Chương 41
Nguồn: nhanmonquan.com
Đả tự: Dạ Khách
Khắc Thủy Phượng vào khu vực thạch ngục. Bên trong không có động tịnh gì khiến nàng cũng ngạc nhiên vô cùng. Khắc Thủy Phượng nhủ thầm:
- "Chẳng lẽ mình hoa mắt sao?" Nàng tiến thẳng đến cửa vào ngục thất. Hai gã gác cửa vừa thấy Khắc Thủy Phượng vội quỳ xụp xuống.
Cả hai cùng nói:
- Thuộc hạ bái kiến vương nương.
Khắc Thủy Phượng lạnh nhạt nói:
- Đứng lên đi! Cả hai đứng lên. Khắc Thủy Phượng hỏi:
- Hai ngươi đứng gác ở đây lâu chưa? Tên đứng bên trái nói:
- Hai thuộc nhân đã đứng gác ở đây từ canh tí đến bây giờ.
- Tốt lắm. Vậy hai ngươi có thấy gì không? Cả hai nghe Khắc Thủy Phượng hỏi, ngơ ngác một lúc rồi lắc đầu.
Tên đứng bên trái lại trả lời nàng:
- Thuộc nhân không thấy gì cả.
- Có ai đến đây không? Cả hai lại lắc đầu:
- Dạ không.
Khắc Thủy Phượng cau mày:
- Không có ai đến à?
- Thưa vâng. Trong phạm vi thạch ngục vương nương đã cho chỉ dụ khi nào có lịnh của vương nương mới cho vào. Nên không một ai được phép vào cả.
- Như vậy thì tốt, nhưng bổn vương nương cảm thấy có điều gì đó rất lạ.
Hai gã giám ngục nhìn nhau.
Khắc Thủy Phượng cảm nhận thấy hai gã này như có điều gì đó nhưng lại lưỡng lự không dám nói. Nàng nghiêm mặt hỏi:
- Hai ngươi có điều gì không tiện nói phải không? Cả hai cùng lắc đầu.
Tên bên trái nheo mày:
- Khởi bẩm vương nương, lúc nãy thuộc nhân cảm nhận một ngọn gió rất nhẹ lướt qua hai chúng tôi. Mà ngọn gió này kỳ quái lắm nên chúng tôi đang đàm luận. Có thể ngọn gió kia là bóng ma oan hồn nào đó muốn trêu ghẹo.
Khắc Thủy Phượng hừ nhạt một tiếng:
- Đúng là có kẻ thâm nhập vào thạch ngục.
Khắc Thủy Phượng vừa nói vừa đẩy hai gã giám ngục qua hai bên:
- Tránh ra! Nàng vừa dứt lời thì từ trong thạch ngục tiểu hòa thượng Lỗ Trình kè Vũ Văn Tiểu Vĩ băng ra. Lỗ Trình dụng Di Hình Cước Pháp nên hai gã giám ngục mới không phát hiện được hành tung.
Hai gã giám ngục giờ mới phát hiện ra có người đã đột nhập vào thạch ngục, liền cất tiếng thét lanh lảnh:
- Vương nương, có thích khách! Nhanh như cắt cả hai đồng loạt rút pháo hiệu bắn lên bầu trời đêm.
Lỗ Trình kè Tiểu Vĩ phi thân ra đến cửa chạm trán với Khắc Thủy Phượng đứng chắn ngang lối đi, phải dừng lại.
Khắc Thủy Phượng cau mày:
- Thì ra là tiểu hòa thượng Long Thiền Tự.
Lỗ Trình thở dài, nhìn Khắc Thủy Phượng nói:
- Tiểu tăng mạo phạm xâm nhập thạch ngục chỉ để cứu Vũ Văn huynh chứ không có ý chống lại vương nương.
Khắc Thủy Phượng hừ nhạt:
- Tự tiện xâm phạm thạch ngục cứu người, tiểu hòa thượng đáng tội chết lắm.
Cùng với lời của Khắc Thủy Phượng thì những cao thủ của nàng đã kéo đến. Trong những người đó có cả Nhiếp Thần Quân, Ma Thần Cát Giã và tất nhiên không thể không có Thường Luân.
Thường Luân thấy Lỗ Trình kè Tiểu Vĩ mặt sa sầm, bước ra ôm quyền xá Khắc Thủy Phượng, nói:
- Vương nương, tên tiểu hòa thượng này là kẻ đồng hội đồng thuyền với Vũ Văn Tiểu Vĩ.
Thuộc hạ xin vương nương cho lịnh để thuộc hạ thu nạp y.
Lỗ Trình thấy Thường Luân, máu giận đã sôi sùng sục:
- Thường công tử mà có thể thu nạp được tiểu tăng à? Lỗ Trình e rằng ngươi chẳng có bản lĩnh đó đâu.
Tiểu Vĩ bặm môi, gượng đứng. Nhìn qua Lỗ Trình, Tiểu Vĩ truyền âm nói:
- Tiểu hòa thượng cứu ta lần này không xong rồi. Lần khác ngươi đến vậy nhé.
Lỗ Trình quay lại Tiểu Vĩ:
- Vũ Văn huynh.
Tiểu Vĩ vẫn giữ khuôn mặt hài hước:
- Ngươi có thể rời khỏi đây bằng bộ pháp Di Hình nhưng đem Tiểu Vĩ theo trong lúc ta chẳng thể nào vận công được chỉ là một gánh nặng cho tiểu hòa thượng thôi. Hy vọng lần sau tiểu hòa thượng đến Tiểu Vĩ sẽ cùng đi với ngươi.
Tiểu Vĩ quay lại Khắc Thủy Phượng:
- Vương nương, tiểu hòa thượng Lỗ Trình vốn là bằng hữu thâm giao với tại hạ. Y lại có biệt tài nấu món đắc khẩu, nay đã nấu rồi nhưng thiếu tại hạ nên mới mạo muội xâm nhập thạch ngục đưa tại hạ ra chỉ để thưởng thức món ăn đó thôi.
Nghe Tiểu Vĩ nói, Khắc Thủy Phượng không nhịn được cười. Mặc dù vậy nàng cũng chỉ mím môi cười mỉm:
- Ngươi nói nghe hay lắm đó. Nếu gã tiểu hòa thượng này chỉ muốn thỉnh ngươi dùng món đắc khẩu sao không đến xin với bổn vương nương? Tiểu Vĩ cười mỉm nói:
- Vương nương không biết, món đắc khẩu của tiểu hòa thượng được nấu bằng thịt khuyển hoang. Nói cho vương nương biết thì bất tiện quá.
Tiểu Vĩ vừa dứt lời thì Thường Luân chen vào:
- Vương nương đừng nghe những lời xàm ngôn của Tiểu Vĩ. Thường thuộc hạ sẽ thu nạp gã tiểu hòa thượng cho vương nương.
Y vừa dứt lời thì đồng lúc toan phi thân áp sát Lỗ Trình để tập kích, Nhưng Nhiếp Thần Quân đã cản Thường Luân lại. Lão hướng mắt về phía Khắc Thủy Phượng:
- Vương nương, hãy để tên này cho lão thu nạp.
Khắc Thủy Phượng nhìn Nhiếp Thần Quân gật đầu:
- Lão thần quân hãy ra tay đi.
- Tuân lệnh vương nương.
Nhiếp Thần Quân liền vận công áp sát đến Lỗ Trình. Lão vung song thủ đánh dứ tới.
Trảo công chộp vào yết hầu Lỗ Trình, chưởng pháp thì công kích Đan Điền. Thế công của lão Nhiếp Thần Quân quả là lợi hại vô cùng, cứ nhìn lão xem Lỗ Trình là kẻ đại thù bất cộng đái thiên nên mới vừa nhập trận đã đụng đến sát chiêu.
Nhưng trong cuộc đấu thì lại khác hẳn. Mặc dù đòn công của lão Nhiếp Thần Quân có hiểm độc, nhưng Lỗ Trình tuyệt nhiên không hề cảm nhận có lực kình vây hãm mình mà lại nghe Nhiếp Thần Quân truyền âm nhập mật nói:
- "Lỗ Trình, ngươi hãy mau thoát đi. Hãy đến các đại phái thông báo con trăng này là U Linh Môn sẽ đến đòi nợ máu. Tiểu Vĩ để lão phu tìm cách cứu cho. Nhứt thời tính mạng của y chưa bị đe dọa đâu." Lỗ Trình ngạc nhiên vô cùng khi nghe những lời của Nhiếp Thần Quân. Mặc dù ngạc nhiên nhưng trí mẫn thông tuệ hơn người, liền nhận ra ngay Nhiếp Thần Quân có ý giúp mình.
Nhận ra được điều đó, Lỗ Trình liền không tránh né trảo thủ và chưởng pháp của Nhiếp Thần Quân mà dụng luôn trảo lẫn chưởng đón lấy thế công của lão.
Hai người nhanh chóng biến hóa cuộc đấu chiêu thành đấu lực nhưng thật ra chẳng đấu gì cả.
Nhiếp Thần Quân vận công truyền âm nói tiếp:
- "Lỗ hòa thượng, ngươi khá lắm. Chung quanh ngươi tất cả những người này đã bị trúng cửu độc trùng, ngay cả Tiểu Vĩ cũng vậy, không thể thoát được đâu. Muốn hóa giải cửu độc trùng phải có thuốc giải của Thất Độc Thư Sinh, gã đó mới là kẻ đáng sợ. Nên ngươi hãy đi đi." Lỗ Trình truyền âm đáp lại:
- "Tiểu tăng xin ghi nhận lời của lão Thần Quân. Lão Thần Quân chăm sóc giùm Tiểu Vĩ."
- Tiểu hòa thượng yên tâm. Lão phu sẽ giúp gã như ngươi đã từng giúp lão ở Long Thiên tự.
- Tiểu tăng sẽ nhớ cái ơn này của lão Thần Quân.
- Ngươi đi đi nghe. Yên tâm, lão không để cho tên Thường Luân ám hại Tiểu Vĩ đâu.
- Có lão Thần Quân, tiểu tăng yên tâm rồi.
- Lão phu hứa với tiểu hòa thượng. Ngươi đi nhé, ráng bảo trọng.
Nhiếp Thần Quân nói xong, quát lên một tiếng thật lớn:
- Tiểu hòa thượng nằm xuống.
Mặc dù lão quát thét như vậy, song lại dụng nội lực của bản thân đẩy tiểu hòa thường Lỗ Trình cuốn đi như một chiếc lá phiêu diêu bay theo chiều gió.
Nhiếp Thần Quân cười mỉm, vì Lỗ Trình đã được lão dùng nội kình đẩy vượt qua vòng cao thủ đang vây quanh. Lão thầm nghĩ:
- "Có là quỷ cũng không đoán được là ta và Lỗ Trình đóng kịch với nhau nữa." Ý nghĩ đó còn đọng trong đầu Nhiếp Thần Quân thì lão nghe chưởng khí phát ra ngay bên ngoài vòng cao thủ.
"Bộp..." Lỗ Trình rú lên:
- Ui cha! Cùng với tiếng thốt của Lỗ Trình thì thân ảnh của tiểu hòa thượng chẳng khác nào viên cuội từ bên ngoài bị quẳng vào trong, rơi ngay xuống trước mặt Nhiếp Thần Quân.
"Bịch..." Lỗ Trình ẹo người đứng lên.
Nhiếp Thần Quân biến sắc quay ngoái lại.
Từ bên ngoài vòng rào, Thất Độc Thư Sinh chắp tay sau lưng thả bước vào.
Thất Độc Thư Sinh nhìn lão Nhiếp Thần Quân và Lỗ Trình nói:
- Những lời truyền âm nhập mật của lão Thần Quân và tên sãi nhỏ kia ở đây không ai nghe, nhưng bổn pháp tướng thì không thể không nghe.
Nhiếp Thần Quân biến hẳn sắc diện. Lão thở ra nói với Lỗ Trình:
- Xem như lão đã chết rồi.
Thất Độc Thư Sinh quay lại Khắc Thủy Phượng, ôm quyền nói:
- Vương nữ, đối với kẻ có ý phản bội vương nữ thì có đáng chết không? Khắc Thủy Phượng nhìn Nhiếp Thần Quân:
- Lão Thần Quân, lão có thừa nhận lời nói của tướng pháp không? Nhiếp Thần Quân thở dài:
- Lão phu thừa nhận đã muốn cho Lỗ hòa thượng thoát đi.
- Vậy là lão đã phản bội bổn vương nương. Lão biết tự xử như thế nào rồi chứ? Nhiếp Thần Quân cúi đầu.
Lỗ Trình đứng lên:
- Vương nương, không có lão Thần Quân thì Lỗ Trình vẫn có thể dụng Di Hình Cước thoát đi được.
Khắc Thủy Phượng liếc Thất Độc Thư Sinh.
Thất Độc Thư Sinh nheo mày lắc đầu:
- Bộ pháp Di Hình Cước có thể đắc dụng với bất cứ cao thủ nào ngoài giang hồ nhưng với bổn tướng pháp thì nó chẳng là gì đâu.
Thất Độc Thư Sinh nhìn Khắc Thủy Phượng:
- Tội phản bội thì phải xử theo tội chết.
Khắc Thủy Phượng gật đầu, nhìn lão Nhiếp Thần Quân:
- Lão Thần Quân muốn tự xử hay muốn tướng pháp của U Linh Môn xử lão? Nhiếp Thần Quân thở hắt ra rồi khẳng khái nói:
- Lão phu tự xử, nhưng xin vương nương tha cho tiểu hòa thượng.
- Quyết định đó của bổn vương nương. Lão tự xử đi.
Nhiếp Thần Quân quay sang Lỗ Trình:
- Lão phu đi trước đây.
Nhiếp Thần Quân nói xong, liền giơ chưởng tự vỗ vào đầu mình.
Lỗ Trình thấy lão tự sát nhưng không kịp cản tay lão Thần Quân, mà chỉ nghe một âm thanh khô khốc phát ra. Thủ cấp của lão Thần Quân đã bị vỡ ra do chính tay lão tự đập vào đầu.
Lỗ Trình đỡ lấy thân ảnh của lão Thần Quân:
- Lão Thần Quân...
Lỗ Trình bặm môi. Khi ngẩng lên nhìn Khắc Thủy Phượng thì y đã cắn đứt vành môi dưới, máu tươi rịn ra hai bên mép. Lỗ Trình nghiêm giọng nói:
- Các ngươi ác quá, coi mạng ngươi như cỏ rác. Khi chết sẽ xuống A Tỳ mà sống trong tầng địa ngục thứ mười.
Thường Luân nói xen vào:
- Tiểu hòa thượng gần chết mà còn khoác lác. Để ta đưa ngươi theo về với lão già phản bội kia.
Thường Luân vừa bước tới một bộ thì Tiểu Vĩ bước ra đối mặt với gã:
- Ngươi thích mạng của Vũ Văn Tiểu Vĩ hơn mạng của tiểu hòa thượng Lỗ Trình mà.
Khắc Thủy Phượng khoát tay, cười mỉm:
- Được rồi.
Thường Luân nghe nàng lên tiếng vội quay lại:
- Xin vương nương cho chỉ dụ.
Khắc Thủy Phượng nhìn Lỗ Trình:
- Ngươi đến đây chỉ vì cái món đắc khẩu muốn Vũ Văn Tiểu Vĩ thưởng thức, bổn vương nương suy cho cùng, cho phá lệ lần này. Bổn vương nương cho ngươi rời khỏi đây đó.
Khắc Thủy Phượng khe khắt nói tiếp:
- Bổn vương nương thừa biết ngươi sẽ thông báo cho tất cả các đại phái của Trung Nguyên hợp lực đối phó với U Linh Môn. Điều đó cũng tốt thôi.
Nàng khoát tay:
- Đi đi! Lỗ Trình lưỡng lự, hỏi lại Khắc Thủy Phượng:
- Tiểu tăng đi rồi vương nương sẽ hành xử với Vũ Văn Tiểu Vĩ như thế nào?
- Bổn vương nương cho tiểu hòa thường rời khỏi đây là tốt lắm rồi. Đi đi! Lỗ Trình thở dài quay lại Tiểu Vĩ:
- Vũ Văn huynh bảo trọng.
- Ngươi yên tâm.
Tiểu Vĩ liền hướng về phía Thường Luân:
- Khi nào gã Thường Luân này thay thế vương nương thì ta mới có thể nguy đến tính mạng. Tiểu hòa thượng hãy bảo trọng.
- Tiểu Vĩ bảo trọng.
- Đừng lo cho Tiểu Vĩ.
Lỗ Trình quay lại Khắc Thủy Phượng:
- Đa tạ vương nương đã cho tiểu tăng một sinh lộ.
Lỗ Trình thở ra rồi thong dong bước thẳng về phía Thất Độc Thư Sinh. Mặc dù biết Thất Độc Thư Sinh là cao thủ lợi hại nhất trong tất cả những người vây quanh mình, nhưng Lỗ Trình vẫn hướng về Thất Độc Thư Sinh mà bước ra. Lỗ Trình nghĩ:
- Mặc dù vương nương cho mình một sinh lộ nhưng Thất Độc Thư Sinh phản lịnh thì mình cũng không thể sống được. Chi bằng cứ tiến đến gã, nếu gã trở mặt thì U Linh Môn chẳng còn giới quy gì nữa và điều đó khiến bọn cao thủ sẽ chia rẽ mà suy yếu lực lượng.
Khi Lỗ Trình bước đến ngang mặt với Thất Độc Thư Sinh, thì dừng bước ôm quyền xá, rồi trang trọng nói:
- Không biết Lỗ Trình có đi khỏi đây được không? Thất Độc Thư Sinh không nói mà đứng nép qua một bên:
- Vương nương đã cho ngươi đi thì ngươi cứ đi.
- Đa tạ! Lỗ Trình suy nghĩ mông lung mà tự hỏi:
- Một đại cao thủ khiến những người khác phải tuân phục thế mà lại nghe chỉ lịnh của một mỹ phụ. Quả là chuyện thật khó tin. Ắt trong quan hệ giữa họ có ẩn khúc gì đó.
-oOo-
Chương 42 Tâm Xà Mặt Ngọc
Nguồn: nhanmonquan.com
Đả tự: Dạ Khách
Cộc... cộc... cộc...
Ba tiếng gõ cửa đập vào tai Ỷ Lan. Nàng đang ngồi tư lự trước ngọn bạch lạp, bật đứng dậy, bởi ba tiếng gõ cửa kia đúng với ám hiệu mà nàng giao ước với thường Luân.
Ỷ Lan mở cửa. Đúng như nàng dự đoán, người gõ cửa là bạch diện thư sinh Thường Luân.
Thường Luân bước vào. Ỷ Lan cởi tấm áo choàng cho gã, ôn nhu hỏi:
- Tướng công có biết việc gì ở Tiên Cung chưa? Thường Luân thở dài một tiếng, bước đến bàn ngồi. Trên khuôn mặt anh tuấn của y lộ rõ nét đâm chiêu. Ỷ Lan nhận ra ngay những nét đâm chiêu trên mặt Thường Luân. Nàng ngồi xuống đối diện gã.
- Tướng công, đã có chuyện gì xảy ra hay sao mà tướng công đâm chiêu vậy? Phải chăng có chuyện khiến tướng công khó xử? Thường Luân nhìn nàng:
- Nương tử... đúng là ta đang có chuyện khó xử vô cùng. Chuyện đó liên quan đến nương tử.
- Tướng công có thể cho thiếp biết được không? Thường Luân chỉ vô rượu đặt trên kệ:
- Ta muốn uống rượu.
- Để thiếp rót rượu hầu tướng công.
Thường Luân gật đầu.
Ỷ Lan bước đến lấy vò rượu và cái chén. Nàng tự tay rót rượu dâng lên Thường Luân:
- Mời tướng công! Thường Luân đón lấy chén rượu uống cạn. Y đặt chén xuống bàn nhìn Thường Luân thở dài.
Ỷ Lan hỏi:
- Tướng công, thật ra đã có chuyện gì? Thường luân với vẻ tư lự nhìn Ỷ Lan:
- Nàng còn nghĩ đến chuyện cũ không?
- Tướng công muốn nói đến chuyện cũ là chuyện gì?
- Sự mất tích của phụ thân nàng đó.
- Chuyện đó thiếp không bao giờ quên. Bộ vương nữ Khắc Thủy Phượng đã biết và nghi ngờ tướng công? Thường Luân đăm chiêu.
Ỷ Lan nắm tay gã:
- Vương nữ Khắc Thủy Phượng đã nghi ngờ tướng công? Thường Luân thở dài nhìn nàng nói:
- Không vào hang cọp làm sao bắt được cọp cái.
- Ý tướng công muốn nói gì? Thường Luân chắp tay sau lưng đi tới đi lui. Ỷ Lan nhìn theo những bước chân của Thường Luân mà suy nghĩ mông lung.
- Có phải tướng công có chuyện rất khó nói với thiếp? Thường Luân dừng bước quay lại gật đầu.
- Đúng như vậy. Ta đang suy nghĩ tìm cách để Khắc Thủy Phượng nói ra sự thật về việc mất tích của phụ thân nàng. Mà cách đó ta sợ sẽ nguy hiểm đến tính mạng của nàng, nhưng xét cho cùng không còn cách nào khác.
Ỷ Lan khẩn trương:
- Chỉ cần biết cha thiếp ở đâu thì dù có xảy ra bất cứ chuyện gì thiếp cũng không từ nan.
Thường Luân bước đến bên Ỷ Lan:
- Nương tử sao không bỏ qua chuyện đó đi.
Ỷ Lan lắc đầu:
- Không thể bỏ được. Thiếp linh cảm cha thiếp đang rất khốn khổ.
Thường Luân thở dài:
- Nương tử nhất định không bỏ qua việc cha nàng mất tích à?
- Thiếp là con, chữ hiếu chưa trả cớ sao có thể bỏ qua được.
- Thế thì ta chẳng còn cách nào nữa ngoài một cách này thôi.
Ỷ Lan nắm tay Thường Luân:
- Tướng công nói đi, dù có nguy hiểm đến tính mạng thì Ỷ Lan cũng phải tìm ra tung tích của cha.
Thường Luân lắc đầu thở dài rồi ôn tồn nói:
- Hiện nay ta tạm thời được Khắc Thủy Phượng tạm tin. Để cho thị càng tin ta hơn nhằm thời cơ bắt thị phải nhận tất cả tội lỗi của thị với cha của nương tử. Ta... ta phải đưa nàng đến thạch ngục diện kiến mụ.
Thường Luân nắm tay Ỷ Lan từ từ bóp chặt lại:
- Nếu nương tử thật lòng muốn truy xét đến cùng sự mất tích của phụ vương thì nhất định nàng không được nói ra mối quan hệ giữa ta và nàng. Nếu Khắc Thủy Phượng biết được thì ta và nàng sẽ khó toàn mạng. Ta chết cũng không sao nhưng ai sẽ tìm ra bí mật về sự mất tích của vương phụ.
Ỷ Lan nhìn Thường Luân:
- Thiếp hiểu ý tướng công rồi.
- Nàng hiểu ý ta chứ? Ỷ Lan gật đầu.
Thường Luân nghiêm giọng nói:
- Nếu như nàng đồng ý cách của ta thì ta sẽ có cách cứu nàng và còn bắt Khắc Thủy Phượng trả nợ lại cho nàng nữa.
Thường Luân vừa dứt lời thì chợt nheo mày. Hắn cảm nhận vừa mới nghe được tiếng động rất khả nghi. Thường Luân liền truyền âm nhập mật nói với Ỷ Lan:
- Nương tử, hình như có người đang theo dõi chúng ta.
Ỷ Lan đáp lời gã:
- Thiếp vừa nghe có tiếng động lạ.
Hai người im lặng nhìn nhau. Thường Luân bặm chặt môi rồi bất ngờ dậm mạnh chân, thân ảnh của gã vụt phi lên cao như một viên pháo thăng thiên. Thường Luân vừa trổ khinh thuật vừa dụng chưởng đánh vào mái ngói.
- Ầm! Chưởng kình Hải Nộ Cuồng Phong của Thường Luân đập thủng một lỗ to bằng miệng một chiếc nia, thân ảnh theo cái lỗ đó lướt băng lên mái nhà.
Thường Luân kịp nhận ra là Xuân Xuân và Thu Thu vận đồ dạ hành lướt xuống đất, trổ khinh thuật thượng thừa bỏ chạy. Thường Luân đâu dễ để cho hai ả nữ tì của Khắc Thủy Phượng chạy thoát. Thường Luân luân lướt xuống đất rượt theo hai ả thị nữ đó. Gã vừa rượt vừa nghĩ đến cái chết của Nhiếp Thần Quân, Thường Luân nghĩ thầm:
- Hai ả này mà nói với Khắc Thủy Phượng tất cả những gì mà y nói với Ỷ Lan thì nhất định Khắc Thủy Phượng sẽ không tha cho gã.
Thường Luân nghĩ vậy liền gia tăng cước pháp đuổi theo Xuân Xuân và Thu Thu. Bây giờ võ công của Thường Luân đâu phải tầm thường nữa, nên chỉ thoáng một cái đã bắt kịp hai ả.
Y đang rượt đuổi gần kịp thì hai ả đột nhiên quẳng ngược về phía sau một quả hỏa pháo.
- Bùm...
Khói từ hỏa pháo nổ ra lan tỏa mù mịt. Mặc dù vậy Thường Luân vẫn phi thân đạp qua bụm khói với thuật Xí Phi Vân, cắt ngang đỉnh đầu hai người.
Thường Luân trụ thân đứng trước mặt Xuân Xuân và Thu Thu ôn nhu nói:
- Thường Luân công tử hãy xem đây là cái gì! Xuân Xuân và Thu Thu vừa nói vừa giơ cao một mảnh ngọc bội:
- Đây là tín vật của nữ vương, Thường sứ giả thấy ngọc bội như thấy nữ vương phải tuyệt đối tuân lệnh người cầm ngọc bội này.
Thường Luân chớp chớp mắt, hơi một chút lúng túng rồi từ từ quỳ xuống hướng về phía Xuân Xuân:
- Thường Luân nghe chỉ dụ của vương nương.
Xuân Xuân nhìn Thu Thu mỉm cười rồi quay lại nói với Thường Luân:
- Tốt lắm.
Nàng dấn đến một bộ:
- Thường Luân hãy nghe đây, Xuân Xuân và Thu Thu đã nghe được tất cả những lời ngươi nói với Ỷ Lan quận chúa nên bây giờ ngươi phải theo ta về để vương nương định tội.
- Thường Luân tuân phục nhị vị cô nương.
Xuân Xuân gật đầu:
- Tốt lắm. Nếu ngươi thành khẩn ăn năn, Xuân Xuân và Thu Thu sẽ nói với vương nương có thể tha tội chết cho ngươi.
- Thường Luân rất biết lỗi của mình. Nhị vị cô nương hãy đưa Thường Luân đến gặp vương nương để người định tội.
Xuân Xuân nhìn Thường Luân:
- Xem ra Thường sứ giả rất ngoan ngoãn. Nếu có bị định tội chết thì vương nương cũng cho ngươi một cái chết nhẹ nhàng.
Thường Luân gục đầu đưa hai tay đến trước:
- Nhị vị hãy dẫn Thường Luân về nhận cái chết với vương nương.
Xuân Xuân và Thu Thu bước đến toan khống chế hổ khẩu của Thường Luân. Thường Luân ngẩn lên miệng khẽ mỉm cười.
Thu Thu nhận ra ngay vẻ mặt đắc ý của gã, giật mình cảnh báo:
- Xuân Xuân...
Lời còn đọng trên hai vành môi của nàng thì đã bị đạo kình Hải Nộ Cuồng Phong đã nện thẳng vào vùng thượng đẳng như một quả búa nghìn cân nện vào đe.
- Ầm...
Thu Thu hứng trọn đạo kình di sơn đảo hải đó, thân ảnh bị nhấc lên khỏi mặt đất rồi rơi bịch xuống đất, hồn lìa khỏi xác mà không kịp nói lời nào.
Xuân Xuân thấy cái chết của Thu Thu, hồn phi phách lạc, đứng phỗng ra như pho tượng. Khi nàng nghe được tiếng cười khảy của Thường Luân mới giật mình thì đã bị y điểm vào Tịnh huyệt rồi.
Thường Luân nhìn Xuân Xuân mỉm cười:
- Thường mỗ không dễ chết vậy đâu.
Xuân Xuân nghiêm giọng nói:
- Thường sứ giả chống lại người giữ ngọc bội là chống lại với vương nương. Người sẽ bị tội chết như Lục Thái Mẫu và Nhiếp Thần Quân.
Thường Luân nheo mày:
- Nàng mang miếng ngọc bội vô tri đó ra hù dọa Thường mỗ đấy à? Ai lại không một lần chết, với ta chết chẳng là gì cả nhưng sống thì phải là chủ nhân của thiên hạ.
Thường Luân nhìn Xuân Xuân chằm chằm:
- Phải Khắc Thủy Phượng lệnh cho nàng và Thu Thu theo dõi Thường mỗ?
- Không sai!
- Vương nương cũng chẳng tin Thường mỗ.
- Thường sứ giả đừng coi thường vương nương. Tinh nhãn của người có thể đọc được ý niệm trong đầu sứ giả.
- Để xem vương nương có biết được ý niệm của ta như nàng nói không? Thường Luân nhìn thẳng vào mặt Xuân Xuân:
- Nếu bây giờ Thường mỗ muốn nàng giúp đỡ thì nàng dò giúp ta không? Nếu từ chối thì ta sẽ giết nàng ngay tức khắc.
Xuân Xuân trề môi:
- Thường sứ giả không dám giết ta đâu. Bởi ta và Thu Thu không quay về bẩm báo thì vương nương sẽ biết chúng ta đã chết và người giết chẳng ai khác là Thường sứ giả. Lúc bấy giờ Thường sứ giả có mọc cách bay lên trời hay khoét lỗ chui xuống địa ngục cũng đừng hòng thoát khỏi sự truy sát của Thất Độc Thư Sinh.
Xuân Xuân cười khẩy khe khắt nói:
- Nào, Thường sứ giả còn chờ gì nữa mà không ra tay?
- Nàng đúng lắm, ta đâu thể giết nàng được.
Thường Luân thở dài một tiếng:
- Nàng không nghĩ đến Ỷ Lan quận chúa à? Xuân Xuân bặm môi.
Thường Luân đặt tay lên vai Xuân Xuân:
- Xuân Xuân, cô hãy nghĩ lại đi. Nếu Ỷ Lan lấy lại được vương triều Qui Tư Quốc, có phải nàng có công đầu sao. Nàng vừa được vinh hoa phú quý, vừa được trọn chữ trung nghĩa.
- Thường sứ giả muốn ta phản bội lại vương nương chứ gì?
- Nàng không phản bội, mà vì nghĩa vì trung hành sự thôi.
Xuân Xuân thở dài.
Thường Luân từ tốn nói:
- Xuân Xuân hãy nghĩ kỹ đi. Nếu Khắc Thủy Phượng giết Ỷ Lan, khi chết nàng sẽ nói sao với Ỷ Lan và vương phụ của nàng nơi chín suối? Thường Luân thở dài:
- Ta biết nàng rất trung thành với vương nương, nhưng chúng ta có một tấm lòng, một lời nói chân thành, còn quyết định là nàng.
- Hãy đưa Xuân Xuân đến gặp Ỷ Lan.
Thường Luân mỉm cười:
- Được, ta sẽ đưa nàng đến gặp Ỷ Lan.
-oOo-
Chương 43 Bí Mật Chốn Vương Cung
Nguồn: nhanmonquan.com
Đả tự: dangxuan
Y Lan không ngạc nhiên khi được các ả thị nữ của Khắc Thủy Phượng xếp nàng ở trong một gian phòng khang trang và lo lắng chu tất chứ không đưa vào thạch ngục. Thậm chí trong gian phòng đó còn có cả gương soi và phấn hoa để trang điểm. Mặc dù vậy, nhưng Ỷ Lan vẫn cảm thấy một điều gì đó sắp xảy ra khiến nàng bồn chồn vô cùng.
Xuân Xuân cùng với một ả thị nữ bước vào. Xuân Xuân xá Ỷ Lan rồi nói:
- Vương nương sai Xuân Xuân đến trang điểm cho Quận Chúa.
Ỷ Lan gật đầu.
Xuân Xuân đưa nàng đến bàn trang điểm. Nàng chăm chút từng lọn tóc cho Ỷ Lan.
Trang điểm xong, Xuân Xuân mới nói:
- Xuân Xuân sẽ thay xiêm y cho Quận Chúa.
Ỷ Lan ngẩng mặt nhìn Xuân Xuân hỏi:
- Vương nương có nói gì ta không? Xuân Xuân lắc đầu:
- Vương nương không nói gì, chỉ lệnh cho thị nữ săn sóc Quận Chúa mà thôi.
Xuân Xuân đỡ Ỷ Lan đứng lên. Trong khi đó ả thị nữ đi cùng với nàng đem đến một bộ xiêm y may bằng lụa trắng, có đính những hạt cườm óng ánh.
Ỷ Lan nhìn bộ xiêm y nói:
- Ta bình thời không thích màu trắng kia mà.
Xuân Xuân đáp lời nàng:
- Hôm nay Vương nương muốn Quận Chúa vận bộ trang y này.
- Ta hiểu rồi.
Ỷ Lan nhìn Xuân Xuân rồi tự thay y trang cho mình, trong bộ xiêm y mới trông nàng thật tinh khiết và thanh cao.
Ỷ Lan ngắm mình trong gương:
- Vương nương lo cho ta quá, trông cũng đẹp đấy chứ. Nhưng không biết khi xuống âm phủ thì bộ xiêm y đẹp đẽ này còn có lộng lẫy hay không? Xuân Xuân cúi đầu.
Ỷ Lan thở dài:
- Vương nương đang đợi ta phải không? Xuân Xuân gật đầu:
- Thưa vâng. Quận Chúa trang điểm xong thì đến gặp Vương nương.
- Ta đã trang điểm xong rồi, hãy đưa ta đến gặp Vương nương.
- Thưa vâng.
Xuân Xuân cùng với ả thị nữ đưa Ỷ Lan đến gian nhà thủy xã. Trong nhà thủy xá, Khắc Thủy Phượng đã đợi sẵn từ bao giờ. Nàng vận xiêm bào thêu hình phụng sống động.
Đứng hầu hai bên là hai ả thị nữ, còn đứng sau lưng là Thất Độc Thư Sinh với vẻ mặt lạnh như tiền.
Đứng bên dưới là Ngọc Diện Thư Sinh Thường Luân.
Ỷ Lan bước lên bậc tam cấp, đứng đối diện với Khắc Thủy Phượng.
Khắc Thủy Phượng đối nhãn với nàng, nghiêm giọng nói:
- Ỷ Lan là người trong vương triều tất phải biết luật lệ của hoàng tộc, đã đến trước mặt bổn vương nương sao không hành lễ? Ỷ Lan lưỡng lự một lúc rồi từ từ quỳ xuống, hướng về Khắc Thủy Phượng:
- Ỷ Lan khấu kiến Vương nương, mong Vương nương vạn an... vạn an.
Khắc Thủy Phượng gật đầu:
- Đứng lên đi! Ỷ Lan đứng lên.
Khắc Thủy Phượng quay lại hai ả thị nữ:
- Cho các ngươi lui ra.
- Thưa vâng.
Hai ả thị nữ bước ra khỏi nhà thủy xá. Trong gian nhà thủy xá còn lại Thất Độc Thư Sinh, Khắc Thủy Phượng và Ỷ Lan.
Khắc Thủy Phượng nhìn Thường Luật đứng hầu ngoài gian thủy xá, cau mày ra lệnh:
- Thường sứ giả đứng đó làm gì? Thất Độc Thư Sinh bước ra mái hiên chỉ Thưởng Luân.
- Ngươi cũng không được đứng đây.
- Tuân lệnh tướng pháp.
Thường Luân quay bước bỏ đi, Thất Độc Thư Sinh mới quay trở vào đứng bên cạnh Khắc Thủy Phượng. Y khoanh tay đứng như một pho tượng với vẻ mặt thật lạnh lùng.
Khắc Thủy Phượng đứng lên, chắp tay sau lưng bước đến bên Ỷ Lan, nhìn nàng nói:
- Ỷ Lan...
- Có Ỷ Lan.
- Phải chăng ngươi rời vương triều lặn lội vào Trung Nguyên tìm cao nhân trợ thủ để đối phó với bổn Vương nương? Ỷ Lan ngẩng mặt nhìn Khắc Thủy Phượng. Ánh mắt của nàng sắc như một lưỡi bảo kiếm lia dọc theo người Khắc Thủy Phượng:
- Đúng như vậy.
- Tại vì sao ngươi có ý định đó?
- Vì sao ư, chắc chắn Vương nương biết.
- Vì sự mất tích của cha ngươi?
- Không sai. Sự mất tích của vương phụ quả là kỳ bí vô cùng.
Ỷ Lan nhìn qua Thất Độc Thư Sinh:
- Kể từ khi Vương nương đưa vị pháp sư này về thì vương triều Qui Tư Quốc chẳng còn luật lệ gì nữa, và sau đó là sự mất tích kỳ lạ của vương phụ. Phải chăng sự mất tích đó có sự nhúng tay của Vương nương và pháp sư? Ỷ Lan rít một hơi dương khí căng phồng lồng ngực, thảng thốt nói:
- Vương nương nói đi, phải chăng vương phụ đã bị Vương nương và pháp sư ám hại? Khắc Thủy Phượng bình nhiên trước những câu hỏi của Ỷ Lan mà ngoảnh mặt nhìn ra bờ hồ.
Bất chợt nàng quay lại đối nhãn với Ỷ Lan:
- Đúng như ngươi đoán. Vương phụ của ngươi do chính bổn nương hại đó.
Ỷ Lan khẩn trương:
- Giờ người đang ở đâu?
- Ta giết chết rồi.
Ỷ Lan căm phẫn tột cùng. Sự căm phẫn đó khiến nàng không giữ được bình tĩnh, liền dựng chưởng toan tập kích Khắc Thủy Phượng:
- Bà đúng là con rắn độc.
Ỷ Lan chưa kịp phát kình tập kích Khắc Thủy Phượng thì đã bị Thất Độc Thư Sinh cách không phóng chỉ điểm vào ba đại huyệt trên người nàng.
Trúng chỉ của Thất Độc Thư Sinh, nội nguyên chân âm của Ỷ Lan vừa tích tụ tại Đan Điền liền tản mát.
Trong lúc đó Khắc Thủy Phượng vẫn giữ vẻ bình thản như không biết đến sự phẫn nộ của Ỷ Lan.
Ỷ Lan rít lên:
- Bà tàn nhẫn đến độ giết cả tướng công của mình. Trời sẽ không tha cho bà đâu.
Khắc Thủy Phượng mỉm cười nói:
- Người xưa có câu "Tối độc phụ nhân tâm". Nếu bổn nhân không độc làm sao trả được huyết án của U Linh Môn.
Khắc Thủy Phượng thở dài nói:
- Nếu như Quốc vương nghe theo Khắc Thủy Phượng thì lão vẫn sống, vẫn là Quốc vương của Qui Tư Quốc, nhưng y không nghe theo ta, mặc dù đã hưởng tất cả sự trinh bạch của ta.
Nàng nhìn Ỷ Lan:
- Thế thì y có đáng chết không?
- Đáng chết là sao. Bà không được hưởng bổng lộc vinh hoa là gì?
- Hừ... Khắc Thủy Phượng không cần bổng lộc vinh hoa của Qui Tư Quốc đâu, mà ta cần lão giúp ta trả hận kìa.
Khắc Thủy Phượng trở lại chỗ ngồi ban đầu:
- Nếu bổn Vương nương không độc thì sao có ngày hôm nay. Cái ngày mà ta chờ đợi được thấy tất cả các đại phái của Trung Nguyên biến mất khỏi thế gian này.
- Thật ra chuyện như thế nào? Khắc Thủy Phượng mỉm cười:
- Nhờ có Quốc vương mà pháp sư mới có cơ hội hạ độc trùng vào bảy vị chưởng môn đại phái, bắt họ phục tùng mệnh lệnh của ta.
- Đã đạt được ý muốn rồi sao Vương nương còn hại đến vương phụ làm gì? Thật ra tâm ý của bà là muốn đoạt ngôi của chồng mình.
Khắc Thủy Phượng lắc đầu:
- Lúc đầu ta không có ý đó, nhưng khi quốc vương biết được cơ mưu của ta và pháp sư, nên muốn tìm Liên Hoa Băng để bào chế giải dược cứu được bảy vị chưởng môn. Chính lẽ đó mà ta phải hành sự.
- Bà mới giở thủ đoạn giết chồng mình? Khắc Thủy Phượng lắc đầu, nhìn qua Thất Độc Thư Sinh:
- Pháp sư hãy nói cho Ỷ Lan biết đi! Thất Độc Thư Sinh cúi đầu từ tốn nói:
- Thưa vâng.
Y nhìn Ỷ Lan:
- Bổn pháp sư biết được ý định của quốc vương nên biến lão thành cổ độc nhân để không một ai biết y là quốc vương nữa.
Khắc Thủy Phượng thở dài, tiếp lời Thất Độc Thư Sinh:
- Mặc dù đã mang hình dạng quái nhân nhưng Quốc vương vẫn khăng khăng quyết tìm cho được Liên Hoa Băng. Y đã đến hang dơi chờ đợi thời khắc liên hoa băng tụ thành, nhưng chẳng may cho gã, đóa hoa tinh khí của trời đất bị Hàn Quân Đạt vô tình thọ hưởng. Quân Đạt đã đánh lão trọng thương.
Khắc Thủy Phượng lại thở ra:
- Ta không muốn lão vừa là quái nhân vừa khắc khoải trong cảnh cô độc chờ cái chết đến nên đã ra ơn cho lão đi sớm.
Ỷ Lan nghiến răng ken két:
- Dã tâm giết chồng mà nói được những lời đó, bà quả là kẻ vô tâm.
Khắc Thủy Phượng mỉm cười:
- Ỷ Lan hận ta cũng đáng thôi. Bổn Vương nương không trách nàng đâu. Ngày xưa bổn Vương nương cũng có mối hận như nàng để hun đúc ta có ngày hôm nay. Nghĩ cho cùng, sống thì phải tranh đoạt kia mà.
- Hôm nay Ỷ Lan ta không chết thì có ngày ta cũng trả mối hận này.
Khắc Thủy Phượng cười khảy:
- Ta không nỡ để nàng chết đâu.
- Bà muốn giở trò gì với ta chứ?
- Nếu ta hành xử nàng thì lúc về thế giới bên kia bổn Vương nương khó nói với Quốc vương Qui Tư Quốc. Quốc vương sẽ hỏi ta vì sao giết nàng, bổn Vương nương chẳng có lý do gì để minh bạch. Nhưng nếu Thường Luân giết nàng thì nàng chẳng trách ai được. Đúng không nào? Ỷ Lan cười mỉm. Nàng nghĩ thầm:
- "Ả độc tâm này không biết mối quan hệ giữa ta và tướng công. Được lắm, để xem ả có giết được Ỷ Lan không?" Nghĩ như vậy, Ỷ Lan ngẩng cao mặt nhìn thẳng vào mắt Khắc Thủy Phượng:
- Ỷ Lan chết dưới tay Thường sứ giả, cũng được lắm đó. Ta không chết dưới tay mụ là được rồi.
- Đó là ý nguyện của ngươi đấy chứ? Ỷ Lan khảng khái đáp lời:
- Đúng.
- Nếu chết bởi tay Thường sứ giả thì nàng không trách bổn Vương nương đấy chứ?
- Ỷ Lan không trách Vương nương đâu.
Khắc Thủy Phượng cười mỉm, quay sang nói với Thất Độc Thư Sinh:
- Phiền pháp sư mời Thường sứ giả.
- Tuân lệnh Vương nương.
Thất Độc Thư Sinh phi thân ra ngoài gia thủy xá, một lúc sau quay về với Thường Luân.
Thường Luân bước vào, quỳ trước mặt Khắc Thủy Phượng:
- Thuộc hạ khấu kiến Vương nương, chờ Vương nương sai khiến.
Khắc Thủy Phượng cười mỉm, gật đầu:
- Ngươi đứng lên đi! Thường Luân đứng lên.
Khắc Thủy Phượng nhìn qua Ỷ Lan rồi quay lại Thường Luân:
- Bổn Vương nương muốn giao Ỷ Lan cho ngươi. Ngươi đưa thị đến tuyệt cốc. Trong tuyệt cốc có một thứ nấm mồ của độc cổ nhân để tế lễ rồi đem thủ cấp của thị về đây cho bổn Vương nương.
- Tuân lệnh Vương nương.
Khắc Thủy Phượng khoát tay:
- Đi đi.
Thường Luân quay lại Ỷ Lan:
- Tại hạ thừa lệnh Vương nương. Mời.
Ỷ Lan thở hắt ra một tiếng, nhìn Khắc Thủy Phượng:
- Cái ngày ông trời trừng phạt bà tới gần rồi đó.
Nàng nói xong, bỏ thẳng ra ngoài thủy xá. Thường Luân xá Khắc Thủy Phượng rồi mới quay lưng theo chân Ỷ Lan.
Hai người đi rồi, Khắc Thủy Phượng mới quay lưng lại Thất Độc Thư Sinh:
- Pháp sư biết phải làm như thế nào rồi chứ?
- Bổn pháp sư biết.
Khắc Thủy Phượng lấy từ trong ống tay áo xiêm y một lọ tịnh bình màu lam, trao qua tay Thất Độc Thư Sinh:
- Pháp sư hãy giữ lấy.
Thất Độc Thư Sinh nhận tịnh bình, đôi mắt sáng ngời. Lão quay lại Khắc Thủy Phượng đổi giọng thật từ tốn ôn nhu:
- Đa tạ Vương nương.
-oOo-
Chương 44 Biết Được Người Chết Một Cõi Lòng
Nguồn: nhanmonquan.com
Đả tự: dangxuan
Rời Tiên Cung với Thường Luân, Ỷ Lan phấn chấn vô cùng. Nàng thoát khỏi sự kiềm chế của Khắc Thủy Phượng mà không ngờ được vì nó ngoài sự suy nghĩ của nàng.
Ỷ Lan quay sang Thường Luân:
- Tướng công, thiếp không ngờ Khắc Thủy Phượng lại u mê như vậy. Ả không nhận ra được bộ mặt thật của tướng công và thiếp.
Thường Luân nghe Ỷ Lan nói chỉ mỉm cười:
- Ta lại nghĩ khác.
- Tướng công nghĩ như thế nào?
- Khắc Thủy Phượng thông minh hơn nàng tưởng. Nếu không thông minh, không có bản lĩnh thì sao đảm trách được cơ nghiệp của vương phụ nàng để lại, thậm chí lại còn sai bảo được cả Thất Độc Thư Sinh nữa, một đại cao thủ mà tất cả các vị chưởng môn khác phải thần phục.
- Tướng công nói đúng. Nhưng ả chỉ thông minh và có bản lĩnh với ai kìa, còn với tướng công thì ả đúng là một kẻ đui mù.
Thường Luân lắc đầu:
- Khắc Thủy Phượng không ngu đâu.
Ỷ Lan cau mày:
- Ả không ngu dốt sao lại để cho Ỷ Lan ra đi cùng với tướng công. Chứng tỏ ả không nhận biết gì cả. Một ngày nào đó chính Ỷ Lan sẽ bắt ả trả lại món nợ máu đã vay của vương phụ.
Ỷ Lan dừng bước, bâng quơ nhìn lên trời cao thăm thẳm:
- Phụ thân, Ỷ Lan còn sống tất có ngày sẽ bắt ả độc phụ đó phải trả món nợ ngày hôm nay.
Nàng khấn xong thở dài một tiếng. Ỷ Lan nhìn lại Thường Luân. Khuôn mặt anh tuấn của gã trơ trơ như trét một lớp sáp vô tình chẳng biểu lộ cảm xúc gì. Chính khuôn mặt trét sáp vô tâm của Thường Luân khiến Ỷ Lan liên tưởng gã chẳng có chút gì gọi là quan tâm đến hoài bão của nàng.
Ỷ Lan buột miệng nói:
- Tướng công sao im lặng vậy? Thường Luân thở dài một tiếng.
Nghe tiếng Thường Luân thở dài, Ỷ Lan hỏi:
- Tướng công có ý gì mà thở dài ảo não vậy?
- Ta đang nghĩ đến nàng.
- Nghĩ đến thiếp? Thường Luân gật đầu:
- Nghĩ đến nàng vì ta biết nàng chẳng có cơ hội thực hiện hoài bão trả thù Khắc Thủy Phượng.
- Tại sao không chứ? Ỷ Lan còn sống thì cái ngày ả độc phụ đó phải quỳ gối để trả lại nợ máu của mụ phải đến thôi.
Thường Luân lắc đầu:
- Không có ngày ấy đâu.
Ỷ Lan cau mày:
- Sao lại không có ngày đó chứ. Tướng công nghĩ thiếp không có ý chí phục hận như Khắc Thủy Phượng sao? Khắc Thủy Phượng có chí trả hận thì Ỷ Lan cũng có chí như thị.
Thường Luân chắp tay sau lưng, lơ đễnh nhìn mông lung:
- Nàng không có cơ hội đó, bởi vì hôm nay nàng không còn trên cõi nhân gian này nữa.
Ỷ Lan cau mày:
- Nghĩa là sao? Thường Luân quay lại nhìn thẳng vào mặt Ỷ Lan:
- Nàng không nhớ lúc ở Tiên Cung, Khắc Thủy Phượng đã giao sứ mạng gì cho ta à?
- Khắc Thủy Phượng giao cho tướng công nhiệm vụ phải mang thủ cấp của Ỷ Lan về cho bà ta.
Thường Luân gật đầu:
- Nàng còn nhớ nhiệm vụ của ta.
Ỷ Lan lùi lại một bộ, nhìn thẳng vào mặt Thường Luân:
- Khắc Thủy Phượng giao cho tướng công phải lấy thủ cấp của Ỷ Lan, và tướng công sẽ thực hiện điều mụ đã giao chăng? Thường Luân thở ra:
- Ngoài nàng ra, trên giang hồ còn có ai có khuôn mặt giống nàng như hai giọt nước không? Nếu nàng tìm cho ta được một chiếc thủ cấp thứ hai của nàng thì Thường Luân không phải khó xử. Nhưng ta e không có chiếc thủ cấp thứ hai đó đâu, mà thời gian Khắc Thủy Phượng giao cho ta lại quá ít để nàng đi tìm.
Ỷ Lan tròn mắt nhìn sững Thường Luân:
- Tướng công muốn lấy thủ cấp của Ỷ Lan mang nạp cho Khắc Thủy Phượng?
- Ta không còn cách nào khác.
Ỷ Lan thối lại một bộ:
- Ỷ Lan có nghe lầm không? Thường Luân lắc đầu:
- Nàng không nghe lầm đâu. Không có thủ cấp của nàng thì ta sao có thể quay về Tiên Cung được? Nàng hãy yên tâm mà rời khỏi cõi nhân gian này. Đến ngày này năm sau ta sẽ cúng tế cho nàng.
Ỷ Lan bặm môi đến độ rớm máu. Nàng quả là không ngờ Thường Luân có thể nói ra những lời bạc tình bạc nghĩa đó bằng một chất giọng dửng dưng, cứ như nàng và gã là hai kẻ xa lạ.
Ỷ Lan biến sắc bởi sự căm phẫn tột cùng. Nàng rít lên bằng tất cả sự phẫn nộ của mình:
- Thường Luân, ngươi đủ nhẫn tâm giết vợ của mình à? Thường Luân nhìn Ỷ Lan mỉm cười:
- Sao không chứ, bởi vì nàng chưa phải là nương tử của ta kia mà.
Y cười khảy dấn đến một bộ. Khoảng cách giữa Thường Luân và Ỷ Lan vừa đúng một gang tay, chỉ cần hắn vung chưởng phát tác tuyệt thức Hải Nộ Cuồng Phong là lấy mạng nàng như trở bàn tay.
Thường Luân nhìn Ỷ Lan mỉm cười nói:
- Ta và nàng chưa tế trời, chưa tế đất, chưa làm lễ hợp cẩn giao bôi thì có gì gọi là tướng công, nương tử.
Ỷ Lan nghiến răng ken két.
Nàng uất nghẹn đến độ nói không thành tiếng, mãi một lúc lâu mới thốt ra lời:
- Thế thì những lời ngươi nói với ta thì sao?
- Ta có thể nói, nói rất nhiều bởi vì ta cần nàng, và bây giờ thì nàng đã vô dụng rồi.
Ỷ Lan lắc đầu:
- Phải chăng khi gặp Khắc Thủy Phượng thì ngươi đã thay đổi tâm ý?
- Nàng có thể nghĩ như vậy, hoặc cũng có thể coi ta là một kẻ vô tâm bội bạc cũng không sao.
Thường Luân ngắm Ỷ Lan:
- Giết nàng ta cũng tiếc lắm. Tiếc một cánh hoa xinh xắn và tiếc một ả nô tì của ta nữa, nhưng vì nghiệp lớn, ta sẵn sàng hy sinh nàng.
Thường Luân mỉm cười nhìn nàng nói tiếp:
- Ta đã từng nói với nàng, Thường Luân sinh ra có số làm chủ thiên hạ mà. Và để làm chủ thiên hạ, ta phải độc, bởi không độc không phải là kẻ trượng phu.
- Vô độc bất trượng phu.
Thường Luân nhún vai:
- Nàng đã nhận ra điều đó rồi. Đã nhận ra ta thì nàng chết cũng không hận ta.
Ỷ Lan thở gấp từng hơi một. Khuôn mặt anh tuấn, khôi ngô của Thường Luân đối với nàng giờ đã là một khuôn mặt quỷ, một khuôn mặt vô cảm, một khuôn mặt chỉ đập vào suy nghĩ của Ỷ Lan sự uất hận, căm phẫn.
- Ngươi tàn nhẫn đến độ vô tâm như vậy tất có ngày phải nhận hậu quả khốc liệt nhất.
Trời cao có mắt, nếu Ỷ Lan tán mạng bởi tay ngươi hôm nay thì ta cũng biến thành quỷ đói theo người đến tận địa ngục.
- Thường mỗ sẵn sàng chờ đợi điều đó.
Thường Luân mỉm cười, ôn tồn hỏi Ỷ Lan:
- Nàng đã nói hết rồi chứ?
- Ngươi muốn lấy thủ cấp của ta ngay bây giờ à? Thường Luân gật đầu:
- Chứ còn đến bao giờ nữa? Ỷ Lan nhếch môi, khoanh tay trước ngực:
- Thường Luân, sao ngươi vội vàng như vậy? Khi ở thủy xá Tiên Cung, tai ta nghe Vương nương ra lệnh cho ngươi đưa ta đến mộ phần của thân phụ trong tuyệt cốc rồi mới hành xử mà. Chẳng lẽ ngươi dám cãi lệnh Vương nương?
- Ta không dám cãi lệnh Khắc Thủy Phượng Vương nương, những đằng nào nàng cùng phải giao thủ cấp của nàng cho ta, thế thì cần gì phải tốn công đến tận tuyệt cốc.
Ỷ Lan lắc đầu:
- Ngay cả chuyển tế vong linh phụ thân ta, ngươi cũng chẳng đoái hoài đến nữa à?
- Người nào cũng có một lần chết kia mà. Thường mỗ nghĩ chẳng nên phí thời khắc làm gì. Huống chi từ đây đến tuyệt cốc xa xôi quá.
Thường Luân đổi giọng thật từ tốn:
- Trước khi đưa nàng về cõi a tỳ, ta hứa sẽ cúng tế cho nàng.
Ỷ Lan nạt ngang:
- Ngươi im đi, ta không cần.
- Nàng không cần cũng được, nhưng nếu ta đưa Vũ Văn Tiểu Vĩ cùng theo xuống a tỳ, nàng có chịu không? Vừa nghe Thường Luân nhắc đến Tiểu Vĩ, Ỷ Lan bồi Chương vô cùng. Nàng buột miệng nói:
- Vũ Văn Tiểu Vĩ. Sai lầm của Ỷ Lan phải trả giá quá đắt khi không chọn Tiểu Vĩ mà lại chọn ngươi.
Thường Luân cười khảy:
- Tiểu Vĩ cũng phải đi theo nàng thôi mà. Nàng yên tâm đi, nhất định Tiểu Vĩ sẽ cùng nàng tao ngộ với nhau dưới cõi a tì.
Ỷ Lan lắc đầu:
- Ỷ Lan không muốn Tiểu Vĩ theo ta đâu. Nếu ngươi muốn cho ta một cơ hội thì cơ hội đó ta thỉnh cầu ngươi hãy nói với Tiểu Vĩ là Ỷ Lan yêu gã. Kiếp này không trọn tình, ta hy vọng kiếp sau sẽ gặp lại và nói thêm với Vũ Văn công tử Y Lan chết bởi tay tướng công của mình, mà người đó chính là Ngọc Diện Thư Sinh Thường Luân.
- Được, nàng đã thỉnh cầu, ta sẽ nói với Vũ Văn công tử trước khi đưa hắn về cõi diêm chúa.
Thường Luân nhướn mày:
- Nàng không còn gì để nói nữa chứ?
- Còn.
- Còn gì?
- Nói với Khắc Thủy Phượng Vương nương, Ỷ Lan tâm phục khẩu phục mụ ta.
Thường Luân gật đầu:
- Thường mỗ sẽ nói với Vương nương.
- Xong rồi đó, ngươi giết ta đi mà mang thủ cấp về dâng nạp cho Khắc Thủy Phượng.
Một luồng gió hiu hiu thổi đến, hất mấy sợi tóc mai của Ỷ Lan. Nàng từ từ nhắm mắt lại chờ đợi Thường Luân tước đi sinh mạng của mình.
Ỷ Lan buột miệng nói:
- Thế là hết, một kết cuộc mà mình phải ôm hận xuống gặp mặt phụ thân trong nỗi uất nghẹn. Ỷ Lan, ngươi đáng chết lắm rồi.
Ỷ Lan cảm nhận có một đạo kình mãnh liệt ào ào bổ thẳng vào mình. Nàng nhắm mắt đón nhận cái chết trong nỗi đau lặng người.
Ỷ Lan ngỡ đâu thân xác mình sẽ tan ra như những xác pháo khi đạo kình kia vỗ thẳng vào mình. Nhưng không, đạo kình mãnh liệt kia như xoáy lấy nàng chẳng khác nào một mành lưới nhện phủ xuống rồi nhấc bổng nàng lên.
Ỷ Lan lạ lùng mở mắt.
Nàng phát hiện một người vận dạ hành có mũ trùm đầu, mặt che một chiếc mặt nạ bằng vàng óng ánh đang dụng hấp lực cuốn nàng về phía người đó, cùng lúc Thường Luân vừa dụng trảo toan chộp vào ngực trái của nàng.
Người vận xám y đón lấy Ỷ Lan, trong khi Thường Luân rít lên the thé:
- Người là ai mà dám xen vào chuyện của ta? Gã vừa quát vừa vũ lộng song chưởng thi triển tuyệt thức Hải Nộ Cuồng Phong hướng về người vận xám y che mặt tập kích. Thường Luân như một con thú hoang đói ăn vừa bị cướp mồi nên phát động chiêu công đã dụng đến toàn bộ nội lực bản thân.
Thế chưởng Hải Nộ Cuồng Phong ào ào thoát ra từ đôi tay của Thường Luân chẳng khác nào những trận cuồng phong ba đào bất ngờ xuất hiện phủ xuống người xám y che mặt.
Mặc dù thấy chưởng kình của đối phương khốc liệt như vậy, nhưng người vận xám y vẫn bình nhiên như chẳng hề thấy chưởng kình của Thường Luân. Khi chưởng kình Hải Nộ Cuồng Phong còn cách y độ gang tay thì khẽ phẩy một cái. Trông động tác của y mà ngỡ y đang đuổi một bầy ruồi nhặng thì đúng hơn.
Y chỉ làm mỗi động tác nhẹ nhàng như vậy thôi, thế mà chưởng kình của Thường Luân đột ngột tản mát như có một hấp lực vô hình nào đó cuốn lấy đưa chúng vào cõi vô thanh vô sắc và vô lực.
Thường Luân đứng sững sờ như pho tượng. Gã không khỏi ngạc nhiên bởi trên cõi nhân thế này có một vị cao thủ hóa giải tuyệt thức Hải Nộ Cuồng Phong như phẩy quạt vậy.
Thường Luân thối lại một bộ:
- Ngươi là ai mà dám chống lại bổn sứ giả của U Linh Môn? Người vận xám y che mặt chẳng nói nửa lời, mà chỉ phát chỉ phóng thẳng xuống đất.
Chỉ kình từ ngón tay trỏ của y phát ra có màu xanh rờn, phát quang đến chói mắt.
Ngọn chỉ kẻ luôn một đường thẳng tắp đốt cháy cả đất đá phát ra những tiếng xèo xèo kéo thẳng đến chân Thường Luân.
- Ầm...
Thường Luân thối lui năm bộ, biến sắc nhìn xuống đất. Gã nghĩ thầm:
- "Nếu như vừa rồi người này dụng chỉ công kích trực tiếp mình thì giờ này mình đã hóa thành tro bụi rồi." Nghĩ như vậy, Thường Luân trở nên từ tốn, ôm quyền xá người đó rồi cất tiếng hỏi:
- Xin cho biết đại danh để tại hạ về bẩm báo với Vương nương.
Người vận xám ý che mặt chỉ khoát tay ra dấu cho gã cút đi.
Thường Luân thở dài một tiếng, nhìn Ỷ Lan rồi xá người vận xám y mới quay lưng trổ khinh thuật bỏ đi. Chẳng mấy chốc, với khinh công thượng thặng, bóng của gã đã mất hút rồi.
Ỷ Lan thoát chết, thở phào nhẹ nhõm. Nàng quay lại quỳ sụp xuống người vận xám y.
- Ân công cứu mạng, xin nhận một lạy này của tiểu nữ.
Người vận xám y khoanh tay nhìn nàng. Y buông một câu thật lạ lùng:
- Ngươi đứng lên đi! Nghe giọng nói của người đó không một chút biểu cảm với mình, Ỷ Lan ngần ngại một lúc rồi mới đứng lên.
Nàng lí nhí nói:
- Xin ân công cho biết đại danh quý tính, để sau này Ỷ Lan còn có dịp đền đáp.
- Ta không phải là ân công của ngươi.
- Người vừa mới cứu Ỷ Lan thoát khỏi tay của Ngọc Diện Thư Sinh Thường Luân.
- Ta chỉ thực hiện theo di lệnh của người khác mà thôi.
Ỷ Lan ngạc nhiên vô cùng:
- Vậy...
Người vận xám y khoát tay:
- Ngươi khỏi thắc mắc hỏi tên ta và người đó làm gì. Một ngày tại vương triều Qui Tư Quốc không có nữ vương là một ngày nước không vương, rắn không đầu. Mọi người đang chờ ngươi tại vương triều, ngươi mau quay về. Xác phụ vương ngươi đã được đưa về đại hồng điện.
Người đó nhìn Ỷ Lan bằng đôi mắt sắc như bảo đao, bảo kiếm:
- Đây là cơ hội cuối cùng cho ngươi đó. Chốn giang hồ Trung Nguyên không phải là nơi để một Quận chúa như ngươi bôn ba tìm người phục hận.
Người đó nói xong mấy lời bằng giọng cảnh báo với Ỷ Lan rồi thi triển Di Hình Cước Pháp, thoáng một cái đã bỏ đi, chẳng thấy bóng thấy hình.
Người vận xám y che mặt đã đi rồi mà Ỷ Lan vẫn thẩn thờ. Nàng tự vấn mình:
- "Người vừa rồi là ai? Tại sao y lại biết mình là Quận chúa của Qui Tư Quốc, và còn biết mục đích của mình vào Trung Nguyên, nhưng những lời y nói thì Qui Tư Quốc đang cần mình quay về." Nghĩ như vậy, bất giác Ỷ Lan hướng mắt nhìn về hướng người vận xám y vừa bỏ đi:
- Ân công, rồi có ngày Ỷ Lan sẽ tìm thấy người mà đền đáp công ơn này.
Khi Ỷ Lan bỏ đi rồi thì có một chiếc kiệu xuất hiện. Khắc Thủy Phượng từ trong kiệu bước ra nhìn theo Ỷ Lan. Nàng mỉm cười ôn nhu nói:
- Ta trả lại cho ngươi chức vị nữ vương Qui Tư Quốc đó.
Thất Độc Thư Sinh từ phía sau kiệu bước đến bên nàng:
- Vương nương...
Khắc Thủy Phượng khoát tay:
- Đừng gọi ta là Vương nương nữa. Kể từ bây giờ Khắc Thủy Phượng là chủ nhân U Linh Môn.
- Ý của Khắc Thủy Phượng muốn như thế, ta sẽ gọi như vậy.
Thất Độc Thư Sinh lấy tấm mặt nạ dắt sau lưng:
- Còn tấm mặt nạ này, có còn dùng đến nó nữa không?
- Tướng pháp hãy cất nó đi, có ngày tháng chúng ta sẽ dùng đến nó.
- Được, ta sẽ cất. Đối với Thường Luân, nàng muốn ta xử y như thế nào?
- Gã còn dùng được cứ để cho gã sống. Hôm nay Ỷ Lan đã nhận được bài học vỡ lòng về những nam nhân luôn có những lời ngọc tình tha thiết.
-oOo-
Chương 45 Thầy Mang Hận Trò
Nguồn: nhanmonquan.com
Đả tự: dangxuan
Quân Đạt và Tuyết Trâm sau khi ly khai ra khỏi khu khách điếm ở thị trấn Hàn Đàm, hai người đi suốt đêm cho đến lúc thấm mệt mới vào một ngôi cổ miếu sơn thần bỏ hoang nghỉ ngơi.
Đến lúc này Tuyết Trâm mới phát hiện chỉ có sáu lá tiểu kỳ, còn thiếu mất một lá thanh kỳ của Phong Tình Cổ Thi. Nàng nhìn những lá tiểu kỳ đó chán nản:
- Đại ca. Chúng ta thiếu một lá tiểu kỳ.
Quân Đạt nheo mày, chàng có vẻ suy nghĩ.
Quân Đạt quay lại Tuyết Trâm, nhìn nàng:
- Trâm muội, có lý nào Thất Kỳ Ngọc Long lại có thể quên bẵng tín vật của mình? Tuyết Trâm ngồi bó gối:
- Ờ hé, sao Thất Kỳ Ngọc Long lại có thể quên tín vật của mình.
Tuyết Trâm đứng lên:
- Mà cũng đúng thôi. Lúc bấy giờ tình hình khác lộn xộn, làm sao Thất Kỳ Ngọc Long còn nhớ chứ. Với lại lão vừa ghim những lá tiểu kỳ trên chiếc áo quan thì muội đã đoạt rồi, thứ hai lão có thể đang chờ Phong Tình Cổ Thi thì chúng ta đoạt lấy những ngọn tiểu kỳ.
Quân Đạt gật đầu:
- Có thể như vật thật. Nhưng còn một điều nữa huynh chưa giải đáp được, tại sao Thất Kỳ Ngọc Long không muốn huynh vào Tử Cung?
- Điều đó thì muội không thể biết.
- Bây giờ chúng ta chỉ có sáu lá tiểu kỳ, thiếu một lá làm sao có thể vào Tử Cung được?
- Chúng ta hãy tạm nghỉ ở đây đêm nay, ngày mai chúng ta sẽ tìm lão Phong Tình Cổ Thi để lấy nốt lá tiểu kỳ cuối cùng.
- Trời đất mênh mông, biết lão Phong Tình ở đâu mà tìm?
- Huynh nghĩ mình có cách để tìm ra lão. Ngày nay chúng ta thử đến Lạc hoa viên ở Dương Châu thành xem sao.
- Trời cũng gần sáng rồi, hay chúng ta lên đường đến Lạc hoa viên luôn?
- Huynh chỉ sợ muội hao tổn nguyên thần thôi.
- Muội có Bát Quái Mê Tông Bộ, huynh có Thần Hành Quỷ Cước thì sợ gì hao tổn nguyên thần chứ.
- Nếu có gặp được Phong Tình Cổ Thi, chưa chắc lão đã chịu giao lá thanh kỳ cho huynh và muội.
Quân Đạt vừa dứt lời thì có tiếng tằng hắng từ phía sau bức tượng sơn thần phát ra.
Nghe tiếng tằng hắng đó, Quân Đạt lẫn Bạch Hạc Tiên Tử Tuyết Trâm đồng quay lại nhìn.
Quân Đạt nhìn về phía pho tượng sơn thần, ôn tồn cất tiếng hỏi:
- Vị cao nhân nào sau tượng sơn thần kia xin cho tại hạ được diện kiến.
Một tràng tiếng ho cất lên, rồi một lão già lọm khọm vừa ôm ngực ho vừa bước ra. Hai chân lão già đó xem như rất yếu ớt run rẩy tưởng như có thể ngã xuống bất cứ lúc nào. Lão vừa ho vừa lê xuống bậc tam cấp.
Bạch Hạc tiên tử Tuyết Trâm nhìn lão già đó không chớp mắt, trong khi Quân Đạt đã bước đến đỡ lấy lão. Chàng dìu lão xuống hết bậc tam cấp mới cất tiếng hỏi:
- Lão trượng là ai sao lại ở trong ngôi miếu sơn thần hoang vắng này? Lão lại ôm ngực ho một lúc mới lấy lại được hơi thở bình thường. Lão nhướng cặp mắt lèm nhèm, đục ngầu nhìn Quân Đạt:
- Tiểu tử không nhận ra lão phu à? Nghe giọng nói lão già này, Quân Đạt cảm nhận mình đã từng gặp ở đâu nhưng không thể nhận biết được. Chàng chú nhãn quan sát chân diện mục của lão. Những nếp nhăn chẳng chịt, đôi mắt lèm nhèm lúc nào cũng chảy nước.
- Vãn bối quả chưa từng gặp lão trượng.
Tuyết Trâm bước đến bên lão già. Lão già quay ngoắt qua bên Tuyết Trâm, hai cánh mũi phập phồng. Lão lè nhè nói:
- Vị cô nương đây có mùi phấn thơm của Bạch Hạc Tiên Tử, đồ đệ của Tiên Cung Lục Thái Mẫu.
- Lão trượng nhận ra tiểu nữ?
- Lão phu có thể ngửi phấn thơm mà nhận biết nữ nhân đó là ai. Nhưng bây giờ lão phu không còn là người đó nữa.
- Ngửi mùi phấn thơm mà phân biệt được nữ nhân đó là ai, chẳng lẽ lão đây chính là Phong Tình Cổ Thi? Lão già gật đầu:
- Đúng. Lão chính là Phong Tình Cổ Thi.
Tuyết Trâm lùi hẳn lại một bộ, buột miệng thốt:
- Phong Tình Cổ Thi.
Phong Tình Cổ Thi gật đầu:
- Hai người đã nhận được ra lão rồi. Phải hai người đang muốn tìm lão để đoạt ngọn tiểu thanh kỳ? Quân Đạt gật đầu:
- Quả đúng như tiền bối đoán, Quân Đạt và Tuyết Trâm đang có ý đi tìm lão tiền bố để đoạt ngọn tiểu thanh kỳ.
- Lão phu đã đứng trước mặt hai người, thì hai người còn chờ gì nữa. Hãy ra tay đi! Quân Đạt nhìn Tuyết Trâm.
Tuyết Trâm lên tiếng hỏi:
- Phong Tình Cổ Thi sao lại ra nông nổi này?
- Lão phu chẳng là Phong Tình Cổ Thi nữa đâu.
Lão vừa nói xong thì cất tiếng ho sù sụ. Lão ho đến độ thổ cả huyết ra ngoài.
Quân Đạt nhìn thấy tình cảnh của lão thảm hại như vậy, không nén được lòng thương hại liền áp tay vào đại huyệt Khiếu Hóa tiếp truyền công lực cho lão.
Phong Tình Cổ Thi cắt cơn ho, ngồi bệt xuống đất. Lão thở rốc từng cơn một, rồi thều thào nói:
- Hai người muốn đoạt tiểu thanh kỳ, sao lại giúp lão phu chứ? Quân Đạt đáp lời:
- Vãn bối không nỡ khoanh tay đứng nhìn lão tiền bối bị bệnh tình hành hạ.
Phong Tình Cổ Thi cười mỉm, nhìn qua Quân Đạt:
- Có đúng như vậy không? Ngươi nói vậy nhưng lão phu không tin đâu. Đừng giả nhân giả nghĩa làm gì.
- Vãn bối nói bằng lòng thành của mình. Chẳng lẽ tiền bối đang trong hoàn cảnh này mà Quân Đạt lại có thể nhẫn tâm truy sát người ư? Làm như vậy Quân Đạt cảm thấy hổ thẹn với trời đất.
- Nói hay lắm. Nhưng mục đích của hai người tìm lão vì muốn đoạt tiểu thanh kỳ kia mà.
- Vãn bối quả thực có ý định đó, nhưng không ngờ tiền bối lại gặp phải cảnh ngộ này.
Phong Tình Cổ Thi xua tay:
- Lão phu không cần sự thương hại của hai người. Lão phu đường đường là một đại cao thủ trong giang hồ, cần gì đến sự thương hại của các người chứ. Nếu không cần ngọn tiểu thanh kỳ thì các ngươi đi đi.
Quân Đạt thở dài một tiếng, nhìn qua Tuyết Trâm.
Tuyết Trâm nheo mày.
Quân Đạt khảng khái nói:
- Trâm muội, chúng ta đi.
- Đại ca.
Quân Đạt thở hắt ra, cương quyết nói:
- Chúng ta đi. Huynh không nỡ bức lão Phong Tình Cổ Thi trong hoàn cảnh này. Huynh đã có quyết định rồi, mình rời khỏi ngôi cổ miếu sơn thần này thôi.
- Nếu huynh muốn đi.
Quân Đạt gật đầu.
Chàng quay lại Phong Tình Cổ Thi:
- Phong Tình Cổ Thi lão tiền bối bảo trọng.
Chàng nói xong toan cùng với Tuyết Trâm trổ khinh thuật thượng thừa thoát ra ngoài ngôi cổ miếu sơn thần nhưng Phong Tình Cổ Thi đã gọi giật lại:
- Khoan đi! Quân Đạt và Tuyết Trâm dừng bước.
Tuyết Trâm quay lại hỏi:
- Phong Tình Cổ Thi lão tiền bối còn có điều gì chỉ giáo? Phong Tình Cổ Thi ôm ngực, tiếp tục ho. Khi cắt cơn ho đó lão mới gượng nói:
- Lão sẵn sàng dâng ngọn tiểu thanh kỳ đó cho hai người nhưng có điều kiện.
Tuyết Trâm nhìn qua Quân Đạt rồi quay lại Phong Tình Cổ Thi:
- Lão tiền bối muốn đặt điều kiện gì?
- Hai người phải trả hận cho lão.
Quân Đạt hỏi Phong Tình Cổ Thi:
- Tiền bối muốn trả hận ai?
- Ngọc Diện Thư Sinh Thường Luân.
- Thường Luân đã hại tiền bối đến hoàn cảnh này? Phong Tình Cổ Thi gật đầu:
- Gã đồ đệ đó đã hại ta đến tình cảnh này. Ta phải trả thù, nhưng...
Phong Tình Cổ Thi gục đầu nhìn xuống. Sự phẫn nộ trào lên khiến lão phải rơi vào cơn ho dữ dội.
Quân Đạt vội vã điểm vào hai đại huyệt Khiếu Hóa và Thần Khuyết để giữ chút nguyên thần còn lại của lão.
Phong Tình Cổ Thi gượng nhìn lên. Cặp tinh nhãn của lão ngày nào giờ chẳng khác nào mắt cá chết, chẳng còn thần khí.
Phong Tình Cổ Thi thều thào nói:
- Tên Thường Luân khốn nạn đó đã hại lão phu. Nếu hai ngươi hứa trả thù cho lão thì lão sẵn sàng trao ngọn tiểu thanh kỳ cho hai ngươi.
Tuyết Trâm nhìn Quân Đạt rồi quay sang Phong Tình Cổ Thi:
- Hàn đại ca và tiểu nữ hứa sẽ hỏi tội Thường Luân giùm lão tiền bối.
- Lão không tin, các ngươi phải thề trước trời đất mới được. Nếu không trả thù được cho lão thì hai người sống không thấy mặt trời, chết không chốn dung thây.
Quân Đạt và Tuyết Trâm im lặng.
Phong Tình Cổ Thi gào lên:
- Thề đi... Hứa với ta đi... Thề đi! Tại sao hai người lại im lặng chứ? Các người sợ Ngọc Diện Thư Sinh Thường Luân à? Lão bật tràng cười khằng khặc rồi lại ho, ho dữ dội hơn trước.
Tuyết Trâm ngồi xuống bên cạnh Phong Tình Cổ Thi:
- Quân Đạt và tiểu nữ sẽ trả thù cho lão tiền bối nhưng trước khi thề cùng cần biết qua Thường Luân đã làm gì để lão tiền bối tàn phế thế này?
- Hai người chỉ nên biết, kẻ phản đồ đáng tội chết rồi.
Quân Đạt khảng khái nói:
- Nếu Thường Luân là kẻ phản đồ thì Quân Đạt sẽ thay tiền bối trừng trị gã.
- Thấy lão như vậy rồi mà hai người còn thắc mắc ư? Hay các người không cần ngọn tiểu thanh kỳ?
- Quân Đạt đang rất cần ngọn tiểu kỳ đó để hợp với sáu lá cờ kia.
- Nếu các ngươi cần thì hãy hứa với lão và hãy thề đi. Trước đây lão đã không tin ai mà còn bị như thế này, giờ thì lão càng không tin người nhiều hơn nữa.
Quân Đạt nghiêm giọng nói:
- Được, vãn bối thề với trời đất, nếu Ngọc Diện Thư Sinh Thường Luân là kẻ bại hoại, phản sư hại thầy thì nhất định sẽ trừng trị gã, nếu không giữ lời thề này, Quân Đạt nguyện dâng đầu cho lão tiền bối.
Phong Tình Cổ Thi gật đầu:
- Được lắm đó. Lão phu nghe giọng nói của ngươi xem ra có thể tin ngươi được.
Lão nói xong thuật lại tất cả những gì đã xảy ra giữa lão với Thường Luân và Á Tiên.
Phong Tình Cổ Thi thở dài một tiếng:
- Á Tiên vì hận gã bạc tình vong ân đã trở nên điên loạn sau khi thoát ra khỏi mật thất.
Còn lão thì trở thành kẻ tàn phế. Thường Luân có đáng tội chết không? Tuyết Trâm đáp lời lão:
- Gã thật đáng chết. Y chẳng còn một chút nhân tâm mới hành động như vậy.
- Đúng, Thường Luân, đồ đệ yêu của lão chẳng còn chút nhân tâm.
Phong Tình Cổ Thi thở dài một tiếng:
- Gã chỉ không biết ngọn tiểu thanh kỳ mà lão chỉ cho gã lấy là ngọn tiểu kỳ giả, còn tiểu kỳ thật thì vẫn trong tay lão.
Phong Tình Cổ Thi cười khảy.
Lão lật vạt áo cáu bẩn, nhàu nát. Ngọn tiểu kỳ màu xanh được khâu đinh ngay dưới vạt áo của lão.
Phong Tình Cổ Thi đắc ý nói:
- Lão biết thế nào Thường Luân cũng giở nhục hình bức lão trao tiểu thanh kỳ nên mới chỉ cho y ngọn tiểu thanh kỳ giả trong áo gối, còn lá thật vẫn bên mình lão. Giờ lão trao nó cho hai người nhưng hai người phải hứa trả hận cho lão phu.
Tuyết Trâm đón lấy ngọn tiểu kỳ màu xanh:
- Lưới trời lồng lộng, nhưng những kẻ vô tình bạc nghĩa như Ngọc Diện Thư Sinh kiếp này không thoát được đâu.
Phong Tình Cổ Thi thở dài rồi nói:
- Cuối cùng tâm nguyện của ta cũng có người thay ta hành sự, không uổng công Phong Tình Cổ Thi Giang Bạch hầu hạ sơn thần trong ngôi miếu hoang này. Lão có chết cũng nhắm mắt được.
Phong Tình Cổ Thi ngửa mặt cười khằng khặc. Tiếng cười của lão xen với những tiếng ho khan. Khi lão cắt tràng cười đó thì thổ huyết.
Quân Đạt thấy tình cảnh của lão, chàng toan mở miệng nói những lời an ủi nhưng Phong Tình Cổ Thi đã bứt hơi, hồn lìa khỏi xác sau tiếng cười điên dại đó.
Quân Đạt nhìn Phong Tình Cổ Thi rồi nói với Tuyết Trâm:
- Trâm muội, mặc dù sinh thời Phong Tình Cổ Thi là một đại gian hùng nhưng khi chết đã nhận tất cả những nghiệp chướng do lão tạo ra. Đại ca muốn an táng lão.
Tuyết Trâm gật đầu.
Hai người liền đưa xác lão Phong Tình Cổ Thi ra sau cổ miếu sơn thần chôn cất.
Quân Đạt chôn xong, gắn cho lão ma một tấm bia mộ.
Tuyết Trâm lắc đầu nói:
- Cái quả của Phong Tình Cổ Thi lão ma tạo ra quá nặng, nên đến chết vẫn ôm theo những khát vọng xuống a tỳ.
- Ai cũng một lần chết, nhưng có người chết trong sự thanh thản, có người chết trong nỗi oan khiên và riêng Phong Tình Cổ Thi chết trong sự uất hận. Một cái chết do chính lão tạo ra trong lúc sống.
Tuyết Trâm nhìn Quân Đạt:
- Phong Tình thì chết bởi phong tình. Lão đã hoài nghi tất cả mọi người, ngay cả đồ đệ của lão, lão cũng hoài nghi, nhưng lão không nghi chính lão.
Quân Đạt nheo mày nhìn nàng:
- Muội nói vậy có ý gì?
- Nếu như Phong Tình Cổ Thi chỉ cần một chút hoài nghi cá tính và cách sống cũng như lối hành sự của lão thì lão đâu đến nỗi bị Thường Luân dùng mỹ nhân kế hãm hại. Chính vì lẽ đó mới nói Phong Tình thì chết bởi phong tình.
- Chẳng lẽ mình phải hoài nghi cả mình sao?
- Muội không nói vậy, nhưng cái chết của Phong Tình Cổ Thi là một minh chứng cho những ai phong tình. Người hiền lương đâu hoài nghi mình nhưng những kẻ như Phong Tình Cổ Thi thì phải tự soi lấy mình.
Quân Đạt lắc đầu:
- Chúng ta đi thôi!
-oOo-
|