Nhìn Dương Tử ung dung bước tới , nho sinh khẽ mỉm cười , quay sang hỏi Độc Thủ đang khoang tay đứng nhìn trời : “Ngươi lên hay ta lên.”
Độc Thủ vẫn không ngoảnh đầu lại , cất tiếng: “Ngươi!”
Nho sinh dở khóc dở cười nói: “Không phải ngươi nói rất muốn đấu với kẻ mạnh sao?”
Giọng của Đôc Thủ vẫn trầm trầm vô cảm : “Hắn và ngươi đều là loại người mà ta không muốn đấu. Các ngươi đấu võ chỉ bốn phần , đấu trí những sáu phần , ta không hứng thú .Ngươi muốn có hàng thì tự đi mà đấu.”
Nho sinh nói :”Được rồi , được rồi , chẳng phải hắn cũng chỉ là một kẻ mới ra giang hồ thôi sao , ta đây đã nổi danh từ hai mươi nắm trước , đâu có thể thua một người như hắn.”
Y thu chiếc quạt hoa nhỏ vào trong bọc , lấy ra một chiếc quạt cán thép , to và dài hơn. Nho sinh vuốt ve chiếc quạt , thầm nói : “Không ngờ bao năm sau lại phải dung chiếc quạt này”
**********
Không gian tĩnh lặng . Ngàn ánh mắt bên ngoài tập trung vào cũng không làm họ mảy may xao động . Bởi trước mắt họ là một đối thủ đáng sợ nhất trong đời.Một chút sơ sẩy sẽ đánh đổi bằng mạng sống. Thậm chí không ai dám công trước một chiêu vì đều sợ rơi vào cạm bẫy của đối phương . Hai người đành thi xem kiên nhẫn của ai cao hơn .
Địch bất động , ta bất động , địch mà động , ta động trước. Chân lý võ học từ xa xưa nghe thì vô cùng đơn giản , nhưng để áp dụng vào trong chiến đấu lại vô cùng khó . Thân thể hai người đều căng như sợi dây đàn , tích đầy chân khí , vũ khí đã lăm lăm trong tay , vậy mà không thể ra đòn , quả thật rất khó chịu. Mồ hôi chảy ròng , nội lực suy giảm , vậy mà tinh thần của Dương Tử và Nho sinh vẫn không ngừng tăng lên , muốn áp chế đối phương.
Nho sinh đột nhiên mở miệng nói : “Dương tổng tiêu đầu à , nếu ngươi cùng ta cứ như vậy , cả hai cùng sức cùng lực kiệt , thì chỉ sợ bên thua sẽ là các ngươi thôi.”
“Nói càn , bên ta còn nhiều cao thủ như vậy , sao mà thua được chứ.”
Nho sinh mỉm cười:
“Đám cao thủ bên ngươi là gì chứ ? Nói cho ngươi biết , võ công của Độc Thủ còn cao hơn….”
Y nói chưa dứt lời đã vội ngậm miệng lại , bởi mũi thương mang đầy chân khí của Dương Tử đã quét đến , tao nên một luồng gió rát hết mặt mũi. Nho sinh cười khổ , y định đánh vào tinh thần của đối phương nhưng vỏ quit dày có móng tay nhọn. Dương Tử đã nhắm lúc y vừa thở ra một hơi để tấn công. Lúc đó là lúc chân khí trong người y giảm sút , rất khó đỡ nổi một đòn như cuồng phong bạo vũ này.
Dương Gia thuơng pháp cũng như Phá Thiên Đoạt Hồn Kích là loại võ công hình thành trên chiến trường, oai lực không cần phải nói. Bốn thức : Khởi Phong thức , Nộ Chiến Thức , Phi Vân thức , Lôi Đình thức , tung hoành qua bao đời . Sau này con cháu nhà Dương gia còn sang tạo ra hai thức là Liên Hoa thức và Phi Vân thức để sử dụng trong giang hồ.
Trong tay Dương Tử , nó hóa thành một loại thương pháp vô cùng biến hóa có thể tấn công bất kỳ đâu , vào bất kỳ lúc nào.
Chiêu Phong Khởi Vô Thường trong Khởi Phong thức mà hắn sử dụng chính là như vậy , tùy tiện đánh ra , không có một dấu hiệu nào nhận biết . Mũi thương hoa lên nhẹ nhàng điểm tới . Nhưng Nho sinh nào phải tầm thường , y nhìn đã biết một thương này nhìn thì rất tầm thường ngưng tụ lực đạo rất mạnh , thế đến không thể chống đỡ. Y vội bước ngang sang hai bước , chiếc quạt trong tay vuốt lên cán thương. Cái vuốt này y sử dụng “tứ lạng gạt thiên cân” vô cùng xảo diệu , để kéo Dương Tử về phía trước , tiện áp sát.
Thế nhưng trong lòng y khổ không nói hết. Lực đạo của cây thương truyền vào làm tay y tê rần . Hơn nữa Dương Tử như đoán biết y sẽ dụng chiêu này , thương lập tức xoay vòng trở về sát bên người , chân trái làm trụ , chân phải quét thành nửa vòng tròn . Nho sinh đành nhảy lên tránh đòn , chính lúc đó , y biết bình đã nguy rồi. Thương pháp , từ bao đời nay , vẫn là loại vũ khí đánh xa , tầm đánh rộng , uy lực rất mạnh. Vậy mà trước một đối thủ ngang sức dung thương , y lại chơi vơi trên không trung , không điểm tựa , không chỗ tránh né.
Liên Hoa thức , Ngũ Hoa Đồng Khai , mũi thương nở rộ , một hóa năm , năm hóa hai mươi lăm , hướng về phía trên , liên tục đâm ra.Một thương này ngưng tụ công lực toàn thân của Dương Tử , gió rít vù vù. Giữa lúc ain ai cũng nghĩ Nho sinh sẽ thua cuộc , thậm chí mất mạng thì chiếc quạt trong tay y hoa lên , lúc gập lúc xòe , đâm , chém. , đỡ , gạt phá luôn năm đóa hoa thương của Dương Tử , hơn nữa lộn một vòng như chim én rồi ung dung hạ xuống.
Dương Tử nhìn đầu mũi thương với vô số vết chém này , trong lòng trầm ngâm. Võ học của nho sinh quá cao cường , một chiêu toàn lực của hắn không làm gì nổi y. Nhưng một kẻ như vậy sao lại không có danh tiếng gì trong võ lâm? Dương Tử nhớ ra một người đã rời khỏi giang hồ từ mười mấy năm trước , Độc Phiến Tiếu Ngạo Thư Sinh . Chỉ có người này mới có thể có võ công thâm hậu và cơ trí đến vậy đến như vậy. Y không chắc thứ võ công hắn sử dụng có phải là Độc Hoa Phiến bởi lúc người này còn trên giang hồ , Dương Tử vẫn chưa ra giang hồ .
”Không ngờ sau bao năm lại có thể thấy một trong những Nhị Thập Niên Ẩn Long trong truyền thuyết, Độc Phiến Tiếu Ngạo Thư Sinh.” Dương Tử bèn cất tiếng thăm dò.
Nho sinh cười : “Ngươi biết danh hiệu ta thì có hối hận không?”
Mọi người nghe y nói đều xôn xao cả lên , Nhị Thập Niên Ẩn Long trong truyền thuyết là một đỉnh cao võ lâm mà ai ai cũng ngưỡng mộ.Từ một trăm năm trở lại đây , cứ hai mươi năm lại có một con rồng dùng tài năng của mình để giương danh giang hồ. Tất cả mọi kẻ thù , mọi chướng ngại trên đường đi đều bị đạp bằng . Nhưng sau khi đứng trên dỉnh võ lâm , những tuyệt đại cao thủ đó liền biến mất , quy ẩn .
Một trăm năm trước , chính là cao thủ Ma giáo Thái Khắc , một kẻ luyện thành Vô Gian Bảo Điển , một tuyệt học chí tôn của Ma đạo. Lúc y còn tại giang hồ , nghe nói chưa có kẻ nào tiếp nổi y trăm chiêu mà không bỏ mạng. Tám chục năm trước là lúc mà sư phụ của Hận Thiên dương danh giang hồ , trở thành Thiên Hạ Vô Địch. Hai mươi năm sau , lại đến Kiếm Thánh. Rồi hai mươi năm nữa , nữ Ẩn Long duy nhất xuất hiện. Là đệ tử của Minh Ngọc Cung , sau khi Minh Ngọc cung bị diệt , một mình tu luyện mười năm ngoài hải đảo . Sau đó trở về , một tay xóa sổ ba đại môn phái là Thiết Kiếm Môn , Đông Hải Bang ,và Hằng Sơn phái.
Sau đó bà ta mất tích một cách bí ẩn . Có người nói bà ta đã được một vị ni cô cảm hóa , sau đó theo vị ni cô đó đi tu.
Người cuối cùng , hai mươi năm trước , trở thành Ẩn Long chính là Độc Phiến Tiếu Ngạo Thư Sinh. Võ công của y được xưng tụng là truyền kỳ , hai mươi tuổi đã đánh bại vô số cao thủ ở Hoa Sơn Võ Đài , lên làm Võ Lâm Minh Chủ của Ba mươi sáu động , bảy mươi hai đảo của Đông Hải, thống nhất lại cục diện hỗn loạn sau khi Đông Hải Bang tan vỡ. Nhưng người ta khâm phục võ học của y một , khâm phục tài trí của y mười. Y chỉ trong vòng ba năm đã biến Đông Hải liên minh thành một trong những thế lực lớn nhất võ lâm. Bất quá , sau khi hôn thê của y lên kiệu hoa của người khác , y quá đau khổ đã bí mật rời khỏi tổng đàn Đông Hải liên minh , biến mất khỏi giang hồ. Đông Hải liên minh sau khi y đi , lại trở thành chia năm xẻ bảy , nồi da nấu thịt.