“Sự khác biệt giữa một kẻ mới bước chân vào giang hồ với một kẻ trải qua bao lần quyết đấu là gì?” Dương Tử hỏi những người xung quanh đang chăm chú dõi theo cuộc đấu của Ngân Y thần và Đỗ Đức Uy.
“Kinh nghiệm” Một trong số những phó tổng tiêu đầu , đã khá già , tên là Tề Nghị đáp lời.
Dương Tử lại hỏi .”Kinh nghiệm đó thể hiện lúc nào?”
“Lúc cuộc đấu đi tới giai đoạn tồn vong sinh tử” Tề Nghị lại đáp.
Bạch Nhược Hoa nhíu mày , hỏi lại :”Tổng tiêu đầu , ngài nói vậy có ý gì?”
“Ta nghĩ thời khắc sinh tử sắp tới rồi , Bạch tiểu thư nên chú ý , có thể cứu được một mạng của sư huynh đấy”
Nhược Hoa lúc này thấy sư huynh thi triển tuyệt kỹ của mình là Băng phong Bát Bộ đã run lên , vội vàng chạy lên trước. Nhưng không còn kịp , đòn cứu mạng của Đỗ Đức Uy đã thất bại. Ngân Y Thần quả thật lão luyện , y không cố giết Đức Uy để thành một kẻ mù , mà khẽ xoay người để tránh đòn sát thủ , đồng thời hóa trảo thành chưởng , đánh thẳng vào ngực đối thủ.
Rầm một tiếng , Đỗ Đức Uy đã văng ra xa năm trượng , máu trong miệng phun ra liên tục. Ngân Y Thần cười nhạt nhìn đối thủ , rồi quay người bước lại phía mã tặc , nắm tay lành lặn của y giơ cao trong tiếng hò reo.
Nhược Hoa đỡ lấy thân hình của đại sư huynh mà lòng đau như cắt. Không những bị gãy mấy cái xương sườn mà y còn nội thương trầm trọng. Nàng khẽ lau máu quanh miệng cho hắn trong lúc thầy thuốc chẩn mạch. Những người vây quanh không ai nói gì.
Nhược Hoa thấy Dương Tử cũng lặng im đứng nhìn thì khẽ nói:”Dương tổng tiêu đầu.”
Dương Tử lắc đầu nói:”Hết rồi , bọn chúng còn mạnh hơn đồn đại rất nhiều. Ta nghĩ nếu phái những phó tiêu đầu này chắc chỉ có nước bỏ mạng mà thôi. Chi bằng nộp hang để bảo mệnh là hơn.” Những phó tổng tiêu đầu liền quỳ xuống nói :”Chúng thuộc hạ bất tài làm liên lụy tổng tiêu đầu.”
Dương Tử vội đỡ bọn họ dậy: “Không nên thế , các ngươi từng theo cha ta tung hoành ngang dọc mấy chục năm , nào có sợ ai. Chỉ tại ta bất tài không được như cha.” Ánh mắt y đượm buồn , y đã thất bại , thất bại triệt để.
Nhược Hoa nghĩ tới đại sư huynh hôn mê , cùng chuyến hàng quý mà thúc thúc đã giao trong trách đưa về núi , nàng không thể lùi bước được. Giọng nói oanh vàng cất lên: “Dương tổng tiêu đầu , lúc đầu sư huynh ta nhận hai người , này chỉ được một . Phần huynh ấy cứ tính vào ta . Đã đến nước này rồi không đánh một trận không được.”
Dương Tử nhìn người con gái mảnh mai , nhưng bên trong ẩn tàng một thanh kiếm , một thanh kiếm mềm mại nhưng luôn cứng rắn mỗi khi gặp khó khăn. “Phải , bọn họ có thể không đánh , nhưng ta không thể không đánh . Ít nhất cũng lưu lại cho chúng ít kỷ niệm để biết rằng người của Dương gia tiêu cục không dễ lùi bước.”
Y gật đầu: “Được cô nương nhận thêm một người , ta cũng nhận thêm một người , hai chúng ta giải quyết bọn chúng đi.”
Nhược Hoa mỉm cười , nàng thong thả bước lên. Phía trước mặt là Đoạn Hổ Đao Vạn Phá Lãng , một nhân vật truyền kỳ trong giới hắc đạo. Thanh đao trong tay y được người ta mệnh danh là vô sở bất chí, vô kiên bất tồi(*) , cao thủ chết trong tay y vô số.
Nàng đứng giữa trời đất bao la , khẽ vuốt thanh kiếm yêu quý của nàng , thanh kiếm của cha mà nàng đã giữ từ năm mười hai tuổi. Lưỡi kiếm từ từ được rút ra , hơi lạnh quen thuộc phả vào mặt. Nàng khẽ nói: “Bây giờ chỉ còn ta và ngươi”
Keng một tiếng , thanh kiếm đã được rút ra khỏi vỏ , lưới kiếm sang lấp lóa dưới ánh mặt trời.
Ngược lại phía bên kia , thanh đao của Vạn Phá lãng đỏ sẫm như máu , sát khí ngập trời. Y đứng ung dung , đao vẫn gác trên vai , cười nói :”Tiểu cô nương , nhường ngươi ba chiêu đó.”
Một thoáng ý nghĩ chạy qua , nàng phải hạ hai đối thủ , vì thế trận này càng kết thúc nhanh càng tốt , ba chiêu đó chính là cơ hội của nàng . Một khi cơ hội đã trôi khỏi tầm tay , chỉ sợ sẽ phải khổ đấu với đối thủ . Nàng không muốn điều đó xảy ra . Vì vậy nàng quyết dụng tuyệt học ngay từ chiêu đầu với đối thủ.
“Xin thỉnh giáo!”
Lời nói vừa thoát ra khỏi môi đỏ xinh xắn , kiếm trong tay đã hóa ra muôn ngàn quang ảnh. Trường bạch kiếm pháp – Tuyết Vũ Danh Sơn. Vạn Phá Lãng không thể ngờ kiếm pháp của nàng cao cường đến như thế , hơn nữa ngay chiêu đầu đã hạ sát thủ. Trong long vô cùng hối hận vì đã nhường nàng ba chiêu , Vạn Phá Lãng đành luống cuống chống đỡ , thề sau khi hết ba chiêu sẽ cho nàng biết tay .
Sau một chiêu Tuyết Vũ Danh Sơn , hắn đã tiêu hao rất nhiều tinh lực , chưa kịp hít một hơi thì kiếm lại đến . Băng Phong Thiên Lý !
Không gian xung quanh như đông cứng lại , kiếm khí lạnh buốt cứ tuôn về phía Vạn Phá Lãng , ẩn đi mũi kiếm sát thủ. Vạn Phá Lãng không biết Nhược Hoa sẽ công vào đâu , đành lấy động chế động , dụng một chiêu trong Ngũ Hổ Đoạn Môn Đao – Ngênh Phong Trảm chém xiên xiên tới cổ nàng . Nếu nàng không thu chiêu thì cả hai sẽ cùng chết .
Nhưng sau khi đấu với Hận Thiên , Nhược Hoa đã phát hiện ra chiêu Băng Phong Thiên Lý này uy lực cực mạnh nhưng sơ hở rất lớn . Chỉ cần đối phương có thực lực ngang mình sẽ lập tức phát hiện ra . Vì vậy nàng đã biến nó thành hư chiêu để chuẩn bị cho sát chiêu phía sau – Vô Phong Kiếm Chỉ. Kiếm trong tay nàng lập tức rời tay , tà tà bay về phía Vạn Phá Lãng. Y đành biến chiêu để gạt thanh kiếm sắc nhọn. Cùng lúc đó , sườn y nhói đau . Và y nhận ra , hai ngón tay ngưng tụ kiếm khí của Nhược Hoa đã đâm vào ngực .
Y ngẩn ra , không thể tin Đoạn Hổ Đao một đời oai hùng lại bại nhanh đến thế , hơn nữa lại bại trong tay một cô gái trẻ tuổi mới bước vào giang hồ.