Sau trận xuân phong vũ lộ, Lăng Hạo Thiên chuyển thân nói: “Nhu tỷ, cách đây ba dặm ngoại có một thuỷ đàm, chúng ta đến đó tẩy rửa thân thể, được không?”
Bạch Tuyết Nhu kinh ngạc: “Ở đây có nước?”
Lăng Hạo Thiên nói: “Đệ phát hiện vùng phụ cận có một thuỷ đàm, chúng ta mau đi đi.”
“A!” Bạch Tuyết Nhu gật đầu vui vẻ, lập tức chuyển thân vận xiêm y.
Lăng Hạo Thiên cùng với Bạch Tuyết Nhu vận dụng khinh công ra ngoài trận, cũng đã đến thuỷ đàm.
Lăng Hạo Thiên chỉ một khối đại cự thạch: “Nhu tỷ, đây có thể ẩn thân, tỷ tắm trước đi!” Nói xong, quay lưng về phía đại cự thạch, song mục đảo xung quanh, đề phòng có biệt nhân xâm nhập.
Bạch Tuyết Nhu thấy Lăng Hạo Thiên quan tâm đến mình thì trong lòng cảm thấy ngọt lịm, nàng đưa mắt nhìn quanh, xác định không có ai, thoát y phục, chỉ để lại hài bước xuống thuỷ đàm.
Đường đường nhi nữ của Lạc Dương Thần Đao Đường chưởng môn, thân phận kiều quý, những ngày nay, vừa mồ hôi vừa vết thương thấm máu, đã vậy còn vết huyết tích “ô uế”, nếu không mộc dục quả thật rất khó coi.
Hiện tại, bước xuống thuỷ đàm, như cá gặp nước, bất giác nàng muốn vui đùa thoả thích.
Sau nửa thời thần, nàng làm khô thân thể và tóc rồi vận lại y phục, nàng nói: “Lăng đệ, đến đệ.”
Lăng Hạo Thiên cười lớn lập tức thoát y phóng xuống nước.
Lăng Hạo Thiên dùng thời gian nửa tuần trà để tẩy rửa thân thể.
Bạch Tuyết Nhu e thẹn ôm lấy y phục và hài của Lăng Hạo Thiên, nàng xuyên y phục vào thân thượng của chàng, ôn nhu tựa như thê thiếp. Lăng Hạo Thiên hạnh phúc nói: “Đệ tự làm được.”
Bạch Tuyết Nhu lúc trước ở Thần Đao Đường, nhất nhất đều có thị nữ phục thị, hiện tại can tâm tình nguyện phục thị Lăng Hạo Thiên, nàng nhận ra hạ nhân đích cam khổ.
Hai người vui vẻ đi về sơn động, Bạch Tuyết Nhu cất tiếng hỏi: “Lăng đệ, khi nào chúng ta rời khỏi đây?”
Lăng Hạo Thiên nói: “Nhanh thôi, tỷ nhớ nhà?”
Bạch Tuyết Nhu đáp: “Nhà? Phải, Lăng đệ, đệ có hứng thú tìm hiểu sự tình của Thần Đao Đường không?”
Lăng Hạo Thiên cười: “Hứng thú a! Đệ rất hoan hỷ được nghe tất cả sự tình trong giang hồ, tỷ mau nói đi.”
Bạch Tuyết Nhu nở nụ cười mê hồn nói: “Lăng đệ, phụ thân tỷ là Lạc Dương Thần Đao Đường bang chủ - Bạch Trai Đồng, Lạc Dương Thần Đao Đường tại võ lâm thập đại bài danh đệ cửu, trừ Lạc Dương tổng đàn Long đàn chi ngoại, tổng toàn quốc phân bố Hổ, Sư, Báo, Bằng, Ưng ngũ đại phân đàn tổng cộng 8000 đệ tử.
Lăng Hạo Thiên im lặng, nghĩ đến Thần Đao Đường có đến 8000 môn chúng, môn nhân Hoa Sơn chỉ có 500 đệ tử, bất quá tại giang hồ Hoa Sơn bài danh đệ tứ, quý tinh bất quý đa, đệ nhất chất lượng, ha ha.”
Bạch Tuyết Nhu tiếp tục nói: “Song thân chỉ có một nữ nhi duy nhất là tỷ đây, ngoài ra tỷ còn có một vị biểu muội, họ Tạ tên Khí Vân, nói đến thân thế của nàng, thật làm cho người ta phải đồng cảm.”
Lăng Hạo Thiên đã nghe Bạch Tuyết Nhu kể sự tình tẩu hoả nhập ma, lập tức hỏi: “Người mà tỷ nói hạ thân tê liệt đích thị biểu muội mà? “
Bạch Tuyết Nhu nói: “Đúng, chính là muội ấy, thật gặp phải bất hạnh mà, thân thế nàng còn đáng thương hơn!” Nói xong, âm thanh như tắc nghẽn giữa yết hầu.
Lăng Hạo Thiên an ủi: “Nếu buồn thì không nên nói, khai tâm bất hảo mà?”
Bạch Tuyết Nhu liền nói: “Không! Không! Đệ hãy nghe đi, vì muội ấy có quan hệ với tỷ!”
Lăng hạo Thiên suy nghĩ, trong lòng xuất hiện một biểu cảm kỳ lạ, tâm tưởng, sau này chắc chắn chàng cũng sẽ có mối quan hệ thân cận với Tạ Khí Vân, chàng và Bạch Tuyết Nhu thành thân, Khí Vân sẽ là biểu muội của chàng, sao lại không có quan hệ? Vì vậy Lăng Hạo Thiên nói: “Đệ cũng có liên quan đến nàng, Nhu tỷ, tỷ nói đi?”
Bạch Tuyết Nhu nói: “Lăng đệ, tỷ xin lỗi đã nói quá vội vàng, tỷ muốn nói đến tương lai, chứ không nói hiện tại hay quá khứ.”
Lăng Hạo Thiên nghe nàng nói cảm thấy bất minh bạch: “Tỷ nói, đệ hoàn toàn không hiểu!”
Bạch Tuyết Nhu đột nhiên mặt ửng hồng, bình tĩnh nói: “Lăng đệ, đệ có thể sử dụng chân khí đả thông nhâm đốc lưỡng mạch, tự nhiên biểu muội đả thông được huyệt đạo.”
Lăng Hạo Thiên kinh ngạc, thần sắc đại biến, nguyên lai Bạch Tuyết Nhu hy vọng chàng dùng Ngự Nữ Tâm Kinh với Tử Hà Thần Công trị bệnh cho biểu muội. Nghĩ đến cảnh nam nữ hoan ái, song thủ huơ qua lại liên tục: “Không được, đệ cứu tỷ là tình huống khẩn cấp, hành động như thế, đệ…đệ không đồng ý!”
Bạch Tuyết Nhu nói: “Lăng đệ, vị biểu muội này, kém tỷ một tuổi, nhan sắc xinh đẹp, dung nhan kiều diễm hơn tỷ vài phần phần, tỷ ngoại trừ võ công cao hơn muội ấy…”
Lăng Hạo Thiên nói: “Nhu tỷ, tỷ đừng nói nữa. Thiên hạ nữ tử mỹ lệ, Lăng Hạo Thiên này không phải là người tham lam háo sắc, muội ấy có đẹp hay không đẹp với đệ cũng không quan trọng. Võ công muội ấy cao cường, không quan hệ gì đến đệ. Ồ, tỷ nghĩ đệ nên tổ chức Nương tử quân để đả trượng phu à! Không đâu, đệ sẽ quan tâm đến biểu muội, giúp muội ấy tìm kiếm danh y trị liệu, thậm chí xem xét vết thương của nàng, còn lại tất cả miễn bàn.”
Bạch Tuyết Nhu thấy Lăng Hạo Thiên nhất mực cự tuyệt chuyện tình nhi nữ, trong lòng cảm thấy hoan hỷ, nhìn Lăng Hạo Thiên cười.
Lăng Hạo Thiên đối diện Bạch Tuyết Nhu, trông thấy nàng như thế, hoả bốc lên tận đỉnh đầu.
Bạch Tuyết Nhu thấy chàng tức giận, lập tức cúi mặt xuống đất.
Lăng Hạo Thiên dịu dàng nắm tay nàng ôm vào lòng, cười nói: “Nhu tỷ, tỷ kể về thương tích của muội ấy cho đệ nghe, không chừng sẽ có cách khác!”
Bạch Tuyết Nhu nép mình trong vòng tay của chàng, nhìn chàng yêu thương sâu đậm, cười nói: “Lăng đệ, đệ có nghe qua danh tự Kiếm Thần Tạ Hiểu Phong?”
Lăng Hạo Thiên gật đầu, nghĩ đến chuyện xưa, đương nhiên tổ phụ Lăng Bạch Vũ được người xưng là “Kiếm Thánh”, đả biến thiên hạ vô địch thủ, cho đến khi Thiên Sơn phái xuất liễu “Kiếm Thần” Tạ Tiêu.
Năm đó Lăng Bạch Vũ cùng Tạ Tiêu quyết chiến tại Hoa Sơn chi điển, đại chiến bảy ngày bảy đêm, bất phân thắng bại. Sau này Lăng Bạch Vũ được tôn xưng “Kiếm Thánh”, Tạ Tiêu được gọi “Kiếm Thần”, ông li khai Thiên Sơn, kiến lập Thần Kiếm Sơn Trang, không ai biết Thần Kiếm Sơn Trang ở đâu. Tạ Tiêu qua đời, nhi tử Tạ Hiểu Phong tiếp lấy y bát, trở thành “Kiếm Thần” truyền nhân, lâu dần được gọi là “Kiếm Thần”. Lăng Hạo Thiên cũng hy vọng được diện kiến ông ấy, không tưởng nữ nhi của ông Tạ Khí Vân là biểu muội của Bạch Tuyết Nhu.
Bạch Tuyết Nhu nói: “Hai mươi năm trước, Tạ Hiểu Phong được phụ thân Tạ Tiêu truyền lại toàn bộ tuyệt kỹ, đả biến thiên hạ vô địch thủ, kiếm thủ xưng bá võ lâm. Nhưng ông ấy không thoả mãn, tổ phụ tỷ được xưng “Thần Đao”, Tạ Hiểu Phong đã khiêu chiến với tổ phụ.
Lăng Hạo Thiên suy nghĩ, Tạ Hiểu Phong thiên địa nam nhân, Kiếm Thần quyết chiến Thần Đao, quả là đại chiến kinh điển! Vì vậy không kìm được tò mò hỏi: “Ai thắng!”
Bạch Tuyết Nhu sầm mặt: “Họ quyết chiến ba ngày ba đêm, cuối cùng Tạ Hiểu Phong thanh niên cường tráng, chiến thắng gia tổ phụ. Nhưng Tạ Hiểu Phong cùng cô mẫu nảy sinh luyến ái, sau đó thành thân, vài tháng sau ông ấy rời khỏi, không ai biết được đã đi đâu. Cô mẫu tâm lý âu sầu phiền muộn, sanh hạ biểu muội rồi ôm hận mất đi, tiên tổ phụ quyết chiến đã trọng thương, sự tình như vậy, cũng nộ khí công tâm, uất hận qua đời.”
Lăng Hạo Thiên nghe nàng nói cũng tức giận: “Cái lão Tạ Hiểu Phong này quả ác tâm! Đệ nghĩ nam nhân phải có trách nhiệm, võ công cao thâm, nhân phẩm đê hèn, thanh niên làm sao có thể xem hắn là thần tượng.”
Bạch Tuyết Nhu nói: “Lăng đệ, gia phụ sau đó nổi cơn thịnh nộ, xuất lĩnh Thần Đao Đường tứ đệ tử truy tầm hắn, chung quy mười tám năm nay cũng không tìm thấy.”
Nàng lại nói: “Ai! Biểu muội tỷ căm hận người cha như hắn, vì thế, nàng vì mẫu thân luôn khổ luyện võ công, muốn thay tổ phụ lấy lại công đạo, chân khí hoảng loạn, tẩu hoả nhập ma, quả là hồng nhan bạc mệnh.”
Lăng Hạo Thiên nói: “Tình cảnh lệnh biểu muội khó tha thứ cho ông ta, nhưng công ơn sinh thành của phụ mẫu, muội ấy không nên hận phụ thân như thế.”
--------------------