|
Ảo Vọng
Ấy không phải là đêm
Chỉ ánh đèn rất giống
Hắt những hạt mưa bụi bám lên mái tóc lẻ loi
Ấy không phải là đêm
Là khi anh ngước nhìn lên khung trời sương hồng
Chiếc đồng hồ thành phố đã qua vết khắc giao ngày
Nhưng không phải là đêm
Không là đêm, phải không em, vì em đã mang đêm đi và chưa trao về lại anh
Đồng hồ thành phố đã qua vết khắc ấy nhiều lần
Một mảng trời thẫm đặc trong mắt, hồng và sáng nhiều lần
Trong bóng đen ánh sáng nào hắt hồng cả bầu trời giăng đầy sương lạnh giá
Phải chăng là ánh đèn từ khắp nhân gian
Phải chăng là mặt trời ẩn sâu tiềm thức bầu trời
Phải chăng là những linh hồn phát sáng
Hay cả những con đom đóm mang quầng sáng nhỏ nhoi
Những con đom đóm...
Anh thích những con đom đóm
Không phải là những chú sâu biết bay
Là sinh linh phát sáng, nhỏ bé và yếu ớt
Bay. Bay
Không vươn tới bầu trời
Chỉ gần với mặt đất, cỏ cây
Gần với tâm linh âm thế
Đom đóm bay lượn trong đêm như những âm hồn lập loè
Nhiều khi anh sợ
Nhưng vẫn thích
Vì nhỏ bé, yếu ớt, phát sáng, bay và như những vong hồn
Mang hơi hướng của cả đêm
Để anh nghĩ về em
Để anh chờ em
Như một thứ ánh sáng, cũng nhỏ bé, yếu ớt bay qua những giấc mơ
Chờ em mang đêm về lại
Đặt giấc ngủ vào anh
Êm đềm, an lành
Và chỉ thế thôi
Mở mắt mình sẽ đón bình minh
Chỉ là sẽ là sẽ là sẽ
Chao ôi, em !
Ấy chưa phải là đêm
Anh phủ nhận đêm bằng tất cả sự sợ hãi niềm hoài mong
Anh ngoảnh mặt đêm với những tất yếu tự nhiên
Anh rũ bỏ đêm với nỗi cay nghiệt tự vệ
Khắp nhân gian này, đang say ngủ, chỉ anh và ánh đèn còn thức
Lang thang tìm một cái bóng
Của em ?
Của anh ?
Lẩn khuất trong bóng đêm kí ức
Hai chiếc bóng đổ về nhau dường như cứ dài ra dài ra tách xa tách xa hun hút và biến mất trong ngày rạng, từ ấy
Anh từ ấy chờ em mang đêm trả những chiếc bóng đổ về nhau lần nữa không biến mất
-----------------------------------------------------------
|