Dương Tử mỉm cười :”Không hề . Nếu ta thắng ta cũng có thể vang danh trở thành một người đánh bại Ẩn Long truyền thuyết.Cũng rất hấp dẫn đấy chứ.”
Độc Phiến thư sinh cười : “Ngươi đặt cược mạng mình vào đó , hơn nữa vốn của ngươi xem ra nhiều nhất cũng chỉ đến như lúc nãy mà thôi. Không phải rất ít ỏi sao?”
Dương Tử không hề nao núng : “Đối đầu với cao thủ võ học như ngươi , xem ra ta dùng Cuồng Lãng thương pháp thì thích hợp hơn chăng? ”
Độc Phiến thư sinh cười : “Cuồng Lãng thương pháp nghe tên rất hay , nhưng không biết có đúng như lời đồn không?”
“Đúng hay không? Mời ngươi nếm qua sẽ biết. Chiêu thứ nhất.”
Mũi thương hóa thành từng đạo thương ảnh , dồn dập ,dồn dập tràn về phía Độc Phiến thư sinh. Một khi đã biết danh hiệu của thư sinh , trong lòng Dương Tử trở nên vô cùng thoải mái . Thắng thua trong lòng được hắn đặt sang một bên , toàn lực ứng chiến. Độc Phiến thư sinh cười :”Không tệ “ Rồi dùng phiến hóa giải. Cây phiến trong tay y nhẹ nhàng bỗng hóa thành nặng ngàn cân, quét , đâm . đỡ , gạt đánh bật cả cây thương trên tay Dương Tử.
Độc Phiến thư sinh biết nội công của mình thâm hậu hơn Dương Tử rất nhiều , bèn dùng kế tiêu hao nội lực đối phương , nhường cho Dương tử công , mình thủ. Nhưng y không biết Cuồng Lãng thương pháp như cái tên của nó , hết đợt này đến đợt khác , không ngừng không nghỉ bởi trong mỗi chiêu thức đều ẩn tàng âm dương tinh tế , bảy phần đánh ra , ba phần thu về , tiêu hao nội lực rất ít. Thành ra , y lại rơi vào chính cái bẫy của mình .Một trăm chiêu , hai trăm chiêu , một ngàn chiêu … Dương Tử cũng không dừng lại , thương lại tới , ánh thương trùng trùng điệp điệp.
Độc Phiến thư sinh ngấm ngầm kêu khổ , nội lực của y càng lúc càng giảm , trong khi kình lực của đối phương vẫn mạnh mẽ vô cùng. Mồ hôi y đã túa ra như tắm Nếu cứ tiếp tục như thế , chỉ vài chiêu nữa y sẽ chính là kẻ bại vong . Y liền nghiến răng , vận toàn bộ nội lực , đỡ một thương như trời giáng của Dương Tử , cây quạt trong tay xòe ra , ngón tay ấn một cái , vô số ám khí màu bạc trắng bay ra. Sát chiêu cuối cùng của y đã được sử dụng , Độc Phiến Đinh. Một khi chưa phải lúc sinh tử , y tuyệt không bao giờ sử dụng.
Dương Tử đang tấn công như một con sư tử điên , thấy đối phương liều mạng ngạnh tiếp , chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì mười hai cây đinh bạc đã phóng thẳng vào người .
Dương Tử thầm nghĩ mạng mình xong rồi . Nhưng y là người rất cơ trí , bèn dung tay đỡ tất cả số đinh , sau đó rút vội thanh đoản kiếm bên mình , khoét những miếng thịt đang thâm đen lại. Rồi ngồi hẳn xuống vận công trục độc. Máu đen liên tục chảy qua đầu ngón tay.
*******************
Một lát sau , hắn mở mắt nói : “Thật là nguy hiểm!” Độc Phiến thư sinh mỉm cười nói:”Ngươi khá lắm . Ngươi chính là người đầu tiên trúng phải Độc Phiến Đinh của ta mà không chết. Nếu cho ngươi thêm năm năm luyện võ , kẻ bỏ mạng hôm nay chính là ta rồi.”
Dương Tử thở dài : “Không cần nói nữa , ta chính là kẻ bại . Ông đã để ta tấn công cả ngàn chiêu vẫn chẳng làm gì nổi. Hơn nữa cơ trí của ông hơn ta rất nhiều. Ta thua tâm phục khẩu phục” Ngừng một lát , y nói tiếp. “Chỉ có điều ta không hiểu , tại sao ông vì món hàng đó mà bỏ đi tất cả danh vọng , dùng ám khí với hậu bối như vậy?”
Đôi mắt sâu thẳm của Độc Phiến thư sinh nhìn về dãy núi xa xăm, giọng y trở nên vô cùng buồn bã: “ Ngươi biết đấy , năm đó , sau khi xảy ra chuyện , tâm hồn của ta trở nên vô cùng yếu đuối . Ta bỏ đi lang thang khắp nơi , làm một kẻ gõ đầu trẻ sống qua ngày tầm thường , chẳng bao giờ muốn trở lại giang hồ nữa .
Một ngày nọ ,ta gặp lại sư muội . Nàng đã thức tỉnh trái tim ta , làm cho những khát vọng những hoài bão trong ta sống lại . Chỉ tiếc , võ học của ta qua mười mấy năm đã mai một đi khá nhiều . Dù ta cố gắng luyện tập cũng chỉ được như thế này , chẳng thể tiến được nữa. Sư muội cố tìm cách giúp ta , thậm chí hi sinh cả sắc đẹp , chấp nhận làm một kẻ xấu xí ngày ngày hầu hạ người.
Trời chẳng phụ lòng người , cuối cùng chúng ta đã tìm ra một thứ có thể đưa ta trở lại thành một tuyệt đại cao thủ . Chính là chiếc rương mà đám Trường Bạch kiếm phái đang vận chuyển kia. Ta đã tốn bao công sức để đưa bốn trại mã tặc hợp tác trong vụ này ,mồ hôi , tiền của và cả máu nữa. Đến khi sắp đạt được , lại có thể bị một kẻ khác phá đi , ngươi nói ta nên làm thế nào? Chỉ cần đạt được mục đích , chỉ cần không phụ lòng sư muội , ta sẽ làm dù phải trả bất kì giá nào. ” Nói đến đây , gương mặt y ánh lên một tia độc ác , hai nắm ta nắm chặt.
Dương Tử suy nghĩ một lúc , chỉ hỏi : “Tại sao ngươi lại nói chuyện này với ta?”
Độc Phiến thư sinh không chút do dự , đáp liền: “Vì ngươi là đối thủ cũng là tri kỷ của ta , là người mà ta kính trọng.”
“Vậy sao ?” Dương Tử đứng lên .“Mặc dù ta và ngươi là đối thủ , ta cũng rất ngưỡng mộ ngươi. ” Hắn hướng về phía tiêu xa , nói rõ ràng “Ta đã bại , còn ai muốn thử sức nữa không?”
“Còn ta” Một trong ba người bảo vệ cho Liễu Như Không, mặc một bộ quần áo xám khá mượt mà , rõ rầng là may bằng lụa tốt , bước lên. Dương Tử nhíu mày , hắn biết người này là Thái Cực Tinh Phong kiếm Lâm Khiển , là đệ tử tục gia của phái Võ Đang. Võ công của gã không biết nông sâu thế nào nhưng tài năng làm một nói mười thì quả là không ai sánh nổi.
Lâm Khiển ngang nhiên bước ra , tiến ra giữa , nói lớn :”Ta phải đánh bại kẻ nào đây?”