Bạch Tuyết Nhu không đồng ý với quan điểm của Lăng Hạo Thiên, nàng nói: “Nhưng mọi việc đã đi quá xa! Làm sao ông ấy có thể phát sinh quan hệ với cô mẫu rồi lại trốn tránh!”
Lăng Hạo Thiên nói: “Có lẽ ông ấy có nỗi khổ riêng!”
Bạch Tuyết Nhu phàn nàn: “Đó là lý do của nam nhân, mây gió trăng hoa, tất cả nam nhân đều nói như vậy.”
Lăng Hạo Thiên cười lớn, nghĩ đến tình cảm của mình và Lâm Lam sư tỷ, hiện tại lại phát sinh quan hệ ám muội với Bạch Tuyết Nhu. Tựu thị mình cũng thuộc loại mây gió trăng hoa? Nhất thời trầm tư không nói được nên lời.
Bạch Tuyết Nhu ngồi xuống, hạ giọng nói: “Lăng đệ, đệ nghĩ gì vậy?”
Lăng Hạo Thiên cười khổ: À! Không có, đệ chỉ suy nghĩ vẩn vơ mà thôi!”
Bạch Tuyết Nhu nói: “Phải rồi, Lăng đệ, đệ hạ sơn vì việc gì?”
Lăng Hạo Thiên mỉm cười, nghĩ không thể kể chuyện đào hôn, nhưng nghĩ đến chuyện phải kết thân gia với nhi nữ chưởng môn Côn Lôn. Tự kỷ việc đào hôn, sự thể này có thể sẽ loan truyền giang hồ võ lâm, làm sao có thể che dấu được? Nghĩ đến đây chàng thành thật đem sự việc đào hôn tường thuật lại.
Bạch Tuyết Nhu im lặng chăm chú nghe chàng tường thuật, nàng không nói một lời nào. Vạn lần nàng cũng không tưởng Lăng Hạo Thiên hạ sơn vì muốn đào hôn. Nhưng nàng cảm thấy vinh hạn, khánh hạnh Lăng Hạo Thiên đào hôn, nếu không nàng hôm nay đã không được như vậy, không bị Chung Luân làm ô nhục thì cũng bị độc xâm nhập dẫn đến thảm tử. Đồng thời nàng cũng vinh hạnh là người đầu tiên bước vào đời của Lăng Hạo Thiên (Lăng Hạo Thiên không kể cho nàng nghe sự tình giữa chàng và Nhạc Lâm Lam).
Nửa ngày trời, cuối cùng chỉ thấy Lăng Hạo Thiên thở hắt ra: “Nhu tỷ, tỷ định khi nào hồi Thần Đao Đường.”
Bạch Tuyết Nhu nói: “Phải xem vết thương tỷ khi nào hồi phục đã.”
Lăng Hạo Thiên nói: “Nhanh thôi! Vết thương đã đóng vảy rồi, bôi thêm một lần, dụng hai dược phương nữa là hồi phục hoàn toàn.”
Bạch Tuyết Nhu trầm tư tán đồng: “Được! Vậy ngày mai tỷ xuất phát! Để tránh cho phụ mẫu lo lắng, Lăng đệ, đệ có muốn đi cùng với tỷ trở về Thần Đao Đường….”
Lăng Hạo Thiên nghe nàng nói cảm thấy bất ổn: “Không được, quả như phụ thân biết đệ ở Thần Đao Đường, gia đình của tỷ sẽ không có ngày bình yên, thêm người Côn Lôn phái đến. Chỉ e sẽ gây hoạ cho Thần Đao Đường.”
Bạch Tuyết Nhu đã minh bạch, thế lực Thần Đao Đường vô pháp kháng cự với Hoa Sơn và Côn Lôn, nàng nói: “Lăng đệ, việc Chung Luân bị xử tử bởi tỷ, kỳ thực hắn là nhi tử của Thần Đao Đường hộ pháp Chung Nhân Huy, tâm địa hung ác, thủ đoạn tàn nhẫn, nếu để hắn biết đệ giết con trai ông ấy, khẳng định đệ sẽ gặp phiền phức. Vì vậy khi đệ gặp ông ta thì giả vờ như không biết gì cả.”
Lăng Hạo Thiên nói: “Tiểu dâm tặc đại gian đại ác, lão phụ thân hắn thế nào cũng biết việc “tốt” của hắn, lão ta mà dám gây sự, ta đánh, nào phải sợ ai!”
Bạch Tuyết Nhu lo lắng nói: “Không! Không tốt! Nếu đệ lỗ mãng hành sự, Thần Đao Đường các huynh đệ sẽ không có thiện ý với đệ, gia phụ và gia mẫu cũng phản cảm với đệ, ảnh hưởng trực tiếp đến chúng ta…” Nói đến đây, nàng e thẹn kìm lại những từ “Chung thân đại sự” định thốt ra.
Lăng Hạo Thiên thấy nàng như vậy, trong lòng cảm thấy cao hứng nói: “Được, đệ nghe tỷ. Chỉ là bất minh bạch tại sao phụ thân tỷ lại dùng Chung Nhân Huy làm thủ tịch hộ pháp”.
Bạch Tuyết Nhu thấy chàng nghe lời mình, trong lòng ngọt lịm, nàng nói: “Lăng đệ, đa tạ, tỷ có thể xử lý được việc này, vấn đề của Chung Nhân Huy, tỷ cũng bất minh bạch, vắt tắt là đệ phải cẩn thận.”
Lăng Hạo Thiên thở dài: “Được rồi! Lần đầu tiên đệ xuất môn, có kế hoạch sẽ đi khắp đại giang nam bắc, thuận tiện sẽ tìm danh y, chữa trị cho lệnh biểu muội.”
Bạch Tuyết Nhu lấy từ trong cái túi ra một tấm cổ ngọc, nàng nói: “Lăng đệ, đệ giữ lấy, muốn ra vào Thần Đao Đường không ai cản trở.”
Lăng Hạo Thiên tiếp lấy cổ ngọc, chỉ thấy trên mảnh ngọc bội khắc chữ: “Tuyết Nhu”, biết đây là tín vật, tự kỷ là tín vật định tình của nàng, vì vậy cẩn thận cất nó vào lòng.
Bạch Tuyết Nhu dịu dàng nói: “Lăng đệ, miếng ngọc này luôn theo bên mình tỷ từ trước đến giờ, hy vọng đệ nhìn vật nhớ người…” Nói xong, không thể kìm được ngã vào lòng chàng, vòng tay ôm chặt thân thể chàng.
Ôm ấp người ngọc, Lăng Hạo Thiên cảm giác được ngọc thể ôn nhu của nàng, hương thơm từ thân thể nàng len vào trong mũi chàng. Tâm trung dục hoả hừng hực thiêu cháy, Lăng Hạo Thiên không thể kìm lòng, lập tức hôn nàng, hữu thủ di chuyển từ ngọn đồi xuống thung lũng nhỏ, trông như đang dạo khán danh lam thắng cảnh.
Chỉ một lát sau, hai thân thể đã dính chặt vào nhau.
Oanh oanh nhuyễn nhuyễn, kiều thanh thiết thiết. Ngoài trời đang vào cuối thu hàn lãnh, nhưng trong sơn động xuân ý trần đầy, ấm áp mê nhân.
Thời gian hạnh phúc lặng lẽ trôi qua, Bạch Tuyết Nhu đã tiến đến cảnh giới phiêu phiêu dục tiên cảnh. Lăng Hạo Thiên cũng bắt đầu từ từ tiến vào.
Gần một thời thần, vân thu vũ bãi, sơn động lắc lư liên tục, Lăng Hạo Thiên thở hắt ra, ôm lấy Bạch Tuyết Nhu chìm vào trong giấc mộng.
Sáng sớm hôm sau, Lăng Hạo Thiên thức giấc, nhìn sang bên cạnh Bạch Tuyết Nhu vẫn còn bất tỉnh, hôn nhẹ lên má nàng, nói nhỏ: “Nhu tỷ!”
Bạch Tuyết Nhu yêu kiều giận dữ: “Ừm! Người ta mệt quá, để cho tỷ ngủ chút đi!”
Lăng Hạo Thiên nói: “Nhu tỷ, tỷ không phải hồi Thần Đao Đường sao? Hiện đã là bình minh.
Bạch Tuyết Nhu đang say đắm trong vòng tay yêu thương của chàng, hưởng thụ sự ấm áp quan tâm của tình lang, lại thêm dư âm ân ái triền miên đêm qua, do đó sản sinh ra ý nghĩ muốn lưu lại: “Ừm, Sớm mai sẽ đi!”
Lăng Hạo Thiên lắc đầu cười, kỳ thật chàng cũng không muốn đi, cùng Bạch Tuyết Nhu hoan ái, không phải đại khoái sự của chàng sao!
Do hoan ái triền miên và tiêu hao quá nhiều chân khí nên công lực chàng chưa khôi phục, Lăng Hạo Thiên đả toạ bắt đầu điều tức, liên tục vận khí đến quá ngọ.
Chung quy Lăng Hạo Thiên đã hoàn toàn khôi phục công lực, hướng song nhãn về phía Bạch Tuyết Nhu thấy nàng vẫn còn ngủ, không ngạc nhiên, nghĩ rằng nàng bệnh cũ tái phát.
Lăng Hạo Thiên bắt mạch, chỉ thấy nàng nội lực sung mãn, khí lực tràn đầy, lòng đã hết lo ngại, hiện tại chàng đã giải toả được tâm lý.
Lăng Hạo Thiên vận lại y phục, sau đó thu thập lại hành lý của cả hai. Khi chàng bỏ đi những vật không cần thiết vào trong rừng thì Bạch Tuyết Nhu vẫn còn ngủ, tận dụng cơ hội chàng vào thị trấn mua thực phẩm.
Trở về, chàng đặc biệt mua thêm một bình rượu, tiến vào sơn động, thấy Bạch Tuyết Nhu vẫn còn ngủ, bỏ một viên dược hoàn vào miệng nàng, đồng thời nhẹ nhàng gọi: “Nhu tỷ, thức dậy dùng bữa.”
Bạch Tuyết Nhu tĩnh khai mỹ mục, chỉ thấy một đạo thanh hương cam tuyền nhập phúc trung, lập tức vươn người tỉnh giấc cười nói: “Không thể nghĩ tỷ có thể ngủ say như vậy.”
Lăng Hạo Thiên cười: “Chúng ta đêm qua yêu nhau liên tục, phải ăn nhiều vào.”
Bạch Tuyết Nhu trên mặt ửng hồng trông thật quyến rũ, nàng rót rượu vào hai ly, thẹn thùng nói: “Lăng đệ, nguyện ý cùng đệ….Vĩnh viễn không rời!” Nói rồi ném ly rượu xuống đất.
Lăng Hạo Thiên nói: “Nhu tỷ, bất luận biển cạn đá mòn, tiểu đệ, vĩnh viễn bất phụ tỷ.” Nói xong cũng ném ly rượu xuống đất.
Cả hai ăn uống vui vẻ, người này đút người kia, hạnh phúc tràn trề.
Giây lát sau, chỉ thấy cả hai đã dùng sạch thực phẩm, thậm chí rượu cũng không còn một giọt, nhìn ra ngoài sơn động cũng là lúc hoàng hôn, liền tay trong tay đi đến thuỷ đàm.
Khi họ đến gần thuỷ đàm, cũng là lúc hoàng hôn buông xuống, tứ phương tối sẫm, cả hai vội vàng thoát y, nhập thuỷ đàm tiến hành uyên ương dục liễu.
Lưỡng nhân tâm tình vui vẻ, thuỷ đàm xuân quang xạ tiết, cùng hoà vào nhịp đập trái tim. Cả hai tận hưởng vui đùa một thời thần mới miễn cưỡng rời nhau vận lại y phục.
Trở về sơn động, lưỡng nhân nhận thấy cũng đã tiêu phí nửa ngày, lập tức đả toạ điều tức.
Sáng sớm hôm sau, Lăng Hạo Thiên mở mắt nhìn vào toà ngọc nữ phong ẩn nấp trong xiêm y của nàng, chàng liền dùng tay “ngược đãi” đôi ngọc nhũ, ôm nàng vào lòng.
Lưỡng nhân biết hôm nay sẽ ly biệt nên tham lam quấn quýt vào nhau.
Nửa ngày sau, Bạch Tuyết Nhu rơi lệ, miễn cưỡng cười gượng: “Lăng đệ, chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau, hà huống đây chỉ là tạm ly biệt mà thôi, phải không?”
Lăng Hạo Thiên nói: “Ừm! Nhu tỷ, Đệ tin rằng chúng ta sẽ sớm tương phùng!”
Bạch Tuyết Nhu gật đầu, buột chặt song phong và quấn lại tóc, sau đó dùng diện phổ đầu cân nhất đái, lập tức biến thành một vị thiếu niên bình thường.
Lăng Hạo Thiên nói: “Nhu tỷ, bằng vào võ công và thân phận của tỷ, tỷ còn lo ngại điều gì nữa?”
Bạch Tuyết Nhu nói: “Tỷ không sợ điều gì, bất quá tỷ không thích bị người khác nhìn chăm chú.”
Lăng Hạo Thiên nói: “Được! Tên tiểu dâm tặc thật là đáng ghê tỏm, chúng ta đi!”
Ly khai sơn động đi đến quan đạo, trong lòng đau đớn vì phân ly nên chẳng ai còn lòng dạ nào ngắm cảnh, chuyện trò nhau cũng không nói nên lời.
Quá ngọ, cả hai bước vào nhất gia tửu lâu, sau khi chọn thức ăn vào rượu, song nhãn lập tức hướng vào nhau, nghẹn ngào không nói được nên lời.
Cả hai im lặng dùng thức ăn và rượu bán thưởng chi hậu, chỉ thấy một đại hán từ đại môn bước đến, song nhãn Bạch Tuyết Nhu lập tức lay động.
Người đó nhìn kỹ nàng một lần nữa, lập tức hoan hỷ vòng tay qua ngực chuyển thân rời khỏi.
Bạch Tuyết Nhu than nhẹ: “Lăng đệ, tỷ phải đi.”
Lăng Hạo Thiên thấy người đó nghênh tiếp Bạch Tuyết Nhu lập tức gật đầu, cử chỉ trân trọng, nâng rượu tiễn nàng.
Bạch Tuyết Nhu nâng ly tiễn biệt, chuyển thân ly khai, nàng đi đến cửa thì quay đầu nhìn vào tình nhân Lăng Hạo Thiên với đôi mắt buồn bã.
“Đệ Nhị Quyển Sơ Xuất Giang Hồ” Hoàn Thành
--------------------