Ánh mặt trời vừa ló ra sau dãy núi xua đi làn sương mù lạnh giá. Lệ Hoa say sưa ngủ thì có bàn tay nắm vai nàng lắc nhẹ : “Lệ Hoa cô nương!” Nàng mở mắt thấy mình đang dựa gốc cây ngủ , trước mặt là viên sư phó . Y cười : “Đến giờ đi xem thành quả rồi.”
Lệ Hoa đứng dậy vươn vai , đôi tay xinh xắn che miệng ngáp , rồi đi theo y.
Trong lòng nàng chẳng rõ vui hay buồn nữa. Người thanh niên hôm qua đã chết thật rồi sao? Hắn là người đầu tiên thoát khỏi được mỵ thuật của nàng , võ công lại cao cường vì thế với nàng để lại không ít ấn tượng . Nhưng hắn quá cố chấp , muốn chống đối lại Thủy Long bang , chỉ có con đường chết , không có ngoại lệ.
Hai người lội qua con suối tiến vào ngôi nhà tranh . Ngôi nhà không có bóng người , cánh cửa gỗ đóng im ỉm . Viên sư phó chợt nghĩ ra điều gì kêu : “Không hay !” Cánh cửa gỗ liền bị phá nát , một bóng người phóng ra theo những mảnh gỗ văng tung tóe , song thủ hướng về hai người .Nhục chưởng chưa đến chưởng phong đã lạnh buốt mặt.
Viên sư phó và Lệ Hoa cùng giơ tay đỡ chưởng , vì bất ngờ nên chỉ kịp vận sáu bảy thành công lực . Hai người văng ra đều ộc ra một ngụm máu , vội vận công để ngăn hàn khí kinh người đang chực chạy lên kinh mạch , tay trắng bệch dính vô số băng mỏng. Hận Thiên như thần chết lạnh lẽo từng bước tiến lại , sát khí tỏa ra từng đợt. Tại sao Hận Thiên không chết?
********
Lúc cây kim của bà lão sắp đâm vào cổ thì chợt chậm lại , theo bản năng trong người Hận Thiên vội chụp lấy . Thì ra Bách Phú thấy bà lão tấn công Hận Thiên vội đưa ngón tay chọc vào mắt bà lão. Khoảng cách quá gần , làm bà ta giật mình vì thế cây kim trong tay chậm lại giây lát . Cùng lúc cây dao của ông lão chém vào chân hắn phát ra tiếng “keng “ chân hắn hoàn toàn không bị gì . Phần da giày và vỏ kiếm bị chém rách lộ ra thanh Bạch Hổ của tam sư huynh.
Hận Thiên vui mừng như điên vì quên mất thanh bảo kiếm này , nhân lúc ông lão kia còn đang sững sờ , một cướp vung lên quét vào mặt. Cước này nhanh như chớp , lão ta tuy lùi lại nhưng cũng không thể không tránh khỏi , bộp một tiếng, trúng vào Thái Dương huyệt, đổ người xuống chết luôn tại chỗ .
Bà lão thấy y chết , ánh mắt lóe lên sự bi thương phẫn hận và cả điên cuồng , buông cây kim trong tay. Hai tay cầm hai cây kim khác , như một con sư tử lao vào Hận Thiên , chiêu thức toàn là chiêu đồng ư quy tận , không hề lưu lại nửa phần dư lực. Nhưng võ công của Hận Thiên đâu phải bà ta muốn chết chung là được. Lôi Thần Quyền đánh ra , kình phong rít lên , mỗi lần quét ra bà ta đến đỡ cũng không được.
Sau tầm năm chục chiêu , hơn thua lộ rõ. Cái liều mạng của bà ta đã bị quyền phong Hận Thiên ngăn lại , áp đảo trên người đã trúng hai quyền nội thương không nhẹ . Bà ta thấy không làm gì được chàng buông kim nhảy đên ôm xác chồng mà khóc . Hận Thiên thấy bà ta như vậy cũng ngừng tay , đứng cách ba ta ba thước.
Bà ta chợt nói , giọng điệu thê thảm: “Hai phu thê ta bao năm làm sát thủ cuối cùng cũng đã đến lúc trả nợ cho người rồi . Người trẻ tuổi , võ công và nhân cách của ngươi đều hơn người , sau này nhất định rất có tương lai . Ta muốn xin ngươi một ân huệ là sau khi ta chết , phiền ngươi chôn hai vợ chông chúng ta vào một chỗ có được không?”
Hận Thiên gật đầu đáp ứng , bà ta ngửa đầu than : “Bang chủ , hai người chúng ta đã tận lực làm việc cho ngài rồi . Đã đến lúc , bọn ta đi đây.” Nói rồi lấy ra một cây kim khác đâm vào yết hầu , bà ta gục xuống , máu tự cây kim đọng lại thành giọt rồi từ từ rơi xuống áo của người chồng.
Trải qua đêm thập tử nhất sinh này , Hận Thiên mới hiểu rõ lời sư phụ nói nhân từ và coi thương kẻ địch là làm hại chính mình . Thế nhưng thấy cảnh này trong lòng hắn vẫn thấy đau lòng . Hắn nói với Bách Phú : “Chúng ta đào huyệt chôn họ đi.” Gã gật đầu đáp ứng . Hai người chôn cất xong bèn vào nhà . Hận Thiên nói với Bách Phú : “Chắc chắn quanh đây còn có người để liên lạc với hai sát thủ này. Chỉ là chúng tránh nhãn quan của huynh nên mới trốn đi chỗ khác , chắc sáng mai sẽ đến xem kết quả. Đệ cứ ngủ đi , mọi chuyện để huynh ứng phó.”
Bách Phú gật đầu leo lên giường ngủ , Hận Thiên nghe thấy thiếng thở của y đều đều mới yên tâm ngồi xếp bằng nhập định. Trải qua một đêm kinh hiểm , nhạy bén và tinh thần của hắn đều lên cao. Đến sáng , khi hai người kia còn cách nhà trăm thước hắn đã nghe thấy xuống giường đến gần cửa , chờ họ mở cửa là nhất kích tất sát.
Ai ngờ viên sư phó tài trí hơn người nhìn nhà im ắng lập tức hiểu ra chuyện định quay người chạy trốn . Hận Thiên liền một chưởng phá cửa xông ra buộc hai người họ ngạnh tiếp một chiêu Hàn Băng Chưởng. Lúc này hàn băng chân khí sẽ tấn công vào trong kinh mạch của bọn họ nếu tiếp tục chạy trốn , không chết cũng tàn phế. Nhìn hai người đang ngầm vận công đẩy khí lạnh ra , Hận Thiên quyết giết chết tên sư phó này . Bởi y võ công cao cường , lại vô cùng mưu trí , để lại sẽ làm hắn vất vả hơn khi đưa người đến Dương Châu.
Viên sư phó dường như đã hiểu ra ý đồ của Hận Thiên qua ánh mắt đầy sát khí , thở dài nói : “Thiếu hiệp võ công cao cường cơ trí hơn người , lại là người của Ngũ Võ Thần Môn , bọn tại hạ cam bái hạ phong , tuyệt không dám động chạm đến người nữa . tại hạ thay bang chủ hứa một lời : sau này nếu Thủy Long Bang dám cản trở đến hai người về nhà thì trời tru đất diệt , vĩnh viễn không thể siêu sinh.”
Hận Thiên gằn giọng : “Các ngươi đến lúc vào quan tài rồi mới tiếc mạng , chẳng hóa ta ngu ngốc lắm ư? Ngươi mưu mô xảo quyệt như vậy , lấy gì để ta tin ngươi?”
Y đáp : “Tại hạ không dám dấu nữa , tại hạ là sư gia của Long Bang Chủ , Lệ Hoa cô nương là con gái yêu của người , vì vậy mạng của bọn tại hạ đảm bảo giá trị hơn số tiền nếu bắt được Vạn công tử.”
Thấy Hận Thiên vẫn chưa thay đổi ý định , y thêm : “Nếu công tử tha cho bọn tại hạ , bọn tại hạ xin dâng lên Ngân Long lệnh bài. Công tử cầm Lệnh bài này đảm bảo không có việc gì xảy ra trên đường”
Hận Thiên hiểu rõ ý của y , rằng sẽ không xâm phạm đến hắn trên đường , còn sau đó thì không biết. Nhưng chàng cần trước mắt là đưa Bách Phú về cho gia đình , sau đó bọn chúng nếu không tìm hắn thì hắn cũng tìm bọn chúng tính đòi ít vốn lẫn lãi. Đệ tử của Ngũ Võ Vô Địch tuyệt không có kẻ hèn nhát.
Hận Thiên nói : “Vậy thì quyết định như vậy đi !”
Lúc này viên sư phó mới thở phào : “Đa tạ .” Rồi lấy trong áo ra một con rồng bằng bạc nhỏ trên khắc dòng chữ “Thấy lệnh bài như thấy Bang chủ” cung kính đưa cho Hận Thiên , đoạn kéo Lệ Hoa đi . Hận Thiên thấy nàng ta nàng ta nhìn hắn căm hận, lại như có chút tiếc nuối.