Cái đầm ma - George Sand
Cái đầm ma
Tác giả: George Sand
Chương 1
Công việc cà y bừa
Mặt đẫm mồ hôi, ngươi kiếm sống;
Äá»i ngưá»i khốn khổ, chẳng ra chi.
Lao động, má»i mòn, như thế mãi,
Äến ngà y thần chết gá»i ngươi Ä‘i.
Äoạn thÆ¡ bốn câu bằng tiếng Pháp cổ đó, đặt bên dưới má»™t bức tranh cá»§a Holbein, tháºt là má»™c mạc, mà lại buồn thấm thÃa. Bức tranh miêu tả má»™t ngưá»i thợ cà y Ä‘ang cà y giữa má»™t cánh đồng. Má»™t vùng quê rá»™ng lá»›n trải ra xa xa, ngưá»i ta trông thấy ở đó những túp lá»u tồi tà n; mặt trá»i Ä‘ang lặn sau đồi. Äây là và o cuối má»™t ngà y là m việc nặng nhá»c. Ngưá»i nông dân đã già , thấp béo, quần áo rách rưới. Cá»— ngá»±a bốn con, ông Ä‘ang đẩy vá» phÃa trước, vừa gầy, vừa kiệt sức, lưỡi cà y ngáºp sâu xuống má»™t thứ đất gồ ghá», khó là m. Trong cảnh nà y chỉ có má»™t sinh váºt vui vẻ và nhanh nhẹn. Äó là má»™t nhân váºt quái dị, má»™t bá»™ xương, được vÅ© trang bằng má»™t cái roi, coi như là m thợ phụ cho ông lão thợ cà y, Ä‘ang chạy trong luống cà y, bên cạnh mấy con ngá»±a Ä‘ang khiếp sợ, và đuổi đánh chúng.
Tôi vừa xem bức tranh ấy má»™t lúc lâu và thấy buồn thấm thÃa, rồi tôi ra đồng Ä‘i dạo, lan man nghÄ© đến Ä‘á»i sống nÆ¡i đồng ruá»™ng và số pháºn ngưá»i thợ cà y. Chắc chắn là vất vả rồi, khi phải tiêu hao sức lá»±c và ngà y tháng cá»§a mình và o việc cà y xá»›i mảnh đất ác nghiệt ấy, mà phần thưởng duy nhất và lợi lá»™c duy nhất nháºn được cuối má»™t ngà y là m việc nặng nhá»c như thế, chỉ là má»™t mẩu bánh mì loại Ä‘en nhất và tồi nhất.
Những tà i nguyên bao phá»§ mặt đất kia, những thóc lúa gặt vá» kia, những hoa quả kia, những con váºt kiêu hãnh được nuôi béo trong đám cá» cao kia, là tà i sản cá»§a má»™t và i ngưá»i và là công cụ là m mệt má»i và nô dịch số ngưá»i đông nhất.
Kẻ nhà n rá»—i nói chung đâu có yêu những cánh đồng, đồng cá», cảnh sắc thiên nhiên, những con váºt đẹp, mà tất cả những cái đó phải được đổi ra những đồng tiá»n và ng để ngưá»i ấy tiêu dùng.
Kẻ nhà n rá»—i ở lại đồng quê để tìm kiếm má»™t Ãt không khà và sức khá»e, rồi lại trở vá» các thà nh phố lá»›n để tiêu phà thà nh quả lao động cá»§a những kẻ lệ thuá»™c mình.
Vá» phần mình, ngưá»i lao động bị đè nén quá, khổ sở quá, và quá sợ hãi cho tương lai cá»§a mình, nên cÅ©ng không thưởng thức được vẻ đẹp cá»§a đồng quê và những cái thú vị cá»§a cuá»™c sống nÆ¡i thôn dã. Äối vá»›i ngưá»i ấy cÅ©ng váºy, những cánh đồng và ng óng, những đồng cá» mượt mà , những con váºt tuyệt vá»i, là đại diện cho những túi tiá»n, trong đó mình sẽ chỉ được má»™t phần rất nhá», không đủ cho nhu cầu cá»§a mình, nhưng tuy thế, hà ng năm vẫn cứ phải lèn đầy những cái túi chết tiệt đó, để là m vừa lòng ông chá»§ và trả tiá»n cho quyá»n sống dè sẻn và khốn khổ trên đất cá»§a ông ta.
ý nghÄ© cá»§a tôi đã chảy theo dòng ấy, trong khi tôi Ä‘i ven theo má»™t cánh đồng mà nông dân Ä‘ang chuẩn bị cho vụ gieo hạt sắp tá»›i. Diá»…n trưá»ng cÅ©ng rá»™ng như trong tranh cá»§a Holbein.
Quang cảnh cÅ©ng rá»™ng và bao quanh bằng những hà ng cây xanh lá»›n, đã hÆ¡i ngả sang mà u đỠvì sắp tá»›i mùa thu, cái thá»a đất rá»™ng mà u nâu khá»e khoắn kia, nÆ¡i các tráºn mưa vừa qua còn để lại, trong và i luống cà y, những dòng nước mà mặt trá»i chiếu và o, là m sáng lên như những sợi chỉ bạc. Không khà trong trẻo, ấm áp và đất má»›i được lưỡi cà y mở ra, tá»a lên má»™t là n hÆ¡i nhẹ.
PhÃa trên cánh đồng, má»™t ông già , ăn mặc không có vẻ nghèo khổ, Ä‘ang trịnh trá»ng đẩy cái areau, má»™t cái cà y kiểu cổ; kéo cà y là hai con bò lặng lẽ, lông và ng nhạt, hai vị trưởng lão thá»±c sá»± cá»§a đồng cá», cao lá»›n, hÆ¡i gầy, sừng dà i và quặp xuống, những lao động già mà thói quen lâu ngà y đã biến thà nh anh em ấy - ở quê chúng tôi, ngưá»i ta thưá»ng gá»i chúng như váºy - và khi kẻ ná» thiếu kẻ kia, sẽ không chịu cùng là m vá»›i má»™t bạn má»›i và tá»± để chết dần vì buồn Ä‘au. Những ai không biết vỠđồng quê cho rằng nói đến tình thân cá»§a con bò vá»›i bạn cùng kéo cà y vá»›i nó là kể chuyện hoang đưá»ng. Xin má»i hỠđến xem, ở cuối chuồng, má»™t con bò khốn khổ, gầy còm, kiệt sức, Ä‘uôi sợ sệt Ä‘áºp và o hai bên sưá»n trÆ¡ xương, mõm thổi má»™t cách ghê sợ và khinh bỉ và o thức ăn ngưá»i ta Ä‘em đến cho nó, hai mắt luôn quay vá» phÃa cá»a chuồng, chân cạo cạo và o chá»— trống bên cạnh nó, mÅ©i hÃt hÃt những cái ách và dây xÃch bạn nó đã mang, và không ngá»›t gá»i bạn bằng những tiếng rống thảm thiết. Anh chăn bò sẽ bảo: "Thế là mất cả má»™t đôi bò;.ngưá»i anh em cá»§a nó đã chết, còn con nà y không chịu Ä‘i là m nữa. Äáng lẽ phải vá»— béo nó để là m thịt, nhưng nó không chịu ăn, nên chẳng mấy chốc, nó sẽ chết vì đói." ông lão thợ cà y là m việc cháºm chạp, lặng lẽ, không phà sức. Hai con váºt ngoan ngoãn cÅ©ng không vá»™i và ng hÆ¡n ông; nhưng nhá» lao động liên tục và táºp trung, vá»›i má»™t sá»± tiêu phà sức lá»±c đã được thá» thách và bá»n bỉ, luống cà y cá»§a ông cÅ©ng được xá»›i lên nhanh không kém luống cà y cá»§a con trai ông, ở cách đó má»™t quãng, Ä‘ang Ä‘iá»u khiển bốn con bò không khá»e bằng, trên má»™t thá»a ruá»™ng cứng hÆ¡n và nhiá»u đá hÆ¡n.
Nhưng sau đó, cái đã lôi cuốn sá»± chú ý cá»§a tôi, tháºt sá»± là má»™t cảnh đẹp, má»™t đỠtà i quý cho há»a sÄ©. ở đầu bên kia cá»§a cánh đồng có thể cà y được, má»™t chà ng trai tẻ, mặt mÅ©i dá»… coi, Ä‘ang dẫn má»™t cá»— bò tuyệt vá»i: bốn đôi bò non, lông sẫm, pha mà u Ä‘en và ng hung lấp lánh mà u lá»a, vá»›i những cái đầu ngắn có lông xoăn còn phảng phất vẻ hoang dại cá»§a bò má»™ng, những con mắt to, dữ tợn, những động tác thô bạo, cách là m việc nóng nảy và giần giáºt, như còn muốn nổi khùng vá»›i cái ách và cái roi, nên chúng chỉ vừa vâng lệnh, vừa run lên vì tức giáºn dưới sá»± thống trị má»›i áp đặt. Ngưá»i ta gá»i chúng là những con bò má»›i bị buá»™c. Ngưá»i đà n ông Ä‘iá»u khiển chúng có nhiệm vụ khai hoang má»™t góc trước đây đã bá» là m bãi chăn nuôi, và đầy những gốc cây cổ thụ, má»™t công việc cá»§a lá»±c sÄ© mà nghị lá»±c cá»§a anh, tuổi trẻ cá»§a anh và tám con váºt hầu như chưa thuần hóa cá»§a anh chỉ má»›i tạm đáp ứng.
Má»™t đứa trẻ khoảng sáu, bảy tuổi, đẹp như má»™t thiên thần, má»™t tấm da chiên phá»§ lên hai vai, trên áo choà ng, là m cho nó giống cáºu bé Thánh Jean-Baptiste cá»§a các há»a sÄ© thá»i Phục hưng, Ä‘ang Ä‘i trong luống cà y, song song vá»›i cái cà y và chá»c nhẹ và o sưá»n mấy con bò bằng má»™t cái sà o dà i và nhẹ, đầu hÆ¡i nhá»n. Dưới bà n tay bé nhá» cá»§a đứa bé, những con váºt chồm lên, và vừa là m cho các cái ách và dây Ä‘ai buá»™c và o trán chúng rÃt lên kèn kẹt, vừa là m cho cái cà ng lắc mạnh. Khi có má»™t rá»… cây cản lưỡi cà y lại, anh thợ cà y quát lên bằng má»™t giá»ng cáu gắt, gá»i má»—i con váºt bằng tên cá»§a nó, nhưng để khiến chúng nguôi giáºn hÆ¡n là để chá»c tức chúng. Vì lÅ© bò, tức giáºn vì bị cản lại đột ngá»™t, chồm lên, khÆ¡i sâu xuống đất những bà n chân to bè chẻ đôi cá»§a chúng, có thể sẽ văng mình sang bên cạnh, mang theo cả cái cà y, băng qua các cánh đồng, nếu.bằng tiếng nói và cái roi chà ng trai trẻ không giữ vững được bốn con đầu tiên, trong khi đứa bé lèo lái bốn con kia. Nó cÅ©ng quát, thằng bé tá»™i nghiệp, bằng má»™t giá»ng mà nó muốn là m thà nh khá»§ng khiếp, nhưng giá»ng nó vẫn còn dịu dà ng như khuôn mặt thiên thần cá»§a nó. Tất cả những cái đó Ä‘á»u đẹp: cảnh sắc, ngưá»i đà n ông, đứa bé, những con bò má»™ng dưới cái ách; và mặc dù đó là cuá»™c chiến đấu ác liệt trong đó đất đã chịu thua, ngưá»i ta vẫn thấy có má»™t tình cảm dịu dà ng và bình yên sâu lắng bao trùm trên má»i váºt. Khi đã vượt qua được váºt cản và cá»— bò đã trở lại bước Ä‘i Ä‘á»u đặn và trịnh trá»ng, anh thợ cà y, mà sá»± thô bạo lúc trước chỉ là giả tạo và là má»™t bà i táºp rèn sức mạnh và tiêu phà năng lượng, bá»—ng chốc lấy lại vẻ thanh thản cá»§a những tâm hồn giản dị, rồi đưa mắt nhìn con mình má»™t cách hà i lòng, và nó cÅ©ng quay lại cưá»i vá»›i bố nó. Rồi giá»ng đà n ông cá»§a ngưá»i bố trẻ cất tiếng hát khúc ca long trá»ng và u sầu mà truyá»n thống cổ xưa cá»§a vùng nà y để lại, không phải cho tất cả các thợ cà y, mà chỉ cho những ngưá»i tà i giá»i nhất trong nghệ thuáºt kÃch động và giữ vững được nhiệt tình là m việc cá»§a các con bò. Khúc ca đó, mà nguồn gốc gô-loa cá»§a nó có lẽ được coi là thiêng liêng, và ngưá»i ta đã cho là chịu nhiá»u ảnh hưởng bà ẩn từ xa xưa, thì ngà y nay, vẫn còn nổi tiếng là có khả năng duy trì được lòng dÅ©ng cảm cá»§a những con váºt ấy, là m cho chúng đỡ bá»±c bá»™i và đỡ buồn chán vá»›i công việc kéo dà i cá»§a chúng. Biết rõ cách dẫn chúng Ä‘i để vạch được má»™t luống cà y thẳng tắp, biết cách là m chúng đỡ vất vả bằng cách nhấc lên, hoặc ấn sâu lưỡi cà y xuống đất đúng lúc, vẫn chưa đủ: ngưá»i ta chưa phải là má»™t thợ cà y hoà n hảo, nếu chưa biết hát cho bò nghe, và đó là má»™t khoa há»c riêng biệt, đòi há»i phải có năng khiếu và má»™t số phương tiện đặc biệt.
Khúc ca ấy, thá»±c ra chỉ là má»™t loại hát nói, ngừng lại, rồi lại hát tiếp tùy ý muốn. Hình thức không Ä‘á»u đặn và những cách nhấn giá»ng sai lệch cá»§a nó theo quy tắc nghệ thuáºt âm nhạc, là m cho nó không thể dịch được. Nhưng không phải vì thế mà nó kém hay, nó lại rất thÃch hợp vá»›i tÃnh chất công việc nó Ä‘i kèm, vá»›i bước Ä‘i cá»§a con bò, vá»›i sá»± yên bình cá»§a các miá»n quê, vá»›i sá»± giản dị cá»§a những ngưá»i hát nó, khiến cho bất cứ má»™t thiên tà i xa lạ vá»›i công việc đồng áng nà o cÅ©ng không thể sáng tác ra nó được, và bất cứ má»™t ca sÄ© nà o khác, ngoà i má»™t thợ cà y giá»i.cá»§a vùng nà y, cÅ©ng không thể lặp lại nó được.
Và o những thá»i kỳ trong năm không có công việc và hoạt động gì khác, ngoà i việc cà y bừa, thì khúc ca ấy, tháºt là êm dịu, tháºt là mạnh mẽ, cất lên vá»›i giá»ng Ä‘iệu đặc biệt cá»§a nó, phảng phất giống giá»ng má»™t là n gió nhẹ. Âm cuối cùng cá»§a má»—i câu, được giữ lại và rung lên bằng má»™t hÆ¡i dà i và mạnh không thể tưởng tượng được, vừa lên cao má»™t phần tư âm, vừa hát sai Ä‘i má»™t cách dứt khoát bằng má»™t chuá»—i quãng mà những quy ước âm nhạc cá»§a chúng ta không sao đánh giá nổi. Tháºt là hoang dại nhưng cÅ©ng tháºt là thú vị, không bút nà o tả được, và má»™t khi đã nghe quen rồi, thì ngưá»i ta không tưởng tượng được là má»™t khúc ca nà o khác lại có thể cất lên mà không là m rối loạn sá»± hà i hòa và o những giỠđó và ở những nÆ¡i đó.
Váºy là tôi Ä‘ang có trước mắt má»™t bức tranh tương phản vá»›i tranh cá»§a Holbein, mặc dù đó là má»™t cảnh tương tá»±. Thay và o má»™t ông già buồn rầu, là má»™t chà ng trai trẻ thư thái; thay và o má»™t cá»— ngá»±a mệt nhoà i, là tám con bò khá»e mạnh và hăng hái; thay và o thần chết, là má»™t đứa bé đẹp như thiên thần; thay và o má»™t hình ảnh vá» tuyệt vá»ng và má»™t ý nghÄ© vá» há»§y oại, là má»™t cảnh tượng vá» nghị lá»±c và má»™t tư tưởng vá» hạnh phúc.
Tôi biết chà ng trai trẻ và đứa bé xinh đẹp đó, tôi biết chuyện cá»§a há», vì há» có má»™t chuyện - ai cÅ©ng có chuyện cá»§a mình - và má»—i ngưá»i Ä‘á»u có thể quan tâm đến cuốn tiểu thuyết vá» cuá»™c Ä‘á»i cá»§a chÃnh mình, nếu ngưá»i ấy đã hiểu nó... Mặc dù chỉ là nông dân và thợ cà y giản dị, Germain đã hiểu rõ những nhiệm vụ và tình yêu cá»§a mình. Anh đã kể cho tôi nghe những Ä‘iá»u đó má»™t cách ngây thÆ¡, rà nh rá»t, và tôi đã nghe anh má»™t cách thÃch thú. Khi tôi đã xem anh cà y khá lâu, tôi tá»± há»i tại sao lại không viết chuyện anh, mặc dù chuyện đó cÅ©ng giản dị, cÅ©ng thẳng thắn và cÅ©ng Ãt trang Ä‘iểm như luống cà y anh vạch ra bằng cái cà y cá»§a anh.
Sang năm tá»›i, luống cà y đó sẽ lại đầy lên và phá»§ bằng má»™t luống cà y má»›i. Dấu vết cá»§a phần lá»›n những ngưá»i trong những cánh đồng nhân loại cÅ©ng in dấu và biến mất như thế. Má»™t Ãt đất xóa nó Ä‘i, và những luống cà y mà chúng ta đã xá»›i lên cứ tiếp nối nhau như những ngôi má»™ trong nghÄ©a địa. Chẳng lẽ luống cà y cá»§a anh thợ cà y lại không có giá trị bằng luống cà y cá»§a ngưá»i nhà n rá»—i, váºy mà ngưá»i nà y lại có má»™t cái tên, má»™t cái tên nó sẽ ở lại, nếu như do má»™t sá»± kỳ cục hoặc vô lý nà o đó, ngưá»i ấy gây được má»™t Ãt tiếng vang trong xã há»™i?.Váºy thì ta hãy dứt, nếu có thể được, cái luống cà y cá»§a Germain, anh thợ cà y giá»i , ra khá»i cái hư không cá»§a sá»± quên lãng. Anh sẽ không biết gì đâu và cÅ©ng sẽ chẳng báºn tâm mấy; nhưng tôi sẽ được má»™t chút thÃch thú khi thá» là m việc đó.
|