Nhìn Đoạn Hổ Đao gục ngã , Nhược Hoa thở ra một hơi.Nàng biết Vô Phong Kiếm Chỉ chính là cảnh giới kiếm trung chi kiếm , vạn vật đều có thể làm kiếm – đó là võ học thượng thừa của Kiếm thánh . Chỉ là nàng mới hiểu được cái vỏ bên ngoài nên không dám tùy tiện thi triển. Hôm nay trên sinh tử tồn vong , và cả uy danh của Trường Bạch kiếm phái nằm trên vai , nàng mới miễn cưỡng mang ra dùng.
Đám mã tặc vội vàng khiêng Vạn Phá Lãng về phía sau , nhường chiến trường cho Lữ Vô Địch . Tiểu Chiến Thần , cái danh hiệu đã nói lên sức mạnh hơn người của y. Chỉ là oai danh của y không phải bằng thần lực trời cho , mà bởi vì đôi đoản kích giắt sau lưng. Phá Thiên Đoạt Hồn Kích của y là loại kích pháp lừng danh trên chiến trường , giết người vô số. Sự lợi hại của nó nằm ở ba chữ nhanh , chuẩn , mạnh. Mỗi kích đánh ra có thể giết cả ngựa.
Y đứng sừng sững như Thái Sơn bộ râu bạc khẽ bay bay . Một đời kinh qua vô số trận chiện lớn nhỏ đã rèn luyện cho y một khả năng nhạy cảm đặc biệt. Y biết cô gái trước mắt là một người rất nguy hiểm , thực lực nông sâu không ai biết. “Kiếm thánh , không phải chi có hư danh !” Lúc còn trẻ , sức khỏe dồi dào , y thường mong ước được một lần so chiêu cùng Kiếm Thánh , để xem ai mới là bá chủ Bắc Phương . Bất quá càng lớn tuổi , y càng thấy mình kém cỏi . Những hoài bão tuổi trẻ tan biến hết , giờ đây y chỉ mong sao được sống bình yên , ngày ngày hưởng thụ rượu ngon , gái đẹp . Nhưng đừng nghĩ y bỏ bê luyện tập , y biết địa vị , võ công thậm chí cả tính mạng nữa đều do võ công mà có thì cũng có thể theo võ công mà đi. Vì vậy , những năm qua , y luyện tập không ngừng. Tuy gân cốt , sức khỏe kém đi nhưng nội công so với ngày xưa mạnh hơn rất nhiều.
Lần này y biết mình đang đứng trước một mối đe dọa với tính mạng và uy danh của mình – một nữ kiếm khách còn rất trẻ, chỉ đáng tuổi con cháu y. Và y phải phá tan cái mối đe dọa đó!
Lữ Vô Địch chậm rãi rút hai thanh đoản kích , ngắm nghía hồi lâu rồi nói :”Xin mời!” Y giả vờ như không biết đối phương đang tận dụng thời gian để phục hồi công lực , thản nhiên nhưng thực ra y đang đánh vào lòng tin của đối thủ . Thấy y như vậy , ai mà chẳng nghĩ là y có đủ thực lực đánh bại họ , nhất là với những người trẻ tuổi như Nhược Hoa.
Quả nhiên , kiếm của nàng chỉ đánh theo kiểu thăm dò , thực chiêu ba phần , hư chiêu những bảy phần. Ngược lại , Lữ Vô Địch lại tấn công vô cùng đơn giản . Hai thanh đoản kích đâm ngang chém dọc , mỗi kích kình lực vô cùng nặng để tiêu hao nội lực của đối phương. Hai thanh đoản kích , mỗi thanh nặng sáu mươi lăm cân trong tay y xé gió , liên tục hướng đến thân hình mảnh mai của Nhược Hoa .
Mồ hôi bắt đầu rơi trên cát . Chỉ là bộ pháp của Nhược Hoa đã chậm lại , trong khi đoản kích trong tay Lữ Vô Địch mỗi lúc một mau. Nhược Hoa biết nàng đã rơi vào thể hạ phong nhưng nàng vẫn không dám dung kiếm tiếp chiêu bới mỗi lần vũ khí chạm nhau là cổ tay nàng đau đớn vô cùng , hổ khẩu toét máu.
Nhận thua ư? Không thể nào ! Nàng có thể không đánh một khi đã đánh , dù phải chết cũng đánh đến cùng . Đó là bản tính của nàng , đã ăn sâu vào tận xương tủy. Tỷ như năm nàng mười tuổi , một trận lở tuyết đã chon vùi cả cha và mẹ , nàng đã dung đôi tay trần đào ba ngày ba đêm cho đến khi gục xuống mới ngừng , tỷ như năm nàng mười bốn tuổi đã luyện một chiêu Vô Phong Kiếm Chỉ trong ba tháng , cho đến khi hai ngón tay chỉ còn là máu lẫn thịt. Cho nên nàng tiếp tục phải đấu , cho đến khi gục ngã mới thôi.
Từ nhỏ nàng đã không được như những thiếu nữ bình thường khác được thuê thùa , may vá , được nấu những món ăn ngon . Muời năm trong tay nàng chỉ có kiếm , trên vai nàng chỉ có gánh nặng của người thừa kế Kiếm Thánh. Nếu dụng kiếm cũng thất bại thì nàng liệu có nên sống ở trên đời?
Liều mạng!
Kinh nghiệm sinh tử chiến bao năm , chỉ cần nhìn thấy ánh mắt của Nhược Hoa , Lữ Vô Địch đã biết ý nghĩ của nàng . Và y dự định sau khi tránh mũi kiếm của nàng , y sẽ phản kích. Nhưng … y chưa bao giờ thấy một mũi kiếm nào nhanh đến thế. Phảng phất như gió thoảng , lại phiêu hốt như ánh chớp bên trời , mũi kiếm hướng vào cổ họng y vậy mà y không cách gì né tránh . Chưa bao giờ y thấy cái chết gần mình đến như vậy dù rằng trong đời , đã bao lần y đối điện với nó.
Lữ Vô Địch không chết . Trong lúc sinh tử tồn vong , y đã buông bỏ cây đoản kích lừng danh , nắm lấy lưỡi kiếm. Dẫu rằng bốn ngón tay bị chém đứt nhưng trong lòng y vui sướng như điên . Cái gì của y vẫn thuộc về y . Y đã dành được thắng lợi , thắng lợi cuối cùng trong đời . Y tự nhủ sẽ rửa tay gác kiếm , đem tiền tài và mỹ nữ quy ẩn giang hồ ngay . Đất trời này đã không còn chỗ cho những kẻ mất đi chí tiến thủ như y chỉ còn lại một đại dương bao la cho những người trẻ tuổi , đầy nhiệt huyết như mỹ nhân trước mắt vẫy vùng.
*********************
Nhược Hoa quỳ trên đất , gió thổi hong khô mồ hôi trên gò má . Đôi mắt ngẩn ngơ nhìn về phía xa xăm . Thất vọng , đau đớn , bất lực . Cơ thể nàng đã không còn theo ý chí của nàng nữa , ngay khi tuyệt chiêu bí truyền Tích Lịch Phong Vân thất bại. “Ta đã phụ lòng mọi người , đã hủy đi uy danh của Trường bạch phái , của ông nội. Thậm chí đến đối thủ còn không muốn giết ta nữa. Ta sống trên đời này để làm gì?” Một bàn tay đặt lên vai nàng , ấm áp. Đôi mắt đen láy ngước nhìn . Dương Tử mỉm cười : “ Cô nương làm tốt lắm. Bây giờ tới lượt ta liều mạng.” Nói rồi y tiến lên phía trước , không chút do dự , thanh trường thương bọc một lớp vải dày cấm chắc trong tay.