Dương Tử nhớ tới câu cửa miệng của cha khi dẫn hắn đi bảo tiêu . “Hãy nhớ hàng còn người còn , hàng mất người mất. “ Hơn thế nữa , sâu trong lòng hắn luôn khao khát về một trận chiến kinh thiên động địa mà ở đó người chiến thắng là hắn . Mấy năm qua , mặc dù trong tiêu cục rất tin phục hắn nhưng cũng có vô số lời đồn rằng hắn chỉ là một kẻ cáo mượn oai hùm , một kẻ chỉ biết dựa vào uy phong của cha để kiếm cơm. Nếu thắng trận này hắn sẽ tự tạo dựng cho mình một đỉnh cao khác trong giang hồ , xua tan đi trăm ngàn lời đồn đại . Và hơn hết hắn được chiến đấu bằng tất cả thực lực của mình.
Dương gia thương pháp của thúc thúc và Cuồng Lãng thương pháp của cha hắn đã luyện thành , không , mà theo hắn nghĩ hắn đã có thể phát huy toàn bộ tinh hoa của hai loại thương pháp đến chí cùng chí cực. Vậy mà mấy năm qua , không có kẻ nào đủ thực lực khiêu chiến hắn. Có lẽ uy danh của cha quá lớn làm bọn họ ngần ngại đến tìm hắn , hay là họ chỉ coi hắn là một kẻ bất tài , không thèm quan tâm. Dù gì đi nữa thì hắn cũng rất muốn được đánh một trận , được tung hoành ngang dọc , đối diện với tử thần để lấy mạng địch nhân.
Nho sinh nhìn sắc mặt tái nhợt của Liễu Như Không rồi ánh mắt thất thần của Dương Tử đang nhìn trời cao , trong bụng cười thầm. Y biết mình đã đánh đúng yếu điểm của họ . Thực ra y cũng không cần số hàng của Liễu “nhát gan” kia , y chỉ cần chiếc rương của Trường Bạch phái nhưng nếu không lấy số hàng đó , đám mã tặc sẽ coi thường y và không tôn y làm thủ lĩnh nữa. Y đã suy nghĩ ba ngày ba đêm để nghĩ kế . Đột kích kế không thành , y liền dụng kế uy hiếp . Và trời đã chiều lòng y , nhìn vẻ mặt hai đầu lĩnh của thương đoàn , y thấy mình đã thành công. Nhưng trong chiếc rương của Trường bạch kiếm phái có gì mà y cần phải đạt được như vậy?
Chỉ mình y và sư muội ở phương Nam biết trong đó chính là thanh Trảm Hồn Đao lừng danh cùng bộ bí kíp Trảm Quỷ Cửu Thức của Nam Hiệp Âu Dương Xuân khi xưa. Dù Âu Dương Xuân đi tìm quỷ dưới lưỡi đao của Vương Phi nhưng khi đó ông ta chỉ học được sáu phần.Cửu thức chỉ thi triển được sáu thành đã có oai lực như vậy , chỉ cần y luyện đến mười thành thì thiên hạ những người đánh ngang tay với y cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay mà thôi. Y thầm phục sư muội đã giúp y lấy được tin tức bí mật , và hơn thế còn phục mình trí tuệ siêu viễn , không cần mất một binh một tốt , không dụng kế thứ ba cũng đã có được món hàng quý này.
Đột nhiên , y thấy ánh mặt của Dương Tử sáng lên , hơn nữa một tiếng nói đanh thép đưa y trở lại với mặt đất . “Không được”
Y ngơ ngác một chút mới trở lại bình thường , điềm nhiên hỏi: “Dương tổng tiêu đầu , người nói không được.”
Đôi mắt như chim ưng của Dương Tử như nhìn xoáy vào tâm can y. “Phải , ta nói không được.” Bên cạnh , Liễu Như Không đang run lên.
Nho sinh như thấy được quyết tâm trong lòng Dương Tử , biết kế thứ hai đã thất bại. Nhưng y hoàn toàn không muốn mình thua cuộc đau đớn như vậy , bèn xoay chuyển ý nghĩ , nói to: “Dương tổng tiêu đầu , ta muốn hỏi trong trận này nếu bọn ta tận lực tấn công , các ngươi sẽ có bao nhiêu phần hi vọng sống sót?”
Tiếng nói của y trong không gian im ắng , cả tiếng thở cũng khó khăn để thoát ra ,trở nên vô cùng rõ ràng. Hàng trăm con mắt đổ về nơi này , chờ đợi một lời nói sẽ quyết định số phận của bọn họ , cả mã tặc và bảo tiêu đoàn.
“Hai phần , không , một phần.” Dương Tử vẫn thản nhiên.
“Vậy tại sao các người còn muốn tìm chết?”
“Bởi vì danh tiếng của tiêu cục không thể bị đánh mất . Ai muốn chạy cứ để cho hắn chạy . Riêng ta sẽ không chạy . Ta sẽ cùng đoàn xe chiến đấu đến hơi thở cuối cùng” hắn nhấn mạnh câu cuối làm đám bảo tiêu bừng bừng khí thế đồng thanh hét to : “Nguyện cùng tổng tiêu đầu đánh đến hơi thở cuối cùng.”
Nho sinh thở dài. Y đã thất bại , đối thủ không phải là một đứa trẻ ranh miệng hôi sữa như người ta nói , mà là một nhà lãnh đạo tài năng , một kẻ mưu trí hơn người , trong lúc y dung lời nói đánh gục ý chí của đám người kia thì hắn đã dùng lời nói để khích lệ ý chí , hơn nữa còn muốn đuổi đám đi theo vô dụng đi để rảnh tay quyết chiến.
Hắn không muốn chuyện đó xảy ra . Đám bảo tiêu đang dàn mỏng lực lượng để bảo vệ thêm cả đám người đi theo , nhưng nếu bọn họ đi rồi thì hai trăm người đồng lòng sẽ tụ vào một chỗ , khi đó đừng nói một ngàn quân ô hợp như bây giờ mà gấp đôi lên cũng chẳng thể thắng lợi. Hắn nói : “Vậy thì chỉ xem quyền đầu ai cứng hơn thôi. ” rồi quay đi , nhưng trong lòng đã quyết chuyển sang mưu kế thứ ba.
Dương Tử tính toán nên xếp trận kiểu gì thì thấy nho sinh quay người lại , nói to:
“Dương Tổng tiêu đầu , tại hại muốn hỏi ngươi đã có vợ chưa?” Dương Tử bất thần nhớ tới thiếu nữ trên núi Nga Mi mà mấy tháng rồi mình chưa được gặp , trong lòng nao nao. Hắn nghĩ , tên nho sinh kia định giở trò gì? Bèn đáp : “Tại hạ mới có hôn ước , chưa thành hôn”
Nho sinh nghiêm mặt lại : “Trong quân của người có rất nhiêu binh sĩ có vợ con , có cha mẹ , mà trong quân của tại hạ cũng vậy . Chi bằng ta đánh cuộc một trận , để không làm gia quyến của họ trở thành người trẻ mất cha , người già mất con , thiếu phụ góa chồng.”
Những con mắt lại đổ dồn về phía Dương Tử, người của hắn tuy chấp nhận vì hắn bán mạng nhưng khi có một tia sáng để không phải lao vào cuộc chiến sinh tử , bọn họ rất muốn hắn nắm lấy. Dương Tử lúc này hơi thở đã bắt đầu gấp gáp :
“Xin chỉ giáo.”
Nho sinh cười nói : “Người dưới trướng của ngài và cả Trường bạch kiếm phái nữa có rất nhiều cao thủ đúng không ? Chúng ta một đối một , chỉ cần các vị đánh ngã hơn năm người bọn ta đây là các vị có thể đi , còn không xin để lại số hàng như ta yêu cầu . Thế nào? .” Y khẽ giơ tay , bốn tên đầu lĩnh bèn xuống ngựa , tiến lại.
Dương Tử cảm thấy việc đánh cuộc này có vẻ bất ổn , nhưng hắn không thể không chấp nhận . Nếu từ chối , đám người dưới trướng sẽ không tin tưởng vào hắn nữa và cuộc chiến đó , mười phần thất bại hắn sẽ nhận cả. Hắn bèn gật đầu đồng ý. Nho sinh thấy vậy nhếch mép cười , không phải bởi bốn tên đầu lĩnh võ nghệ rất cao cường , ít người địch nổi mà vì y tin vào thực lực của chính mình.