Ru ngậm ngùi
Chia tay người độ ấy tàn thu
Thoảng heo may nhạt mùi hoa sữa
Đêm lành lạnh gió mùa về ngang cửa
Dáng người đi gầy guộc đến nao lòng
Người đi rồi còn ta với mùa đông
Đơn côi thấm vào từng giọt máu
Ngọn đèn khuya nỗi nhớ hằn đau đáu
Tiếng thở dài trống trải trong tim
Đêm từng đêm ta khắc khoải nỗi niềm
Nhành thuỷ tiên toả mùi hương lặng lẽ
Ta đâu ngờ lại đau đến thế
Khi biết người xa khuất tầm tay
Ta lãng du suốt buổi chiều nay
Đếm kỉ niệm đón mùa sang trong gió
Những kỉ niệm nồng nàn hương cỏ
Thảng thốt mùa đông vạt tóc mười năm
Lại cồn cào những day dứt không tên
Nhấp cà phê thấy toàn vị đắng
Người ơi người nơi ấy trời có lạnh
Lúc giao mùa gió bấc thổi trong nhau
Đông lại sang nỗi nhớ chẳng thay màu
Vẫn xanh ngắt thuỷ chung sâu thẳm
Trong lòng ta cái thời mê đắm
Cạn một đời chẳng thể nào nguôi
Ta vẫn ru ta bằng những ngậm ngùi