Giải quyết thành công ân oán với Thủy Long Bang , Hận Thiên và Bách Phú thoải mái đi đường , trong lòng tịnh không có một chút lo lắng nào. Vì thế , cả hai cảm giác như thời gian trôi qua thật mau , một tuần sau , hai người đã về đến Dương Châu thành.
Dương Châu nằm ở bờ Bắc sông Dương Tử , giáp kinh thành Nam Kinh về phía Tây Nam ,vì thế đây là chốn phồn hoa đô hội nổi tiếng . Nhà cửa , lầu cao san sát , dưới sông thuyền như mắc cửi , tiếng đàn ca rộn ràng vang khắp một vùng. Bách Phú nóng lòng gặp lại cha mẹ nên bỏ ngửa ở cửa thành dắt tay Hận Thiên chạy như bay.
Qua hết mấy con đường , gã dẫn Hận Thiên vào một cái ngõ to , lát đá trắng , trông rất đẹp. Một tấm biển chữ vàng đề Vạn Phú gia trang đập vào mắt Hận Thiên , nhưng trên biển có bụi bám , rõ ràng khá lâu rồi chưa có ai lau chùi qua.
Bách Phú vội vàng chạy lên nắm chiếc vòng đồng đập đập mạnh , một lúc sau mới cánh cửa mới hé mở , một cái đầu bù xù đội chiếc mũ vải đen xiên xẹo ló ra : “Hỏi ai vậy?” Rồi như bắt được vàng , y giật mình , mắt sáng lên , thốt:”Thiếu gia!” Bách Phú nói : “Mở cửa mau , cha ta đâu?”
Gã coi cửa vội đáp : “Lão gia đang nằm trong thư phòng.” Bách Phú chạy thẳng vào trong , nói với lại :”Ngươi nhớ tiếp đón ca ca ta cho tốt , ta sẽ thưởng ” . Gã canh cửa mở cửa lễ phép mời Hận Thiên vào .
*****************************
Trong thư phòng , Bách Phú đang ôm lấy cha mà khóc . Cha gã như già đi mấy tuổi , tóc bạc hết bên mai , lại ho liên hồi , bàn tay vuốt ve lưng hắn run lấy bẩy. Nhưng giọng nói thì vẫn hào hùng như ngày nào:”Khóc cái gì? Nam tử anh hùng mà lại khóc như nữ nhân thế thì sau này còn làm được cái gì?” Tuy miệng nói cứng nhưng mắt ông hơi ươn ướt, ông từng nghĩ đứa con trai yêu dấu sẽ không còn trở về nữa.
Bách Phú vẫn nức nở :”Hài nhi có lỗi với cha nên hài nhi khóc , có gì sai” . Vạn Lí Đương nói : “Con còn nhỏ mỗi lần vấp ngã là mỗi lần lớn lên. Nín đi nào. Đàn ông phải cứng rắn , có khóc chỉ nên khóc trong lòng để kẻ địch không biết mình yếu đuối” Bách Phú nghe vậy gật đầu gạt nước mắt . “Hài nhi từ hôm nay sẽ không ham chơi nữa, con sẽ phụ cha một tay để không làm mất đi uy danh của Vạn Phú gia trang chúng ta”
Gã vẫn còn chưa lớn hẳn nhưng trải qua bao khó khăn nguy hiểm , suy nghĩ đã trưởng thành lên rất nhiều . Vạn Lí Đương nhìn con trai âu yếm , ánh mắt chan chứa niềm vui . Con trai ông cuối cùng đã lớn , ông không còn lo lắng nhiều cho nó nữa.
Đột nhiên phía sau có giọng nữ nhân dịu dàng cất lên:“ Bách Phú con về rồi à?”
Duyên Thị sau lưng mang một chiếc tay nải , mặc bộ quần áo giản dị như ngày xưa trước khi về nhà chồng , theo sau là lão quản gia . Bách Phú như không hiểu , ngoảnh lại nhìn cha thấy mắt ông tăm tối .
Duyên Thị bước lại gần ngồi xuống bên giường , nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay gầy của Vạn Lí Đương nói : “Lão gia ,cuối cùng thì cha con chàng đã được đoàn tụ . Thiếp đã nói đến lúc đó thiếp phải ra đi . Chàng cố giữ gìn sức khỏe , thiếp sẽ về quê sống cùng thúc thúc. ”
Nói rồi , nàng quay lưng đi , cố dấu những giọt nước mắt đang trào ra. Vạn Lí Đương nắm chặt lấy bàn tay mềm mại ấy không muốn buông nhưng rồi nó cũng trôi dần ra khỏi bàn tay chai sần của ông. Bách Phú ngơ ngác như không hiểu chuyện gì xảy ra : “Cha , sao lại vậy . Tại sao cô cô lại ra đi ?”
Lí Đương không nói gì , thân hình chết lặng. Duyên Thị cũng bước tới cửa , thân hình rung rung như đang khóc . Lão quản gia nói : “Sau khi thiếu gia đi , lão gia liền ốm liệt giường. Phu nhân nói : Vì phu nhân chia rẽ hai cha con nên cậu mới bỏ đi . Vì vậy phu nhân sẽ ở lại chăm sóc gia trang và lão gia cho đến khi nào cậu về . Ôi phu nhân thật vất vả , ngày chăm lo cho sơn trang tối lại chăm cha cậu , đã gầy đi nhiều lắm đó”
Bách Phú không nói gì nữa , chạy ào xuống thềm ôm lấy Duyên Thị : “Cô cô , con không cho cô cô đi đâu . Con sẽ ngoan , sẽ nghe lời cô cô mà.” Duyên Thị nghe gã nói như vậy , nàng bật khóc nức nở , xoay người ôm y vào lòng như một đứa trẻ : “Con không hận cô cô nữa sao?”
“Sao con phải hận cô cô chứ ? Cô cô đối xử cha con , với con rất tốt . Chỉ tại con không tốt , cứ nghĩ xấu cho cô cô , làm cha và cô cô buồn.” Nước mắt tuôn rơi như mưa trên khuôn mặt như ngọc của Duyên Thị , trong lòng nàng vô cùng hạnh phúc. Giờ đây , nàng đã có một gia đình đích thực , một người chông thương yêu vợ và một đứa con ngoan.
Đột nhiên hai người thấy Bạch Lí Đương bước xuống giường , tuy còn lảo đảo phải nhờ quản gia đỡ nhưng dáng đi của ông đã vững vàng hơn nhiều . Hai người cùng chạy lại đỡ tay ông đang cố bước xuống sân. “Lão gia , chàng còn chưa khỏe mà.”
Vạn Lí Đương cười ha hả nói : “Hôm nay ta rất vui , con ta bình an trở về , vợ ta cũng không bỏ ta mà đi. Trên đời còn gì đáng mừng hơn thế chứ. Trần quản gia , bày tiệc ở hoa viên cho ta , lâu rồi ta chưa được uống rượu. hà hà” Vạn Lí Đương là người học võ , thân thể khỏe mạnh cường tráng , từ xưa đến nay chưa từng ngã bệnh , sau khi con bỏ đi mới sinh ra tâm bệnh , nay tâm bệnh đã khỏi thì trong người cũng không còn thấy mỏi mệt nữa.
Bách Phú vừa đỡ cha vào trong đình vừa kể cho cha nghe chuyến đi của mình , đến đoạn kết nghĩa với Hận Thiên thì Vạn Lí Đương gật đầu bảo Trần quản gia : “Lão hãy mời vị huynh đệ của Bách Phú vào đây , ta làm cha không lấy lễ đãi thì không phải là người nữa.”
Một lúc sau , Trần quản gia chạy vào bảo : “Vị huynh đệ đó đã đi rồi , chỉ lưu lại một bức thư , tên gác cửa giữ mãi chẳng được.” Bách Phú vội chộp lấy bức thư . Trên thư chỉ lưu lại mấy dòng : “Bách Phú đệ , chúc mừng đệ đoàn viên với phụ mẫu . Đệ cố sống cho tốt , hiếu thảo với hai người. Huynh còn có việc , sau này huynh đệ ta nhất định sẽ gặp lại.” Đọc xong y thẫn ra , miệng lẩm bẩm :”Đại ca đi rồi”
Vạn Lí Đương nghi hoặc hỏi : “Có phải do chúng ta đón tiếp không tốt không?” Bách Phú nói : “Chắc là không phải . Đại ca bảo có việc phải đi , nhất định việc không tầm thường . Huynh ấy bỏ phí nhiều thời gian đưa con về đã chậm mất bao nhiêu rồi . Sau này chỉ cần con sống tốt thôi nhất định huynh ấy sẽ tìm con mà .”
“Ừm được rồi , mau ngồi vào cả đi . Chúng ta cùng nâng ly nào. Hà hà.”
Bách Phú nói : “Cha , con đi làm ăn mày nên rất hiểu họ sống thế nào . Sau này con sẽ không ham chơi nữa . Con muốn phụ cha để làm một thương nhân tốt , có nhiều tiền con sẽ giúp đỡ họ. ”
“Hảo tiểu Phú lớn thật rồi . Con hiểu được như vậy cha mừng lắm . Được , từ giờ trở đi con sẽ làm phụ tá cho ta, cha sẽ dạy cho con tất cả. Ha ha.”