Trong khi đó trận chiến của Lí Nhân với Họ Tiêu cũng đã đến hồi kết . Tiêu công tử bị Lí Nhân dồn vào đường cùng , quần áo rách lả tả , trên người vô số vết thương.
Bọn quan binh thấy vậy liền hô :” Bắn tên “ vô số mũi tên lửa vun vút bay lên nhắm vào mái nhà , lửa lập tức cháy bùng lên.
Hận Thiên kinh ngạc nghĩ chẳng lẽ bọn chúng không quen biết Tiêu gia hay sao , nhưng nhìn thấy đám tử sĩ của Tiêu gia dưới lầu đang chầu chực như chó sói , hắn hiểu ra. Hắn quát Lí Nhân và Phương Vân: “Không được ngừng lại , một là bắt , hai là giết.”
Lí Nhân hơi giật mình , đao trên tay lại đánh ra điên cuồng. Lúc này , nhà đã cháy rừng rực vô thanh gỗ trên nóc cháy đen rơi xuống , tạo thành một cơn mưa lửa trên hành lang.
Hai người đang quần nhau đã cháy cả tóc , cháy cả quần áo nhưng vẫn không hề chậm lại một chút nào. Chủ tì của Phi Yến cũng phải chạy ra ngoài , nhưng chạy đi đâu nữa khi trước mặt là hai người đang đánh nhau , sau lưng là căn phòng đầy lửa.
Hận Thiên thấy không chần chờ được nữa , quát “Ta đến đây!” hợp sức với Lí Nhân vây đánh Tiêu công tử. Quả nhiên dưới áp lực của hai cao thủ , y bị điểm trúng huyệt đạo ngã xuống. Lí Nhân vội ôm hai chủ tì Phi Yến , Hận Thiên ôm gã công tử nhảy khỏi hành lang cháy đang dần sụp xuống.
Đám quan phủ đứng thành vòng bán nguyệt vây năm người Hận Thiên vào giữa. Tên bộ đầu hách dịch quát: “Giữa thành Dương Châu mà các ngươi dám dám bắt cóc phóng hỏa giết người, gian dâm nhi nữ hả? Còn không mau thả người bổn bộ đầu sẽ cho các ngươi một con đường sống.”
Hận Thiên biết mình đã nắm chắc quân cờ chiến thắng trong tay , bèn mỉm cười nói : “Bọn ta quả là phạm nhiều tội lớn , sao bộ đầu còn chưa bắt. À quên , nếu muốn bắt xin để lại danh xưng . Sau này bọn ta còn biết chỗ tìm.”
Y hầm hầm quát: “Lại còn già mồm, ngươi có biết người ngươi bắt trên tay là ai không ? Đó là Tiêu công tử của Tiêu đại thế gia , y có tổn thương gì bọn khốn các ngươi nhất định sẽ không được sống yên đâu. ”
Hận Thiên mỉm cười đáp : “Xem ra Ngũ Võ Thần Môn uy danh xuống thấp quá rồi. Bất quá bọn ta chẳng coi Tiêu gia trang vào đâu cả. Các người không để bọn ta đi là công tử của các người chỉ còn một tay đó . ” Thấy bọn chúng có vẻ lưỡng lự , Hận Thiên khẽ cầm lấy thanh đao của Phương Vân cười nói : “Có lẽ chưa thấy quan tài chưa đổ lệ thì phải . Xem đây.”
Hắn vừa quát , vừa hạ đao chém xuống thì bên ngoài có tiếng hô: “Dừng lại” . Hận Thiên cũng chưa muốn gây thù oán sâu sắc lúc này, bèn để lưỡi đao trên tay gã công tử . Một người ăn mặc áo dài , tay phe phẩy quạt lông ,đội mũ vải tròn trên đầu , bước vào nói : “Các hạ giao người , bọn tại hạ để cho các hạ đi.”
Hận Thiên cười phì đáp: “Ui điều kiện của tại hạ là các vị để bọn tại hạ đi , tại hạ sẽ giao người , đảm bảo không làm rụng một cọng tóc của quý công tử.”
“Bọn ta không đồng ý , lỡ bọn man rợ các ngươi thoát rồi quay sang giết công tử thì sao?”
“Vậy ngươi không đồng ý cần gì phải ngăn cản ta chém cụt tay hắn” Y liền á khẩu nhìn Hận Thiên cười cười giơ đao lên. Gã công tử đã sợ toát mồ hôi , đưa mắt cầu cứu. Viên sư gia đành gật đầu , bọn người kia giãn ra để lộ một lối cho bọn Hận Thiên đi qua. Hận Thiên cắp gã công tử không ngừng nói :”Đa tạ , đa tạ ” vừa cười vừa lựa ngựa của bọn kia cho mọi người cưỡi.
Chờ cho ba người kia đi xa , Hận Thiên và Lí Nhân mới lên ngựa cắp theo tên công tử.
Hắn cười với gã sư gia: “Nếu sư gia không yên tâm thì có thể đi cùng bọn tại hạ” Gã sư gia lẳng lặng gật đầu, lấy ngựa đi theo bọn hắn. Quân giữ thành thấy có lệnh vội mở cửa , ba người ba ngựa đi lùi lũi trong đêm. Đi được khoảng hai dặm , Hận Thiên cảm thấy đã yên tâm. Bèn quẳng gã công tử trong tay sang cho viên sư gia.
“Tại hạ đã dùng thủ pháp độc môn điểm huyệt hắn . sau hai giờ sẽ tự giải khai. Còn nếu cố gắng giải đến lúc tàn tật thì tại hạ không chịu trách nhiệm đâu.”
“Hừ các ngươi hãy nhớ lấy , thù này Tiêu gia trang tuyệt không quên.”
Lí Nhân lạnh lùng nói : “Được vậy hãy cho bọn ta một cái hẹn , không đạp bằng Tiêu gia trang bọn ta tuyệt không làm người.” Lời nói của y rít lên trong đêm nghe như thần chết đòi mạng.
Viên gia sư kinh ngạc , từ sau khi Ngũ Võ Môn đại đệ tử thua Kiếm Thánh , liền đó Vương Phi chết , huyền thoại của giới Hắc Đạo không còn , những tuyệt đại cao thủ của Ngũ Võ Môn quy ẩn , các thế lực trên giang hồ liền bành trướng , chỉ trong mấy tháng cục diện võ lâm thay đổi rất nhiều. Ngũ Võ môn bây giờ chỉ là chuyện trong quá khứ mà thôi.
Không ai coi trọng Ngũ Võ Môn nữa nhưng y hiểu với những tuyệt đỉnh cao thủ , lời nói nặng như Thái Sơn thì sẽ không bao giờ dọa suông . Y nói :”Ta sẽ về nói với trang chủ.” Lí Nhân lạnh lùng , mắt sáng quắc lên : “Trong vòng một tháng nữa , nếu không có ai đưa tin lên núi thì bọn ta sẽ kéo xuống Tiêu gia trang đấy , khi đó sẽ chỉ có máu đổ mà thôi”
Viên gia sư khẽ thở dài , quay ngựa trở lại . Hận Thiên đi cùng với Lí Nhân một đoạn thì đuổi kịp cỗ xe ngựa của ba người Phương Vân. Hận Thiên hỏi Lí Nhân: “Các vị sư huynh của ta đã xuất quan chưa?” “Chưa ạ”
Hận Thiên kinh ngạc : “Vậy sao ngươi dám nói là sẽ san bằng Tiêu gia trang.”
Lí Nhân nói : “Thái sư thúc không phải lo , các sư thúc và đám sư huynh sư đệ của đệ tử đã tập hợp ở Thái Hồ gần hết rồi .”
“Nói vậy chưa chắc đã đủ thực lực” Hận Thiên nhớ sư phụ bảo đám đệ tử đời thứ hai võ công khá kém cỏi , vậy mà Lí Nhân tự tin như vậy thì chắc phải có cái lí của hắn.
Lí Nhân buồn bã nói : “Thái sư phụ lúc trước do nhận đệ tử không tuyển chọn kỹ nên các sư phụ và năm vị sư thúc võ công đều không thể đại thành được . Sau này người hối hận nên tuyển chọn đám đệ tử thứ ba , thứ tư rất kĩ , ai ai cũng là tinh anh , cũng là tài năng cả. Đến Phương Vân mà đệ tử năn nỉ mãi thái sư thúc mới thu nhận. “
“Còn những vị thái sư thúc khác thu đồ đệ tuy ít đều là thiên tài , ai ai võ công cao siêu , nội lực thâm hậu , Lí Nhân cảm thấy còn không bằng.”
Hận Thiên gật đầu nói : “Nếu quả thực ngươi nói thì thực lực của chúng ta còn rất mạnh a.” Lí Nhân gật đầu : “Ngũ Võ Thần Môn chúng ta tịnh không quan trọng về số lượng mà quan trọng về thực lực. Ai ai cũng có khả năng hùng cứ một phương. Ngoài thái sư phụ của đệ tử làm Tổng đầu lĩnh ba mươi sáu trại thủy tặc Thái Hồ , nhị thái sư thúc làm tổng quản của Kim Tiền trang, tam thái sư thúc đứng đầu trong Thiên Võng nội cao thủ, ngũ thái sư thúc làm hữu hộ pháp của Thiết Chưởng Bang, thì trong đám đệ tử đời thứ hai có Tây Môn Chí Kinh đệ tử của nhị thái sư thúc làm trại chủ trên Ngũ Cương Sơn , Vũ Đức Uy đệ tử của tam thái sư thúc làm phó môn chủ của Vô Cực Môn … ”
“Hừm , được rồi , lực lượng không phải là yếu , chỉ cần các ngươi cẩn thận ta tin sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu. Chúng ta chia tay ở đây đi. ”
“Thái sư thúc tổ, người định đi đâu?” Phương Vân đang đánh xe , nghe vậy hỏi.
Hận Thiên cười : “Ngươi lo bảo vệ mỹ nhân cho tốt , ta phải quay lại thành Dương Châu, sau này bọn ta nhất định sẽ gặp lại.”
“Không được , thành Dương Châu là long đàm hổ huyệt , thái sư thúc tuyệt không nên quay lại đó.” Y vội vã ngăn cản.
Hận Thiên nói : “Lo gì chứ , chúng sẽ không thể ngờ ta còn dám quay lại đâu mà nếu có phát hiện ra ta thì ta chỉ có một thân một mình , chạy trốn không thành vấn đề. Người của Ngũ Võ Thần Môn đâu có được hèn nhát. Với lại ta còn có con ngựa của Tứ sư huynh tặng còn bỏ trong đó , không thể để mất được. Thôi , ngươi về cố gắng luyện võ , sống hạnh phúc với người mình yêu thương thế là ta yên tâm rồi”
Cỗ xe ngựa chợt dừng lại . Phương Vân vén rèm rồi đỡ Phi Yến xuống , cả hai đến trước mặt Hận Thien , cùng sụp lạy : “Suốt đời này hai chúng con không bao giờ quên ơn của Thái sư thúc” Hận Thiên vội vàng xuống ngựa đỡ hai người đứng lên: “Cùng là người một nhà cả, nói lời thừa thãi làm gì. Ta chúc cho hai người hạnh phúc tới đầu bạc răng long , tiếc là ở đây không có rượu nếu không đã chúc hai người một chén . .”
Hắn vừa cười vừa đặt bàn tay nhỏ nhắn của Phi Yến lên lòng bàn tay to , xù xì của Phương Vân rồi nắm chặt bàn tay ấy lại .Trong đêm tối , nhưng Hận Thiên có thể thấy rõ khuôn mặt hai người đều ửng hồng lên. Hận Thiên cười ha hả , tung mình nhảy lên ngựa , ra roi chạy ngược trở lại . Ba người kia nhìn theo , Phương Vân cảm thán : “Thái sư thúc y như một con Thần long”