là nhi tử của chưởng môn Hoa Sơn Lăng Chấn Nhạc.”
Bạch Tuyết Nhu gật đầu: “Phải, ta nhớ ra rồi. Ở Trường An, Lâm a di thường nhắc đến người. Làm cách nào người có danh hiệu Thiên Địa Tiểu Thần Long.”
Lăng Hạo Thiên cười nói: “Phụ thân ta nhân xưng “Hoa Sơn Thần Long”, ta là hậu nhân của Thần Long, đương nhiên là Tiểu Thần Long.”
Bạch Tuyết Nhu nghe chàng nói, không kìm được, nở nụ cười, mỹ lệ khuynh thành khuynh quốc, uyển chuyển như bách hoa nở rộ sáng chói.”
Lăng Hạo Thiên vì nụ cười của nàng mà say đắm tâm thần dao động.
Bạch Tuyết Nhu thấy nhìn chàng nhìn mình say đắm, trên mặt ửng hồng, lập tức chuyển thân đi vào trong sơn động.
Thân hình nàng làm say đắm lòng người như phải uống hàng trăm cân rượu, nếu không phải Lăng Hạo Thiên căn cơ thâm hậu, đã ngất tại chỗ, mũi cũng xịt máu, miệng chảy đầy nước bọt.
Lăng Hạo Thiên hít sâu rồi chầm chậm tiến vào trong động.
Bạch Tuyết Nhu cung kính hành lễ, cười nói: “Lăng thiếu hiệp, tiểu nữ tính Bạch, danh Tuyết Nhu. Là nhi nữ của Lạc Dương Thần Đao Đường chưởng môn Bạch Trai Đồng, cảm tạ đại ân cứu mệnh của chàng.”
Lăng Hạo Thiên không quen thuộc với những lễ nghi của nàng, vội nói: “Cũng là cơ duyên xảo hợp mà thôi. Với ta lúc ấy chỉ là cơ hội vui chơi, nói thật, ta cũng chưa chính thức cùng người khác giao thủ.”
Bạch Tuyết Nhu nói: “Lăng thiếu hiệp võ công cao cường, giao thủ như chơi đùa, sự thành thật này là cho tiểu nữ muôn vàn kính phục.”
Lăng Hạo Thiên nghe nàng nói, chỉ biết cười lắng nghe. Sự đấu tranh của giang hồ, chàng cũng chỉ từng nghĩ rằng xuất giang hồ du ngoạn, mọi sự tình khác lại đắc quản.
--------------------