Độc Thủ vẫn đứng khoanh tay , hờ hững nhìn thanh niên trẻ tuổi . Những kẻ trẻ tuổi thường đầy nhiệt huyết , nhưng cũng chính vì vậy mà họ thường sống không được lâu.
Riêng chết trong tay y cũng đã có rất nhiều kẻ như thế.
Người thanh niên cầm cây thương bước lên , tự tin nói : “Xin mời.”
Độc Thủ chẳng nói chẳng rằng liền xuất chiêu. Bàn tay y hóa thành đao chém tới cổ người thanh niên. Thương pháp vốn đánh tầm xa , nay khi để Độc Thủ áp sát , cây thương liền hóa thành vô dụng. Cận chiến , nhập nội – đó là phương pháp của Độc Thủ khi đấu với những cao thủ dùng thương hoặc trường côn . Chát . Người thanh niên xoay người , đưa cây thương lên đỡ cánh tay phải chết người của Độc Thủ thì tay trái của y bất thần hóa thành một con độc xà đâm vào bụng đối phương.
Cùng lúc , chân phải người thanh niên cũng đá ngang ra . Dĩ nhiên , chân dài tay ngắn , người lãnh đủ chính là Độc Thủ , không những văng trở ra , mà khóe miệng cũng trào máu tươi. Cây thương liền lập tức biến thành trùng trùng lớp lớp , công thẳng vào người y. “Cuồng Lãng thương pháp” Tất cả mọi người đều ồ lên , rồi râm ran suy đoán thân phận của người thanh niên.
Mặc dù cánh tay Độc Thủ tôi luyện bao năm cứng như thép , nhưng ngạnh kháng với những thương tan vàng nát đá như vậy thì quả thật y không muốn một tí nào. Y liền sử dụng Ảo Nhiên thân pháp.
Ảo Nhiên thân pháp , đi vô ảnh , khứ vô hình , giả thần giả quỷ , thiên đia khôn cùng. Khi sử dụng , không những tốc độ tăng lên mấy lần mà cả bộ pháp cũng trở nên vô cùng biến hóa , cộng thêm đôi tay chết chóc , kẻ nào không chết dưới tay Độc Thủ , kẻ đó thực sự may mắn.
Người thanh niên phải lùi liên tục , mũi thương đâm ngang quét dọc nhưng hoàn toàn đánh vào không khí , đến vạt áo đối phương cũng chẳng chạm tới . Độc Thủ càng lúc càng đánh nhanh , đem những chiêu số lợi hại nhất , quyết lấy mạng đối phương. Quyền pháp của y rất đơn giản .Hơn nữa , đơn giản bao nhiêu hiệu quả bấy nhiêu bởi sự đơn giản đó chính được hình thành qua những trận chiến sinh tử , địch chết ta sống. Nó cũng rất phù hợp với tính cách của y “ những cái gì không thể giúp y đạt được mục đích , tất cả đều là thừa thãi”.
Bây giờ y đang sử dụng những chiêu số đơn giản nhất , y như trẻ con đánh nhau. Nhưng tốc độ những chiêu thức đó thì không thể nhìn thấy , thậm chí cả cao thủ như Độc Phiến thư sinh cũng không quan sát kịp.
Vậy mà người thanh niên vẫn đang chống đỡ được , thậm chí thỉnh thoảng y còn dùng cước tung ra đòn phản công. Chưa bao giờ Độc Thủ cảm thấy hưng phấn đến thế kể cả những lúc bắt cừu gia đền mạng . Đơn giản những kẻ chết dưới tay y đều yếu hơn y , thậm chí yếu hơn rất nhiều. Bây giờ gặp một đối thủ ngang tài ngang sức như vậy , lẽ nào y lại không hưng phấn?
Đột nhiên , cây thương tà tà bay ngang về phía hắn. Chính sự bất ngờ này làm Độc Thủ sững người trong giây lát. Kẻ dụng thương buông thương khi nào ? Khi hắn đầu hàng hoặc chết , còn không , cây thương chính là sinh mạng của hắn. Đối thủ của y đã chịu thua?
Không , cái giá phải trả cho một thoáng sững người của Độc Thủ là người thanh niên đã xuất một cước trời giáng lên cây thương trước ngực hắn , khiến hắn lộn mấy vòng mà chưa hết choáng váng. Lần đầu tiên trong đời , Độc Thủ bị lừa , bởi thương pháp của đối phương quá tinh diệu , bởi đối phương còn quá trẻ , y không nghĩ hắn còn bản lĩnh gì khác ngoài thương .Ngực đau nhức , mắt hoa lên , hơn nữa song chưởng mang theo hơi lạnh kinh người lại đến. Độc Thủ cố nén cơn đau trước ngực , cái bản lĩnh của kẻ từng kinh qua sinh tử thành bại , vận nội lực tiếp đối phương một chưởng.
Nội công của Độc Thủ không mạnh bởi y luyện nội công từ ngoại công , nhưng nó đã từng bảo vệ y trước vô số cao thủ nội gia . Y giết được bọn họ cũng nhờ chút nội lực tinh thuần này giữ mạng. Thế nhưng , không giống những lần trước , chỉ đau đớn hay là ứ nghẹn nơi lồng ngực , lần này y như thấy mình đang bước vào một khối băng lạnh lẽo vô cùng , lạnh hơn cả đỉnh núi mà y đã sống mười năm nhiều.
Nhưng y không chịu thua khi chưa đạt được mục đích , bàn tay chết chóc của y cố vươn ra bóp lấy cổ của đối thủ , nhưng sao y càng lúc càng xa người thanh niên đó đến thế.