|
Từ Bỏ
Anh giơ tay thả hạnh phúc vào đêm mưa
Rưng rưng nhìn bóng đêm vô cùng, xa xăm và lạnh giá
Chớp mắt
Nước mắt rơi ở hai nửa khuôn mặt
Em có bao giờ nghe tiếng mưa đêm
Thấy buồn và lạnh như tiếng linh hồn ai oán vọng
Em có bao giờ thắp một ngọn nến
Để nhìn màn mưa qua ánh lửa vàng mỏng manh
Em có bao giờ nghe tiếng anh khóc trong giấc ngủ của mình
Tiếng khóc lặng lẽ như tiếng thở dài
Anh thả cùng hạnh phúc vào đêm mưa
Đêm nay mưa, vẫn mưa
Anh thao thức trong tiếng rơi ưu phiền
Suy tư về cho và nhận, về nắm giữ và từ bỏ
Lựa chọn nào vốn cũng khó khăn
Từ bỏ hạnh phúc từ bỏ không lí do
Chàng trai nào ngốc nghếch hơn anh
Chàng trai nào tội nghiệp hơn anh
Cột hạnh phúc vào chùm bóng và thả bay đi
Để mưa mải miết vọng tiếng khóc những linh hồn
Khi anh nhớ em
Nỗi nhớ lấp đầy tình yêu và dâng tràn hạnh phúc
Là khi anh hoảng hốt giật mình
Khi anh cảm thấy yêu em hơn bất kì người đàn bà nào trong quá khứ
Là khi anh muốn trốn chạy
Nhát hèn đơn độc
Khi anh cảm thấy cần em hơn bất kì niềm khao khát nào
Là khi anh muốn từ bỏ
Muốn quay lại phía sau và rẽ sang một đoạn đời khác
Dẫu là ngõ dài hun hút không lối ra
Những giấc mơ ôm hình bóng của em
Anh khóc ướt thân thể người đàn bà có thật
Anh liếm láp những giọt nước mắt ở bốn nửa khuôn mặt
Rồi vùng chạy mất hút giữa đêm mưa
Em sẽ không tìm anh, không tìm nổi anh nữa
Anh đã đánh rơi niềm yêu mãnh liệt dưới mỗi bước chạy đớn đau
Cơn mưa cuốn đi mất rồi
Không còn gì cho em nhặt lại
Dù chỉ là một sợi tóc ướt trên ngực trên vai
Anh chỉ như chiếc bóng sẽ nằm lại phía sau quá khứ
Và thời gian và những cơn mưa mỗi mùa khác sẽ lần lượt xoá nhoà
Em sẽ không nhớ về một người đàn ông đã sợ hãi bỏ chạy vào một đêm mưa
----------------------------------------------------
|