Trưa hè nắng gắt , những nông phu lần lượt bỏ ruộng kéo ra gốc cây bên bờ sông ngồi cho mát mẻ. Lão Thủ giở cơm mà bà vợ già của lão chuẩn bị trước khi lão ra đồng ăn . Ăn xong lão đứng dậy lững thững xuống sông vốc nước rửa thì một cơn gió thổi bay chiếc mũ của lão xuống đất, vừa đúng đường đi của hai con kị mã đang phóng đến như bay.
Lão hoảng hốt , cái mũ rơm ấy vợ lão mới mua cho lão , giá đến nửa lượng bạc. Nếu làm hỏng , về nhà bà vợ đanh đá của lão nhất định sẽ đánh cho ông chồng già một trận nên thân. Thế nhưng đột nhiên người ngồi trên con ngựa màu đen rút thanh kiếm bên hông ra ,lộn người xuống bụng ngựa , khi con ngựa gần đến sát chiếc mũ móc lấy một cái , chiếc mũ dưới đất bay về tay lão.
Tất cả các động tác như nước chảy chim bay chỉ trong khoảnh khắc làm lão há hốc mồm. Lúc đó gió rất mạnh thổi bay cả chiếc áo trên vai lão nhưng chiếc mũ vẫn như có ma đua đường , ngược gió bày đến rơi vào tay lão. Người vừa cứu lấy chiếc mũ của lão đã ngồi trở lại trên yên ,vẫn không dừng ngựa , ngoảnh đầu cười nhìn lão trước khi mất hút bên bờ sông. Đó là một chàng thanh niên tầm mười tám đôi mươi , có con mắt sáng lạ thường.
Lão nhặt cái áo lên , đội mũ vào , thở dài một tiếng, tiếp tục xuống sông , miệng vẫn lẩm bẩm: “ Đúng là anh hùng thiếu niên , thật phi thường.”
Người thiếu niên ấy chính là Hận Thiên , hắn đang cùng Bạch di đến Thái hồ. Hai người men theo bờ sông Vận Hà nổi tiếng đi xuống phía Nam tới Nghi Hưng . Đây là Đào Đô nổi tiếng khắp thiên hạ , trong khoảng non xanh nước biếc óng ánh từng gò từng gò cát tía, có một cảnh sắc riêng.
Sau đó hai người tiếp tục đi về phía đông không bao lâu tới Thái Hồ. Thái Hồ năm vắt qua ba châu , sông ngòi đông nam đều chảy vào đó , vòng vèo năm trăm dặm, thời cổ gọi là Ngũ Hồ. Hai người dắt ngựa đến bên bờ uống nước , chỉ thấy sóng dài xa tít tới tận chân trời , đưa mắt nhìn ra chỉ thấy một màu xanh biếc và bảy mươi hai đỉnh núi màu xanh thẫm nhô lên trên ba vạn sáu ngàn khoảnh ba đào.
Hai người đang cảm khái trước thiên nhiên núi non hùng vĩ vô cùng vô tận thì có tiếng tù và rúc lên. Từ sau ngọn núi bên trái một chiếc thuyền buồm ló ra , những mái chèo từ khua động trên mặt nước tĩnh lặng .
“Bạch di con xem bọn họ mặt mũi ai nấy đều dữ tợn lại có vũ khí chắc không phải người tốt. Không hiểu chúng đến vì cái gì nhỉ?”
Nhã Nhã thở dài : “Chúng đến đón chúng ta đấy , ba tiếng tù và để thông báo cho các thuyền khác đã đón được người. Ta quên cho con hay đại sư huynh của con là đại đầu lĩnh của ba mươi sáu trại thủy tặc ở Thái Hồ.”
“Đại sư huynh quả là bát diện uy phong , nhưng con thấy làm đầu lĩnh của đám đầu trôm đuôi cướp này quả thật không hay cho lắm. Nếu là con vác kiệu đến con cũng không thèm làm”
“Chỉ tại bản tính con lương thiện nên mới nghĩ thế . Làm cái nghề không vốn này tuy nguy hiểm thực nhưng cũng không ít tiền tài . Trước đây , bọn thủy tặc này tranh giành địa bàn đánh nhau lung tung ,hại đến bách tích ven hồ khổ sở . Từ ngày đại sư huynh con đến chấn chỉnh lại toàn bộ , chỉ cướp của bọn nhà giàu quan lại trọc phú , cấm hại dân thường, giúp đỡ cho bá tánh rất nhiều. ”
Lúc này thuyền đã tiến sát bờ , một chiếc ván nhỏ được bắc sang . Tên đứng đầu dáng vẻ là đầu lĩnh chiếc thuyền này đến sát hai người chắp tay nói: “Nhị sư đệ của minh chủ đoán hai vị hôm nay sẽ đến nên bảo bọn tại hạ đi đón người , thỉnh hai vị lên thuyền. ”
Hai người ngạc nhiên trước tài tiên đoán của nhị sư huynh , gật đầu rồi lên thuyền . Hai đại hán theo sau vội cúi khom người vác hai con ngựa lên thuyền . hai con ngựa thì nặng vậy mà bọn họ vẫn từ tự đi lên bằng chiếc ván nhỏ rất vững vàng. Nhã Nhã trông thấy bảo: “Đại đầu lĩnh có được những nhân tài như các hạ quả thật Thái Hồ thủy tặc sẽ còn phong quang hơn nữa.”
“Không dám , phu nhân đừng quá lời , bọn tại hạ chỉ dựa vào phúc khí lão nhân gia để làm ăn , chút tài mọn này nào có đáng kể gì. Bọn tại hạ đã dọn dẹp phía trong để phu nhân và công tử nghỉ ngơi . Xin mời hai vị vào , chỉ cần hai canh giờ nữa là sẽ đến sơn trang của lão nhân gia”
Nhã Nhã gật đầu không từ chối , Hận Thiên liền đi theo sau. Khoang này khá rộng chắc thường ngày để “hàng” , cũng khá sạch sẽ , lại được trải một chiếc chiếu hoa. Với bọn thủy tặc này kể ra như vậy cũng xa hoa lắm rồi.
Cả hai ngồi đả tọa , nhắm mắt dưỡng thần. Không biết đã thiếp đi bao lâu , Hận Thiên lại nghe tiếng tù và. Hắn tỉnh dậy , lại gần chiếc cửa sổ , vén màn trúc lên thấy thuyền đang cập vào một bến nhỏ dưới chân một hòn núi đá. Trên núi hình như có một sơn trang , chiếc cổng thấp thoáng nấp sau hàng cây xanh ngắt.
Nhã Nhã hỏi: “Thiên nhi, đến nơi rồi à?”
Hận Thiên chưa kịp trả lời thì tên đầu lĩnh hồi nãy đã bước vào .Những bước chân của y rất nhẹ , chứng tỏ công phu tu tập không phải là kém.
“Hai vị đã đến sơn trang của lão nhân gia rồi . Bọn tại hạ đã chuyển ngựa và đồ đạc xuống. Mời hai vị lên bờ.”
Nhã Nhã khẽ đáp “Đa tạ.” Rồi đứng lên theo hắn lên bờ.
Khi hai người đặt chân lên bờ rồi , tên đầu lĩnh mới trở lại thuyền nói : “Xin lỗi hai vị, tiểu nhân còn có việc , thứ lỗi cho tiểu nhân không đưa được xa.”
“Xin cứ tự tiện” Nhã Nhã đáp lời.
Y chắp hai tay chào rồi quay thuyền đi . Chỉ một lát là chiếc thuyền đã lẫn vào làn nước bạc của Thái Hồ. Hận Thiên dắt cả hai con ngựa lũng thững đi theo tên quản gia và Nhã nhã , từng bậc đá lên núi.
Lên đến nơi , chiếc cổng bằng đá trên có khắc chữ Thái Hồ sơn trang , bên cạnh có tấm bia đá ghi chi chít những chữ , Hận Thiên có đọc được một đoạn :
….Tương tiến tửu
Quân bất kiến
Hoàng hà chi thủy thiên thượng lai,
Bôn lưu đáo hải bất phục hồi.
Quân bất kiến
Cao đường minh kính bi bạch phát
Triêu như thanh ty, mộ thành tuyết.
Nhân sinh đắc ý tu tận hoan
Mạc sử kim tôn không đối nguyệt
Thiên sinh ngã tài tất hữu dụng
Thiên kim tán tận hoàn phục lai
Cổ lai thánh hiền giai tịch mịch
Duy hữu ẩm giả lưu kỳ danh....
Tạm dịch là :
"…..Sắp mời rượu
Bạn chẳng thấy
Nước sông Hoàng hà từ trên trời đổ xuống
Trôi thẳng biển đông không trở lui
Lại chẳng thấy
Lầu cao gương sáng buồn tóc bạc
Sớm mới xanh tươi chiều đã tuyết
Người sinh đắc ý vui tràn đi
Đừng để chén vàng trơ với nguyệt
Trời đã sinh ta là có dụng
Ngàn vàng tiêu hết lại trở về
Xưa nay Thánh hiền đều lặng tiếng
chỉ có Ẩm giả lưu danh thôi ..."
Hận Thiên khẽ nói với Nhã Nhã ,: “Con không tưởng được một đại đầu lĩnh ba mươi sáu trại thủy tặc của Thái Hồ lại thích thơ say của Thi tiên Lí Bạch”
Nhã Nhã cười khúc khích:”Con không biết đó thôi , hồi còn ở trên núi lão ta toàn lấy trộm kiếm của sư phụ , lên núi uống rượu ngắm trăng ngâm thơ giả làm Lí Bạch , bị sư phụ chửi mắng bao lần vẫn không chừa.”
Hận Thiên phì cười. Hắn không thể tưởng tượng được đại sư huynh danh chấn võ lâm lại có những phút “bê tha” như vậy. Đột nhiên phía trước có năm người đi ra . Hận Thiên minh tinh chỉ nhờ quần áo và vũ khí lần lượt nhận ra ngay đi đầu là đại sư huynh, rồi nhị sư huynh , tam sư huynh , tư sư huynh , ngũ sư huynh. Đại sư huynh tuy không mang vũ khí nhưng đao khí trong người lão vẫn phát ra ào ào. Lão vội đến chào Nhã Nhã : “ Nhã muội bao năm không gặp phong thái vẫn như xưa”
Nhã Nhã cười :”Muội già rồi ! Cái gì mà phong thái vẫn như xưa chứ . Chỉ có huynh mồm mép vẫn như xưa thì đúng hơn.”
Tất cả cùng cười vang . Nhị sư huynh bắt tay Hận Thiên thật chặt. Đột nhiên hắnchàng thấy chân khí của nhị sư huynh tràn vào người như nước đổ. Hận Thiên lâm nguy không loạn , nhận thấy chân khí kia không có sát khí chỉ đổ vào để kiểm tra võ công mà thôi.
Hắn bèn tán công vào các tiểu mạch , không những làm cho nhị sư huynh không tìm ra gì mà còn làm cho không ít chân khí của lão đổ vào đan điền liên tục. Lí Toàn Phong mới gặp chàng sư đệ trẻ tuổi này , kinh dị nhận ra từ bên ngoài không hề thấy được võ công chàng thâm sâu cỡ nào , bèn giả vờ bắt tay đưa chân khí vào trong cơ thể chàng để kiểm tra. Ai dè vừa vào đến nơi nội lực hùng hậu của vị tiểu sư đệ này như biến mất , vô tình hút mất vô số chân khí của lão vào kinh mạch rồi vào đan điền không thu lại được nữa.
Lão quả thật không mất khí độ của cao thủ Hắc bảng , hô hô cười rộ: “Võ công sư đệ quả là phi thường , nội công đã đạt đến độ thu phát tùy ý . Thật đáng hổ thẹn , thật đáng hổ thẹn.”
Lúc này mọi người mới biết là hai người đi sau vừa đi vừa thử võ công của nhau . Lúc này Nhã Nhã mới nhăn mặt : “Nhị ca vẫn như ngày nào . Lúc nào cũng muốn chiếm tiện nghi của người khác. ”
Tất cả lại cười rộ lên , rồi kéo nhau vào bàn. Phiên Thiên Tử nâng chén : “Nào chúng ta cùng cạn ly chúc mừng Nhã Nhã và lục đệ đến đoàn tụ cùng chúng ta”
Hết tuần rượu thứ hai , lúc này đại sư huynh mới hỏi : “Nhã Nhã sư phụ ra đi như thế nào?”
“Muội cũng không biết , khi muội đến thì sư phụ đã đi rồi , khi đó chỉ có lục đệ bên cạnh sư phụ. Sư phụ để lại một lá thư các huynh đọc đi.”
Trong bức thư nội dung không có gì , chỉ căn dặn Hận thiên kể lại nói lại cho mọi người về ngũ cảnh giới .
Cả năm huynh đệ đều kinh ngạc , nên nhớ Nhã Nhã là nha hoàn của sư phụ mấy chục năm , lão tin nàng còn hơn con gái , vậy mà khi chết lại không cho nàng ở bên thật đáng cho người ta kinh ngạc. Cả năm đưa mắt nhìn Hận Thiên.
Hận Thiên bình tĩnh kể lại thời khắc cuối của sư phụ , không hề bỏ sót một đoạn nào . Càng về cuối giọng chàng càng run run , kiêm kiểm soát nổi bản thân nữa , những nỗi ân hận mấy ngày nay đã giấu kín trong lòng cứ theo đó mà tuôn ra trên mắt.
Hận Thiên vừa kể xong thì Dương Quân cầm thương lao ra ngoài sân , lão tự tát cho mình hai chục cái sưng hết mặt mũi , quỳ xuống nói : “Sư phụ đồ nhi đã phụ công ơn dạy dỗ của người rồi.” .Lão là người trong bạch đạo vì không được thừa nhận tài năng đến cầu Vương Phi , ông ta không những không đuổi đi mà còn thu làm đệ tử truyền cho thương pháp , đến khi cha lão mất , lão đành xuất sư về chịu tang cha gánh vác việc gia đình , nhưng chưa bao giờ lão không xem Vương Phi là một người thầy , hơn nữa là người thân hơn cả những người ruột thịt trong họ Dương của lão.
Nói rồi đứng dậy , thanh Toái nghiệp bắt đầu đánh ra , thương ảnh tỏa khắp sân , như là lời tạ lỗi của lão với sư phụ trên trời.
Cuồng Lãng thương pháp là loại thương pháp biến hóa nhưng trong đó ẩn chứa sức mạnh khôn lường , chiêu thức thật thật giả giả chồng lên nhau như lớp lớp sóng biển , nhưng mỗi thực chiêu là cả mười phần nội lực , chỉ trúng một chiêu là khí đoạn thân vong.
Dương Quân lúc này đánh ra điên cuồng như một con cá kình trên làn sóng thương lấp loáng , chỉ hận không có đối thủ cho ông ta phát tiết sự hối hận và thống khổ trong lòng. Nhân Kiếm lúc này đang cùng mọi người đứng ngẩn ra nhìn lão tứ , đột nhiên hú dài một tiếng , lao xuống sân : Tứ đệ , tam ca cùng ngươi đấu một trận thống khoái đi.” Nói rồi thanh đoản kiếm trong tay hóa thành một mũi tên đâm tới.
Thanh đoản kiếm này tên Huyền Vũ , toàn thân màu đen tuyền, chỉ dài ba tấc, sắc bén vô cùng , chém đá như chém đậu phụ , là chiến lợi phẩm trong một lần đi thích sát của Nhân Kiếm . từ khi có nó trừ lúc tối hậu ra tay giết người họăc bảo vệ tính mạng , rất ít khi Nhân Kiếm cho nó ra khỏi ống tay áo.
Hai người quấn lấy nhau , nỗi đau đớn trong lòng như dồn hết vào trong chiêu thức , chiêu nào cũng toàn mười phần sức mạnh, nhưng hầu như không chạm được vào nhau . Quả thật cả hai đều quá rõ võ công và chiêu thức, cũng như tính cách của nhau. Thương của Dương Quân uy mãnh mà trầm ổn , kiếm của Nhân Kiếm lạnh lùng mà tràn đầy chí khí . Người ta thường nói mỗi tấc ngắn , một tấc hiểm , mỗi tấc dài mỗi tấc mạnh , quả thật hiện rõ trong trận giao phong này .
Dương Quân dùng thương dài mỗi chiêu thức đâm , quét đều vô cùng mãnh liệt , thương phong làm rát hết mặt những người xung quanh , mỗi lần quét mạnh lại đập vỡ vô số những viên đá cứng dưới chân. Kiếm của Nhân Kiếm thì cứ xuyên qua làn thương mờ ảo , nhè vào những yếu huyệt mà đâm , nguy hiểm khôn lường.
Bều trời Thái Hồ trở nên đen kịt , sấm chớp lóe sáng , rồi mưa xuống đầy trời. Hai người dưới sân một là kình ngư , một là tử xà , đấu với nhau hoàn toàn không nhân nhượng. Những giọt nước rơi chảy trên mặt họ là nước mưa hay lệ rơi?
Những người khác yên lặng nhìn cuộc đấu , họ biết muốn cản cũng không được chỉ mong hai người cùng bình yên. Keeng một tiếng , hai người đột nhiên tách rời ra , thì ra Dương Quân võ công tinh thuần nội lực hùng hậu hơn , sau gần ngàn chiêu đã khống chế được thế chủ động , thương thế càng lúc càng mạnh .
Một khi thương chỉ công không thủ , thì Nhân Kiếm chỉ có nước bại. Cuối cùng một thương đâm tới như núi lở , làm Nhân Kiếm không thể né tránh , đành lấy cứng chọi cứng một kiếm chém vào mũi thương . Chiêu này lão không chỉ thua về thế , mà còn về binh khí và nội lực. Nếu Dương Quân không thu bớt kình lực thì e lão đã thụ thương rồi .
Lão cười to: “Tứ đệ không hổ là kì tài trong số huynh đệ chúng ta . Thảo nào sư phụ chỉ hi vọng mỗi mình đệ có thể đột phá.”
Dương Quân cũng cười , trận đấu đã phát tiết đi nhiều sự thống khổ trong lòng , huynh đệ bọn họ trở nên thoải mái hơn :“Tam ca , huynh thua đệ bởi vì huynh là sát thủ.”
Nhân Kiếm hơi ngạc nhiên :”Tại sao ta thua lại liên quan đến việc ta làm sát thủ”
Dương Quân giải thích :”Huynh làm sát thủ , thứ vũ khí lợi hại nhất huynh có không phải là võ công mà chính là sát khí . Những đối thủ của huynh chưa đấu với huynh đã bị sát khí làm cho rối loạn tinh thần và đấu pháp . Bây giờ đấu với đệ , huynh không có một chút sát khí nào thì xem như đã bỏ đi một nửa thực lực của mình rồi.
Nhân Kiếm thở dài “Chỉ e bây giờ nếu thêm sát khí vào cũng không đấu nổi tứ đệ ngươi rồi . Chiêu cuối cùng của ngươi dù ta có trăm phương ngàn cách cũng không phá nổi.”
Dương Quân nói : “Nhờ những lời nói của lục đệ , lại được tam ca chỉ bảo cuối cùng đệ ngộ được tầng thứ ba rồi , rốt cuộc đã không làm lão nhân gia trên trời mất mặt. Đệ có ý này , hay huynh đệ chúng ta ở lại cùng một chỗ , bế quan tu luyện , nâng cao thực lực , đệ rất muốn cho lão Kiếm Thánh ngông cuồng kia một trận.”
Lão nhị nãy giờ im lặng cười to : “Hay đấy , chúng ta cùng cố gắng , chỉ cần gắng hết sức , thì sư phụ nhất định sẽ không trách chúng ta . Chỉ có điều lão tứ ngươi ở lại đây , Dương gia tiêu cục ngươi bỏ cho ai? ”
Dương Quân hùng hồn đáp : “Bao năm qua đệ vì nhà họ Dương rồi , nhi tử cũng đã lớn , để nó gánh vác đi . Mọi chuyện đệ cũng an bài cả rồi , bây giờ là lúc đệ sống cho mình , làm một võ giả chân chính.”
Phiên Thiên Tử cười , bước xuống sân : “Được lắm các đệ đã có ý như vậy đại ca từ nay cũng không làm đại đầu lĩnh gì gì đó nữa. Từ nay Thái Hồ sơn trang đóng cửa tu luyện , không tiếp khách nữa.”
Trần Vân Nhạc thấy vô cùng xấu hổ , hắn năm xưa hai mươi ba tuổi đã luyện xong Kim Long tiên pháp và Huyền Băng Quyết ,tự thị mình là thiên tài , nghĩ có thể tung hoành giang hồ được rồi bèn xuất sư xuống núi, chưa được bao lâu đã dương danh giang hồ .
Sau vì thua cao thủ thứ ba trên Hắc bảng – Thiết chưởng Tây Môn Long , đành gia nhập Thiết Chưởng bang , làm Hữu hộ pháp đứng hàng thứ hai trong bang , từ đó ngày càng phong lưu , tửu sắc liên miên. Tuy hắn không lười nhác , nhưng tu luyện cũng không hề chăm chỉ , vậy mà võ công vẫn không ngừng tiến triển. Hắn nghĩ với võ công mình cũng có thể đứng trên Hắc bảng cao thủ được rồi .
Từ khi gặp lại các vị huynh đệ hắn thấy giữa mình và họ có một khoảng cách xa lắm. Đặc biệt họ ngộ tính và tài trí không hề kém hắn nhưng luyện võ thì chăm chỉ gấp mười lần. Hắn nhớ đến lời sư phụ trước lúc xuống núi : “Con người ta phải trải qua khổ luyện , đổ xuống bao nhiêu mồ hôi và máu mới có thể thành tài được.” Vậy mà hắn…
Nghĩ đến đây Trần Vân Nhạc quỳ xuống trước mặt Nhã Nhã , nói: “Tỉ tỉ , năm đó là đệ sai , hoàn toàn không để ý đến lời dạy của sư phụ , bỏ bê tập luyện ba môn trấn phái , bây giờ đệ cảm thấy mình cách xa sư huynh sư đệ một trời một vực , thỉnh sư tỉ bỏ công dạy dỗ tên tiểu đệ hư hỏng này , khắc khổ mấy đệ cũng cam tâm tình nguyện .”
Hắn biết Nhã Nhã sáu chục năm nay ở bên sư phụ , tuy ngộ tính không cao , nhưng võ công thì đã luyện đến lư hỏa thuần thanh. Nàng không được dạy Ngũ Võ, lại không học được Lôi thần quyền vì nó quá bá đạo chỉ dành cho nam giới luyện , suốt đời chỉ tu tập Phong thần cước với Hàn băng chưởng , hai môn này giờ trong đám huynh đệ không ai bì kịp.
Nhã Nhã vội đỡ hắn đứng dậy , khi hắn lên núi học võ chính nàng đã chăm sóc cho hắn , bây giờ thấy hắn hối hận không nỡ bèn nói : “Được rồi , ta sẽ giúp đệ nhưng ta nói trước là sẽ không hề dễ dàng đâu. Đệ còn gia đình còn vị trí trong Thiết chưởng bang , đệ liêu có thể từ bỏ năm năm để luyện võ không?”
“Các vị sư huynh bỏ được, tại sao đệ không bỏ được , tỉ tỉ , chỉ cần tỉ chịu dạy dỗ đệ năm năm mười năm đều được cả.”
“Hay lắm vậy chúng ta lại cung được ở chung một nhà rồi. Hà hà lâu lắm chưa được thấy cái sự ấm áp này chúng ta vào bàn , cùng nâng chén tiêu sầu , chuyện cũ đừng để trong lòng nữa”.
Trong khi mọi người cùng nâng cốc chúc mừng thì Nhã Nhã thấy khuôn mặt u ám của Hận Thiên bèn hỏi :”Thiên nhi ,có chuyện gì mà không vui vậy?”
Hận Thiên chìa bức thư ra cười khổ nói : “Đệ không muôn hôm đầu gặp mặt đã phải chia tay mọi người. Nhưng sư phụ lệnh cho đệ phải tiến nhập giang hồ ngay , không được ở lại ngày nào.”
Mọi người đọc bức thư của lão sư phụ cho Hận Thiên: “Thiên nhi , sau khi nói hết cho lũ chúng nó thì không được chậm trễ phải lập tức li khai ngay. Còn nữa, con muốn cái gì thì bảo chúng nó , dù có lấy hết gia tài cũng bắt lũ bất trị ấy dâng lên.”
Phiên Thiên Tử cười ha hả :”Lão nhân gia sợ chúng ta làm hỏng cục cưng của người đây mà . Lục đệ , cứ yên tâm mà xông pha , Nhã Nhã ở đây với bọn ta sẽ không phải khổ đâu . Đệ nên để ý chút , giang hồ hiểm ác lòng người khó lường nếu đánh không được thì chạy , không có chỗ nào tránh nữa thì về đây bọn ta sẽ đòi công đạo cho đệ.”
Nhị sư ca bảo :”Đệ đệ ở đây lão nhân gia bảo mỗi chúng ta cho đệ một món quà , đệ cần gì cứ nói . Bọn ta có nhất định sẽ đáp ứng.”
Hận Thiên lúng túng :”Đệ không cần gì cả. ”
Lí Toàn Phong cười vang: “Đúng là đệ chưa bao giờ đi lại trong giang hồ có khác. Đi trên giang hồ không chỉ cần ngân lượng , vũ khí mà còn cần nhiều thứ khác nữa . Nhưng đệ đã nói vậy thì huynh đệ chúng ta tùy lòng mà tặng đệ ấy vậy” .
Nói rồi rút trong áo ra một cái hộp nhỏ hình vuông được lão đeo kín bên hông ; “Ta tặng đệ cái này , để đệ phòng thân . Đây là ám khí do một tay xảo thủ làm ra , trên đời chỉ có một , mà cũng chỉ dùng được một lần . Trong đó là năm mươi cây châm nhỏ , cực độc , dính máu là hết thuốc chữa , được cơ quan lò xo sách động nên lực bắn cực mạnh . Do chỉ dùng được một lần lại rất nguy hiểm nên đệ nhớ kĩ không phải vạn bất đắc dĩ thì không dùng.”
Nói rồi đeo vào cho Hận Thiên. Hận Thiên biết cao thủ ám khí như nhị sư ca mà bảo vật này cực kì nguy hiểm thì không hiểu nó bá đạo đến cỡ nào. Lúc này Nhân Kiếm tiến đến rút trong ống chiếc dày da bên phải của hắn ra một thanh kiếm , giống hệt như thanh Huyền Vũ của hắn , chỉ ngắn hơn đôi chút lại màu trắng, đưa cho Hận Thiên :
“Đây là thanh Bạch Hổ , là một đôi với thanh Huyền Vũ kia , ta mới chỉ dùng có một lần khi sát tử một đại cao thủ. Đệ nhét vào ống giày khi cần thì làm vũ khí cực tốt .” Nói rồi hăn về chỗ khuôn mặt vẫn lạnh lùng như thường ngày . Dương Quân cười khổ nói : “Ta thật xấu hổ suốt đời làm bảo tiêu chẳng có báu vật gì quý giá cho đệ cả , chỉ có con bạch mã là báu vật của thảo nguyên Mông Cổ được một vị bằng hữu tặng . Nay giao lại cho đệ , con ngựa này rất thông minh , lại khỏe và dẻo dai , ngày có thể đi ngàn dặm.”
Hận Thiên biết ý lão , không tiện chối từ đành cúi đầu nhận lấy.
Trần Vân Nhạc lúc này tiến đến , đưa cho hắn một vật , đó là một miếng ngọc bội có khắc hình bàn tay màu đen. “Ta tặng đệ vật này , đó là tín vật của Thiết Chưởng bang trừ bang chủ và nhị vị hộ pháp cùng những người được phái đi làm công tác tối quan trọng thì không ai có. Có cái này, có thể ăn ngủ , rút ngân lượng bất kì thành nào có người của Thiết chưởng bang. Thậm chí có thể động nhân mã nữa. Đệ giữ kĩ đừng để mất.“
Cái ngọc bội này tưởng chừng đơn giản nhưng từ Nam đến Bắc hầu như thành nào chẳng có người của Thiết chưởng bang. Họ cựa vào tiền bán muối lậu kinh doanh đủ thứ đổ quán , kĩ viện , cho vay lấy lãi. Trừ khi Thiết Chưởng bang sụp đổ , bằng không miếng ngọc bội này đủ cho một người sống sung sướng suốt đời.
Lúc này đại sư huynh mới lên tiếng : “Hà hà các vị sư đệ ai cũng muốn hối lộ lục đệ . ta chẳng lẽ lại chịu mất mặt hay sao? ” Nói rồi lấy ra một chiếc hộp nhỏ nạm bạc , dưa cho Hận Thiên. Chàng không vội mở ra hỏi lại :”Đại sư ca trong này là thứ gì vậy? ”
Lão cười ha hả :”Trong này là một viên ngọc của Linh tê ngàn năm , ngậm vào miệng vạn độc bất xâm , ngoài ra khi trúng độc thì cao ít bột trên viên ngọc cho vào mồm có thể mau chóng giải độc. Cái này do Tổng đốc Quảng Châu tìm được tiến cống lên Hoàng đế , chỉ tại lão qua Thái Hồ đem có một vạn binh đi hộ tống . Lão đại này bèn đích thân lĩnh xuất ba mươi sáu trại đâp cho con rùa đó một trận nên thân , tiện thể cướp luôn vật này. Hà thật thống khoái ”
Mọi người vô cùng kinh dị ,ba mươi sáu trại thủy tặc chỉ có khoảng hơn ba ngàn người vậy mà lão ngang nhiên tấn công một vạn binh hộ tống còn thắng lợi đoạt lấy đồ vật tiến cống nữa.
Hận Thiên nhìn Nhã Nhã lưu luyến hồi lâu , rồi quay người đi. Mọi người theo sau hắn. Đến cổng Hận Thiên cảm thấy không chịu được cái tư vị chia lí nữa bèn quay lại chắp tay nói : “Mọi người không cần tiễn đệ nữa . Xin tự bảo trọng”
Mọi người đồng thanh đáp lại :’Bảo trọng ! ”
Lúc này Nhã Nhã không chịu được nữa bước lên ôm chặt Hận Thiên . Đứa trẻ gần hai chục năm lớn lên bên nàng , giờ sắp đi xa , trong long nàng vô cùng buồn bã : “Thiên nhi ,con nhớ giữ gìn sức khỏe . Khi nào rảnh nhớ trở lại thăm ta.”
Hận Thiên đáp ;”Nhất định con sẽ trở lại mà?”
Lí Toàn phong chợt hỏi :”Giờ đệ đã định sẽ đi đâu chưa? ”
“Đệ nhất định phải lên Hoa Sơn một chuyến sau đó sẽ đi Côn Luân , Võ Đang cuối cùng sẽ lên Trường Bạch sơn .”
“Đó toàn là các môn phái bạch đạo , đệ lên đó làm gì? ”
“Đệ muốn thách đấu bọn họ . Đệ sẽ từ võ công bọn họ tìm ra Kiếm Thánh đã luyện đến cảnh giới Vô kiếm thắng hữu kiếm bằng cách nào.”
Nói rồi Hận Thiên nhận con ngựa trắng từ tay Dương Quân , bắt đầu con đường phiêu bạt giang hồ của mình .