Thi Vũ ra khỏi Anh Hùng Sơn Trang liền nhắm hướng Phong Châu Thành định bay đi thì một tiếng nói vẳng đến bên tai :
-Đứng lại đã !
Hắn thở dài vì đã nhận ra tiếng nói này là của ai !
-Có chuyện gì không ?
Ngọc Linh nhìn hắn mỉm cười :
-Đương nhiên là có ! Nếu không có thì ta đâu có muốn nhìn cái bộ dạng đáng ghét của ngươi làm gì !
Thi Vũ cau mày :
-Bộ dạng cô nương đối với ta cũng chẳng đáng yêu gì !
Ngọc linh thóang tức giận nhưng như nhớ ra mục đích của mình liền trấn tĩnh hỏi :
-Vừa rồi ngươi đã nói gì với ngoại tổ ta ?
Thi Vũ lạnh nhạt :
-Sao cô nương không hỏi ngoại tổ mình mà hỏi ta làm gì ?
Ngọc Linh quay mặt chỗ khác cười nhạt :
-Ngoại tổ ta cũng như bọn giang hồ khác tôn sùng ngươi như thần thánh , ngươi đã không muốn cho ta biết thì đời nào ngoại tổ ta lại nói !
Thi Vũ trầm ngâm :
-Cô nương rất thông minh , nhưng nên nhớ sự thông minh ấy nhiều lúc hại người rất ghê gớm !
Nói đoạn hắn bay đi như làn khói nhạt . Ngọc Linh gọi với theo :
-Cái tên này ! Ngươi còn chưa trả lời câu hỏi của ta ! Đứng lại !
Thi Vũ không đứng lại , cả đời hắn rất ít khi chịu nghe lời người khác , nhất là đối với một vị tiểu cô nương ... ,tiểu cô nương ...tiểu cô nương ! Trong lòng hắn dâng lên một nỗi niềm xa vời , chân diện hắn trở nên khắc khổ vô ngần . Hắn tăng tốc độ bay nhanh hơn , những làn nước mắt không biết tự bao giờ trôi dạt vào không gian. Mọi cảnh vật với hắn như nhòa đi ... chỉ có ngọn núi ấy ... phiến đá ấy ... cái khăn ấy ... sẽ không bao giờ phai nhạt theo thời gian .
Hắn tồn tại đến bây giờ cũng bởi lòng hắn còn cái để nhớ ...
***
Đêm sâu , không một thứ ánh sáng nào soi rọi không gian . Ngọc Linh trầm ngâm bước đên Vạn Sự Cư . Nàng lặng lẽ bước vào khách phòng trống trơn , chân diện đăm chiêu . Ả a hoàn bước ra mỉm cười :
-Công tử đêm khuya không biết đến đây có chuyện gì ?
Ngọc Linh gượng cười :
-Ta muốn gặp Vạn Sự Thông !
A hoàn đăm chiêu một chút nói :
-Đêm đã sâu , tiểu nữ còn chưa biết lão gia có tiếp người hay không ?
Bên trong vang lên tiếng Vạn Sự Thông :
-Hãy mời vị công tử đó vào !
Ngọc Linh không đợi a hoàn dẫn mà tự động tiến tới bước vào trong . Nàng trầm mặc nhìn Vạn Sự Thông đang ung dung đọc sách hỏi :
-Lẽ nào tiền bối biết ta sẽ tới sao ?
Vạn Sự Thông đặt cuốn sách mỏng xuống nhìn qua Ngọc Linh nói :
-Ta cũng chỉ là phỏng đoán đấy thôi !
-Phỏng đoán của tiền bối luôn luôn chính xác thì phải ?
Vạn Sự Thông lắc đầu không nói gì . Lão nhìn nàng :
-Hôm nay ta không thu tiền , coi như việc trò chuyện với một bằng hữu , công tử có gì thắc mắc xin cứ nói !
Công Tôn Ngọc Linh thoáng ngạc nhiên , nàng mỉm cười :
-Chuyện này quả nhiên lạ lùng khác thường !
Vạn Sự Thông thở dài :
-Nếu công tử không muốn thì ...
-Ấy ! Cơ hội ngàn năm có một , nếu ta từ chối thì hóa ra thừa nhận mình ngu ngốc sao ?
-Công tử cho mình là người thông minh ?
Ngọc Linh thoáng ngẩn ngơ giây lát , trong đầu nàng chập chờn hình ảnh Thi Vũ . Nàng nhắm mắt đuổi hắn ra khỏi tâm trí mình nói :
-Là một tên ngốc tử nói với ta !
Vạn Sự Thông khẽ lắc lư đầu :
-Phải chăng là Thượng Quan Thi Vũ ?
Ngọc Linh thở dài :
-Xem ra tiền bối rất khiến người ta phải nể phục !
Vạn Sự Thông không nói gì , lão nhìn ra ngoài cửa sổ . Ý chừng muốn nói đã không còn sớm . Ngọc Linh như hiểu được nên mày liễu khẽ chau :
-Hôm nay Thượng Quan Thi Vũ đến tìm tiền bối là có việc gì ?
-Thượng Quan anh hùng muốn giết ta !
Ngọc Linh giật mình rồi cười nhạt :
-Hắn muốn giết tiền bối mà tiền bối vẫn còn gọi hắn là anh hùng sao ?
-Lão phu tội đáng chết , tất nhiên không có gì dám oán trách !
Ngọc linh khẽ cau mày :
-Tiền bối có tội gì với hắn ?
-Ta đã hại chết bằng hữu của Thi Vũ anh hùng !
-Hại chết ?
Vạn Sự Thông buông tiếng thở dài :
-Đúng vậy ! Là bằng hữu chi giao với Thượng Quan anh hùng tên gọi Lê Văn !
-Cái tên này vãn bối mới nghe lần đầu ...
-Lê Văn là một đại anh hùng , công trạng của hắn đối với võ lâm cao vời vợi có khi còn hơn cả Thượng Quan anh hùng . Nhưng tính khí hắn ưa sự thanh bạc , không muốn danh lợi làm mờ mắt nên đã từ chối hết mọi công danh cốt chỉ làm một lãng khách !
-Nói như vậy tiền bối đã hại chết một con người vĩ đại ? Nhưng vì sao ?
-Chuyện này phải bắt đầu từ gần hai mươi năm trước ...
Ngày đó Đông Nguyệt giáo thế lực như ong , Động Vô Phong đã hủy diệt mất mười hai môn phái và tám bang hội . Trên giang hồ máu chảy thành sông , đau thương vạn dặm . Thượng Quan anh hùng vốn dĩ là ái tử duy nhất của Thượng Quan Nhân , chưởng môn phái Lạc Phụng ...
-Chuyện này vãn bối có biết qua !
-Nhưng công tử chỉ biết phần ngoài !
-Phần ngoài ?
-Đúng vậy ! Thượng Quan Nhân năm xưa chinh phạt tà giáo ở đại mạc , trên đường về cứu được một bé gái bị bỏ rơi tên Tư Đồ Yến ! Sau này ông ta nuôi dưỡng và nhận làm đệ tử . Tư Đồ Yến càng lớn nhan sắc càng đảo nước khuynh thành . Nàng ta với Thượng Quan anh hùng ngày ngày bên nhau nên nảy sinh tình cảm ... nhưng năm đó Động Vô Phong hủy diệt Lạc Phụng phái đã cướp Tư Đồ Yến đi rồi đánh Thượng Quan anh hùng một chưởng rơi xuống Lạc Phụng Sơn !...
Chân diện Công Tôn Ngọc Linh có chút thay đổi , nàng trầm ngâm :
-Sau đấy hẳn Động Vô Phong ép Tư Đồ Yến làm vợ hắn ?
- Đúng vậy !
-Và Tư Đồ Yến chấp nhận ?
Vạn Sự Thông gật đầu . Công Tôn Ngọc Linh bất nhẫn nói :
-Hừ , hạng đàn bà không ra gì !
Vạn Sự Thông mỉm cười :
- Không hẳn như vậy ! Nguyên nhân thực sự ta không biết nhưng đã có gặp qua Tư Đồ Yến vài lần , nàng ta quyết không phải con người đen bạc ...
-Thượng Quan Thi Vũ rơi xuống Lạc Phụng Sơn rồi thế nào ?
-Dã được Lê Văn cứu thoát ! Sau đấy Lê Văn đã vượt ngàn dặm đưa Thượng Quan Anh hùng đến Đông Hải bái sư . Nghe nói vị cao nhân đó chỉ nhận một trong hai người , Lê Văn đã nhường cho Thi Vũ anh hùng ...
Ngọc Linh gật đầu :
-Lê Văn quả nhiên vĩ đại !
-Sau đấy ba năm , Lê Văn cùng Thượng Quan Anh hùng đại phá Đông Nguyệt giáo !...
- Vậy tại sao Thi Vũ lại quy ẩn ? Điều này tiền bối không viết trong cuốn Anh Hùng Thập Đại !
-Năm đấy Thượng Quan anh hùng tiến lên đến đỉnh Phong Vũ Sơn thì đã mang đầy thương tích . Sau khi cùng Lê Văn hạ được Động Vô Phong , Thi Vũ anh hùng đi tìm Tư Đồ Yến , mặc dù biết nàng ta đã có một mặt con với Động Vô Phong và còn đang thai nghén ...
-Điều này thì hắn quả nhiên độ lượng !
-Nhưng khi Thượng Quan anh hùng tìm được nàng ta thì Tư Đồ Yến đã uống thuốc độc tự bao giờ . Thi Vũ anh hùng cố gắng cứu chữa nhưng bất lực . Lúc ấy Tư Đồ Yến còn thoi thóp thở , đã nói một câu mà khiến Thi Vũ anh hùng bẻ kiếm ...
-Câu gì ?
-Nhất Dạ Phu Thê Bách Nhật Ân !
Ngọc Linh cau mày nói :
-Quả nhiên con người chẳng ra gì ! Đi chung tình với một tên ma đầu khét tiếng ! Nhưng kể ra thì cũng không đến nỗi quá ư xấu xa ...
Vạn Sự Thông mặc nhiên không nói thêm . Ngọc Linh hỏi :
-Vậy tại sao tiền bối nói mình giết chết Lê Văn ?
-Từ xa xưa truyền thuyết đã lưu truyền rằng lời thề khi đã buông ra thì chỉ có máu mới rửa được ...
Ngọc linh gật đầu :
-Phải chăng tiền bối đã bảo Lê Văn dùng máu của mình để rửa lời thề của Thượng Quan Thi Vũ ?
-Chính là như vậy !
-Người như Lê Văn đáng liệt vào bậc đại anh hùng , đại hiệp nghĩa !
-Hắn không muốn nên lão phu cũng không dám nói ra với ai !
-Vậy tại sao tiền bối lại nói với ta ?
-Vì công tử là người rất đặc biệt ...
-Ta thì có gì đặc biệt ?
-Sau này công tử sẽ hiểu ...
***
Thi Vũ ngồi trầm tư bên hiên nhà , hắn đưa vò rượu lên tu ừng ực . Đêm sâu không ánh trăng ! Từ hồi Lê Văn chết , thói quen của hắn cứ đảo ngược liên hồi . Hắn ít thổi sáo hơn và thay vào đó uống rượu như kẻ cuồng dại . Mượn chén tiêu sầu , sầu càng sầu . Hắn càng uống càng không say và càng không say thì nỗi sầu khổ càng hành hạ . Sức mạnh của hắn dư sức đánh sập một ngọn núi nhưng lại bất lực trước lòng mình ...
Trong đêm đen một tiếng thở dài vang lên . Thi vũ cười nhạt :
-Cô nương đến đây làm gì ?
Ngọc linh lắc đầu :
-Ta cũng không hiểu mình đến đây làm gì nữa !
-Vậy cô nương đi đi !
-Ta cũng đang có ý đó ! Cái mùi rượu của ngươi làm ta muốn nôn quá !
Thi Vũ khẽ nhếch môi ! Hắn lại ngửa cổ tu rượu , sau đấy quay sang Ngọc Linh :
-Còn không đi !
Ngọc Linh khẽ nhìn lên trời , đôi thu nhãn long lanh chớp chớp :
-Ta đã biết rõ hết chuyện của ngươi rồi !
Thi Vũ thoáng giật mình nhưng rồi hắn lại tu rượu .
-Là Vạn Sự Thông nói cho cô !
-Đúng vậy !
-Xem ra lão rất ưu ái cô đấy !
Ngọc linh không phản đối , nàng lắc đầu :
-Theo như ta thấy thì ả Tư Đồ Yến kia đâu có ...
Thi Vũ dừng uống , hai mắt hắn sát quang bao chùm trừng trừng nhìn Ngọc Linh gầm :
-Câm mồm !
Ngọc Linh thoáng giật mình lui lại mấy bước rồi bự mình nói :
-Không phải sao mà ngươi còn nổi nóng với ta ? Có giỏi thì giết ta coi ! làm gì mà gầm rú như hổ thế ?
Thi Vũ từ từ đứng dậy , hữu thủ hắn bạch quang chói lòa . Ngọc Linh tái mặt , nàng lùi lại liên tiếp nói :
-Ngươi ... ngươi ... định ...
Thi Vũ quát :
-Đi !
Lập tức chưởng phong phát ra nhấc bổng Công Tôn Ngọc Linh quăng đi mấy chục trượng . Nàng rơi xuống đất cái bịch , vừa đau vừa sợ , vừa giận , Ngọc Linh hét :
-Cái đồ vũ phu này ... ta mặc ngươi !
Nói rồi nguây nguẩy đi vào đêm đen , không gian lại một màu yên tĩnh , chỉ thi thoảng vang lên tiếng "ực" ! Ực!"...
***
Sau khi Thi Vũ đi rồi , Hoa Ngọc Dung liền triệu hồi chưởng môn nhân của bảy môn phái còn lại đến Anh Hùng sơn trang thông báo cho họ . Được tin Thượng Quan Thi Vũ tái xuất ai nấy mặt mày sáng hẳn ra . Nhưng họ nghe nói đến việc Đông Nguyệt giáo trở lại thì nét mặt trở nên lo lắng đôi phần . Sau đấy lại nghe tiếp những lời Thi Vũ bảo về những thảm án vừa qua thì từ lo lắng chuyển sang ngạc nhiên hết sức . Tuy trong lòng ai cũng có chút nghi ngờ nhưng xưa nay võ lâm chính đạo đã sớm coi Thi Vũ như bức tượng thần bất tử nên nhất nhất nghe theo lời của hắn .
Giang hồ đồng đạo hay tin Thi Vũ tái xuất giang hồ , tuy rằng nguyên nhân thế nào thì không ai rõ . Có kẻ nói thi Vũ nằm mộng thấy giang hồ thảm án máu chảy đầu rơi đã đau lòng , đứt ruột nên tái xuất . Cũng có kẻ thì cho rằng một vị tiên trên trời giáng trần bảo Thi Vũ cứu độ chúng sinh . Lại có kẻ thích kiểu phưu lưu tình ái liền bịa ra chuyện Thi Vũ được một cô gái đẹp như thiên thần mời trở lại giang hồ ... Nói chung có bao nhiêu cái miệng thì họ bịa ra bấy nhiêu lý do . Nhân thế là vậy ! Muôn đời vẫn vậy ! Có kẻ này thì tất có kẻ kia , có chuyện thì tất có sự thêu dệt và có sự thêu dệt thì tất sẽ được lan truyền . Nhưng nói chung những câu chuyện ấy làm cho họ phấn chấn và khí thế hơn rất nhiều . Ngọc Linh thi thoảng đi thu lượm tin tức nghe mấy câu nói ấy mà muốn cười vỡ bụng .Nàng thấy quả thật tên sâu rượu đó rất được người ta tôn thờ . Nhưng rồi nghĩ đến việc Thi vũ đã ngang nhiên ... bạo hành mình thì lòng không khỏi bất nhẫn ...
Đúng như lời Thi Vũ nói , sau hôm hắn đi quả nhiên các đại phái trong giang hồ nhận được thư mời lên Phong Vũ Sơn dự cuộc vui tái xuất của Đông Nguyệt giáo . Chúng nhân không khỏi lo lắng đắn đo về chuyện này . Mặc dù Thi Vũ đã tái xuất giang hồ , đấy là niềm vui , niềm hy vọng rất lớn . Nhưng Đông Nguyệt giáo cũng là nỗi ám ảnh vô cùng đáng sợ trong tâm trí những người có niên kỷ . Họ rất phân vân về chuyện này vì sợ một lẽ có thể Đông Nguyệt giáo sẽ giăng một cái bẫy để ám hại họ cũng không chừng . Nhưng sau khi nghe Minh Chủ Võ Lâm Hoa Ngọc Dung giải thích việc Thượng Quan anh hùng nhất nhất đã có sự an bài thì họ cũng yên tâm được sáu phần . Thực ra nếu Hoa Ngọc Dung không đứng ra giải thích thì họ cũng sẽ đến hết , tò mò thì ít nhưng sợ hãi thì nhiều !...
Phong Vũ Sơn gió thổi vi vút ,núi này cao tận mây , so với Long Thiên sơn còn có phần hùng vĩ hơn . Hôm nay Ngọc Linh không cải trang nam nhân mà vận y phục nữ nhân màu trắng đi cùng Hoa Ngọc Dung lên Phong Vũ Sơn . Trông nàng diễm lệ vô song ! Nét cười điên đảo !
Ban đầu Hoa Ngọc Dung nhất nhất không cho nàng đi cùng nhưng Ngọc Linh nằn nì mãi , lại còn vin vào lý do Thi Vũ đã an bài thì tất không có nguy hiểm gì nên Hoa Ngọc Dung cũng xiêu lòng . Bà dẫn theo hai mươi đệ tử Long Thiên Phái lên phó hội từ rất sớm . Khách giang hồ từ lâu đã xem Phong Vũ Sơn như một bãi tha ma đầy ám ảnh nên họ không qua lại , nhiều kẻ do sợ hãi mà không dám lên !
Quần hùng như đã nói tuy rằng rất tin tưởng vào sự thông tuệ của Thượng Quan Thi Vũ nhưng cũng có phần lo ngại nên đã đợi nhau dưới chân núi rồi mới theo Hoa Ngọc Dung lên một lượt . Khi chúng nhân lên đến nơi đã thấy các tòa trang viện đổ nát được sửa sang lại từ bao giờ .Trước tòa viện chính còn dựng một cái đài rất lớn , xung quanh đài đặt vô số ghế , hẳn để cho chúng nhân ngồi , Phía tiền viện có một dãy bàn ghế đặt cao hơn hẳn , đấy chắc chắn là chỗ ngồi danh dự dành cho trưởng môn các đại phái .
Chúng nhân vừa đên nơi đã thấy rất nhiều giáo chúng Đông Nguyệt giáo nghênh đón rồi mời vào ghế ngồi . Trong lòng ai nấy tỏ ra ngạc nhiên vô cùng , không ngờ Đông Nguyệt giáo lại nhiều giáo chúng đến thế , vậy mà lâu nay giang hồ không hay biết !