Chương 32 Bạch Y Nhân
Nguồn: nhanmonquan.com
Đả tự: VuHoai
Lỗ Trình đẩy cành củi khô vào bếp lửa, trên bếp có chiếc niêu sôi sùng sục, bốc mùi thơm lừng.
Lục Chỉ Thần Thâu nhìn chiếc niêu đất mà hai cánh mũi phồng to hít lấy hít để. Lão chắc lưỡi:
- Ái chà, thơm quá, thơm quá là thơm.
Lục Chỉ Thần Thâu nhìn Lỗ Trình:
- Lão huynh không hiểu sao một hòa thượng như lão đệ lại có thiên khiếu nấu món đắc khẩu chứ.
Lỗ Trình quay lại Lục Chỉ Thần Thâu:
- Lão huynh xem con mắt trái của đệ nè.
Lục Chỉ Thần Thâu chồm tới:
- Mắt trái của đệ làm sao? Bộ... bộ bị dầm đâm vào mắt hả? Lỗ Trình lắc đầu:
- Không phải, nó giật liên tục.
- Nó giật liên tục thì sao chứ?
- Lão huynh không nghe nói mắt trái giật tất có chuyện lớn xảy ra. Đệ tự dưng lo cho sư phụ quá. Không biết ở Long Thiên Tự xảy ra chuyện gì. Nếu Long Thiên Tự bình an tất Vũ Văn Tiểu Vĩ gặp chuyện chẳng lành rồi.
- Ai dà... lão đệ cứ nghĩ vẫn vơ rồi hoang tưởng những chuyện xúi quẩy thôi. Cứ lo nấu chín món đắc khẩu rồi cùng với lão huynh đối ẩm. Khi chúng ta say thì con mắt đệ không có giật nữa. Mắt không còn giật thì chẳng có chuyện gì xảy ra với lão đệ nữa đâu.
Lỗ Trình đứng lên, bước đi quanh bếp lửa đang nấu niêu thịt khuyển hoang.
Lục Chỉ Thần Thâu nhìn Lỗ Trình:
- Ngươi làm cái gì mà đi vòng vòng vậy?
- Bụng dạ đệ như có lửa đốt, mắt trái giật hoài. Nhất định có chuyện xảy ra với sư phụ hoặc Vũ Văn đại ca.
- Lão đệ cứ nghĩ quẩn nên hoang tưởng thôi.
Lục Chỉ Thần Thâu chỉ vào mắt mình:
- Xem nè mắt huynh đâu có giật đâu.
- Mắt huynh khác mắt của đệ.
Lỗ trình dừng bước trước mặt Lục Chỉ Thần Thâu:
- Lão huynh, chúng ta phải về chùa thôi. Đệ nói thật đó, không hiểu sao trong lòng đệ như có lửa đốt.
Lục Chỉ Thần Thâu nhìn niêu đất đang sôi sùng sục. Bộ mắt của lão chảy xệ xuống:
- Lão đệ đã nấu gần xong món đắc khẩu chẳng lẽ vì con mắt giần giật mà bỏ đi sao? Lão lắc đầu hít hà nhìn lão hòa thượng Lỗ Trình nói:
- Lão đệ nán một chút, cùng với huynh ăn hết niêu đắc khẩu nảy rồi về cũng không muộn.
Lỗ Trình Thở ra:
- Đệ không còn tâm trí đâu mà thưởng thức món đắc khẩu nữa. Linh cảm cho đệ biết sư phụ Du Tăng đang gặp đại họa.
Lục Chỉ Thần Thâu nhăn mặt:
- Trời ơi là trời, được ăn đến nơi rồi mà vẫn bị mắc cổ.
Lục Chỉ Thần Thâu uể oải đứng lên:
- Thôi được rồi, lão huynh sẽ đi cùng với lão đệ, nhưng ta sẽ đem theo cái niêu đắc khẩu này. Đến đó, nếu không có chuyện gì thì lão huynh và đệ bày luôn ra mà đối ẩm.
Lão nhướn mắt hỏi Lỗ Trình:
- Vậy có được không?
- Lão huynh muốn tính sao cũng được. Đệ đi trước đây.
Lục Chỉ Thần Thâu dứt khoát tay:
- Ậy... ậy, sao ngươi gấp như vậy, cứ như cháy nhà không bằng. Ta dám khẳng định với ngươi Du Tăng sư phụ vẫn bình an, chẳng có ai dám đụng đến lão đại sư đâu.
Lục Chỉ Thần Thâu cởi luôn áo của mình nhấc chiếc niêu đất ra khỏi bếp lửa.
Lão nhướn mắt nói với Lỗ Trình:
- Nào thì đi! Thật là phiền cho lão huynh quá. Sống trên cõi đời này khổ nhất là thèm ăn, nhưng món ăn dâng tới miệng lại không được ăn. Khổ lắm, khổ lắm.
Mặc dù than vãn như vậy, nhưng lão thần thâu vẫn thả bước theo tiểu hòa thượng Lỗ Trình.
Hai người vừa bước xuống bậc tam cấp thì từ ngoài cổ miếu Tống Y Tống sầm sập chạy vào. Dáng chạy của gã có vẽ khập khểnh mồ hôi tuôn ướt đẫm dung diện. Đang chạy, chợt Tống Y Tống đổ sấp mặt tới trước.
- Tống đại ca, đã có chuyện gì xảy ra? Tống Y Tống vừa thở vừa nói:
- Họ đang rượt tới đây. Chạy mau... chạy mau lên đi.
Lục Chỉ Thần Thâu đặt niêu đất xuống chân, nhìn Tống Y Tống hỏi:
- Họ là ai? Tống trại chủ nói hạ là ai, tại sao lại rượt Tống trại chủ? Tống Y Tống như người muốn dứt hơi, thở dồn dập. GÃ vừa thở vừa nói:
- Mau chạy đi mà. Họ... họ là...
Tống Y Tống trợn mắt.
Lục Chỉ Thần Thâu liền vận hóa nguyên khí, áp song thủ vào đại huyệt Bách Hội của họ Tống truyền công giữ thần khí của gã.
Lỗ Trình nhìn lão thần thâu truyền công lực cho Tống Y Tống mà bụng dạ rối bời.
Trong đầu Lỗ Trình cứ vẫn vơ, vơ vẫn với câu hỏi Tống Y Tống muốn nói đến ai? Lục Chỉ Thần Thâu rút hai tay lại, thở phào nhẹ nhõm. Lão quay lại Lỗ Trình:
- Lão đệ, Tống trại chủ do chạy quá sức nên mới bị đứt hơi, tạm thời đã đỡ rồi nhưng chúng ta phải đưa Tống trại chủ vào cổ miếu chăm sóc, không thể để y ở đây một mình được.
Lỗ Trình gật đầu:
- Tạm thời đưa trại Tống trại chủ vào cổ miếu. Lão huynh ở lại đây chăm sóc cho Tống trại chủ, còn đệ phải quay về Long Thiên tự.
Lục Chỉ Thần Thâu nhăn mặt:
- Lão đệ đi một mình à?
- Chắc chắn ở Long Thiên Tự đã xảy chuyện gì đó rồi, đệ dám khẳng định điều đó nhưng không biết trại chủ nói đến họ, vậy thì họ là những ai? Lục Chỉ Thần Thâu cắp Tống Y Tống:
- Trước mắt lo cho Tống trại chủ trước đã, rồi có chuyện gì chúng ta sẽ tính sau.
Lục Chỉ Thần Thâu đưa Tống Y Tống vào cổ miếu. Lỗ Trình đứng ngay ngưỡng cửa, chờ cho Lục Chỉ Thần Thâu đặt Tống Y Tống xuống mới dõng dạc nói:
- Lão huynh cứ ở lại đây, đệ sẽ trở lại ngay.
Lục Chỉ Thần Thâu quay ngoắt lại:
- Ngươi đi đâu? Lỗ Trình không trả lời lão thần thâu mà phi thân xuống tam cấp.
Lục Chỉ Thần Thâu thấy Lỗ Trình bỏ đi, vội vội vàng vàng phi thân rượt theo, nhưng Lỗ Trình đã quay lại nói:
- Lão huynh, nhất định đệ sẽ quay lại. Huynh cứ dùng hết niêu đắc khẩu này xong thì đệ đã trở lại rồi.
Lỗ trình nói dứt lời toan thi triển di hình cước để bỏ đi thì nghe có tiếng sấm chưởng vang lên ngay bên ngoài vòng bao tòa cổ miếu.
Lỗ Trình nheo mày, trổ luôn di hình cước lướt ra bên ngoài.
Tiếng sấm chưởng lại dội lên vang đến thính nhĩ của Lỗ Trình. Cùng với tiếng sấm chưởng dữ dội đó thì thân ảnh của Mạc Sầu Ngọc Nữ như một chiếc lá khô bị gió cuốn lao thẳng đến Lỗ Trình.
Đang lướt tới, bất ngờ thấy thân thể của Gia Cẩm Lệ lao ngược đến mình, dù muốn hay không Lỗ trình cũng phải đỡ lấy nàng.
Thủ pháp của Lỗ Trình vươn ra, cùng với hộ pháp di hình đón lấy thân ảnh của Mạc Sầu Ngọc Nữ như người đón bắt một đóa hoa.
Đón lấy Gia Cẩm Lệ, Lỗ Trình mới biết nàng đã bất tỉnh rồi, sắc diện Mạc Sầu Ngọc Nữ tái nhợt, hai bên khóe miệng đều rỉ máu chứng tỏ nàng đã bị trọng thương.
Tiểu hòa thượng Lỗ Trình chưa biết xử trí thế nào với Mạc Sầu Ngọc Nữ thì từ ngoài cổng cổ miếu, một người vận bạch y có mũ trùm đầu, tay cầm một ngọn bạch lạp thả bước tiến vào.
Mặc dù bị chiếc mũ trùm đầu che kín dung diện, nhưng phong thái và dáng đi của người vận bạch y quá kỳ hoặc khiến Lỗ Trình phải e dè.
Tiêu hòa thượng Lỗ trình đặt Mạc Sầu Ngọc Nữ Gia Cẩm Lệ xuống đất, rồi đưa mắt nhìn người đó.
Lỗ Trình chờ đợi y lên tiếng.
Người bận bạch y im lặng không thốt nửa lời. Trên tay y ngọn bạch lạp vẫn cháy lập lòe.
Chờ mãi vẫn không thấy người đó lên tiếng, Lỗ Trình buột miệng hỏi:
- Các hạ là người đã xuống tay đánh Gia cô nương đến trong thương? Y không trả lời Lỗ Trình mà bình nhiên đặt ngọn bạch lạp xuống đất.
Hành động lạ lùng của gã bắt Lỗ Trình nhìn không chớp mắt, khi người vận bạch y gắn xong ngọn bạch lạp xuống đất, tư từ ngẩng lên nhìn Lỗ Trình thì tiểu hòa thượng cảm nhận một bầu không khí căng thẳng và nặng nề, ngay cả sự im lặng cũng khiến cho sự căng thẳng càng căng thẳng hơn.
Lỗ Trình thở ra, cố giữ trang thái bình nhiên để đối phó với vẻ lạnh lùng của người vận bạch y.
Lỗ trình nghiêm giọng hỏi:
- Các hạ là ai? Không nghe người đó trả lời mình, Lỗ trình cau mày hỏi tiếp câu nữa:
- Các hạ không nghe tiểu tăng nói? Người vận bạch y nghiêng mặt về phía niêu đất đang tỏa mùi thơm rồi từ từ quay lại nhì Lỗ Trình. Mặc dù có chiếc mũ trùm đầu nhưng ánh mắt của người đó vẫn sang ngời như hai hòn than hồng cháy rực, khi Lỗ Trình chạm vào ánh mắt của y bất giác da thịt nổi đầy gai ốc.
Cái thần của người đó biểu lộ qua ánh mắt, một cái thần mà bất cứ ai nhìn vào cúng thấy trước mặt mình là cánh cổng tử thành. Lỗ Trình bất giác liên tưởng đến cặp mắt nhiếp thần đại pháp của Nhiếp Thần Quân là một công phu đặc dị, còn ánh mắt người này là cái thần khiến người khác phải thủ phục cúi đầu.
Lỗ Trình bất giác xuống giọng thật ôn nhu từ tốn nói:
- Tiểu tăng không có ý gây thù chuốc oán với các hạ.
Lỗ Trình vừa dứt lời thì nghe sau lưng tiếng của lão thần thâu cất lên oang oang:
- Lão đệ, có chuyện gì vậy? Tiếng của Lục Chỉ Thần Thâu phá tan sự tĩnh lặng, cũng như vừa lúc ngọn bạch lạp vụt tắt. Khi ngọn lửa lập lòe vừa biến mất thì người vận bạch y nhanh hơn một cái chớp mắt Lục Chỉ Thần Thâu tập kích.
Lỗ trình thất sắc khi nhận ra đạo chỉ kia chính là tuyệt thức chỉ điện di sơn.
Lỗ trình thét lớn:
- Lão huynh... Chỉ Điện Di Sơn! Lục Chỉ Thần Thâu vừa băng tới thì thấy trước mặt mình cả ảnh sắc cầu vồng vàng nghệch, mắt lão thần thâu hoa cả lên bởi màu vàng chói lòa đó.
Lão thần thâu buột miệng thốt:
- Chết ta rồi.
-oOo-
Chương 33 Thiết Đầu Đà - Kim Ty Giáp
Nguồn: nhanmonquan.com
Đả tự: VuHoai
Cái chết đến với lão thần thâu mười mươi. Lục Chỉ Thần Thâu chỉ kịp nghe một âm thanh như tiếng chuông ngân phát ra ngay trước mặt mình.
- Coong...
Cùng với âm thanh đó thì tiểu hòa thượng Lỗ Trình té vào mình lão thần thâu.
Lỗ Trình vừa lắc đầu, vừa xoa đầu miệng xuýt xoa:
- Ui cha ơi, đau quá, đau không thể nào tưởng tượng được.
Lục Chỉ Thần Thâu đỡ Lỗ Trình:
- Lão đệ... ngươi... ngươi...
Trong lúc Lục Chỉ Thần Thâu luống ca luống cuống thì người vận bạch y cũng không khỏi ngỡ ngàng nhìn Lỗ Trình chằm chằm. Đáng lẽ ra ngọn Chỉ Điện Di Sơn của y đã đục lỗ giữa Tam Tinh lão thần thâu, nhưng đến phút cuối thì Lỗ Trình dụng Di Hình Cước Pháp, môn khinh công trong tiểu kỳ u linh, lấy đầu làm mộc đỡ cho lão thần thâu. Mặc dù Lỗ Trình dùng đầu hứng tuyệt thức Chỉ Điện Di Sơn có oai lực san non phá đồi thế mà đầu Lỗ Trình chẳng bị bể mà chỉ phát ra mỗi một âm thanh như tiếng chuông ngân. Chính lẽ đó khiến người vận bạch y ngạc nhiên vô cùng.
Lão thần thâu đỡ Lỗ Trình:
- Lão đệ, ngươi có sao không? Lỗ Trình xoa đầu:
- Cái đầu trọc của đệ chắc sưng tấy mất. Mà... mà sao đệ không chết chứ? Lục Chỉ Thần Thâu nhìn Lỗ Trình. Trên đầu của Lỗ Trình còn có dấu đỏ ửng nhưng chẳng có ấn tích gì bị chỉ công công phá.
Lão thần thâu buột miệng nói:
- Lỗ lão đệ, cái đầu ngươi cứng thật.
Lỗ Trình vừa xoa đầu vừa đứng lên nhìn người vận bạch y:
- Các hạ chính là lão tiền bối Ma Thần Cát Giã, chủ nhân của ngọn tiểu huỳnh kỳ? Người vạn bạch y không màng đến câu hỏi của Lỗ Trình mà lên tiếng hỏi ngược lại:
- Vừa rồi ngươi đã thi triển Di Hình Cước Pháp trong tiểu kỳ u linh? Nghe giọng người đó ồm ồm, Lỗ Trình nheo mày, đáp lời:
- Đúng như vậy!
- Tiểu hòa thượng là chủ nhân của ngọn tiểu kỳ u linh? Lỗ Trình lắc đầu:
- Không phải.
- Đã đụng được tuyệt thức trong tiểu kỳ thì nhất định là chủ nhân của tiểu kỳ. Ta thán phục ngươi đã luyện thành Thiết Đầu Đà môn công phu có một không hai của thiếu lâm thiền sư Đạt Ma, trong lúc niên kỷ còn quá trẻ. Nhưng ta cũng rất tiếc ngươi là chủ nhân ngọn tiểu kỳ u linh.
Lỗ Trình không hiểu câu nói của người vạn bạch y, liền hỏi lại:
- Tại sao Ma Thần Cát Giã tiền bối nói thế chứ? Há chẳng phải vừa rồi người dụng tuyệt thức Chỉ Điện Di Sơn trong tiểu huỳnh kỳ? Người vận bạch y nhún vai:
- Ma Thần Cát Giã có thể sánh với ta được sao? Nhưng hôm nay, ngọn bạch lạp này đã tắt, tiểu hòa thượng còn được ba ngày ở lại thế gian. Đúng ba ngày sau ta sẽ tìm đến ngươi với ngọn bạch lạp của ngươi.
Nghe người vận bạch y nói. Lỗ Trình ngạc nhiên vô cùng. Ngạc nhiên quá mức nên Lỗ Trình buột miệng hỏi:
- Người không phải là Ma Thần Cát Giã sao?
- Nếu ta là Ma Thần Cát Giã thì Quỷ môn sẽ không trở lại giang hồ.
Người vận bạch y quay lưng, rồi bất ngờ trổ luôn Di Hình Cước Pháp, thân ảnh phiêu diêu như nước chảy mây trôi lướt qua vòng cửa mất dạng.
Lỗ Trình nheo mày:
- Di Hình Cước Pháp! Lỗ Trình quay lại Lục Chỉ Thần Thâu:
- Lão huynh nhận ra người này không? Lão thần thâu lắc đầu:
- Ta đang tính hỏi lão đệ đây.
- Y dụng được thuật khinh công Di Hình Cước, thi triển cả tuyệt thức Chỉ Điện Di Sơn.
Vậy y là ai?
- Lão huynh không biết.
Lục Chỉ Thần Thâu gãi đầu:
- Nếu như huynh thấy được chân diện mục của gã thì có thể biết được, nhưng rất tiếc.
[Thiếu # trang]
- Lỗ Trình giữ giới quy của đệ tử nhà phật thôi.
Lỗ Trình nhìn lão thần thâu:
- Phiền lão huynh.
Lục Chỉ Thần Thâu miễn cưỡng xốc Mạc Sầu Ngọc Nữ đưa vào cổ miếu. Lão đặt Gia Cẩm Lệ xuống sàn gạch, nhún vai nói với Lỗ Trình:
- Xong rồi đó, nhưng xem chừng cô không chết sớm cũng chết muộn mà thôi.
Lục Chỉ Thần Thâu nhìn ra ngoài sân:
- Để lão huynh ra ngoài bưng cả niêu đắc khẩu vào trong này luôn.
Lỗ Trình lắc đầu:
- Lão huynh, chưa được đi. Chẳng lẽ lão huynh để lão đệ ở đây một mình với Gia cô nương à? Như vậy chẳng hay chút nào.
- Ê, còn có cả Tống Y Tống trại chủ nữa mà.
- Tống trại chủ đang mê man chẳng biết gì mà đệ lại là đệ tử nhà Phật gia, lão huynh hiểu cho điều đó, với lại chẳng biết Gia cô nương bị trọng thương như thế nào.
Lục Chỉ Thần Thâu thở dài ảo não:
- Lão đệ tự chuốc phiền lụy vào thân, giờ tính sao đây?
- Lão huynh hãy xem Gia cô nương trúng phải chưởng kình gì của người vận bạch y?
- Ta lại phải xem mạch cho ả nữa à?
- Không phải xem mạch, mà coi cô ấy trúng chưởng pháp gì, nếu có thể được thì đệ dẫn truyền công lực sơ cứu cho cô ấy, sau đó mới nhờ đến đại phu.
- Ái da, ăn được món đắc khẩu của lão đệ sao mà lắm chuyện rắc rối quá.
Mặc dù nói như vậy, nhưng Lục Chỉ Thần Thâu vẫn bắt mạch cho Mạc Sầu Ngọc Nữ Gia Cẩm Lệ. Gương mặt lão thoáng thay đổi.
Lỗ Trình hỏi:
- Cô ta bị thế nào?
- Kỳ lạ thật, mặc dù miệng ứa máu chứng tỏ ải đã bị trúng một chưởng thí mạng nhưng sao mạch đập vẫn bình thường.
Lỗ Trình xoa đầu:
- Sao có chuyện kỳ cục vậy? Lục Chỉ Thần Thâu chỉ ra ngoài cửa:
- Lão đệ ra kia để lão huynh xem ấn tích chưởng pháp gì mà lạ như vậy.
Lão thần thâu nghiêm giọng nói tiếp:
- Lão huynh vì đệ đấy nhé, chứ ta không có cặp mắt của...
Lỗ Trình mỉm cười:
- Đệ hiểu huynh mà.
Lỗ Trình nói xong thả bước ra ngoài cổ miếu đi thẳng đến chỗ niêu đất.
Trong khi đó, Lục Chỉ Thần Thâu đã cởi áo ngoài của Gia Cẩm Lệ. Bên trong chiếc áo là bộ giáp y sáng ngời khiến cho Lục Chỉ Thần Thâu sững sờ nhìn.
Lão đứng bật dậy, quay ra cửa thét gọi Lỗ Trình:
- Ê, tiểu hòa thượng vào đây nhanh lên, nhanh lên! Nghe giọng khẩn trương của Lục Chỉ Thần Thâu, Lỗ Trình đảo bộ dụng luôn Di Hình Cước Pháp thoạt cái đã đến trước mặt Lục Chỉ Thần Thâu.
Lỗ Trình lắc đầu:
- Có chuyện gì rồi?
- Không cần biết chuyện gì nữa, ngươi hãy xem ả ma nữ vận y phục gì bên trong.
Lỗ Trình miễn cưỡng nhìn:
- Cô ta vận y trang gì kỳ vậy? Lục Chỉ Thần Thâu tròn mắt:
- Lão đệ không biết à?
- Đệ không biết.
- Đó là Kim Ty Giáp, một trong tứ bảo của giang hồ. Ai vận Kim Ty Giáp thì không bị chưởng kình, đao kiếm đả thương.
Lỗ Trình nheo mày:
- Đại ca nói đó là Kim Ty Giáp, sao cô ta lại bất tỉnh không biết gì nữa vậy?
- Có thể người vận bạch y có nội lực vô cùng dũng mãnh nên mới đánh cô ta bất tỉnh vì uất khí nhưng không thể lấy mạng được ả. Nếu không có Kim Ty Giáp có lẽ ả đã tiêu đời rồi.
- Thế thì đệ mừng quá.
- Mừng cái gì?
- Cô ấy sẽ tỉnh lại chứ?
- Tất nhiên rồi! Lục Chỉ Thần Thâu nghiêm giọng:
- Lão đệ, lão huynh có ý kiến như thế này.
- Lão huynh muốn đề nghị gì? Lục Chỉ Thần Thâu gãi đầu:
- Nhân lúc ả ma đầu này chưa tỉnh. Lão huynh đoạt lấy Kim Ty Giáp để lão đệ dùng.
Lỗ Trình tròn mắt, chắp tay niệm phật hiệu:
- A Di Đà Phật. Lão muốn giúp Lỗ Trình chui đầu xuống mười tầng địa ngục hay sao vậy? Lão huynh hãy để lão đệ được về chầu Phật Tổ, Phật Tổ có quở trách thì chỉ mỗi cái tội nấu món đắc khẩu thôi, còn việc này xin lão huynh đừng làm.
Lão thần thâu nạt ngang:
- Lão huynh lo cho lão đệ. Lão đệ không nhớ người kia hẹn ba ngày sau đến lấy mạng đệ à?
- Dù có chết đi nữa Lỗ Trình cũng không phá giới Phật gia. Làm như vậy Lỗ Trình đắc tội với sư phụ, nếu có sống cũng không thể ngẩng mặt nhìn thiên hạ, có chết cũng biến thành quỷ dữ nơi a tỳ.
Lục Chỉ Thần Thâu nghe Lỗ Trình nói ngượng nghịu gục đầu. Lão lí nhí nói:
- Lão huynh xin lỗi đệ.
- Lão huynh đừng bao giờ nghĩ đến chiếm đoạt nữa.
- Ta hứa! Lỗ Trình chìu niêu đất qua tay Lục Chỉ Thần Thâu:
- Lão huynh xem.
Lục Chỉ Thần Thâu vừa tóm lấy niêu đất mới biết nó đã bị rạn nứt, trong nồi chỉ còn lại thịt mà không có nước.
Lục Chỉ Thần Thâu nhướn mắt:
- Sao kỳ như vậy?
- Sao lại kỳ.
- Niêu đất sao lại bị rạn nứt được chứ?
- Nó bị dư kình của ngọn Chỉ Điện Di Sơn làm cho rạn nứt đấy.
Lục Chỉ Thần Thâu tròn mắt:
- Trời đất, chẳng lẽ nội lực của gã vận bạch y khủng khiếp đến độ đó à?
- Không phải dư kình của ngọn Chỉ Điện Di Sơn thì cái gì được chứ? Lục Chỉ Thần Thâu nhìn vào cái đầu Lỗ Trình:
- Cái đầu của lão đệ thì sao?
- Nhờ có sư phụ, đệ mới có cái đầu cứng như sắt như đá.
- Bốn mươi chín ngày đội lư hương quả không phí hoài, lão huynh không biết nên đã trách lầm Du Tăng đại sư.
Nhắc đến Du Tăng, Lỗ Trình khẩn trương vô cùng:
- Đệ quên bẵng mất, bây giờ đệ phải quay về chùa.
- Không được đâu, chẳng lẽ đệ để lão huynh ở đây một mình lo cho hai người này à? Huynh không làm được đâu, nếu lão đệ bỏ đi thì huynh cũng bỏ đi theo.
Lỗ Trình lưỡng lự:
- Thôi được rồi, cứu người trên hết đó là giới luật của nhà Phật. Đệ cùng với huynh cứu tỉnh họ xong thì lên đường ngay.
Lục Chỉ Thần Thâu gật đầu.
Lão ngồi xuống nhìn Gia Cẩm Lệ:
- Ả vận Kim Ty Giáp, làm sao truyền nội lực được? Muốn truyền nội lực phải cởi bộ ty giáp ty ra.
- Làm vậy sao không được.
- Vậy chỉ còn cách ngồi canh đến lúc nào ả tỉnh lại à?
- Đệ cũng không biết nữa.
Lục Chỉ Thần Thâu sa sầm mặt:
- Lão đệ cứ đeo phiền lụy vào thân rồi chỉ nói không biết không biết.
Lỗ Trình chỉ vào Mạc Sầu Ngọc Nữ:
- Lão huynh vận áo ngoài cho cô ấy đi chớ khi tỉnh lại Gia cô nương lại hiểu nhầm lão huynh.
Lục Chỉ Thần Thâu chỉ vào mặt mình:
- Hiểu lầm ta là sao chứ? Lão hừ nhạt:
- Chắc ả nghĩ lão già này có thói trăng hoa hả? Hừ, lão sẽ bẻ răng ả ngay lập tức.
- Nếu huynh không muốn cô ta hiểu lầm thì vận áo ngoài cô ta lại đi.
- Thật là rắc rối.
Nói với Lỗ Trình bằng giọng bất nhẫn nhưng Lục Chỉ Thần Thâu vẫn miến cưỡng vận áo ngoài cho Gia Cổ Lệ. Lão vận xong quay nhìn Lỗ Trình tủm tỉm cười.
Lỗ Trình hỏi lão thần thâu:
- Sao lão huynh lại cười?
- Ngươi biết sao lão cười không? Lỗ Trình lắc đầu:
- Không biết, nhưng có lẽ lão huynh đã nghĩ đến chuyện vui nào đó. Phật gia có câu cứu người làm phước, ấy chính là quả đạo vô biên đem đến cho hành giả sự lạc hỷ thanh cao nhất.
- Ngươi đúng ra không phải là tiểu hòa thượng mà là tiểu Phật sống thì đúng hơn. Ta nói thật cho lão đệ biết khi nãy ta cười bởi nhận ra ả ma nữ này xinh đẹp khả ái, nên... nên ta tưởng tượng nếu lão đệ không là hòa thượng ắt sẽ tác nhân duyên cho hai người.
Lỗ Trình tròn mắt:
- A Di Đà Phật. Thỉnh lão huynh dùng món đắc khẩu.
Lục Chỉ Thần Thâu bật cười giòn:
- Y! Chưa chi ngươi đã có ý đãi ta rồi. Lão thần thâu nói vậy mà trúng tim đen của ngươi.
Lỗ Trình sa sầm nét mặt:
- Cái lưỡi của lão huynh, đệ sợ sẽ bị quỷ dữ cắt, nên mới thỉnh huynh dùng món đắc khẩu để huynh đừng nói nữa.
- Lão huynh nói chơi thôi mà.
- Nếu lão huynh còn nói như vậy nữa thì đừng bao giờ thỉnh cầu lão đệ nấu món đắc khẩu cho huynh.
- Ai da, lão huynh biết lỗi rồi.
Nhìn bộ mặt trang trọng của Lỗ Trình Lục Chỉ Thần Thâu gãi đầu:
- Lão đệ đừng giận huynh nghe! Lỗ Trình mỉm cười:
- Làm sao Lỗ Trình giận lão thần thâu được chứ?
- Vậy thì ta và lão đệ cùng ăn chứ?
- Cùng uống rượu nữa.
- Thế mới là tri kỷ.
Lục Chỉ Thần Thâu vừa nói vừa nhón tay bốc một cục thịt, tả thủ thì mở bầu rượu đeo bên hông. Lão nhìn Lỗ Trình:
- Mời lão đệ!
- Mời lão huynh! Lục Chỉ Thần Thâu vừa cục thịt lên miệng thì Mạc Sầu Ngọc Nữ Gia Cẩm Lệ rên khẽ:
- Nước... tôi khát nước quá...
Lỗ Trình vừa bốc cục thịt đã vội bỏ xuống niêu đất, hối lão thần thâu:
- Lão huynh, cô ấy đã tỉnh.
Lục Chỉ Thần Thâu thở khì một tiếng:
- Trời ơi, thịt đưa đến miệng cúng không được ăn.
Lão vùng vằng thả cục thịt xuống niêu. Nhìn Mạc Sầu Ngọc Nữ hằn học nói:
- Ngươi tỉnh thật không phải lúc.
Mạc Sầu Ngọc Nữ vẫn rên:
- Nước... Nước, cho ta uống nước! Lục Chỉ Thần Thâu nhăn mặt:
- Nước ở đâu mà uống, hổng lẽ lão... lão...
Lỗ Trình nghiêm mặt nói với lão thần thâu:
- Lão huynh, cứu người thì cứu cho trót.
- Thế nước ở đâu cho cô ta uống chứ? Đệ thử nghĩ xem! Lỗ Trình giật luôn bầu hồ lô rượu trên tay Lục Chỉ Thần Thâu:
- Cô ta uống rượu cũng được.
- Ê... nhưng rượu của huynh để đối ẩm với đệ mà.
- Khi khác uống cũng không sao. Cứu người là trên hết.
Lỗ Trình vừa nói vừa đổ cho Gia Cẩm Lệ từng ngụm rượu nhạt.
Gia Cẩm Lệ dần dần Chương tỉnh, rồi mở mắt:
- Ta đang ở đâu đây? Lỗ Trình nhìn nàng nói:
- Gia cô nương? Gia Cẩm Lệ gượng ngồi lên:
- Tiểu hòa thượng, lão thần thâu.
Lục Chỉ Thần Thâu khoanh tay nhìn nàng:
- Ừ... Lão phu và lão đệ đây.
Gia Cẩm Lệ nhìn Lỗ Trình nói:
- Đây là đâu? Lỗ Trình xoa đầu.
Lục Chỉ Thần Thâu thay Lỗ Trình trả lời nàng:
- Đây là đâu à, là chỗ ta và lão đệ thường dùng để dùng món đắc khẩu.
- Nghĩa là gì?
- Còn hỏi nữa, là miếu hoang chứ còn nghĩa là gì.
- Miếu hoang, và hai người đã cứu Cẩm Lệ? Lục Chỉ Thần Thâu chỉ Lỗ Trình:
- Nếu không có Lỗ lão đệ của lão thì nha đầu đã hóa thành cô hồn vất vưởng rồi.
Mạc Sầu Ngọc Nữ quay sang nhìn Lỗ Trình:
- Tiểu hòa thượng đã cứu Cẩm Lệ?
- Thật ra cô nương sống được là nhờ có Kim Ty Giáp.
Gia Cẩm Lệ chỏi tay gượng ngồi thẳng lên:
- Các ngươi đã... đã...
- Lục Chỉ Thần Thâu khoát tay:
- Ê nha đầu đừng nghĩ sàm nha. Mặc dù ngươi có Kim Ty Giáp nhưng vẫn bị người kia đánh bất tỉnh, nếu không có Lỗ lão đệ của lão phu kịp thời xuất hiện thì thử xem ngươi có còn sống không chứ? Gia Cẩm Lệ cúi đầu:
- Da tạ Lỗ... đã cứu mạng! Lỗ Trình khoát tay:
- Cô nương đừng nghĩ nữa. Lỗ Trình ngại lắm.
Lỗ Trình xoa đầu đứng lên:
- Cô nương đã tỉnh rồi, hãy ở lại đây nghỉ ngơi. Tiểu tăng kiếu từ! Lỗ Trình toan quay bước đi thì Gia Cẩm Lệ gọi giật lại:
- Lỗ đại sư! Lỗ Trình nhăn mặt:
- Cô nương đừng gọi tiểu tăng là đại sư mà tiểu tăng đắc tội với các vị đại sư trưởng thượng.
- Cẩm Lệ không gọi như vậy nữa. Nhưng Cẩm Lệ sẽ gọi bằng gì? Lục Chỉ Thần Thâu chen vào:
- Cứ gọi là hòa thượng đại ca là được rồi.
Lỗ Trình nhướn mày:
- Cẩm Lệ cô nương gọi Lỗ Trình như vậy có kỳ không?
- Ta thấy không kỳ chút nào hết.
- Thế cũng được.
Lỗ Trình quay lại Cẩm Lệ:
- Cô nương cứ gọi là hòa thượng đại ca.
Gia Cẩm Lệ xá Lỗ Trình:
- Cẩm Lệ đa tạ đại ca hòa thượng đã cứu mạng.
Lão thần thâu nghe nàng nói ngược, trợn mắt nạt ngang:
- Nha đầu nói nghe chẳng lọt lỗ tai. Hòa thượng đại ca chứ đâu phải là đại ca hòa thượng.
Cẩm Lệ thẹn mặt. Lỗ Trình mỉm cười:
- Đó chỉ là tiểu tiết, lão huynh để tâm làm gì.
Hòa thượng quay lại Cẩm Lệ hỏi:
- Gia cô nương có thể cho bần tăng biết vì sao người vận bạch y lại ra tay hạ sát cô nương không?
- Y đang đi tìm Vũ Văn Tiểu Vĩ để lấy lại ngọn Vô Tình Trủy Thủ của Gia Cẩm Lệ.
Tiểu hòa thượng Lỗ Trình nheo mày, khẩn trương hẳn lên:
- Y đang đi tìm Tiểu Vĩ à? Gia Lệ gật đầu:
- Võ công người này không thể nào lường được, Cẩm Lệ sợ Tiểu Vĩ không phải là đối thủ của y.
Lục Chỉ Thần Thâu nhìn Lỗ Trình rồi quay lại Gia Cẩm Lệ:
- Cô nương đã tỷ đấu với người vận bạch y, vậy có biết gã là ai không? Lỗ Trình hỏi:
- Vừa rồi Lỗ Trình hứng một đạo Chỉ Điện Di Sơn của người đó, nếu không có cái đầu bị phạt biến thành Thiết Đầu Đà thì cũng đã vong mạng rồi.
Gia Cẩm Lệ nhìn sững Lỗ Trình:
- Chỉ Điện Di Sơn, tuyệt thức võ công trong tiểu huỳnh kỳ?
- Đúng như vậy.
- Còn Cẩm Lệ thì hứng trọn đạo chưởng Hải Nộ Cuồng Phong nên mới bất tỉnh như vậy.
Nếu không có Kim Ty Giáp hộ thân thì thân thể đã nát bét rồi.
Lục Chỉ Thần Thâu cau mày:
- Gã vận bạch y, biết thi triển một lúc ba tuyệt thức Hải Nộ Cuồng Phong, Chỉ Điện Di Sơn và cả khinh công Di Hình Cước Pháp, vậy gã là ai? Lỗ Trình nhún vai:
- Ở đây chẳng một ai biết.
Lục Chỉ Thần Thâu gãi đầu:
- Nếu gã biết tất cả những tuyệt thức thì cũng có thể biết tất cả những tuyệt thức khác. Lạ lùng quá! Gia Cẩm Lệ nhìn Lục Chỉ Thần Thâu:
- Gã cầm ngọn bạch lạp và muốn giết ai thì khi ngọn bạch lạp tắt hắn mới ra tay. Hành động của gã thật là kỳ cục.
Lục Chỉ Thần Thâu nhìn Lỗ Trình:
- Gã đó hẹn ba ngày nữa sẽ đến lấy mạng lão đệ của ta đó.
Gia Cẩm Lệ quay ngoắt sang Lỗ Trình:
- Hòa thượng đại ca, có phải vậy không? Lỗ Trình gật đầu:
- Gã nói vậy nhưng chưa chắc đã lấy mạng của Lỗ Trình. Cẩm Lệ cô nương đừng lo lắng quá. Tạm thời gác chuyện này qua bên, Gia cô nương và lão huynh ở lại đây lo cho Tô trại chủ, Lỗ Trình quay về chùa thỉnh ý sư phụ.
- Lão huynh theo lão đệ.
Lỗ Trình xoa đầu:
- Ai da. Sư phụ không thích lão huynh mà.
Lỗ Trình nhìn Gia Cẩm Lệ:
- Hay nhất đệ quay về Long Thiền tự, còn lão huynh cùng Cẩm Lệ cô nương và Tống trại chủ đi tìm Tiểu Vĩ.
Gia Cẩm Lệ chen vào:
- Nếu muốn tìm Tiểu Vĩ thì cứ ở lại đây.
Lục Chỉ Thần Thâu cau mày:
- Vậy là sao?
- Cẩm Lệ có hẹn với Tiểu Vĩ ở tòa cổ miếu này.
Lỗ Trình nói:
- Nếu có hẹn với Tiểu Vĩ thì nhất định Tiểu Vĩ sẽ đến.
Lỗ Trình vừa dứt lời thì từ bên ngoài cổ miếu, Tiểu Vĩ bước vào:
- Tiểu hòa thượng ăn thịt chó vừa nhắc đến ta phải không? Lục Chỉ Thần Thâu reo lên:
- Lão cũng đang chờ ngươi đây, lão tưởng đau sẽ không bao giờ nhìn thấy ngươi trên cõi dương gian này nữa chứ...
Tiểu Vĩ quay lại nhìn Lục Chỉ Thần Thâu:
- Lão huynh nói vậy thì chắc có chuyện lớn rồi? Lục Chỉ Thần Thâu gật đầu:
- Có người đang săn tìm để lấy mạng ngươi đó.
- Ai...
- Nếu lão biết thì không dấu ngươi đâu, lão chỉ biết người đó võ công cực kỳ cao siêu, trên tay lúc nào cũng có một ngọn bạch lạp.
Tiểu Vĩ Buột miệng nói:
- Quỷ môn! Ngọc Lan vừa bước vào cổ miếu, nghe Tiểu Vĩ nói đến Quỷ môn, đứng sững ngay ngưỡng cửa nhìn mọi người.
Cùng lúc đó Tống Y Tống khẽ rên lên một tiếng.
Tiểu Vĩ nghe họ Tống rên mới phát hiện ra, vội bước lại bên Tống Y Tống. Tiểu Vĩ cau mày khi nhận ra thần sắc của Tống Y Tống xanh rờn.
Ngọc Lan nhìn Lỗ Trình:
- Lỗ hòa thượng, ở đây có người bị thương à? Lỗ Trình gật đầu:
- Ngọc Lan tiểu thư coi xem Tống trại chủ bị gì? Ngọc Lan thẳng bước đến bên Tiểu Vĩ. Nàng cúi xuống cùng hai ngón tay mở mắt họ Tống nhìn qua. Ngọc Lan ngước lên:
- Không xong rồi. Tống trại chủ vừa trúng chưởng vừa trúng độc cương thi nữa.
Tiểu Vĩ lắc đầu:
- Thế Lan muội có cách gì cứu Tống trại chủ không?
- Để Ngọc Lan thử coi.
Nàng lấy trong túi gấm đeo bên người một hộp kim vàng, rồi định thần ghim một lúc ba mươi sáu cây kim vàng, dài ngắn khác nhau vào đại huyệt sinh tử của họ Tống. Mặc dù ghim kim vào những đại huyệt sinh tử nhưng thủ pháp châm cứu của Ngọc Lan không hề chùng tay.
Khi Ngọc Lan ghim xong cây kim thứ ba mươi sáu vào đại huyệt Bách Hội thì Tống Y Tống rùng mình.
Ngọc Lan thở phào:
- Xong rồi. Chỉ cần nghỉ ngơi ít hôm, Tống trại chủ sẽ Chương phục.
Nàng quay mặt nhìn Lỗ Trình:
- Tiểu hòa thượng, theo Ngọc Lan suy đoán thì Tống trại chủ bị trúng chưởng pháp và Cương Thi Đại Pháp của lão ma Phong Tình Cổ Thi.
Tiểu Vĩ cau mày:
- Phong Tình Cổ Thi? Tống Y Tống có bao giờ thù oán với lão ma đó đâu.
Tống Y Tống lại rên khẽ.
Tiểu Vĩ nhanh như cắt áp song thủ vào lưng họ Tống truyền công lực.
Tống Y Tống được Tiểu Vĩ truyền công, nên thần thức Chương phục nhanh chóng. Họ Tống thều thào nói:
- Long Thiền tự... Du Tăng... Du Tăng...
Lỗ Trình sấn tới:
- Tống trại chủ, người muốn nói sư phụ của Lỗ Trình đang gặp tai họa.
Tống Y Tống gật đầu rồi lại mê man.
Lỗ Trình căng thẳng tột cùng:
- Tiểu tăng phải quay về chùa.
Lỗ Trình vừa nói vừa lạng bộ trổ khinh thuật Di Hình Cước Pháp, chỉ trong chớp mắt đã thoát ra ngoài cổ miếu hoang.
Lục Chỉ Thần Thâu vội vàng nói:
- Ta cũng phải theo Lỗ lão đệ.
Tiểu Vĩ gọi giật lão thần thâu:
- Lão huynh.
Lục Chỉ Thần Thâu quay lại nhìn Tiểu Vĩ.
Tiểu Vĩ nói:
- Lão huynh hãy ở lại đây cùng với Ngọc Lan và Mạc Sầu Ngọc Nữ, để Tiểu Vĩ đến Long Thiền tự.
Mạc Sầu Ngọc Nữ lên tiếng:
- Lão ở lại đây đi để Gia Cẩm Lệ và Vũ Văn công tử đi tới Long Thiền tự được rồi.
Tiểu Vĩ bước đến trước mặt lão thần thâu:
- Lỗ Trình đang cần Tiểu Vĩ.
Lục Chỉ Thần Thâu thở dài:
- Vậy cũng được, võ công của ta không bằng Tiểu Vĩ.
- Tiểu Vĩ nhờ lão huynh chăm sóc cho Ngọc Lan tiểu thư.
- Ta hứa!
- Kiếu từ.
- Tiểu Vĩ bảo trọng.
Tiểu Vĩ gật đầu.
Ngọc Lan bước lại bên Tiểu Vĩ. Nàng lấy từ trong túi gấm một lọ tịnh bình màu lam ngọc trao qua tay Tiểu Vĩ.
- Trong tịnh bình này có hai hoàn thuốc dùng để trị độc rất công hiệu, huynh giữ lấy.
Tiểu Vĩ nhìn nàng:
- Lan muội bảo trọng, Tiểu Vĩ sẽ quay lại ngay.
Khi Tiểu Vĩ vừa trổ kinh thuật lướt ngoài cổ miếu thì Gia Cẩm Lệ cũng bám theo.
Lục Chỉ Thần Thâu thở dài bước ra cửa, nhìn theo hai người. Trong lòng lão bất giác nổi lên cảm giác lo âu Chương hộp vô cùng. Lão tự nhủ với mình.
- Với võ công của Lỗ Trình, Vũ Văn Tiểu Vĩ và thêm Mạc Sầu Ngọc Nữ Gia Cẩm Lệ thì không có việc gì xảy ra với những người đó.
-oOo-
Chương 34 Thiên Lộc Các Thường Luân Làm Chủ
Nguồn: nhanmonquan.com
Đả tự: Thien Ung
Thường Luân rời Lạc Hoa Viên. Y vừa rời khỏi phạm vi Lạc Hoa Viên thì chạm mặt với Mạc Tả Quân.
Mạc Tả Quân vừa gặp mặt Thường Luân, mặt đã hớn hở:
- Thường công tử, Mạc mỗ đi tìm công tử khắp nơi.
- Mạc thị vệ tìm tại hạ có chuyện gì?
- Ỷ Lan quán chủ muốn gặp Thường công tử.
- Gặp ta. Ỷ Lan tiểu thư muốn gặp tại vì chuyện bắt Vũ Văn Tiểu Vĩ cho cô ấy chứ gì? Mạc Tả Quân gật đầu:
- Có lẽ như vậy.
Thường Luân nghiêm mặt, khắt khe nói:
- Tại hạ đã hứa với Ỷ Lan ắt tại hạ sẽ làm, nhưng không phải lúc này.
Thường Luân vừa dứt lời thì Ỷ Lan từ sau lưng gã cất tiếng nói:
- Sao lại không phải lúc này? Thường Luân quay lại nhìn nàng:
- Ỷ Lan tiểu thư đến thật là bất ngờ.
Ỷ Lan nhìn Thường Luân hừ nhạt:
- Công tử bất ngờ, hay vì lời nói vừa nãy của công tử khiến Ỷ Lan bất ngờ.
Nàng nhìn thẳng vào mắt Thường Luân:
- Thường công tử ngại chạm mặt với Vũ Văn Tiểu Vĩ rồi à? Thường Luân sa sầm mặt:
- Tại hạ không phải hạng tham sanh sợ chết. Đại trượng phu đã hứa thì phải làm. Nếu Ỷ Lan tiểu thư muốn Thường Luân bắt Tiểu Vĩ ngay bây giờ, nếu có Tiểu Vĩ ở đây tại hạ sẽ bắt gã giao cho tiểu thư, nhưng rất tiếc...
- Khẩu khí kiêu căng, nhưng không biết Thường công tử sẽ làm gì được gã chứ?
- Tiểu thư không tin vào tại hạ?
- Ỷ Lan đã một lần chứng kiến.
- Thời gian không dừng lại và Thường Luân cũng không phải là Thường Luân của thuở trước.
- Công tử nói vậy có ý gì? Thường Luân mỉm cười:
- Trong cõi nhân thế này có hai hạng người. Một hạng người sinh ra để làm chủ nhân của những người khác, hạng người thứ hai sinh ra để phục tùng mà thôi.
- Vậy Thường công tử thuộc hạng người thứ hai hay hạng người thứ nhất.
- Ai cũng có thể nói, nhưng chưa chắc đã hành động được.
Thường Luân nheo mày nhìn thẳng vào đáy mắt Ỷ Lan:
- Tiểu thư có thích chứng kiến tại hạ chứng minh mình là hạng người thứ nhất không? Ỷ Lan gật đầu:
- Nếu được thấy tận mắt, tất nhiên Ỷ Lan phải thích quá đi chứ.
Thường Luân gật đầu, nhìn Mạc Tả Quân:
- Tại hạ phiền Mạc thị vệ.
Mạc Tả Quân lỏ mắt ngạc nhiên:
- Thường công tử đâu có phiền gì Mạc mỗ.
Ỷ Lan lắc đầu:
- Mạc thị vệ không hiểu ý Thường công tử, người muốn ông lui bước đấy mà.
Thường Luân mỉm cười:
- Ỷ Lan quận chúa rất thông hiểu ý của tại hạ.
Mạc Tả Quân lưỡng lự.
Ỷ Lan khoát tay:
- Mạc thị vệ có thể đi được rồi.
- Nhưng còn quận chúa.
- Ta đã có Thường công tử.
Ỷ Lan nhìn lại Thường Luân:
- Ỷ Lan nói có đúng không?
- Điều đó rồi sẽ được Thường Luân chứng minh cho Ỷ Lan tiểu thư biết.
Mạc Tả Quân không còn gì để nói. Lão họ Mạc ôm quyền xá Thường Luân và Ỷ Lan:
- Mạc mỗ kiếu từ. Nếu có chuyện gì công tử khó xử, hay gặp cường địch, Mạc mỗ sẽ hỗ trợ.
Thường Luân ôn tồn đáp trả:
- Tại hạ ghi nhận thịnh tâm của Mạc thị vệ.
Mạc Tả Quân nghe Thường Luân nói, vui vẻ đáp lời:
- Không có gì, không có gì.
Y xá Ỷ Lan:
- Quận chúa bảo trọng! Mạc Tả Quân bỏ đi rồi. Ỷ Lan mới nói với Thường Luân:
- Giờ đến lượt Thường công tử chứng minh lời mình nói.
- Quận chúa thích như vậy à?
- Ỷ Lan muốn thấy.
Thường Luân mỉm cười rồi nói:
- Tiểu thư sẽ thấy Thường Luân được sinh ra chỉ để là chủ nhân của thiên hạ.
Thường Luân nhướng mày:
- Tại hạ thỉnh tiểu thư đến Thiên Lộc Các.
- Đi đến đâu Ỷ Lan cũng đi cả.
- Quận chúa đúng là một người cương nghị.
Hai người cùng nhau đi đến Thiên Lộc Các. Trên đường đi, Thường Luân lúc nào cũng định nhãn về phía trước, thần sắc của gã trông thật nghiêm, trông mà ngỡ y mắc phải chứng bệnh lãnh cảm.
Thiên Lộc Các là một tòa lầu nguy nga tráng lệ, tọa lạc trên một khu đất rộng mười mẫu. Khu đất mà tòa lầu Thiên Lộc Các được dựng lên trước đây từng có tiếng khắp vùng Ngọc Long Địa, trước có Ngũ Hành hùng vĩ xa xa, khắc nên một bức tranh non xanh khiến ai nhìn cũng cảm thấy mình nhỏ bé trước thiên nhiên nhưng có thể phóng tầm mắt nhìn sơn hà cẩm tú, phía sau là dòng Dương Tử, khi giận dữ thì nổi sóng sùng sục khi êm ả thì chẳng khác nào mái tóc của giai nhân.
Nếu với phong cảnh cẩm lệ vây quanh tòa Thiên Lộc Các với những kiến trúc trang nhã đã khiến nó có danh là "Thiên hạ đệ nhất lầu". Cũng chính bởi cái danh thơm đó mà đã có bao người so sánh Thiên Lộc Các với Đằng Vân Lầu. Mà cũng đúng thôi, bởi nơi đây một thời Vương Mãn đã tịnh tâm viết cuốn binh thư để sau này trở thành bá vương. Cũng chính bởi cái danh và cái thần nguy nga tráng lệ mà đâu phải ai muốn vào Thiên Lộc Các cũng được.
Người được bước chân vào Thiên Lộc Các phải là những kẻ thành danh của Trung Nguyên.
Để được bước lên những bậc tam cấp vào Thiên Lộc Các, nếu là người ngoài giang hồ phải là chưởng môn nhân, hoặc bậc đại hiệp, còn thường nhân thì hẳn phải là bậc đại gia, đại phú mà so sánh với Kim Lăng phủ.
Trở lại Thường Luân và Ỷ Lan, khi hai người đến trước tòa Thiên Lộc Các đó thì Ỷ Lan lưỡng lự không bước vào.
Thường Luân nheo mày quay lại nhìn nàng:
- Tiểu thư không có nhã hứng vào tòa lầu này à?
- Ỷ Lan rất thích vào. Với Ỷ Lan thì đây cũng chỉ là một tòa lầu bình thường thôi nhưng...
- Nhưng sao?
- Với công tử...
Thường Luân chỉ vào ngực mình:
- Với tại hạ? Ỷ Lan gật đầu chỉ tấm liễn treo trước cửa tòa chính sảnh với những mái vòm sơn son thiếp vàng.
- Thường công tử hãy đọc bài thơ trên tấm liễn thì biết vì sao Ỷ Lan lo.
Thường Luân lẩm nhẩm đọc: Thiên Lộc Các đất Ngọc Long Cửa đóng then cài với hạ nhân Đỉnh thiên lập địa trong thiên hạ Đứng trên lầu các ngắm sơn hà Thường Luân đọc xong bài phú đó gật đầu:
- Bài phú hay, và cũng rất đúng với ý của tại hạ. Tòa lầu Thiên Lộc Các nguy nga tráng lệ này chỉ dành cho những kẻ đỉnh thiên lập địa trong thiên hạ mà thôi.
Thường Luân mỉm cười nói với Ỷ Lan:
- Chúng ra vào chứ.
- Trước khi vào Thiên Lộc Các, Ỷ Lan muốn hỏi công tử.
- Tiểu thư muốn hỏi gì?
- Đọc xong bài phú đó rồi Thường công tử có nghĩ mình là kẻ đỉnh thiên lập địa không?
- Tại hạ đã nói rồi, ai cũng có thể nói được nhưng chưa hẳn đã làm được, mời tiểu thư.
Nghe giọng cương quyết của Thường Luân, Ỷ Lan gật đầu:
- Để xem Thường công tử hành động như thế nào?
- Thường Luân hôm nay chứ không phải là ngày hôm qua.
Thường Luân vừa nói vừa thong dong tiến qua cổng tam quan. Một cánh cổng với những đường nét khắc họa vô cùng tinh tế bốn con vật thiêng "Long, Lân, Quy, Phụng". Ỷ Lan bám sát sau Thường Luân thỉnh thoảng lại nhoẻn miệng cười.
Từ trong Thiên Lộc Các, hai gã đại hán lực lưỡng vận giáp y, đầu đội kim mão bước ra.
Hai người đó cùng trổ khinh công thượng thặng, chân như lướt trên những viên cuội mà tiến về phía Thường Luân và Ỷ Lan.
Từ tòa chính sảnh đến chỗ Thường Luân non ba mươi trượng, thế mà chỉ trong hai lần chớp mắt hai gã đại hán đã đến đứng đối mặt với Thường Luân.
Cả hai nhận ngay ra Thường Luân.
Mặc dù nhận ra Thường Luân là đệ tử của Phong Tình Cổ Thi nhưng hai gã đại hán vẫn làm mặt nạ.
Người đứng bên phải nói:
- Các hạ biết hai chúng tôi là ai chứ? Thường Luân gật đầu:
- Nhị vị chính là hộ pháp đàn Thiên Lộc Các.
Cả hai gã đại hán cùng gật đầu:
- Các hạ biết chúng tôi thì ắt biết quy củ của Thiên Lộc Các này.
Gã đứng bên phải chỉ ra cổng tam quan.
- Tất cả những đệ tử của Phong Tình Cổ Thi chỉ có thể đứng ở ngoài kia. Thiên Lộc Các chỉ tiếp Phong Tình Cổ Thi mà thôi.
Gã liếc Ỷ Lan rồi quay lại người đứng bên cạnh, tủm tỉm cười:
- Bằng huynh nghe Dư đệ nói có đúng không? Gã tên Bằng gật đầu:
- Dư lão đệ giữ luật rất nghiêm và cũng rất đúng.
Y nhìn lại Thường Luân:
- Chỗ của ngươi ngoài kia kìa.
Thường Luân vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên đến lạnh lùng, trong khi Ỷ Lan thì thẹn cho gã.
Nàng lí nhí nói:
- Thôi, chúng ta trở ra ngoài đi. Chỗ này không phải của Thường công tử rồi.
Gã họ Dư nói:
- Cô nương này nói đúng đó, ngươi nên quay trở ra kẻo hối không kịp đó.
Thường Luân mỉm cười, ôn nhu hỏi hai gã hộ đàn Thiên Lộc Các:
- Nhị vị cản đường Thường mỗ?
- Hạng hạ nhân thì không thể vào đây được.
Lời gã tên Bằng vừa dứt thì Thường Luân cũng phát động chưởng pháp Hải Nộ Cuồng Phong. Lần đầu tiên Thường Luân thi triển tuyệt thức Hải Nộ Cuồng Phong với tất cả nội lực vừa tiếp thụ được của Phong Tình Cổ Thi.
Đất dưới chân Thường Luân phồng to lên cùng lúc hai đạo xoáy kình vỗ thẳng vào chấn tâm hai gã hộ đàn Thiên Lộc Các.
- Bình.
Hai gã hộ đàn chẳng khác nào hai chiếc lá khô bị lốc dữ cuốn băng lên cao, quay vút rồi rớt xuống.
- Bịch.
Rớt xuống đất, ngũ quan của hai gã hộ pháp rỉ máu, nằm bất động, hồn lìa khỏi xác.
Ỷ Lan giật mình bởi không ngờ chỉ trong thời gian rất ngắn mà nội lực Thường Luân tăng tiến khủng khiếp như vậy, cứ như vừa lột xác hóa thân.
- Ỷ Lan còn thú vào Thiên Lộc Các không?
- Thường công tử vào thì tôi sẽ vào.
- Được.
Thường Luân cúi xuống hốt lấy một nhúm sỏi rồi mới thong dong tiến về phía Thiên Lộc Các. Thấy Thường Luân bốc sỏi, Ỷ Lan ngạc nhiên hỏi:
- Công tử nhặt những viên sỏi đó để làm gì?
- Để chứng minh cho Ỷ Lan tiểu thư biết Thường Luân là chủ nhân của tòa Thiên Lộc Các.
Mặc dù nghe tiếng chưởng kình vang động bên ngoài nhưng những khách nhân trong tòa Thiên Lộc Các không ai để tâm đến. Bởi họ là những kẻ thường lui đến đây, biết rành giới luật của Thiên Lộc Các nên suy tưởng vừa rồi nhị vị hộ đàn vừa đuổi một kẻ hạ nhân không đáng được bước qua cánh cổng tam quan.
Khi Thường Luân bước vào gian chính sảnh, tất cả mọi người đồng loạt đứng bật dậy.
Có người nheo mày nhìn Thường Luân rồi chặc lưỡi nói:
- Ấy... Thiên Lộc Các đã bỏ hết giới luật rồi sao mà để cho tên nô bộc của Phong Tình Cổ Thi bước vào đây. Hừ... Ta thật hổ thẹn quá.
Nghe giọng nói kiêu căng và khinh miệt đó, Thường Luân liền bước ngay đến đứng đối mặt với gã đại hán vận gấm y thêu kim tuyến.
- Huynh đài đây là Tùng Lang, tổng tiêu đầu của Giang Đông tiêu cục.
Tùng Lang nhướng mày:
- Ngươi nhận ra ta thế thì sao còn chưa hành đại lễ rồi cút xéo khỏi Thiên Lộc Các.
- Tại hạ nghe tiếng Tùng Lang tổng tiêu đầu từ lâu rồi, và còn nghe người có sức chịu đựng không ai bì kịp. Hôm nay Thường mỗ muốn thỉnh giáo sức chịu đựng của Tùng các hạ.
Thường Luân dứt lời chờ cho Tùng Lang vừa toan mở miệng nói cách không búng chỉ phóng viên sỏi vào miệng gã.
- Cốp.
Tùng Lang trợn mắt thốt lớn:
- Ui cha.
Sau tiếng thốt đó y phun luôn ra ngoài một lúc bốn chiếc răng cửa cùng với viên sỏi.
Thường Luân lắc đầu:
- Tùng Lang tổng tiêu đầu có tiếng nhưng không có miếng. Sức chịu đựng của các hạ kém quá.
Tùng Lang rít lên the thé:
- Cẩu tử, ngươi đáng chết! Tùng Lang vừa rít vừa dựng song chưởng tống thẳng vào vùng thượng đẳng của Thường Luân. Thế chưởng này của Tùng Lang vận dụng đến mười hai thành công lực, quyết lấy mạng Thường Luân trong chớp mắt để lấy lại sĩ diện.
Chưởng pháp của Tùng Lang vừa thành hình thì đã bị Thường Luân dụng trảo thộp lấy hổ khẩu rồi. Thường Luân bắt hổ khẩu quá dễ dàng, cứ như gã chẳng hề tốn một chút lực đạo nào.
Thường Luân nghiêm mặt:
- Có những kẻ sinh ra trên cõi trần gian này chỉ biết rống đặng làm trò cười cho người khác mà thôi.
Thường Luân vừa nói vừa bóp chịt lấy hổ khẩu của Tùng Lang.
- Rắc... rắc... rắc...
Tùng Lang biến sắc, rú lên thảm thiết. Mặt tổng tiêu đầu Tùng Lang mồ hôi xuất hạn dầm dề.
Lão rống lên như bò rống.
Khi Thường Luân buông hổ khẩu Tung Lang thì gã đã tàn phế hai tay rồi.
Thường Luân mỉm cười nhìn Tùng Lang, nghiêm giọng nói:
- Bây giờ thì ai là kẻ cút xéo khỏi Thiên Lộc Các? Tùng Lang lắp bắp nói:
- Chính tại hạ phải rời khỏi đây.
Thường Luân gật đầu:
- Tổng tiêu đầu mới nhận ra điều đó hả? Thường Luân chỉ viên cuội:
- Tổng tiêu đầu hãy cắn viên sỏi đó rồi bò ra.
- Ta... ơ...
Thường Luân cau mày.
Tùng Lang lắc đầu.
Thường Luân hỏi:
- Tùng Lang tổng tiêu đầu không muốn bò?
- Dù sao Tùng mỗ cũng là tổng tiêu đầu của Giang Đông tiêu cục.
Lời vừa dứt trên cửa miệng Tùng Lang thì Thường Luân đã nện thẳng vào Đan Điền Tùng Lang một đạo kình Hải Nộ Cuồng Phong.
- Ầm.
Hứng trọn đạo chưởng kình Hải Nộ Cuồng Phong, thân ảnh Tùng Lang như một cánh diều đứt dây bị lốc dữ dội cuốn ra ngoài Thiên Lộc Các.
- Uỵch.
Tất cả mọi người đều biến sắc hãi hùng bởi không ngờ võ công tên đệ tử của Phong Tình Cổ Thi, phàm chỉ là những kẻ nô bộc cho lão, thế mà Thường Luân hoàn toàn khác với những tên đệ tử trước đây của lão ma.
Cái chết quá khủng khiếp của tổng tiêu đầu Tùng Lang, một hảo hán đã từng thành danh tại sáu tỉnh Giang Đông khiến ai cũng rung động. Tất cả mọi người bất giác Chương hộp, im lặng chỉ biết đứng nhìn Thường Luân.
Thường Luân nhếch mép nói:
- Trong các vị hảo hán anh hùng có mặt ở đây, ai là người đủ bản lĩnh tống tiễn Thường mỗ ra khỏi Thiên Lộc Các.
- Tất cả mọi người đều im lặng.
- Các vị coi thường Thường mỗ nên không muốn trả lời à? Thường Luân vừa nói vừa đảo mắt nhìn lướt qua một lượt tất cả những người có mặt trong sảnh Thiên Lộc Các. Ánh mắt của y chiếu vào ai, kẻ đó gục mặt.
Thường Luân ngửa mặt cười giòn giã:
- Các vị có mặt tại Thiên Lộc Các này đều là anh hùng hảo hán, nhưng cũng đều là tiểu nhân tham sinh úy tử. Tại hạ rất thông cảm cho các vị, nhưng trên đời này đâu thể có người chỉ có tiếng mà không có miếng.
Thường Luân gằn giọng:
- Ai muốn sống thì hãy ngồi xuống.
Mọi người từ từ ngồi xuống ghế.
Thường Luân gật đầu:
- Các vị đều muốn sống.
Toàn gian chính sảnh im lặng như tờ, thậm chí có người không dám thở mạnh.
Thường Luân bình thản đi đến từng người một. Gã đặt từng viên cuội lên đỉnh đầu mọi người rồi quay lại đứng bên Ỷ Lan:
- Viên cuội trên đầu các vị là thần mạng của Thường mỗ, các vị phải giữ nó như giữ con ngươi của mình.
Thường Luân quay lại Ỷ Lan:
- Ỷ Lan tiểu thư đã chứng kiến? Ỷ Lan bặm môi.
Thường Luân ôn tồn nói tiếp:
- Chúng ta lên lầu ngắm sơn hà nhé? Ỷ Lan gật đầu.
Hai người thong dong bước qua những kẻ đang ngồi bất động như pho tượng mà tiến về phía cầu thang dẫn lên gian thượng lầu.
Thường Luân chấp tay sau lưng nhìn ngọn Ngũ Hành xa xa. Y buột miệng nói:
- Đẹp quá.
Thường Luân nhìn lại Ỷ Lan:
- Chúng ta cùng uống rượu với nhau nhé?
- Công tử đang có nhã hứng?
- Rất hứng khởi.
Thường Luân chỉ tay về phía ngọn núi Ngũ Hành:
- Với cảnh đẹp như thế này, sao chúng ta không tận hưởng chứ.
Thường Luân quay lại nhìn Ỷ Lan:
- Nếu so sánh Thường Luân với Tiểu Vĩ, tiểu thư thấy ai mới đáng là vầng nhật quang trong thiên hạ? Ỷ Lan không ngờ Thường Luân đột ngột hỏi câu đó nên tỏ ra lúng túng. Nàng buột miệng trả lời:
- Bên tám lạng, bên nửa cân.
Thường Luân lắc đầu:
- Không có hai vầng nhật quang trong cõi đời này, Tiểu Vĩ không thể bằng Thường Luân được.
- Ơ... nhưng mà...
Thường Luân mỉm cười:
- Trong tâm tưởng của tiểu thư chỉ có một Tiểu Vĩ mà thôi. Chính lẽ đó khiến cho Thường Luân thất vọng.
Thường Luân bất ngờ nắm tay Ỷ Lan:
- Tại sao trong trái tim của tiểu thư không là Thường Luân? Ỷ Lan rụt tay lại:
- Thường công tử làm Ỷ Lan sợ.
- Đúng rồi, nàng sợ ta vì Thường Luân chỉ đáng là kẻ nô dịch của Phong Tình Cổ Thi còn Tiểu Vĩ thì là trang hảo hán đại trượng phu.
Thường Luân vừa nói vừa với lấy vò rượu trên kệ. Gã mở nắp rượu tu ừng ực.
Ỷ Lan lắc đầu:
- Công tử đừng uống nữa.
Thường Luân quay lại nhìn nàng:
- Thường Luân muốn uống rượu để quên.
- Ỷ Lan không nghĩ công tử là kẻ nô dịch đâu.
- Nhưng trong tim nàng không có ta.
Thường Luân đặt vò rượu xuống bàn.
- Ỷ Lan hãy nói đi, ta vì nàng hay Tiểu Vĩ vì nàng? Ỷ Lan bặm môi. Nàng thở ra:
- Đâu ai lý giải được lý lẽ của tình yêu.
Thường Luân lại bưng vò rượu tu ừng ực.
Ỷ Lan giật vò rượu lại.
Nàng nhìn Thường Luân:
- Nếu chúng ta không yêu nhau, sao không là huynh muội của nhau chứ? Ỷ Lan sẽ xem Thường Luân như đại ca của mình.
Thường Luân mỉm cười:
- Ỷ Lan không chê huynh là kẻ bất tài sao?
- Bây giờ huynh đã lột xác. Mà huynh có nhận lời đề nghị của muội không?
- Ý của nàng sao ta không nhận được? Ỷ Lan hứng khởi bưng cả vò rượu uống một ngụm lớn. Nàng trao vò rượu cho Thường Luân.
Thường Luân mỉm cười:
- Thường Luân cũng đang thích có người em như nàng.
Gã dốc vò rượu tu một ngụm dài rồi đập xuống bàn, cứ như thế Thường Luân và Ỷ Lan đối ẩm với nhau cho đến lúc Ỷ Lan say khướt.
Nàng nói lý nhí:
- Thường đại ca, muội thích quá. Muội có một bí mật này muốn nói với đại ca.
Thường Luân nắm tay nàng:
- Muội có bí mật gì hãy nói đi. Nếu bí mật đó cần đến đại ca, huynh sẽ giúp muội.
Ỷ Lan nhướng mắt nhìn Thường Luân:
- Sự tuyệt tích của vương phụ.
Thường Luân nheo mày:
- Cha muội mất tích một cách bí mật à? Ỷ Lan gật đầu:
- Muội nghi ngờ sự mất tích của phụ nhân có liên quan đến vương nữ Khắc Thủy Phượng, nên muội mới thân hành vào Trung nguyên tìm cao thủ trợ lực.
- Muội hy vọng vào Tiểu Vĩ.
Ỷ Lan gật đầu:
- Võ công của Khắc Thủy Phượng vô cùng cao siêu, sắc đẹp lại tuyệt trần mà khi nam nhân diện kiến không thể kềm lòng được.
- Muội nghi ngờ sự tuyệt tích của vương phụ có bàn tay của Khắc Thủy Phượng.
- Muội muốn nhờ Tiểu Vĩ truy tìm bí mật đó chớ gì? Ỷ Lan gật đầu:
- Muội muốn nhờ Tiểu Vĩ.
- Không cần nữa, huynh sẽ giúp muội.
Ỷ Lan nhướng mắt:
- Huynh sẽ giúp muội à?
- Muội đừng quên, chúng ta đã kết nghĩa với nhau.
- Muội mừng lắm.
- Võ công của huynh bây giờ có thể sánh ngang với Ma Thần Cát Giã, Tích Lịch Bang đảo chủ, Nhiếp Thần Quân.
- Muội may mắn gặp được huynh. Chúng ta cùng uống say nhé.
- Huynh đang hứng khởi tột cùng.
- Ngày mai chúng ta sẽ cùng về Đại mạc.
Thường Luân bưng vò rượu, nhưng không vội uống:
- Muội không cần đến Tiểu Vĩ nữa à?
- Có... có đại ca rồi.
Thường Luân mỉm cười, dốc vò rượu uống ừng ực. Y đặt vò rượu xuống bàn.
-oOo-
Chương 35 Những Cỗ Quan Tài
Nguồn: nhanmonquan.com
Đả tự: ThiếtThủ
Y Lan tỉnh dậy, đầu nặng như búa bổ, toàn thân ê ẩm, và cảm nhận đầu tiên là sự dập dềnh, lắc lư qua lại. Ỷ Lan bật ngồi dậy, nhận ra mình đang ở trong khoang một cỗ xe song mã. Nằm bên cạnh là Thường Luân: Ỷ Lan biến sắc, lay vai Thường Luân:
- Đại Ca.
Thường Luân uể oải mở mắt:
- Lan muội.
Ỷ Lan vén rèm nhìn lên ghế xà ích thấy Mạc Tả Quân và Phùng Kỳ. Hai gã thị tướng đó thờ ơ cầm dây cương.
Ỷ Lan quay lại Thường Luân:
- Đại ca! Muội... muội và đại ca đã làm gì trong khi say rượu? Thường Luân nheo mày:
- Mình đã làm gì?
- Đại ca không nhớ gì sao? Ỷ Lan nhìn chằm chằm Thường Luân:
- Đại ca không biết gì sao? Thường Luân vỗ tay và trán mình:
- Huynh không nhớ nữa.
Ỷ Lan bặm môi, rồi bật khóc. Nàng lắc đầu thổn thức nói:
- Đại ca... Huynh đã... đã hại muội rồi.
Thường Luân tròn mắt:
- Sao? Huynh đã làm gì? Ỷ Lan nức nở khóc:
- Huynh... không biết thật sao? Thường Luân cúi đầu ôn tồn nói:
- Huynh hiểu ra rồi.
Thường Luân ngẩng lên nhìn thẳng vào mặt Ỷ Lan:
- Lan muội giết huynh đi. Vì rượu mà huynh đã hồ đồ với muội. Huynh có lỗi với muội.
Thường Luân cúi đầu:
- Muội hãy hạ sát huynh đi, Thường Luân đáng chết.
Ỷ Lan ghịt vai Thường Luân, lắc liên tục nói:
- Đại ca, tại sao huynh lại làm như vậy chứ? Sự trong trắng của muội đã bị huynh làm hoen ố rồi.
- Lan muội, huynh có lỗi.
Thường Luân đập đầu vào thành xe:
- Sao đại ca có thể hành sự bỉ ổi như vậy được chứ? Huynh đáng chết, muội hãy giết huynh đi.
Ỷ Lan bật khóc:
- Muội không ngờ.
Thường Luân nắm tay nàng:
- Muội hãy tha thứ cho huynh... Huynh không đối xử tệ với muội đâu.
Thường Luân vừa nói vừa kéo nàng vào người mình:
- Bây giờ Lan muội có hành xử huynh, lấy mạng huynh, huynh cũng đồng ý, nhưng làm vậy có lấy lại được sự trong trắng của muội không? Thường Luân thở dài:
- Huynh hồ đồ, huynh bỉ ổi, nhưng có thể đó cũng là sự xếp đặt xe duyên của ông trời.
Ỷ Lan ngẩng lên nhìn Thường Luân trong màn nước mắt ràn rụa:
- Đại ca sẽ đối xử với muội như thế nào?
- Tất cả cuộc đời huynh sẽ vì muội.
Thường Luân ôm chặt lấy nàng:
- Huynh sẽ vì muội, có chết huynh cũng chết vì muội.
Ỷ Lan bặm môi nấc khẽ:
- Muội không trách huynh nữa đâu.
- Muội tha thứ cho huynh rồi? Thường Luân chùi nước mắt đọng trên khóe mắt của nàng.
Ỷ Lan nhìn Thường Luân:
- Huynh không đối xử tệ với muội chứ? Thường Luân lắc đầu:
- Không. Huynh có được một người nâng khăn sửa túi như muội quả ông trời đã bù đắp cho huynh bao tháng ngày gian khổ.
Ỷ Lan thở dài hỏi Thường Luân:
- Huynh nói có thật lòng không?
- Tất cả những lời huynh nói đều xuất phát từ trái tim của huynh.
Thường Luân vòng tay qua tiếu yêu của nàng:
- Ỷ Lan... Muội tin lời của huynh chứ? Ỷ Lan nhẹ gật đầu:
- Muội chỉ sợ một ngày nào đó, ngày hôm nay sẽ là nổi uất hận của muội.
Thường Luân lắc đầu:
- Không có ngày đó đâu.
Thường Luân vừa nói vừa đỡ nàng đặt xuống sàn xe.
Ỷ Lan chớp mắt:
- Đại ca! Ỷ Lan muốn đẩy Thường Luân ra nhưng hắn đã phủ lên người nàng rồi.
Ỷ Lan lắc đầu nhìn thẳng vào mắt Thường Luân, nói:
- Đại ca, chúng ta đã sai lầm một lần rồi, đừng để chuyện đó xảy ra nữa.
Thường Luân ghé miệng vào tai nàng:
- Muội không nghĩ huynh đã là gì của muội à?
- Nhưng chúng ta chưa bái tiền đường, như vậy... như vậy... còn đâu lễ nghi nữa.
Thường Luân nhỏm dậy:
- Huynh... quên muội là bậc cành vàng lá ngọc.
Y mỉm cười vuốt má Ỷ Lan:
- Huynh sẽ vì muội.
Ỷ Lan nhõm người ngồi lên. Nàng bẽn lẽn nói:
- Sự trong trắng của muội đã thuộc về huynh.
Mạc Tả Quân ngồi trên ghế xà ích nói:
- Quận chúa, chúng ta đã đến trấn Hàm Đàm. Có thể nghỉ ngơi ở đây, mai tiếp tục lên đường.
Thường Luân vén rèm, nhìn Mạc Tả Quân nói:
- Được. Hai ngươi đánh xe đến khách điếm.
Mạc Tả Quân kính cẩn nói:
- Thưa vâng.
Xe vào trong thị trấn. Mạc Tả Quân và Phùng Kỳ như quá quen thuộc với trấn Hàm Đàm nên đánh xe thẳng một nước đến ngôi khách điếm tọa lạc trên một ngọn đồi. Thật ra đó không phải là khách điếm mà chỉ là khu nhà dựng bằng lá và rơm, nằm rải rác quanh ngọn đồi. Ngay cổng vào là gian nhà khá rộng, dùng để tiếp khách vãng lai.
Ỷ Lan và Thượng Luân rời xe để vào trong khách điếm. Hai người vừa qua cổng đi vào ngôi nhà rông. Họ dừng bước ngay bậc thềm tam cấp sững sờ nhìn những cỗ áo quan vàng, đỏ, nâu, đen, xanh, xám và trắng. Trong bảy chiếc áo quan đó đều có những ngọn bạch lạp.
Ỷ Lan quay sang Thường Luân:
- Bảy chiếc quan tài này sao rùng rợn quá.
Thường Luân đảo mắt nhìn quanh:
- Không có ai trong nhà cả, nhưng lại có bảy chiếc áo quan. Chắc chắn nơi đây có cuộc hội ngộ rồi.
- Ai hội ngộ?
- Những chuyện xảy ra ngoài giang hồ khó đoán lắm.
Thường Luân chỉ tay về phía một gian nhà nằm chếch bên hông nhà rông:
- Chúng ta vào đó để xem đêm nay có chuyện gì xảy ra.
Thường Luân quay lại Mạc Tả Quân và Phùng Kỳ:
- Hai vị ra ngoài đưa xe đi, rồi chờ ta và Quận chúa ở phía đông thị trấn này.
Mạc Tả Quân xá Thường Luân:
- Thuộc hạ tuân lệnh.
Khi Mạc Tả Quân đi rồi, Thường Luân mới cẩn trọng tiến về phía bảy cỗ áo quan sơn màu sắc của những ngọn tiểu kỳ. Gã đảo mắt quan sát qua một lượt, nhận ra cỗ áo quan màu xám ngọn bạch lạp đã được đốt rồi, còn những cỗ áo quan kia thì những ngọn bạch lạp vẫn còn nguyên.
Chính điều đó khiến cho Thường Luân không khỏi thắc mắc, dõi mắt nhìn thật kỹ cỗ áo quan màu xám. Y cảm nhận tử khí từ cỗ áo quan đó tỏa ra rõ mồn một, chính mùi tử khí đó mà Thường Luân đoán chắc trọng cỗ áo quan có xác người.
Y không mở nắp quan mà quay trở lại bên Ỷ Lan:
- Ỷ Lan, chúng ta nên rời khỏi đây.
- Huynh cảm thấy có điều gì không ổn à? Thường Luân gật đầu:
- Huynh cảm thấy điều gì đó rất bấn ổn. Khung cảnh ở đây huynh cũng không thích.
- Nếu đại ca muốn đi thì mình đi.
Nàng nhìn thẳng vào mặt Thường Luân:
- Bảy cỗ áo quan kia có ý nghĩa gì vậy? Thường Luân thở ra:
- Huynh cũng không biết, nhưng có thể đoán chủ nhân của những cỗ áo quan này là một kẻ không tầm thường chút nào. Cảm giác đó huynh nhận ra rất rõ.
- Nếu đại ca cảm nhận như vậy thì muội muốn ở lại đây để biết xem người đó là ai? Thường Luân cau mày:
- Muội muốn ở lại à? Ỷ Lan gật đầu.
Thường Luân suy nghĩ:
- Có thể hôm nay là ngày hội của những người giữ tiểu kỳ. Được, chúng ta sẽ ở lại.
Thường Luân và Ỷ Lan vừa dợm bước thì có tiếng y phục giũ ngay bên cạnh họ.
Thường Luân giật mình, quay ngoắt lại, nhận ra người vận bạch y có mũ trùm đầu đã quay lưng về phía gã.
Sự xuất hiện của người vận bạch y khiến Thường Luân không tin vào mắt mình, nhủ thầm:
- Người này là ai mà xuất hiện một cách đột ngột, thân pháp xuất quỷ nhập thần khiến mình không biết y đến từ hướng nào nữa.
Với ý niệm đó, bất giác Thường Luân thối lại một bộ.
Người vận bạch y lên tiếng bằng chất giọng ồm ồm:
- Hai người đại diện cho ai? Ỷ Lan nheo mày:
- Câu hỏi của ngươi, chúng tôi không hiểu.
- Ta hỏi hai ngươi đại diện cho chủ nhân ngọn tiểu kỳ nào? Thường Luân lắc đầu:
- Chúng tôi không đại diện cho ai cả, mà chỉ tình cờ quá vãng vào đây thôi.
- Chỉ tình cờ? Thường Luân nói:
- Đúng như vậy!
- Nếu hai ngươi chỉ tình cờ quá vãng thì hãy ở lại đây giúp bản nhân tẩm liệm người chết.
Ỷ Lan lắc đầu:
- Ỷ Lan không quen làm chuyện đó.
Thường Luân vội thộp lấy hổ khẩu nàng.
Y nghiêm giọng nói với người vận bạch y:
- Lan muội không quen làm chuyện đó, nhưng tại hạ sẵn sàng giúp người.
- Thế thì tốt! Người vận bạch y chỉ về gian tiểu xá:
- Hai người vào trong đó.
Thường Luân ôm quyền xá người vận bạch y:
- Tại hạ kiếu từ! Người vận bạch y không quay đầu lại, mà gật đầu nói:
- Hai người đi đi.
Thường Luân và Ỷ Lan lùi lại khỏi gian nhà rộng. Hai người tiến thẳng về phía gian tiểu xá. Vừa đi Ỷ Lan vừa hỏi:
- Đại ca nhận định người đó như thế nào?
- Huynh cảm nhận y là một kẻ cực kỳ lợi hại, mà trong giang hồ khó có người đối phó lại.
Hai người vào trong gian tiểu xá, mở hé cửa nhìn ra gian nhà rông quan sát xem chuyện gì sẽ xảy ra.
Đối với Thường Luân và Ỷ Lan, thời gian trôi qua thật nặng nề và chậm chạp, trong khi người vận bạch y vẫn chấp tay sau lưng đứng nhìn bảy cỗ áo quan.
Vầng nhật quang vừa xụp xuống thì từ ngoài cổng ba bóng người lướt vào, khinh thân phiêu diêu như nước chảy mây trôi. Ba người đó dừng chân ngay trước bậc tam cấp dẫn lên gian nhà rông. Họ chính là Ma Thần Cát Giã, vợ chồng Tích Lịch Bang.
Ma Thần Cát Giã và Tích Lịch Bang cùng Lâm Diệp Tuyền nhìn người vận bạch y không chớp mắt.
Người vận bạch y nói:
- Các ngươi đã đến thì hãy vào đi! Ba người nghe giọng nói của người đó như nghe ban phát mệnh lệnh, từ từ bước vào gian nhà rông.
Người vận bạch y quay lại đối mặt với Ma Thần Cát Giã:
- Ngươi nhận ra ta chứ? Chiếc mũ trùm đầu được người vận bạch y từ từ kéo xuống. Khi chân diện mục của người vận bạch y lộ ra trước những ánh mắt đang háo hức thì Ma Thần Cát Giã sụp quỳ xuống:
- Thuộc hạ không biết, chủ nhân thứ tội! Tích Lịch Bang lưỡng lự một lúc rồi cũng theo Ma Thần Cát Giã quỳ sụp xuống. Hành động của Tích Lịch Bang khiến Lâm Diệp Tuyền ngỡ ngàng, nhưng cuối cùng cũng theo Tích Lịch Bang quỳ xuống.
Tích Lịch Bang vừa hành đại lễ vừa nói:
- Thuộc hạ bái kiến chủ nhân! Tất cả mọi cảnh đó đều đập vào mắt Thường Luân và Ỷ Lan, nhưng Thường Luân cũng chẳng thể nhận diện ra người vận bạch y là ai. Tuy nhiên xem ra sự thành khẩn, sùng kính của Ma Thần Cát Giã và Tích Lịch Bang cùng Lâm Diệp Tuyền thì người vận bạch y phải có thân thế rất lớn trong giang hồ.
Thường Luân quay sang Ỷ Lan:
- Một người được Ma Thần Cát Giã và Tích Lịch Bang sùng kính như thế thì y là ai? Ỷ Lan lắc đầu:
- Từ nhỏ đến lớn Ỷ Lan sống ở ngoài Đại Mạc đâu thể biết được các nhân vật trong giang hồ Trung Nguyên.
Thường Luân thở dài một tiếng:
- Đại ca nghĩ rằng Phong Tình sư phụ cũng chỉ đáng là thuộc hạ của người này thôi.
Nếu đúng như sự suy đoán của huynh thì chúng ta nên rời khỏi đây.
- Huynh không muốn ở lại để xem chuyện gì xảy ra à? Thường Luân nhìn Ỷ Lan:
- Đại ca sợ những người này sẽ mang phiền lụy đến cho muội. Chúng ta nên tránh né thì hay hơn.
- Nếu muội và đại ca bỏ đi sợ rằng người vận bạch y sẽ nghĩ xấu về chúng ta.
Thường Luân thở dài:
- Chúng ta rời khỏi đây rồi, y có nghĩ xấu cũng đã muộn.
Thường Luân giật tay Ỷ Lan:
- Muội hay nghe lời huynh, những người ở đây đều là những kẻ không tốt.
Ỷ Lan lưỡng lự.
Thường Luân giật tay nàng:
- Chúng ta theo cửa sau mà rời khỏi chỗ này.
- Chúng ta đi! Thường Luân vừa quay bước thì nghe Ỷ Lan thốt:
- Ý... sao họ lại đến đây? Thường Luân cau mày quay ngoắt lại nhìn về phía gian nhà rông.
Thường Luân nhăn mặt, hừ nhạt một tiếng:
- Lỗ Trình, Tiểu Vĩ. Hai ngươi cũng đến đây nữa à? Thường Luân liếc mắt nhìn trộm Ỷ Lan. Gã thấy nàng nhìn không chớp mắt về hướng gian nhà rông. Thường Luân gọi khẽ:
- Lan muội.
Ỷ Lan giật mình.
Thường Luân mỉm cười:
- Nàng vẫn còn giữ ý niệm huynh dẫn độ Tiểu Vĩ về cho nàng chứ? Ỷ Lan lắc đầu:
- Muội không còn giữ ý đó nữa.
- Thế thì chúng ta đi!
- Đại ca, mình ở lại đây xem họ là những người nào.
Thường Luân gật đầu:
- Nếu ý muội muốn vậy.
- Hành tung của những người này thật là kỳ bí, muội muốn biết họ là ai và đang có âm mưu gì.
- Muội tò mò thì huynh cũng tò mò.
-oOo-
|