|
Viết cho mùa lá rụng
Có những cơn gió vô tình giữa mùa đông
Không biết rằng cây đã vàng sắc lá
Từng chiếc rơi
Rơi...
Héo rũ trời chiều
Lá cuốn nhau đi theo bao dòng cát bụi
Gió vẫn vô tình bỡn cợt
Lá rơi
Đâu biết rằng có một người lặng lẽ
Khắc khoải đợi đông qua.
Anh không thích những mùa thay lá
Cây héo tàn trong nỗi nhớ mong
Lá cứ rơi nhiều
sao em không cúi nhặt
Bóng anh nhạt nhoà giữa những khoảng thương đau
Và một ngày...Khi ta gửi cho nhau
Những chiếc lá cuối cùng biêng biếc ấy
Bàn tay ai như vẫn còn run rẩy
không hứng nổi giọt nước mắt đợi chờ
Đâu phải trong mơ
Mà nghẹn ngào không tỉnh?
Đông đi qua rồi...mang cả những niềm riêng
----------------------------------------------------
|