
18-11-2008, 08:47 AM
|
 |
Thượng Thiên Hạ Địa Duy Ngã Độc Tôn
|
|
Tham gia: May 2008
Đến từ: Việt Nam
Bài gởi: 3,304
Thời gian online: 2307031
Thanks: 932
Thanked 2,152 Times in 223 Posts
|
|
Trận bóng đá
Tác giả: Gayetni
Truyện ngắn Miến Điện
Uyn đang cao hứng chờ đợi mở màn trận đấu bóng giữa đội nó và đội trường tiểu học Căng-đan. Nó đưa mắt nhìn khắp các cầu thủ trong đội và thấy thật thỏa mãn. Vốn là chân tiền đạo, Uyn biết rằng các cầu thủ trong đội rất tin tưởng vào khả năng của nó. Trong trận đấu với đội trường tiểu học của làng To-lay, bọn chúng đã thắng tỷ số 3-1. Đó hoàn toàn là thắng lợi của đội Uyn và chính Uyn đã sút hai quả vào gôn. Thêm nữa, trong trận đấu với đội Ca-in-bin, đội của Uyn đã thắng với tỷ số 2-0 trong đó một quả là do Uyn thực hiện. Giờ đây phương đông mây đen đang kéo đến. Trời sắp mưa to, vậy mà đội bóng kia vẫn chưa thấy tới. ở hai bên sân bãi những kẻ hâm mộ bóng đá đứng ngồi không yên. Họ là người ở các làng lân cận: nông dân, chủ ấp, những người chăn nuôi bò, học sinh ở các chùa chiền, dân buôn bán -một đám đông đủ loại. Cột gôn bằng cọc tre cao, dựng đứng ở hai đầu bãi. Giữa hai cọc có chăng lưới. Sân bãi là đất cát để cho các cầu thủ chạy được chắc chắn.
- A, họ đến rồi!
Trong đám đông có người kêu lên. Đội bạn và một số người đang thong thả đi ra từ phía cổng làng Căng-đan. Ông bầu của họ khi đã đứng ở sân bãi, quay sang hỏi Uyn:
- Nào các cậu sẵn sàng rồi chứ? Cậu có nghĩ rằng đội của cậu sẽ thắng chúng tớ không?
- Chúng cháu sẽ cố hết sức để thắng. - Uyn đáp. - Chúng cháu đã dày công luyện tập.
Lúc ấy đội bóng làng Căng-đan đã ra đến sân đúng giờ đã định. Đội của Uyn có mặt sớm hơn một chút. Trọng tài là một sinh viên cao đẳng ở thành phố gần đó. Khi anh đi ra giữa sân thì khán giả cũng bắt đầu la hét ầm ĩ. Hai đội bóng tiến ra giữa bãi. Hai đội trưởng ném đồng xu để trọng tài chứng kiến. Đội bóng làng Căng- đan chiếm nửa sân phía nam; đội của Uyn -nửa sân phía bắc. Trọng tài thổi còi cáo hiệu trận đấu bắt đầu. Tun đá bóng cho Uyn, Uyn rê bóng và chuyền cho Hơ-la. Đối phương chặn lại. Cả hai bên đều cố giành cho được quả bóng đang lăn qua lăn lại giữa sân. Một lần bóng chạm tay một người bên đội Uyn và bọn chúng phải chịu quả phạt pê-nan-tá. Chúng phải cố gắng hết sức mới tránh được bàn thua trông thấy. Thế rồi bóng vượt qua vạch trung tâm lao sang phía sân của đội làng Căng-đan. Hơ-la lách hết đối thủ này đến đối thủ khác và đưa bóng lên phía trước. Uyn lao vượt lên, đoán trước bóng sẽ chuyền cho nó. Hơ-la tránh được một hậu vệ nữa và làm động tác giả chuẩn bị sút. Nhưng bất ngờ nó tạt bóng cho Uyn và đối phương mất cảnh giác không đề phòng động tác bất ngờ ấy. Uyn bồi tiếp bằng một cú sút thật căng đưa bóng vào lưới. Thủ môn của đối phương lao bổ ra nhưng không kịp đón bóng.
- Vào rồi!
Khán giả reo lên. Hơ-la và Cô chạy lại ôm lấy Uyn. Còn Uyn thì sung sướng với cú sút của nó. Trận đấu tiếp tục. Mỗi khi bóng chạm đến chân của Uyn là khán giả lại gào lên.
- Hoan hô Uyn!
- Uyn cố lên!
Uyn nghe thấy những tiếng reo hò, cổ vũ ngay cả khi đang săn bóng ở khắp sân. Uyn thật sự thỏa mãn và nhất định sẽ cố gắng hơn nữa để mọi người thấy nó tài giỏi đến mức nào. Hiệp một kết thúc với tỷ số 1-0 nghiêng về đội của Uyn. Suốt trong năm phút nghỉ giải lao, Uyn cứ đi khệnh khạng khắp sân, càng ngày càng hãnh diện. Uyn nói với giáo viên trẻ, ông bầu của đội:
- Chắc chắn chúng em sẽ thắng thầy ạ.
- Và điều đó sẽ làm cho các em trở thành quán quân của vùng này đấy,- ông giáo đáp.
- Vì vậy các em cần phải cố gắng nữa lên. Trọng tài đi ra sân và thổi một hồi còi. Các cầu thủ đứng vào vị trí có thay đổi hai bên sân bãi. Và hiệp hai bắt đầu bằng một hồi còi khác. Bên đội của Uyn một quả bóng vọt lên trước dồn ép đối phương. Uyn không nghĩ gì khác ngoài việc phô trương mình là tài ba. Bởi vậy nó bắt đầu tập trung vào lối chơi cá nhân. Hễ bóng đến chân nó là nó không chuyền cho ai mà một mình rê thẳng vào gôn. Nó liên tục tìm cơ hội sút bóng. Trong khi đó đội bóng làng Căng-đan ghi được một bàn thắng. Điều này làm cho Uyn tức giận chạy lồng lên khắp sân. Có một lúc Uyn đã dẫn được bóng. Giá nó chuyền bóng cho Hơ-la và Hơ-la nhận được bóng thì sẽ là dịp tốt để làm bàn. Nhưng nó đã không chuyền bóng, nó đang rê bóng thì một đối thủ khác cướp được.
- Này Uyn,
- Hơ-la giận dữ gọi,
- Sao không tạt bóng cho tớ?
Nhưng Uyn không đáp. Nó chỉ nghĩ đến mỗi một việc là làm thế nào một mình sút được bóng vào gôn. Trận đấu càng trở nên ác liệt và đội bóng làng Căng-đan lại ghi thêm một bàn nữa. Mặt Uyn đỏ bừng. Nó cố sức chạy theo bóng. Nhưng mọi cố gắng của nó không đi đến đâu. Rồi sau lúc đó tiếng còi của trọng tài kết thúc trận đấu. Tỷ số 2-1 nghiêng về phía đội bóng làng Căng-đan. Đội bóng của Uyn bị thua. Trên đường về, Uyn đi bộ, đầu cúi xuống. Nó không còn tự hào là qUyn quân được nữa. Thủ môn đi bên cạnh nó nhiếc móc:
- Đó, chỉ vì cậu chơi đơn độc. Cậu có thấy chúng ta thua chỉ vì cậu không chuyền bóng không? Cậu chơi cho một mình cậu, vì cậu biết rằng mọi người cho cậu là giỏi nhất, có phải thế không?
Nghe những lời này Uyn bỗng nhận ra khuyết điểm của mình. Nó đã không biết đến khả năng của đồng đội mà nghĩ quá nhiều về bản thân. Nó đã quên rằng sức mạnh của tập thể đội lớn hơn bất cứ một cầu thủ nào. Nó kiêu hãnh về tài năng của nó mà quên mất mọi cái khác. Giờ đây nó nhận ra rằng mặc dầu khởi đầu đội nó có thắng, nhưng vẫn bị thua là vì nó. Nó tiếp tục nghĩ về mình: phải rồi rõ ràng là lỗi của mình. Chúng ta đã thua vì mình quá tự cao. Mình thật đáng trách vì đã làm cho đội mình bị thua. Giá mình cứ chơi như mọi khi thì chắc đội mình đã thắng rồi. Thậm chí cú sút ban đầu của mình cũng là nhờ Hơ-la chuyền cho. Mình là người duy nhất không biết tin tưởng vào người khác. Ngoài mình ra mọi người đều tin tưởng lẫn nhau và chơi với tinh thần đồng đội. Mình thật đáng xấu hổ. Càng nghĩ Uyn càng cảm thấy cay đắng. Nó không thể tự tha thứ. Nó nói với đồng đội đứng quanh nó:
- Đúng rồi các cậu ạ. Đó là lỗi của tớ. Tớ đáng trách vì đã làm cho chúng ta bị thua. Đó là vì tớ quá kiêu ngạo, tớ không biết tin vào tất cả các cậu. Tớ có lỗi. Như vậy là Uyn đã nhận lỗi của nó. Trên đường về nhà cùng các bạn, nó cảm thấy hối hận.
|