Trong quân không có đại tướng, thì Lâm Tam làm tiên phong ư? Những lời Từ Vị nói chạy qua chạy lại trong đầu Lâm Vãn Vinh, trong lòng hắn nhất thời khó chịu. Mẹ nó, lão Từ sao không sai ta đi tiên phong tán gái chứ? Lão tử tài này cao cường hơn nhiều.
- Này, Từ đại soái, không tốt đâu, tiểu đệ tài học thô thiển, lại chưa từng có kinh nghiệm, ngoại trừ lớn lên cũng đi qua vài nơi, những chuyện khác không có gì đáng kể. Chức hữu lộ tiên phong này xin giao cho người khác đi thôi, ta an an ổn ổn làm tham mưu tướng quân là được rồi.
Lâm Vãn Vinh khiêm tốn nói.
Từ Vị mỉm cười không nói, nhưng Tá Tông Hữu nọ đã lên tiếng :
- Ài, Lâm huynh đệ không nên quá khiêm tốn. Người ta nói tài không đợi tuổi, ngươi tuy là mới gia nhập quân đội, nhưng đã đánh một trận cực kì đẹp mắt, còn chém được Mạnh Đô, công lao này ai có thể so được ? Nói cái gì tài học sơ thiển, rõ ràng là tài trí địch ngàn quân. Bọn chó chết Bạch Liên giáo này, bây giờ phỏng chừng vừa nghe tới đại danh Lâm huynh đệ, hai chân sẽ run run mà ngã mất, chức Hữu lộ thống lĩnh ngươi không làm, còn có ai làm được chứ?
Khụ khụ, Lâm Vãn Vinh giả ho hai tiếng, Tá Tông Hữu này cũng nịnh hay a, mấy câu nói đó nghe trong lòng thoải mái phết. Từ Vị cười nói:
- Tá tướng quân nói lời ấy cũng như lão phu suy nghĩ. Lâm huynh đệ, nói về chiến tích công lao, nói về tướng sĩ trung thành, mấy ai so được cùng ngươi chứ, chức Hữu lộ tiên phong này nhất định phải là ngươi lãnh ấn a.
Ồ, ta luôn luôn rất khiêm nhường, lão Từ lại còn kêu người khác không làm được, không phải cố ý làm cho ta bị người khác đố kỵ sao chứ? Lâm tướng quân bất đắc dĩ lắc đầu nói:
- Nếu như thế, tiểu tướng chỉ có thể tuân mệnh. Tiểu đệ tuổi còn trẻ, lại không có bao nhiêu kinh nghiệm thống lãnh binh sĩ, thỉnh chư vị tướng quân sau này chiếu cố chỉ giáo tận tình, Lâm mỗ ta cảm kích vô cùng.
- Hảo, cứ định như thế.
Từ Vị cười to nói:
- Chúng tướng nghe lệnh!
- Có mạt tướng!
- Sau bữa sáng hôm nay, đại quân liền nhổ trại hành quân, ba ngày sau công chiếm Tể Trữ, đội nhân mã nào đả hạ Tể Trữ trước, ta sẽ hướng Hoàng thượng xin ban thưởng cho!
- Đắc lệnh!
Khi chúng tướng lui khỏidoanh trướng, Từ Vị lưu một mình Lâm Vãn Vinh ở lại, cười nói:
- Lâm tiểu huynh, hữu lộ quân của ta đã có thể giao cho ngươi là ta an tâm rồi. Lão phu chờ tin tức khải hoàn của ngươi.
Lâm Vãn Vinh cười khổ nói:
- Từ tiên sinh, ngươi đã sớm định sẵn. Gạt ta tới làm tham mưu tướng quân gì chứ, guyên lai là muốn ta mang binh chiến đấu, vụ làm ăn này vừa khó nuốt, vừa không có lời gì cả, thật sự là làm khó ta.
Khó nuốt và không có lời? Chức Hữu lộ tướng quân chính là thèm khát của bao nhiêu người, cầu cũng không được. Tiểu tử ngươi được tiện nghi còn muốn mặc cả nữa sao ? Từ Vị trong lòng vô cùng bất bình, lắc đầu nói:
- Tiểu huynh đệ nói gì vậy. Ta vốn thỉnh ngươi tới, đó là muốn ngươi trợ lực cho ta một chút. Phái ngươi đi Trừ Châu. giao cho tàn binh, cũng là muốn cho ngươi trước tiên tích lũy một chút kinh nghiệm. Chỉ là ta không nghĩ tới trong thời gian đó, lại xảy ra nhiều chuyện như vậy, cũng không nghĩ tới tiểu huynh đệ ngươi có thể trổ thần uy như thế, tiêu diệt Mạnh Đô cùng thuộc hạ mấy ngàn nhân mã. Công lao này, trong số mười vạn đại quân của ta, ngươi là đệ nhất công thần, đệ nhất dũng sĩ đó.
Đệ nhất công thần kiêm đệ nhất dũng sĩ ? Xấu hổ xấu hổ, nếu không có hỏa thương, lão tử cùng các huynh đệ sợ đã sớm bị treo cổ rồi, nhắc đến thực muốn cảm tạ Thanh Tuyền hảo lão bà của ta.
- Sợ là ngươi còn không biết, chuyện đêm trước ngươi nổi nóng giận dữ vì huynh đệ tử trận mà ra tay, đã sớm truyền khắp quân trung. Mọi người khen ngợi ngươi có tài điều binh, yêu binh như con, lúc này thanh vọng ngươi như mặt trời giữa trưa, không người thứ hai có thể so sánh. Nếu không phải ngươi làm Tiên phong tướng quân, sợ là mấy vạn tướng sĩ đều sẽ không tha ta, lão hủ tự nhiên phải biết làm gì.
- Này, thanh vọng và chiến tranh là hai sự việc khác nhau hoàn toàn. Không dối gạt Từ tiên sinh, chuyện ta đoán tiên cơ, đều l