Đỗ Đức Uy khẽ nhíu mày khi nghe Dương Tử nói lại điều kiện của bọn mã tặc , nhưng một khi gã đã đồng ý để cho Dương Tử nắm quyền lãnh đạo trong đoàn, gã không thể nuốt lời . Bây giờ gã thấy quan trọng hơn là làm sao có thể giữ được món đồ quý, để có được niềm tin của sư phụ , sư bá . Hơn hết một chút hào quang với vị sư muội xinh đẹp của hắn.
Để đạt điều đó , hắn cần phải vứt bỏ đi mọi chuyện xung quanh , dồn tâm trí cho việc đánh bại đối thủ. Đang miên man thì chợt thấy sư muội chạm khuỷu tay vào hắn: “Đại sư huynh , huynh đang nghĩ gì vậy , Dương tổng tiêu đầu đang hỏi huynh kìa?”
Hắn vội nói : “Thứ lỗi cho tại hạ , không hiểu Dương tổng tiêu đầu có điều gì phân phó?”
Dương Tử không hề tức giận , điềm đạm nói: “Ta chỉ muốn hỏi trong đám người Trường Bạch kiếm phái của các vị có thể so tài với những kẻ kia?”
“Trường Bạch kiếm phái chúng ta ai ai cũng là cao thủ.” Chẳng hiểu tại sao câu sáo rỗng mà hắn thường nói lại bật ra khỏi miệng. Đỗ Uy Đức thấy mọi người nhìn mình ra chiều khinh thường bèn lấp liếm:”Bọn chúng chỉ là mấy tên mã tặc thôi mà , sao lại sợ chứ?”
Dương Tử thở dài : “Ngươi không biết đấy thôi? Trong năm người đó , nếu bước chân vào Trung Nguyên, ai ai cũng đủ thực lực làm nhất lưu cao thủ.
Kẻ trọc đầu , cao lớn , mắt trắng dã , kia luyện Kim Chung Trảo , Thiết Bố Sam đến mức thượng thừa , đao kiếm đâm không thủng , biệt hiệu Bất Phá Kim Cương Thân Thiết Huyết Trảo, Ngân Y Thần, Kẻ mặc hoàng bào , đeo thanh đao chin vòng kia là truyền nhân của Ngũ Hổ Đoạn Môn Đao lừng danh Đoạn Hổ Đao Vạn Phá Lãng, thanh đao trong tay y đã từng đoạn thạch phân kim , một đao chém làm đôi một lúc năm viên tướng của triều đình.
Còn người râu rậm , tóc bạc , đeo hai thanh đoản kích kia ngoại hiệu Tiểu Chiến Thần , nghe đồn là dòng dõi nhiều đời của Lữ Bố , Lữ Vô Địch từng sang nước Cao Ly làm loạn , chết dưới kích của hắn không đến một vạn cũng năm ngàn. Kẻ cuối cùng là kẻ bí ẩn nhất trong bốn người nhưng ta dám chắc hắn là kẻ lợi hại nhất , Độc Thủ. Hắn lấy ngoại hiệu làm tên. Võ công của hắn chính là Độc Thủ Quyền , bất cứ ai bị bàn tay hắn đánh trúng đều ngấm độc mà chết”
“Thực lực của hắn cỡ nào?”
“Ta không biết. Những kẻ giao đấu với hắn không ai còn sống.”
Đỗ Đức Uy nghe xong ngạc nhiên bảo :”Dương Tổng tiêu đầu , không phải là ngài lần đầu qua đây chứ? Tại sao lại biết rõ bọn họ đến như vậy?”
“Cha ta dạy biết người biết ta , trăm trận trăm thắng. Bởi vậy đám mã tặc trong vùng ta đều nắm được hết . Nhưng nào ngờ… lại mọc ra một tên quân sư lợi hại như vậy. Xem ra ta không thể giúp các ngươi thanh toán bốn tên kia rồi.”
“Tổng tiêu đầu , ngài nói vậy là có ý gì?” Liễu Như Không hoảng hốt .”Nếu không có ngài , làm sao chúng ta hạ được bốn tên kia chứ?”
“Nếu ta đoán không lầm , võ công của gã quân sư kia cao cường hơn bốn tên này rất nhiều , ta đánh hắn thậm chí không có cửa thắng . Vì vậy để có thể thắng cuộc này , mọi người phải giúp ta hạ bốn tên kia.”
Đỗ Đức Uy vỗ ngực nói :”Dương Tổng Tiêu đầu đừng lo, ta có thể hạ hai tên.”
“Uy , đại sư huynh hai tên , ta cũng nhận một tên” Mỹ nữ Nhược Hoa bèn phụ họa.
Dương Tử gật đầu: “Được rồi , vậy một tên còn lại sẽ do các phó tổng tiêu đầu đây luân xa chiến . Nhưng hãy nhớ , nếu hai người thất bại thì không những hang hóa mà uy danh của Trường bạch kiếm phái sẽ mất hết . Hơn nữa còn lien lụy một nửa số hang của bọn ta.”
Đỗ Đức Uy cười :”Yên tâm , cái danh cuả ta tuy nhỏ , nhưng võ công không nhỏ như vậy.” Nói rồi Đỗ Đức Uy hiên ngang bước ra.
Dương Tử bất chợt hỏi bâng quơ: “Nhược Hoa cô nương , danh hiệu của Đức Uy thiếu hiệp là gì?”
“Ồ , mọi người gọi hắn là Băng Phong Thiên Lý, Bạch Diện Kiếm Khách.”
Dương Tử khẽ thở dài. “Hy vọng võ công của hắn bằng một phần mười cái danh là chúng ta có một trận thắng rồi”
**************************
Trên bãi cát rộng mênh mông , gió bắt đầu thổi , tiếng reo hò cổ vũ ầm ĩ. Băng phong Thiên Lý Bạch Diện Kiếm Khách đấu Bất Phá Kim Cương Thân Thiết Huyết Trảo , một trận đấu mà nếu diễn ra đâu đó ở Trung Nguyên chắc sẽ có vô số kẻ bỏ tiền ra xem.
Ngân Y Thần đứng khoanh tay , trừng mắt nhìn Đỗ Đức Uy trong bộ trang phục trắng.”ta sẽ bóp chết ngươi , tên nhãi.”
Đỗ Đức Uy ngược lại , rút kiếm ra đưa lên ngang đầu chào đối thủ , rồi thu về , nói:”Trường Bạch kiếm pháp Đỗ Đức Uy xin chỉ giáo.” Khi đó chiêu đầu tiên lập tức công ra , hắn thấy đối thủ đứng yên , đinh đánh phủ đầu để chiếm thế thượng phong. Nào ngờ thân thể Ngân Y Thần cứng như sắt thép , đao kiếm không làm bị thương hắn , liền đứng im , tìm cách chụp lấy kiếm của đối phương. Trảo của y nhanh như chớp giật , mấy lần chạm vào kiếm của Đức Uy , khiến hắn vô cùng hoảng sợ.
Đức Uy vội đổi chiến thuật , tấn công vào những yếu huyệt và hai mắt của Ngân Y Thần , y mới bắt đầu di chuyển tránh né , năm ngón tay cứng như sắt thép bắt đầu công trả vào người Đức Uy. Hai người như long vờn hổ đấu , cát bui bay mù mịt , bóng người đan vào nhau làm hoa mắt những kẻ bên ngoài.. Một người lấy nhanh , chuẩn , một người lấy ổn , hiểm làm đấu pháp đã hơn hai trăm chiêu vẫn chưa có ai chiếm được thế thượng phong
Đột nhiên , “Keng” một tiếng . Hai bóng người lập phân ra. Ngân Y Thần cười vang , còn Đỗ Đức Uy lấy tay kéo những mảnh quần áo rách trên người lại , rõ rang đã bị thiết trảo của Ngân Y Thần chụp trúng nhiều chỗ. Máu rỉ ra làm đỏ cả bộ quần áo trắng. Hắn tức giận vô cùng quát: “Ngươi dám bỡn cợt ta. Được lắm. Băng Phong Bát Bộ.”
Chân hắn bước tới theo một đường thẳng , người hơi cúi về phía trước , cả người và kiếm hóa thành một luồng trắng , tiến thẳng tới ngực của Ngân Y Thần. Hơi nước xung quanh đóng băng cả lại , thành một đám sương trắng vay bay trong không khí Ngân Y Thần như nhận ra sự lợi hại trong chiêu này , y vội vàng bước tới , tay hóa thành quyền , đánh thẳng vào mũi kiếm của Đỗ Đức Uy, lấy cứng chọi cứng.
Chiêu Băng Phong Bát Bộ này là do Kiếm Thánh trong một đêm đi bộ trên đỉnh núi ngộ ra một loại bộ pháp kỳ lạ , tám bước mà bao gồm tinh túy cả đất trời , mỗi bước uy lực chiêu thức tăng them một phần. Cuối cùng dung hợp vào chiêu băng phong Thiên lý của Trường bạch kiếm pháp tạo nên một chiêu kiếm quỷ khốc thần sầu. Kiếm trong tay một khi bước đủ tám bước có thể đánh tan vàng nát đá.
Thế nhưng kinh nghiệm một đời của Ngân Y Thần đã cứu mạng hắn . Hắn lấy công làm thủ , tiến lên chứ không lùi khiến cho Đỗ Đức Uy chỉ có thể thi triển được bốn bước . “Keeeng “ kiếm và quyền đầu chạm vào nhau nghe như tiếng chuông ngân, cánh tay thép của Ngân Y Thần lập tức gãy nát , nhưng cánh tay cầm kiếm của Đỗ Đức Uy cũng tê rần , hổ khẩu rách toạc. Hữu thủ của Ngân Y Thần lại công tới nhằm vào yết hầu của hắn.
Trong lúc nguy cấp , Đỗ Đức Uy hét lên một tiếng , hai ngón tay chĩa ra đâm vào mắt đối thủ , buộc y thu chiều về cứu mạng