
21-12-2008, 07:05 AM
|
 |
 Ngũ Tán Nhân Độc Cô Lãng Khách
|
|
Tham gia: Oct 2008
Bài gởi: 134
Thời gian online: 0
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 53 Posts
|
|
Thái Cực
Chương 37:
Tác giả: tuanpa00180
Nguồn: Tàng thư viện
Trời đã về chiều . Mặt trời đỏ rực sau khe núi , ánh lên những tia rẻ quạt nhiều màu sắc. Đoàn xe lại tiếp tục lăn bánh lộp cộp trên đường , để lại sau lưng một trận chiến kinh hồn giữa các cao thủ mà người xem suốt đời không quên .
Trong đoàn xe rộn rã tiếng ca hát . Chướng ngại duy nhất đã được dỡ bỏ nên chẳng ai lo lắng nữa . Con đường đi còn hơn một nửa nhưng đã trở nên thênh thang và bằng phẳng. Chỉ có điều không ai quên rằng người đã cứu cả đoàn khỏi mất mát lại là một cao thủ của Ngũ Võ Thần Môn , lục đệ tử của Ngũ Võ Vô Địch , Hận Thiên.
Giờ đây Hận Thiên đang phải đối mặt với khá nhiều phiền toái . Đầu tiên là Dương Tử cứ bám theo , luôn miệng : Sư thúc , sư thúc để hỏi về cha y . Rồi đến đám thương nhân đến cảm tạ , đám thiếu nữ chưa chồng luôn mê mẫn những anh hùng trẻ tuổi , đám bảo tiêu khâm phục võ công mời uống rượu để mong hắn chỉ điểm cho vài chiêu. Tất cả cứ nhốn nháo cả lên .
Mãi tới tối , cả đoàn cắm trại nghỉ , Hận Thiên mới trốn được vào trong một chiếc xe kín để ngủ . Hắn đặt mình bên cạnh những đống tơ lụa Tô Châu hảo hạng , ngáp ngáp vài cái , rồi nhắm mắt. Nhưng chưa được bao lâu Hận Thiên lại thấy có người đến , hơn nữa lại chui vào cỗ xe của hắn. Một mùi hương ngọc lan thoang thoảng qua mũi . Người đó khẽ bò đến bên cạnh , rồi ngồi dựa lưng vào thành xe ngay bên cạnh. Trong đêm tối , Hận Thiên nhận ra làn da trắng và đôi mắt lấp lánh như sao trời. Nhưng nhìn vào dáng người thanh mảnh quyến rũ ấy , hắn biết ngay là Nhược Hoa. Hơi thở nhè nhẹ thơm tho của nàng phả ra khiến Hận Thiên thấy trời đất như điên đảo.
Trong cỗ xin kín tối đen với mỹ nhân khiến đầu óc của hắn có phần không minh mẫn . Hắn khẽ cựa quậy , cố xua đi mong muốn ôm người thiếu nữ mềm mại vào long. Nhược Hoa nói : “Xin lỗi đã làm phiền ngươi !” Hận Thiên không biết nói gì chỉ khẽ Ừm một tiếng , làm bộ vươn vai rồi ngáp dài để xua đi sự ngượng ngập giữa hai người.
Giọng nói thánh thót lại rót vào tai Hận Thiên: “Chỉ là có một số chuyện ta không hỏi ngươi thì không thể an tâm.” Hận Thiên cười khẽ : “Tỷ như…”
“Tỷ như thanh kiếm ngươi đeo bên hông.” Nàng đáp.
- “Ồ cái này là ông của tiểu thư tặng cho ta.”
- “Tại sao gia gia lại tặng cho ngươi?”
- “Ông của tiểu thư bảo ta muốn lên các đại môn phái của Bạch đạo thì cần có cái này làm tin.”
- Giọng của Nhược Hoa trở nên hơi khó chịu : “Ngươi là người của Hắc đạo lại muốn lên các môn phái của Bạch đạo để làm gì?”
Hận Thiên cười : “Để làm một chuyện động trời… Nếu tiểu thư không tin thì coi như ta lấy trộm của Kiếm Thánh cũng được. Vậy được rồi chứ?”
Nhược Hoa gắt : “Đồ của ông nội ta , không ai có thể lấy trộm được?”
“Vậy sao , vậy mời tiểu thư xem đây có phải kiếm của ông tiểu thư không?” Hắn không ngại liền tháo thanh đoản kiếm ra đưa cho Nhược Hoa.
Nhược Hoa mân mê chuôi kiếm , cảm giác ấm áp như nó vừa mới ở trong tay ông nội.
Chuôi kiếm ram ráp như bàn tay chai sần của ông - bàn tay vẫn hay bế nàng lúc còn thơ bé.
Thiên Kiếm – cái tên nghe qua có vẻ phóng đại so với một cây kiếm bình thường như vậy nhưng nếu biết nó ở trong tay Kiếm Thánh , phóng đại gấp đôi thế người giang hồ cũng chẳng ai dám phản đối gì . Đơn giản nó thuộc về một huyền thoại .
Nhược Hoa rút kiếm ra , lưỡi kiếm lấp loáng soi sáng một mảnh trên khuôn mặt . Và nàng thấy một ánh mắt si mê đang ngắm nhìn mình. Làn má nàng nóng lên , hồng hào . May là ánh sáng từ lưỡi kiếm chẳng đủ soi rõ nó . Một lúc sau , nàng mới dần bình tĩnh trở lại , nhưng trái tim vẫn đập loạn nhịp. Nhược Hoa tự hỏi , nàng trở nên như thế tự bao giờ ?
|