Không biết Lăng Hạo Thiên đã hôn mê bao lâu, chàng mê mê hồ hồ cảm nhận được có người trên thân thượng của chàng, song mục nhất tĩnh, không kìm được hét to: “A!”
Nguyên lai, khi chàng hôn mê, Bạch Tuyết Nhu công đức viên mãn cũng đã tỉnh dậy, nàng cảm giác toàn thân phiêu phiêu, các vết thương đều đã lành, thân thể như được tái sinh một lần nữa, nàng không kìm được sự cuồng hỷ.
Song nhãn Bạch Tuyết Nhu nhìn xuống dưới, nàng thấy đầu tóc Lăng Hạo Thiên uớt đẫm đang hôn mê bất tỉnh, trong lòng cảm kích muôn phần, cúi đầu xuống hôn lên má chàng tới tấp. Thật bất ngờ Lăng Hạo Thiên thức tỉnh.
Bạch Tuyết Nhu e thẹn nói: “Lăng thiếu hiệp, người đừng cười chê ta hạ tiện.”
Lăng Hạo Thiên ngơ ngẩn, cẩn thận quan sát Bạch Tuyết Nhu, vẻ đẹp kiều diễm của nàng quả thật đều làm cho tất cả nam nhân trong thiên hạ say mê. Lại nghĩ đến thân thể thanh bạch của nàng, là một nam nhân, sao lại có thể vô trách nhiệm?” Cuối cùng chàng cũng đã minh bạch được ý tứ của Bạch Tuyết Nhu, ôn nhu nói: “A, bất hội, trăm vạn lần không được. Bạch cô nương, ta hiểu tâm ý nàng, nhưng thương tích của nàng như thế, chúng ta chẳng còn cách lựa chọn…”
Bạch Tuyết Nhu kích động chuyển thân ra sau chàng, nắm lấy tay chàng: “Lăng thiếu hiệp, người không nên suy nghĩ nhiều, để ta báo đáp đại ân của chàng.”
“Ta…ta…” Lăng Hạo Thiên bất ngờ bị sốc, chàng không minh bạch mọi việc. Anh hùng cứu mỹ nhân, sau đó mỹ nhân hiến thân đền đáp, đó không phải là ước mơ từ lâu của chàng hay sao?
Bỏ mặc sự ngây ngốc của Lăng Hạo Thiên, Bạch Tuyết Nhu lấy hết dũng khí chuyển thân ra phía trước thân thể chàng, ngọc thể tự động đầu hoài tống bão, đôi đôi thơm ngát áp đến môi chàng.
Lửa dục bốc lên, toàn thân nóng ran, tưởng như thiêu cháy cả hai.
Chiến vân mật bố, sẵn sàng lâm trận.
Kết quả đại chiến càng lúc càng kịch liệt, toàn bộ sơn động như lắc mạnh theo cả hai.
Xuân sắc vô hạn, sau trận kịch tính, hai người lấy chút kinh lực kiệt quệ còn lại ôm chặt lấy đối phương.
Qua một thời gian dài, Bạch Tuyết Nhu mở mắt nhìn lên thân thượng Lăng Hạo Thiên, tỏ vẻ cảm kích ôn nhu nhìn chàng, e thẹn nép vào ngực chàng, ngủ thiếp đi.
Lăng Hạo Thiên lấy ngoại y phủ lên người nàng, nhìn thấy vết huyết tích ngay “Địa phương” đó của nàng, lắc đầu thở dài: “Anh hùng cứu mỹ nhân không phải dễ.”
Lăng Hạo Thiên li khai nàng, lau chùi vết huyết tích trên tiểu đệ đệ đã xâm nhập và để lại ô uế tại địa phương của người ta, vận lại y phục, lập tức xuất tẩu ra ngoài động, hiện tại đã là lúc trời gần sáng, tứ phương đều tối sẫm, ngồi ngồi trước cửa động trầm tư.
Khi mặt trời nhô lên từ đỉnh núi, Lăng Hạo Thiên đứng dậy, đi về phía hữu tiến ra ngoài rừng, chàng nghe thanh âm ở vùng phụ cận, chàng theo sau dòng chảy đến một sơn động.
Chỉ thấy một thác nước từ trên cao đổ xuống, dưới dòng chảy đó đích thị là một thuỷ đàm, thuỷ đàm này cùng hợp dòng chảy ra phía ngoài.
Lăng Hạo Thiên đã một ngày một đêm không mộc dục (tắm), cao hứng tiến đến thuỷ đàm mộc dục thay tẩy toàn thân, sau khi mộc dục, chàng lập tức tiến vào rừng xem xét vì nghe có tiếng địch nhân truy đuổi.
Lần đầu tiên xuất giang hồ tao ngộ các nhân vật võ lâm. Lăng Hạo Thiên tự nhủ: “Bất kể bọn người Thần Ưng Bảo, họ không mau chóng đến đây, không trông đến bọn người cặn bã đó, ta nhàn sự hơn.”
Đã có chủ kiến như vậy, chàng đi ngang qua bọn chúng.
Sáu người nhìn chằm chằm về phía chàng, phát hiện chỉ là một thư sinh tuấn dật, không thèm quan tâm, khẩn trương tìm kiếm.
Lăng Hạo Thiên thấy họ nhanh chóng bỏ đi như thế nghĩ thầm: “Tốt các ngươi nên đi, nếu không ta cũng tiễn các ngươi hồi gia.”
Lăng Hạo Thiên nhập trấn, chàng mua một bộ y phục trắng và một bao thực vật, cẩn thận buộc kỷ, nhìn qua lại kiểm tra, sau đó tiến vào động khẩu.
Lăng Hạo Thiên thấy Bạch Tuyết Nhu cười mãn nguyện say sưa giấc nồng, chàng cúi xuống hôn lên má nàng, hạ giọng nói: “Bạch cô nương!”
Bạch Tuyết Nhu thất kinh, mở mắt nhìn đối phương, e thẹn lấy áo phủ lên song nhũ phong mãn, đồng thời chuyển thân ngồi dậy. Đột nhiên hạ thể cảm thấy đau đớn, nàng cất tiếng “A!”
Lăng Hạo Thiên nghĩ nàng vẫn còn mệt, lo lắng hỏi: “Cô nương, cô…”
Bạch Tuyết Nhu yêu kiều nhìn Lăng Hạo Thiên trên mặt ửng hồng. Âm thanh yếu ớt, lí nhí nói: “Không có liên quan.” Lập tức chuyển thân vận lại y phục, thân thể thiếu nữ e then mặc y phục không để tâm đến Lăng Hạo Thiên đang ngây ngốc.
Sau khi Bạch Tuyết Nhu đã vận lại y phục, Lăng Hạo Thiên hắng nhẹ: “Bạch cô nương, ta đã mang nhiều thứ đến đây, nàng trước tiên hãy ăn đi.”
Bạch Tuyết Nhu nói: “Lăng thiếu hiệp, đa tạ!”
Lăng Hạo Thiên nói: “Đến đây, ta không quen những lễ nghi của nàng đâu.”
Bạch Tuyết Nhu đã bỏ hai bữa không có gì vào bụng, vì vậy tâm tình cảm thấy vui vẻ, ăn rất ngon miệng, dưới sự toàn tâm toàn ý của cả hai, bao thực vật được mua về thoáng chốc đã cạn sạch.
Bạch Tuyết Nhu thấy miệng Lăng Hạo Thiên dính đầy mỡ của thức ăn, vội dùng tay ôn nhu chùi đi vết mỡ trên miệng chàng, yêu kiều nói: “Lăng thiếu hiệp, chàng biết không, lần đầu tiên ta ăn nhiều như thế.”
Lăng Hạo Thiên lần đầu tiên cảm nhận được sự quan tâm tha thiết của nàng, trong lòng chàng thoáng nghĩ. Kỳ thật Nhạc Lâm Lam đối với chàng ôn nhu tha thiết, nhưng chàng không có một chút cảm động. Nhạc Lâm Lam đối xử với chàng, luôn luôn được nàng quan tâm chăm sóc, căn bản như mẫu thân hoặc gia tỷ tỷ chiếu cố. Lâu dần sản sinh tình cảm, khi ly khai Hoa Sơn rồi, chàng mới cảm giác được sự quan tâm của Nhạc Lâm Lam là trân quý.
Nhưng hiện tại cảm giác Bạch Tuyết Nhu đem đến cho chàng không hoàn toàn tương tự, cảm giác quyến luyến cực kỳ hưng phấn và kích động. Chàng cao hứng cười ha ha: “Đa tạ nàng đã đã quan, tiểu sinh cảm thấy vinh hạnh.”
Bạch Tuyết Nhu mỉm cười: “Lăng thiếu hiệp…”
Lăng Hạo Thiên nhận thấy cả hai xưng hô khách khí, bất giác cáu kỉnh: “Thiếu hiệp, cô nương, rất khách khí, phải thay đổi cách xưng hô, ta năm nay mười tám tuổi.”
Bạch Tuyết Nhu hạ giọng nói: “Ta mười chín.”
Lăng Hạo Thiên nói: “Tốt rồi! Sau này ta sẽ gọi tỷ là Nhu tỷ, tỷ gọi ta là Lăng đệ.”
Bạch Tuyết Nhu e thẹn nói: “Lăng…Lăng đệ.”
Lăng Hạo Thiên nói: “Nhu tỷ, đệ bôi thuốc cho tỷ.”
Bạch Tuyết Nhu trong lòng hơi dao động, rụt rè cởi bỏ ngoại y, đập vào mắt Lăng Hạo Thiên là đồi ngọc nữ phong mãn.
Lăng Hạo Thiên nhìn nàng, nhớ đến tình cảnh ngày hôm qua, tim đập thình thịch, làm đổ bình dược phương, nhanh chóng cúi xuống nhặt lấy. Bạch Tuyết Nhu thấy chàng như vậy, chuyển thân giúp chàng nhặt, bất giác hai người va chạm vào nhau, theo bản năng vội vã thoái lui.
Sức mạnh tình ái cuốn hút, bốn mắt nhìn nhau, hai người tiến sát vào, quấn quýt hôn đối phương.
Lăng Hạo Thiên song thủ đã đặt đến bối hậu của nàng, nhìn thấy những vết thương, lập tức thức tỉnh. Trị bệnh quan trọng, Lăng Hạo Thiên hắng nhẹ, lập tức cúi xuống lượm bình dược phương.
Bạch Tuyết Nhu e thẹn cúi đầu không nói lời nào.
Lăng Hạo Thiên trong nhất tâm kích động, sau khi bôi thuốc cho nàng xong, lấy ra bộ y phục mới đưa cho nàng: “Nhu tỷ, đệ đã mua một bộ bạch y khác cho tỷ, thích hợp cho tỷ thay đổi!” Nói rồi, đặt y phục cạnh nàng, xoay người chuyển thân.
Bạch Tuyết Nhu e thẹn nhìn bộ y phục mới, bất giác suy nghĩ, thật hợp với mình, cảm kích Lăng Hạo Thiên tâm dạ quan hoài, không kìm được nước mắt tuôn rơi.
Lăng Hạo Thiên nghe thấy tiếng sột soạt, nghĩ có lẽ nàng đã thay y phục xong, chuyển thân quay lại, thấy nàng nước mắt tuôn rơi. Chàng lo lắng, kéo tay nàng: “Nhu tỷ, có gì vậy?”
Bạch Tuyết Nhu nói: “Lăng đệ!” Nói rồi nhào vào lòng chàng, đôi môi tìm đến môi của Lăng Hạo Thiên, nhiệt tình quấn lấy.
Hành động này của nàng, thật là tràn đầy ái ý.
Lăng Hạo Thiên không kìm lòng được, tham lam dấn tới.
Y phục của Bạch Tuyết Nhu sớm đã nằm trên mặt đất, chỉ thấy Bạch Tuyết Nhu ngồi trên hạ thể của Lăng Hạo Thiên, chờ đợi tiểu đệ đệ của chàng lấp đầy cam lộ. nàng e thẹn khép hờ song nhãn, không dám nhìn Lăng Hạo Thiên.
Hai người tại sơn động này, hoàn thành xuân phong vũ lộ, thực hiện việc sản sinh người kế tục cho Lăng gia.
--------------------