Lẽi được về thăm bà, Hai Khóa rất lấy làm sung sướng! Từ dạo về thăm bà lần trước đến nay đã hơn năm năm. Bà em sống ở miền biển. Cửa sông đổ ra biển ở phía bắc làng. Khi nước thủy triều lên, nó như một vạt nước rộng mênh mông tưởng không thấy bờ. Nhưng khi nước thủy triều xuống thì hai bên bờ hiện lên hai dải cát vàng. Phía nam làng có những đụn cát phủ cỏ và đứng trên những đụn cát này em có thể thấy được mặt nước Hoàng Hải mênh mông. Hai Khóa thích nhìn đăm đăm ra biển; từng vạt nước xanh như ngọc xen lẫn những vệt sáng vàng đang nhảy múa. ở đó có cá, cua và tôm hùm. ở đó cũng có thể có cả cá to. Thầy giáo bảo rằng còn có một vài loài hải sản to hơn cả cái nhà, nhưng em chưa bao giờ thấy con cá nào to như vậy. Quả thật từ khi về đây đến giờ em chỉ trông thấy mỗi một con cá nhỏ. Em tự hỏi:
“Không biết cá đi đâu cả rồi?". Cùng sống với bà còn có gia đình cô chú em và con trai, con gái của họ là Hổ và Hoa! Hàng ngày Hai Khóa cùng chơi với Hổ ở bờ biển. Cát sạch và mịn. Các em mở phanh cúc áo nằm ngả mình trên cát phơi nắng. Hổ lớn hơn Hai Khóa một tuổi, nhưng thấp hơn, và từ ngày hai đứa cùng học lớp bốn, thì Hai Khóa không còn coi Hổ ra gì. Thực ra thì Hổ là chi đội trưởng thiếu niên, mà Hai Khóa thì chỉ vừa mới được kết nạp vào Đội hôm bế giảng năm học. Em cứ nghĩ chi đội trưởng của em thì phải là người có tài năng hơn hẳn Hổ kia. Mặt khác, Hai Khóa cũng phải thừa nhận rằng Hổ hiểu biết về biển nhiều hơn mình. Ví dụ: cậu ta biết khi nào nước thủy triều thay đổi, loại thủy triều nào mang theo cá, loại nào mang theo cua. Nhưng Hai Khóa không thể hiểu được tại sao Hổ lại cười em chỉ vì ít hiểu biết về biển. Một lần em nói:
- Bà ơi hôm nay cháu trông thấy những cánh buồm. Trắng như tuyết. Nhiều lắm. Ở ngoài khơi xa trông chúng chẳng động đậy tí nào.
- Không động đậy hả? - Hổ nói xen vào.
- Sao cậu biết là chúng không động đậy?
Đó là vì chúng ở xa, nên cậu không nhìn rõ đấy thôi. Lần khác nhặt được ở bờ biển mấy mảnh nho nhỏ, hình thoi xinh xắn như chiếc thuyền, Hai Khóa sung sướng khoe với Hổ. Hổ khịt mũi nói:
- Đó là cái mai mực, chúng tớ ném đi, còn cậu thì lại nhặt đem về.
Còn cái Hoa thì chạy về nói với bà:
- Bà ơi, anh Hai Khóa nhặt mai mực đem về nhà.
Tại sao cái con bé hay dựng chuyện ấy lại không thể giữ mồm được nhỉ? Hai Khóa thích ngồi xổm trên bãi biển phía sau những đụn cát nhìn những làn sóng lăn tăn cuộn tròn từ chân trời xa xăm đến vào lúc nước biển lên. Đến khi luồng nước ầm ào tung bọt tưởng như sắp nuốt chửng em đến nơi, em mới nhảy lùi trở lại. Thế rồi những làn sóng rút đi ngay khi vừa mới chạm vào chân em và nước muối lạnh bắn lên khắp mặt em. Rồi sau đó nước triều lại đuổi theo em và em lại phải nhảy xa hơn về phía sau. Cứ như vậy, em tưởng đâu có thể điều khiển được nước biển chạy thẳng đến chân những đụn cát. Nhưng khi em lên đụn cát, thì sóng biển lại không chạy theo em, mà từ từ, lặng lẽ rút xuống. Chán quá, Hai Khóa tưởng đâu lôi được sóng biển trườn lên những đụn cát kia! Hai Khóa thích nhất là đi câu cá với Hổ. Có lần không hỏi ông chú, hai đứa đem lưới ra cửa sông. Nước thủy triều lúc ấy đang dâng lên.
- Nhanh lên, Khóa!
Hổ dịu dàng gọi, tay chỉ xuống nước.
- Nhìn đàn cá kìa!
Hai Khóa chẳng nhìn thấy con cá nào. Nhưng từ giờ phút ấy cậu Hổ tưởng như lớn hẳn lên trước mắt em. Em tin vào từng lời nói của người em họ, làm ngay tắp lự bất cứ việc gì mà Hổ bảo. Và khi giật cần câu lên Hai Khóa đã trông thấy cá quẫy và giãy giụa. Hồi hộp và vui mừng, cậu la hét đến khản cổ. Lần ấy hai đứa kiếm được nửa thùng cá. Khóa nhìn những con cá mà không sao tin vào mắt mình nữa. Khi thủy triều xuống thì Hai Khóa và Hổ có thể đi bắt trai ở trên bãi cát bên cửa sông. Hổ tìm được những con trai to như nắm tay của Hai Khóa và có vỏ dày, vân đẹp. Những con trai này vùi sâu trong cát mà nước thủy triều thì cứ mài nhẵn bãi cát đến mức Hai Khóa không thể tìm thấy được một con, mặc dù em đã cố nhìn thật kỹ. Chốc chốc Hổ lại dùng đến cái cuốc của em, và rồi em cũng có đào được một con. Hổ giải thích rằng ở bên trên mỗi chỗ có trai ẩn đều có một lỗ nhỏ vì trai cần không khí. Hai Khóa cũng trông thấy những lỗ ấy suốt dọc bãi cát. Vậy mà khi em đào những lỗ ấy lên thì chỉ được những con trai nhỉnh hơn ngón tay cái. Em thất vọng. Thấy thế Hổ mới bảo em là phần lớn trai ở bãi cát đằng này bị bắt hết, nhưng ở bãi cát đầu đằng kia cửa sông vẫn còn vô khối. Nếu Hai Khóa muốn thì có thể tới đó bắt trai vào một ngày nào đó. Hai Khóa “được lời như cởi tấm lòng", em mơ ước được xách đầy một hộp trai về nhà. Để rồi đến ngày khai trường em sẽ bày năm, mười, hay thật nhiều vỏ trai lên mặt bàn học làm cho các bạn phát ghen lên. Chiếc vỏ trai có thể đựng bút viết bằng đá, phấn màu đỏ, xanh, v.v...
Các bạn học của em chắc hẳn sẽ xúm lại xem và em sẽ cho mỗi đứa một chiếc vỏ. Không, suy đi tính lại, em sẽ chỉ cho các bạn em, chứ không cho những ai mà em không thích. Nhưng trong khi em đang ngóng chờ được tới đầu cửa sông đằng kia, thì người em họ của em lại có vẻ như đã quên chuyện đó. Mà lòng tự trọng thì lại ngăn không cho em hỏi xin điều mà em thích thú. Một hôm Hai Khóa và Hổ đi từ bãi biển trở về đến nhà thì trời đã tối. Cô và bà đang vào bếp nấu canh, còn Hoa thì lẽo đẽo theo sau đòi xem họ nấu món gì. Vừa lúc bà quay lại chạm ngay phải người cô bé. Bà mắng:
- Cứ thế này thì còn hòng làm được việc gì. Hình như là bà mới mọc thêm một cái đuôi hay sao ấy. Cái Hoa túm mép áo bà, hỏi:
- Bà đang làm gì đấy? Bà cho cháu xem đi!
- Cháu ngoan nào, Hoa, - bà đang bê một chồng bát, nói. - Cháu đi ra chơi với anh Hai Khóa đi!
- Cháu không thích. - Cái Hoa trề môi nói.
“Ái chà mày không thích hử!” - Hai Khóa nghĩ.
- Tao không chơi với mày nữa, ngay cả khi mày xin tao".
Sau bữa cơm tối, bà và cô rửa bát đĩa, Hổ cho lợn ăn rồi quét sân. Hai Khóa sửa soạn đi ngủ. Em trải chiếu trên sân đập lúa ngay trước cửa nhà và nằm xuống. Bầu trời lóng lánh sao. Gió mát nhẹ có vị mặn chốc chốc từ biển thổi vào. Em không ngủ được, phần vì muỗi vo ve xung quanh, phần vì em quá trông đợi việc đi bắt những con trai mà Hổ đã nói tới. Lúc sau Hổ cũng cắp nách một chiếc chiếu và đi ra. Cậu ta trải chiếu xuống bên cạnh Hai Khóa và nằm xuống thì thầm:
“Ngày mai ta đi kiếm trai ở cửa sông đằng kia đi. Cậu có tham gia không? Hay là không dám?"
- Tất nhiên là tớ dám chứ, - Hai Khóa hét lên, ngồi phắt dậy.
- Tại sao tớ lại sợ nhỉ?
- Đừng có hét, - Hổ đập vào chân em nhắc, - chúng ta không được để cho cha biết đấy nhé.
Hai Khóa mở to mắt:
“Sao không được?" - Em hỏi thầm.
- "Sao không được" à? Trẻ con không được lên phía bắc cửa sông. ở đó khi nước triều lên nếu cậu không chạy thật nhanh, thì có khi bị chết đuối.
- Vậy thì chúng ta sẽ phải làm gì? Hai Khóa thấy hơi sờ sợ.
- Phải rồi, chúng ta sẽ chạy về ngay khi nước thủy triều bắt đầu lên.
Ông chú về đến cổng, chiếc áo cánh vắt vai và bảo Hổ đem thư đến công xã. Hai Khóa hồi hộp bắt đầu tưởng tượng mọi việc thật hấp dẫn trước khi thiu thiu ngủ. Tối hôm đó em đã nằm mơ. Em và Hổ đào được cả một giỏ đầy trai. Chiếc giỏ nặng đến mức hai đứa không sao mang nổi. Rồi trong khi các em còn đang loay hoay với giỏ trai, thì nước thủy triều lao về phía em như một bức tường đang chuyển động. Hai Khóa hét lên sợ hãi, trong khi đó thì Hổ bơi đi. Nước triều xô đến ngày càng gần và ngay khi em vừa xoay mình chạy về phía bãi cát thì một con sóng to đã chặn đường em.
Em bật dậy mồ hôi vã ra đầm đìa, tim đập loạn xạ. Mặt trời đỏ mọc lên phía trên hòn đảo ở ngoài biển và trên sân đập lúa vắng tanh. Hai Khóa đứng lên chạy vào nhà, nách cắp chiếc chiếu. Cô em đang bưng cơm ra bàn. Hổ đang cho lợn ăn ở sân sau, còn bà thì đang kể chuyện cho cái Hoa nghe. Ngay sau đó mọi người ngồi vào ăn sáng. Hai Khóa và cơm ngốn ngấu như trút vào họng. Bà nhìn em hoảng hốt đến nỗi đặt phịch cái bát xuống:
- Đừng và cơm như thế, Hai Khóa.
Bà mắng. Cái Hoa nghển cổ nhìn xem người anh họ nó làm gì, nhưng cậu bé đã ăn xong. Cậu bé lẻn ra cổng và đứng đó sốt ruột chờ Hổ. Sau cùng người em họ của cậu cũng đã xuất hiện. Hai đứa nháy mắt cho nhau và bắt đầu chạy ra phía biển.
- Hổ!
Bất ngờ chú em gọi giật theo.
- Con rủ anh con đi đâu vậy? Sân còn chưa quét đấy. Hổ đứng dừng lại như ô-tô giật phanh, tim Hai Khóa như rụng đi. Nhưng bà em đã cứu nguy.
- Cứ để cho lũ trẻ đi. Bà bảo chú.
- Chúng nó đã phải vất vả học tập cả năm rồi. Mặc chúng muốn làm gì thì làm, coi như thay đổi không khí. Đến “ma quỷ" cũng cần phải nghỉ ngơi nữa là. Thế là ông chú trở nên dễ dãi, ông chỉ dặn chúng:
- Được đấy, nhưng chúng mày phải nhớ là không được lội qua cửa sông đấy.
Hổ nói to lên đáp lại gì đó rồi cầm tay Hai Khóa chạy tiếp. Thủy triều đang xuống thấp. Bầu trời màu xanh thẫm, mặt trời chiếu lên cát vàng làm chói mắt. Những con dã tràng đang bận rộn đào hang. Chúng điểm lên bãi cát mịn những viên cát tròn như những hạt đậu và ném đi xa, xa mãi. Những viên cát bị ném sáng lên dưới ánh nắng tựa như những hạt ngọc trai và quay trong không khí giây lát trước khi rơi xuống đất. Làn gió ấm thổi tới mang theo hương vị của đại dương.
- Ồ, hỏng rồi! Hổ dừng lại.
- Chúng ta quên mất rổ và cuốc. Hai Khóa cũng đứng dừng lại. Hổ nhìn lại phía sau rồi nhìn trời:
- Không sao!
- Em nói và phẩy tay tỏ ý cho qua.
- Thôi, đi tiếp đi. Chúng ta phải móc trai bằng tay và đựng vào áo vậy.
Chúng chạy tiếp. Những viên cát tròn mịn lạo xạo dưới chân, cù êm ái vào gan bàn chân trần của chúng.
Chẳng bao lâu chúng chạy tới ngay rìa những tảng đá lởm chởm. Những tảng đá này không cao lắm, khi nước triều lên chúng trở thành những tảng đá ngầm nhô ngọn lên trên mặt nước.
“Chắc là ở đây đây"
Hai Khóa nghĩ. Nhìn lại đằng sau, em thấy ngôi nhà của bà đã khuất. ở phía trước, nơi cửa sông, một vạt nước trắng hẹp sáng mờ mờ, y như dạo trước em đứng ở bờ biển nhìn ra cũng thấy thế. Em hỏi:
- Chúng mình sắp đến chưa?
- Còn lâu. - Hổ đáp lại, thậm chí không ngẩng lên.
- Tất cả những ba dặm đường, mà chúng ta chỉ mới đi được một dặm.
- Sao! Ba dặm cơ à? Lẽ nào chúng ta ra thẳng biển?
Nhưng Hổ chạy tiếp không nói một lời. Và không muốn bị coi là người hèn, Hai Khóa cũng chạy theo. Sau khi đã qua bãi cát, chúng tới một vạt đất bùn. Bùn qUynh và trơn, ở đây có nhiều đá sắc và vỏ hà. Thỉnh thoảng chân Hai Khóa bị vỏ hà cứa vào và càng đi xa em càng cảm thấy khó khăn. Em nhón gót cẩn thận nhưng mỗi bước lại phải kéo chân lên. Vậy mà nhiều lúc em vẫn bị ngã, bộ quần áo trắng của em bám đầy bùn và lưng thì đau. ấy thế mà Hổ thì không ngã một lần. Cậu ta bước nhanh, đặt bàn chân xuống bùn và chốc chốc dừng lại chờ người anh họ. Trong khi hai anh em đi tới cửa sông thì mặt trời hầu như đã chiếu thẳng vào đầu chúng. Cửa sông như một sợi dây trắng chạy từ phía xa xa lại đủ sức kéo được một chiếc thuyền buồm to. Hổ lẳng lặng cởi quần áo cầm tay giơ lên cao quá đầu, từ từ lội xuống nước. Hai Khóa theo sát. Thủy triều đang xuống nhanh. Hai Khóa giữ thăng bằng một cách khó khăn và gần như muốn ngã. May sao nước không sâu, lội chỉ đến khoeo chân. Hổ giúp đỡ người anh họ một tay cho đến khi ra tít bờ đằng kia. Bây giờ các em đã ở trên một bãi cát vàng rộng lớn, kéo dài xa tít, vượt ra ngoài tầm mắt và không một bóng người. Hổ đặt áo xuống đất và bắt tay vào việc đắp hai ụ cát ở sát mép nước. Hai Khóa đang ngạc nhiên nhìn người em họ của em làm gì, thì Hổ đã đứng lên bảo:
- Tớ đi ra xa, đến chỗ có nhiều trai. Còn cậu phải ở lại đây canh chừng. Hễ khi nào thủy triều bắt đầu liếm vào các ụ cát thì gọi tớ ngay, và chúng ta sẽ bắt đầu về ngay.
Hai Khóa không thích việc sắp xếp này, nhưng em phải đồng ý. Còn Hổ thì cứ trần truồng như thế mà chạy đi. Hai Khóa nằm trên bãi cát nhìn chằm chằm vào các ụ cát. ánh mặt trời chiếu vào em và trong chốc lát một lớp muối mỏng che phủ toàn thân em. Thấy mình đơn độc, em ngồi dậy nhìn xung quanh. Hổ đang ở xa. ở đằng xa có mấy con chim hải âu lượn vòng là là trên mặt đại dương.
Ngay lập tức em cảm thấy hoàn toàn trống trải và bắt đầu sợ hãi. Không có ai ở gần cả. Em thậm chí không thấy được ngôi nhà. Em sẽ làm gì đây khi thủy triều bất ngờ lên? Em sợ hãi rùng mình, nhìn quanh hoảng hốt. Em bỗng nhớ đến cái tai nạn suýt xảy ra ở nhà hồi mùa hè năm ngoái. Hôm ấy là một ngày đẹp trời, em cùng với mấy bạn học đang tắm ở con sông rộng gần làng. Nước trong và không sâu lắm. Nhưng bất ngờ chúng nghe thấy tiếng kêu gào ở phía ngược dòng và có ai đó kêu cứu. Hai Khóa ngẩng đầu nhìn, em thấy sông dềnh lên. Một khối nước đùn cao chừng hai bộ đang ào ào xô về phía chúng. Sợ hãi, Hai Khóa bắt đầu vội vã lao vào bờ. Chú bé Pha tội nghiệp cũng gào lên hết sức.
- Kéo tớ với, Hai Khóa! Tớ không lên được.
Nhưng Hai Khóa cũng không chạy được, nên em không thể giúp được chú bé Pha. May sao có bác Phu-sân ở trên sân đập lúa gần đấy. Bác cầm chiếc cào rơm bằng gỗ chạy ra kéo chú bé Pha lên bờ. Trông chú tái nhợt... Nhưng dần dần Hai Khóa cũng thấy tĩnh trí lại. Biển hoàn toàn yên tĩnh, hơi gợn sóng. Những con hải âu đang bay lượn thâm thấp. Em nhìn đến những đụn cát thì thấy chúng vẫn ở nguyên chỗ cũ. Nước triều không lên mà cũng không xuống. Hai Khóa không nghĩ là em đã ở đó bao lâu và em bắt đầu buồn ngủ. Nhưng Hai Khóa không dám ngủ, em bắt đầu bới cát ở hai bên để tỉnh ngủ. Em cứ đào mãi, đào mãi cho đến khi chạm phải một vật gì cứng và nhẵn. Em nhổm nhìn lên thật nhanh: một con trai màu to tướng! Em há miệng theo bản năng gọi to Hổ, nhưng em nghĩ ra một cách tốt hơn. Em sẽ kiếm cả một đống trai, để đến khi Hổ quay trở về thì sẽ ngạc nhiên.
“A!" - em tự bảo, - "không phải chỉ có một mình Hổ kiếm được trai nữa".
Em đứng giạng hai chân cúi xuống đào tiếp. Thoáng chốc em đã bới được một con trai khác. Em mải mê đào không để ý gì đến xung quanh. Mồ hôi chảy xuống trán, móng tay sứt sẹo và các ngón tay bắt đầu rớm máu, nhưng em không cảm thấy đau gì cả. Em cố gắng nhớ từng con trai để khi nào về nhà sẽ kể cho mẹ và cho chị gái nghe con nào kiếm được đầu tiên, con nào thứ hai... Những con trai nằm ngoan ngoãn trên cát không tỏ ra muốn trốn đi hay động đậy. ấy thế nhưng Hai Khóa vẫn thấy không yên tâm. Em chuyển những con trai đi thật xa mép nước rồi xây một bức thành cát thật cao xung quanh, lấy áo cánh và quần dài che lên trên. Em đào miệt mài, xếp được nhiều “tù binh" vào trong thành. Lúc đầu em đào ở gần và vẫn để mắt đến chúng. Về sau tin chắc rằng chúng không trốn đi đâu được, em bắt đầu đào ở xa hơn và chỉ trở về ngó đến chúng khi phải “hộ tống" một “tù binh" mới. Sau đó em lại phát hiện ra rằng em đã bỏ phí mất khá nhiều thì giờ mang từng con trai một đến chỗ đó. Thế rồi em đem theo cái áo cánh, bỏ trai vào trong áo cho đến khi được mười con thì mới đem lại một thể. Thời gian thường hay lừa đảo chúng ta. Có lúc một giờ tưởng như dài hơn một ngày, có lúc một ngày lại tưởng như trôi nhanh trong phút chốc. Hai Khóa mải mê công việc, đã hoàn toàn quên không để ý đến thời gian.
Rồi khi em ngẩng đầu lên nhìn trời thì mặt trời đã ngả hẳn về phía tây. Em sực nhớ ngay đến hai ụ cát. Em chạy trở lại để tìm. Nhưng khi chạy đến sát bờ, em sững lại vì hoảng hốt. Không còn thấy một chút dấu vết ụ cát nữa: nước đã tràn đến đó và vẩn đục. Hai Khóa rất sợ hãi. Em chạy cuống cuồng, lấy áo, lấy quần, hét gọi Hổ, mặc dù không hề thấy dấu vết của Hổ. Mãi sau mới thấy Hổ xuất hiện ở phía bên trái em. Hai Khóa gào lên to chưa từng thấy và chạy về phía người em họ đang thỉnh thoảng ngoảnh lại nhìn qua vai về phía cửa sông. Biển thay đổi mới nhanh làm sao! Nước trườn lên bãi cát có tới hơn năm bộ trong chớp mắt. Bây giờ Hổ cũng đang chạy tới chỗ Hai Khóa, nhưng em cảm thấy nó chạy rất chậm! Ngay đứa trẻ ba tuổi có khi còn chạy nhanh hơn.
Khi Hổ chạy đến chỗ Hai Khóa thì thoáng cái đã hiểu hết tất cả mọi chuyện, nó im lặng trừng mắt giận dữ nhìn Hai Khóa. Lúc này nước thủy triều đã lên đến chỗ chúng. Luồng nước đã rộng gấp hai lần trước đây. Hai Khóa nhìn Hổ và òa khóc. Giây lát sau Hổ bảo:
- Thôi, không sao! Ta sẽ cố. Cậu bám sát tớ từng bước và tớ sẽ kéo cậu đi.
Hai Khóa nín khóc và lội theo Hổ. Ngay lập tức nước lên tới vai chúng. Hổ bắt đầu bơi, nhưng khi Hai Khóa túm lấy chân em thì cả hai bắt đầu chìm. Hổ liền túm lấy tay Hai Khóa và giúp em bơi vào bờ. Kinh hoảng đến mức không kêu nổi. Hai Khóa bám lấy người em họ, còn cậu này thì người cũng nhợt nhạt. Làn nước sủi bọt dâng lên nhanh, gần chạm đến chân thành “giam giữ tù binh" của Hai Khóa, Hổ nhìn thấy chiếc quần của người anh họ ở đó, liền nhặt lên, lấy dây lưng của mình buộc túm gấu quần lại rồi dúng vào trong nước, quay quay trong không khí rồi lại dúng vào nước thủy triều. Hai ống quần đầy không khí nổi lềnh bềnh. Túm chặt cạp chiếc quần ấy, Hổ kéo Hai Khóa về phía mình. Không nói một lời, Hổ kéo Hai Khóa lội trong nước và kẹp hai ống quần căng phồng xuống dưới nách.
- Nắm chặt vào. - Hổ bảo.
- Dù thế nào cũng không được buông ra.
Hổ dùng một tay để bơi, còn tay kia kéo Hai Khóa. Trong khi đó không khí trong cái phao đang xì ra từ từ. Một chuyến đi thật vất vả. Hổ bơi ì ạch. Chúng mới qua được nửa đoạn đường, mà những vạt nước cứ dồn vào mỗi lúc một nhanh, còn Hai Khóa thì cứ đuối dần. Nhưng Hổ dấn thêm một lần cuối, bơi chừng ba bốn sải nữa và chân đã chạm đáy. Mực nước bây giờ chỉ đến trên thắt lưng! Hai Khóa sướng phát khóc lên khi chân chạm bờ.
- Chờ một lát, - Hổ nói, - để tớ quay trở lại lấy các thứ của chúng ta.
Hổ lại xuống nước một lần nữa. Cậu ta quay lại ngay với hai chiếc áo, một của mình và một của Hai Khóa trong đựng đầy trai của hai đứa. Hai Khóa chạy một mạch về làng. Em quên cả đau chân và mệt mỏi. Cả hai chạy và chạy mãi. Thế rồi chúng vượt qua chỗ có những tảng đá mà giờ đây một nửa ngập trong nước. Hai Khóa nhìn ngoái lại qua vai thấy mặt nước biển trắng, rộng mênh mông đang dâng cuồn cuộn. Biển đang đuổi theo hai em. Hổ bảo với Hai Khóa rằng dòng ở nước đây chạy nhanh hơn ở phía nam nhà các em chừng hai, ba dặm trong một giờ. Mặc dù vậy, các em đã phải tìm cách chạy vượt trước sóng khiến cho Hai Khóa cảm thấy hết lo. Cuối cùng chúng đã về đến làng. Một cô gái gánh đôi thùng ra giếng cười chúng:
- Chúng mày chạy trần truồng như thế mà không biết xấu hổ à? Chạy về nhà nhanh lên. Bố thằng Hổ đi tìm mày ở khắp mọi nơi đấy.
Đến một gốc cây Hổ giúp Hai Khóa cởi dây buộc ống quần vắt nước và phơi lên cành cây. Sau khi loay hoay mặc quần áo xong, Hổ buồn rầu ngồi xuống bãi cỏ nghĩ cách nói với cha. Hai Khóa cũng không sung sướng gì hơn. Nhìn lên phía bắc, em thấy một dải nước rộng mênh mông. Bất giác em rùng mình nhìn Hổ. Hổ là một đứa bé tuyệt vời làm sao!
- Này, Hổ ơi, cậu có biết không? - Em thốt lên. - Tớ lúc nào cũng rất thích cậu. Tớ nói thật đấy. Chúng ta sẽ là những người bạn suốt đời của nhau nhé. Cậu thấy thế nào?
Hổ ngồi nguyên không đáp, mơ màng nhìn ra biển, cau mày, bó gối. Một lúc lâu sau em mới nói:
- Nếu cha tớ hỏi cậu là chúng ta trở về khi nào thì không được nói gì, hiểu chưa? Chỉ được nói chính tớ đã dẫn cậu ra đằng kia cửa sông, và cái đó không phải là ý cậu...
Hổ đứng lên cầm tay Hai Khóa, rồi hai đứa cùng nhau chạy về nhà.