Chương 36 Thất Kỳ Ngọc Long
Nguồn: nhanmonquan.com
Đả tự: dangxuan
Tích Lịch Bang và Lâm Diệp Tuyền cùng Ma Thần Cát Giã thấy Tiểu Vĩ và Lỗ Trình xuất hiện, liền đứng bật dậy. Tiểu Vĩ và Lỗ Trình đứng đối diện với người vận bạch y.
Lỗ Trình gằn từng tiếng nói với người vận bạch y:
- Chính ngươi đã phá ngôi cổ tự Long Thiền.
Người vận bạch y gật đầu:
- Đúng vậy.
- Vậy sư phụ của tiểu tăng đâu? Người vận bạch y nhếch mép, chỉ tay về cỗ áo quan màu xám:
- Du Tăng đang nằm trong cỗ quan tài đó.
Lỗ Trình biến sắc, sắc diện tái nhợt hỏi lại người vận bạch y:
- Tại sao sư phụ của tiểu tăng lại nằm trong cỗ áo quan đó chứ?
- Bởi một lẽ đơn giản, sư phụ của ngươi đã chết.
- Chính ngươi đã ra tay giết sư phụ của tiểu tăng? Người vận bạch y thản nhiên gật đầu.
Lỗ Trình hỏi:
- Tại sao lại giết sư phụ của tiểu tăng chứ?
- Chuyện đó tiểu hòa thượng không cần thiết phải biết tới.
Lỗ Trình thở gấp, hai cánh mũi phập phồng tưởng như có khí nỏng phả ra cuồn cuộn.
Tiểu Vĩ ôn tồn hỏi:
- Người vì ngọn tiểu kỳ u linh mà giết Du Tăng đại sư?
- Của người phải trả lại cho người.
- Người nói gì chính Tiểu Vĩ này cũng không hiểu.
- Các người là kẻ hậu sinh, không cần thiết phải hiểu.
Tiểu Vĩ lắc đầu:
- Người lầm rồi. Nếu người không phải là chủ nhân Quỷ môn thì Tiểu Vĩ không phải là Tiểu Vĩ.
- Người nhận ra ta?
- Tiểu Vĩ nhận ra người khi bước chân vào khu cư trú của Bát Thiên Vương.
Tiểu Vĩ lạnh lùng đổi giọng:
- Bát Thiên Vương cũng chính do tay ngươi hạ thủ? Người vận bạch y lại gật đầu:
- Đúng vậy. Bát Thiên Vương đã đến lúc phải chết.
Tiểu Vĩ lắc đầu:
- Không ai có thời khắc phải chết cả.
- Nói hay lắm, nhưng chính cả ngươi cũng đang bước dần đến khoảng khắc phải chết.
Lỗ Trình rít lên lồng lộng:
- Tiểu tăng phải chết hay chính ngươi phải đền mạng cho tiểu tăng? Lỗ Trình vừa rít vừa trổ Di Hình Cước Pháp, thân pháp nhập nhoạng có bóng mà không có hính áp thẳng đến chủ nhân Quỷ môn. Vừa trổ Di Hình Cước Pháp, vừa vận dụng tất cả nội lực, Lỗ Trình đánh ra thế chưởng xuyên tâm chưởng, một tuyệt thức chưởng pháp của Phật gia, tập kích trực diện chủ nhân Quỷ môn.
Trong lúc phẫn nỗ tột cùng, thế công của Lỗ Trình xuất ra với tất cả nội lực di sơn đảo hải, nên chưởng thế xuyên tâm đâu phải tầm thường, thế mà xem ra chủ nhân Quỷ môn chẳng thèm màng tới.
Y vẫn chắp tay sau lưng mặc nhiên để ngọn chưởng phẫn nộ của tiểu hòa thượng tập kích thẳng vào mình.
- Ầm...
Như có tiếng sấm động trong gian nhà rông. Tiểu Vĩ nghĩ rằng dù chủ nhân Quỷ môn có tuyệt kỹ như thế nào mà hứng trọn chưởng kình của Lỗ Trình thì dù không bị thương ắt cũng phải thối bộ.
Nhưng tất cả đều ngược lại với ý niệm của Tiểu Vĩ, sau tiếng sấm động dữ dội đó thì chủ nhân Quỷ môn vẫn đứng vững chẳng hề nhích động, thần thái vẫn uy nghi vô cùng, thậm chí hai tay vẫn chắp sau lưng một cách nhàn tản, ngay đến bộ trang y vẫn thẳng nếp.
Trong khi đó Lỗ Trình lại bị bức về sau bốn bộ, thân ảnh lắc đảo liên tục.
Tiểu Vĩ tròn mắt ngạc nhiên vô cùng. Đây quả là một kỳ tích mà nằm mơ Tiểu Vĩ lẫn Lỗ Trình cũng không sao tin được.
Lỗ Trình thần sắc tái mét nhưng vẫn gầm lên:
- Hôm nay tiểu tăng có chết cũng phải trả món nợ này với ngươi.
Chủ nhân Quỷ môn lắc đầu:
- Ngươi đừng hấp tấp, bản nhân cho ngươi sống thêm ba ngày nữa thì hãy tận hưởng khoảng khắc còn lại đi.
Lỗ Trình nghiến răng ken két.
Tiểu Vĩ nhìn qua Lỗ Trình truyền âm nhập mật nói:
- Lỗ hòa thượng, bình tâm lại đi. Một chưởng vừa rồi người thừa biết tình thế như thế nào rồi.
Người vận bạch y quay lại Tiểu Vĩ. Y vẫn chắp tay sau lưng một cách bình thản:
- Tiểu Vĩ, ngươi còn chờ gì nữa mà chưa dâng nạp cho bản nhân ngọn Trủy Thủ Vô Tình? Tiểu Vĩ cau mày hỏi lại chủ nhân Quỷ môn:
- Sao ngươi biết Tiểu Vĩ giữ ngọn Trủy Thủ Vô Tình? Y chỉ hơi nhếch mép:
- Bát Thiên Vương không giữ ngọn Trủy Thủ Vô Tình đó thì nhất định nó đã thuộc về ngươi.
- Đúng, tại hạ đang giữ nó. Nhưng ngọn Trủy Thủ Vô Tình do một người khác giao lại cho tại hạ, nên nó không phải là vật của Quỷ môn.
Chủ nhân Quỷ môn lắc đầu:
- Tất cả đều thuộc về Quỷ môn.
- Ngay cả những ngọn tiểu kỳ của Thất Kỳ Ngọc Long cũng thuộc về Quỷ môn sao?
- Không sai!
- Tại hạ nghe truyền khẩu, Thất Kỳ Ngọc Long khi xuất hiện trên giang hồ đã đối địch với Quỷ môn kia mà. Khi Quỷ môn tuyệt tích thì người cũng tuyệt tích theo, tại hạ không tin những ngọn tiểu kỳ của Thất Kỳ Ngọc Long là của Quỷ môn.
- Ngươi biết nhiều lắm đó, nhưng có một điều ngươi không biết.
- Điều mà tại hạ không biết, chủ nhân của Quỷ môn có thể nói cho tại hạ biết được không?
- Ngươi hãy đi tìm Bát Thiên Vương mà hỏi. Còn bây giờ bản nhân chỉ có thể cho ngươi biết: bản nhân chính là Thất Kỳ Ngọc Long.
Tiểu Vĩ nheo mày:
- Thất Kỳ Ngọc Long, tại hạ có nghe lầm không? Thất Kỳ Ngọc Long giờ trở thành chủ nhân của Quỷ môn? Thất Kỳ Ngọc Long ngửa mặt bật lên tràng tiếu ngạo lanh lảnh. Tiếng cười của y biểu lộ trạng thái vừa căm phẫn vừa chua xót.
Y cắt đứt tràng tiếu ngạo lạnh lẽo đó, nói gằn từng tiếng:
- Cả giang hồ đều không ngờ thì sao Vũ Văn Tiểu Vĩ có thể ngờ được. Quỷ môn đã trở lại với bảy ngọn kỳ và ngọn đao vô tình.
Thất Kỳ Ngọc Long nhếch mép:
- Lỗ Trình tiểu tăng có kỳ hạn ba ngày được sống, nhưng ngươi thì không.
- Tại hạ không nghĩ mình có thời khắc phải chết đâu.
Tiểu Vĩ vừa dứt lời thì Thường Luân từ trong gian tiểu xá lướt ra. Y vừa trụ thân vừa chỉ Tiểu Vĩ nói:
- Đại lão nhân, gã Tiểu Vĩ đang giữ ngọn tiểu hắc kỳ.
Thất Kỳ Ngọc Long nheo mày:
- Ngươi cũng giữ ngọn tiểu hắc kỳ à?
- Ta không phủ nhận.
- Thế thì tốt lắm, ngươi thay mặt cho Đại Đầu Quỷ đến đây dự hội kỳ? Tiểu Vĩ lắc đầu:
- Không thay mặt cho ai cả.
- Thế sao ngươi lại có hắc tiểu kỳ.
Tiểu Vĩ mỉm cười hướng về phía Thường Luân:
- Vị công tử này biết khá rành rẽ, nếu như Thất Kỳ tiền bối muốn biết thì hãy hỏi y.
Thường Luân nhìn Tiểu Vĩ rồi quay lại Thất Kỳ Ngọc Long:
- Vãn bối là Thường Luân, đại đồ đệ của Phong Tình Cổ Thi. Vãn bối sẽ thay tiền bối lấy lại những tín vật của Quỷ môn.
Thất Kỳ Ngọc Long sa sầm nét mặt:
- Lại thêm một điều ngạc nhiên đến với ta nữa. Nếu như ngươi có thể lấy lại những tín vật của Quỷ môn thì hãy hành động đi.
- Lão tiền bối cho phép! Thất Kỳ Ngọc Long vừa gật đầu thì Thường Luân quay ngoắt lại Tiểu Vĩ:
- Vũ Văn Tiểu Vĩ, Thường mỗ chờ đợi cái ngày này lâu lắm rồi.
Thường Luân vừa nói vừa áp sát đến Tiểu Vĩ, song thủ xoay tròn phát tác tuyệt kỹ Hải Nộ Cuồng Phong tập kích trực diện.
Tiểu Vĩ không hề tránh né thế công của đối phương, mà xoạc chân dựng song thủ thi triển tuyệt thức Thiên Ma Chỉ đón thẳng lấy hai đạo xoáy kình vũ liệt của Thường Luân.
Tiểu Vĩ vừa hứng kình của đối phương vừa nói:
- Bản lĩnh võ công của người không phải bằng cái miệng.
Lời còn đọng trên hai cánh môi của Tiểu Vĩ thì chưởng và chỉ đã chạm nhau.
- Ầm...
Đầu óc của Tiểu Vĩ tối sầm lại bởi áp lực khủng khiếp của chưởng thế do Thường Luân thi triển. Tiểu Vĩ bất giác lùi lại ba bộ, trong khi đối phương không tỏ lộ chút chấn động nào.
Tiểu Vĩ thì không khỏi ngạc nhiên, vì không ngờ chỉ trong một thời gian rất ngắn mà Thường Luân như lột xác biến thành Phong Tình Cổ Thi thì đúng hơn.
Thường Luân mỉm cười rồi nói:
- Vũ Văn công tử nói đúng, bản lĩnh võ công không thể nói bằng miệng.
Y vừa nói vừa vận dụng tiếp tuyệt thức Hải Nộ Cuồng Phong nhắm Tiểu Vĩ tập kích.
Đối phó với một chưởng đầu tiên của Thường Luân, Tiểu Vĩ đã nhận ra võ công của đối phương giờ chẳng còn xoàng xĩnh nữa, mà có thể sánh ngang với Phong Tình Cổ Thi nên không dám coi thường nữa mà dụng đến mười hai thành công lực thi triển Thiên Ma Chỉ đỡ lấy sóng kình Hải Nộ Cuồng Phong.
- Ầm.
Một lần nữa Tiểu Vĩ thối lùi ba bộ, trong khi Thường Luân không hề tỏ ra giảm sút uy lực.
Thường Luân đắc chí nói:
- Tiểu Vĩ, giờ thì thời khắc chết của ngươi đã đến.
Thường Luân vưà nói vừa quát lớn:
- Nằm xuống! Lần này Thường Luân như con mãnh sư với chưởng thế ủy mị, huyền hoặc và khốc liệt nhập thẳng vào Vũ Văn Tiểu Vĩ.
Thế công của Thường Luân khiến cho Lỗ Trình chột dạ, lo lắng cho Tiểu Vĩ. Tiểu hòa thượng toan động thân lướt vào trận hỗ trợ cho Tiểu Vĩ thì Ma Thần Cát Giã lạng bộ đến đứng đối mặt với Lỗ Trình.
Lão ma gằn giọng nói:
- Chủ nhân không muốn ngươi xen vào. Thời hạn của ngươi có được ba ngày sống.
Lỗ Trình quắc mắt:
- Dù tiểu hòa thượng có mọc râu đi nữa cũng không cần đến thời hạn của các người.
Lỗ Trình vừa nói vừa dụng Di Hình Cước Pháp, lòn qua Ma Thần Cát Giã khiến lão ma không khỏi lúng túng.
Cùng lúc đó thì chưởng thế của Thường Luân đã chụp xuống Vũ Văn Tiểu Vĩ.
- Ầm...
Cát đá tung bay mù mịt, nhưng Tiểu Vĩ đã dụng đến thoát bộ hành vân lách tránh trong đường tơ kẽ tóc thế chưởng công của Thường Luân.
Tiểu Vĩ vừa tránh được thế công của đối phương thì nghe tiếng y phục giũ ngay sau lưng mình. Tiểu Vĩ giật mình, toan hoành bộ dụng Thiên Ma Chỉ đánh ngược về sau thì lại nghe tiếng Thường Luân thốt lớn:
- Úi cha.
Cùng với tiếng thốt đó, Thường Luân bị hất tung qua đầu Tiểu Vĩ, rơi uỵch xuống thềm nhà rông.
Thường Luân đứng dậy:
- Ngươi là ai? Ma Thần Cát Giã thì sững sờ nhìn Quân Đạt. Lão buột miệng nói:
- Hàn Quân Đạt.
Ma Thần Cát Giã quay lại Thất Kỳ Ngọc Long:
- Chủ nhân, hắn là chủ nhân của ngọn tiểu hắc kỳ.
Thất Kỳ Ngọc Long nheo mày bước đến ba bộ:
- Ngươi là chủ nhân tiểu hắc kỳ? Quân Đạt gật đầu:
- Vãn bối là chủ nhân tiểu hắc kỳ, đựơc lệnh của sư tôn đến đây hội kỳ.
-oOo-
Trở lại thời gian trước đây của Quân Đạt, sau khi lên khỏi tuyệt vực bằng sợi dây leo do bạch hạc thả xuống liền trở về Dương Châu ngay. Chàng đã gặp lại sư tôn và được di lệnh đến hội kỳ, vô tình đến đúng vào lúc Thường Luân đang giao tranh với Tiểu Vĩ.
Thất Kỳ Ngọc Long nhìn Quân Đạt:
- Đại Đầu Quỷ không đến mà lại sai một tiểu tử như ngươi đến đây à? Vậy ngươi có mang theo ngọn tiểu hắc kỳ không? Quân Đạt nhìn qua Tiểu Vĩ:
- Vũ Văn huynh còn giữ ngọn tiểu hắc kỳ của tại hạ? Tiểu Vĩ gật đầu:
- Vô tình Tiểu Vĩ lấy được ngọn tiểu hắc kỳ, giờ trao lại cho chủ nhân của nó.
Quân Đạt ôm quyền xá Tiểu Vĩ:
- Đa tạ Vũ Văn huynh đã có lòng! Tiểu Vĩ thở dài một tiếng:
- Nhưng trước khi tại hạ trả lại cho Hàn huynh ngọn tiểu hắc kỳ thì xin hỏi vụ thảm sát ở Thiên Vân Trang có phải do Hàn huynh là hung thủ?
- Quân Đạt ra ngoài giang hồ nhưng tay chưa hề nhúng máu.
Tiểu Vĩ nhìn Quân Đạt mà cảm nhận giọng nói của Quân Đạt rất thật. Lời vừa rồi xuất phát từ tấm lòng chân thành.
- Tiểu Vĩ tin vào lời Hàn huynh.
Tiểu Vĩ vừa nói vừa lấy ngọn tiểu hắc kỳ trong tay áo trao qua tay Quân Đạt.
Vừa trao tiểu kỳ, Tiểu Vĩ vừa nói:
- Ngọn tiểu hắc kỳ này của huynh, do vô tình nên lão Lục Chỉ Thần Thâu đã lấy nó, huynh đừng để tâm.
- Nếu tiểu hắc kỳ không liên quan đến lần hội kỳ này thì Quân Đạt xin tặng cho Vũ Văn huynh.
Quân Đạt quay lại Thất Kỳ Ngọc Long, nghiêm giọng nói.
- Vãn bối mang tiểu hắc kỳ đến hội kỳ với tiền bối.
Thất Kỳ Ngọc Long nhìn Quân Đạt từ đầu đến chân. Lão nghiêm giọng nói:
- Đại Đầu Quỷ di lệnh cho tiểu tử đến hội kỳ?
- Quân Đạt đã nói, tiền bối không tin sao?
- Ta tin. Đã có tiểu hắc kỳ trong tay, ngươi phải biết làm gì rồi chứ?
- Vãn bối biết.
Quân Đạt bình nhiên bước lên gian nhà rông, ghim ngọn tiểu kỳ vào chiếc quan tài màu đen, rồi đánh đã lửa thắp ngọn bạch lạp.
Khi ngọn bạch lạp bừng sáng, chàng mới quay trở ra.
Quân Đạt đứng đối diện với Thất Kỳ Ngọc Long. Hai người đối nhãn nhau. Ánh mắt của họ không chớp. Nhìn Thất Kỳ Ngọc Long và Quân Đạt tưởng như họ đang nói chuyện với nhau mà không cần phát thành lời, mà chỉ nói với nhau bằng tâm, bằng mắt.
Thất Kỳ Ngọc Long rít một luồng dưỡng khí thật sâu, trầm giọng hỏi Quân Đạt:
- Trước khi ngươi đến đây, Đại Đầu Quỷ đã nói gì với ngươi? Quân Đạt ôn nhu đáp:
- Nhận một chưởng, hỏi một câu.
Nghe Quân Đạt trả lời Thất Kỳ Ngọc Long, Tiểu Vĩ giật thót mình.
Tiểu Vĩ nghĩ thầm:
- " Sao lại như vậy được chứ? Nếu như Hàn Quân Đạt nhận một chưởng của Thất Kỳ Ngọc Long thì chết rồi, còn hỏi gì được nữa".
Trong lúc đó Thất Kỳ Ngọc Long lại gật đầu:
- Đại Đầu Quỷ vẫn tin vào cá tính của ta.
Thất Kỳ Ngọc Long chỉ vào cánh cổng tam quan:
- Ngươi thấy cánh cổng kia không? Quân Đạt gật đầu:
- Thấy.
Lời chàng vừa dứt thì Thất Kỳ Ngọc Long đã phát chưởng kình đánh về phía cánh cổng.
Lão phát kình mà chỉ như người ta phủi tay giũ áo.
Mặc dù động tác rất nhàn hạ, nhưng cả không gian của khu khách điếm như có những âm thanh rì rì cất lên, rồi cánh cổng đột nhiên đổ xuống ầm ầm. Khoảng cách từ gian nhà rông đến cánh cổng tam quan không dưới mười trượng thế mà chưởng khí của Thất Kỳ Ngọc Long vẫn phá nát, biến cánh cổng thành một đống gạch vụn.
Sau khi phát chưởng thị uy, Thất Kỳ Ngọc Long mới quay lại Quân Đạt:
- Một chưởng của bản nhân có thể san bằng mọi vật, ngươi có thể chịu được một chưởng không? Tiểu Vĩ, Lỗ Trình ngỡ đâu Quân Đạt đã chứng kiến nội công siêu quần đoạt phách của Thất Kỳ Ngọc Long rồi ắt sẽ đổi ý. Ý niệm đó còn đọng trong đầu hai người thì đã nghe Quân Đạt khảng khái nói:
- Điều vãn bối muốn biết quan trọng hơn sinh mạng của vãn bối. Nếu như Quân Đạt lấy đủ bảy ngọn tiểu kỳ thì không nhận một chưởng này, nhưng nếu Quân Đạt bất tài, không kịp thu những ngọn tiểu kỳ nên phải nhận một chưởng.
- Ngươi rất khảng khái. Vậy thì ngươi đã có sự chuẩn bị rồi chứ?
- Vãn bối đã chuẩn bị rồi.
- Bản nhân hy vọng ngươi sẽ chịu được một chưởng của bản nhân.
Quân Đạt thở hắt ra một tiếng.
Tiểu Vĩ nghiêm mặt nói với Quân Đạt:
- Hàn huynh tự đi tìm cái chết à? Quân Đạt lắc đầu:
- Cái điều Quân Đạt cần biết thì chỉ có hội kỳ mới biết được, nhưng hội kỳ không được thì có chết cũng đáng lắm rồi.
Thất Kỳ Ngọc Long lạnh lùng nói:
- Nếu ngươi bỏ ý niệm cần biết điều bí mật đó đi, ngươi sẽ khỏi phải nhận một chưởng của ta.
Quân Đạt lắc đầu:
- Không. Vãn bối cần biết.
- Ngươi vẫn giữ ý niệm đó cương cường hay có thể thay đổi?
- Vãn bối không hề có ý niệm thay đổi.
- Thế thì không còn gì để nói. Ngươi chuẩn bị đi.
Quân Đạt nghiệm mặt, sau khi rít một luồng dưỡng khí vận động chân ngươn phát huy linh khí Liên Hoa Băng.
Toàn thân chàng nhanh chóng có một màn sương khí bảo bọc rồi hướng mắt về phía Thất Kỳ Ngọc Long.
- Thỉnh tiền bối.
Thất Kỳ Ngọc Long nhìn Quân Đạt không chớp mắt. Lão khẽ nói:
- Số phận đã như vậy rồi.
Quân Đạt vừa nói vừa phát huy công lực vào đôi bản thủ. Tiểu Vĩ lẫn Lỗ Trình đều căng mắt, lo âu cho Quân Đạt.
Thất Kỳ Ngọc Long từ từ dựng song thủ đến lúc sắp phát kình thì bất ngờ có một bóng người lướt vụt qua gian nhà rông đoạt luôn hai ngọn tiểu hắc kỳ và u linh kỳ.
Thất Kỳ Ngọc Long nhanh hơn chớp mắt, dụng luôn Di Hình Cước Pháp thoạt một cái chặn ngang đường người đó. Lão vừa chặn ngang đường người kia phát công vừa nói:
- Ngươi là ai?
-oOo-
Chương 37 Bí Mật Bảy Ngọn Tiểu Kỳ
Nguồn: nhanmonquan.com
Đả tự: dangxuan
Chưởng pháp mà Thất Kỳ Ngọc Long phát tác là tuyệt thức Chỉ Điện Di Sơn.
Nếu ngọn Chỉ Điện Di Sơn do Ma Thần Cát Giã thi thố chỉ có sức mạnh khai sơn phá đỉnh, nhưng ngọn chỉ kình do chính Thất Kỳ Ngọc Long thi triển lại có ảnh sắc vàng rực. Ngọn chỉ đó như ánh cầu vồng tỏa sắc vàng nhắm thượng đẳng đối phương tập kích.
Sự kỳ ảo đó khiến Tiểu Vĩ, Quân Đạt lẫn Lỗ Trình đều ngỡ ngọn chỉ công của Thất Kỳ Ngọc Long là tia sét trời quất thẳng đến người vừa đoạt kỳ. Chính ý niệm đó nên ba người cùng liên tưởng người kia thế nào cũng bị chỉ pháp chẻ ra làm hai.
Chỉ pháp của Thất Kỳ Ngọc Long còn cách người đó độ một gang tay thì y đã dụng một thuật khinh thân kỳ tuyệt, đạp trên sắc chỉ mà thoát ra khỏi vùng công phá của chỉ pháp.
Ngọn chỉ đánh hụt đối phương, đánh luôn vào những bậc tam cấp bằng đá.
- Chát... xèo...
Phiến đã làm bậc tam cấp bốc khói, chứng tỏ nó đã bị ngọn chỉ điện sơn đốt cháy.
Thấy hiện tượng đó ai cũng phải giật mình.
Thất Kỳ Ngọc Long nheo mày, buột miệng nói:
- Bát Quái Mê Tông Bộ.
Trong khi Thất Kỳ Ngọc Long nhân ra khinh pháp của người đoạt kỳ thì người đó đã trụ thân quát lớn:
- Dừng tay! Giọng nói của Tuyết Trâm khiến Quân Đạt giật thót mình. Chàng nhìn nàng không chớp mắt.
Thất Kỳ Ngọc Long đối mặt với Tuyết Trâm. Y nhếch mép rồi gật đầu nói:
- Bát Quái Mê Tông Bộ của nha đầu khá lắm đó. Nếu không ngươi mất mạng rồi.
Thất Kỳ Ngọc Long nhún vai:
- Sao Lục Thái Mẫu không đến mà để cho một nha đầu hậu sinh đến phó hội? Tuyết Trâm nghiêm mặt nói:
- Đó là chuyện của Tiên Cung không liên quan đến lần hội kỳ này.
- Không liên quan đến là sao? Tuyết Trâm dấn đến một bộ. Nàng khẽ khoát tay, những ngọn tiểu kỳ vừa đoạt được cùng với năm ngọn tiểu kỳ khác nhập lại đủ một bộ bảy ngọn tiểu kỳ phầm phập lao xuống cắm trước mặt Thất Kỳ Ngọc Long.
Nàng nhìn Thất Kỳ Ngọc Long nói:
- Tiền bối có xem Tuyết Trâm này là người hội được thất kỳ không? Thất Kỳ Ngọc Long nheo mày, ngẫm nghĩ một lúc rồi gật đầu:
- Bảy ngọn tiểu kỳ này từ tay ngươi thoát ra, đúng nha đầu là người duy nhất hội tụ được Thất Kỳ Đoạt Mạng.
- Tiểu nữ nghe nói, bất cứ ai hội tụ được Thất Kỳ Đoạt Mạng thì được một cơ hội thỉnh cầu chủ nhân Thất Kỳ Đoạt Mạng? Thất Kỳ Ngọc Long sa sầm mặt:
- Nha đầu biết cả điều đó nữa à?
- Nếu không biết thì Tuyết Trâm không liều lĩnh đến đây đoạt hai ngọn tiểu kỳ còn lại.
Thất Kỳ Ngọc Long liếc mắt nhìn qua Quân Đạt rồi quay lại Tuyết Trâm:
- Ta e điều nha đầu muốn thỉnh cầu đối với ta rất khó nói.
- Vậy thì Tuyết Trâm hội kỳ thật là vô ích. Nếu như vừa rồi Tuyết Trâm không tránh được tuyệt thức Chỉ Điện Di Sơn của tiền bối thì sao? Tuyết Trâm mất mạng vì một lời thề bội tín xảo ngôn.
Thất Kỳ Ngọc Long nạt lớn:
- Im mồm. Ngay cả Đại Bi thiền sư, phương trượng Thiếu Lâm cũng không dám nói với bản nhân những lời đó.
Tuyết Trâm mỉm cười:
- Đại Bi thiền sư không dám nói, bởi vì người chưa từng nghe tiền bối nói câu vừa rồi.
- Nha đầu đã nói như vậy, được, cơ hội đó ngươi đang có, hãy nói ra đi! Tuyết Trâm thở ra.
Nàng lạng người đến bên Quân Đạt.
Quân Đạt nhìn nàng:
- Trâm muội.
- Đừng gọi Tuyết Trâm là muội nữa.
Nàng nghiêm khắc nhìn Quân Đạt:
- Cái điều Quân Đạt muốn biết là gì?
- Muội tính hỏi ta để làm gì?
- Hãy nói cho Tuyết Trâm biết Quân Đạt muốn hỏi điều gì? Quân Đạt bặm môi suy nghĩ rồi nói với nàng:
- Sư phụ nói, hội nhập được Thất Kỳ Đoạt Mạng tất sẽ biết được bí mật của thất kỳ.
Và bí mật đó sẽ tìm ra thân thế Quân Đạt. Nhưng khi Quân Đạt biết được rồi sợ rằng sống sẽ không thấy mặt trời, chết không chốn chôn thây, ngược lại, Quân Đạt không rơi vào cảnh sống không thấy mặt trời, chết không chốn chôn thây thì giang hồ Trung Nguyên sẽ có màn máu chảy thành sông, thây chất thành núi.
- Lạ như vậy à? Quân Đạt gật đầu.
Tuyết Trâm nhướng mắt nhìn chàng:
- Thế Quân Đạt có giữ ý niệm muốn biết không?
- Điều đó lúc nào cũng thôi thúc trong tâm tưởng Quân Đạt.
- Sông có nguồn, cây có cội, người phải có tông. Cái gì phải đến sẽ đến, cái gì không phải đến sẽ không bao giờ đến. Tìm về cội rễ là điều nên làm.
Tuyết Trâm nói xong, quay ngoắt lại Thất Kỳ Ngọc Long:
- Tiền bối sẵn sàng thực hiện điều Tuyết Trâm yêu cầu chứ?
- Ta không muốn là kẻ bội tín.
- Thế thì Tuyết Trâm nói ra điều thỉnh cầu đó đây. Cái điều mà Tuyết Trâm thỉnh cầu cũng chính là tâm niệm của Hàn Quân Đạt.
Đôi chân mày của Thất Kỳ Ngọc Long cau hẳn lại. Vẻ mặt lão hiện lên những nếp nhăn chứng tỏ lão đang suy nghĩ tột cùng.
Thất Kỳ Ngọc Long hỏi ngược lại Tuyết Trâm:
- Nha đầu, sao ngươi không đề nghị ta truyền thụ công lực và các tuyệt chiêu võ công cho ngươi, hay đề nghị ta giúp Tiên Cung của Lục Thái Mẫu độc bá giang hồ?
- Những điều mà tiền bối gợi ý, rất tiếc tiểu nữ lại không màng đến.
- Thế ngươi không sợ khi bản nhân nói ra điều Quân Đạt muốn biết rồi chính tay ta sẽ kết liễu mạng sống của gã và ngươi à?
- Nghe một lời, chùn một bước thì đâu thể đứng trong trời đất.
Thất Kỳ Ngọc Long thở dài một tiếng. Lão quay lưng chắp tay đi thẳng vào gian nhà rông. Vừa vào trong gian nhà rông, Thất Kỳ Ngọc Long khẽ rũ ống tay áo bạch y. Một hấp lực cuồn cuộn thoát ra gom hết bảy ngọn tiểu kỳ vào tay lão.
Thất Kỳ Ngọc Long ghim những ngọn tiểu kỳ đó lên từng cỗ quan tài.
Thấy hành động kỳ lạ của Thất Kỳ Ngọc Long, Quân Đạt và Tuyết Trâm nhìn lão không chớp mắt.
Lão quay lại đối mặt với Tuyết Trâm:
- Nha đầu và Quân Đạt vào trong này đi.
Quân Đạt nhìn Tuyết Trâm. Hai người cùng bước vào gian nhà rông.
Quân Đạt nghĩ thầm:
- "Trong phạm vi chưa tới mười trượng vuông, nếu như Thất Kỳ Ngọc Long muốn sát hại hai người thì dễ hơn lấy đồ trong túi".
Mặc dù nghĩ vậy nhưng Quân Đạt vẫn giữ vẻ mặt bình thản cùng Tuyết Trâm bước vào gian nhà đó. Hai người đứng đối mặt với Thất Kỳ Ngọc Long.
Quân Đạt và Tuyết Trâm dù đã chuẩn bị tinh thần đối phó với chủ nhân Thất Kỳ Đoạt Mạng, nhưng khi chạm vào tinh nhãn sáng ngời của Thất Kỳ Ngọc Long, hai người vẫn cảm nhận xương sống của họ lạnh giá bởi sát nhãn khủng bố.
Trong khi Quân Đạt và Tuyết Trâm bước vào gian nhà rông thì tất cả những người còn lại đều đứng ngoài, chỉ đưa mắt quan sát họ mà thôi.
Trong những người đang thị chứng đó thì Thường Luân là người nôn nóng nhất, nên hai tay y cứ nhúch nhích, mặt thì trang trọng cực độ, cứ như y đang tập trung tất cả tinh thính nhĩ để cố nghe những gì mà Thất Kỳ Ngọc Long sắp nói.
Thậm chí y cũng tự rủa mình và trách Bạch Hạc Tiên Tử hồ đồ. Nếu y là kẻ hội kỳ thì sẽ bắt Thất Kỳ Ngọc Long truyền thụ võ công và giúp y độc bá thiên hạ rồi.
Thường Luân nhủ thầm:
- "Bạch Hạc Tiên Tử cũng chỉ là kẻ thường tình nữ nhi. Hừ, thật tiếc cho ả".
Bất giác, Thường Luân nhếch mép cười mỉm bởi trong tâm tưởng của gã vừa lóe lên một ý tưởng. Một ngày nào đó Tuyết Trâm sẽ rơi vào cảnh ngộ như Á Tiên hoặc Ỷ Lan mà thôi.
Chính ý nghĩ đó khiến y buột miệng thốt lên:
- Vô độc bất trượng phu.
Vô hình trung câu nói thầm của Thường Luân lại lọt vào tai Ma Thần Cát Giã.
Lão ma quay ngoắt sang nhìn gã, nhỏ giọng hỏi:
- Ngươi vừa nói gì vậy? Thường Luân lắc đầu:
- Vãn bối đâu có nói gì.
- Lão phu vừa nghe ngươi nói vô độc bất trượng phu. Lão cũng đang thắc mắc tại sao võ công của ngươi đột nhiên lại có được nội lực và tuyệt thức hải nộ cuồng phong của lão ma Phong Tình Cổ Thi?
- Lão tiền bối không còn nhận ra sự thực vãn bối là đồ đệ của Phong Tình Cổ Thi à?
- Dù ngươi có là đồ đệ cưng của lão thì lão cũng đâu có truyền võ công cho ngươi, không những vậy, lại còn truyền cả nội lực. Điều này lạ lắm.
- Có gì lạ đâu, khi nào tiền bối gặp Phong Tình sư phụ thì ắt biết thôi.
- Tất nhiên rồi, lão phu sẽ tự tìm hiểu.
Ma Thần Cát Giã quay lại gian nhà rông.
Trong gian nhà rông, Tuyết Trâm trân trọng từng lời hỏi Thất Kỳ Ngọc Long:
- Điều Tuyết Trâm muốn thỉnh giáo tiền bối là bí mật của Thất Kỳ Đoạt Mạng.
Thất Kỳ Ngọc Long nhìn Quân Đạt bằng cặp mắt bất nhẫn rồi quay lại Tuyết Trâm:
- Lão phu biết ngươi thế nào cũng thỉnh giáo điều đó.
- Tiền bối có thể nói điều đó cho tiểu bối và Quân Đạt biết được không?
- Ta không cho các ngươi biết thì mang tiếng xảo ngôn, bội ngữ sao? Nhưng dù các ngươi có biết cũng chẳng làm gì được đâu.
Thất Kỳ Ngọc Long chỉ bảy ngọn tiểu kỳ:
- Ráp bảy tiểu kỳ lại thì có tấm họa đồ vào Tử Cung. Trong Tử Cung có bí mật về Vô Vi phái.
Tuyết Trâm nheo mày:
- Bí mật chỉ bấy nhiêu thôi sao? Thất Kỳ Ngọc Long quay lại Quân Đạt:
- Mười lăm năm trước, ta và phụ thân của ngươi...
Quân Đạt khẩn trương hỏi Thất Kỳ Ngọc Long:
- Thân phụ của vãn bối là ai?
- Quỷ chủ Quỷ môn.
Quân Đạt tròn mắt:
- Quỷ chủ Quỷ môn là thân phụ của vãn bối? Thất Kỳ Ngọc Long gật đầu:
- Ngươi biết như thế thôi, còn muốn biết thêm vì sao Quỷ môn tuyệt tích giang hồ thì vào Tử Cung mà tìm hiểu.
Quân Đạt nhìn bảy ngọn tiểu kỳ:
- Tại sao tấm họa đồ đó lại ở trong bảy ngọn tiểu kỳ?
- Thân phụ của ngươi lưu lại và buộc ta phải thề khi nào hội kỳ mới nói ra bí mật đó.
Bây giờ ta nói rồi.
Quân Đạt thở dài một tiếng:
- Vậy Quân Đạt có thể lấy những ngọn tiểu kỳ đó chứ?
- Ngươi muốn vào Tử Cung? Quân Đạt gật đầu.
Thất Kỳ Ngọc Long hỏi Quân Đạt:
- Vì sao ngươi muốn vào? Tuyết Trâm thay chàng trả lời.
- Quân Đạt muốn biết toàn bộ sự thật về lai lịch của mình.
- Muốn biết hay ngươi muốn trở thành độc chủ võ lâm? Quân Đạt lắc đầu:
- Quân Đạt không có ý đó.
Thất Kỳ Ngọc Long bước lại mấy cỗ áo quan tước lấy từng lá tiểu kỳ rồi quay trở lại đứng đối mặt với Quân Đạt:
- Bản nhân rất tiếc phải trao những lá tiểu kỳ này cho ngươi. Có được những lá tiểu kỳ này để kết thành họa đồ vào Tử Cung, ngươi chẳng có may mắn đâu.
Thất Kỳ Ngọc Long vừa nói xong bất giác rùng mình. Một giọt mồ hôi rịn ra ngay bên Thái Dương của y.
Thấy hiện tượng kỳ lạ đó, Quân Đạt và Tuyết Trâm không khỏi ngạc nhiên.
Quân Đạt nghĩ thầm:
- "Chẳng lẽ Thất Kỳ Ngọc Long giao tiểu kỳ cho mình xúc động đến độ phải rùng mình và xuất hạn mồ hôi? " Nghĩ như vậy nhưng Quân Đạt không nói ra.
Chàng thở dài nhìn Thất Kỳ Ngọc Long:
- Vãn bối đa tạ tiền bối đã có lòng vì vãn bối.
Thất Kỳ Ngọc Long khoát tay:
- Ngươi và nha đầu hãy đi đi! Nghe Thất Kỳ Ngọc Long nói mà Quân Đạt lẫn Tuyết Trâm vẫn ngỡ mình nghe lầm.
Quân Đạt muốn hỏi, nhưng một lần nữa Thất Kỳ Ngọc Long lại xua tay:
- Ta bảo các ngươi đi thì cứ đi.
Quân Đạt và Tuyết Trâm nhìn nhau.
Quân Đạt thở dài rồi ôm quyền xá Thất Kỳ Ngọc Long:
- Vãn bối cáo từ.
Chàng và Tuyết Trâm quay trở ra. Môt lần nữa Quân Đạt và Tuyết Trâm lại ngạc nhiên khi thất Thất Kỳ Ngọc Long tiễn họ ra đến bậc tam cấp. Lão đảo nhãn nhìn qua một lượt Ma Thần Cát Giã, Tích Lịch Bang, Lâm Diệp Tuyền. Đến cả Tiểu Vĩ lẫn Lỗ Trình cũng được Thất Kỳ Ngọc Long chú nhãn tới, duy có Thường Luân là lão không màng đến thôi.
Quân Đạt và Tuyết Trâm ra đến đống gạch vỡ, vô tình chàng quay lại. Thất Kỳ Ngọc Long vẫn nhìn theo chàng và Tuyết Trâm.
Khi hai người vừa trổ khinh thân thì nghe có tiếng chim hạc rúc trên bầu trời.
Tuyết Trâm khẩn trương:
- Quân Đạt, Thái Mẫu đã đến, mau nhanh chân lên.
Nghe giọng Tuyết Trâm có vẻ khẩn trương, chàng đoán Lục Thái Mẫu đang rất tức giận tìm Tuyết Trâm nên cùng nàng dụng luôn khinh thuật thượng đẳng thoát đi. Hai người như hai chiếc bòng lướt trên mặt đất lao đi vun vút.
Lúc bấy giờ ở khu khách điếm trấn Hàm Đàm, Lục Thái Mẫu từ trên mình Bạch Hạc Nhi lướt xuống. Thất Kỳ Ngọc Long đứng trên bậc tam cấp đứng nhìn Lục Thái Mẫu.
-oOo-
Chương 38 Đại Đầu Quỷ
Nguồn: nhanmonquan.com
Đả tự: Tieu_phong
Lục Thái Mẫu nhìn Thất Kỳ Ngọc Long bằng ánh mắt tràn sự bất nhẫn:
- Hàn Ửng Long, cuối cùng rồi ngươi cũng đã xuất hiện.
Thất Kỳ Ngọc Long vẫn chấp tay sau lưng một cách bình thản:
- Bản nhân chờ đợi ngày hội kỳ lâu lắm rồi, và chắc Lục nương cũng như ta.
- Đúng, bổn nương cũng chờ đợi cái ngày này.
Lục Thái Mẫu cười khẩy:
- Không phải một mình bổn nương đâu mà còn bao nhiêu người nữa.
- Lục nương không đến một mình?
- Ngày trọng đại này đâu thể có một mình bổn nương.
Lục Thái Mẫu đảo nhãn nhìn qua một lượt:
- Nha đầu Tuyết Trâm không đến đây à? Thường Luân xen vào:
- Ả đã đến và đã đi rồi.
Lục Thái Mẫu quay ngoắt lại Thường Luân.
Thất Kỳ Ngọc Long cau mày nhìn Thường Luân. Y gằn giọng nói:
- Ở đây ngươi là kẻ hậu sinh, chỉ được phép im lặng.
Thường Luân cúi mặt nhìn xuống.
Lục Thái Mẫu tằng hắng nhìn lại Thất Kỳ Ngọc Long nói:
- Ả đã mang đến những ngọn tiểu kỳ mà bổn nương đã đoạt được?
- Đúng như vậy.
- Ả đã đi đâu?
- Đi cùng với Hàn Quân Đạt.
Lục Thái Mẫu trợn mắt:
- Đi với Quân Đạt? Hừ, Hàn Ửng Long phải ngươi đã nói cho gã tiểu tử Quân Đạt biết bí mật của bảy lá tiểu kỳ đó?
- Không sai.
Lục Thái Mẫu sa sầm nét mặt nhìn Thất Kỳ Ngọc Long nói:
- Quân Đạt và Tuyết Trâm đi đâu?
- Họ đến một chỗ mà các ngươi không bao giờ biết.
- Ngươi phải nói ra nơi quân Đạt và Tuyết Trâm đến.
- Ai có thể lịnh cho Hàn mỗ chứ? Giọng của Thất Kỳ Ngọc Long rất kiêu hãnh, qua thái độ và phong cách thể hiện y rất tự tin vào võ công bản lĩnh của mình.
Chính phong thái và ngôn phong của Thất Kỳ Ngọc Long khiến không gian trở nên căng thẳng và trầm mặc. Một khung cảnh im lặng và trang trọng xuất hiện giữa hai người.
Chính trong khung cảnh cực kỳ trang trọng đó, thì một tiếng hú cất lên lanh lảnh. Liền sau tiếng hú đó, Nhiếp Thần Quân với thân pháp phiêu diêu như nước chảy mây trôi lướt đến.
Lão Thần Quân nhận ra Thất Kỳ Ngọc Long hơi một chút sững sờ rồi nhanh chóng lấy lại bộ mặt lạnh lùng ban đầu.
Lục Thái Mẫu quay qua Nhiếp Thần Quân:
- Lão đến có một mình à? Nhiếp Thần Quân lắc đầu.
Lão chưa nói thì đã có thêm ba người bận đạo y cùng xuất hiện một lúc.
Thấy những người đó, Tiểu Vĩ đã ôm quyền xá:
- Côn Luân Tam Thánh trưởng lão. Vãn bối là Vũ Văn Tiểu Vĩ khấu kiến ba vị trưởng bối.
Côn Luân Tam Thánh gật đầu:
- Vũ Văn công tử đừng khách sáo. Chúng tôi rời thánh địa Côn Luân vì cuộc hội kỳ hôm nay.
Thêm sáu vị trưởng lão Cái bang, người nào cũng có khinh công xuất phàm ào ào lướt đến.
Vị Cái bang đi đầu hướng về Thất Kỳ Ngọc Long ôm quyền xá, vừa xá vừa nói:
- Thần Cái Nhan Tôn khấu kiến Thất Kỳ Ngọc Long đại hiệp.
Hàn Ửng Long khoát tay:
- Bản nhân không dám nhận một lễ của bang chủ.
Thất Kỳ Ngọc Long nhìn năm vị trưởng lão Cái bang đứng phía sau Nhan Tôn:
- Năm vị đây chính là Cái bang ngũ lão? Năm vị trưởng lão Cái bang chống gậy ôm quyền:
- Thất Kỳ đại hiệp vẫn còn nhớ chúng tôi.
Thêm bảy đạo sĩ Võ Đang lướt đến. Bảy người đó vừa xuất hiện, một trong bảy người lên tiếng nói:
- Thân pháp như chim én, chưởng pháp thì vô biên, thần trí thông minh quán tuyệt, phong thái như tiên đồng đó chính là Thất Kỳ Ngọc Long Hàn Ửng Long.
Thất Kỳ Ngọc Long Hàn Ửng Long lắc đầu ôm quyền xá người vừa mới nói:
- Hàn mỗ chỉ đáng con đom đóm so với Võ Đang Thất Long.
Nhứt Long Ngạc Quân Trường, người vừa mới nói, khoát tay:
- Ngươi đừng khách sáo. Trong những kỳ hiệp của võ lâm, Thất Kỳ Ngọc Long đáng mặt hảo hán đứng trên tất cả.
- Hàn mỗ không dám nhận lời của Ngạc đạo trưởng.
- Bần đạo nói sai sao?
- Rất đúng nhưng cũng rất sai.
Lời của Thất Kỳ Ngọc Long Hàn Ửng Long vừa dứt thì Nhĩ Thánh Quân dấn đến một bộ.
Đại Nhĩ Thánh Quân là người duy nhất trong Côn Luân Tam Thánh đã luyện được thính nhĩ có thể nghe van dặm, và phân biệt được tiếng nói của người này lẫn người kia dù ở xa mười dặm. Đại Nhĩ Thánh Quân nghiêng đầu, lỗ tai bên phải của lão giần giật như đang muốn nghe tiếng ai đó.
Khi Thất Kỳ Ngọc Long vừa dứt lời, Đại Nhĩ Thánh Quân cau mày nhìn thẳng Hàn Ửng Long. Lão chỉ tay vào mặt Thất Kỳ Ngọc Long gằn giọng hỏi:
- Ngươi là ai? Lục Thái Mẫu quay lại Đại Nhĩ Thánh Quân:
- Côn Luân Tam Thánh nói gì vậy? Đại Nhĩ Thánh Quân chỉ Thất Kỳ Ngọc Long nói:
- Y không phải là Thất Kỳ Ngọc Long Hàn Ửng Long. Đại Nhĩ này khẳng định như vậy.
Y có thể qua mặt mọi người bằng khuôn mặt của Hàn Ửng Long, nhưng không thể qua mặt được Đại Nhĩ bằng giọng nói của gã.
Lục Thái Mẫu nhìn Thất Kỳ Ngọc Long chằm chằm:
- Nói mau, ngươi là ai? Thất Kỳ Ngọc Long mỉm cười:
- Bản nhân không phải là Thất Kỳ Ngọc Long sao? Chẳng lẽ ta là kẻ giả trang à? Hàn Ửng Long nhìn Đại Nhĩ Thánh Quân:
- Thời gian cũng có thể làm cho bản nhân thay đổi giọng nói chứ. Chẳng lẽ Tam Thánh Côn Luân cứ bắt buộc bản thân phải giữ mãi chất giọng như thuở vẫy vùng trong thiên hạ.
Đại Nhĩ lắc đầu:
- Không phải ngươi thay đổi giọng, mà giọng của ngươi không phải là giọng của Hàn Ửng Long.
Đại Nhĩ Tam Thánh tằng hắng:
- Dù giọng nói có thay đổi theo thời gian nhưng vẫn có cái tính của nó, à cái tính đó thì không bao giờ thay đổi. Chất giọng của ngươi không phải của Thất Kỳ Ngọc Long Hàn Ửng Long.
Lão cau mày:
- Cái tính trong giọng nói của ngươi là cái tính của giọng nói... giọng nói Đại Đầu Quỷ.
Đại Nhĩ này không thể nghe lầm được. Nếu nghe lầm thì ta sẽ tự thẻo lỗ tai của mình.
Thất Kỳ Ngọc Long nheo mày:
- Đại Nhĩ Tam Thánh nói vậy thì mau thẻo lỗ tao của lão đi.
- Nhưng ngươi... chính là Đại Đầu Quỷ mà.
Thất Kỳ Ngọc Long nhếch mép:
- Nếu ta là kẻ giả mạo Thất Kỳ Ngọc Long thì sao biết thi triển bảy tuyệt thức võ công của bổn môn? Ma Thần Cát Giã nhìn Đại Nhĩ Tam Thánh nói:
- Đúng vậy. Nếu là Đại Đầu Quỷ sao có thể thi triển được bảy tuyệt thức trong Thất Kỳ Đoạt Mạng? Ma Thần Cát Giã vuốt râu:
- Đại Nhĩ Tam Thánh, lão phu e ngươi nên thẻo lỗ tai được rồi đó.
Đại Nhĩ Tam Thánh lắc đầu:
- Tai của ta chưa bao giờ nghe lầm cả.
- Nhưng lần này thì tai lão hết thính rồi.
Hàn Ửng Long khoát tay:
- Cứ cho là lão không nghe lầm đi, nhưng bản nhân nói ra điều này thì ắt lão phải tự thẻo lỗ tai của mình thôi.
Thất Kỳ Ngọc Long nghiêm mặt, khe khắt nói:
- Có phải trước đây mười lăm năm hai phái hắc bạch trên giang hồ đã truy sát Hàn Thiên Long Quỷ Chủ để đoạt bảy ngọn Thất Kỳ Đoạt Mạng của ta? Thất Kỳ Ngọc Long Hàn Ửng Long nhìn Lục Thái Mẫu:
- Trước một số đông vây đánh, truy bức không còn một sinh lộ. Hàn Thiên Long đã chạy vào Tử Cung có đúng không? Lục Thái Mẫu hừ nhạt:
- Khi Thất Kỳ Ngọc Long xâm nhập Quỷ Môn mà không trở ra, chúng ta phải truy sát quỷ chủ để đoạt lại tín vật của ngươi mà.
Hàn Ửng Long lắc đầu:
- Đó là lòng tốt hay âm mưu của các người? Hàn Ửng Long cười nhạt nói tiếp:
- Khi vào Quỷ Môn ta mới biết Quỷ chủ chính là sư huynh Hàn Thiên Long, và đứng sau lưng các người chính là tam đệ của ta Thất Độc Thư Sinh.
Thất Kỳ Ngọc Long nghiêm giọng gằn từng tiếng:
- Đúng vậy không? Côn Luân Tam Thánh thở dài. Lục Thái Mẫu thì đảo mắt nhìn Nhiếp Thần Quân, Ma Thần Cát Giã, Tích Lịch Bang. Sau câu hỏi của Hàn Ửng Long, một sự im lặng bao trùm lên tất cả mọi người.
Thần Cái trưởng lão Nhan Tôn thở hắt ra rồi tằng hắng nói:
- Thất Kỳ đại hiệp đã biết tất cả. Sự thật chúng tôi đã bị Thất Độc Thư Sinh hạ độc phải hành sự theo lịnh của y, nhưng sau khi Quỷ Môn và Thất Kỳ đại hiệp không còn trên giang hồ nữa, ngỡ đâu Thất Độc Thư Sinh sẽ lên ngai minh chủ, nhưng đột nhiên ngay cả Thất Độc Thư Sinh cũng tuyệt tích.
Đôi mày của Hàn Ửng Long cau lại:
- Điều đó ta biết. Ta muốn hỏi thật ra Quỷ Môn của Hàn Thiên Long đã gây thù chuốc oán gì với các vị? Mọi người lại im lặng.
Nhan Tôn lưỡng lự rồi lắc đầu:
- Không có thù oán gì cả, nhưng Quỷ Môn hành tung kỳ bí chắc chắn phải có âm mưu gì đó nên Thất Độc Thư Sinh ra tay hạ độc bảy môn phái.
Thất Kỳ Ngọc Long lắc đầu:
- Các người lầm rồi. Các người vì chữ sinh mà quên đại nghĩa giang hồ. Ngay với một đứa trẻ lên năm các người còn diệt tận gốc mà.
Thất Kỳ Ngọc Long nhìn qua Lục Thái Mẫu:
- Đến ngay cả Đại Đầu Quỷ, một đại ma đầu, mặc dù cũng rơi vào cảnh ngộ như các người nhưng còn chút lương tri cưu mang đứa trẻ lên năm Hàn Quân Đạt, đứa con duy nhất của họ Hàn, đứa cháu duy nhất của ta, không để cho tuyệt dòng tuyệt giống, trong lúc Thiên Long phải chạy vào Tử Cung.
Trong lúc Thất Kỳ Ngọc Long nói thì Đại Nhĩ Tam Thánh cứ nghiêng đầu nghe một cách chăm chú. Nhìn khuôn mặt trang trọng của lão ngỡ như lão đang nuốt từng chữ phát ra từ cửa miệng của Hàn Ửng Long.
Đại Nhĩ Tam Thánh lắc đầu nguầy nguậy:
- Mình không thể nghe lầm được.
Thất Kỳ Ngọc Long chỉ bảy cỗ quan tài:
- Đáng lẽ bảy cỗ quan tài này bản nhân để dành cho bảy vị chưởng môn bảy đại phái, nhưng...
Hàn Ửng Long thở dài.
Thất Kỳ Ngọc Long toan nói tiếp Gian Thiên Kỳ Hiệp lướt đến. Lão chỉ Thất Kỳ Ngọc Long:
- Nếu ngươi có bảy cái mạng thì bảy cỗ quan tài kia để dành cho ngươi.
Hàn Ửng Long dời mắt nhìn Gian Thiên kỳ hiệp:
- Gian Thiên! Gian Thiên ưỡn ngực, gằn giọng nói:
- Ngươi quả là đáng chết, dám giả mạo Thất Kỳ Ngọc Long đại hiệp.
Gian Thiên vừa nói vừa ôm quyền xá tất cả mọi người:
- Các vị, hắn chính là Đại Đầu Quỷ đã giả trang thành Thất Kỳ Ngọc Long để hù dọa chúng ta.
Gian Thiên vừa nói vừa quay lại đối nhãn với Hàn Ửng Long
- Đại Đầu Quỷ, sao ngươi có thể khoác được bộ mặt Thất Kỳ Ngọc Long chứ? Ngươi hãy tự lột mặt nạ đi.
Thất Kỳ Ngọc Long chau mày:
- Gian Thiên! Ngươi đến đúng lúc đó.
Thất Kỳ Ngọc Long vừa nói đến đây thân ảnh lại rùng mình một cái.
Gian Thiên nhận ngay ra cái rùng mình của Thất Kỳ Ngọc Long. Gian Thiên bật cười giòn dã:
- Ngươi dấu đầu lòi đuôi rồi nhé. Nếu ngươi là Thất Kỳ Ngọc Long sao cũng trúng độc mà rùng mình?
- Bản nhân không phải thần thánh để không bị trúng độc.
- Thất Kỳ Ngọc Long làm sao có thể trúng độc được? Gian Thiên nhún vai:
- Đại Đầu Quỷ, ngươi đừng giả vờ nữa.
Gian Thiên nhún vai:
- Đại Đầu Quỷ nghe cho rõ đây! Gian mỗ đã đến khu vườn thược dược nơi định cư của Bát Thiên Vương và biết được tất cả rồi. Thất Kỳ Ngọc Long đại hiệp tái xuất giang hồ đến ngay nơi cư trú của Bát Thiên Vương để hỏi về đứa trẻ lên năm cách đây mười lăm năm và đồng thời hạ thủ luôn Bát Thiên Vương, bởi vì Bát Thiên Vương đã dụng thuật thần y hạ độc bảy vị chưởng môn đại phái theo kế của Thất Độc Thư Sinh. Cũng chính Bát Thiên Vương đã bức hiếp hôn thê của Thất Kỳ Ngọc Long rồi giết người diệt khẩu luôn.
Thất Kỳ Ngọc Long cướp lời Gian Thiên:
- Sao ngươi biết rành quá vậy?
- Gian Thiên đã sám hối và ghi lại bút lục này.
Thấy quyển bút lục trên tay Gian Thiên, Thất Kỳ Ngọc Long thoáng chau mày.
- Ngươi lấy quyển bút lục...
- Gian mỗ lấy quyển bút lục đó tại chỗ Thất Kỳ Ngọc Long Hàn Ửng Long.
Lão quay lại sau lưng:
- Mang vào đi! Từ ngoài đường cái quan Song Tà Tử Diện khiêng cỗ quan tài trắng lướt vào.
Hai người đặt cỗ áo quan trước mặt Gian Thiên. Gian Thiên vận chưởng vỗ vào áo quan.
- Ầm.
Nắp cỗ áo quan bật ra.
Gian Thiên chỉ vào cỗ áo quan:
- Các vị hãy xem người trong cỗ áo quan này là ai.
Người đầu tiên nhìn vào cỗ áo quan chính là Đại Nhĩ Tam Thánh. Lão vừa nhìn vào cỗ áo quan liền thốt lên:
- Ơ... đúng là Thất Kỳ Ngọc Long.
Đại Nhĩ Tam Thánh ngẩng lên nhìn lại Thất Kỳ Ngọc Long:
- Bây giờ có thi thể của Thất Kỳ Ngọc Long, thế ngươi còn nhận mình là Thất Kỳ đại hiệp nữa không? Thất Kỳ Ngọc Long cười khẩy:
- Lúc đầu ta nói rõ với ngươi rất đúng và cũng rất sai. Rất sai bởi vì ta nhận tất cả những tâm huyết của Thất Kỳ Ngọc Long và mang khuôn mặt của Thất Kỳ Ngọc Long. Rất đúng bởi vì ta không phải là Thất Kỳ Ngọc Long.
Thất Kỳ Ngọc Long vừa nói vừa lột chiếc mặt nạ da người, để lộ chân diện mục một khuôn mặt khắc khổ, đầy những nếp nhăn chằng chịt.
Vừa thấy chân diện của Đại Đầu Quỷ, Gian Thiên nói lớn:
- Đại Đầu Quỷ. Bây giờ thì ngươi không còn giấu giếm ai được nữa chứ.
Thần cái Nhan tôn quắc mắt nạt lớn:
- Đại Đầu Quỷ, sao ngươi dám giả dạng Thất Kỳ Ngọc Long đại hiệp. Hừ, thật đáng chết.
Đại Đầu Quỷ cười khẩy nói:
- Cũng bởi vì hai tiếng đại hiệp mà Thất Kỳ Ngọc Long sống không ra sống, chết thì không nhắm mắt.
Đại Đầu Quỷ chỉ cỗ áo quan:
- Các người nhìn Hàn Ửng Long đi! Gian Thiên khoát tay:
- Ngươi không nói Gian mỗ cũng biết. Có lẽ tại vì ngươi mà Thất Kỳ Ngọc Long đại hiệp chết không nhắm mắt.
Đại Đầu Quỷ hừ nhạt một tiếng:
- Tại ta à? Nếu là tại ta sao trong ngày rước kiệu bài vị những nhân vật thành danh trên giang hồ. Thất Kỳ Ngọc Long lại tự hủy cỗ kiệu của mình chứ. Hành động đó cũng đủ cho các người biết Thất Kỳ Ngọc Long xót xa như thế nào rồi.
Đại Đầu Quỷ nhìn lại Gian Thiên:
- Gian Thiên, ngươi đã biết ta là Đại Đầu Quỷ thì ta chẳng còn gì để dấu các ngươi nữa.
Sau khi Thất Kỳ Ngọc Long giết Bát Thiên Vương rồi đi tìm ta.
Đại Đầu Quỷ quay sang Lỗ Trinh:
- Hàn Ửng Long đã gặp tiểu hoàng thượng Lỗ Trình tại cổ miếu sau khi san bằng Long Thiền tự của Du Tăng đại sư. Vì sao người hành sự như vậy, bởi vì Du Tăng cũng là một trong những người trước đây đại diện cho Thiếu lâm đưa Hàn Ửng Long vào Quỷ Môn và truy sát Hàn Thiên Long.
Thường Luân nghe Đại Đầu Quỷ nói mà mặt đỏ bừng. Chẳng biết Lỗ Trình giận hay vì thẹn.
Đại Đầu Quỷ nói tiếp:
- Hàn Ửng Long thừa biết mình còn bao nhiêu thời gian ở lại cõi trần này, nên khi tìm được ta đã truyền tất cả những tuyệt thức bản thân đặng ta thay y hội kỳ, và giúp Quân Đạt...
Đại Đầu Quỷ thở ra:
- Ai cũng có phần, nếu như Quân Đạt trở thành Quỷ Chủ Quỷ Môn.
Gian Thiên chỉ tay vào mặt Đại Đầu Quỷ:
- Đại Đầu Quỷ, ý ngươi muốn nói Quân Đạt, đệ tử của ngươi sẽ gây tai họa cho giang hồ à? Gian Thiên lắc đầu:
- Ngươi đừng vọng tưởng. Còn Gian Thiên thì đệ tử của ngươi không làm gì được đâu.
Đại Đầu Quỷ nheo mày, chiếu thần nhãn thẳng vào mặt Gian Thiên:
- Ngụy đại hiệp. Hôm nay ngươi có thể nói nhăng nói cuội trước mặt ta, nhưng ngày mai ngươi sẽ biến thành bóng quỷ trong Quỷ Môn mà thôi.
Lời còn đọng trên miệng Đại Đầu Quỷ thì Gian Thiên đã vũ lộng song chưởng tập kích thẳng vào vùng thượng đẳng của y, thế chưởng kình của Gian Thiên vừa vũ liệt vừa bất ngờ nhưng Đại Đầu Quỷ chỉ lắc vai một cái đã thoát tránh một cách dễ dàng. Đại Đầu Quỷ lách tránh nhưng không hề phản công lại.
Lục Thái Mẫu nhận ra khinh thuật thượng đẳng của Đại Đầu Quỷ buột miệng nói:
- Di Hình Cước Pháp.
Lỗ Trình cũng nói:
- Di Hình Cước Pháp.
Gian Thiên trong cuộc đấu chớp nhoáng đã công ra bốn thức chưởng nhưng tuyệt nhiên những thế chưởng công đó không chạm được chéo y của Đại Đầu Quỷ. Một điều lạ lùng mà ai cũng thắc mắc, là Đại Đầu Quỷ không hề phản kích Gian Thiên mà tuyệt nhiên chỉ trổ Di Hình Cước Pháp tránh né mà thôi. Điều đó khiến ai cũng lạ lẫm, ngay cả Tiểu Vĩ thông minh như vậy cũng không đoán được. Vừa rồi võ công của Đại Đầu Quỷ mãnh liệt vô cùng thế mà giờ đây chỉ tránh né chứ không phản công lại đối phương, quả là điều lạ lùng.
Lục Thái Mẫu cũng nheo mày thị sát trận đấu giữa Gian Thiên và Đại Đầu Quỷ không khỏi thắc mắc.
Lục Thái Mẫu nghĩ thầm:
- "Sao Đại Đầu Quỷ không dụng đến những tuyệt thức vô biên của Thất Kỳ Ngọc Long phản công lại Gian Thiên. Chỉ cần lão phát tác một thức chiêu thôi thì Gian Thiên đã bị tán mạng rồi".
Gian Thiên đánh ra bốn chưởng không trúng đối phương, thối lui hai bộ.
Lão nhìn tất cả mọi người nói:
- Các vị, nhất thời Đại Đầu Quỷ không thể dụng đến nội lực mà phát tác bảy tuyệt thức của Thất Kỳ Ngọc Long, sao các vị không cùng với Gian mỗ đưa y về cõi a tỳ.
Lời của Gian Thiên khiến mọi người mới vỡ lẽ.
Lục Thái Mẫu liền thi triển Bát Quái Mê Tông Bộ áp thẳng vào Đại Đầu Quỷ. Vừa vào cuộc, Lục Thái Mẫu đã dụng đến tám thành chân âm tống ra một đạo chưởng khí Khai Vân Tích Địa, chia làm ba, thượng trung và hạ tập kích Đại Đầu Quỷ.
Đại Đầu Quỷ đối phó với Lục Thái Mẫu quả không dễ dàng chút nào. Khi Lục Thái Mẫu tập kích vừa phối chưởng công với Bát Quái Mê Tông Bộ. Đại Đầu Quỷ đã lúng túng.
Nhưng với tuyệt thức khinh công Di Hình Cước Pháp lão vẫn lòn lách né tránh.
Chỉ tránh mà không công trả, thì Đại Đầu Quỷ quả bất lợi vô cùng. Càng lúc y càng bị Lục Thái Mẫu dồn vào một góc. Nhìn thế cuộc đó, Lỗ Trình lẫm Tiểu Vĩ đều đoán chỉ trong khoảnh khắc nữa thôi, chủ nhân Tiên cung sẽ thâu nạp lão Đại Đầu Quỷ.
Ý niệm đó còn đọng trong tâm tưởng Tiểu Vĩ thì Đại Đầu Quỷ đã hứng trọn một chưởng của Lục Thái Mẫu vào đúng đại huyệt Đan Điền.
- Bình...
Đại Đầu Quỷ bị nhấc lên khỏi sàn gạch, nện lưng vào cột nhà.
- Rầm...
Lão té xuống đất, mồm phun một vòi máu tươi.
Đại Đầu Quỷ rít lên:
- Các ngươi giết được ta, nhưng thời khắc các người phải trả lời trước hậu duệ của Hàn Ửng Long và Hàn Thiên Long không xa nữa đâu.
Tiểu Vĩ và Lỗ Trình nghe Đại Đầu Quỷ nói và thấy cảnh y bị Lục Thái Mẫu bức tử mà không kềm được lòng.
Tiểu Vĩ quay sang Lỗ Trình:
- Lỗ hòa thượng. Tiểu Vĩ không thể để Đại Đầu Quỷ chết được.
Tiểu Vĩ vừa nói dứt lời phi thân vào. Từ phía sau Tiểu Vĩ thi triển Thiên Ma Chỉ tập kích thẳng vào Lục Thái Mẫu khi bà sắp phóng chưởng kết liễu sinh mạng Đại Đầu Quỷ.
Lục Thái Mẫu vừa vận công vừa nói:
- Ngươi hãy mau cho lão nương biết Quân Đạt và Tuyết Trâm đi đâu.
Lục Thái Mẫu vừa nói đến đây thì cảm nhận có tiếng chỉ phong rít gió ngáy sau lưng mình. Lão nương liền sàng bộ lách tránh, đồng thời phản kích lại một thế chưởng Khai Vân Tích Địa.
Chỉ và chưởng chạm thẳng vào nhau.
- Ầm...
Tiểu Vĩ nhận một chưởng của Lục Thái Mẫu, cảm nhận như có đợt sóng kình mãnh liệt chụp xuống mình, hất ngược về sau.
Lục Thái Mẫu sửng sốt khi nhận ra Vũ Văn Tiểu Vĩ nên buột miệng nói:
- Tiểu Vĩ! Ngươi muốn chết? Lục Thái Mẫu toan lướt theo truy sát Tiểu Vĩ nhưng sực nhớ lại Đại Đầu Quỷ. Lão nương chưa kịp quyết định thì Lỗ Trình đã dụng Di Hình Cước Pháp băng đến cắp ngang hông Đại Đầu Quỷ.
Lỗ Trình vừa cắp Đại Đầu Quỷ vừa nói:
- Tiểu tăng không thể người chết được.
Lỗ Trình cắp Đại Đầu Quỷ trổ Di Hình Cước Pháp băng ra ngoài gian nhà rông. Lỗ Trình quát lớn với Tiểu Vĩ:
- Vũ Văn huynh, chạy thôi! Thường Luân đâu thể cho Lỗ Trình thoát được liền lạng bộ toan chặng đường của Lỗ Trình. Thường Luân vừa lướt đến vừa dụng chưởng kình Hải Nộ Cuồng Phong tập kích Y ra chưởng bất ngờ thì nhận được sự bất ngờ. Mặc dù phải cắp Đại Đầu Quỷ, nhưng Lỗ Trình vẫn lướt qua Thường Luân một cách dễ dàng.
Tiểu Vĩ thấy Lỗ Trình thoát qua được Thường Luân cũng phấn chấn bọc hậu phía sau.
Lục Thái Mẫu tức giận quát:
- Các ngươi có thể chạy thoát khỏi tay ta à? Lục Thái Mẫu liền trổ Bát Quái Mê Tông Bộ rượt theo. Trong khi đó, Tiểu Vĩ và Lỗ Trình đã chạy được hai mươi trượng thì bất ngờ dừng bước.
Tay Lỗ Trình vẫn cắp Đại Đầu Quỷ.
Tai sao Lỗ Trình và Tiểu Vĩ không thoát chạy nữa mà lại đứng thần người ra vậy? Trước mặt hai người là một cỗ xe kỳ dị bằng gang đen xì. Cỗ xe như một con quái vật chắn ngang lối ra. Phía sau cỗ xe đó là một kiệu hoa lộng lẫy, bốn góc có bốn ả thị nữ đứng, họ khoát vẻ mặt trang nghiêm đến lạnh lùng.
-oOo-
Chương 39 Thất Độc Thư Sinh
Nguồn: nhanmonquan.com
Đả tự: VuHoai
Tiểu Vĩ quay sang Lỗ Trình:
- Lỗ hòa thượng ngươi đưa Đại Đầu Quỷ đi đi, để Vũ Văn Tiểu Vĩ ở lại.
Tiểu Vĩ vừa dứt lời thì Lục Thái Mẫu cũng đã lướt đến. Lục Thái Mẫu cũng đã lướt đến, Lục Thái Mẫu cũng sững sờ với cổ xe ngựa quái gở và chiếc kiệu hoa lộng lẫy.
Lục Thái Mẫu hừ nhạt rồi nói:
- Các ngươi cũng có đồng bọn đến ứng cứu à? Hừ, dù có trăm nhân mạng cũng không thoát đâu.
Lục Thái mẫu vừa nói vừa nhắm tiểu hòa thượng Lỗ Trình toan tập kích, nhưng một tiếng quát lanh lảnh cất lên:
- Dừng tay! Từ trong chiếu kiệu vén rèm bước ra chẳng phải ai xa lạ mà chính là Khắc Thủy Phượng.
Lục Thái Mẫu nhìn Khắc Thủy Phượng không chớp mắt, hai cánh môi của lão nương trề ra với một thái độ khinh miệt:
- Thì ra là ngươi. Lão nương tưởng ai xa lạ, không ngờ lại là đại dâm nữ Khắc Thủy Phượng. Khắc Thủy Phượng, ngươi đến đúng lúc lắm đó, lão nương sẽ xé xác ngươi để xem ngươi còn giữ ý niệm tranh giành hội kỳ với ta không.
Khắc Thủy Phượng vẫn giữ vẻ bình thản. Nàng cất giọng thật ôn nhu từ tốn:
- Khi ta đến đây thì ta đã có sự chuẩn bị trước rồi. Bây giờ bà lão già nua có thể nói cứng cỏi được đây, nhưng lúc nữa chẳng biết bà sẽ nói với bổn vương nữ thế nào.
Lục Thái Mẫu nạt ngang:
- Im mồm! Khắc Thủy Phượng vẫn không tỏ thái độ bất mãn ra ngoài. Nàng nhìn cỗ xe bằng gang nói như ra lệnh, nhưng lại bằng chất giọng rất ôn nhu:
- Thỉnh tướng pháp.
Lời của Khắc Thủy Phượng vừa dứt thì trong cỗ xe bằng gang một người vận đồ đen, đầu đội kim mão bước xuống. Mặc dù vận y trang vương triều nhưng vẻ mặt người đó không dấu những nét nham hiểm và tàn nhẫn.
Người đó bước thẳng đến Khắc Thủy Phượng, ôm quyền xá rồi cung kính nói:
- Tướng pháp phụng lệnh vương nữ.
Khắc Thủy Phượng khắt khe nói:
- Tướng pháp đã nghe Lục Thái Mẫu nói gì với ta rồi chứ?
- Bổn tướng pháp đã nghe, vương nữ chỉ lịnh.
Khắc Thủy Phượng cười nửa miệng, quay lại nhìn Lục Thái Mẫu:
- Lão bà Tiên Cung đã nhận ra tướng pháp của bổn cô nương là ai chứ? Lục Thái Mẫu ngay từ lúc vị tướng pháp của Khắc Thủy Phượng xuất hiện, mặt đã trang trọng vô cùng. Hình như Thái mẫu đã nhận ra thân thế của người đó nhưng vẫn còn ngờ ngợ.
Lục Thái Mẫu nheo mày đối nhãn với vị tướng pháp của Khắc Thủy Phượng:
- Lão đây đoán không lầm... Vị này là... là Thất Độc Thư Sinh.
Khắc Thủy Phượng gật đầu:
- Đúng như vậy. Vị tướng pháp của bổn vương nữ chính là Thất Độc Thư Sinh năm nào.
Lục Thái Mẫu vừa nghe Khắc Thủy Phượng nói, lùi ngay lại một bộ, miệng lẩm nhẩm:
- Thất Độc Thư Sinh đây sao? Thất Độc Thư Sinh quay lại Khắc Thủy Phượng:
- Vương nữ chỉ lịnh.
Khắc Thủy Phượng cười mỉm, nói với Thất Độc Thư Sinh:
- Tướng pháp hãy cho mọi người ở đây sáng mắt bằng cái chết của Lục Thái Mẫu. Mụ ta đáng chết lắm, nhưng trước khi mụ chui xuống địa ngục, ta có vài lời nói với mụ.
Lục Thái Mẫu căng thẳng đến cực độ, trong khi Khắc Thủy Phượng lại rất bình nhiên như lúc hội triều.
Khắc Thủy Phượng bước đến đứng đối mặt với Lục Thái Mẫu:
- Lục Thái Mẫu còn nhớ câu chuyện cách đây hai mươi năm chứ? Lục Thái Mẫu lắc đầu:
- Lão nương chẳng còn nhớ gì đâu.
- Không nhớ ta sẽ nhắc lại.
Khắc Thủy Phượng tằng hắng lấy giọng, cất tiếng thật ôn nhu:
- Hai mươi năm về trước, giang hồ đại loạn bởi bức tiểu đồ Mê Cung U Linh. Tất cả các cao thủ của bảy đại môn phái mang tiếng vì đại nghĩa của võ lâm mà muốn hủy bức tiểu đồ đó.
Nàng lắc đầu nói tiếp:
- Nghe thì rất hay, nhưng thật ra tất cả những cao thủ đó đều muốn đoạt tiểu đồ để vào U Linh Mê Cung đặng chiếm ngai vị độc tôn võ lâm.
Khắc Thủy Phượng hừ nhạt rồi nói tiếp:
- Chính vì tham vọng đê tiện kia mà các cao thủ đại phái đã tàn sát U Linh Môn. Trong cuộc tàn sát đẫm máu đó, một đứa con gái còn sống sót, chạy đến Tiên Cung.
Lục Thái Mẫu nheo mày:
- Thủy Phượng, ngươi chính là đứa bé gái đó.
Khắc Thủy Phượng gật đầu:
- Không sai.
Lục Thái Mẫu nhăn mặt:
- Ngươi còn sống à?
- Nếu Thủy Phượng không còn sống sao có cái ngày nay? Lục Thái Mẫu, bà mang tiếng là sư tỷ của mẫu thân ta, nhưng lại vì tình riêng mà thổ lộ bí mật U Linh Môn cho người tình Bát Thiên Vương, để rồi U Linh Môn phải chịu cảnh máu đổ thịt rơi. Khi Thủy Phượng chạy đến mụ, mụ còn tính giết ta để trừ cỏ tận gốc nữa mà.
Lục Thái Mẫu biến sắc:
- Thủy Phượng ngươi im đi! Khắc Thủy Phượng lắc đầu:
- Ta làm sao quên được cái ngày đó. Ta làm sao quên được mối hận ăn vào xương vào thịt của ta chứ. Và ta cũng làm sao quên được mụ, kẻ đã vì tình mà mang đến tấm thảm kịch cho toàn bộ song thân gia quyến của ta.
Giọng của nàng càng lúc càng trở nên cay đắng, khắt khe:
- Thủy Phượng đã thề, nếu còn sống sẽ san bằng tất cả các đại phái ở Trung Nguyên.
Và cái ngày phải đến đó nó đã đến.
Lục Thái Mẫu nghiêm giọng hỏi Khắc Thủy Phượng:
- Trước khi ngươi hành động, ta muốn hỏi một điều.
- Mụ nói di.
- Vì sao Thất Độc Thư Sinh lại là tướng pháp của ngươi? Khắc Thủy Phượng cười mỉm nhún vai đáp lời:
- Mụ vị tình thì Thất Độc Thư Sinh cũng vị tình.
Khắc Thủy Phượng nói xong chắp ta ra sau lưng quay lại cỗ kiệu. Nàng nói với Thất Độc Thư Sinh:
- Tướng pháp, đến lượt người đó.
- Tuân lệnh vương nữ.
Thất Độc Thư Sinh khoác bộ mặt như câu hồn sứ giả nơi diêm phủ bước ra đối mặt với Lục Thái Mẫu.
Thất Độc Thư Sinh cất tiếng nói thật lạnh lùng:
- Lục Thái Mẫu đã gặp ta thì biết phải làm gì chứ? Lục Thái Mẫu mặt biến sắc xanh như chàm:
- Mụ già này chưa muốn chết.
- Lịnh của vương nữ, mụ không được cãi.
Thất Độc Thư Sinh vừa nói vừa cau mày tỏ thái độ rất bất bình với Lục Thái Mẫu.
Thấy chẳng còn gì phải mất, cứ như Thất Độc Thư Sinh là sát tinh cấm kỵ của Lục Thái Mẫu, nên lời nói của Thất Độc Thư Sinh còn đọng trên hai vành môi dày thì Lục Thái Mẫu bất ngờ dụng thuật pháp Bát Quái Mê Tông Bộ áp sát tới, đồng thời phát tác tuyệt thức Khai Vân Tích Địa, miệng thì nói:
- Mụ chết thì ngươi cũng chết theo.
Như biết mình không thể nào thoát khỏi một cái chết thảm thiết, nên Thái mẫu vừa xuất thủ tấn công đã dùng đến mười hai thành chân âm, quyết một chưởng liều mạng với Thất Độc Thư Sinh.
Nhưng Lục Thái Mẫu chưa nhả kình thì Thất Độc Thư Sinh hú lên lanh lảnh. Tiếng hú của lão tướng pháp Qui Tư Quốc nghe ngỡ như tiếng kèn hiệu thôi thúc quân tướng xung trận.
Đến ngay cả Nhiếp Thần Quân, đại kỳ thủ có tuyệt pháp Quỷ Vực Thanh cũng ôm đầu lảo đảo.
Lục Thái Mẫu chưa kịp nhả kình, hai tay đã ôm đầu lảo đảo lùi lại. Lão nương ngồi bệt xuống đất trong tư thế kiết đà nhắm nghiền hai mắt vận công điều tức.
Hành động của Lục Thái Mẫu khiến Lỗ Trình và Tiểu Vĩ ngạc nhiên vô cùng. Tiếng hú vừa rồi của Thất Độc Thư Sinh đối với hai người chẳng có chút cảm nhận nó có oai lực chết chóc gì, mà tưởng như tiếng hú kia chỉ là tiếng huýt sáo bình thường, nhưng tại sao đối với Lục Thái Mẫu thì lại khác thưởng như vậy.
Tiểu Vĩ và Lỗ Trình không rời mắt khỏi Lục Thái Mẫu. Tiểu Vĩ vô tình nhìn xuống Đại Đầu Quỷ đang được Lỗ Trình quắp cũng thấy lão đang rung cầm cập. Hai mắt cứ lỏ tròn đến độ ngỡ hai con ngươi sắp lọt ra ngoài.
Trong lúc đó, Lục Thái Mẫu đã vận công đến cảnh giới tối thượng, trên đỉnh đầu Lục Thái Mẫu xuất hiện một làn khói lam bốc lên thẳng tắp, mồ hôi rịn ra khắp mặt Thái mẫu.
Thất Độc Thư Sinh đột nhiên ngửa mặt rít lên một tiếng nghe tợ tiếng heo kêu đêm.
Tiếng rít của lão tướng pháp Thất Độc Thư Sinh chẳng khác nào tiếng gọi hồn của của lũ âm binh nơi a tỳ.
Tiếng rít đó khiến Tiểu Vĩ lẫn Lỗ trình phải rùng mình ớn lạnh.
- Bộp...
Tiểu Vĩ lẫn Lỗ Trình há hốc miệng. Bởi thủ cấp của Lục Thái Mẫu đã vỡ toang. Nguyên thần bốc lên cuồn cuộn do Lục Thái Mẫu vận công quá độ.
Thấy cảnh tượng khủng khiếp đó, Lỗ Trình và Tiểu Vĩ bất giác thối lại ba bộ nhìn thi thể của Lục Thái Mẫu không chớp.
Tiểu Vĩ truyền âm nhập mật nói với Lỗ trình:
- Lỗ lão hòa thượng, ngươi hãy nhìn xem lão tiền bối Đại Đầu Quỷ.
Lỗ trình vội đỡ lấy Đại Đầu Quỷ.
Hơi thở của lão thật là yếu ớt. Nhưng lão cũng gượng nói:
- Hai người rất tốt, nhưng lão phu sống không được đâu. Ta chết trong khoảnh khắc nữa thôi. Hai người cố gắng rời khỏi đây mà tìm đến Quân Đạt.
Đại Đầu Quỷ thều thào, cố gắng nói:
- Nếu gặp được Quân Đạt, nói với y sư phụ của y đã chết, chết mà không ân hận. Ta không muốn Quân Đạt trở thành Xa Luân Vương, nhưng bây giờ không muốn cũng không được.
Tiểu Vĩ hỏi:
- Đại Đầu Quỷ tiền bối. Quân Đạt đã đi đâu?
- Tử cung, hay chính là U Linh Mê Cung. Hãy thả ta xuống đây đi.
Tiểu Vĩ thở dài, nhìn Lỗ Trình gật đầu:
- Lỗ hòa thượng.
Lỗ Trình như hiểu ý Tiểu Vĩ, đặt Đại Đầu Quỷ xuống đất.
Đại Đầu Quỷ nhướn mày. Nhưng đôi thần nhãn của lão như chẳng còn thần nữa:
- Hai người giúp Quân Đạt. Thất Độc Thư Sinh đã cấy Thất độc trùng vào mọi người rồi.
Ta sợ... ta sợ...
Nói đến đây thì ngũ quan của Đại Đầu Quỷ đều rịn máu. Lưỡi lão như thụt hẳn vào trong và hồn lìa khỏi xác.
Tiểu Vĩ truyền âm nói với Lỗ trình:
- Lỗ hòa thượng, chúng ta rời khỏi đây thôi.
Lỗ Trình khẽ gật đầu. Rồi cả hai dụng luôn khinh thuật thượng thặng. Lỗ Trình thì trổ Di Hình Cước Pháp còn Tiểu Vĩ thì dụng Thoát Bộ Hành Vân. Mặc dù cả hai đều muôn ly khai một cách bất ngờ, nhưng khi hai người vừa động thân thì một bóng người cắt ngang trên đầu họ, miệng thì quát:
- Hai ngươi tính bỏ đi đâu có được.
Người đứng chắn chính là Ngọc Diện Thư Sinh Thường Luân.
Thường Luân nhanh miệng nói với Khắc Thủy Phượng:
- Vương nữ cho phép tại hạ thu nạp hai gã này.
Khắc Thủy Phượng hơi cau mày.
Thường Luân nói tiếp:
- Bọn chúng là đồng bọn của Lục Thái Mẫu và Bạch Hạc Tiên Tử Tuyết Trâm. Chắc chắn bọn chúng biết bí mật hội kỳ.
Khắc Thủy Phượng sa sầm mặt:
- Thế thì ngươi hãy thu nạp hai người đó cho bổn vương nương.
- Tuân lệnh vương nữ.
Tiểu Vĩ truyền âm nói với Lỗ Trình:
- Lỗ hòa thượng để Thường Luân cho ta, ngươi hãy mau đi đi.
Lỗ Trình lưỡng lự.
Tiểu Vĩ như đọc được ý niệm của Lỗ Trình:
- Đại sự hôm nay phải có một người còn sống để nói với thiên hạ. Ngươi ở lại chẳng được tích sự gì.
Tiểu Vĩ vừa dứt lời thì thường Luân đã áp sát, vũ lộng song thủ phát tác tuyệt thức hải nộ cuống phong nhắm Tiểu Vĩ tập kích. Tiểu Vĩ xoạc chân, nhếch mép nói:
- Ta thử lại với nhau một chưởng vậy.
Tiểu Vĩ đánh ra mười Đại Chỉ Thiên mà đỡ thẳng vào thế chưởng mãnh liệt của Thường Luân.
- Ầm...
Bụi cát do dư kình phản Chương tạo ra bay mù mịt. Lỗ Trình liền nhân cơ hội đó dụng Di Hình Cước Pháp thoát đi nhanh không thể tưởng.
Tiểu Vĩ đón thẳng một đạo chưởng Hải Nộ Cuồng Phong của Thường Luân, lùi lại ba bộ, khí huyết nhộn nhào, đầu óc u u. Trong khi Thường Luân rít lên bằng giọng thật cay độc:
- Tiểu Vĩ, hôm nay Thường mỗ sẽ lấy mạng ngươi.
Thường Luân vừa nói vừa áp thẳng tới Tiểu Vĩ. Thân pháp của gã xoay tròn như chiếc bông vụ. Từ chiếc bông vụ của Thường Luân, từng đạo kình nhoang nhoáng phát ra tập kích thẳng vào Tiểu Vĩ.
Trong lòng Tiểu Vĩ vô cùng ngạc nhiên bởi sự tăng tiến không ngờ được của Thường Luân. Mới hôm nào đây Thường Luân không phải là đối thủ của Tiểu Vĩ, thế mà nay chỉ trong một thời gian tình thế đã đổi thay rồi. Đấu với Thường Luân mà Tiểu Vĩ ngỡ như mình đang tỷ thí với chính Phong Tình lão ma thì đúng hơn.
Ý niệm đó còn đọng trong đầu thì áp lực nội kình Hải Nộ Cuồng Phong nhu những cơn sóng ba đào phối hợp cùng lốc dữ ập đến.
Tiểu Vĩ nghiến răng, dựng mười đạo thiên ma chỉ đón thẳng lấy những đạo kình khốc liệt của Thường Luân.
- Ầm...
Đất dưới chân Tiểu Vĩ như nứt toác ra, cùng lúc cảm nhận mình bập bềnh bị sóng dữ cuốn trôi.
Trong tình thế đó Tiểu Vĩ vãn nghe tiếng cười gằn Thường Luân cùng lời nói của gã:
- Chính tay ta giết ngươi, ta đã mãn nguyện lắm.
Tiểu Vĩ ngỡ đâu mình sẽ gãy xương nát thịt thì lại cảm nhận có một khí kình đỡ lấy mình một cách nhẹ nhàng.
Người phát đạo khí kình đỡ Tiểu Vĩ chẳng ai khác mà chính là Thất Độc Thư Sinh.
Thường Luân thấy vậy, vội quay sang ôm quyền cung kính nói với Khắc Thủy Phượng:
- Vương nữ, hãy để tại hạ thâu nạp gã này.
Khắc Thủy Phượng nheo mày, tỏ thái độ giận dữ. Nàng gằn giọng nói từng tiếng:
- Ta lịnh cho ngươi thâu nạp chứ không lịnh cho ngươi sát tử vị công tử kia. Ngươi hiểu lệnh của bổn vương chứ? Thường Luân cúi đầu:
- Thường Luân biết lỗi. Vương nương miễn thứ! Khắc Thủy Phượng hừ nhạt một tiếng, đóng luôn rèm kiệu. Ngồi trong kiệu nàng nói ra:
- Tướng pháp, ai theo ta thì sống, ai chống ta thì cứ giết không tha. Chúng ta về Tiên Cung!
-oOo-
Chương 40 Tối Độc Phụ Nhân Tâm
Nguồn: nhanmonquan.com
Đả tự: ThiếtThủ
Ngồi trong gian thủy tạ, với mái vòm hình tam giác. Khắc Thủy Phượng ngắm vầng trăng tròn treo trên bầu trời cao với vẻ mặt đăm chiêu tư lự. Nàng như kẻ đang mơ màng sống trong hoài tưởng. Đứng dưới bậc tam cấp, vây quanh gian thủy xá là bốn ả thị nữ. Bốn người đó như hiểu ý chủ nhân mà giữ sự im lặng cho nàng.
Khắc Thủy Phượng bưng tách trà, nhưng không uống mà khẽ thở dài. Tiếng thở ra của nàng nghe thật buồn tẻ và ảo não.
Một thị nữ xuất hiện tiến thẳng đến gian thủy xá. Ả thị nữ quỳ xuống:
- Khấu kiến vương nữ.
Khắc Thủy Phượng quay mặt nhìn người thị nữ đó:
- Có chuyện gì?
- Khải bẩm vương nữ, Thường Luân công tử cầu kiến.
Khắc Thủy Phượng cau mày:
- Gã cần gặp ta có chuyện gì?
- Thường công tử nói có chuyện hệ trọng.
Khắc Thủy Phượng cười mỉm:
- Y có chuyện với bổn nương à?
- Thưa vâng.
Khắc Thủy Phượng khoát tay:
- Nói với gã bổn vương nương không muốn tiếp ai lúc này. Nếu có chuyện gì cần kíp, ngày mai gặp bổn vương nương ở đại điện Tiên cung.
- Thưa vâng.
Ả thị nữ toan quay bước thì Khắc Thủ Phượng gọi giật lại:
- Khoan đi!
- Vương nương chỉ giáo.
- Ta nghe báo Mạc Tả Quân và Phùng Kỳ đã quay về, vậy còn Ỷ Lan có đi cùng không? Ả thị nữ quỳ xuống cung kính nói:
- Dạ, hai người đó đã quay về, nhưng Ỷ Lan thì không. Nhưng Thường công tử nói cầu kiến vương nương vì chuyện Ỷ Lan.
Đôi mày vòng nguyệt của Khắc Thủy Phượng cau hẳn lại. Nàng đứng lên bước ra mái hiên hỏi ả thị nữ:
- Thường công tử cầu kiến bổn vương nương vì chuyện của Ỷ Lan?
- Thưa vâng.
Khắc Thủy Phượng nhìn vầng trăng trên cao:
- Cho y vào.
Ả thị nữ lui trở ra. Một lúc sau cùng với Ngọc Diện Thư Sinh Thường Luân bước vào.
Thường Luân từ tốn ôm quyền xá Khắc Thủy Phượng.
Khắc Thủy Phượng khoang tay trước ngực nói:
- Thường công tử muốn gặp bổn vương nương vì muốn báo cho ta biết tin tức của Ỷ Lan?
- Bẩm vương nữ, Thường mỗ muốn bẩm báo về Ỷ Lan.
Thường Luân liếc mắt đảo qua những thị nữ hầu chung quanh Khắc Thủy Phượng.
Khắc Thủy Phượng như hiểu ý Thường Luân liền khoát tay nói với bọn thị nữ:
- Cho các ngươi lui! Tất cả bọn thị nữ đều lui hết trở ra.
Khắc Thủy Phượng nhìn lại Thường Luân rồi quay vào thủy xá. Nàng chỉ chiếc ghế đối diện:
- Ngươi ngồi xuống đây.
- Tạ ơn vương nương.
Thường Luân ngồi xuống chiếc đon đối mặt với Khắc Thủy Phượng.
Khắc Thủy Phượng nhìn thẳng vào mặt gã hỏi:
- Ỷ Lan đang ở đâu?
- Bất cứ lúc nào thuộc hạ cũng có thể đưa nàng ta đến hầu kiến vương nương.
Khắc Thủy Phượng gật đầu:
- Thế thì tốt lắm.
Thường Luân mỉm cười:
- Bẩm vương nương, thuộc hạ có một chuyện này không biết có nên nói ra không.
- Ngươi cứ nói.
Khắc Thủy Phượng rót trà ra chén của mình. Nàng nhìn chén trà, chờ đợi Thường Luân nói.
Thường Luân lấy giọng thật ôn tồn từ tốn nói:
- Thuộc hạ vô tình biết được Ỷ Lan tiểu thư vào Trung Nguyên với mục đích tìm cao thủ đối phó với vương nương.
Khắc Thủy Phượng nheo mày:
- Ngươi nghe tin này từ ai?
- Từ chính miệng của Ỷ Lan nói cho thuộc hạ biết.
Thường Luân thở dài một tiếng. Bất ngờ đứng lên kéo ghế rồi quỳ xuống:
- Xin vương nương thứ tội!
- Tại sao Thường công tử lại xin tội với bổn vương nương. Ta đâu thấy ngươi đắc tội gì?
- Thuộc hạ biết mình đắc tội với vương nương. Mặc dù tội đó chưa thực hiện nhưng thuộc hạ thấy bứt rứt vô cùng.
- Thường công tử đứng lên đi! Khắc Thủy Phượng chờ cho Thường Luân đứng hẳn lên rồi mới hỏi:
- Thật ra tâm của Thường công tử bứt rứt vì chuyện gì?
- Thuộc ha không dám dấu vương nương. Thuộc hạ chính là người được Ỷ Lan tiểu thư tín cẩn thỉnh cầu về vương quốc để sát hại vương nương.
Mặt Khắc Thủy Phượng sa sầm xuống:
- Ngươi nói mình chính là kẻ được Ỷ Lan đưa về Quy Tư Quốc để sát tử bổn vương nương? Thường Luân thấy vẻ mặt bất nhẫn của Khắc Thủy Phượng vội quỳ xuống lần nữa. Y lí nhí nói:
- Vương nương... thuộc hạ có mắt như mù.
Khắc Thủy Phượng lắc đầu:
- Đứng lên đi!
- Thuộc hạ không dám đứng lên.
Khắc Thủy Phượng thở dài:
- Thường Luân, sự thật như thế nào? Thường Luân ngẩng lên nhìn Khắc Thủy Phượng:
- Sự thật do thuộc hạ quá tin vào lời Ỷ Lan thôi. Thị đã nói với thuộc hạ về sự mất tích của cha nàng và nghi ngờ vương nương chính là thủ phạm, nên mới thân hành vào Trung Nguyên để tìm cao thủ trở về Quy Tư quốc truy xét. Thuộc ha vô tình bị thị dùng lời ngon tiếng ngọt, nhưng... nhưng khi diện kiến với vương nương, thuộc hạ mới biết được những lời của Ỷ Lan đều là bịa đặt, nhằm mục đích cướp lấy ngai vị vương nữ của vương nương. Thuộc hạ biết được mục đích bỉ ổi của thị, trong lòng canh cánh, vừa lo cho vương nương, vừa tự vấn mà hổ thẹn với mình, nên mới quyết định đến khấu kiến với vương nương mà nói ra tất cả. Mong vương nương thứ tội.
Thường Luân vừa nói vừa dập đầu xuống sàn gạch. Những tiếng cốp cốp vang lên mỗi khi đầu Thường Luân dập xuống sàn thủy xá.
Khắc Thủy Phượng thở dài:
- Thôi thôi. Bổn vương nương hiểu Thường công tử rồi, người đừng làm vậy nữa.
Thường Luân ngẩng mặt nhìn lên:
- Thuộc hạ có chết cũng không oán tiếc. Chỉ tiếc sao được diện ngộ với vương nương quá muộn màng.
Khắc Thủy Phượng đỡ Thường Luân đứng lên.
Khắc Thủy Phượng chỉ vào chiếc đôn:
- Ngồi xuống đây cùng uống trà với Thủy Phượng.
- Thuộc hạ không dám.
- Đừng khách sáo. Tấm lòng của Thường công tử khiến Thủy Phượng này cảm kích vô cùng.
Thường Luân được lời của Khắc Thủy Phượng, mặt y phấn khích rạng rỡ hẳn lên.
Thương Luân ngồi xuống chiếc đôn đối mặt với Khắc Thúy Phượng.
Khắc Thủy Phượng rót trà ra chén:
- Mời Thường công tử!
- Tạ ơn vương nương! Khắc Thủy Phượng mỉm cười:
- Công tử khách sáo quá.
Thường Luân bưng chén trà nhấp một ngụm nhỏ rồi đặt chén xuống bàn. Y nhìn Khắc Thủy Phượng, từ tốn nói:
- Thường Luân có phúc mới được ngồi uống trà với vương nương.
Khắc Thủy Phượng nhìn thẳng vào mặt Thường Luân:
- Có phúc thì công tử mới được ngồi uống trà với bổn vương nương sao?
- Vương nương minh xét, Thường thuộc hạ không hề gian dối với lòng mình.
- Bổn vương nương tự nhìn được người.
Khắc Thủy Phượng nhìn thẳng vào mắt Thường Luân:
- Bổn vương nương nghe nói Thường công tử là thuộc hạ của Phong Tình Cổ Thi lão ma.
Người đại đồ đệ duy nhất mà lão ma đó truyền võ công lẫn công lực. Có đúng vậy không?
- Quả đúng Thường thuộc hạ là đại đồ đệ của Phong sư phụ.
Thường Luân lưỡng lự.
Khắc Thủy Phượng mỉm cười nói:
- Bổn vương nghe đồn đại, Phong Tình Cổ Thi nhận đệ tử nhưng không bao giờ truyền thụ võ công. Mà chỉ bắt những đệ tử phục dịch cho lão. Thậm chí đệ tử có bị kẻ khác giết chết, lão cũng bàng quan không màng đến, nhưng riêng Thường công tử thì lại được Phong Tình lão ma ưu ái. Có lẽ công tử là truyền nhân duy nhất, vừa học được võ công, vừa học được tính khí phong tình của sư phụ.
Thường Luân thở dài. Y lắc đầu nói:
- Vương nương biết tất cả. Quả đúng như vương nương nói. Phong Tình sư phụ nhận đệ tử chỉ để phục dịch người mà thôi, nhưng Thường Luân lại là một ngoại lệ mà từ trước đến nay Phong Tình sư phụ không bao giờ có ngoại lệ đó. Tuy nhiên Thường Luân chỉ thụ giáo võ công và nội lực của người chứ không học tính khí của người.
- Vậy sao? Vậy công tử làm sao thụ giáo được võ công lẫn nội lực của lão ma đầu đó? Nàng lắc đầu:
- Phong Tình Cổ Thi không dễ gì truyền võ công và nội lực cho ai đâu.
- Nhưng Phong Tình Cổ Thi đã tự nguyện dẫn truyền cho Thường Luân võ công và nội lực của người.
- Lão đổi tính khí từ bao giờ vậy? Hay chỉ đối với Thường Luân công tử lão ưu ái hơn.
- Thường Luân cũng chẳng nhận được sự ưu ái của sư phụ đâu. Thường Luân được như thế này là có nguyên nhân.
- Nguyên nhân gì? Thường Luân thở dài tỏ vẻ tư lự:
- Nói ra thật hổ thẹn.
- Nếu như bổn vương nương muốn nghe công tử có nói được không?
- Vương nương muốn nghe Thường Luân phải nói. Bởi vương nương là người đầu tiên vừa diện kiến Thường Luân đã tôn sùng.
Khắc Thủy Phượng gật đầu:
- Tốt lắm. Nếu như thật sự công tử nói bằng tâm của mình thì nhất định khi bổn vương nương hoàn thành tâm nguyện, tương lai của công tử không nhỏ.
- Đa tạ vương nương.
Thường Luân đặt tay lên bàn:
- Tại thành Dương Châu có kỹ lầu Lạc hoa viên. Trong kỹ lâu có một kỹ nữ tên là Hà Á Tiên. Người này sư phụ rất yêu thương, và Á Tiên cũng yêu thương sư phụ. Cuộc tình của hai người đẹp như mơ, như trăng, nhưng chính Vũ Văn Tiểu Vĩ đã phá bức tranh tình yêu đó. Sư phụ hận Tiểu Vĩ, nhưng nếu người tự tay lấy mạng gã hóa ra chẳng còn gì hai chữ Phong Tình. Còn với Thường thuộc hạ lúc bấy giờ đâu phải là đối thủ của Tiểu Vĩ. Dù có rửa nhục cho thầy cũng không được, vì nguyên nhân đó mà Phong Tình sư phụ mới truyền võ công cho thuộc hạ ngược lại Thường Luân nguyện phải lấy đầu Tiểu Vĩ để rửa nhục.
- Thường công tử đã thực hiện lời thề với Phong Tình lão ma chưa?
- Bửa trước ở trấn Hàm Đàm nếu không có vương nương thì Tiểu Vĩ đã chết bởi song thủ của thuộc hạ.
Khắc Thủy Phượng mỉm cười với Thường Luân. Nàng ôn nhu nói:
- Phong Tình Cổ Thi lão ma có được một đệ tử như Thường công tử, lão còn nhiều phúc.
- Thường Luân dù chẳng may là đệ tử của Phong Tình sư phụ nhưng vẫn giữ nghĩa thầy trò dù có bị sư phụ đối xử như thế nào.
- Thủy Phượng kính người có nghĩa tôn sư.
Nàng đổi giọng thật nghiêm:
- Công tử đã nói bổn vương nương là người công tử sùng kính nhất khi vừa diện ngộ?
- Thường thuộc hạ nói bằng tấm lòng của mình. Chính sự sùng kính đó thôi thúc Thường Luân đến khấu kiến vương nương, mặc dù biết rằng những gì mình nói ra có thể khiến vương nương tức giận mà dụng thuật Quỷ Âm Lôi Thanh Khúc đẩy lũ độc vật giết chết mình.
Thường Luân cúi mặt nhìn xuống. Y thở ra rồi nói thật khẽ:
- Nhưng dù có chết, Thường Luân cũng phải đến để tâm mình không bứt rứt.
- Thủy Phượng hiểu tâm của công tử.
Nàng bưng chén trà nhấp một ngụm rồi đặt xuống, nhìn thẳng vào mặt Thường Luân:
- Nếu như bây giờ bổn vương nương lịnh cho Thường công tử mang thủ cấp của Ỷ Lan đến đây, người có thực hiện mệnh lệnh của ta không? Thường Luân gật đầu:
- Bây giờ vương nương có sai thuộc hạ nhảy vào lửa, hay chết trong rừng đao rừng kiếm Thường Luân cũng không từ.
- Tốt lắm! Bổn vương nương muốn công tử đưa Ỷ Lan và thạch ngục để ta hành xử.
Thường Luân đứng dậy:
- Thuộc hạ tuân lệnh vương nương.
Thường Luân ôm quyền xá Khắc Thủy Phượng:
- Thuộc hạ cáo từ! Khắc Thủy Phượng gật đầu:
- Thường công tử đi đi! Khắc Thủy Phượng tiễn Thường Luân ra đến mái hiên gian thủy xá. Thường Luân quay lại xá nàng, từ tốn nói:
- Vương nương bảo trọng.
- Ta ghi nhận tấm lòng của công tử.
Khắc Thủy Phượng chờ cho Thường Luân đi khuất mới lớn tiếng gọi:
- Xuân Xuân! Thu Thu! Hai ả thị nữ xuất hiện đến hầu trước mặt nàng.
Khắc Thủy Phượng chỉ về hướng Thường Luân vừa bỏ đi, nghiêm giọng ban phát mệnh lệnh:
- Ta giao cho hai ngươi theo dõi hành tung của Thường Luân. Tất cả mọi hành động của gã đều không được bỏ xót và trình báo với ta.
- Thưa vâng.
Khắc Thủy Phượng khoát tay:
- Đi đi! Đừng cho y biết hai ngươi theo dõi hành tung của y.
- Tuân lệnh vương nương! Xuân Xuân và Thu Thu đi rồi, Khắc Thủy Phượng mới khẽ thở dài một tiếng.
Nàng nhìn theo bóng hai ả thị nữ mà nói bâng quơ:
- Ta rất tiếc ngươi là đồ đệ của Phong Tình Lão ma nên không thể tin ngươi được.
Khắc Thủy Phượng toan quay trở vào nhà thủy xá thì thấy thấp thoáng xa xa có bóng người với bộ pháp di hành, phiêu diêu cực kỳ ảo diệu. Bóng người đó thoáng một cái đã mất hút về hướng thạch ngục.
Khắc Thủy Phượng cau mày nghĩ thầm:
- "Không có lịnh của ta, ai dám thâm nhập vào khu vực thạch ngục?" Khắc Thủy Phượng vừa nghĩ vừa trổ khinh thuật lướt ra ngoài gian thủy xá, băng về hướng khu vực thạch ngục. Nàng vừa lướt đi vừa nghĩ ngợi:
- "Kẻ có khinh công cao siêu như vậy trên giang hồ bây giờ chỉ có Hàn Quân Đạt. Phải chăng người đó chính là Hàn Quan Đạt?" Ý niệm đó khiến Khắc Thủy Phượng nôn nao vô cùng.
-oOo-
|