Trên phố chính của Dương Châu , người qua kẻ lại buôn bán nhộn nhịp . Những hàng quán bên đường có vô số chủng loại hàng nên rất đông khách. Giữa dòng người tấp nập đủ sắc màu quần áo mới, Hận Thiên như lạc lõng bởi bộ quần áo màu xanh thiên thanh cũ do bạch di may cho, thế nhưng nó vẫn không che đi cái khí thế bất phàm của hắn.
Hận Thiên bỏ đi không phải vì hắn có việc gì gấp mà vì hắn không muốn xen vào niềm hạnh phúc đoàn tụ của gia đình họ Vạn. Trong thâm tâm hắn không khỏi ngưỡng mộ vị huynh đệ kết nghĩa vì có một gia đình như thế thậm chí còn có một chút gì đó ghen tị.
Dạo chán , Hận Thiên tìm một chỗ nghỉ chân. Hắn vào đại một tửu lâu sạch sẽ , thoáng mát , có lầu hai một mặt hướng ra sông , một mặt hướng ra phố. Hắn chọn chiếc bàn gần cửa sổ gọi một ấm trà . Tên tiểu nhị cung kính:”Khách quan muốn dùng loại trà nào?” Hận Thiên đưa mắt ngạc nhiên , hắn từ nhỏ đến giờ căn bản chỉ biết uống trà , chưa từng phân biệt các loại trà với nhau . Cảm thấy hơi ngượng với tên tiểu nhị , hắn hỏi lại : “Ở đây có những loại trà nào?”
Tên tiểu nhị nói một tràng làm hắn ù cả tai : “Dạ , quán của tại hạ có đủ năm loại trà , trà xanh , trà Ô Long ,hồng trà , hoa trà và trà ép. Tiên sinh dùng loại nào?” Thấy Hận thiên có vẻ lúng túng , y vội đỡ lời để khỏi mất lòng khách:
“Tiên sinh phân vân cũng phải , trà của tiểu quán đều là loại ngon. Trà xanh có : trà Long Tỉnh ở Tây Hồ Hàng Châu , trà Bích La Xuân ở Thái Hồ Giang Tô , trà Hoàng Sơn Mao Đài ở của Hoàng Sơn tỉnh An Huy , trà Lục An Qua Phiến của Lục An tỉnh An Huy, trà Tín Dương Mao Tiêm của Tín Dương tỉnh Hồ Nam . Hồng trà thì có các loại nổi tiếng như trà Chấn Hồng của Vân Nam. Trà Ô Long bao gồm có trà Di Nham của Phúc Kiến, trà Thiết Quan Âm của Phúc Kiến, trà Ô Long của Đài Loan. Trà hoa có trà ướp hoa nhài của Phúc Châu, trà hoa nhài của Hàng Châu và trà hoa nhài của Tô Châu. Loại cuối cùng là trà ép bao gồm có trà Phổ Nhĩ của huyện Tư mão tỉnh Vân Nam và Tây Song Bản Nạp, Lục bảo trà của Quảng Tây.”
Hận Thiên ngẩn người không ngờ dùng trà thôi cũng phức tạp thế . Hắn chọn bừa trà Long Tỉnh vì nó nổi tiếng nhất trong mấy loại trà trên. Tên tiểu nhị sau khi mang lên một khay trà thơm phức vui vẻ nhận bạc của hắn lui xuống , bỏ lại Hận Thiên một mình trên lầu ngắm cảnh.
Gió mát , cảnh đẹp , trà thơm làm Hận Thiên ngây ngất . Đột nhiên có tiếng hò hét vang lên. Đám người đang buôn bán đi lại nhộn nhịp tách ra hai bên , để lại một khoảng trống . Có ba người đang sử kiếm tấn công tới tấp vào một người khác dụng đao , kiếm đao giao nhau leng keng . Người đánh đao vừa đánh vừa lùi rõ ràng là muốn chạy nhưng không thể thoát ra được.
Hận Thiên lúc này mới nhìn rõ người dùng đao còn rất trẻ , trẻ hơn cả hắn.Y mặc bộ áo chẽn màu xám tro , hai ống tay áo cắt ngắn để lộ ra đôi tay to cuồn cuộn , hơn nữa đao pháp y đang dùng là Băng Hỏa lưỡng nghi đao pháp, chiêu thức có khi cương mãnh, có khi âm hàn , khá thuần thục nhưng chưa có sự thâm sâu .
Ba người tấn công y là ba vị thế gia công tử , quần áo thêu hoa thêu gấm , tóc búi trâm bạc , kiếm trong tay cũng là kiếm tốt . Hận Thiên thấy đi sau ba người họ còn có một công tử khác , tay cầm quạt , áo dài xanh , nho nhã phi thường , nhưng hắn biết y tuyệt đối là một cao thủ không dễ chơi.
Cuối cùng người sử đao xem chừng đã mệt mỏi , bị ba người kia vây lại , trên người đã xuất hiện mấy vết thương , máu thấm ướt cả áo. Vị công tử đứng sau kia cười : “Không ngờ đệ tử Ngũ Võ Môn chỉ có vậy thôi sao?” Hận Thiên tức mình định ra tay thì hắn chợt nhận ra một cao thủ đang đến trong đám đông đang đứng xem kia và khí tức của y rõ ràng là người của Ngũ Võ Thần Môn.”
Những kẻ luyện Hàn Băng Quyết thì rất dễ dàng nhận ra người cùng tông phái bởi tính đặc trưng của môn nội công tâm pháp này. Hận Thiên còn nhận ra kẻ này khá quen , chắc chắn hắn đã gặp y ở đâu rồi.
Lúc này cuộc đấu giữa đường đã đến hồi căng thẳng , người xem bu lại càng đông , chẳng mấy chốc đã chật kín con đường. Người thanh niên dùng đao càng lúc càng tỏ ra suy nhược nhưng không dễ dàng chế trụ chút nào, chiêu thức y đánh ra đều là lấy mạng đổi mạng nhất thời không kẻ nào lại gần được. Cuối cùng , một trong ba công tử liều mạng ngạnh tiếp một chiêu , khiến y thổ huyết lùi lại . Hổ khẩu của y rách toạc , máu chảy ướt thanh đao , nhưng y không chịu buông rơi thanh đao của mình.
Hận Thiên thấy cảm động , sư phụ nói không sai: “Thần Võ Môn đệ tử có thể kém nhưng tinh thần không thể kém được” Lúc này Hận Thiên nhíu mày , một thanh kiếm định đặt lên cổ y bắt y đầu hàng . Đột nhiên tiếng gió rít lên , “Keng” một tiếng , thanh kiếm đã bị đánh bay . Một viên sỏi nhỏ rơi xuống , người dùng sỏi làm ám khí quả thật nội lực rất cao cường.
“Ha ha , võ công quả là cao cường . Không biết huynh đài là vị nào của Ngũ Võ Môn vậy có thể cho tại hạ diện kiến một lần không?” Vị công tử mặc áo dài xanh phía sau cất lời.
Từ trong đám đông , một người từ từ bước ra . Hận Thiên nhớ ra cách đây mấy tháng , trước khi sư phụ qua đời anh ta có đến Phiêu Diểu Sơn , hình như tên là Lí Nhân gì đó. Qua mấy tháng không gặp đao khí của anh ta có thể thu liễm tùy ý , quả thật là nhân tài hiếm có. Lí Nhân lúc này mặc y phục màu đen , thân thể bó sát nổi ra gân cơ cuồn cuộn, thanh đao nặng vẫn không rời phía sau lưng.
Lúc này gã thanh niên cầm đao thốt lên :”Sư phụ.” Rồi khuỵu xuống , y rốt cục đã không thể chi trì được nữa . Lí Nhân thương cảm điểm huyệt cầm máu cho y , đổ vào miện y một viên dược hoàn , rồi đứng lên.
Công tử cầm quạt vẫn tiêu sái nói : “Thì ra là Tiểu Thần Đao Lí Nhân huynh . Vinh dự vinh dự quá . Được đấu với người chưởng môn tương lai của Ngũ Võ thần môn thì thật sảng khoái , ha ha. ” Trong đám đông xôn xao cả lên , Ngũ Võ Thần Môn uy chấn Hắc bạch đạo vô cùng danh tiếng trên giang hồ , sự cường thịnh vượt qua cả Võ Đang Thiếu Lâm hay tam đại bang phái của hắc đạo . Bởi vậy họ rất muốn xem người thừa kế môn phái này là người thế nào.
Lí Nhân lạnh lùng nói : “Không ngờ được Giang Nam Liễu công tử lại đến đây , hơn nữa còn dùng thủ đoạn lấy đông hiếp ít để đánh đồ đệ của Lí mỗ.”
Người được gọi là Liễu công tử cười nói :”Người xưa thường nói , vô độc bất trượng phu . Tại hạ thấy đồ đệ của Ngũ Võ Môn quá kém nên dùng tí thủ đoạn để mời người có võ công cao hơn y mà thôi.”
“Hừ xem ra công tử rất muốn đối đầu với Lí mỗ. Các người lên lần lượt hay là lên cả đây?” Y liếc nhìn ba gã công tử kia làm họ không tự chủ được , khẽ run lên . Liễu công tử vẫn cười: “Bằng vào võ công của huynh đâu có để họ vào mắt đúng không? Bọn họ chỉ đứng trợ trận cho ta mà thôi. ”
Lúc này Lí Nhân xem ra đã hiểu điểm yếu của mình ở đâu. Bởi gã Liễu công tử kia nhất định đã nhìn ra tình cảm của y với đồ đệ quá sâu nặng, khi quyết đấu chỉ cần đồ đệ sau bị người ta ám toán nhất định y phân tâm , phần thắng thuộc về ai chắc không phải bàn nữa . Nếu y vác người chạy thì sẽ bị Liễu công tử và ba gã kia cản lại cộng với việc mang đồ đệ trên vai , y sẽ trở thành miếng thịt cho người ta tùy ý mổ xẻ.
Lí Nhân từng nghe trong Giang Nam ngũ công tử của ngũ đại thế gia , thì Liễu công tử chỉ xếp hàng thứ ba , nhưng cơ trí được coi là số một giờ đây đã nếm mùi thủ đoạn của gã. Ngũ Võ Thần Môn không phải như những môn phái khác , số đệ tử chỉ tầm năm sáu chục người , không thể nơi nào cũng có người để xin cứu viện cả.
Y thở dài nhìn vào mắt tên đệ tử khẽ nói : “Sinh mạng tuy rất quan trọng nhưng danh dự môn phái càng quan trọng hơn, ngươi hiểu không? ” Gã đệ tử quả là rất có cốt cách , gật đầu nói :”Chỉ vì chuyện riêng của đệ tử mà làm sư phụ và danh dự sư môn bị liên lụy đệ tử rất hối hận dẫu phải chết cũng xứng đáng . Sư phụ người cứ giết con đi sau này báo thù cho con là được rồi”
Gã hiểu rõ mình là mối uy hiếp cho sư phụ , võ công và cơ trí của tên công tử trước mặt là vô cùng lợi hại , sư phụ phải đánh hết sức thì mới có khả năng thắng . Lí Nhân nhắm mắt thở dài , đao trên tay không thể nào hạ xuống được . Hai người đã là thầy trò trong mười năm , kể từ khi Lí Nhân vừa xuất sư.
Liễu công tử thì cười nói :”Úy, tình cảm sư đồ của hai vị quả nhiên sâu đậm . Lí huynh đệ , giải quyết gì thì nhanh lên , trời gần tối rồi , tại hạ sắp phải về nhà đi ngủ đây.” Y hiểu càng làm nhiễu loạn tâm trí của Lí Nhân thì khả năng thắng càng cao nên không ngớt buôn lời châm chọc.
Lí Nhân quay lại nhìn y , mắt trừng lên thì trong lòng y mừng thầm ,đối phương đã tức giận không còn kiềm chế nổi Trận này y đã có bảy phần thắng trong tay.