Chuyện Hê-Li
Tác giả: Nader Ebrahimi
Truyện ngắn Iran
Sự việc xảy ra không phải cách đây một nghìn năm, cũng không phải một trăm năm; mới cách đây hai năm, hay cũng có thể là ngay năm ngoái. ở gần nhà tôi, ở ngay ngõ tôi có cô bé tên là Hê- li lên tám tuổi. Thực ra ở gần nhà tôi, ở ngõ tôi còn có nhiều cậu bé và cô bé nữa. Có cô bé Đa-ri thường thêu thùa và làm một chút việc nhà. Cô rửa bát đĩa, bưng nước trà, đôi khi rửa cốc tách, nhưng rửa các đĩa có dính mỡ thì không được sạch lắm. Một cô bé khác tên là Li-li. Cô hay hát. Cô thuộc nhiều bài hát dài. Mỗi khi có ai đó bảo cô hát là cô hát ngay một bài. Nhưng cô bé không bao giờ hát khi chỉ có một mình; cô cũng không hát khi anh trai đang học hay đang làm việc nhà. Một cô bé nữa tên là Mê-ri. Cô thích chơi hoa và cắm hoa vào lọ. Đôi khi nước ở trong lọ hoa tràn ra làm cô bị ướt, nhưng cô không bao giờ làm ướt người khác. Có một cậu bé nữa tên là Ta-ghi. Cậu dùng gỗ và đanh làm những căn nhà xinh xinh rồi tô màu cho chúng. Cậu chưa làm phiền ai và chưa bao giờ chơi những căn nhà xinh xinh ấy khi chưa làm xong việc nhà. Còn nhiều cô cậu khác nữa: nào Ma-vát và Ma-sít; nào Khô- xrâu và Giam-ôi; nào Ma-ri-am và Mi-tra; nào Hau-sang và Rê-da; nào Ma-ni-giéc và vân vân. Bọn chúng cùng sống ở gần nhà tôi và lúc nào cũng bận việc. Bây giờ cho phép tôi kể về Hê-li. Khắp vùng ai cũng gọi cô bé là “Hê-li chưa ngoan". Hình như trên đời này cô bé không làm việc gì khác ngoài việc quấy rầy mọi người: cô quấy rầy cha mẹ, anh chị không trừ một ai. Cô bé vừa đi học về là người ta đã nghe tiếng mẹ cô la hét:
- Hê-li, đừng động vào thức ăn! Hê-li đừng đi giày của mẹ! Hê-li đừng chòng ghẹo Hô-mô! Hê-li, đừng có làm trò hề! Hê-li đừng có đi vào phòng mà xỏ giày của Gô-li! Hê-li đừng nghịch cái đèn dầu hỏa! Hê-li đừng có hỗn!
Nhưng Hê-li không bao giờ biết nghe lời mẹ, hay một người nào khác. Cô không bao giờ làm một việc gì đúng lúc: giờ ngủ thì cô hát; giờ ăn cơm trưa thì cô chạy ra ngõ; ngồi trong lớp học thì mất trật tự; còn về mùa đông thì ném tuyết vào mọi người. Thỉnh thoảng cô chạy ra ngõ trêu chọc người bán hàng tạp hóa, người thợ mộc, hoặc người quét đường. Người quét đường vốn tốt bụng nên thường bị trêu chọc nhiều. Người bán vé xổ số trong ngõ thường rất bực tức với Hê-li. Thậm chí con chó Hốp-phi hiền lành ở ngõ nhà chúng tôi cũng thường phải thức suốt buổi chiều hè để đề phòng Hê-li, bởi vì hễ cô bé mà trông thấy nó đang ngủ là thế nào cũng làm đau nó. Như vậy là như tôi đang nói đấy, không một ai ở gần nhà tôi, ở trong ngõ tôi lại thích Hê-li. Người bán vé xổ số, người quét đường, người hàng thịt, người thợ mộc, cả những đứa trẻ con khác không một ai thích Hê-li, họ toàn phàn nàn về cô với mẹ cô. Một buổi tối có một ông già thông thái từ tỉnh xa đến thăm mẹ Hê-li. Bà mẹ cô bé kể cho ông già nghe chuyện Hê-li làm phiền mọi người, kể cả con chó và không một ai ưa cô. Ông già nghĩ một lúc rồi bảo:
- Chị ạ, tôi nghĩ rằng con gái chị nó không biết quý gia đình và cái nơi mà nó sống. Nếu nó biết thì nó đã chẳng bao giờ làm phiền lòng mọi người. Cái khó là ở chỗ nó không bao giờ buồn và khổ vì phải sống đơn độc. Vì vậy tôi nghĩ rằng chị cứ gửi nó đi xa nhà để nó sống ở đó một mình thật đơn độc. Mẹ Hê-li mỉm cười nói:
- Làm sao mà cháu có thể gửi Hê-li đi xa được? Cháu biết gửi Hê-li đến sống một mình ở đâu? Có chỗ nào mà người ta không nghe thấy tiếng la hét của nó? Chỗ nào? Chỗ nào?
Ông già nói:
- Thôi thì chị cứ gửi nó đến chỗ tôi, rồi thì chị sẽ thấy tôi sắp xếp mọi việc tốt đẹp như thế nào?
Mẹ Hê-li cười đáp:
- Nhưng cháu lại yêu nó lắm, làm sao cháu có thể sống xa nó được?
Lúc ấy Hê-li cũng đang ở trong phòng cố công cố sức lấy dây trói gô chân con mèo trắng. Nghe thấy ông già và mẹ chuyện trò, cô bé tái mặt thả cho con mèo chạy. Cô đi vào góc phòng rồi ngồi im thin thít. Rồi ông già đi ngủ. Hê-li liền chạy lại với mẹ. Cô ôm mẹ, tấm tức nói:
- Mẹ ơi, mẹ ơi, con không muốn phải sống một mình đâu. Mẹ đừng gửi con đi. Mẹ đừng gửi con đến nơi nào cả, nhất là nơi không có ai nghe thấy tiếng con nhé.
Mẹ Hê-li xúc động hôn con gái, vuốt mái tóc đen mượt của con, rồi cười bảo con:
- Này Hê-li, mẹ hứa sẽ không gửi con đi đâu, nếu con biết nghe lời mẹ: không vẩy nước vào mọi người, không lấy đá ném chó, không vẽ bậy lên tường, không la hét suốt ngày, không kêu gào, không mất trật tự ở trường, không ném tuyết vào mọi người. Và bây giờ thì con đi ngủ đi, vì sáng mai con phải dậy sớm đấy.
Hê-li đi ngủ, nhưng cô bé vẫn lo lắng nghĩ đến những điều ông già nói. Cô nghĩ:
“Ngộ nhỡ mẹ vẫn cứ gửi mình đi đến một nơi xa nào đó thì sao? Nhỡ mẹ vẫn cứ gửi mình đến với ông già thì sao? Ngộ nhỡ ông già biến mình thành con chim, con gà trống, con kiến, hay một cái cây trên luống hoa thì sao?". Hê-li nghĩ mãi và ngủ thiếp đi. Vừa nhắm mắt, cô bé đã nằm mơ.
*
* *
Hai mẹ con Hê-li đang đi dọc theo một con đường rộng giữa vườn hoa lớn xanh tươi, hoa nở. Cô bé hỏi mẹ:
- Mẹ ơi, đây là đâu? Mẹ cô bé đáp:
- Đây là vườn hoa của ông già.
Nhưng Hê-li không tin rằng mẹ có thể bỏ cô một mình giữa vườn hoa xanh tươi này. Cô cười nói:
- Tính con thế nào thì suốt đời vẫn cứ thế, không thay đổi. Nếu mẹ để con ở lại đây một mình, con sẽ quấy rầy ông già làm cho ông ấy chán ngán con mà gửi trả con về nhà.
Mẹ Hê-li im lặng dẫn con đến chỗ ông già. Ông già sống trong một lâu đài bằng đá cẩm thạch trắng ở giữa vườn. Mẹ cô bé chào ông già rồi ngồi xuống nói:
- Thưa ông, cháu gửi con bé nhà cháu ở lại đây với ông. Khi nào cháu nó ngoan ngoãn thì xin ông cho cháu về nhà.
Nói xong, mẹ cô bé đứng dậy chào ông già và ra về. Hê-li gào lên:
- Mẹ ơi, mẹ ơi, con không muốn ở lại đây với ông già đâu. Nhưng bà mẹ cô không trả lời. Bà đi qua vườn, rồi khuất sau đám cây lá và hoa. Ông già gọi Hê-li:
- Này bé con, lại đây. Vậy là cháu đã đến đây và sẽ ở lại đây. Nào bây giờ cháu muốn ở chỗ nào nào?
Hê-li cảm thấy rất buồn và cô đơn. Cô đáp:
- Đối với cháu thế nào cũng được. Tính cháu thế nào thì suốt đời vẫn cứ thế, không thay đổi.
Ông già cười bảo:
- Ông bảo cho cháu biết sẽ có cách làm cho cháu phải thay đổi tính nết. Ông sẽ biến cháu thành con gà con và cho cháu sống ở chuồng gà cùng với các loài có lông vũ khác. Cháu sẽ cùng sống với gà mái, gà trống và chim bồ câu, để xem xem cháu có quấy rầy được chúng không.
Hê-li đáp:
- Tính cháu thế nào thì suốt đời vẫn cứ thế, không thay đổi. Cháu sẽ mổ gà con và chim bồ câu; cháu sẽ mổ lòi mắt chúng.
Ông già chỉ nhìn cô bé, rồi ông ngẩng đầu lên gọi:
- Ớ gà mái, có nghe thấy tiếng ta không? Ớ gà trống, có nghe thấy tiếng ta không? Ớ chim câu, có nghe tiếng ta không? Đây là cô bé Hê-li. Ta để cô bé ở cùng với các cháu, rồi ta sẽ xem xem cô bé đối xử với các cháu thế nào.
Hê-li ngồi xuống cỏ và nói:
- Tính cháu thế nào thì suốt đời vẫn cứ thế, không thay đổi. Nhưng vừa nói xong thì cô bé biến ngay thành con gà chân ngắn. Thay cho mái tóc đen mượt mà, trên đầu cô bé có chiếc mào đen. Thay cho chiếc áo màu đỏ tươi, mình cô bây giờ khoác bộ lông đỏ. Ông già gọi một cậu bé đến bảo:
- Cháu đem con gà con chân ngắn, mào đen, lông đỏ này nhốt vào chuồng gia cầm.
Cậu bé tóm chân Hê-li đem bỏ vào cái chuồng bằng vàng, bạc.
Lũ gà con và chim câu ở trong chuồng nhìn Hê-li và không thích cô. Chúng lao tới mổ vào đầu cô. Thật là khủng khiếp. Cô bé bị đau đầu quá. Cô hét lên, khóc lóc thổn thức, hết đứng lại ngồi, cảm thấy những con gà trống khỏe hơn cô rất nhiều. Thế là cô chạy lại đầu đằng kia chuồng, cố tránh xa chúng. Cậu bé nọ đem thóc đến cho gà, chim ăn. Chúng túm tụm quanh máng ăn mổ thóc. Hê-li vừa mon men đến định mổ một hạt thì chúng đã lại xông vào đánh. Cô bé lại phải quay về đầu chuồng đằng kia ngồi chúi ở đó và thấy bụng đói cồn cào. Cô tự bảo:
- Quả là một thế giới kỳ quặc! Một thế giới khủng khiếp. Chả có một người nào đoái hoài đến mình. Không một người nào nghĩ rằng mình cũng cần phải ăn và uống. Mình chỉ có mỗi một mình ở đây.
Cô bé đến nói với lũ chim, gà vui lòng cho cô vài hạt thóc và một chút nước, nhưng chúng không đáp lời. Không một con gà mái, gà trống, không một con bồ câu nào thương cô. Không những thế, cứ mỗi khi Hê-li định mon men đến gần là chúng lại mổ vào đầu. Chúng mổ nhiều đến nỗi mào của Hê-li bị sứt. Cuối cùng, Hê- li đành im lặng, không đi loanh quanh, không mổ hạt, không xin ăn uống nữa. Cô đứng chúi đầu đằng kia chuồng gà, lẩm bẩm:
- Một thế giới thật kỳ quặc! Một thế giới thật khủng khiếp: không thức ăn, không nước uống!
Một hôm cô bé bỗng nhớ tới ông già và nói một mình:
- Ước gì ông già có mặt ở đây và hỏi xem mình có cảm tưởng gì? Mình sẽ nói ngay với ông già rằng tất cả mọi vật ở đây thật khủng khiếp. Mình sẽ nói rằng mình sẽ làm tất cả mọi việc, đi đến tất cả mọi nơi mà ông già muốn, chỉ cần ông già cho mình được tự do và được sung sướng trở lại.
Ngay lúc đó ông già xuất hiện trước mặt cô bé. Ông thò tay kéo Hê-li ra khỏi chuồng và hỏi:
- Cháu có cảm tưởng gì?
- Khủng khiếp! - Cô bé đáp. - Thật khủng khiếp ạ. Ông già nói:
- Ông chả bảo cháu đừng chành chọe với những con chim, con gà sao? Chỉ thoáng nhìn cũng biết là chúng đã mổ cháu đau lắm, đến nỗi sứt cả mào. Đây cháu soi gương xem.
Bất ngờ Hê-li đã trở lại hình dáng như cũ. Nhưng khuôn mặt cô xanh xao, cô bị mất một món tóc đen và gầy thật là gầy. Ông già giơ chiếc gương ra và bảo:
- Mái tóc đen mượt của cháu đâu rồi? Khuôn mặt xinh xắn của cháu đâu rồi? Bởi vậy cháu thấy đấy, con người ta khi phải sống xa nhà thì khổ sở biết chừng nào.
Hê-li soi gương và thấy rất buồn. Cô nói:
- Ông ạ, ông hãy cứu cháu thoát khỏi những con chim con gà này với. Ông cho cháu trở về nhà đi.
Ông già đáp:
- Chưa được, hãy còn sớm quá. Cháu vẫn chưa thực sự biết quý gia đình. Bởi vậy cháu hãy chọn thêm một nơi ở nữa. Trong cái vườn rộng lớn này có nhiều chỗ tốt lắm. Có nhiều hoa, nhiều vẹt và chim họa mi. Vẹt thì nói và chim họa mi thì hát.
Hê-li đáp:
- Cháu không thích vườn hoa, không thích vẹt và họa mi. Cháu chỉ muốn về nhà thôi.
Ông già bảo:
- Không được, ta sẽ cho cháu đến một chỗ nào đó trong vườn của ta, chừng nào cháu chưa biết quý gia đình thì cháu vẫn chưa được về nhà.
- Thôi được, - Hê-li nói, - ít ra thì ông cũng cho cháu ở nơi nào có bọn trẻ con ấy, để chúng chơi với cháu.
- Được, - ông già đáp, - một khi cháu đã muốn như thế. Nhưng cháu lại quấy rầy chúng thì sao?
Hê-li nói:
- Cháu hứa sẽ không làm thế. Nhưng cô bé lại tự bảo:
- Có thể mình không làm gì được lũ gà, chim, nhưng nhất định mình sẽ điều khiển được bọn trẻ. Mình sẽ làm cho bọn chúng ngán mình mà xin ông già trả mình về nhà.
Nhưng ông già đã biết điều cô bé suy nghĩ, nên bảo:
- Như vậy là cháu được phép đến với bọn trẻ con đấy, nhưng cháu không thể nói chuyện với chúng. Bọn trẻ có thể ngắm nhìn cháu, nhưng lại không nghe được tiếng cháu nói.
Thế rồi ông già nhắm mắt lại, nói:
“Xin hãy cho cô bé này biến thành một bức tranh chân dung cô bé in trong sách trẻ em có hình dáng giống hệt Hê-li".
- Không, không, - Hê-li kêu lên, - nhưng thậm chí ngay cả khi đang nói cô bé cũng nhỏ dần rồi bất ngờ cô thấy mình trở thành bức chân dung in trên quyển sách tranh. Tên quyển sách đó là “Chuyện Hê-li". Thế rồi ông già mang sách đến một cửa hiệu sách nhờ ông chủ hiệu bán hộ. Quyển sách “Chuyện Hê-li" có bức tranh chân dung Hê-li đã nằm rất lâu ở quầy hàng. Nó bị bụi bám và không ai biết rằng cô bé đã kêu gào nhiều biết chừng nào, cô chỉ là một bức tranh chân dung và không một ai nghe được tiếng cô. Cuối cùng, một hôm có một cậu bé cầm quyển sách lên xem và quyết định mua. Cậu bé đem sách về nhà khoe với trẻ con hàng xóm. Hê-li cố gọi chúng, nhưng chúng không nghe thấy tiếng cô. Một hôm cậu bé đang đọc sách thì dừng lại ngắm bức chân dung Hê-li. Cậu ta bảo:
- Cô bé này trông xanh xao quá. Mình biết mình phải làm gì rồi, mình phải tô màu cho nó mới được.
Thế là cậu ta lấy bút chì màu ra tô cho Hê-li. Những chiếc bút chì vót nhọn làm đau má cô bé. Cô đau đớn kêu lên, mong mỏi ông già xuất hiện, để cô sẽ nói với ông già là cô đã biết lỗi và hứa sẽ ngoan. Ngay lúc đó ông già xuất hiện. Ông lớn giọng nói:
- Hê-li, lại đây với ông, ông muốn nói chuyện với cháu. Cháu hãy bước ra khỏi quyển sách.
Bất ngờ Hê-li đã ra khỏi quyển sách và trở lại vườn. Ông già hỏi thăm cô bé đã sống ra sao và cô có thích đến với các trẻ khác không. Hê-li nhìn quanh vườn, nhìn lũ gà, chim và nhìn lên trời, rồi nói:
- Ông ạ, cháu biết nói với ông thế nào đây? Toàn thân cháu đau ê ẩm. Cháu đã bị tô màu vàng, xanh lơ, xanh lá cây, đỏ, trắng, đen, tím và hồng. Ông hãy rủ lòng thương cháu với. Cháu vẫn chưa đến lúc được về nhà hả ông?
Ông già bảo:
- Chưa đâu, Hê-li ạ. Việc trở về nhà đối với cháu vẫn còn quá sớm. Cháu vẫn chưa thực sự biết quý nhà cháu. Thôi thì bây giờ cháu muốn sống ở nơi nào? Vườn của ông vẫn còn nhiều chỗ tốt lắm. Vườn đầy những chim vẹt và họa mi. Và ông có một tòa lâu đài đẹp. Vậy cháu còn muốn gì hơn nữa?
Hê-li đáp:
- Ông ạ, ông cứ cho cháu về nhà, còn vườn của ông là để phần ông. Ông hãy giữ lấy những bông hoa, những con vẹt và họa mi quen thuộc của ông. Cháu không thích sống trong tòa lâu đài bằng đá trắng này. Ông ơi, ông hãy cho cháu trở về nhà đi.
Nhưng ông già lắc đầu và đáp:
- Không, không phải là về nhà; ông sẽ cho cháu đến ở một nơi nào đó mà cháu muốn.
Hê-li nói:
- Vậy thì ông cho cháu đến với bọn trẻ con khác, nhưng ông làm cho bọn chúng nghe thấy tiếng cháu.
Ông già bảo:
- Được, được, ông sẽ làm đúng như thế. Hê-li tự nhủ:
“Một khi bọn trẻ nghe được tiếng mình, thì mình sẽ hét thật to làm cho chúng phát chán mình mà xin ông già gửi mình về nhà".
Nhưng ông già đã biết ý nghĩ của cô bé, liền bảo:
- Được, ông sẽ làm cho bọn trẻ không những chỉ nghe được tiếng cháu, mà còn sẽ rất thích tiếng hét của cháu.
Thế rồi ông nói to:
- Này Hê-li, cháu sẽ trở thành một chiếc kẻng có âm thanh. Ngay sau câu nói đó, cô bé đã thấy mình biến thành một chiếc kẻng to. Thế là ông già đem ngay Hê-li tới một sân trường gần đó, treo lên dây xích dùng làm kẻng nhà trường. Giờ ra chơi đến, ông gác trường lấy một chiếc dùi to, gõ thật mạnh vào chiếc kẻng và Hê-li kêu lên:
“Keng-keng-keng! Keng-keng-keng!". Rồi lại tiếp:
“Keng-keng-keng! Keng-keng-keng!".
Nghe thấy tiếng kêu của Hê-li vang lên, bọn trẻ chạy ra khỏi các lớp học, ùa ra sân chơi. Chúng vỗ tay, cười đùa, chơi các trò chơi, nhảy nhót tung tăng vì được ra chơi không phải học hành gì cả. Thế là ngày nọ qua ngày kia tiếng kêu của Hê-li cứ vang lên
“Keng-keng-keng! Keng-keng-keng!". Hê-li đã thấy được bọn trẻ vui chơi, nghe thấy tiếng cười tiếng hét của chúng. Rồi giờ tan học đến, cô bé lại kêu lên “Keng-keng" cho bọn trẻ ra về, bỏ cô ở lại một mình. Tất cả bọn trẻ đều nghe rõ tiếng cô và thích âm thanh do cô phát ra. Nhưng cứ ngày này qua ngày khác cô bé vẫn bị treo nguyên ở một chỗ, không làm được gì cả. Một hôm, sau giờ tan học, Hê-li thấy buồn rầu vì phải sống cô đơn, cô nghĩ:
“Phải sống ở xa nhà thật là khổ sở. Chỉ cần mình được về nhà là mình sẽ trở thành một cô bé ngoan ngay".
Nhớ đến ông già, cô bé nghĩ bụng:
“Biết đâu ông già sẽ thương hại mình và tha cho mình. Biết đâu ông già sẽ lại hỏi mình xem muốn ở nơi nào nữa".
Thình lình cô nghe thấy tiếng ông già:
- Hê-li, lại đây. Hình như cháu đã nhận ra nơi cháu ở, ngõ nhà cháu và nhà cháu thật là đẹp và cháu đã biết quý nhà rồi.
Hê-li nhìn quanh. Cô thấy rằng cô đã có lại hình dáng cũ và đang đứng ở vườn với ông già. Cô chào ông già rất lễ độ và hỏi thăm sức khỏe của ông. Sau đó cô nói:
- Ông ơi, ông cho cháu trở về nhà đi. Sống xa nhà cháu thấy khổ lắm. Nếu ông cho cháu trở về, cháu hứa với ông là sẽ trở thành một cô bé ngoan.
Ông già nói:
- Được, ông nghĩ là bài học đã thấm rồi đấy. Cháu có vẻ không thích vườn hoa của ông, những con vẹt và họa mi của ông, thì sẽ để cho cháu về nhà. Nhưng đầu cháu thì toàn là gỉ sắt phủ lên mái tóc đen mượt mà. Và cháu thì xanh xao đi vì kêu nhiều quá, khuôn mặt xinh xắn của cháu đâu rồi? Cháu đợi ông một lát để ông lấy lại sức khỏe cho cháu, rồi cháu hãy trở về nhà.
Hê-li nhìn và thấy rằng mọi vật vẫn như trước đây, như thể cô mới bước chân vào khu vườn này. Và kìa, mẹ cô vừa bước ra khỏi đám hoa ở xa và chạy về phía cô. Hê-li chạy lại với mẹ. Hai mẹ con ôm nhau khóc lên vì vui sướng và mừng rỡ.
*
* *
Mẹ Hê-li lắc lắc người con và gọi:
- Hê-li, Hê-li, dậy đi! Sáng rồi, nắng đã lên rồi. Con ngủ đủ rồi đấy.
Hê-li nhìn ngơ ngác và hỏi:
- Mẹ ơi, con ở đâu đây? Mẹ cô đáp:
- Con đang nằm trên giường ở nhà. Con nghĩ rằng con còn có thể ở đâu nữa?
Hê-li thở dài nhẹ nhõm. Cô bé cười, nhảy ra khỏi giường. Cô rửa mặt, mặc quần áo chỉnh tề, ăn sáng và chạy đi học. Cô bé thậm chí quên cả ông già đang còn ngủ trong phòng khách. Và cô không bao giờ còn gặp ông già nữa. Ra đến đầu ngõ cô chào ông bán vé xổ số và nói:
- Ông bán cho cháu một vé nào. Ông bán vé xổ số cười hỏi:
- Hôm nay có điều gì làm cho cháu lễ độ vậy Hê-li? Hê-li đáp:
- Bởi vì cháu là một bé ngoan. Mà tính cháu thế nào thì suốt đời vẫn như thế, không đổi.
*
* *
Từ cái ngày Hê-li nằm mơ như vậy cách đây đã vài năm rồi thì phải? Cô bé đã lớn, cô càng chăm làm việc nhà nhiều hơn, lại càng ngoan hơn. Thỉnh thoảng khi tưới hoa cô có bị ướt, nhưng không bao giờ làm bắn nước vào người khác. Ôì, nhân chuyện này tôi quên khuấy đi không nói về con chó Hô-phi. Nó không bị khập khiễng nữa: bởi vì không có ai ném đá vào nó và nó có thể ngủ yên suốt các buổi chiều hè nóng nực.
|