Đêm rằm ánh trăng sang vằng vặc giữa trời Tiếng chuông chùa cũng tiếng gõ mõ tụng kinh ở chân núi âm vang mang theo mùi hương trầm thơm làm Hận Thiên như đi vào cõi ảo . Hắn cảm giác Huyền băng chân khí trong người chỉ chốc lát thôi sẽ lên một tầng mới vậy mà những thanh âm của cõi Phật làm hắn mất đi đấu khí , cảm giác như không thiết tha gì với trần thế nữa , nội công liền tản mác.
Nhớ lại những lời sư phụ , Hận thiên không tiếp tục miễn cưỡng luyện công nữa. Hắn đứng dậy bước ra ngoài hiên, hú dài một tiếng , thi triển khinh công phóng đi. Chẳng biết đã được bao lâu , tiếng chuông chùa ngày càng xa vời. Hận Thiên dừng lại hít một hơi khí ban đêm trong lành , trong lòng rất thoải mái . Chợt hắn nhận ra trước mặt vách đá có khắc chữ “Bạch Vân Giáp” (*)
Hận Thiên nhận ra sau lùm cây bụi um tùm là một vách núi hẹp , sâu thăm thẳm , chỉ có một cây cầu bằng hai cây gỗ bắc ngang . Hắn liền thi triển khinh công đi qua bên kia vách núi . Bên này hình như đã lâu lắm không có người trông rất hoang sơ. Chợt có tiếng tiêu cất lên ,vi vu theo gió ngàn. Tiếng tiêu lúc trầm lúc bổng tựa hạc nội mây ngàn , lúc róc rách như suối chảy , lúc âm vang như thác reo.
Hận Thiên ngẩn người nghe , rồi bước qua những bụi rậm qua đám rừng thông. Một trời hoa dại vàng óng hiện ra trước mắt hắn. Trên cây cổ tùng , Bích Thủy đang thổi sáo , khuôn mặt đẹp ngời ngợi dưới ánh trăng. Nàng mặc một chiếc áo dài mỏng màu tím quen thuộc , lưng hơi tựa vào cây , một chân co , một chân duỗi trông rất thoải mái .
Hận Thiên cứ như bị tiếng sáo mê hoặc tiến lại . Chợt hắn dẫm phải một cành khô “Rắc “một tiếng. Tiếng tiêu cũng im bặt , Hận Thiên cười khổ ngẩng đầu lên thấy Bích Thủy đang giận dữ trừng mắt nhìn mình. Rồi như nhận ra hắn , khuôn mặt nàng giãn ra , nhảy xuống.
“Công tử đến đây lâu chưa?” Nàng không ngẩng mặt nhìn hắn , tay vân vê tà áo , dáng vẻ thật động lòng người. Hận Thiên đáp : “Tại hạ thấy Bạch Vân Giáp nên tò mò đi qua , bị hấp dẫn bởi tiếng sáo cô nương mới đến đây. Hà , thật thất lễ , lại làm mất nhã hứng của cô nương.”
Bích Thủy cười khúc khích : “Cái gì mà nhã hứng với không nhã hứng chứ . Đây là một thói quen của ta mà . Công tử nghe có hay không?”
“Tại hạ chưa bao giờ được nghe tiếng tiêu hay như vậy? Cô nương có thể thổi cho tại hạ nghe một lúc nữa không? ” Hận Thiên nài nỉ.
Chợt như nhớ ra bây giờ đã về đêm , Bích Thủy lúng túng nói : “Khuya rồi mà.” Ngẩng mặt lên thấy Hận Thiên chăm chăm nhìn mình , khuôn mặt nàng trở nên lạnh lùng :
“Nam nữ ở cùng nhau lâu không tiện , ta về trước đây . Công tử cũng mau về ngỉ ngơi đi”
Nói rồi nàng bỏ đi để lại Hân Thiên ngơ ngác nhìn , trong lòng tự hỏi tại sao nữ nhân lại thay đổi nhanh đến vậy .
Thế nhưng hôm sau hắn lại vẫn ra chỗ cũ , Bích Thủy vẫn đến để thổi sáo cho hắn nghe . Tuy hai người chẳng phải Bá Nha Tử Kì cũng chẳng phải Tiêu Sử Lộng Ngọc nhưng trong lòng đều cảm thấy khoan khoái trong lòng , mong muốn thời gian cứ kéo dài vô tận .
Hôm nay , khi Hận Thiên ra tới nơi thì không thấy Bích Thủy đâu . Trong lòng hắn chợt cảm thấy nhớ tiếng sáo , nhớ giọng nói ngọt ngào của nàng , một cảm giác trống vắng trào dâng .Hận Thiên nhớ tới lời sư phụ , muốn trở thành thiên hạ đệ nhất thì phải quên đi những tư tình nhi nữ tầm thường , trong tâm phải đạt đến sự vô tình. Hắn bèn ngồi xuống tọa thiền áp chế những tâm tình trong lòng.
Hận Thiên lớn lên trong thiên nhiên bên cạnh lại có thiên hạ đệ nhất cao thủ , thần khí của hắn đã vượt xa so với tu vị hiện tại. Hắn cảm nhận được từng gọng cỏ từng giọt sương từng con dế trên đất , linh thức dần mở rộng ra.
Đột nhiên Hận Thiên thấy lạnh sống lưng . Bên dưới gốc cây cổ thụ cách hắn năm trượng có người đang ngắm trăng. Với tu vị hiện tại vậy mà nãy giờ hắn hoàn toàn không phát hiện ra , không hiểu võ công của người này cao tới mức nào. Để thoát khỏi sự sợ hãi , Hận Thiên bèn đứng dậy chắp tay nói: “Đã đến rồi sao lại cứ đứng mãi sau gốc cây như thế . Thỉnh tiền bối ra đây gặp mặt.”
Hắn cảm thấy người kia khẽ ngạc nhiên , từ từ bước tới trước mặt hắn. Đó là một lão ni cô tóc bạc , mặc một bộ tăng bào màu nâu , tay cầm một cây phất trần . Hai người đứng cách nhau ba trượng vậy mà Hận Thiên thấy khuôn mặt bà ta như có sương phủ lên , mờ mờ ảo ảo không nhận rõ được diện mục.
Hận Thiên trong lòng thầm nghĩ : “Tại sao đi đến đâu cũng gặp cao thủ ? Phải chăng mình sống cạnh sư phụ quá lâu nên mục hạ vô nhân , không coi ai ra gì? ” Trong lòng ngàn mối tơ lẫn lộn . Hắn không nghĩ rằng mới xuất sư đã đến Thái Hồ , Hoa Sơn , Nga Mi toàn những thánh địa của võ lâm hắc bạch , nếu không gặp cao thủ mới là kì lạ.
Vị lão ni cô kia cất tiếng : “Bần ni hôm nay đến đây chỉ để khuyên thí chủ một lời”
Hận Thiên đáp: “ Sư thái có gì xin cứ nói , nếu quả thật đúng với tại hạ thì tại hạ xin tâm lãnh , còn không thì sư thái chỉ phí lời mà thôi”
Bà ta thở dài : “Nếu thí chủ không nghe thì bần ni đành phải động thủ thôi. ”
Hận Thiên đáp : “Sư thái vẫn chưa nói ra cơ mà . Nếu động thủ thì tuy tại hạ không địch nổi nhưng vì danh dự sư môn cũng đành xả thân bồi tiếp vậy.”
“Ài , chuyện này liên quan đến Bích Thủy . Thí chủ cũng thấy rồi đấy . Nó là người thông minh tuyệt đỉnh , luận tư chất hay nhan sắc đều vượt xa người thường , là niềm hy vọng của Nga Mi phái.”
“Tại hạ hiểu rất rõ.”
“Thí chủ vẫn chưa biết từ trước đến giờ , giữa hai đạo hắc bạch có một bức tường ngăn rất lớn . Vì vậy giữa thì chủ và Bích Thủy sẽ chẳng nên chuyện gì . Bần ni không muốn thấy tương lai của nó thui chột trong tay thí chủ . Bần ni mong thí chủ chấp nhận rời đi trong đêm nay đỡ cho bần ni phải động thủ.”
“Hà hà , sư thái không hiểu rồi , giữa tại hạ với Bích Thủy cô nương chỉ có tình bằng hữu , tuyệt không có tình cảm nam nữ gì . Nhưng mà xem ra sư thái bức người quá đáng , tại hạ đành phải động thủ cùng sư thái vậy chứ đi giữa đêm thế này tại hạ tuyệt không hứng thú chút nào.”
“Vậy thì bần ni xin nhường thí chủ ba chiêu vậy kẻo thí chủ bảo bần ni lấy lớn hiếp nhỏ . Xin mời.” Chữ mời vừa dứt chân khí đã tỏa ra bao trùm lấy Hận Thiên , không cho hắn một lối nào để tấn công. Hận Thiên nhận thấy võ công của bà ta tuyệt đối hơn tứ sư huynh Dương Quân một bậc , đã vào cảnh giới của một vị đại tông sư. Nga Mi phái không hổ danh là một trong ba đại danh môn chính phái , cao thủ như mây.
Nhưng Hận Thiên đã từng đấu với hai cao thủ đệ nhất là sư phụ hắn và Kiếm Thánh , chỉ trong chốc lát khôi phục lại khí thế . Nội lực dồn vào quyền đầu , giơ lên ngang ngực.
Không khí đột nhiên căng thẳng đến ngạt thở . Chân khí của hai cao thủ cứ tuôn ào ạt vào nhau . Hận Thiên dĩ nhiên là ở thế kém hơn , nhưng trong khi chưa tìm được sơ hở của đối thủ hắn tuyệt không mạo hiểm xuất thủ được .
Vị ni cô kia cười : “Không tệ không tệ . Thí chủ không những võ công cao cường hơn người mà cơ cảnh cũng hơn người . Không biết lệnh sư là ai vậy?”
Hận Thiên cười khổ : “Tại hạ võ công thấp kém để sư thái chê cười rồi . Nhưng nếu muốn biết tên gia sư thì sư thái thắng trận này hãy nói.” Đoạn khí thế tăng lên , phách ra một chiêu Phích Lịch Thủ . Đây là một chiêu trong Lôi Thần quyền , xuất chiêu nhanh như chớp , chiêu thức lăng lệ hoàn toàn không có một chút biến ảo nào cả, nhằm thẳng vào ngực của vị ni cô.
Một quyền này cực kì mãnh liệt , nhanh như điện nhưng khi còn cách ngực ni cô hai tấc thì đột nhiên vị ni cô này thi triển Lưỡng tính bộ bước sang ngang hai bước . Cái bước này tưởng chừng đơn giản nhưng thực ra vô cùng huyền diệu , chính là phép dẫn tiến lạc không(*) trong nga Mi quyền pháp, làm Hận Thiên muốn thay đổi cũng không được nữa. Tay trái vị ni cô đó quét ngang vào vai hắn, trông nhẹ nhàng nhưng Hận Thiên biết cái đẩy này ứng dụng “tứ tượng bạt thiên cân”(*) , nếu đánh trúng chỉ e hắn sẽ bay xa hơn hai mươi trượng.
Hận Thiên quát khẽ một tiếng thân hình xoay tròn trên không hóa giải kình lực của vị ni cô , một chân chưa chạm đất đã xoay người lấy chân kia làm trụ quét ra nhằm vào huyệt Tam Âm Giao nơi chân vị ni cô này. Nếu đánh trúng không chỉ đánh ngã mà còn làm tổn thương nội khí trong Đan Điền của bà ta.
Nào ngờ vị ni cô này như đoán được Hận Thiên sẽ làm gì đã lùi về sau ba bước , làm Hận Thiên xoay một vòng , chân quét thành nửa vòng trên đất. Hận Thiên quát lên một tiếng tung mình lên Lôi Thần quyền tận lực sử ra mười phần công lực . Vị ni cô cười khẽ , liền lập tức thi triển Nga Mi Thông Tý quyền chống trả . Thân pháp phiêu dật , phép phù trầm thôn thố (*) đã đạt đến sự hoàn mỹ.
Quyền pháp Nga Mi mang cả tính nghiêm trang của Phật gia và cả phong thái ung dung tự tại tính khoáng đạt của Đạo gia , chiêu nào chiêu nấy vừa nghiêm trang vừa khoáng đạt . Quyền thế bay bổng , trông rất mỹ cảm và lã lướt nhưng Hận thiên biết trong đó ẩn chứa uy lực kinh người . Bốn phép điểm, bàn, quan, đề (*) đã được vị sư thái này thi triển đến độ lâm ly tận cùng , không chỉ gặp chiêu phá chiêu mà còn tá lực đả lực làm hắn xoay xở vô cùng vất vả.
Hận Thiên nhìn bà ta đấu với mình mà cứ như không , biết bà ta chưa dùng toàn lực chỉ mong làm tiêu hao nội lực của mình để dễ bề bắt sống. Hắn cảm giác lão ni cô này một thân Phật môn nhất định không sát sinh mà chỉ làm cho hắn biết khó mà lui tự động xuống núi. Hận Thiên quyết liều một phen , giả vờ suy kiệt chân khí , đòn đánh chậm và yếu đi nhiều.
Quả nhiên lão ni cô này trúng kế , không dùng Nga Mi quyền để chống lại quyền của hắn nữa , thi triển khinh công áp sát dùng ĐạiTiểu Cầm Nã Thủ để tấn công hắn. Đại Cầm Nã Thủ gồm mười tám đường , mỗi đường gồm mười tám thủ thức lần lượt được lão ni cô sử ra ,, hết "Tương thôi trửu" đến "Phản bối niêm thân cảo" , "Tiền đảo bái" , "Bạch mã phiên đề" , " Lý ngư tháo ty" , "Nghinh phong phất liễu" , "Thích thuận cước" , "Tất trùy" , "Thông thiên pháo" , "Kim ty phan my" , "Xanh hoạt tiền đảo bát" , Hầu tọa hào" , "Chiền ty" , "Trúy yêu" , "Cổn đề" , "Xanh thủ" , "Quán nhĩ" , "Ðiền lô" , chiêu nào chiêu nấy qua tay vị lão ni cô này đều trở nên vô cùng lợi hại. Điều làm Hận Thiên ngạc nhiên nhất là vị lão ni cô thi triển mười tám đường này theo lối liên hoàn , không ngừng không nghỉ.
Hận Thiên đã đoán được đấu pháp này nên luôn tìm cách lùi khỏi tầm khống chế của vị lão ni cô đồng thời thi triển quyền pháp phản kích . Lão ni cô cảm thấy không thể khống chế được hắn liền đổi sang dùng Nga Mi quyền pháp. Bộ quyền pháp này rất nổi tiếng , đã được truyền tụng khắp giang hồ : “
“Nhất thụ khai ngũ hoa,
Ngũ hoa bát diệp phù,
Giao giao Nga Mi nguyệt,
Quang huy mãn giang hồ”.
Tương truyền tổ vào thời vua Minh Tuyên Tôn , tại núi Nga Mi, thuộc tỉnh Tứ Xuyên, võ phái Nga Mi được sáng lập, do nữ sáng tổ Chu Tú Anh, xuất thân từ dòng họ Chu gia giỏi võ, danh tiếng nhiều đời, tại tỉnh Sơn Đông, Hoa Bắc. Thuở nhỏ, vì cha mất sớm, hai anh em Chu Đức Kiệt và Chu Tú Anh được chú ruột, Chu Đức Võ Thượng Nhân, nuôi dưỡng và truyền dạy võ nghệ rất cẩn thận. Sau vì gia đính có biến bà lưu lạc giang hồ vô tình học được võ công hai nhà Phật Đạo , sau ngộ ra được chân lí sáng tạo nên Nga Mi quyền pháp và Nga Mi kiếm pháp.(*)
Thần thái lãnh đạm mà cương nhu tương tế, muôn phương cùng hợp không đón nhận lực đánh. Vì lúc đó môn quyền hệ và kiếm hệ này do vị tổ sư ở trên sáng lập chỉ dành cho nữ nên gọi là Nga Mi quyền và Nga Mi kiếm. Lúc bấy giờ, bà còn truyền thụ cho một cao đồ. Sau đến núi Nga Mi ở Tứ Xuyên chính thức truyền thụ môn Nga Mi quyền vì Nga Mi chỉ nữ cùng Nga Mi sơn hai chữ cùng một ý. Vì thế mà đời sau thường xem Nga Mi quyền là môn quyền chỉ dành cho nữ giới tu luyện.
Quyền pháp như ẩn mình trong gió , như thu hết thế đất và khí trời khắc họa mỹ diệu vào mỹ nữ Thục Trung , tuy một vị ni cô già thi triển nhưng quả thật Hận Thiên thấy vô cùng thích thú.
----------------------------------------------------------------------
• Bạch Vân Giáp : hay còn gọi là Nhất Tuyến Thiên là một vách núi dài và hẹp ở núi Nga MI
• Dẫn tiến lạc không: Đưa kẻ địch vào chỗ hư không
• Tứ tượng bạt thiên cân : Bốn lượng gạt ngàn cân
• Phù trầm thôn thố : hụp xuống trồi lên khi di chuyển tới lui
• Điểm, bàn, quan, đề : điểm, xoay, đóng, nâng
Theo tài liệu của Giáo sư Vũ Đức ghi rằng:
"Vào thời vua Minh Tuyên Tôn (1426) tại núi Nga Mi, thuộc tỉnh Tứ Xuyên, võ phái Nga Mi được sáng lập, do nữ sáng tổ Chu Tú Anh, xuất thân từ dòng họ Chu gia giỏi võ, danh tiếng nhiều đời, tại tỉnh Sơn Đông, Hoa Bắc. Thuở nhỏ, vì cha mất sớm, hai anh em Chu Đức Kiệt và Chu Tú Anh được chú ruột, Chu Đức Võ Thượng Nhân, nuôi dưỡng và truyền dạy võ nghệ rất cẩn thận".
"... Theo như ghi chép trong “Nga Mi quyền phổ” thời Thanh thì quyền thuật Nga Mi là:
“Nhất thụ khai ngũ hoa,
Ngũ hoa bát diệp phù,
Giao giao Nga Mi nguyệt,
Quang huy mãn giang hồ”.
“Ngũ mai” ở đây là chỉ 5 đại chi phái của Nga Mi ... “Bát diệp” là nói đến 8 loại quyền thuật của Nga Mi ..."